Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngọc Lụa Vàng

Cuối cùng thì Lục Đình Trấn cũng tìm được cô người yêu giả c hết của mình. Ánh nắng không thể xuyên qua rèm cửa màu đen dày dặn, Lục Đình Trấn quăng chiếc bật lửa sang một bên, nheo mắt nhìn Chương Chi Vi đang ngồi trên sofa màu lục sẫm. Tựa như một khối ngọc trầm mình trong đầm sâu. Trông cô thật yếu đuối và bơ vơ: “Rốt cuộc phải thế nào thì chú mới chịu buông tha tôi?” Lục Đình Trấn lặng thinh. Khói đàn hương vấn vít, tựa như ba năm trước. Ba năm trước, Chương Chi Vi cũng như thế này, ngồi trên chiếc giường màu lục sẫm, hai tay ôm lấy vai mình, mắt sáng lấp lánh. Lúc ấy, cô vừa hân hoan vừa thẹn thùng mà hỏi: “Cháu có thể ở bên cạnh chú mãi mãi không?” Tác giả có lời muốn nói: 1. Thời gian đầu Chi Vi yêu đương kiểu trẻ con, từ đắm chìm trong tình yêu rồi dần dần tỉnh ra, 1v1, ai gu hiện thực không nên nhảy hố. 2. Bối cảnh tham khảo Hồng Kông, Malaysia, Anh Quốc những năm 1982 - 1986. Đây đã được coi là thời hiện đại, mọi cuộc đối thoại đều dùng tiếng phổ thông, vì vốn từ tiếng Quảng Đông của tác giả có hạn. 3. Ai theo đuổi truyện mang đậm phong cách Hồng Kông xin dừng bước, bộ truyện này không dính dáng đến ân oán hào môn, cũng không liên quan đến cuộc đấu đá của các bang phái phạm pháp, chỉ có hai người yêu đương “anh đuổi em chạy”. 4. Ngọc lụa vàng có độ cứng cao, tính chất ổn định, mượn ngọc quý để tượng trưng cho tính cách kiên định của nữ chính. 5. Ai bị cuồng nam chính chớ có xem. Nếu gu chúng ta không giống nhau, không hợp nhau thì bạn yêu à, tuyệt đối đừng xem. *** Ngày mà Chương Chi Vi hỏi Lục Đình Trấn: “Cháu có thể ở bên chú mãi mãi không?”, anh đã trả lời rằng: “Chẳng ai có thể mãi mãi ở bên một người khác.” Nếu Lục Đình Trấn biết có một ngày anh nhận được tin Chương Chi Vi biến mất ở một nơi cách anh rất xa, anh sẽ không trả lời như vậy. Nếu Lục Đình Trấn biết rằng có một ngày anh nguyện cho cô tất cả những gì cô muốn nhưng Vi Vi của anh thì không còn nhận được nữa rồi, anh sẽ trả lời khác đi. Anh biết khi hỏi câu ấy, Chương Chi Vi đã dùng tất cả sự dũng cảm, tất cả tình yêu nồng cháy, ngây ngô, bất chấp luân thường đạo lý của cô, nhưng anh lại bỏ lỡ nó mất rồi… *** Cuộc đời của Lục Đình Trấn trái ngược hoàn toàn với Chương Chi Vi, từ khi sinh ra anh đã có được mọi thứ tốt đẹp: ngoại hình điển trai, có tiền tài, có quyền thế hiếm ai sánh bằng. Còn Chương Chi Vi chỉ là một cô nhi, nhờ cha nuôi của cô dùng thân mình bảo vệ cho ông chủ Lục mà cô được nhà họ Lục nhận nuôi. Mối quan hệ giữa họ không tồi, từ nhỏ Chương Chi Vi đã biết làm nũng với anh, ngày ngày gọi anh “chú Lục ơi”, “chú Lục à”. Lục Đình Trấn cũng vui vẻ chiều chuộng cô giống như nuôi một em gái nhỏ, tạo điều kiện tốt nhất cho cô học tập, làm đại tiểu thư nhà họ Lục. Lâu dần trái tim thiếu nữ của Chương Chi Vi không thể kháng cự sự dịu dàng, chiều chuộng của anh, cô đắm chìm trong bể tình. “Đáng tiếc người sa vào lưới tình dường như chỉ có một mình cô.” Tình yêu của Chương Chi Vi có sự cố chấp của trẻ con, cô nghe theo mọi sắp xếp của Lục Đình Trấn miễn là anh vui, nghe nói anh thích người thông minh, Chương Chi Vi sẽ dốc lòng học hành, anh thích mái tóc dài đen mượt, cô sẽ không nhuộm không cắt. Chương Chi Vi chỉ muốn mình được giống như những người bạn khác, hẹn hò, yêu đương thân mật với người khác giới, mà người này chỉ có thể là Lục Đình Trấn. Anh có thể cho cô mọi điều kiện sống tốt nhất, duy chỉ có điều cô muốn này anh lại tránh né hết lần này tới lần khác. Dù cho một ngày họ phát sinh ra “chuyện kia”, thì mối quan hệ của họ vẫn mắc kẹt giữa người tình và chú - cháu. Chương Chi Vi chấp nhận dâng hiến và hy sinh để chứng minh tình yêu của cô. Cô đặt cược mình có thể thắng được tình yêu của anh, trói được trái tim anh, họ có thể vượt qua luân thường đạo lý, người người lên án để ở bên nhau. “Nhìn đi, cháu yêu chú biết bao, yêu chú đến nỗi ngay cả những khổ sở và đớn đau cháu cũng chịu đựng được, còn chú có yêu cháu không?” Lục Đình Trấn vẽ nên một tương lai cho Chương Chi Vi, anh nói cô chỉ cần dùng sáu năm học thành tài, đến những vùng trời mới mở mang tầm mắt, nếu cô vẫn muốn lấy anh thì quay về anh sẽ chiều theo mong muốn của cô. Chương Chi Vi cho rằng anh chỉ viện cớ thôi, nhưng vì anh chưa từng nói dối nên lời hứa này của anh như “lưỡi móc một củ cà rốt”, dụ dỗ cô ra sức học hành, thuận lợi tốt nghiệp sớm để sớm được đứng bên cạnh anh. Rơi vào bể tình có thể làm người ta trở nên mù quáng. “Từ lâu Chương Chi Vi đã yêu anh, kính trọng anh, sùng bái anh, tựa như thiên đường đã ném xuống dưới một sợi dây mây, Chương Chi Vi nắm lấy nó chẳng hề do dự, chẳng thèm bận tâm sợi dây ấy sẽ đưa cô lên thiên đường hay ném cô xuống vực thẳm.” Chương Chi Vi có lẽ vẫn sẽ ngây thơ như thế nếu như không có một ngày cô phát hiện sự thật về thân phận của mình. Thì ra nhà Lục không ai là thật lòng tin tưởng cô, thậm chí có người còn ghét cay ghét đắng cô. Bí mật này đồng nghĩa với việc cô trở thành con dâu của nhà học Lục là điều không bao giờ có thể xảy ra. Lục Đình Trấn cũng biết điều ấy nhưng anh che giấu quá kín kẽ, vậy anh có tin cô không? Tin cô ở bên anh không vì lý do gì khác, tin cô sẽ không bao giờ phản bội anh. Và nếu anh biết nhà họ Lục sẽ không chấp nhận Chương Chi Vi, tại sao anh còn định ra một lời hứa khó thành? Số phận cho cô một cơ hội để rời đi. Chương Chi Vi vẫn đặt cược một lần vào tình yêu của Lục Đình Trấn, tin rằng anh đã bỏ qua những thù hận trong quá khứ và thật sự muốn ở bên cô. Nhưng thực tế phũ phàng khiến Chương Chi Vi tỉnh ngộ. Lục Đình Trấn quá lý trí, lý trí đến mức giống như không có khả năng yêu người khác. Trên danh nghĩa họ là chú cháu nhưng thực ra còn chẳng được bằng người tình. Lục Đình Trấn sẽ không bao giờ hạ mình dỗ cô sau khi cãi vã, “anh là cậu chủ Lục ăn trên ngồi trốc, là chú Lục của cô, là bậc cha chú, dạy bảo cô cũng là chuyện hiển nhiên. Trong mối tình này, Chương Chi Vi vẫn luôn đứng ở thế yếu, dường như mọi thứ đều phải phụ thuộc vào người khác, dựa vào chút nuông chiều lọt qua kẽ tay của Lục Đình Trấn.” Nếu đã vậy Chương Chi Vi quyết định phải rời đi, cô phải thoát khỏi anh, thoát khỏi cạm bẫy ngọt ngào của anh. Càng ở cạnh bên anh, nhận được sự chiều chuộng dịu dàng anh ban phát sẽ chỉ càng làm cô lún sâu vào trong bẫy, cam tâm tình nguyện làm tình nhân của anh, sinh con cho anh, làm bà hai bà ba trong bóng tối đáng thương của anh. Chương Chi Vi còn cắt phăng đi mái tóc dài để thể hiện quyết tâm từ bỏ của mình. Nhưng trí thông minh của Lục Đình Trấn là không thể xem thường được. Kế hoạch bỏ trốn của cô nhiều lần bị anh lật tẩy hoặc chặn trước khiến con đường thoát đi vô cùng khó khăn. Chương Chi Vi chỉ còn cách sắp xếp một hành trình giả c hết, chỉ có biết tin cô đã không còn trên đời thì anh mới buông tha cho cô mà thôi. Ngày Lục Đình Trấn biết tin, anh như mất đi nửa linh hồn. Anh không ngờ chỉ một phút yếu lòng chấp nhận cho cô đi chơi mà lại mất đi cô mãi mãi. Vi Vi của anh còn quá trẻ, nếu tất cả không phải là sự thật, nếu cô trở lại bên anh một lần nữa, anh nhất định sẽ cho cô tất cả những gì cô muốn. Cô không muốn học nữa, vậy thì không cần học nữa. Tiền của anh đủ nuôi cô cả đời. Cô muốn kết hôn, thế thì kết hôn thôi. Cô muốn một danh phận, vị trí bà Lục chỉ có thể dành cho cô mà thôi. Nhưng mọi thứ đã muộn rồi. Vi Vi đã không còn cần nữa. Cô đã vô số lần nói “cháu yêu chú”, nói đến khô cả miệng, nói với tất cả sự chân thành chờ mong, vậy mà cô chưa lần nào được đáp lại. “Thậm chí Vi Vi còn chưa nghe thấy câu “Tôi yêu em". Một câu cũng không.” Lục Đình Trấn đau khổ không chấp nhận sự thật, anh tìm kiếm những sự bất thường dù là nhỏ nhất để tin rằng cô vẫn còn sống, anh điên cuồng tìm kiếm Chương Chi Vi khắp mọi ngóc ngách từ Malaysia sang Anh Quốc, chỉ cần còn một tia hy vọng nhỏ nhoi thì anh sẽ bắt lấy mà không ngừng đuổi theo, chỉ cần cô còn sống, chỉ cần Vi Vi trở lại bên anh, anh chấp nhận trả giá tất cả. *** Sau khi Chương Chi Vi “mất” đi thì chúng ta mới thấy được mặt thâm tình đáng thương của chú Lục nhà ta. Vừa phải gian nan chạy khắp nơi tìm vợ, xong rồi tìm được thì bị đuổi như đuổi tà. Xin lỗi chú nhen không có chú người ta còn trưởng thành hơn, độc lập giỏi giang hơn, người ta thành cô Chương ưu tú rồi, không có mộng mơ đổi thành họ Lục nữa đâu. Hỏi chú có yêu cháu không chú không thèm trả lời hả? Giờ người ta đổi lại thành: “Rốt cuộc phải làm thế nào thì chú mới chịu buông tha tôi?”. Sao? Chú có thấy bên má rát rát chưa? Màn vả mặt ngoạn mục khá là đau đến từ vị trí cô Chương ưu tú. Mà chú Lục chỉ có thể ẩn nhẫn chiều theo ý muốn của cô. Người đã mất đi một lần sẽ biết trân trọng nâng niu khi tìm lại được, thà bị cô xua đuổi còn hơn trải qua khoảng thời gian như sống trong địa ngục kia. *** Truyện đưa ta về với bối cảnh Hồng Kông, Malaysia, Anh Quốc những năm 1982 - 1986, cách tác giả miêu tả thật sự có thể giúp ta phần nào mường tượng ra được khung cảnh tráng lệ ngày đó với những ông chủ lớn, những băng nhóm tính toán lẫn nhau, những người dân di cư nghèo khổ cùng cực. Hơi thở thời đại qua từng câu chữ được khắc họa một cách sống động. Một điều nữa mình vô cùng vô cùng thích ở truyện này là các cảnh H được miêu tả rất đặc biệt. Trời ơi mình chưa đọc truyện nào mà cảnh H tinh tế dã man như thế. Không hề trần trụi nhưng vẫn có sự gợi tình da diết, nó nên thơ nó lãng mạn làm sao ấy. Nên dù không thật sự rõ ràng có thịt ăn nhưng mình vẫn rất rất hài lòng. Nhà chuyển ngữ cũng đã dịch cực kỳ mượt mà, từng câu chữ trơn tru không chỗ nào cấn. Đọc những dòng trong đoạn chú Lục biết tin Vi Vi mất đau khổ vật vã mà thấy thương muốn khóc theo luôn á. Mình đọc truyện với tâm thế truyện thể loại vả mặt nam chính với các motip thường thấy, không ngờ cuốn theo các tình tiết truyện mà đọc luôn một lèo. Cuối cùng thì mình đánh giá đây là một truyện rất đáng đọc, không phải vì nội dung thì cũng phải vì những câu chữ quá xuất sắc. Mong là bạn đọc sẽ có được trải nghiệm mới lạ và hay ho. ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: La Hán *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Sau khi ngủ trưa dậy, Chương Chi Vi mới hay tin Lục Đình Trấn đã về. “Chú Lục có mang gì về cho cháu không?” Chương Chi Vi lấy tờ báo phủ trên mặt mình xuống, trên mặt báo nồng nặc mùi mực, được hong khô* rồi mới mang ra. Cô không ghét thứ mùi khó ngửi này, chỉ quay sang hỏi vú Trần: “Mấy giờ chú ấy về? Giờ đang ở đâu ạ?” *Ngày xưa báo giấy chưa có kỹ thuật in tân tiến, báo in xong được đưa đến nhà dân mực vẫn còn ướt, phải hong khô trước để người đọc không bị dây mực vào tay. “Cậu chủ đang ở bên chỗ lão gia, nói là chập tối mới qua đây.” Vú Trần bưng cốc nước đường, dỗ Chương Chi Vi uống: “Cô chủ uống cái này trước đi đã, để tôi giúp cô chọn quần áo.” Chương Chi Vi đảo mắt: "Không cần, để cháu tự chọn.” Cả căn phòng sáng sủa thoáng đãng, trong ngoài toàn là cây cối xanh tươi. Chương Chi Vi chỉ mặc áo ngủ, vươn người uống cốc nước đường. Hạt sen đã được người ta dùng tăm khêu bỏ nhân đắng, trộn cùng hạnh nhân và hạt bo bo ninh thành nước đường. Mấy ngày trước cô mê món chè khoai lang nấu cùng gừng già và đường phên vàng, đến giờ lại không thích nữa. Sự ham thích của thiếu nữ đến vội mà đi cũng vội, Lục Đình Trấn chiều chuộng cô, muốn gì cũng cho chứ nói gì đến một bát nước đường đỏ. Ánh mặt trời chói chang, Chương Chi Vi ăn mấy miếng là hết một bát, vú Trần than vãn không ngớt rằng cô không ra dáng cô chủ, Chương Chi Vi lau miệng: "Cháu có phải họ Lục đâu, ra ngoài cũng chẳng làm họ mất mặt.” Cô đi tắm, cũng chẳng bận tâm đến chuyện lộ thân trước mặt vú Trần, quanh đi quẩn lại trong nhà chỉ có hai người họ. Vú Trần hoảng hốt cầm chiếc khăn tắm khô ráo bao lấy người cô, hết lời khuyên bảo: “Thì cũng phải giữ thể diện cho cậu chủ chứ.” Cậu chủ mà vú Trần nói chính là Lục Đình Trấn, chủ nhân của căn nhà này. Chương Chi Vi mệnh khổ, bố mẹ nguyên quán ở Phúc Kiến, sau này di cư sang Malaysia. Vào những năm năm mươi sáu mươi, Đông Nam Á bài trừ người Hoa, bố mẹ cô lại vội vã dẫn cô bỏ trốn, bôn ba đến sống ở North Point, quận phía Đông đảo Hồng Kông. Có điều, bố mẹ của cô không chịu đựng được mà chết ở nơi này, hàng xóm nhà Chương Chi Vi thấy cô đáng thương nên đã nhận nuôi cô. Lúc mới đầu người hàng xóm này thấy cô đói khát quá đáng thương mới đưa cho cô miếng bánh, sau đó khi nhận lương sẽ tiện tay mua cho cô bộ váy, hoặc chiếc cặp sách… Mua mãi mua mãi, chú ấy đã đưa Chương Chi Vi đến trường đi học, nhận cô làm con gái của mình. Người hàng xóm này không có họ, người khác đều gọi chú ấy là “A Man”, cái tên này nghe chừng thì có vẻ hơi nữ tính, nhưng A Man lại là một người đàn ông thô kệch hàng thật giá thật. Hồi nhỏ Chương Chi Vi bị bạn nam cùng lớp giật đồ, ngồi trên đất khóc lóc, cũng là A Man đi tới, mỗi tay xách một đứa lên. Kể từ ngày hôm đó, dù là trên đường hay ở trong trường cũng chẳng có ai dám bắt nạt Chương Chi Vi nữa. Khi Chương Chi Vi học cấp hai, A Man qua đời. Đó là một chuyện ngoài ý muốn, A Man đỡ một phát súng cho ông chủ của chú ấy, trước khi chết ông chủ hỏi chú ấy còn việc gì chưa yên tâm, ông ấy sẽ thu xếp thay. A Man mở to mắt, thở không ra hơi, trong miệng thì trào máu tươi, lấy một hơi nói với ông ấy rằng mình có một cô con gái, tên là Chương Chi Vi. Ông chủ Lục con cháu thưa thớt, chỉ có một người con trai tên là Lục Đình Trấn. A Man đã đi theo ông chủ Lục gần chục năm, trung thành tận tụy, còn không tiếc mạng sống cứu ông ấy. Mối ân tình này, ông chủ Lục không thể không báo đáp. Ông ấy là một người trọng nghĩa khí, sau đó đã đón Chương Chi Vi ra khỏi căn nhà cũ nát, xem cô là cô chủ của nhà họ Lục, cho cô đi học ở tu viện Maryknoll, ăn mặc đi lại cái gì cũng tốt nhất, để cô sống cuộc sống giàu sang phú quý. Có điều vấn đề xưng hô hơi loạn, Chương Chi Vi và Lục Đình Trấn cách nhau hơn tám tuổi, chưa đến chín tuổi nhưng vẫn phải gọi anh một tiếng “chú Lục”. Bởi vì lúc sinh thời A Man làm việc cho ông chủ Lục, gọi ông ấy một tiếng “bố già”*. Khi qua đời, A Man được an táng một cách long trọng vẻ vang, người người đều biết ông chủ Lục trọng nghĩa khí, trọng ân tình. Không tin? Thử nhìn Chương Chi Vi lúc này đi, ấy thế mà lại là cô cả nhà họ Lục cơ đấy. *Từ gốc (老豆) trong tiếng Quảng dùng để gọi cha. Chương Chi Vi không chịu mặc bộ váy mà vú Trần chọn, cô không thích mấy thứ rườm rà này, chỉ mặc áo trắng váy trắng giày trắng. Hôm nay gió to, cô đành phải khoác thêm chiếc áo len cardigan sáng màu trong tiếng càm ràm của vú Trần, vội vàng xuống lầu, bảo tài xế đưa cô đến gặp Lục Đình Trấn. Tài xế tươi cười khen chú cháu hai người tình cảm sâu sắc, Chương Chi Vi chỉ nhìn ra ngoài cửa xe, không nói một lời. Chú cháu tình cảm sâu sắc? Nói ra thì cũng chẳng sai, nhưng chưa chắc đã là cái “tình” kia, mà là “tình dục” thì đúng hơn. Biệt thự nhà họ Lục khiêm tốn kín đáo, tọa lạc tại một nơi thanh vắng, Chương Chi Vi và bà Lục - cũng chính là vợ của ông chủ Lục khá thân thiết, chỉ là hôm nay đối phương không có nhà, nghe nói là đi xem phim. Lại nghe người ta nói Lục Đình Trấn cũng không có nhà, anh và ông chủ Lục đến công ty, ngay cả tách trà trong nhà cũng chưa uống xong. Chương Chi Vi không gặp được người nhưng cũng không thất vọng. Cô đội mũ cói, vào vườn hoa phơi nắng, ngủ một giấc, nghe thấy hai con hầu đang xì xào tám chuyện với nhau ở trong vườn hoa. Thật là khéo, người được nói đến chính là cô, sự tồn tại lạ lùng nhất ở nhà họ Lục - Chương Chi Vi. “... Nghe nói ông chủ Lục tốt bụng nên mới giữ cô ta lại.” Một con hầu bĩu môi nói: “Tôi nghe vú Trương nói, bây giờ ông chủ Lục bắt Chương Chi Vi chuyển đi là vì sợ cô ta gây ra chuyện gì đó với cậu chủ.” Chương Chi Vi biết vú Trương, đó là người hầu lâu năm ở trong gia đình này, chăm sóc Lục Đình Trấn đến khi anh trưởng thành. Quan hệ của Chương Chi Vi và bà ta không tốt, hai người đã cãi vã không ít lần. “Nghe nói cô ả kia nửa đêm dụ dỗ cậu chủ, bị bà chủ bắt gặp.” Một người khác nói: "Bà chủ chỉ có một người con trai là cậu chủ, rồng đi với rồng, phượng đi với phượng, nhà họ Lục cũng chẳng có quy tắc lấy nhiều vợ, sao có thể chứa chấp cô ta.” “Thế á, thế á?” Chương Chi Vi sấn lại gần, hỏi: “Có thật không?” Đám người hầu một phen hú hồn, thấy cô có vẻ lạ mặt: "Cô là?” Chương Chi Vi hạ giọng nói: “Vú Trương sai tôi qua đây.” Dừng lại một thoáng, cô lại nói: “Vú Trương nói như vậy sao? Lần trước tôi nghe bà ấy nói với người khác, tôi còn tưởng là nói đùa cơ.” Đám người hầu không hề nghi ngờ: "Không chỉ có mình vú Trương đâu, còn có La Chí lái xe cho cậu chủ cũng nói Chương Chi Vi bị đuổi đi rồi.” Chương Chi Vi nói: “Cảm ơn nha, cô tên gì đấy?” Một con hầu đáp: “Tôi tên là Tiểu Nguyệt.” Lại chỉ sang người bên cạnh: "Nó tên là Trân Lệ, còn cô?” Chương Chi Vi nhấc mũ xuống, mái tóc đen xõa tung, cô mỉm cười nói với hai con hầu: “Tôi là Chương Chi Vi.” Trong ánh mắt kinh hãi của hai con hầu, Chương Chi Vi cầm mũ, xoay người bỏ đi. Đây không phải lần đầu tiên Chương Chi Vi nghe thấy những chuyện như này từ miệng của đám người kia. Chương Chi Vi đã sống ở nhà họ Lục được mấy năm, tháng trước đột nhiên phải chuyển đi, sống ở căn nhà mà Lục Đình Trấn mua, vợ chồng ông chủ Lục còn đưa một người qua cho cô sai sử; Còn Lục Đình Trấn đã đi Ma Cao ngay sau hôm ấy, đi một mạch cả tháng trời. Một cô con gái đang được sống sung sướng, đột nhiên lại bị đưa ra bên ngoài, cộng thêm bây giờ cô đã thành niên, tuổi xuân như hoa, Lục Đình Trấn lại là thanh niên độc thân chưa vợ. Tuy gọi nhau là chú cháu, nhưng từ lâu đã có một số người thêu dệt nên vô số lời đồn đại hoang đường. Có người xì xào bàn tán rằng Chương Chi Vi dụ dỗ không thành còn bị Lục Đình Trấn chán ghét đuổi đi, có người tận mắt trông thấy. Rốt cuộc chuyện này có phải là thật hay không? Chẳng ai biết được. Chỉ có hai con hầu bị dọa đến mức ôm chầm lấy nhau, run lên cầm cập, thấp thỏm bất an, chỉ sợ Chương Chi Vi mách lên trên đuổi bọn họ ra ngủ ngoài đường. Sau khi chuyển đi vào tháng trước, Chương Chi Vi không qua đây lần nào nữa, ai mà biết hôm nay cô lại đột ngột xuất hiện? Hơn nữa còn không có dáng vẻ hung hãn như trong lời đồn mà trái lại giống một cô bé hồn nhiên ngây thơ hơn, quanh người toát lên khí chất thanh thuần trong trẻo, mộc mạc lại lanh lợi, không hề diêm dúa như vú Trương nói. Thấp thỏm chờ đợi đến tối, Lục Đình Trấn cuối cùng cũng đến. Chương Chi Vi đã đứng ở ngoài cổng từ sớm, gió thổi lạnh cả chân. Cô co người ôm chặt hai vai, buổi chiều mới ăn một bát nước hạt sen, cơm tối còn chưa ăn chỉ vì đợi Lục Đình Trấn về nhà. Chiếc Rolls-Royce màu đen từ từ tiến vào, Chương Chi Vi nhận ra xe của Lục Đình Trấn, cô đứng trên bãi cỏ, gió đêm khiến vạt áo khoác sáng màu của cô bay bay, cô nhìn đăm đăm vào chiếc xe không chớp mắt lấy một lần. Có người khom người mở cửa xe phía sau, người đàn ông mặc bộ âu phục màu xám nhạt bước xuống xe, dáng dấp cao lớn, thon gầy. Ánh trăng đêm nay nhạt nhòa, chỉ có đôi mắt anh ánh lên ánh sáng trầm tĩnh, Chương Chi Vi đã chạy về phía anh, tươi cười chào anh: “Chú Lục!” Cô không dám sà vào lòng anh, chỉ đứng cách anh ba bước. Ánh mắt của Lục Đình Trấn cuối cùng cũng đặt trên người cô, hỏi: “Xem quà chưa? Có thích không?” Chương Chi Vi hỏi: “Quà ư?” “Buổi chiều đã sai người đưa đến chỗ vú Trần - Cháu chưa về nhà sao?” Lục Đình Trấn nhìn cô: "Đợi cả buổi chiều à?” “Vâng.” Chương Chi Vi nói: "Cháu nghe vú Trần nói chú đã về, ngóng chờ chú mãi đấy!” Lục Đình Trấn thở dài: "Chú đã bảo là chú sẽ đến thăm cháu mà.” Chương Chi Vi cất bước theo anh: "Nhưng cháu muốn gặp chú sớm hơn xíu thôi mà.” Lục Đình Trấn không nói gì nữa, bữa tối đã được chuẩn bị xong từ lâu. Bà Lục ăn xong đã đi ngủ, ông chủ Lục có chuyện muốn nói với Lục Đình Trấn. Ăn cơm xong, Lục Đình Trấn đi gặp ông ấy, chỉ có một mình Chương Chi Vi chậm rãi ăn bánh kem ngàn tầng, xuýt xoa khen ngợi: “Vú Trương, tài nghệ của bác Vương càng ngày càng tốt nhỉ.” Vú Trương cúi người rót sữa, mỉm cười nhắc nhở cô: “Cô chủ, cô quên rồi sao, bác Vương đã không còn làm việc ở đây nữa rồi.” Sau lưng bà ta, con hầu Trân Lệ đang bê một bình hoa bách hợp to vật vã, hồn vía để lên mây, mấy lần suýt cắm hoa bách hợp ra khỏi bình hoa. Chương Chi Vi ngạc nhiên kêu lên: “Cháu nhớ ra rồi, có phải bác Vương bị cắt lưỡi vì đơm đặt về người khác không?” Vú Trương vẫn không đổi sắc mặt: “Tôi thì lại nghe nói là vì thua bạc.” Chương Chi Vi lắc đầu, bỏ dĩa xuống: "Giống nhau cả, thua bạc phải chặt ngón tay hoặc chặt tay, còn đơm đặt, nói xấu người khác cũng đáng bị cắt lưỡi.” Vừa dứt lời đã nghe thấy một tiếng “loảng xoảng”, vú Trương giật nảy mình, quay lại nhìn thấy con hầu Trân Lệ đang nhìn trân trân vào bình hoa thủy tinh đã vỡ nát, mặt xám như tro tàn. Trên sàn nhà vương vãi mảnh vỡ, nước chảy lênh láng, hoa bách hợp dập gãy, tung tóe trên đất trông vô cùng lộn xộn. Vú Trương hạ giọng dạy dỗ con hầu tay chân vụng về này, mới nói được mấy câu thì Lục Đình Trấn đã đi tới. Anh cởi áo vest, vắt lên cánh tay, nhìn thấy đống lộn xộn này cũng không nổi giận, nói với vú Trương: “Chỉ vỡ cái bình hoa thôi mà, dạy bảo mấy câu là được rồi, không sao cả. Có điều vú Trương à, bà là người cũ ở trong nhà, nếu đã nhận mấy đứa hầu nhỏ tuổi này thì phải biết lối dạy dỗ cẩn thận.” Vú Trương cúi đầu: "Tôi hiểu rồi thưa cậu chủ.” Lục Đình Trấn cũng không nói nhiều, xoay người gọi Chương Chi Vi: "Đi, về nhà.” Vú Trương càng cúi đầu thấp hơn. Chương Chi Vi đứng dậy, cô ghét thời tiết nóng bức nên đã cởi chiếc áo len cardigan mà vú Trần khăng khăng bắt cô mặc, bây giờ không biết đã để ở chỗ nào. Nghĩ lại cũng chỉ là một cái áo, cô vội đuổi theo bước chân của Lục Đình Trấn, ra khỏi nhà họ Lục. Ánh trăng mông lung, Lục Đình Trấn giở áo vest của mình ra, khoác lên vai cô rồi khép chặt vạt áo. Lục Đình Trấn có dáng người cao lớn, ngay cả áo vest cũng to, thoáng chốc đã che kín người Chương Chi Vi. Anh bình thản nói: “Áo ngực cũng không mặc, còn ra thể thống gì.” Chương Chi Vi tựa đầu lên vai anh, Lục Đình Trấn không đẩy ra. Cô áp má vào cánh tay anh, dụi mấy cái, nhắm mắt nói bằng giọng êm ái: “Lần trước chú Lục xé mất cái áo ngực duy nhất của cháu rồi, bảo cháu mặc kiểu gì đây?” Mời các bạn mượn đọc sách Ngọc Lụa Vàng của tác giả Đa Lê.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Làm Phi
Tịch Lan Vi kiếp trước bị câm, nhưng Việt Liêu Vương vẫn một mực chung tình mà cưới nàng làm Vương phi. Nhưng nàng đã lầm và cái giá của sai lầm đó chính là mạng sống của nàng cùng phụ thân. Tịch Lan Vi kiếp này vẫn bị câm, Việt Liêu Vương vẫn một mực muốn cưới nàng làm phi như kiếp trước, chỉ khác là - nàng sống chết lại muốn vào hậu cung.  Một người câm ngang ngược từ hôn vương gia để vào cung tranh sủng? Hiển nhiên, trong mắt người đời nàng không chỉ là một nữ nhân bốc đồng mà còn lẳng lơ và tất nhiên trong mắt hoàng đế Hoắc Kỳ nàng cũng không thoát khỏi hai chữ “chán ghét".    Nhưng dù cho chán ghét Tịch Lan Vi như thế nào thì Hoắc Kỳ đối với phụ thân của nàng là Tịch Viên - đại tướng quân vẫn luôn là một lòng kính trọng. Chính vì thế, vì nể mặt đại tướng quân, nể mặt Tịch gia, Hoắc Kỳ vẫn triệu Tịch Lan Vi thị tẩm. Và cũng chính đêm thị tẩm này, một tia sáng nhỏ của sự thật dần được hé mở, một Tịch Lan Vi hoàn toàn khác với những gì Hoắc Kỳ nhận biết đến trước mặt hắn.  Hoắc Kỳ thật không biết rằng, thì ra Tịch Lan Vi này lại là một nữ nhi hiếu thảo, tinh tế và thông minh đến vậy? Ấn tượng đầu tiên của Hoắc Kỳ về Tịch Lan Vi chính là: nàng như thế mà lại đoán trước được tâm tư suy nghĩ của hắn? Có thể nói luận đoán quân tâm tuyệt đối là điều làm đế vương chán ghét. Nhưng sâu trong sự chán ghét đó lại có chút gì đó... không cam tâm.  Một bậc đế vương kiêu ngạo như hắn lại để một nữ nhân nhỏ nhoi nhìn thấu hết mọi tâm tư trong lòng, quả thật là điều khó chấp nhận. Chính vì thế, cứ vô tình hay cố ý hắn lại càng thích đánh đố nàng với tâm tư của hắn. Và không biết tự lúc nào hắn lại để ý nhất cử nhất động của nàng, lại càng thích suy đoán tìm hiểu lòng của nàng. Đấy, bọn họ tiến dần lại như theo cách như vậy đó.  Hậu cung vốn sâu hơn biển, người vào không làm sủng phi thì chỉ còn nắm tro tàn. Có miệng kêu oan chưa chắc trời xanh đã thấu chứ nói gì một nữ tử không thể cất nên lời. Tịch Lan Vi hiểu điều đó, vì vậy khi tình cảm của hai người có chuyển biến, nàng chỉ xin một điều, xin hắn dù có nóng giận như thế nào cũng hãy để nàng “giải thích" hết.  Tranh đấu chốn hậu cung liên đới với tranh đấu gia tộc trên triều, mối quan hệ cộng sinh này chưa bao giờ chấm dứt qua các triều đại. Dưới triều đại của Hoắc Kỳ cũng như thế. Trong hậu cung của hắn bỗng nhiên xuất hiện “một sủng phi" thì cũng đồng nghĩa kéo đến bao nhiêu sóng gió.  Hắn tin tưởng nàng, tin tưởng tình yêu của bọn họ. Dù cho bắt gian tại giường, chỉ cần nàng nói không phải, hắn sẽ tin là không phải.  Nhưng ai là người đứng sau những âm ưu ấy? Là huynh đệ của Hoắc Kỳ hắn, là nữ nhân trong chốn hậu cung của hắn hay là những gia tộc lớn ngoài kia? Và nếu phải chọn giữa giang sơn và mỹ nhân, bậc đế vương như hắn phải quyết định thế nào đây? “Lan Vi, trẫm nhất định phải cứu những bá tánh đó.” *** “Làm phi" là một câu chuyện trùng sinh cũng không xoắn não lắm, nhưng nó vẫn đủ hay và lôi cuốn. Các tình tiết dẫn dắt câu chuyện khá ổn. Bạn sẽ thấy một Tịch Lan Vi có sức quan sát nhạy bén, thông minh và không kém phần dí dỏm. Một Hoắc Kỳ tài hoa, đa mưu túc trí trong việc dẹp loạn phản loạn, chung tình trong tình yêu, nhận định ai sẽ là suốt cuộc đời. Một nam phụ Sở Tuyên thâm tình, sẵn sàng vì người con gái mình yêu mà hi sinh tất cả.  Thật sự, với mình bộ truyện này nó khá toàn vẹn về mọi mặt. Nội dung, tranh đấu hậu cung, bạn sẽ không biết ai xấu ai tốt, thậm chí mình đã khá ngạc nhiên khi không ngờ “người đó" lại là người bán đứng Tịch Lan Vi. Nhân vật nam chính chuẩn hoàng đế soái ca, mặc dù anh có hậu cung, không sạch, nhưng với mình, hoàng đế như vậy là bình thường, từ khi có nữ chính anh giữ thân như ngọc, tin tưởng chị tuyệt đối. Anh lên kế hoạch từng bước, từng bước ổn định giang sơn, dọn đường cho cho chị ngồi lên hậu vị. Nữ chính thông minh, quan sát nhạy bén, thêm một phần từng sống một kiếp nên vài tình tiết có thể chấp nhận được.  Nếu bạn cần một bộ cung đấu vừa đủ, ngọt, sủng, nam phụ thâm tình thì có thể nhảy bộ này nhé ^^ ______ " ": Trích từ truyện Review by #Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vương triều Đại Hạ, mười ba tháng sáu năm Kiến Hằng thứ hai. Gió đêm nhè nhẹ, không thổi tan nổi cái nóng bức của mùa hè, cũng không thổi đi hết được những lời rì rầm bàn tán. Trên dưới hậu cung đều đang nghị luận cùng một sự kiện: Hoàng đế triệu Diên Lệnh nghi Tịch thị, thị tẩm. Việc này nói ra đúng là bất ngờ, thậm chí còn có chút hoang đường. Diên lệnh nghi vào cung đã hai tháng, hai tháng qua, mọi người đều xem nàng như một trò cười. Hủy hôn ước với thân vương, một hai nhất định phải vào cung, nếu không phải xưa nay hoàng đế kính trọng phụ thân nàng, nhất định sẽ không đáp ứng chuyện như vậy. Sau khi vào cung, hai tháng nay, mỗi ngày nàng đều đi Tuyên Thất Điện cầu kiến một lần, nhưng đến nay hoàng đế vẫn chưa từng gặp mặt nàng một lần. Ngày hôm qua, nhân dịp hoàng đế đi gặp chủ vị Đỗ Sung hoa nơi mình ở, nàng xông vào điện của Đỗ Sung hoa... Dù sao cũng là đích trưởng nữ của Đại tướng quân, là quý nữ chính thống lại tranh sủng đến mức này, làm mọi người cảm thấy quá mức buồn cười. Người có tính tình thẳng thắn hoặc là nói chuyện khắc nghiệt chút luôn sẵn sàng mỉa mai nàng một câu: "Một người câm đi vào hậu cung mà cũng nghĩ đến tranh sủng! " Cũng không ít người có thiện tâm than thở một câu: "Sinh ra có vẻ ngoài đẹp như vậy, đáng tiếc lại là một người câm." Tịch Lan Vi ở trong bồn tắm, chỉ cảm thấy tinh thần hoảng hốt vô cùng. Nội thất tràn ngập hơi nước mịt mờ, rõ ràng là nước ấm áp nhưng nàng vẫn cứ cảm thấy cả người thật lạnh. Sao Hoàng đế lại... Nàng vẫn luôn cảm thấy Hoàng đế cực kỳ ghét nàng, mà cũng biết rõ nguyên nhân hắn ghét nàng — nàng đã hủy bỏ hôn ước trước kỳ hôn sự, nháo lên đòi vào cung, ép phụ thân nhà mình vác mặt đi cầu Hoàng đế. Tất nhiên Hoàng đế sẽ cho là nàng thuộc loại lả lơi ong bướm. Ngay cả phong hào "Diên" này, đại để cũng là ý nói nàng như cái diên[1] lắc lư không chừng. [1]: Vật trang sức treo ở trước và sau mũ thời xưa. Mời các bạn đón đọc Làm Phi của tác giả Lệ Tiêu.
Nàng Phi Chuyên Sủng Của Vương Gia Ngốc
Cho đến tận lúc chết Quý Du Nhiên vẫn không cách nào bảo trái tim thôi đau đớn cho những âm mưu ám toán mà người thân bên cạnh ban tặng cho nàng. Nàng tự mình đứng đó, trên điện Kim Loan rộng lớn uy nghi, lắng nghe từng lời châm chọc, chỉ trích, buộc tội cho sai lầm không phải mình gây ra. Nàng nhìn họ từng người một thân quen lại trở nên độc ác muốn rót ly rượu độc kết thúc sinh mệnh nàng.  Tột cùng của đau đớn tuyệt vọng lúc này là gì? Ai có thể tin nàng? Ai có thể đứng ra bảo vệ nàng? Ai cho nàng gạt đi nước mắt bi thương hôm nay? Thế gian này, đầy ích kỷ và tàn nhẫn, đầy thâm sâu và hiểm độc khiến bản thân nàng thù hận và chán ghét đến mức nguyền rủa số kiếp rằng: Nếu có cơ hội được làm lại từ đầu, sẽ hủy hoại tất cả, chà đạp tất cả. Những kẻ nợ nàng kiếp này nàng nhất định phải đòi lại, cả vốn lẫn lời. Nhưng tận sâu trong những bi thương ấy, có một nơi mềm mại được chạm vào. Vương gia Dật Vương - phu quân ngốc của nàng, cứ thế một mình đứng ra chống lại cả thế giới này để bảo vệ nàng. Chỉ là, tất cả đã muộn màng rồi, không cách nào cứu vãn được nữa. Chén rượu độc kia đã sớm chia lìa nhân duyên, dang dở trọn kiếp người, đau đớn đến triền miên...   "Chỉ là, mọi chuyện trên thế gian thường hay như vậy. Có đôi khi bỏ lỡ chính là bỏ lỡ..." (*) . . . Kiếp này, Quý Du Nhiên nàng may mắn được ông trời cho một cơ hội trùng sinh. Nếu đã vậy những kẻ nợ nàng nhất định nàng phải đòi lại, tất cả. Còn phu quân ngốc của nàng nữa, kiếp trước nàng cứ thế chết đi trước mắt chàng, không biết chàng làm sao có thể chịu đựng được. Chỉ nghĩ đến vậy nàng liền cảm giác trái tim như sắp vỡ tan. Hóa ra, đến cuối cùng cũng chỉ có mình chàng vì nàng mà đau, vì nàng mà rơi lệ đổ máu... Nàng vốn là trưởng nữ của Tể tướng nhưng phụ thân lại không hề yêu thương. Cuộc hôn nhân của nàng cùng thái tử lại bị kế mẫu dàn xếp hãm hại. Cuối cùng, muội muội cùng cha khác mẹ của nàng trở thành thái tử phi. Còn nàng, lại bị gả đến cho Dật Vương - một vương gia ngốc. Nàng đã từng muốn sống an yên trọn kiếp bên phu quân của mình nhưng hết lần này đến lần khác bị người tính kế để rồi đi đến kết cục bi thương kiếp trước. Vậy thì, kiếp này nàng làm sao có thể chấp nhận để người ta lợi dụng hãm hại và uất ức như thế nữa chứ. Kế mẫu cùng muội muội muốn một bước thành thế tử phi tranh đoạt ngôi vị, làm mẫu nghi thiên hạ ư? Nàng thành toàn cho kẻ giả dối cùng người bội tình. Phụ thân muốn ném nàng cho vương gia ngốc không được sủng ư? Nàng sẽ giúp phu quân lấy lại những gì mà chàng vốn được nhận. Còn những kẻ nắm trong tay uy quyền thiên hạ từng cho nàng khổ sở đau đớn ư? Hoàng cung này, nàng xáo cho càn khôn cũng phải xoay chuyển. Nhưng, đứng trước phu quân ngốc của mình, trái tim nàng chỉ còn là đau lòng cùng ân hận. Bởi nàng biết, chỉ có mình chàng là thật lòng yêu thương nàng mà thôi. Vậy mà, bỏ lỡ nhau một kiếp, thật khiến người ta thương tâm chua xót. "Bất cứ lúc nào, cho dù xảy ra chuyện gì, ta đều ở cùng chàng, không rời đi" là lời hứa nàng khắc ghi vào tim. Thật ra, Dật vương phu quân nàng chỉ hơi ngốc chút thôi nhưng nói đến độ thê nô vô sỉ của chàng dành cho vương phi của mình thì chỉ có thể tóm gọn lại trong mấy câu sau: "Thứ nhất, ái phi vĩnh viễn đúng. Thứ hai, coi như tất cả mọi người nói ái phi không đúng, ái phi cũng đúng. Thứ ba, ai dám nói ái phi của bổn Vương không đúng? Đánh chết hắn!" :v :v  Vậy là, Dật Vương ngốc nghếch đáng yêu lại trở thành chỗ dựa vững chắc cho vương phi nhà ta khắp nơi "quậy" à nha. Rõ ràng là nàng ức hiếp người ta nhưng khi qua lời nói của vương gia chàng lại thành người ta ức hiếp nàng. Chàng có thể không chút hình tượng mà đánh đấm người ta tơi bời, không chút xấu hổ mắng chửi đến mức người ta khiếp sợ. Ai bảo là chàng ngốc? Ai bảo là ái phi của vương gia ngốc thì có thể dẫm đạp? Chàng đây liền cho người ta biết thế nào là trả giá thật lớn. Có thể, khi bắt đầu đọc truyện này mn sẽ không thích nữ chính cho lắm. Bởi vì nàng có phần tàn nhẫn và độc ác quá, cũng đôi khi không hiểu đấu đá ngầm chốn cung cấm là như thế nào mà gây hết chuyện này đến chuyện khác. Nhưng xin một lần nhìn lại những đau thương mất mát và khổ sở mà nàng đã từng gánh chịu ở kiếp trước để hiểu được rằng, con người một khi bị ép đến đường cùng sẽ là sự liều lĩnh và bất chấp. Mà nàng, đã từng như thế thì sao có thể lùi bước cho người ta lấn tới, từng bước giết chết mình. Ân oán, đôi khi không thể phân rõ đúng sai. Thiện ác chung quy chỉ là quy luật mà con người tìm cách bao biện cho chính bản thân mình. Ở kiếp này, toàn bộ những bí mật kinh hoàng và nỗi hàm oan của nữ chính sẽ được giải đáp tất cả. Vì sao, nàng là một vương phi của vương gia ngốc lại vướng vào những mưu toan thâm sâu của hoàng cung tranh quyền đoạt vị này. Vì sao, chén rượu độc kia nàng phải uất ức mà uống? Vì sao Ninh vương phi người biết tất cả mọi chuyện lại không đứng ra giúp nàng? Bí mật về đứa bé kiếp này nàng ta mang thai là như thế nào? Và sau tất cả ai là người giật dây cho câu chuyện đi đến bước đường thảm khốc hôm nay? Cùng đọc để khám phá những điều đang chôn dấu mn nhé. "Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc" xét về cơ bản là một câu chuyện trùng sinh nghiêng về sủng sủng sủng mà thôi. Nhưng điểm hấp dẫn và mới lạ trong truyện là nam chính, một vương gia ngốc nhưng luôn biết đâu là điểm mấu chốt và quan trọng nhất trong đời mình. Chỉ cần là vương phi thì mọi thứ đều đúng, yêu thương và sủng ái nàng vô cùng. Đời người có thể may mắn gặp được một người như thế thì còn gì tuyệt hơn nữa. Quý Du Nhiên - nàng được ông trời đền đáp rất xứng đáng. _____________ (*): Trích dẫn từ truyện Xin lỗi nhé, cút rồi / Duyệt Vi  " ": Trích dẫn từ truyện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nàng đứng trong điện Kim Loan, một bộ áo trắng, sắc mặt bình tĩnh, lẳng lặng ngắm nhìn đám người cao cao tại thượng kia. “Hoàng thượng, tiểu nữ ích kỷ kiêu căng, dâm loạn thành tính, bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa, thật sự uổng công người làm thê tử, hôm nay lại phạm phải sát nghiệt, đúng là tội không thể tha thứ. Cựu thần vô năng, thẹn với thánh thượng, hôm nay đành phải đại nghĩa diệt thân, thỉnh cầu Hoàng thượng ban cho tiểu nữ cái chết, cho dân chúng thiên hạ một công đạo!” Phịch phịch phịch, người nam nhân mặc áo bào màu tím, đầu đội mũ cánh chuồn đứng bên cạnh nàng ra sức dập đầu, lớn tiếng kêu lên bi thương như thế. Người này, chính là phụ thân của nàng – Đương kim Tể tướng Quý Thúc. Chuyện ập lên đầu, hắn lại đẩy toàn bộ trách nhiệm lên đầu nàng lần nữa, thậm chí ngay cả tính mạng của nàng cũng dễ dàng bỏ đi, giống như danh hào của hắn – thanh thiên Tể tướng. Nhẹ nhàng mỉm cười, Quý Du Nhiên cười lạnh nơi đáy lòng. Trên cao, ngồi trên long ỷ bằng vàng ròng, Hoàng đế mặc áo bào màu vàng sáng mặt âm trầm: “Dật Vương phi, ngươi còn lời gì để nói?” Ánh mắt xoay chuyển, đảo qua từng người bên cạnh Hoàng thượng: Hoàng hậu nương nương bất cứ lúc nào cũng lộ ra vẻ mặt nặng nề sau bộ trang phục dày cộm, Thái tử điện hạ trong mắt lộ ra âm trầm mà lại không nhúc nhích, Thái tử phi rục rịch ngóc đầu dậy lại mạnh mẽ kiềm chế lại – là muội muội cùng cha khác mẹ với nàng, còn có... Ở bên cạnh nàng, phụ thân Tể tướng không nói lời nào quỳ xuống tỏ lòng trung thành. Quý Du Nhiên nhếch khóe miệng lên: “Không có. Nhi thần không có lời nào để nói.” “Vậy chính là ngươi nhận tội rồi hả?” Ánh mắt tối sầm lại, Hoàng đế lạnh lùng nói, “Đã như vậy, người đâu, ban thưởng rượu độc!” “Dạ!” Thái giám bên cạnh cao giọng đáp lời, giây lát đã bưng ra ly ngọc óng ánh trong suốt. Chắc hẳn, bọn họ đã sớm có chuẩn bị rồi. Ly ngọc đưa tới trước mặt, thái giám bưng khay mặt khinh miệt: “Dật Vương phi, xin mời!” “Đa tạ Thường công công.” Lạnh giọng lên tiếng, Quý Du Nhiên bưng ly lên, từ từ đưa đến bên môi. Chỉ một thoáng, ánh mắt của mọi người đều rơi lên trên ly rượu độc kia. Theo miệng ly từ từ đến gần, mọi người bất tri bất giác ngừng thở, chỉ chờ thời khắc sau cùng này. “Đừng!” Nhưng mà, đúng vào lúc này, một tiếng die nda nle equ ydo n quát to kinh sợ lòng người. Ngay sau đó, một bóng người vọt qua bậc cửa, nhanh chóng đi tới bên cạnh Quý Du Nhiên, một tay ném ly vừa nhấc lên qua một bên. “Không cho uống! Không cho phép nàng chết!” Choang! Ly ngọc rơi xuống đất, vỡ thành mảnh vụn, rượu bên trong cũng bắn ra ngoài, thành từng mảng ẩm ướt bên chân bọn họ. Mời các bạn đón đọc Nàng Phi Chuyên Sủng Của Vương Gia Ngốc của tác giả Huyền Nhai Nhất Hồ Trà.