Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Con Dâu Nhà Giàu

 Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng chồng quá lăng nhăng, tình nhân tìm tới tận cửa. Cô dễ bị xem thường lắm sao? Cũng có lúc phải nổi cơn! Mọi việc sẽ ra sao? Mời các bạn cùng đón đọc! *** Review: CON DÂU NHÀ GIÀU- Thập Tam Xuân Thể loại: Trọng sinh, Ngôn tình, Hào môn Tình trạng: Full Đánh giá: 9/10 “Con dâu nhà giàu” đúng như cái tên của nó, truyện kể về cuộc sống làm dâu ở hào môn của cô nàng Chu Thiến. Truyện xoay quanh tình cảm vợ chồng của cặp đôi, những rắc rối, ràng buộc với những mối quan hệ phức tạp. Chu Thiến chỉ là một cô nàng bình thường, không gia thế, không nhan sắc. Một lần bị tai nạn và trọng sinh trong thân thể của thiếu phu nhân Tống Thiệu Lâm. Tình huống lúc này của cô cũng khá bi ai, sống lại trong thân thể của người con gái gián tiếp hại chết “cô”. Làm thiếu phu nhân hào môn, không được chồng yêu thương, lạnh nhạt. Tình nhân của chồng lại là cô bạn thân của thể xác này. Triệu Hi Thành cùng Tống Thiệu Lâm kết hôn chỉ vì lợi ích gia tộc, anh vốn không quan tâm đến cô vợ này. Đối với Tống Thiệu Lâm, anh luôn hờ hững, dửng dưng, lạnh nhạt. Vậy mà từ khi cô vợ hờ ấy tỉnh lại, mất trí nhớ từ tai nạn giao thông, cô như trở thành một người khác. Cô khiến anh không tự chủ mà dõi mắt theo, để ý và quan tâm. Khi cuộc sống mới của hai người đang đi vào giai đoạn hạnh phúc, thì tiểu tam của anh lại mang thai. Điều này đã làm tan đi hạnh phúc khó khăn lắm mới xây dựng được giữa hai người. Tuy cô tình nhân này vì nóng vội mà đánh mất đứa con nhưng cô vẫn chọn dứt áo ra đi cũng không đồng ý ở lại. Anh hối hận không thôi về những hành vi cẩu thả trước đó của mình. Nếu biết trước có một ngày như vậy, anh đã một lòng chung thủy với cô rồi. Anh dùng sự kiên trì, nhẫn nại và tình yêu của mình để khiến cô tha thứ và quay lại với mình. Hai người có một bảo bảo rất đáng yêu. Hạnh phúc ấy chưa kịp kéo dài thì cô lại bị tiểu tam kia hại chết. Tống Thiệu Lâm chết nhưng Chu Thiến sống lại. Cô được trở lại chính mình liệu có còn muốn quay về mái ấm hào môn kia hay không? Triệu Hi Thành liệu có nhận ra được cô gái mình yêu hay không? Mọi người hãy đọc “Con dâu hào môn” để theo dõi tiếp nhé. Điểm mình thích nhất ở truyện này chính là tác giả để Chu Thiến quay lại với thể xác mình, một lần nữa có được tình yêu của Triệu Hi Thành. Ngoài ra giọng văn của truyện nhẹ nhàng, hấp dẫn. Tình cảm của hai người cũng khiến người đọc cảm động vì sự chân thành và sâu sắc. Tất cả đều nằm trong “Con dâu nhà giàu”. Mọi người còn chần chờ gì nữa mà chưa nhảy hố nhỉ? *** #REVIEW: CON DÂU NHÀ GIÀU Tác giả: Shisanchun Thể loại: Hiện đại, Xuyên hồn Tình trạng: Hoàn edit Review bởi: Le Giang từ Hội Nhiều Chữ fb/hoinhieuchu ----- Nữ chính của truyện là Chu Thiến - một người con gái có xuất thân bình thường, nhan sắc bình thường, làm nhân viên cho một thẩm mỹ viện. Bỗng một ngày đang đi đường thì bị xe tông trúng, khi tỉnh dậy linh hồn Chu Thiến đã nhập vào xác của chính người đâm vào mình - Tống Thiệu Lâm, cô thiên kim tiểu thư của tập đoàn bất động sản giàu có và vô cùng xinh đẹp. (Linh hồn của Tống Thiệu Lâm thì xuyên không về cổ đại, có 1 bộ truyện riêng là "A Hạnh" mới được edit hoàn ở chưa đọc). Mới tỉnh dậy đã gặp ngay bản mặt than xầm xì của chồng Thiệu Lâm - Triệu Hi Thành - một anh chàng chuẩn cao phú soái trong truyền thuyết, Chu Thiến thắc mắc sao vợ chồng mà đối xử với nhau lạnh lùng như người dưng? Sau này dần tìm hiểu cô mới biết Thiệu Lâm lái xe trong lúc hoảng loạn do bắt gặp chồng ngoại tình với người bạn thân nhất của mình. (Dù cuộc hôn nhân giữa 2 người chỉ là ép buộc, một vụ liên minh giữa 2 gia đình thì hành vi này cũng đáng ném nghìn tấn đá ) Đến đây motif trở nên quen thuộc: con người lạc quan, yêu đời và đầy sức sống của Chu Thiến dần hấp dẫn ánh mắt của Hi Thành, lần đầu tiên trong cuộc đời anh cảm nhận thứ gọi là "tình yêu". Đúng với câu "lãng tử quay đầu quý hơn vàng", Hi Thành từ một tên thiếu gia ăn chơi trác táng lăng nhăng bại hoại trở thành người đàn ông mẫu mực của gia đình. Quá trình này không hề dễ dàng, vượt qua thành kiến trong lòng vợ, vượt qua sự quấy phá của tiểu tam, vượt qua cả những nhận định thâm căn cố đế của bản thân, Hi Thành dần dần thay đổi, học cách tôn trọng, học cách yêu. Đây là điểm cộng của truyện, nếu mọi thứ biến chuyển nhanh chóng thì thật là phi lý. Sau này thân xác Chu Thiến chết, cô thực sự sống với thân phận Tống Thiệu Lâm, làm con dâu hào môn. Nhưng nữ chính là một người cực kì rạch ròi, độc lập. Cô hòa nhập vào cuộc sống mới nhưng không bao giờ thỏa hiệp khi bản thân không được tôn trọng. Cô sẵn sàng từ bỏ cuộc sống giàu sang nếu bị ép buộc và phụ thuộc. Chu Thiến đi học làm stylist, mạnh mẽ tự đứng trên đôi chân mình dù mọi người xung quanh mỉa mai hay cười chê. Truyện khai thác khá chi tiết về lĩnh vực này, cuộc sống của học viên cũng phức tạp như thế giới showbiz vậy tạo nên những phân đoạn kịch tính và hấp dẫn. Được 2/3 truyện thì Chu Thiến...chết. Sau đấy thế nào mình sẽ không spoil nữa. Có người bảo sao mà lằng nhằng, dài dòng. Mình thì lại thấy cú ngoặt này hay, bất ngờ, là sự sáng tạo đầy ẩn ý của tác giả. Linh hồn hay thân xác, điều gì quan trọng hơn? Điều gì mới là cốt lõi? Khi linh hồn lìa khỏi thể xác, những thứ đã từng thuộc về bạn có còn là của bạn không? Thập Tam Xuân đã cho mình thấy cái nhìn giản đơn mà sâu sắc, ý nghĩa. Trong 4 truyện mình đã đọc thì "Con dâu nhà giàu" thể hiện rõ nét nhất điều này, cũng là điểm cộng to lớn nhất trong câu chuyện. *** Mai đi thi là mai đi thi.   Truyện mới của Thập Tam Xuân, đồng tácgiả với Thế gia, mong các bạn nhiệt tình ủng hộ,ment động viên kịpthời, có gì sau này Heo có lên cơn thì còn cho đọc triện tiếp:)). Xonglời mở đầu câument rẻ tiền, các bạn cứ nhiệt tình ném đá:)) Nhà hơibuồn:)) Nhưng mà các thành phần như bạn Wun thì xin mời — BIẾN!   -   Cuối cùng cùng được nghỉ rồi.   Chu Thiến vươn vai, xoa xoa cổ. Trang điểm cho năm người khách xong tay như sắp gãy lìa. Tiểu Mạt đi đến nói:   -   Mệt chết mất thôi. Cô ấy lại xoa xoa bả vai cho Chu Thiến   Lâm Tiểu Mạt là bạn tốt nhất của ChuThiến, cũng là đồng nghiệp của cô. Hai người là nhân viên trang điểmtrong Thẩm mỹ viện “Lady”.   Cô ấy vừa xoa vai giúp Chu Thiến vừa nói:   -   Cậu xem, mấy người phụ nữ này đem mấy ngàn vạn đập lên người mà mắt cũng không thèm chớp.   Cô nhẹ thở dài một hơi:   -   Thật hâm mộ quá đi! Chẳng biết đời này mình có được một lần xa xỉ như thế không?   Cô ấy đến gần Chu Thiến đùa giỡn:   -   Hay là chúng ta đổi mục tiêucuộc sống sang việc câu lấy một “chàng rể kim quy”? Trải nghiệm cuộcsống làm một quý bà hào phóng   Chu Thiến gõ nhẹ lên đầu cô ấy nói:   -   Về nhà năm mơ đi! Quý bà hào phóng… Dựa vào nhan sắc này, có con rùa vàng nào thèm nhìn đến chúng ta?   Chu Thiến nhìn đồng hồ rồi nói:   -   Sắp mười giờ rồi, nhanh lên không lỡ xe bus mất.   Trên đường đi, Tiểu Mạt không phục nói:   -   Có lẽ có người có tiền sẽ để ýđến con gái nhà nghèo, nhan sắc bình thường nhưng tâm hồn lương thiện.Trong TV đều diễn như thế!   Chu Thiến lườm cô ấy một cái. Cô nhóc này bị phim thần tượng tiêm nhiễm quá nhiều. Không thực tế chút nào cả.   Tiểu Mạt vẫn còn lải nhải, Chu Thiếnkhông còn chút kiên nhẫn nào nghe cô ấy ca bài “chàng rể kim quy” mỗingày đến nghìn lần nữa, chỉ về bên kia đường nói:   -   Xe đến rồi, nhanh lên thôi   Nói rồi không quay đầu lại cứ thế chạy đi.   Khi Chu Thiến sắp chạy đến trạm xe bus đối diện đường thì đột nhiên Tiểu Mạt hét lớn:   -   Thiến Thiến…   Ngay sau đó, một chiếc ô tô màu đỏ như mãnh thú lao về phía cô. Cô sửng sốt, đầu óc trống rỗng……   Giây sau, cô bay lên cao rồi ngã xuống.Trong nháy mắt khi bóng đen bao phủ, Chu Thiến muốn nói với Tiểu Mạt:“Thực sự mình cũng mong sống cuộc sống giàu có, nhưng cơ hội này chẳngbao giờ có nữa rồi”   Khi Chu Thiến khôi phục lại ý thức thìchỉ cảm thấy đầu đau đến vỡ tung. Sau đó ngửi thấy mùi thuốc sát trùngnồng nặc. Mí mắt nặng trĩu, Chu Thiến rên rỉ một tiếng, cố gắng mở mắt.   Đập vào mắt là một mảnh trắng xóa, tường nhà trắng, trần nhà trắng, giường trắng.   Đây là bệnh viện sao?   Mời các bạn đón đọc Con Dâu Nhà Giàu của tác giả Thập Tam Xuân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cô Cản Đường Tôi Tắm Trăng - Nam Lâm Đậu Đậu
Nhà tư bản cá sấu vs ánh trăng mềm mại đáng yêu, nam bạo nữ kiều, đoàn viên xuyên quốc gia. Trong nhà vệ sinh khách sạn, Khương Minh Nguyệt bị Nhậm Thanh Trì ôm chặt lấy ép ở sau tường. Đôi mắt cô tĩnh lặng không gợn sóng, nhìn vào gương ở đối diện, không thèm liếc anh lấy một lần. Bên tai truyền tới ngoài tiếng rì rì của máy hong tay, còn có câu hỏi nhẹ tựa mây gió: "Không quen tôi nữa?" Giọng nói thanh lạnh và mùi thuốc rượu nhàn nhạt của người đàn ông cùng phả tới, trong chớp mắt gió nổi mây vần, làm dậy sóng lòng Khương Minh Nguyệt. Cô cắn môi, ném lại câu "Anh say rồi", đoạn đẩy anh ra đi mất. Nhậm Thanh Trì thấy cô đi xa mới dám đốt một điếu thuốc, lúc đặt lên môi tay vẫn còn run. Mấy năm này trời nam biển bắc, mỗi khi anh tới một nơi, đều phải xem nơi đó có cô không đã. Rõ ràng là cô bé năm đó mềm mại như không xương tựa trong ngực anh. Nay trái tim cô lại trở thành hòn đá. Nhưng quãng đời còn lại, anh chỉ muốn ôm lấy hòn đá này, mặt trời mọc rồi lặn, không cần sống với lòng trống rỗng nữa. Dẫu sao, ánh trăng năm đó ngồi trong lòng anh tay khoác tay anh cười duyên làm nũng ấy, cho dù có biến thành đá, cũng là đá làm từ đường. Note:  1. Bá đạo tổng tài cẩu huyết sấm sét, xin hãy đem sẵn cột chống sét khi đọc. 2. Chân nam chính từng bị thương, sau sẽ khôi phục 3. Tính cách nữ chính: Yêu tinh chuyển thế and yêu tinh chuyển thế and yêu tinh chuyển thế, nhìn cho rõ rồi hẵng đọc. 4. Tác giả mặc sức tưởng tượng, không thích thì đừng đọc, đã đọc thì đừng mắng. Tác: ngọt văn, sảng văn, tái hợp xuyên quốc gia Mời các bạn đón đọc Cô Cản Đường Tôi Tắm Trăng của tác giả Nam Lâm Đậu Đậu.
Hệ Thống Tu Chỉnh Vận Mệnh - Mộ An Thiển
Bạn muốn tìm một bộ truyện nhanh xuyên với những câu truyện ngắn gọn và súc tích. Không cần nội dung phải cẩu huyết ngược luyến, chỉ cần có chút ngọt sủng trong tình yêu, chút phấn khích khi được vả mặt tra nam, tra nữ. Bạn muốn tìm một bộ truyện có sự xuất hiện của những bé pet manh manh dễ thương, sẵn sàng làm tan chảy trái tim của các “Sen”. Vậy thì chúc mừng bạn, “Hệ thống tu chỉnh vận mệnh” chính là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn. Câu chuyện bắt đầu khi Tô Noãn là nhân viên thực tập ở cục quản lý “Tu Chỉnh Vận Mệnh”, cục quản lý này có nhiệm vụ sửa lại vận mệnh cho những ai bị đánh cắp, bị quấy rối và lệch khỏi số phận ban đầu bởi các yếu tố ngoại đạo như trọng sinh, xuyên không... Mà Tô Noãn chính là người chấp hành nhiệm vụ này, cô sẽ ẩn mình dưới lớp áo của những con thú cưng, đi đến các thế giới khác nhau, giúp đỡ người đã bị đánh cắp vận mệnh, cho họ tìm lại vinh quang, tìm lại hạnh phúc vốn thuộc về họ. Nhưng mà Tô Noãn chỉ là cô nhân viên thực tập thôi, đã vậy còn phải giúp người trong tình trạng biến thành thú cưng nữa. Haizz, không thể nói cũng chẳng thể viết, Tô Noãn phải làm sao bây giờ? Đúng rồi, cô còn có bạn đồng hành giúp sức mà ^^. Tần Cẩn Ngôn đã yêu thầm Tô Noãn từ lâu, anh và cô tính ra cũng là thanh mai trúc mã. Ngay từ nhỏ, Tần Cẩn Ngôn vẫn luôn chú ý đến tiểu cô nương mềm mụp, lúc nào cũng tươi cười ấy. Nhưng hình như cô không thích anh. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần anh giả bộ lơ đãng đến gần, cô liền nở một nụ cười tôn trọng mà xa cách, chưa hàn huyên được vài câu đã vội vã rời đi.  Cẩn Ngôn yêu Tô Noãn, anh muốn được ở bên cô, muốn cô nhìn anh bằng đôi mắt rực rỡ lung linh luôn mang theo ý cười nghịch ngợm, muốn được cô thân cận, muốn được cô làm nũng...Và rồi Cẩn Ngôn lén đi theo Tô Noãn mỗi khi cô làm nhiệm vụ. Thế là từ đó, Tô Noãn luôn có một người bạn đồng hành, người bạn ấy giúp cô không còn cảm thấy cô đơn, hỗ trợ cô trong quá trình làm nhiệm vụ, quan trọng hơn là luôn yêu thương và bảo vệ Tô Noãn hết mực. Tuy Cẩn Ngôn không có ký ức trong từng thế giới, nhưng bản năng sủng ái, cưng chiều Tô Noãn đã ăn sâu vào tiềm thức của anh.  Mời các bạn đón đọc Hệ Thống Tu Chỉnh Vận Mệnh của tác giả Mộ An Thiển.
Con Rể - Triệu Hi Chi
 Người ta hay nói "chuột chạy cùng sào" để nói về tuyệt cảnh, về bế tắc, về những lựa chọn ngắc ngoải không có lối ra, ở Hứa Tắc trong cuốn Con rể, mình thấy rõ điều đó. Hứa Tắc, nói không ngoa, khi lựa chọn kết hôn với Thiên Anh, làm rể nhà họ Vương, đã là "chuột chạy cùng sào". Dẫu nàng không cố ý lựa chọn, nhưng tại thời điểm ấy, cái danh con rể là cánh cửa cuối cùng nối dài thêm những hoài bão, những nguyện vọng, những trách nhiệm mà Hứa Tắc tự giao phó cho mình, đồng thời, cánh cửa đó cũng đóng đinh luôn thân phận nàng, khiến nàng mãi mãi không thể trở mình về làm nữ tử được nữa.  Câu chuyện mở ra với hoạt cảnh Hứa Tắc ngoại gia thì lận đận, nội gia thì lục đục, bị nhà vợ chế giễu, bị cha vợ đuổi đánh chạy té khói, còn bị ném cho u đầu chảy máu. Giữa lúc đó, người anh vợ Vương Phu Nam vừa trở về toả sáng như "bạch mã hoàng tử", thật là, anh vợ với em rể, khoảng cách không chỉ là con lừa non và con ngựa bạch mà họ cưỡi, khoảng cách đó hệt như so con phượng hoàng đỏ rực và con quạ đen cháy khét, mà đáng buồn nhất là chúng lại đứng cạnh nhau. Hứa Tắc làm việc ở Bỉ Bộ, cái chức trách còn chưa được gọi là "quan", việc nhiều mà lương lại nhẹ, tóc bạc sớm, một đường không thấy cơ hội thăng quan tiến chức. Cơ hội duy nhất nàng lựa chọn cho mình là thi "nâng bậc" thì trong phút chốc bị vỡ thành bọt nước khi chủ khảo thẳng tay đánh "đỗ" thành "trượt". Thật đúng là, tên nàng có chữ "Tắc", tắc mãi chẳng thấy thông. Con đường nàng phải đi tiếp theo, ngoài ý muốn của nàng, nằm trong mớ âm mưu dương mưu ở chốn quan trường. Nếu nói kỳ thi nàng bị cố ý đánh trượt là kỳ thi "nâng bậc", thì kỳ thi nàng bắt buộc phải đỗ, kỳ thi Chế khoa, cũng xem như kỳ thi "công chức" thời bây giờ. Phải làm sao để bước được những bước đi của riêng mình, mà bề ngoài lại có vẻ như mình đã hoàn toàn bị thao túng?  Phải làm sao để mục đích của mình đạt được, mà không phá vỡ cái bố cục của "cấp trên", để mình vẫn như một quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ đã được bày binh bố trận ?  Quan lộ như chiếc thuyền đi trong vũng lầy, khi bước vào ai cũng hy vọng rạng rỡ tổ tông, nhưng càng đi càng xa, trải qua sóng gió, cũng càng xa hoài bão ban đầu. Trên đời này, những việc bản thân có thể thay đổi bằng thực lực quá ít, nếu có bạn đồng hành, liệu có thể cầu mong có chút ít khả thi chăng? May mắn thay cho Hứa Tắc, nàng dù muốn dù không, nàng vẫn có Vương Phu Nam ở bên cạnh. Dẫu ban đầu chỉ là chìa tay bôi thuốc cho nàng, cho nàng cưỡi nhờ ngựa, cầm chân quan phủ cho nàng hoàn thành nốt bài thi, cho nàng thuê con ngựa già mà hắn hết lòng chăm sóc... hay về sau là những gợi ý, những chỉ điểm từ một tiền bối đã lăn lộn chốn quan trường, là ân tình bảo vệ nàng an toàn khi nàng gặp nguy hiểm... với Hứa Tắc, chỗ nào cũng như ẩn như hiện có bóng dáng Vương Phu Nam, như sương sớm mùa thu, như gió mát mùa hè, như trăng ấm đêm đông, như hoa cỏ mùa xuân.  Mà Vương Phu Nam cũng không mong cầu nhiều hơn thế, như chàng từng tha thiết thổ lộ: "ta cam nguyện trở thành sương sớm mùa thu của nàng". Nhưng dẫu bên này có lòng, bên kia có ý, Hứa Tắc cũng không dám bước thêm một bước. Nàng khao khát cái mảnh chân tình ấy như rét nàng Bân thiếu chăn, nhưng cũng chính nàng là kẻ co ro ngồi ngoài hiên chịu lạnh để chôn vùi cái mảnh tình vừa manh nha đâm mầm xanh biếc. Vương Phu Nam, cậu bé con 5 tuổi thuở xưa theo chân cha nàng đòi làm con rể, cậu bé con nhất quyết chăm sóc con ngựa để Vệ tướng quân có thể gả con gái cho hắn, cậu bé con "quách tỉnh" đòi tín vật vì sợ chẳng có gì làm tin, sau này đã thành cậu thanh niên 28 tuổi, dù cho Vệ tướng quân đã mất tích nhiều năm, dù cho con gái ông đã bặt vô âm tín, vẫn nguyện chờ đợi nàng cho đến khi hắn tròn 30 tuổi. Trời cao không phụ hắn, cuối cùng hắn cùng tìm được người hắn chờ. Nhưng tìm thấy thì sao? Không tìm thấy thì sao? "Giữa bọn họ không có hiểu lầm gì hết, nhưng khó đến được với nhau, hắn tiến từng bước thì nàng lui từng bước. Hắn nóng vội tiến lên, nàng đau lòng lùi lại. Hắn không thể ép buộc nàng, mặc dù biết trong lòng nàng cũng cất giấu tình ý. Chặn giữa hai người là dòng sông lớn cuồn cuộn, không chỉ là Thiên Anh mà còn có lý tưởng và hoài bão của mỗi người. Chỉ vì tình nghĩa riêng tư mà vứt bỏ tất cả, dường như là không thể nào". *** Thiên Anh hung hăng ném ánh mắt coi thường về phía Vương Phu Nam, Hứa Tắc cũng hùa với Thiên Anh để hắn thấy rằng, với họ, lòng tốt của hẳn chẳng qua cũng chỉ là cáo chúc tết gà mà thôi. Thế nhưng, với Vương Phu Nam mà nói, những hành động đó của phu phụ Hứa Tắc không đáng để tâm. Thiên Anh nắm chặt tay Hứa Tắc. Vương Phu Nam lại không mảy may để ý, mở hộp thuốc của mình ra, dùng tay chấm chấm một ít thuốc, thoa lên vên thương trên trán Hứa Tắc. Hứa Tắc khẽ cau mày. Vương Phu Nam chỉ mải chăm chút cho vết thương trên trán Hứa Tắc, nhưng cũng không quên mở miệng: "Thiên Anh kia, nhiều lúc mạnh miệng nhưng ngoài việc giữ được chút thể diện không cần thiết, thì chẳng còn gì. Thừa nhận sự thật thì có gì khó khăn, thuốc của muội tốt hay không tốt, vết sẹo trên trán muội là minh chứng rõ nhất." Vương Phu Nam thoa thuốc xong thì thản nhiên thu tay về, vẻ mặt rất bình thản, không tỏ ý khiêu khích nhưng lời nói ra lại trái ngược hoàn toàn: "Thuốc của Thiên Anh vừa đưa là thuốc từ mười năm trước, muội phu nếu thấy còn dùng được thì cứ dùng, nếu thấy không được thì dùng cái này." Vương Phu Nam vừa nói vừa kín đáo đưa hộp thuốc của mình cho Hứa Tắc, cũng không nói thêm lời nào với Thiên Anh, liền đi vòng qua cửa ngách vào nhà, cái túi hình cá màu bạc lắc lư bên hông. "Hắn ta như vậy là có ý gì!" Thiên Anh tức giận đóng sầm cửa lại, lại cau mày quay về phía Hứa Tắc, giằng lấy hộp thuốc trong tay nàng: "Không được phép dùng!" Trên đường chợt có mấy tiếng chó sủa. Hứa Tắc cúi đầu ho nhẹ một tiếng, nhìn hộp thuốc Thiên Anh cầm tới: "Thuốc này chắc đúng là từ mười năm trước." ... Mời các bạn đón đọc Con Rể của tác giả Triệu Hi Chi.
Anh Ấy Thả Siêu Nhiều Thính - Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang
Cô được mệnh danh là bà chị đanh đá ghê gớm cả con phố quán bar, Tần Cần. Sở thích có ba thứ: Mặc đồ da, đi xe máy, chém gió. Nếu đứng ở quầy bar nhìn thấy cô đội tóc giả, mặc váy, mở miệng ra là nũng nịu: “Ghét ghê, váy của người ta nhăn hết cả rồi nè ~”. Vậy thì chứng tỏ rằng bác sĩ Hứa không ở trong quán bar, mà là đang trên đường đến quán bar. ----- Hứa Trì thường nói, răng khôn ấy mà, nhổ sớm một chút là “giải thoát”, nhổ muộn một chút là “thỏa hiệp.” Nhưng có một chiếc răng khôn khác mọc ngay trong tim, không nhổ được. Chiếc răng khôn này tên là “Tần Cần.” *** Hứa Trì vỗ bóng rổ, nhìn đã thua hơn mười phần Tần Phóng, nhịn không được cười nói: “Như thế nào hôm nay không ở trạng thái?” Tần Phóng vẫy vẫy ngọn tóc thượng mồ hôi, tức giận thở dài: “Mấy ngày nay ta thức khuya dậy sớm, khổ a ——” Hứa Trì đem cầu ném cho hắn, trêu chọc mà nói: “Có khoa trương như vậy sao? Còn thức khuya dậy sớm.” Tần Phóng vỗ bóng rổ vòng hồi khởi điểm tuyến ngoại, thảm hề hề oán giận nói: “Nhưng còn không phải là sao, buổi sáng đưa cái kia tiểu tổ tông đi học, buổi tối còn phải cho nàng học bù, trời biết tiểu thăng sơ đề như thế nào như vậy khó!” Hứa Trì lau mồ hôi, khom lưng chuẩn bị sẵn sàng động tác, sấn Tần Phóng một cái không lưu ý, lại lần nữa đoạt lấy cầu, ba bước thượng rổ. “Tóm lại là cái tiểu hài nhi, ngươi cái này đương ca, mệt điểm nhi cũng nên.” Ai ngờ Hứa Trì nói âm rơi xuống, liền nghe được cách đó không xa truyền đến một đạo thanh âm. “Tần Phóng! Nhanh lên về nhà ăn cơm!” ... Mời các bạn đón đọc Anh Ấy Thả Siêu Nhiều Thính của tác giả Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang.