Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cưa Nhầm Bạn Trai, Được Chồng Như Ý

Bạn trai cũ của Trịnh Thư Ý bắt cá hai tay, ông cậu của “tuesday” lại đi Rolls-Royce Phantom, thậm chí biển số xe là một dãy ngũ quý siêu ngầu. Chia tay được vài hôm, Trịnh Thư Ý lại bắt gặp chiếc xe Roll-Royce Phantom biển số ngũ quý ở trước cổng khách sạn. Nhớ đến gã bội bạc và cô ả thảo mai của anh ta cứ như hình với bóng, cô lại cảm thấy khó chịu. Muốn tiết kiệm hai mươi năm phấn đấu á? Nằm mơ nhé! Lại còn muốn làm người thân với tôi ư? Được thôi, tôi đây sẽ làm mợ của mấy người, để đến khi cần nịnh nọt thì mấy người cũng phải cung kính với tôi. Không biết lúc ấy Trịnh Thư Ý lấy tự tin ở đâu ra, cô nở nụ cười nhẹ nhàng gõ cửa sổ ghế sau Roll-Royce Phantom. Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, người đàn ông trẻ tuổi nhìn sang với ánh mắt sâu thẳm đầy quyến rũ đằng sau cặp mắt kính. Con tim Trịnh Thư Ý khẽ nảy lên: Ả thảo mai kia trông chả ra sao mà cậu cô ta lại đẹp trai thế này ư? Vài tháng sau, Trịnh Thư Ý thân mật kéo tay người đàn ông ngồi vào ghế sau Roll-Royce Phantom, nhìn thấy ả thảo mai và tên bội bạc kia từ xa, cô ngang ngược ngoắc tay với bọn họ: “Thấy người lớn sao không chịu đến chào?” Gương mặt cô ả tái mét như màu gan heo, chậm rãi bước tới, nhìn tài xế đang ngồi trên ghế lái, gọi một tiếng, “Chào cậu.” Trịnh Thư Ý: “…?” #Tôi tốn công tốn sức rốt cuộc lại cua lộn người?# #Ngại quá anh gì ơi, bây giờ chúng ta không quen nhau nên xin anh buông tay nhau ra!# *** Lưu ý: Nữ chủ có động cơ không thuần khiết, nếu không  yêu xin đừng làm trái tim nhau đau. :)) Một câu chuyện tình giữa thánh thả thính và đại gia sỉ lẻ “nước đá” =)) *** Trịnh Thư Ý là một mỹ nhân điển hình, nhưng không phải bình hoa thông thường, mà là bình hoa có não :))) Trịnh Thư Ý tốt nghiệp đại học hạng A, ra trường thì vào làm ở tạp chí Kinh tế – Tài chính, phấn đấu 3 năm thì cũng coi như là phóng viên có số có má, tít bìa mỗi quý cô cũng chiếm nhiều lần. Mỹ nhân hiếm có khó tìm như Trịnh Thư Ý ai cũng nghĩ cô sẽ theo chân đại gia, nhưng thật ra người yêu của cô rất bình thường, đó là bạn đại học theo đuổi cô hơn 2, 3 năm, nhân viên làm công ăn lương bình thường đến không thể bình thường hơn, chỉ hơn người khác ở chỗ kiên trì theo đuổi cô, cho cô thấy rằng anh ta xem cô như cả thế giới. Nhưng rất tiếc anh người yêu này chỉ là nam phụ, à không, phải gọi là “tra nam aka người yêu cũ mất não” :))) Anh bạn trẻ này cắm cho Trịnh Thư Ý một cái sừng dài, chạy theo một cô Tuesday nhà giàu có ông cậu đi Rolls-Royce Phantom, thậm chí biển số xe là một dãy ngũ quý siêu ngầu, khi chia tay còn để lại cho cô mấy câu đại loại như “Anh yêu em nhất, nhưng ở bên em thì chừng nào mua được nhà, mua được xe…” gì đó. (Mấy thanh niên để ý dòng chữ tui in đậm gạch chân nha, huyền học ở chỗ đó đó :))) Muốn tiết kiệm hai mươi năm phấn đấu á? Nằm mơ nhé! Lại còn muốn làm người thân với tôi ư? Được thôi, tôi đây sẽ làm mợ của mấy người, để đến khi cần nịnh nọt thì mấy người cũng phải cung kính với tôi. Trích bản chuyển ngữ của bạn Jeongie Vậy đấy, cô nàng Trịnh Thư Ý vừa bị cắm sừng tức muốn điên rồi, lao vào thả thính “cậu út” của ả Tuesday. Tiền á? Bà đây thèm vào, bà không cần tiền, bà chỉ muốn danh phận “mợ út” thôi đứng trên mấy người thôi!! Ai ngờ ông cậu út kia không phải đại gia vừa già vừa mập vừa hói mà là một anh nhà siêu giàu vừa trẻ vừa đẹp, quan trọng là một phú nhị đại vô cùng có não. “Cậu út” Thời Yến – giang hồ xưng tụng đại gia nước đá :). Bởi vì á, mỗi lần Trịnh Thư Ý làm đủ trò con bò thả thính thì chỉ toàn bị tạt cho vài xô nước đá thôi :). Ý Ý cô nương trước giờ chưa bao giờ tán trai, nhưng đã bắt đầu tán rồi thì toàn nghĩ ra mấy trò con bò, mỗi lần xấu hổ thì trốn mất tiêu, mấy ngày sau lại tung tăng vờn tới vờn lui trước mặt “cậu út”, không những vậy còn khá là đắc ý: “Liệt nữ sợ triền lang” mà! Ông cậu “Thời Yến” như đã nói thì không phải anh nhà giàu mất não, mà là một con cáo già của giới Tài chính thành phố – CEO ngân hàng Minh Dự. Thời Yến biết tỏng cô phóng viên kia tiếp cận mình không phải mục đích gì tốt lành. Nhưng mà quả thật cô nàng là kiếp nạn của anh rồi, là kiếp nạn mà từ lần đầu tiên gặp mặt anh đã để ý đến, biết cô tiếp cận mình không phải vì tình yêu, biết cô diễn xuất trước mặt mình, hằng ngày đùa giỡn mình, nhưng Thời Yến vẫn không ngăn được cảm xúc của bản thân. “Cậu út” gài cô cháu gái Tần Thời Nguyệt “hàng thật giá thật” tới thực tập bên cạnh Trịnh Thư Ý, nhưng ngờ đâu cô cháu gái mới là người làm cậu út tức điên, lúc nào cũng tuồn “tin hành lang” về Trịnh Thư Ý, khiến ông cậu không muốn nghĩ đến cũng phải nghĩ đến, không muốn nhớ đến lại càng không thể không nhớ đến :))) Cũng phải dùng dằng lắm “cậu út” mới chấp nhận số phận, nhưng giả bộ “đại gia nước đá” chưa được bao lâu thì Thời Yến chịu không nổi nữa, bởi vì bên cạnh cô nàng diễn xuất tệ hại kia sao mà lắm vệ tinh thế, khiến anh lúc nào cũng đứng ngồi không yên. Thời Yến từ để ý, nhượng bộ, dung túng đến ghen lên ghen xuống, cảm xúc lúc nào cũng lộn lên lộn xuống mấy vòng :))) Thế rồi câu chuyện nào cũng phải đến cao trào, như các thanh niên đã để ý dòng in đậm gạch chân bên trên, Tần Thời Nguyệt là cháu gái chân chính của Thời Yến, mà Thời Yến cũng chỉ có một cô cháu gái đằng ngoại này thôi. Vậy nên cô cháu gái Tuesday kia là cháu gái của ông cậu út nào đó, còn ông cậu út Thời Yến là cậu út “pha ke” :))) Giấc mộng làm “mợ út” của tra nam vỡ tan tành, cậu út “pha ke” biết được sự thật nên giận thật rồi. Đến lúc này thì Trịnh Thư Ý thật sự biết mình sai rồi, cô đùa giỡn Thời Yến, đùa tới mức biến giả thành thật đem trái tim giao cho người ta, nhưng mà Thời Yến thì giận cô thật, không muốn nhượng bộ cô nữa, càng không muốn diễn cùng cô nữa. — Tui là đường phân cách hết spoiler, các thanh niên đi đọc truyện đi nhá – Truyện có 69 chương là hoàn chính văn các thanh niên ơi, nên spoil nữa thì tui spoil hết cả bộ truyện mất ; ___ ; Cho nên giờ là đến phần vài dòng kết review nha. Đọc cũng nhiều bộ tổng tài các thể loại rồi, nhưng cách xây dựng Thời Yến trong truyện này làm tui khá thích. Thời Yến khi yêu cũng lo được lo mất, nghĩ rằng Trịnh Thư Ý không yêu mình, sợ cô tiếp cận mình chỉ vì tiền của mình thôi. Đến khi quyết tâm rồi thì Thời Yến mặc kệ, cô ấy tham tiền thì tiền cũng là của mình, cô ấy ham mê sắc đẹp của mình thì cũng là thích mình thôi, dù sao thì cô cũng chạy đâu cho thoát :))) Trong lòng hốt hoảng lắm nhưng ngoài mặt thì luôn khoác lên mình vỏ bọc của đại gia nước đá, lắm lúc bị Trịnh Thư Ý tặng cho mấy quả bơ tức lên tức xuống, đến khi phát hiện ra sự thật kia thì giận lắm, nhưng yêu quá rồi, không bỏ được, chỉ có thể thầm oán: “Em không phải là kiếp nạn lớn trong cuộc đời anh sao?” Trích bản chuyển ngữ của bạn Jeongie Thật ra thì ban đầu đọc chắc sẽ có nhiều thanh niên không thích Trịnh Thư Ý lắm giống tui. Hà cớ gì vì tra nam với nữ trà xanh kia mà mình phải hi sinh hạnh phúc cả đời đi làm “mợ út” đại gia chứ? Đúng là ngu ngốc hết chỗ nói -_- Nhưng mà càng đọc càng thấy Trịnh cô nương vừa tội vừa moe thế nào ấy các thanh niên ạ. Đã đóng vai “nữ chính tâm cơ” rồi thì đóng cho trót, ai dè bả tán trai ngu ngốc như mấy bé teen làm tui cười muốn nổ phổi. Giữa đường lại còn yêu luôn đại gia nước đá kia để ổng bơ cho rồi ngồi khóc giữa công ty. Nhưng mà tính cách bả rất thú vị nha, đại gia nước đá cao tay thì bả cũng không vừa, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nam nữ chính cho nhau “ăn hành” không ít! :))) Truyện có 69 chương thôi, nhưng mỗi chương khá dài, hai anh chị vờn nhau làm tui đọc mà quắn quéo hết cả lên, cảm giác ăn cơm chó nó vừa quắn quéo vừa anh ách trong lòng các thanh niên ạ :)) Chỉ tiếc rằng tác giả chưa đào sâu vào tình cảm của Trịnh Thư Ý, nếu vậy thì bộ truyện sẽ hay hơn nhiều theo cảm nhận của tui. Cuối review chân thành cám ơn bạn chuyển ngữ Jeongie đã làm việc chăm chỉ để bọn tui được đọc bộ truyện này. Bài review này như lời cảm ơn của tui và ngàn trái tim tới bạn nhaaaaa. Lâu lâu đề cử bộ này các thanh niên nhé! Quỳnh Văn *** Giang Thành cuối thu, năm giờ ba mươi chiều. Mặt trời đã bị mây che khuất từ lúc nào, ánh nắng bị giam giữ trong những tầng mây, cố gắng giãy dụa nhưng chỉ phát ra được chút ánh sáng le lói. Trịnh Thư Ý đang nằm sấp trêи bàn ngủ gà ngủ gật, trêи trán cô đã thấm một lớp mồ hôi mỏng. Tiếng chuông điện thoại vang lên đầy lảnh lót trong tiếng gõ bàn phím dồn dập và đầy máy móc, kéo Trịnh Thư Ý ra khỏi cơn mơ. “Xin chào, xin hỏi cô có phải là Trịnh Thư Ý, phóng viên của tuần san Kinh tế và Tài chính đúng không ạ?” Trịnh Thư Ý nhận điện thoại, cố gắng tỉnh táo để nói chuyện, “Đúng là tôi đây, xin hỏi anh là?” “Tôi là Trần Thịnh, trợ lý của tổng giám đốc ngân hàng Minh Dự, tháng trước quý tạp chí và Thời tổng Thời Yến đã hẹn phỏng vấn, thời gian đã hẹn là ngày mai, cô còn nhớ không?” Trịnh Thư Ý tỉnh táo ngay lập tức, đồng thời vô thức ngồi thẳng người dậy. Chuyện này đương nhiên là cô nhớ rồi. Trong thời gian này, cô đã nghe rất nhiều về cái tên Thời Yến này. Anh tốt nghiệp ở châu Âu, trở về tiếp nhận ngân hàng tư nhân Minh Dự trực thuộc tập đoàn Minh Dự, kể từ đó danh tiếng của anh được truyền đi khắp nơi trong giới. Những người trong giới lúc đó cũng không coi chuyện này là chuyện tốt, vì dù sao thì trạng thái hoạt động của ngân hàng đã ngập tràn nguy cơ, thậm chí còn có nhà bình luận về tài chính đã thay đổi cách diễn đạt nghiêm túc, cho rằng Thời Văn Quang lấy công ty nhỏ chỉ còn chút hơi tàn để cho con trai mình chơi đùa. Nhưng sau khi Thời Yến làm chủ ngân hàng Minh Dự, anh kiên quyết giải quyết các vấn đề như phụ thuộc quá mức vào hoạt động kinh doanh tiền gửi và cho vay hay các rủi ro có thể xảy đến, đề cập đến cơ chế quản lý và kiểm soát nguy hiểm, sấm rền gió cuốn thay đổi càn khôn. Hai mươi bảy tuổi, Thời Yến khiến toàn bộ giới tài chính chú ý đến mình, hào quang liên tục tỏa sáng, các lời mời phỏng vấn cũng làm nổ đường dây nóng của văn phòng tổng giám đốc ngân hàng Minh Dự. Mặc dù tiếng tăm vang xa nhưng các bài phỏng vấn về anh lại ít đến thảm thương. Dù có là công ty truyền thông đứng đầu cũng khó mà nhận được cơ hội phỏng vấn anh, nếu lấy được vài câu trả lời cũng đủ để làm tiêu đề chói mắt trêи trang bìa. Trịnh Thư Ý nghe nói tổng biên nhà cô đã từng giúp đỡ Thời Yến một việc nhỏ nên mới hẹn được ngày phỏng vấn. Lúc chủ biên giao nhiệm vụ này lại cho Trịnh Thư Ý, toàn bộ nhân viên trong tòa soạn đều hâm mộ cô. Cái tên “Thời Yến” này có thể hấp dẫn vô số ánh mắt truyền thông, điều này có nghĩa là phóng viên nào có thể phỏng vấn anh cũng sẽ nhận được sự chú ý của mọi người. Nhưng cú điện thoại này lại khiến Trịnh Thư Ý trở nên lo lắng, cô cẩn thận hỏi lại, “Có phải có thay đổi gì không ạ?” “Chuyện là thế này…” Trần Thịnh nói, “Thời gian phỏng vấn vốn đã hẹn vào chín giờ sáng mai, nhưng vì Thời tổng có việc riêng nên ngày mai không thể phỏng vấn được.” Trịnh Thư Ý, “Thế còn sau đó…” “Mấy ngày tiếp theo có lẽ cũng không có lịch trống.” Trần Thịnh nói, “Thế nên thời gian phỏng vấn lùi lại đến một tuần sau thì có tiện không ạ?” Không được. Việc đăng bài phỏng vấn chỉ có hiệu lực trong một thời gian nhất định, lần này vòng đi vòng về cũng sẽ mất thêm một tuần, mọi chuyện cũng đã muộn rồi. Trịnh Thư Ý vội vàng nói, “Tuần sau thì thật sự không được rồi, anh xem thử có thể nhín ra một chút thời gian được không ạ? Phỏng vấn qua điện thoại cũng được nữa!” Trần Thịnh, “Chuyện này sợ là không được rồi, tôi không thể nói rõ với cô nhưng quả thật nếu muốn nhanh nhất thì phải đến tuần sau anh ấy mới có lịch trống.” “Vậy còn tối nay thì sao?” Trịnh Thư Ý hỏi, “Tối nay anh ấy có rảnh không? Chỉ ba tiếng thôi, nếu không thì hai tiếng cũng được.” Không chờ Trần Thịnh trả lời, Trịnh Thư Ý cắn răng nói tiếp, “Một tiếng thôi cũng được! Anh làm ơn giúp tôi được không?” Trần Thịnh im lặng một lát, hạ giọng nói, “Tối nay Thời tổng có một bữa tiệc khá quan trọng, có lẽ… tôi chỉ nói là có lẽ thôi nhé, trong lúc đó có thể nhín chút thời gian, cô thấy…” “Tôi sẽ đến đó đợi!” Trịnh Thư Ý đồng ý ngay lập tức, “Anh cho tôi xin địa chỉ, tôi sẽ đến đó đợi.” Loading... Trước khi cúp điện thoại, Trần Thịnh lại nhấn mạnh thêm một lần nữa, “Cô Trịnh à, tôi có thể sắp xếp cho cô nhưng tôi không đảm bảo rằng Thời tổng có rảnh hay không, có thể cô sẽ mất công một chuyến đấy.” Trong ống nghe chỉ truyền lại tiếng “tút tút” máy móc, quanh quẩn bên tai cô hồi lâu, sau đó, Trịnh Thư Ý lại nằm bẹp xuống bàn, sự căng thẳng dần dần biến mất, theo sau đó là trạng thái trống rỗng, thẫn thờ. Được phỏng vấn Thời Yến là chuyện cô nên vui vẻ mới đúng. Nhưng sự nhạy cảm trong “ngày dâu” vào lúc này lại càng mạnh hơn, tâm trạng của cô không hề tốt mà thậm chí trong lòng còn có chút chua chát. Hôm nay là sinh nhật của bạn trai cô là Nhạc Tinh Châu. Đây là lần sinh nhật đầu tiên kể từ khi hai người họ ở bên nhau. Nhạc Tinh Châu còn đặt trước nhà hàng, mua vé xem phim, chờ cô tan làm sẽ cùng nhau đón sinh nhật. Bây giờ cô không những không thể cùng bạn trai đón sinh nhật, mà cô còn phải vác cái thân đau ốm này đi làm việc, thậm chí còn có khả năng đi không một chuyến. Trịnh Thư Ý ngồi dậy, từ từ nhắm mắt lại, hít vào mấy hơi thật sâu, sau đó tắt máy tính rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Khổng Nam đang vùi đầu viết bản thảo, nghe thấy động tĩnh bên bàn đối diện thì ngẩng đầu lên hỏi, “Cô sao thế?” Trịnh Thư Ý chống lên bàn để lấy điểm tựa đứng lên một lát, chờ đến khi cơn đau thắt dưới bụng qua đi, cô mới trả lời, “Phỏng vấn sớm, tối nay tôi phải đi rồi.” “Hả?” Lúc này Khổng Nam mới chú ý đến sắc mặt của Trịnh Thư Ý. Mặc dù cô có làn da trắng nõn, nhưng lúc này mặt cô lại trắng bệch không có chút máu, vẻ ốm yếu hiện rõ lên gương mặt, hoàn toàn không còn cảm giác hoạt bát sinh động như bình thường. “Cô có khỏe không đấy?” “Không khỏe cũng phải đi thôi, tôi còn cách nào nữa đâu.” Trịnh Thư Ý đi đến cạnh máy in, ôm một chồng văn kiện, cụp mắt nhìn chằm chằm dưới mặt đất ngây ngẩn một hồi. Máy in vẫn làm việc đều đều, từng trang giấy ngăn ngắn xuất hiện xếp đống ở trước mặt. Không biết điện thoại của ai reo lên, Trịnh Thư Ý bỗng ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt rồi cũng lấy điện thoại mình ra. Có lẽ cô nên gọi cho Nhạc Tinh Châu nói trước một tiếng với anh, nhưng vừa mở danh bạ ra, đối phương như có thần giao cách cảm đã gọi điện đến. “Em yêu, khi nào em tan tầm? Anh đến đón em nhé?” Trịnh Thư Ý dựa vào máy in, ngón tay vẽ vòng tròn trêи mặt báo, “Ngại quá, em có một cuộc phỏng vấn đột xuất khoảng chừng hai tiếng, nên có lẽ không ăn tối cùng anh được rồi.” Cô nghĩ nghĩ rồi nói tiếp, “Hôm nay em không được khỏe, tối nay chắc cũng không đi xem phim được luôn.” Nhạc TInh Châu nghe thấy thế thì thở dài, “Thôi được rồi, anh tìm bạn đón sinh nhật tạm vậy.” “Vâng, em xin lỗi anh.” Trịnh Thư Ý mấp máy đôi môi, cô lí nhí, “Lần sau em sẽ bù cho anh nhé?” Khổng Nam chờ Trịnh Thư Ý cúp điện thoại, cô ấy đổi tay cầm bút, tay kia chống cằm, cười tít mắt, “Cho bạn trai cô leo cây à?” “Nếu không thì sao bây giờ?” Trịnh Thư Ý hỏi ngược lại, “Không cho bạn trai leo cây, chẳng lẽ cho Thời Yến leo cây hay sao?” “Ây, đáng thương quá đi, bạn trai thân yêu của cô lại bị một tên đàn ông không biết mặt cướp mất cơ hội đón sinh nhật cùng cô rồi.” “Cô nói cứ như tôi đi đón sinh nhật cùng với Thời Yến ấy.” Trịnh Thư Ý cầm tài liệu đi đến một bên đóng thành tập, “Tôi cũng không biết nói gì luôn, ngay cả mặt mũi Thời Yến ra sao tôi còn chả biết, thế mà lại vì anh ta mà cho bạn trai mình leo cây.” Khổng Nam có hơi khó tin, “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bạn trai cô không nói gì hết hả?” “Mấy chuyện thế này thì nói gì?” Trịnh Thư Ý nghĩ rồi nói, “Anh ấy không nói gì, bày tỏ mình đã hiểu.” “Chậc, bạn trai cô hiểu chuyện quá mức cho phép đấy.” Khổng Nam vừa tắt máy tính vừa nói, “Chẳng giống bạn trai tôi gì cả, bám người muốn chết. Nếu tôi mà cho anh ấy leo cây thì dù là nguyên nhân gì thì anh ấy nhất định sẽ giận tôi.” Trịnh Thư Ý thất thần trong thoáng chốc. “Rắc” một tiếng, ngón tay truyền đến cơn đau, cô theo bản năng rút tay về mới tránh không bị máy đóng sách đâm rách da. Nhưng cơn đau nhói trêи đầu ngón tay không hề thuyên giảm, thậm chí còn lan vào tận trong lòng. Một tay Trịnh Thư Ý cầm tài liệu, một tay cầm điện thoại di động, cô thất thần đứng trước máy in một hồi lâu. “Tôi tan làm đây.” Khổng Nam cầm túi đứng dậy, đưa hộp thuốc sang, “Tôi thấy cô đã uống thuốc giảm đau rồi, cầm cái này đi, nhớ uống sớm đấy, đừng để đến lúc phỏng vấn lại đau đến mức ngất đi.” Nói xong, cô ấy xích lại gần cô, thì thầm, “Nếu cô thất bại thì mấy người đang nhìn chằm chằm cô chẳng phải vui chết mất sao.” Trịnh Thư Ý không buồn đáp lại lời nhắc nhở của Khổng Nam, trong đầu cô bây giờ chỉ còn lại hai chữ “hiểu chuyện”. Có phải Nhạc Tinh Châu hiểu chuyện quá mức cần thiết rồi hay không? Hơn nữa, cô vừa nói mình không được khỏe, mà Nhạc Tinh Châu cũng không hề hỏi cô không khỏe ở đâu. Một khi trong đầu đã xuất hiện ý nghĩ nào đó thì sẽ khó mà kiềm hãm không cho nó nảy mầm trong lòng. Trịnh Thư Ý hoảng hốt ngồi vào bàn làm việc, cầm điện thoại chần chừ một lát, sau đó nhắn tin cho Nhạc Tinh Châu. Trịnh Thư Ý: Anh có buồn không? Nhạc Tinh Châu:? Nhạc Tinh Châu: Không đâu, anh hiểu mà, công việc quan trọng hơn. Sau này chúng ta còn nhiều cái sinh nhật để ở bên nhau mà. Nhạc Tinh Châu: Đúng rồi, vừa nãy em bảo em không khỏe, sao thế? Em bệnh hả? Trịnh Thư Ý thở phào nhẹ nhõm. Xem ra là do đang trong mùa “dâu” nên cô khá nhạy cảm, suy nghĩ nhiều rồi. Trịnh Thư Ý: Không có gì, đến mùa “dâu” nên khó chịu TAT. Nhạc Tinh Châu: Tội nghiệp cục cưng quá. Nhạc Tinh Châu: Vậy em phỏng vấn ở đâu thế? Sau khi kết thúc anh sẽ đón em. Địa chỉ mà Trần Thịnh gửi cho cô là trang viên Warner ở phía tây ngoại thành. Đang vào giờ tan tầm nên đường bị kẹt xe, Trịnh Thư Ý chịu đựng cơn đau bụng, chuyển từ tàu ngầm sang xe buýt rồi đón taxi, mất một tiếng đồng hồ mới đến chỗ hẹn. Nói không bực bội là giả, trêи đường đi không biết cô đã mắng Thời Yến bao nhiêu lần rồi. Nơi Trần Thịnh sắp xếp giúp cô là khu nghỉ ngơi ở trêи lầu của bữa tiệc. Chỗ này rộng rãi lại vô cùng lộng lẫy, cũng vắng người, có thể khiến sự cô đơn của một người phóng đại gấp trăm lần. Mời các bạn mượn đọc sách Cưa Nhầm Bạn Trai, Được Chồng Như Ý của tác giả Kiều Diêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Tình Nhân: Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc - Diệp Miểu Miểu
Độc chiếm? Đồ chơi? "... .... Công dụng của cô, chỉ là ngoan ngoãn với tôi mở rộng cơ thể.....". Trả thù và oán hận, chiếm giữ và điên cuồng, yêu nhau và đau khổ...... Lần lượt làm nhục, lần lượt tàn bạo, lúc cô hạ quyết tâm, cầm lấy dao đâm vào ngực anh, anh lại cúi đầu dịu dàng lưu luyến hôn cô? ** Khi Hạ Nhược Du tỉnh lại, trước mặt tối đen một mảnh, sàn nhà lạnh buốt ẩm ướt khiến xương cốt của cô bắt đầu phát đau! Xung quanh đều là hơi thở dã thú, buồn nôn, lo lắng. Đây là chỗ nào? Mình làm sao ở đây? Em gái đâu? "Tiểu Hi, Tiểu Hi?" Hạ Nhược Du vội vã kêu to, theo sàn nhà từ từ lần mò. Bỗng nhiên, Hạ Nhược Du nghe được một tiếng trầm thấp mang theo hưng phấn gào thét, cô kinh ngạc, bởi vì đây không phải là âm thanh con người, mà là lúc nhìn thấy con mồi, tiếng dã thú khát máu. Tâm Hạ Nhược Du càng thêm bất an, em gái đâu? Em ấy ở đâu rồi? Bỗng nhiên quay đầu, lại phát hiện một đôi mắt xanh nhìn chằm chằm vào mình, Hạ Nhược Du "A!" một tiếng, vội vàng lui về phía sau, khi không thể lui được nữa, cơ thể gầy yếu dán vào bức từng lạnh buốt, một mùi khó ngửi chui vào mũi, dạ dày Hạ Nhược Du, bắt đầu run rẩy! Cuối cùng là chỗ nào? Địa ngục sao? Cặp mắt xanh kia từ từ đến gần cô, Hạ Nhược Du theo bức tường không ngừng di chuyển, ở dưới chân có gì đó làm trượt chân, cô cực kỳ sợ hãi, vươn tay sờ sờ, đó là áo ngủ bằng bông vải của em gái, cô nhớ rõ, phía trên mặt còn có hình vẽ Winnie the Pooh(*). (*)Winnie the Pooh: Nhân vật trong tác phẩm của nhà văn A. A. Milne, sau này được hãng Walt Disney dựng thành series phim hoạt hình. "Tiểu Hi!" Hạ Nhược Du rung cô gái nhỏ, lớn tiếng gọi. Cô dã quên cặp mắt phía sau kia, cô biết người này là em gái cô Hạ Nhược Hi. "Bốp!" Một ánh sáng đột nhiên chiếu sáng tất cả không gian, ánh mắt Hạ Nhược Du bị chiếu vào khó có thể mở, vài giây sau cô mới nhìn rõ cảnh vật xung quanh mình. Đây là một cái lồng sắt thật lớn, trên sàn nhà, không có ánh mặt trời, xung quanh cực kỳ âm u, còn có vài con dã thú đang cắn bộ lông. Đáng sợ nhất là con vật khổng lồ trước mặt Hạ Nhược Du, toàn thân đen thui, bộ xương cường tráng, rất cao, đây là chó săn sao? Rõ ràng một con dã thú! Lúc này con dã thú mở miệng, Hạ Nhược Du gần như có thể thấy răng nanh của nó đang thèm muốn đến chảy nước miếng! Ánh mắt nó tỏa ra nóng nảy cực điểm, nhìn Hạ Nhược Du không ngừng gầm thét. Em gái! Hạ Nhược Du vội vàng nhìn về phía cô gái nhỏ, thật sự là Hạ Nhược Hi. Em ấy nhíu chặt mày, rơi vào hôn mê. "Tiểu Hi, tỉnh tỉnh! Tiểu Hi?" Hạ Nhược Hi không thể chết được, em ấy không thể chết. Đây là người thân duy nhất của cô! Hạ Nhược Hi từ từ tỉnh lại, mở mắt, còn chưa nói, thấy trước mặt là dã thú, "Oa" khóc một tiếng, không ngừng hướng phía sau Hạ Nhược Du trốn đi. "Tiểu Hi, không sợ, không sợ, có chị!" Tuy trong lòng Hạ Nhược Du sợ muốn chết, nhưng vẫn an ủi em gái. "Chị, em không muốn chết, chị, chị mau mau đuổi nó đi...... Hu hu......" Hạ Nhược Hi một bên hoảng loạn đem cơ thể Hạ Nhược Du hướng phía trước, một bên hô to khóc. Dã thú trước mặt nóng nảy không yên, giống như nó đã đợi lâu lắm, có phần không kiên nhẫn, đột nhiên ánh mắt càng thêm nguy hiểm, ngước lên gầm một tiếng, mở miệng to đầu máu, hướng về phía Hạ Nhược Du bổ nhào. Hạ Nhược Du đem em gái che chở ở sau người, vội vàng lui ra chỗ khác, dã thú gặp lần này bắt hụt, hung hăng rống một tiếng, quay mình lại đánh tới, lúc này Hạ Nhược Du không thể lùi, mà còn lấy cánh tay vung lên đập về phía Hắc Báo, cánh tay bé nhỏ có bao nhiêu phần sức lực, đánh trên mình Hắc Báo giống như muỗi chích vậy, vì thế nó vừa chuyển đầu hung hăng cắn lấy tay Hạ Nhược Du, Hạ Nhược Du đau hít vào một hơi, chịu đưng đem em gái phía sau đẩy sang một bên, sau đó nắm tay lại hung hăng đánh về phía ánh mắt Hắc Báo rất nhanh. ... Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Tình Nhân: Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc của tác giả Diệp Miểu Miểu.
Giao Dịch Triền Miên - Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc - Tả Nhi Thiển
"Liên tiên sinh, búp bê bơm khí mà ngài đặt đã được đưa tới, xin ngài ra ngoài ký nhận." Giọng nói ngọt ngào đột nhiên vang lên, truyền khắp cả phòng hội nghị.      Ngoài cửa kính thủy tinh trong suốt, một cô gái mặc trang phục người chuyển phát nhanh nói: "Liên tiên sinh, mời đến ký nhận búp bê!"      Sắc mặt tổng giám đốc ngồi đó đen xì, Liên Tĩnh Bạch nghiến răng nhìn ra ngoài cửa, trong nháy mắt vò nát tài liệu trong tay.  Mịch Nhi chết tiệt, xa cách năm năm, cuối cùng em cũng lộ diện!      Bởi vì khi còn bé vô ý cướp đi nụ hôn đầu của cô, anh đã giao dịch bồi thường bản thân mình, cẩn thận nuôi nhốt đợi cô vợ nhỏ.này lớn lên. Nhưng năm năm trước, anh chỉ vì một lần say rượu, cô liền không giải thích bỏ trốn mất dạng. Bây giờ cô đã trở về, chính là vì cho anh ngạc nhiên này sao! Hừ, bây giờ, để thể nghiệm mười mấy năm chờ đợi, anh sẽ nói cho cô biết, anh không cần búp bê bơm khí, mà là cần cô vợ nuôi từ bé này.... ..... *** 【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc, sao em có thể ngốc như vậy! Em xem, chỉ cần anh không có ở bên cạnh em, thì em sẽ sảy ra mọi chuyện, em ngốc đến nỗi khiến anh không thể nào yên tâm được!” ” Uhm – -…” Mịch Nhi mím môi, dúi đầu vào bờ vai cậu. Đi tới gần khu hội, Tiểu Bạch bỗng nhiên lớn tiếng ra lệnh: “Mịch Nhi, nghe này, dù sau này thế nào, cho dù sảy ra chuyện gì, em cũng không thể thoát khỏi tầm mắt anh! Anh sẽ bảo đảm sự an toàn cho em, vì vậy giao dịch nhé, em tuyệt đối không được biết mất ở trước mắt anh!” 【 Đoạn ngắn ba 】 “Mịch Nhi, nhắm mắt lại, không được nhúc nhích, anh không nói mở mắt thì em không được mở mắt nghe chưa! Anh đã chuẩn bị quà sinh nhật cho em, cho nên em phải ngoan ngoãn nghe lời…” “Thứ gì mà thần bí như vậy? Được rồi được rồi, em sẽ nhắm mắt lại…” Liên Tĩnh Bạch đã trở thành thiếu niên trưởng thành, bỗng nhiên trong lòng bàn tay xuất hiện mồ hôi, cậu nhẹ nhàng lôi ra một chiếc hộm màu hồng, tìm kiếm lỗ tai của cô, thật cẩn thận đeo vào thứ gì đó lấp lánh. “Thứ gì vậy!” Mịch Nhi sờ lên trên tai, nhất thời thét to, “Đây là cái gì! Khóa? Khuyên tai hình khóa? Cái chìa khóa đâu, mau đưa cho em cái chìa khóa!” Liên Tĩnh Bạch né tránh sự cào cấu của Mịch Nhi, hài lòng nhìn bộ dạng cô, khóe miệng khẽ vểnh lên tuyên có chìa khóa! Em đã bị anh khóa lại, phải đeo nó cả đời, vĩnh viễn không thể tháo xuống!” án: “Không 【 Đoạn ngắn bốn 】 “Liên tiên sinh, búp bê thổi khí mà ngài đặt đã được đưa tới, xin ngài ra ngoài ký nhận.” Giọng nói ngọt ngào đột nhiên vang lên, truyền khắp cả phòng hội nghị. Ngoài cửa kính thủy tinh trong suốt, cô thiếu nữ mặc trang phục người chuyển phát nhanh nói: “Liên tiên sinh, mời đến ký nhận búp bê!” Sắc mặt tổng giám đốc ngồi đó đen xì, Liên Tĩnh Bạch nghiến răng nhìn ra ngoài cửa, trong nháy mắt vò nát tài liệu trong tay. Mịch Nhi chết tiệt, xa cách năm năm, cuối cùng em cũng lộ diện! Bây giờ, anh muốn em phải thực hiện nghĩa vụ cô dâu nuôi từ bé! Xem em còn dám chạy trốn đi đâu! ... Mời các bạn đón đọc Giao Dịch Triền Miên - Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc của tác giả Tả Nhi Thiển.
Dưỡng Chồn Thành Hậu Tà Mị Lãnh Đế Ôn Nhu Yêu - Túy Mộng Khinh Cuồng
" Hoàng thượng! không hay rồi, con chồn con đem bức thư pháp người yêu thích phá hủy!" "Không sao, nó thích là tốt rồi!" Mỗ đến vương tuấn mỹ phi thường bình tĩnh. " . . . . . . . .  " Mỗ thị vệ không nói gì, trước có người không cẩn thận làm rơi bức thư pháp này, còn bị kéo xuống đánh một trăm gậy mà ! . . . . . . . .  "Hoàng thượng! không hay rồi, con chồn nhỏ đem cá chép gấm thượng hạng Bắc Lăng quốc tiến cống ăn !" " Nếu nó thích, để Bắc Lăng quốc tiến cống nhiều chút!" " . . . . ." Mỗ thị vệ tiếp tục không nói gì, phá sản a! Cá chép gấm thượng hạng Bắc Lăng quốc, chính là vô giá đấy ! . . . . . . . " Hoàng thượng ! Không hay rồi! Con chồn nhỏ bị thiên kim thừa tướng gia đả thương rôi!" Mỗ thị vệ vừa nói ra, chỉ thấy vẻ mặt đễ vương tuấn mỹ vẫn bình tĩnh, thân mình 'vù' một tiếng, nhanh chóng vô tung vô ảnh biến mất! Cuối cùng, nghe nói một nhà Thừa tướng bị tịch biên, thiên kim thừa tướng, lại đi đày quân doanh, cảo phần thưởng tam quân . . . . .  Từ đó trong hoàng cung, mọi người biết được, thà đắc tội Diêm vương, không thể đắc tội phượng hoàng chồn! Phượng hoàng chồn chính là bảo bối trong lòng đế vương cao cao tại thượng bọn họ! Thế nhưng, khi phượng hoàng chồn tập hợp hàng vạn hàng nghìn sủng ái này mất tích. . . . . .  *** Ánh mặt trời tháng ba vô cùng ấm áp, dương quang vàng rực, chiếu vào phía trên dòng suối trong suốt không chất bẩn, làm cho trên mặt suối nước giống như phủ lên một tầng vàng, rạng rỡ rực rỡ, rất lóa mắt! Gió mát chầm chậm, mang đến từng đột mùi hoa tươi mát, rất hợp lòng người! Nhưng mà, vào lúc này, núi này nước trong hoa nở, ánh nắng tươi sáng, Đồng Nhạc Nhạc vẻ mặt lại đau thương, ngẩn đầu chín mươi độ, ngưng lệ không nói gì. Trời xanh a ! Đất rộng a ! Con mẹ nó a ! Ngươi đây là đang đùa nàng sao! ? Vì cái gì một khi tỉnh lại, nàng lại thành đức hạnh này rồi !? Cúi đầu nhìn nhìn tay bản thân, a, không, hẳn là gọi là móng vuốt. . . . . Chỉ thấy, một đôi móng vuốt này, bộ lông trắng như tuyết, phần trên móng vuốt, nộn thịt hồng nhạt mềm mại vô cùng, thịt vù vù, cực kỳ đáng yêu! Ngày trước Đồng Nhạc Nhạc là một người rất yêu thích động vật nhỏ. Mặc kệ là mèo mèo chó chó, cũng rất thích ! Thích nhất, chính là vân vê móng vuốt chó mèo, bởi vì nàng cảm thấy, móng vuốt miêu miêu cẩu cẩu, thịt hô hô, manh đát đát, đáng yêu khiến người ta yêu thích không buông tay ! Nhưng mà, giờ khắc này, móng vuốt này, đột nhiên biến thành tay mình, lại là một nỗi sợ hãi, làm cho không thể tiếp nhận chuyện này ! Cúi đầu lần nữa từ trong nước quan sát đến hình ảnh phản chiếu của bản thân, Đồng Nhạc Nhạc ngay cả tâm chết đều có rồi. Chỉ thấy ở trong suối nước, bóng ngược một hình dáng một con vật nhỏ vô cùng đáng yêu. Thân mình dài nhỏ, tứ chi ngắn ngủn, cái lỗ tai hình tam giác, toàn thân lông trắng như tuyết , lông lá xồm xàm, rất là đáng yêu ! Một đôi con ngươi đen ngập nước, giống như chứa một vũng nước xuân, rất chọc người thương tiếc ! Khiến người ta nhìn đến, cũng nhịn không được ôm vào trong lòng thuận tiện chà đạp yêu thương ! Nhưng mà, điều đáng chú ý nhất, giữa mặt kia có một vết đỏ tươi ! Đỏ như lửa! Ở bên trong bộ lông trắng như tuyết, rất tiên diễm xinh đẹp! Nhìn dáng vẻ bản thân hiện tại này, vì hiểu biết Đồng Nhạc Nhạc đối với động vật nhỉ, chỉ biết, đây là một con chồn ! Chỉ là, con chồn này lại không giống với trước kia nàng thấy. Bởi vì trên mặt con chồn có hình ngọn lửa, mỹ lệ như vậy, lóa mắt! Nếu như là ngày trước, nàng nhìn thấy Tiểu bạch chồn đáng yêu như vậy, khẳng định sẽ yêu thích không buông tay. Nhưng mà hiện tại . . . . . . . . Vừa nghĩ đến nơi đây, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi âm thầm rơi lệ. Trong đầu nghi ngờ không thôi Chuyện này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, yên lành tỉnh lại, nàng lạ biến thành tấm đức hạnh này rồi? Chẳng lẽ, nàng đang nằm mơ sao !? Nghĩ đến đây, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc không khỏi dâng lêm một cỗ hy vọng, lập tức, liền vươn móng vuốt ra, hung hăng cấu đùi mình ! Nhưng mà ----- " Ôi uy, đâu chết lão nương rồi !!!!!!! Trên đùi đau buốt, làm cho Đồng Nhạc Nhạc nhe răng nhếch mép một hồi. Nước mắt ứa ra, cũng không phải không tin, chuyện này hết thảy, là thật rồi ! Nghĩ đến đây, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi thương tâm gần chết, chỉ cảm thấy, bản thân giống như chén cụ trên bộ đồ trà! Nhớ bản thân là một trẻ mồ coi! Từ nhỏ, vô cùng yêu thích tiểu thuyết xuyên không các loại. Cuối cùng, sau khi tốt nghiệp trung học, liền lập tức dấn thân vào bên trong tiểu thuyết ở internet. Nhưng mà, trước kia xem tiểu thuyết trên mạng, chỉ cảm thấy cực kì thích, cũng không đoán được, chính mình trở thành tiểu thuyết trên mạng. cũng là một chuyện khổ bức như vậy. Mẹ nó vì cái đồng ba trăm đồng tiền thưởng chăm chỉ, mỗi ngày gõ hơn mười tiếng đồng hồ, mẹ nó còn bị biên tập độc giả thúc giục thúc giục thúc giục! Làm cho nàng mỗi ngày đồng thời **, chuyện thứ nhất chính là gõ chứ đến trời tối! Tóc rụng một dúm một dúm, mỡ bụng một lớp một lớp, vành mắt đen, táo bón sang trĩ đó là chuyện thường. Kiếp sống khổ bức gõ chữ nhưu thế, làm cho nàng hận không thể vứt bỏ quên đi! Bất đắc dĩ, phòng cho thuê phí điện nước phí ăn uống đè tới, nàng chỉ có thể mỗi ngày cắn chặt khớp hàm, mỗi ngày rau xanh củ cải kề bên. ... Mời các bạn đón đọc Dưỡng Chồn Thành Hậu Tà Mị Lãnh Đế Ôn Nhu Yêu của tác giả Túy Mộng Khinh Cuồng.
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng
Bạn nào muốn một bộ truyện thanh thản, có chút gay cấn và chút âm mưu để tô điểm thêm trong cái cuộc sống nông dân bình dị thì cứ việc nhảy hố ạ. *** Vốn là một cái tết Nguyên tiêu ngon lành, ước nguyện dưới ánh trăng, nói mình muốn sống một cuộc sống nông thôn thoải mái tự tại, ai ngờ ánh trăng lại hiểu thấu tâm nguyện của nàng, đưa nàng đến một gia đình làm nông ở cổ đại, xuyên thì xuyên, sao lại còn xuyên thẳng đến chuồng heo. Cái gì? Phụ thân là tú tài, nhưng lại không làm ra bạc, mẫu thân chỉ có thể ôm đứa nhỏ mà gào khóc. Được rồi, tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình, đứng sau lưng ca ca ra chủ ý, bồi dưỡng ca ca đệ đệ thành tài, đương nhiên cũng phải chọn cho bản thân một người môn đăng hộ đối, vui vui vẻ vẻ cùng mình sống cuộc sống nông dân, sinh vài cái bánh bao, không có việc gì thì ngồi đếm bạc, không làm gì cũng thành đại tài chủ. *** Hôm nay là rằm tháng giêng - tết nguyên tiêu, sáng mai sẽ bắt đầu đi học lại, lại mấy tháng không được gặp Lưu Sầm . Vừa ăn xong cơm chiều (tập tục địa phương, tết nguyên tiêu ăn hai bữa, lần thứ nhất vào 10h sáng, lần thứ hai vào 4h chiều), Tăng Tử Tình liền vội vã đến bờ sông như đã hẹn, không biết vì sao kì về nhà nghỉ đông này nàng có cảm giác Lưu Sầm không thích hợp, không dám nhìn thẳng mắt nàng, như sắp xảy ra một việc gì đấy khiến Tăng Tử Tình hơi khủng hoảng, không biết Lưu Sầm suy nghĩ cái gì. Lần này, Tăng Tử Tình đã quyết định hôm nay phải bắt hắn nói ra tâm sự, không thể không biết trong mấy tháng nữa được. Lưu Sầm đến sớm hơn, ngồi ở cạnh bờ sông, vẫn không nhúc nhích nhìn cảnh, bên cạnh còn có một hộp giấy lớn, ánh chiều tà lẳng lặng rơi trên người hắn, hình ảnh nhu hòa như vậy làm Tử Tình thấy cô đơn, ánh mắt cũng chua xót. Lặng im một lát, nàng lặng lẽ đi đến, dang hai tay ôm phía sau lưng hắn. "Tình Tình, ngươi đến rồi. Lạnh không?" "Không lạnh, ta còn tưởng rằng Sầm ca ca là tượng đá chứ? Sầm ca ca, ngươi không phải tượng đá hòn vọng phu, mà là hòn vọng thê." Tử Tình nói xong mới ý thức được lời nói mình có vấn đề, mặt đỏ lên. May mà Lưu Sầm đang lơ đễnh nên không để ý. Tử Tình thấy vậy, liền vói bàn tay mát mẻ của mình vào cổ Lưu Sầm. "Lại bướng bỉnh, ngứa mông chứ gì." Thời niên thiếu, Tăng Tử Tình cùng Lưu Sầm là láng giềng, quan hệ hai nhà luôn tốt. Lưu Sầm lớn hơn Tử Tình bốn tuổi, Tử Tình suốt ngày theo sau Lưu Sầm gọi "Sầm ca ca, sầm ca ca", nhiều năm qua đi, thói quen khó sửa. Sau này, Lưu Sầm chuyển nhà tới thị trấn, vài năm sau nhà Tử Tình cũng đến đây. Đoan tình duyên này bắt đầu từ khi Tử Tình tốt nghiệp phổ thông, hai người cũng chỉ có cơ hội ở cùng nhau khi được nghỉ học, hiện tại Lưu Sầm đã tốt nghiệp đại học, làm việc ở Thượng Hải, mà Tử Tình còn học tại trường cách nhà không xa, còn nửa năm là tốt nghiệp. "Này, Tình Tình, hôm nay sầm ca ca cho ngươi thứ tốt nè." "A, pháo hoa, lớn quá, cho ta à? Cái này rất mắc đó." Tuy trong lòng rất vui vẻ, nhưng Tử Tình biết một cái tuýt pháo lớn như vậy nhất định phải bảy tám trăm, đủ tiền ăn một tháng của mình. "Không sao, ta muốn cho ngươi trải qua một cái tết nguyên tiêu khó quên. Về sau, về sau..." "Về sau thì như thế nào?" "Không có gì, chờ trời tối, mặt trăng lên, sầm ca ca cho ngươi xem pháo hoa đẹp nhất." "Sầm ca ca, ngươi có việc giấu giếm ta ư? Có chuyện gì khó khăn sao?" Lưu Sầm đứng lên, kéo tay Tử Tình, "Đi dạo quanh bờ sông với ta một chút đi, ta ngồi hơn nửa ngày rồi." "Được." Mùa xuân phương Nam, không khí có một sự ẩm ướt nhẹ dịu, mang theo mùi thơm ngát của cỏ dại, thật thoải mái . "Tình Tình còn nửa năm sẽ tốt nghiệp phải không? Ngươi đã từng nghĩ tới việc làm sau khi tốt nghiệp chưa?" "Nghĩ rồi, sau khi tốt nghiệp ta sẽ đến Thượng Hải tìm ngươi, tìm một công việc, sau đó chúng ta cùng nỗ lực kiếm tiền, dành tiền, mua nhà, sống cuộc sống hạnh phúc." "Nha đầu ngốc, ngươi thích thành phố lớn sao?" "Ta không thích, nhưng ngươi thích." "Cũng không thể vì ta mà ủy khuất chính ngươi được. Ngươi cẩn thận suy nghĩ, muốn làm cái gì nhất?" "Ta muốn làm nhất? Ta nói ngươi đừng cười ta." "Được, không cười." "Ta muốn xây một căn nhà lớn kiểu nhà ở Bắc Kinh tại một nơi non xanh nước biếc, có một mảnh vườn trái cây, một mảnh đất trồng rau, có cảm hứng thì viết văn, không có cảm hứng thì trồng rau. Làm một con sâu gạo đơn giản mà vui vẻ." "Ha ha, lý tưởng của ngươi nhìn thì đơn giản, làm lại không dễ. Người mệt mỏi luôn vì cuộc sống, đánh mất đi bản tính, nhiều lúc còn không biết bản thân muốn gì?" "Ta biết, ta muốn không nhiều lắm. Ta chỉ là một người đơn giản thôi." "Tình Tình, " "Hả?" "Tình Tình, ngươi là một nữ tử tốt, sầm ca ca tin, ngươi nhất định sẽ sống cuộc sống ngươi muốn." "Nhưng đó không phải thứ ngươi muốn , có phải không?" "Tình Tình, ta.. ta có lời muốn nói." "Ta biết, ta sẽ cùng ngươi đến Thượng Hải , ta không sợ khổ, chúng ta cùng nhau nỗ lực, về sau cuộc sống sẽ khấm khá lên, ngươi sẽ luôn ở bên cạnh, có phải không?" Tử Tình cướp lời. "Tình Tình, ta sao có thể nhẫn tâm như vậy? Ta làm việc rất vất vả ở Thượng Hải vài năm, nhất là hai năm đầu, đổi công việc suốt, chuyển nhà không ngừng, có vài lần, ta suýt nữa buông tay, mà ta không cam lòng. Mỗi lần ta sắp chịu đựng không nổi, thì lại nghĩ đến sự nỗ lực nhiều năm qua, người trong nhà còn chờ ta nữa, ta lại gượng dậy. Mà công việc trong hai năm này cũng ổn định lại. Mà thôi, không nói những chuyện này. Ý ta là, ngươi vẫn nên ở lại nơi này thì tốt hơn, ít nhất, nơi này có cha mẹ, có người thân. Ta không muốn ngươi vất vả." "Nhưng nơi này không có ngươi." "Ta…ta đã tìm được người thích hợp với ta, Tình Tình, thật xin lỗi." "Ý của ngươi là ta không thích hợp với ngươi. Vậy vì sao tới giờ ngươi mới nói? Chúng ta quen nhau không phải ngày một ngày hai, từ nhỏ chúng ta đã cùng nhau lớn lên, nhiều năm như vậy, tính tình của ta ngươi còn không biết? Bây giờ mới nói ta không thích hợp?" Tử Tình tức giận. "Tình Tình, ngươi biết là ta không có ý này mà. Ta.. ý ta là hiện tại ta tìm được một người thích hợp với ta hơn. Trong lòng ta, ngươi luôn luôn báu vật đẹp đẽ nhất, ta không muốn ngươi theo ta để chịu khổ." "Ha ha, quả nhiên là logic của nam nhân, không yêu, lại nói không muốn để ta chịu khổ, rồi đuổi ta đi. Vậy nàng kia thì sao? Ngươi lại để nàng ta chịu khổ sao? Ta đoán, nàng ta cũng sẽ không cho ngươi chịu khổ." Tử Tình có chút sâu cay, nếu bình thường, nàng sẽ không nói như vậy bao giờ, ở trong lòng Lưu Sầm, nàng luôn luôn là người dịu dàng có hiểu biết. Đáng chết, vì sao bản thân lại lý trí như vậy, vì sao lại nói toạc ra sự thật, vì sao lại tàn nhẫn vạch trần bản tính xấu xa, vì sao không thể lừa mình dối người? Sầm ca ca luôn luôn là tao nhã, có sự thư sinh, từ khi nào đã trở nên xa lạ đến vậy? Không biết ánh trăng đã lặng lẽ lên cao tự bao giờ, chiếu sáng nhè nhẹ, thêm một phần ấm áp, nhưng sự ấm áp ấy lại không thể sưởi ấm cho Tử Tình. Nhiều năm sau, Tử Tình vẫn nhớ mãi đêm trăng ấm áp mà lạnh lẽo. Tăng Tử Tình là một người không dong dài, nàng cũng biết, dù là nam hay nữ, yêu chính là yêu, không có lý do gì. Còn không yêu thì mới tìm đủ lý do, mà đã xuất hiện bất cứ một lý do nào thì sự ngọt ngào sẽ dần nhạt đi. "Đi thôi, không phải sầm ca ca nói muốn đốt pháo hoa sao?" "Tình Tình, thật xin lỗi. Được rồi, chúng ta đốt đi." Khói lửa xa hoa, chói mắt mà ngắn ngủi, hình như có ai đã nói qua, mọi thứ xinh đẹp đều ngắn ngủi, ví dụ như tuổi xuân, ví dụ như tình yêu, ví dụ như sinh mệnh, cho nên, phải biết quý trọng. Pháo hoa vừa tàn, lệ cũng ướt mặt, nụ cười đắng cay. Lưu Sầm muốn nói gì, nhưng lại nhịn xuống . "Sầm ca ca, ngươi nhất định phải hạnh phúc, bởi vì ta nhất định sẽ hạnh phúc. Ta nhất định sẽ tìm được người thích hợp với ta hơn." Tử Tình nói với ánh trăng. "Không cầu giàu sang phú quý, chỉ cần hắn biết yêu ta, trân trọng ta, bao dung ta." Câu nói kế tiếp, Tử Tình chỉ để trong lòng. "Được, cám ơn ngươi, Tình Tình, ngươi cũng nhất định phải hạnh phúc. Cho dù thế nào, ta đều nhớ đến ngươi, nhớ đêm nay." Lưu Sầm nhịn không được ôm lấy Tử Tình, ôm thật chặt. "Sầm ca ca, tái kiến." Tử Tình nhẹ nhàng nói, lệ rơi đầy mặt. "Tái kiến, Tình Tình. Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi, ta biết những lời này không thể bù đắp lại vết thương trong lòng ngươi, nhưng trừ bỏ những lời này, ta không biết nói gì thêm, ta cũng không dám nói ngươi tha thứ. Cho nên, Tử Tình, thật sự rất xin lỗi. Tim ta cũng rất đau, thật sự là ta không muốn làm tổn thương ngươi như vậy đâu." Lưu Sầm nghẹn ngào, Tử Tình nghe xong chua xót không thôi. "Ta biết, sầm ca ca, ta không trách ngươi. Ta biết trong lòng ngươi cũng không vui sướng gì, chắc mấy ngày nghỉ này người luôn lo chueyenj này. Thật ra, ta cũng biết ngươi có chuyện gì đó, ta còn tưởng rằng công việc bị sao. Chỉ không ngờ, thật xin lỗi, làm ngươi khó xử, là ta không đủ giỏi giang, cho nên không thể đứng cạnh ngươi. Tái kiến, sầm ca ca." Tử Tình nói. "Nói bậy, Tử Tình, ta không cho phép ngươi nói như vậy, ngươi biết rõ sự thật không phải thế mà. Là ta không đủ giỏi giang để cho ngươi một cuốc sống như ngươi mong muốn, là ta sai." "Sầm ca ca, ngươi đừng như vậy. Yêu chính là yêu, không yêu là không yêu, không có ai đúng ai sai, chỉ là chúng ta không có duyên phận thôi. Ta đi đây." "Tái kiến, Tình Tình. Đi, ta đưa ngươi về nhà." Lưu Sầm theo thói quen, muốn cầm tay Tử Tình. "Không cần, ta tự về cũng được, cứ vậy đi." Tử Tình đút hai tay vào túi quần. Lưu Sầm bỗng phản ứng lại, trong lòng thở dài một hơi, nói: "Tình Tình, đừng như vậy mà, dù sao ta vẫn là sầm ca ca của người, để ta đưa ngươi về nhà, trời tối rồi, trên đường không an toàn, lỡ có chuyện gì, ngươi bảo ta phải làm sao? Nghe lời, theo ta về nhà." Tử Tình nghĩ nghĩ, thấy cũng đúng, nên đi phái sau Lưu Sầm, dừng lại tại nơi cách cổng nhà mình khoảng hơn 100 mét, lúc này, không biết nhà ai bắn pháo hoa, pháo hoa ngập trời, Tử Tình ngẩng đầu nhìn pháo hoa đủ loại hình dáng, đủ xinh đẹp cũng đủ ngắn ngủi . Tử Tình vươn tay phải, vẫy vẫy tạm biệt. Tử Tình xem bóng lưng Lưu Sầm càng ngày càng xa, càng ngày càng mơ hồ, trong lòng mặc niệm: "Tái kiến, tình yêu của ta, tái kiến, sầm ca ca, ngươi nhớ cũng được, quên cũng được, cuộc đời này, tốt nhất là không gặp lại nhau. Là ai đã từng nói ‘người yêu nhau không thể giúp nhau lúc hoạn nạn, vẫn nên lựa chọn tương vong cho giang hồ’ (ý là: chẳng thà lựa chọn từ bỏ tình cảm mãnh liệt này để đổi lấy đôi bên có được cuộc sống bình an) Tử Tình ngẩng đầu lại nhìn liếc mắt ánh trăng đêm nay, trong lòng thầm nguyện cầu: "Nếu ánh trăng có hiểu, xin nhớ ước nguyện đêm nay, ta sẽ tìm được cuộc sống nông thôn hạnh phúc trong lý tưởng của ta." ... Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi của tác giả Ngàn Năm Thư Nhất Đồng