Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm

Thể loại: Xuyên qua thời không, mỹ thực, tinh tế, ngọt, livestream, tham ăn trì độn phật hệ thụ x có bệnh kén ăn cực kỳ hung dữ trung khuyển công. Edit: Cu Tình trạng bản gốc: 123 chương + 2 ngoại truyện Tình trạng bản edit: Đang tiến hành Một kênh livestream khá kì lạ khi người quay không lộ mặt, chỉ quay một đôi tay. Nhưng đôi tay đó lại có thể làm ra được những món ăn ngon cực kì. Chưa kể giọng nói của streamer hay đến mức có thể mê hoặc bất cứ ai!!! *Phật hệ: ý chỉ những thanh niên tuy không tu đạo nhưng hài lòng với cuộc sống hiện có, không tham vọng, không sân si với đời, an phận thủ thường. *Tuyến tình cảm của bộ này rất nhạt, tác giả không sử dụng quá nhiều không gian truyện để đề cập. Ai yêu thích ẩm thực thì đọc sẽ thấy hay, chứ truyện cũng không có cao trào gì nhiều. Cứ bình yên trôi qua và chuyện gì đến cũng sẽ đến như những gì nó phải. *** [Review] Mỗi ngày ảnh đế đều livestream nấu cơm – Túy Nhiễm Khinh Ca Thể loại: Xuyên qua thời không, mĩ thực, tinh tế, chủ thụ, ngọt, tham ăn trì độn phật hệ thụ x có bệnh kén ăn cực kỳ hung dữ trung khuyển công. Một bộ mỹ thực đúng nghĩa 100%. Yêu nhau cũng nhờ mĩ thực, làm giàu cũng nhờ mĩ thực, nổi tiếng cũng nhờ mĩ thực, thắng trùng tộc cũng nhờ mĩ thực, giải quyết thủy quái và vấn đề nghèo nàn của một tinh cầu cũng là mĩ thực nốt :v Chung quy là bạn gần như không tìm được một chương truyện nào mà không nấu ăn luôn. Coi như đây là ưu điểm đi, vì chúng ta thường tìm đến mĩ thực cũng vì muốn “ăn” các món ngon bằng mắt mà :)) Hình ảnh công thụ xây dựng khá ổn, nhưng thụ có bàn tay vàng hơi lớn. Thực ra thì đặt ở bối cảnh tinh tế, việc nấu ăn đã suy thoái tiệm cận không, hơn thế thụ cũng từng là đầu bếp ở hiện đại nên mọi người có thể quỳ rạp xuống trước thụ thì khá hợp lý. Nhưng việc thụ liên tục yêu cầu những dụng cụ làm bếp và gia vị lạ mà toàn tinh tế không ai biết (Xửng hấp, váng đậu….) mà việc khoa học nghiên cứu không chút dị nghị mà đi làm luôn thì rất vô lý. Hoặc tại toàn tinh tế đói quá rồi cho ăn gì cũng ăn hết không sợ :v Công và thụ yêu nhau có chút nhanh, hoặc chỉ mình thấy thế vì tình yêu đi qua đường dạ dày mà. Truyện không có gì để review nhiều cả, thụ và công lúc nào cũng ngọt ngào, truyện tập trung tuyệt đối vào việc nấu ăn, dùng mỹ thực chinh phục tinh tế nên miêu tả việc làm các món ăn rất kĩ và chiếm phần lớn vào quy trình nấu ăn. Nhưng điều này không bị nhàm, các món ăn không có gì mới lạ nhưng từ đầu đến cuối truyện không có món nào trùng nhau, cả vị của món nó cũng được miêu tả kĩ lưỡng vô cùng ngon miệng, nhất định sẽ khiến bụng bạn đói cồn cào, nên không khuyến khích đọc vào ban đêm nhé. *** Sân bay thủ đô Trung Quốc, phòng đợi của hành khách. Nguyễn Đường ngồi trên ghế chờ, hơi cúi đầu dùng điện thoại. Hôm qua anh mới tham gia thu hình một chương trình ẩm thực, đang chuẩn bị lên máy bay về thành phố mình sống. Làm một blogger ẩm thực lâu năm, Nguyễn Đường sở hữu hơn một triệu fan trên mạng xã hội, vô cùng được chào đón. Anh tự nghĩ được cách trang trí độc đáo, đặc biệt là sáng tạo liên quan đến mỹ thực, đó chính là chữ vàng bảng hiệu của anh. Cha mẹ anh đều là đầu bếp, nên ngay từ khi còn nhỏ anh đã học được cách nấu ăn, sau đó anh xuất ngoại du học, tiếp xúc với văn hóa ẩm thực phương Tây, hệ thống ẩm thực của hai nền văn hóa khác nhau được anh kết hợp, đan xen lẫn nhau tạo thành điểm sáng trong mỗi món ăn, mỗi một món được anh làm ra đều tinh xảo tuyệt diệu như một tác phẩm nghệ thuật kì công, vừa có sự khéo kéo của phương Tây, lại có mùi vị nồng nàn như kiểu Trung Hoa, dù là trong nhà hàng cao cấp hay ở trên mạng cũng được yêu thích cực kì. Chủ đề của chương trình ẩm thực kỳ này là sự giao thoa giữa văn hóa ẩm thực phương Tây và Trung Quốc, ngoại trừ blogger hot trên mạng như Nguyễn Đường ra chương trình còn mời thêm đầu bếp nổi tiếng của nhà hàng cao cấp trong nước. Mỗi người làm một món chuyên môn của mình, đem cho nhà phê bình và khán giả trong trường quay cùng thưởng thức, trong lúc Nguyễn Đường nấu ăn đều chú ý đến người khác hoàn thành các công đoạn ra sao, còn so sánh với kinh nghiệm của bản thân, nhận được sự dẫn dắt rất lớn, sau khi quay về nhất định sẽ làm ra một món mới. "Hành khách đến thành phố H xin chú ý: Chuyến bay mang số hiệu TC7986 của quý khách đã bắt đầu check in, mời quý đến cửa số ba để hoàn thành thủ tục. Trân trọng cảm ơn!" Loa sân bay cất tiếng. Nguyễn Đường nhìn vé may bay trong tay mình, đứng lên đi về cửa số ba, nhanh chóng check in. Sau khi máy bay cất cánh, Nguyễn Đường đeo chụp mắt, hạ thấp ghế, anh quay chương trình suốt mười hai tiếng, thực sự quá mệt. Không biết bao lâu trôi qua, anh tỉnh lại trong sự rung động kịch liệt, tiếng ong ong bắt đầu xuất hiện, hành khách hoảng loạn, giọng tiếp viên ngọt ngào vang lên trong khoang hành khách, "Các vị tiên sinh các vị nữ sĩ, vô cùng xin lỗi phải thông báo cho quý hành khách, máy bay xuất hiện tình trạng động cơ bị trục trặc, chúng tôi quyết định hạ cánh khẩn cấp. Xin nghe tiếp viên hướng dẫn, chúng tôi sẽ làm mẫu tư thế an toàn cho quý hành khách." Ai cũng không nghĩ đến tai nạn đường hàng không sẽ xuất hiện, theo máy bay rung lắc càng ngày càng mạnh, bên tai mọi người tràn ngập tiếng gào, tiếng mắng chửi và tiếng khóc. Chuyện xảy ra quá đột ngột, trong đầu Nguyễn Đường vẫn trống rỗng, anh chỉ có thể thẫn thờ duy trì tư thế ôm đầu khom lưng chống sốc. Tiếng ồn bên tai làm anh không thể suy nghĩ, thậm chí trước bước ngoặt sống chết, anh còn cảm thấy mí mắt như dán vào nhau, nửa mơ nửa tỉnh. Theo một tiếng vang lớn, đau đớn kéo đến, anh chìm vào hôn mê. Trong âm thanh còi báo động inh ỏi, Nguyễn Đường đột ngột mở mắt ra, anh kinh ngạc phát hiện mình đang nằm trong một lọ chứa trong suốt. Lọ chứa này tràn ngập chất lỏng màu xanh lam, mà cơ thể anh thì đang ngập trong đó. Anh có cảm giác như mình là thi thể được ngâm formalin, làm nỗi sợ trong lòng anh tăng lên gấp đôi. "Bíp—đóng cảnh báo, gợn sóng sự sống đã ổn định, khám chữa bệnh kết thúc." Không biết âm thanh điện tử phát ra từ đâu, theo lời của nó, dung dịch xanh lam cũng nhanh chóng bị hút hết, lọ chứa cũng tách ra làm hai. Hai chân Nguyễn Đường mềm nhũn, cảm nhận được cảm giác lại về với cơ thể, anh vội vàng bám lấy cạnh lọ chứa, có hơi hoảng loạn bò ra ngoài, anh còn chưa kịp đánh giá xung quanh, đã cảm thấy choáng váng, cơ thể ngã thẳng về trước. May thay thảm trải nền khá dày, trên đất cũng không bày đồ linh tinh, cho nên Nguyễn Đường ngã cũng không tính là quá thảm. Qua nửa ngày, anh mới lấy lại được chút sức, từ từ ngồi dậy, bên cạnh anh là một cái gương sát đất, anh thấy được tình trạng cơ thể mình lúc này. Đây là một cơ thể mảnh mai hơi quá đáng, hai chân gầy đến mức chỉ còn một lớp da mỏng manh, các khối khớp nhô ra, cơ bắp co giật rất mạnh, bởi anh vừa cử động mà nó vẫn đang giật giật nhẹ nhàng. Làn da tái nhợt như người đang bị bệnh, mạch máu màu tím nhạt cũng có thể thấy rõ ràng, nhìn quả thật có hơi đáng sợ. Anh thấy dáng hình người trong gương, thử giơ tay lên thăm dò, người trong gương cũng làm ra động tác y hệt anh. Đây là cơ thể anh? Trong lòng Nguyễn Đường có mấy phần hoang mang. Tuy anh không thích vận động cho lắm, nhưng thỉnh thoảng sẽ ra biển bơi, thân hình vẫn rất được, da cũng là màu vàng nhạt khỏe mạnh, so với cơ thể này—Xong! Hoàn! Toàn! Khác! Nhau! Huống hồ, dù anh có hôn mê mấy năm dẫn đến cơ bắp co rút, thì cũng không đến mức thay đổi xa lạ như thế. ...Điều càng quan trọng hơn là, anh cũng đã chết rồi! Kí ức cuối cùng khi Nguyễn Đường còn tỉnh táo, chính là cảm giác nóng bỏng khi máy bay nổ tung. Mùi da thịt cháy khét, còn có cả tiếng rít gào, tiếng khóc lóc, bây giờ nhớ lại, trong đầu anh chỉ còn run rẩy và sợ hãi theo bản năng. Anh không tin vụ tai nạn rơi máy bay kia chỉ là cơn ác mộng, bởi vì vừa nãy trong lúc còn mơ hồ anh nghe thấy được tiếng nói khám và chữa bệnh kết thúc, Nguyễn Đường thầm nghĩ, chẳng lẽ anh còn sống như một kì tích, được đưa đến bệnh viện, trải nghiệm cái gì là thí nghiệm ngầm? Bác sĩ còn tiện tay chỉnh luôn cả khuôn mặt cho anh? Thế nhưng dù kĩ thuật trị liệu có cao cấp đến đâu, thì cũng không thể thay luôn cơ thể khác cho anh đúng chứ? Biến từ cơ thể cân xứng thành một bộ xương trong nháy mắt? Bây giờ là lúc nào? Anh đã hôn mê bao lâu? Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã, có một vài người mặc đồng phục màu xanh, đỡ Nguyễn Đường đang ngơ ngác ngồi trên đất lên, hai người y tá thuần thục mặc cho anh một bộ đồ bệnh nhân rộng rãi, lại lấy cho anh một cái xe lăn, đẩy anh ra khỏi căn phòng quái lạ. Đợi đến khi Nguyễn Đường phục hồi lại tinh thần, anh đã nằm trên một chiếc giường bệnh khác. "Tỉnh rồi?!" Âm thanh mang theo sự kinh ngạc vang lên, có một vị nữ sĩ hơn bốn mươi tuổi ung dung đi từ ngoài cửa vào, bà mặc đồ màu trắng, chắc hẳn là bác sĩ, phía sau còn hai người mặc đồng phục xanh đeo khẩu trang. Nữ bác sĩ bước nhanh đến bên giường Nguyễn Đường, cầm một thứ như gậy huỳnh quang chiếu quanh người anh một vòng, sau đó trước mặt bà xuất hiện một hình chiếu, phía trên là cơ thể dạng thấu thị và một đống dữ liệu lít nhít. Nữ bác sĩ nhìn hình chiếu kia gật đầu một cái: "Trừ cơ thể vẫn đang suy yếu ra, các công năng khác vẫn hoạt động như thường." Nguyễn Đường ngơ ngác nhìn bà, còn chưa kịp phản ứng. Cậu hôn mê bao lâu rồi? Sao có cảm giác cả thế giới cũng thay đổi vậy? "Nguyễn ảnh đế, bây giờ anh có cảm giác thế nào?" Nữ bác sĩ ôn hòa nhìn Nguyễn Đường. "Nguyễn... Ảnh đế?" Nguyễn Đường sửng sốt mấy giây, mới nhận ra là bà đang nói mình, cảm giác hoang mang càng lớn lên trong lòng, "Bà... Đang nói tôi?" Lần này, đến phiên nữ bác sĩ kinh ngạc. Bà chưa bỏ ý định mà hỏi Nguyễn Đường mấy câu, cuối cùng chỉ có thể kết luận—Nguyễn ảnh đế mất trí nhớ. "Không phải sợ, đây là hiện tượng bình thường sau khi đại não bị thương nghiêm trọng, qua mấy ngày sẽ ổn thôi." Nữ bác sĩ an ủi. Nguyễn Đường cười gượng, coi như chấp nhận lời giải thích của bà, mà trong lòng đã có một suy đoán khó mà tin được. Suy đoán này được anh chắc chắn, sau khi có một người đàn ông mang tên Thôi Lỗi đến. "A Đường! Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi!" Người đàn ông trung niên bước nhanh vào phòng bệnh của Nguyễn Đường. Nguyễn Đường mê man nhìn người đi đến, anh có thể xác định rằng mình không quen đối phương. "Ai, cậu ngủ một lần ngủ đến năm năm, tôi còn nghĩ là cậu sẽ không tỉnh lại..." Người đàn ông vừa nói vừa lắc đầu, "Nhưng mà lần này tôi đến để nói với cậu một việc..." Hắn nói đến đây, giọng hơi khựng lại, dường như đang không biết nên mở lời thế nào. Nguyễn Đường hi vọng có thể lấy thêm được thông tin từ phía hắn, nên chủ động hỏi trước: "Chuyện gì?" "Ầy, hợp đồng của A Đường cậu và công ty đã sớm hết hạn, lúc cậu gặp chuyện là khi đang đóng phim, bên công ty chịu mấy năm phí chữa bệnh cho cậu, cũng coi như là hết lòng giúp đỡ, tuy rằng giờ cậu đã tỉnh, nhưng công ty cũng sẽ không kí tiếp với cậu nữa. Phòng ở lúc trước của cậu, vẫn ở đó, tiền thuê đã trả đến cuối năm, cậu tạm thời không phải lo, sau khi quay về nhớ nghỉ ngơi cho thật tốt, nhanh chóng khôi phục, còn rất nhiều cơ hội cho cậu..." Hắn nói rất nhanh, dường như cảm thấy xấu hổ với chuyện này, Nguyễn Đường nghe cũng thấy mơ hồ, không nhịn được ngắt lời: "Xin lỗi, bác sĩ nói tôi bị mất trí nhớ, anh có thể kể lại cặn kẽ đầu đuôi câu chuyện cho tôi biết không?" Thôi Lỗi giật mình. "Tôi tên là Thôi Lỗi, là... Quản lí cũ của cậu." Thôi Lỗi làm người cũng không tệ, biết Nguyễn Đường mất trí nhớ, nên hắn kể lại mọi chuyện có liên quan đến Nguyễn Đường, cũng trả lời cho anh rất nhiều câu hỏi. Nguyễn Đường có thể khẳng định suy đoán của bản thân thông qua lời kể của hắn—anh xuyên không, mà còn xuyên đến tương lai mấy nghìn năm sau. Sự cố máy bay mà anh gặp phải lúc trước cũng không phải ngẫu nhiên, thậm chí không chỉ có máy bay, cả trái đất đều rơi vào kiếp nạn trước nay chưa từng có. Một hành tinh nhỏ đâm vào trái đất. Không ai biết hành tinh đó đến từ đâu, không một trạm không gian hay vệ tinh của bất kì một quốc gia nào phát hiện ra sự hiện diện của nó. Giống như nó đột nhiên xuất hiện bên cạnh trái đất, sau đó lao thẳng về địa cầu. Từ trường hỗn loạn, giao thông tê liệt, zombie làm loạn... Tận thế nhanh chóng phá hủy trái đất, người chết trong tai nạn máy bay là Nguyễn Đường hóa ra lại là kẻ may mắn. Bởi trái đất đã không còn thích hợp cho loài người sinh sống, nhân loại chỉ còn cách trốn vào vũ trụ mênh mông, lang thang giữa tinh hà, tìm kiếm hành tinh có thể sống, cũng thường thường gửi định vị về trái đất, chỉ mong có một ngày quay lại được đất mẹ thân yêu. Nhưng, vất vả lắm bọn họ mới tìm được một hành tinh thích hợp, mới vừa thu xếp ổn thỏa, liền bị chủng tộc ngoài hành tinh xâm lấn. Đối mặt với chủng tộc mạnh mẽ như thế, nhân loại không đỡ nổi dù chỉ một đòn, trải qua những cuộc chiến đẫm máu dài dằng dặc, bao lần nô dịch rồi lại vùng lên, loài người học được tri thức từ những kẻ ngoài hành tinh, cải tạo gen thành công, từ cơ thể cacbon thành cơ thể bo. Cả nguyên tố cacbon và nguyên tố bo đều có khả năng kéo dài vô hạn, mà tính ổn định của bo hơn hẳn cacbon. Tố chất cơ thể của người cải tạo bo xuất sắc hơn cơ thể người cacbon gấp mấy chục lần, không chỉ có thể tồn tại trong môi trường nhiệt độ thấp và nhiệt độ cao, còn có thể tồn tại trong hoàn cảnh khắc nghiệt, tuổi thọ cũng được kéo dài. Dựa vào nghị lực kiên cường và tinh thần tất cả đều là lính, cuối cùng loài người cũng thoát khỏi vận mệnh bị chủng tộc ngoài hành tinh khống chế, thành công cắm rễ trên hành tinh này, cũng coi như đây là điểm khởi đầu, thành lập đế quốc Lam Tinh khổng lồ như hiện tại. Sau khi chiến tranh kết thúc, trăm phế còn chờ hưng, mà bởi chiến tranh quá dài quá lâu, cùng với khi chạy trốn quá vội vàng, bọn họ mất đi sự liên hệ với trái đất, còn có rất nhiều tư liệu và kĩ thuật về trái đất cổ cũng hóa theo bụi tháng năm. Bây giờ, khi cuộc sống của con người đã đi vào quỹ đạo, mọi người có đòi hỏi rất lớn về mặt tinh thần. Rất nhiều hoạt động giải trí ở trái đất cổ được phát triển, điện ảnh cùng phim truyền hình là hai lĩnh vực được chào đón nhất. Chủ cơ thể này cũng tên là Nguyễn Đường giống anh, nghề nghiệp diễn viên, dựa vào sắc đẹp đỉnh cao và tài năng diễn xuất để đi lên, debut mấy năm đã thuận lợi lấy được cúp ảnh đế, tương lai xán lạn. Ấy vậy mà trong thời kì đỉnh cao của hắn, bởi sơ xuất khi quay phim về cơ giáp, đầu hắn bị thương nặng, tiến hành chữa trị khẩn cấp trong bệnh viện. Vết thương của hắn rất nghiêm trọng, ngay cả gợn sóng sự sống cũng yếu đến không thể nhìn thấy, chỉ có thể tiến hành chữa trị trong khoang trị liệu mới kéo được hơi tàn lay lắt, trong năm năm đó, chỉ một giây tỉnh lại cũng không có. Nhưng công ty chủ quản hắn kí hợp đồng cũng coi như tốt bụng, chi một số tiền lớn cho hắn chữa bệnh, để hắn có thể ngâm khoang trị liệu năm năm, mãi đến khi hắn tỉnh. Chỉ là người tỉnh lại lúc này là Nguyễn Đường, anh không phải là Nguyễn Đường ảnh đế. "Được, tôi đồng ý hủy hợp đồng." Nguyễn Đường ngẩng đầu cười với Thôi Lỗi, "Cảm ơn đã chăm sóc tôi mấy năm qua." *Mình nhá hàng ở đây thôi chứ truyện này chắc 1 chương/ tuần. Mình không dám làm lúc đêm vì douma đọc xong đói quá!!!!!! Mời các bạn mượn đọc sách Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm của tác giả Túy Nhiễm Khinh Ca.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần
Văn án: La Linh Dư: Cha mẹ muội đã mất cả rồi, gia tộc lại không có thế, chỉ có thể ăn nhờ ở đậu. Con người muội chỉ không được lương thiện thôi, chẳng lẽ muốn gả cho một phu quân thương mình yêu mình là sai sao? Lục Quân: Không sai. Nhưng muốn gả cho người khác ngoài ta thì đúng là sai thật. Dẫu lòng chàng như sắt, vẫn nào địch nổi sắc đẹp giai nhân. Nói chung về tác giả Y Nhân Khuê Khuê có giọng văn hóm hỉnh nhẹ nhàng tinh tế khá đặc trưng, dù đôi khi lê thê nhưng tựu chung là không bị đầu voi đuôi chuột, viết về tình cảm tốt, tình yêu phập phồng đuổi bắt, tình thân tình bạn tình đồng chí cảm động, các nhân vật phụ cũng lý thú chứ không đơn điệu chỉ làm nền cho nhân vật chính. ***   Review: Bộ này bối cảnh Nam Bắc Triều, nữ chính La Linh Dư cha mẹ song vong, gia tộc lụi bại vì binh biến chiến hỏa, phải ăn nhờ ở đậu họ hàng chi khác. Mở đầu truyện là nàng đến nhà họ Lục là nhà đẻ của bác dâu nàng. Họ Lục là danh gia vọng tộc, bác dâu nữ chính mất chồng, ở nhà đẻ cũng thoải mái không bị câu thúc, tình cảm bác cháu cũng không gọi là thân thiết cho lắm. Đừng tưởng nữ chính sống nhờ thì hoàn cảnh éo le lâm li khổ sở, nàng rất khôn khéo đóng trọn vai bạch liên bông của mình:))))Kungfu vuốt mông ngựa, kéo bè kết cánh, thu mua nhân tâm nàng làm cực kì giỏi. Khi còn ở nhờ họ hàng xa nàng cũng sống rất khá, mà vì biến cố phải lưu lạc đến nhà họ Lục nàng cũng xoay sở không tồi. Hai chị em không cha không mẹ nghèo rớt mùng tơi, thân là chị cả, nữ chính bao bọc em gái, đứng ra lo liệu thậm chí không ngần ngại làm kẻ ngại bần ái phú, tìm mọi cách để có thể trát vàng cho mình hòng kiếm được mối hôn nhân tốt. Nàng quả thực ham mộ vinh hoa phú quý, là người yêu nhan sắc như mạng, là kẻ vô cùng thực dụng. Hiển nhiên đích ngắm của nàng là Lục lang Lục Quân, tài tử trong mộng của chúng quý nữ kinh thành. Chàng ta đẹp như tiên giáng trần, phong độ quân tử ngời ngời như trúc, tài hoa hơn người, được người đời tán thưởng. Quan trọng là, sản nghiệp giàu có, nhà không có bố mẹ đè nén, lấy được lòng Lục lang là coi như thành bà chủ. Thế nên nàng ra sức đóng vai thục nữ sen trắng quyến rũ chàng mà đâu hay biết rằng, bộ mặt ngại bần ái phú của nàng đã bị chàng nhìn thấy từ lâu. Hai người, một kẻ sắc sảo khôn ranh đóng vai thục nữ ngây thơ ko rành sự đời, một kẻ ngụy quân tử đầy tham vọng, thậm chí ghê gớm có phần cay nghiệt lại đóng vai quân tử xuân phong dạt dào không màng danh lợi. Kẻ cắp gặp bà già, nam chính trần đời ghét loại hồ ly tinh ham hư vinh chỉ lo trèo cao như nữ chính cuối cùng cũng phải xin quỳ dưới đóa mẫu đơn. Quá trình nam chính tự ngược rồi tự vả mặt mình vì thích nữ chính cười đau ruột. Thế mới thấy bên dưới quân tử cũng chỉ là con sói đói biến thái đang gào thét thôi. Nữ chính tưởng bánh bèo nhưng thực ra không bánh bèo. Nàng kiên cường, che chở cho em gái mình vô tư lớn lên giữa xã hội thượng lưu dù không có gia tộc che chở, k có gia sản bạc triệu, chỉ dựa vào chút thông minh khôn vặt. Nàng xinh đẹp nhưng không ngu ngốc, biết mình biết ta, biết tiến biết lùi. Nàng luôn tâm niệm dựa vào nam nhân nhưng lại chưa bao giờ là vật ngáng đường, hay là nỗi khúc mắc kéo chân nam nhân. Nàng đẹp đẽ lộng lẫy như đóa mẫu đơn nhưng sức sống còn hơn cỏ dại. Năng lực thu vén quản gia, giao tế của nàng thuộc hàng thượng thừa, nếu không phả cha mẹ mất sớm, gia tộc lụi bại, người như nàng chẳng phải khó cầu. Nên nàng tự tin, kiêu ngạo vào nhan sắc, vào năng lực của mình, muốn nương tìm chốn phú quý không phải là vọng tưởng. Có thể nói, tuy kẻ đầu têu quyến rũ là nữ chính nhưng nam chính mới là kẻ truy thê. Nữ chính coi lấy chồng như chức nghiệp, đối với tình cảm cũng là đầu gỗ cho nên mới chị mới bị nam chính lừa sơ múi chút đỉnh thời đầu. Ban đầu là gặp dịp thì chơi, nam chính buông thả bản thân “gian díu” với nữ chính nhưng không hề có ý nghiêm túc. Cho đến khi hiểu nhau hơn, biết được con người nàng, thấy được sự đồng cảm giữa hai tâm hồn tổn thương mà kiên cường, đến khi quyết lấy nàng làm vợ, chàng mới biết được, hóa ra muốn cưới cô vợ không bối cảnh của mình kể cũng sứt đầu mẻ trán. Truyện có giọng văn hài hước, nhiều tình huống tréo nghoe sặc nước bọt. Nam nữ chính đối với người ngoài thì kẻ như tiên nữ kẻ như nam thần, lễ độ có thừa, phong phạm dư dả nhưng cứ hễ ở với nhau thì bựa, biến thái, cãi nhau như chó mèo. Chemistry tung tóe, thịt thì vụn vụn không đáng kể nhưng nước lèo thơm ngọt xốn xang, gặp nhau thì hoocmon dâng tràn. Nhân vật nam phụ anh họ của nam chính trọng sinh, là chất xúc tác tác hợp hai người với nhau, lại thường bị hiểu lầm động cơ, gây bao tình huống dở khóc dở cười nhưng cũng vô cùng đáng yêu. Có thêm 1 nhân vật nam nữa là anh vương gia, anh này là người kiếp trước lấy nữ chính, cũng vô tình bị ông anh họ kéo vào scandal kiếp này, đọc cũng buồn cười kinh dị. Nói chung bộ này ngọt sủng thoải mái, đối đáp thú vị, trong thời buổi ăn chay thì thịt thà coi như đạt chuẩn. Nam nữ chính khá là đáng yêu, nội dung không hack não, thích hợp giải trí, mùa này đọc cho nó ấm áp chị em ạ. Dạo này tớ review lụt nghề rồi, mà truyện hay đọc không rv cho chị em thì tiếc nên cố nhét cho vài chữ, chị em đọc review kém xa ngày xưa đừng trách tớ :((( Tớ còn 1 đống truyện hay mà không biết làm sao review đây. *** Sau khi Lục tam thiếu phu nhân mang thai, nhị thiếu phu nhân Lưu Đường và hoàng hậu đương triều cũng lần lượt hoài thai. Thỉnh thoảng ba vị phu quân lại tụ tập nói về chuyện thê tử nhà mình mang thai, chỉ có Lục tam lang vẫn nét mặt hững hờ, còn hai người kia thì cứ thở ngắn thở dài. Vì lo lắng cho cơ thể ốm yếu của hoàng hậu nên sau khi thành thân, hoàng đế đã nghĩ đến chuyện để hoàng hậu điều dưỡng cơ thể hai năm, đợi nàng khỏe hơn rồi mới bàn tới chuyện mang thai. Hoàng đế cam tâm tình nguyện gánh áp lực ở trên triều. Nhưng chẳng ngờ hoàng hậu đột ngột hoài thai, không những thế mà còn vì vì thê tử ốm yếu, không thể phá thai nên chỉ có thể dưỡng thai thật tốt. Có lúc hoàng đế thấy Lục tam thiếu phu nhân vào cung thăm hoàng hậu, La nữ lang vẫn xinh đẹp như xưa, dù đang mang thai nhưng vẫn rất hoạt bát, so với Chu Dương Linh tiều tụy yếu ớt, Lưu Thục thực rất hâm mộ. Lục nhị lang Lục Hiển cũng thế. Có điều nguyên nhân của hắn không phải là vì thê tử ốm yếu, mà là thê tử nhà hắn còn nhỏ quá. Lưu Đường mắc cỡ thẹn thùng, đơn thuần trong sáng, bản thân vẫn còn là một đứa trẻ, suốt ngày sùng bái tam thiếu phu nhân, lại phiền não vì mẹ chồng là Lục phu nhân cứ tăng áp lực trong chuyện nội trợ. Tiểu công chúa còn chưa thích ứng kịp với thân phận Lục nhị thiếu phu nhân, thì làm sao có thể gánh nổi trách nhiệm hoài thai sinh con đây? Lục Hiển thầm trách mình không thỏa đáng, nhìn thê tử vui vẻ mà lo lắng đề phòng suốt ngày. Vì những nguyên nhân khác, Lưu Thục và Lục Hiển đều đang lo thê tử sinh non, ảnh hưởng đến cơ thể. So với bọn họ, Lục tam lang lại rất bình tĩnh. La Linh Dư khỏe khoắn lại vô tư vô lo. Khi mang thai cũng chỉ khó chịu một tháng đầu, về sau còn có thể cùng đi chơi thuyền, vái trăng, vẽ tranh với phu quân. Eo vẫn thon nhỏ, từng cử chỉ hành động vẫn đầy thướt tha. Có mấy lần Lưu Thục và Lục Hiển thấy vợ chồng Lục Quân du ngoạn, một lần là Lục Quân và La Linh Dư dẫn nhau đi viếng thăm một vị danh sĩ, một lần là trong một ngày mưa, Lục tam lang ôm phu nhân dạy nàng vẽ tranh ở trong đình giữa hồ. Mời các bạn đón đọc Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần của tác giả Y Nhân Khuê Khuê.
Chiếm Hữu Cuồng
Văn án:   Thiếu niên giả bệnh yếu ớt muốn được ôm một cái ——   Kiếp trước, Thời Ôn cho thiếu niên người đầy vết thương kia một tờ khăn giấy.   Dẫn đến các loại dây dưa, thế cho nên thiếu niên cuối cùng phát điên, phá tung trường học.   — Chị gái Thời Noãn chết ở dưới lầu, mẹ mang tinh thần thất thường.   Trọng sinh, Thời Ôn trở về ngày hôm sau khi cho cậu nhóc kia khăn giấy.   Bất đắc dĩ, cô quyết định chuyển đến trường của thiếu niên, thay đổi bi kịch.   Chỉ là, hết thảy mọi chuyện đã đi lệch khỏi quỹ đạo.   Thiếu niên bị người bắt nạt đến mức thương tích đầy mình.   Tóc mái che mắt, giống như du hồn, lại dịu ngoan vô hại.   Thời Ôn quyết định, trước khi cậu chưa có khuynh hướng cực đoan và tàn bạo, cứu rỗi cậu.   Chỉ là...   Thời Ôn nhìn khuôn mặt tinh xảo tái nhợt kia, dục vọng chiếm hữu trong đáy mắt cậu làm cô hoảng hốt, “Trần Trì, cậu làm sao vậy…”   Trần Trì mặt không biểu tình, động tác mềm nhẹ xoa mặt cô, lẩm bẩm: “Ôn Ôn, đừng cười với hắn, bằng không, tớ sẽ không khống chế được chính mình…”   * nam chủ hai đời chỉ thích nữ chủ, không có tình cảm với chị gái, chỉ là nữ chủ tự nghĩ ra.   Trọng sinh ngọt văn. ***   Thời Ôn chưa từng nghĩ rằng, chỉ vì một chút lòng trắc ẩn của mình ở kiếp trước đã gây ra nhiều bi kịch đến thế.   Thiếu niên kia trở nên điên loạn, phá hủy mọi thứ. Chị gái nhảy lầu. Bố mẹ và cô lại bị tai nạn xe hơi…   Mọi thứ như giấc mộng tàn nhẫn giày xéo trái tim Thời Ôn đến không thở nổi. Hóa ra, cô đánh mất tất cả rồi…   Những tưởng, Thời Ôn cứ thế mà chết đi khi sinh mệnh chỉ vừa tròn 17 tuổi, chưa kịp rực rỡ xinh đẹp đã vội tàn úa. Thế nhưng, có lẽ vì xót thương cho cuộc đời cô gái bé nhỏ mà trời xanh đã cho cô được trùng sinh quay về quãng thời gian trước khi bi kịch kia xảy ra.   Một lần nữa trở lại, một lần nữa nhìn thấy chị gái, bố mẹ và thiếu niên kia, cảm xúc trong lòng Thời Ôn rất hỗn tạp. Bởi vì, những sự việc đầy thương tâm kiếp trước vẫn có nhiều chuyện mà cô không hề hay biết, cô chỉ có thể lần mò theo từng manh mối nhỏ để đổi thay mọi thứ.   Mà người nắm giữ sợi dây vận mệnh này, lại là thiếu niên ấy, cậu ta tên là Trần Trì.   Kiếp trước, trong một con hẻm nhỏ đầy tăm tối, Trần Trì bị một đám người vây đánh thương tích đầy mình. Khắp người cậu đều là vết thương, máu chảy dầm dề, mái tóc dài rũ rượi che khuất gương mặt. Cậu ở nơi đó, một mình chống chọi lại đám người hung bạo ấy.   Thời Ôn nhìn thấy, trái tim thiện lương động lòng thương xót. Cô cho cậu một tờ khăn giấy rồi vội vã rời đi. Mà nào đâu biết, ở khoảnh khắc khi cô bước đến, gương mặt cùng ánh mắt tràn đầy thương tiếc kia, đã lật mở lại toàn bộ ký ức của con dã thú Trần Trì. Cuối cùng, cậu đã tìm thấy cô rồi…   ***   Kiếp này, việc đầu tiên sau khi trùng sinh của Thời Ôn chính là xin chuyển đến trường có chị gái và thiếu niên kia học. Cô hy vọng rằng, mình sẽ ngăn được sự điên loạn của cậu ấy và thảm kịch của gia đình. Chỉ là, cô cảm thấy dường như mình suy nghĩ sai rồi…   Bởi, khác với một Trần Trì đầy tính xâm lược, tàn bạo và độc ác của kiếp trước, người có thể không chút do dự cho nổ tung mọi thứ trong trường học, tước đi bao nhiêu sinh mạng vô tội khi ấy. Trần Trì bây giờ lại như con thú nhỏ đầy thương tích, cuộn tròn cô độc trong thế giới của chính mình.   Thời Ôn nhìn cậu, xót xa vô hạn… Là ai, đã khiến cho một thiếu niên bệnh tật vô hại như thế này trở nên điên loạn đến mức đó kia chứ? Là điều gì đã khiến cậu phải dùng cách cực đoan và tàn nhẫn như vậy để hủy diệt mọi thứ?   Vì thế, Thời Ôn quyết định, sẽ giúp cậu quay về chính đạo, trở thành một công dân tốt, hướng đến mặt trời.   Chỉ là, Trần Trì không hề đơn giản như những gì Thời Ôn thấy hay biết đến… Trần Trì, là con sói hoang đang cố che dấu đi những cái răng ranh và sự hung bạo của dòng máu đang chảy trong cơ thể mình mà thôi…   ***   “Tìm mặt trời nơi không có gió thổi qua, làm ánh mặt trời sưởi ấm nơi anh đang chịu lạnh. Chuyện đời phức tạp, anh lại đơn thuần như thế. Quãng đời còn lại sau này, em chỉ cần anh…” (*)   Người ta nói, sự dịu dàng trong một khoảnh khắc có thể sẽ để lại trong lòng một người vết tích rất khó phai mờ.   Có lẽ vì thế, ngay giây phút nhận được tờ khăn giấy của Thời Ôn, đã mở ra trong lòng Trần Trì những tình cảm và ký ức vô cùng đặc biệt. Trần Trì biết, Thời Ôn chính là tất cả của cậu.   Trần Trì có một tuổi thơ đầy khắc nghiệt, tia sáng duy nhất của cậu là Thời Ôn. Thế nhưng, những ngày thơ bé dễ nhớ dễ quên không đủ để Thời Ôn khắc ghi hình bóng cậu. Thế nên, chỉ có một mình Trần Trì là đi tìm lại về những ký ức ấy.   Vì vậy, khi gặp lại Thời Ôn ở khoảnh khắc không ngờ đến đó, Trần Trì biết, mọi thứ đã không còn cách cứu vãn nữa rồi.   Là một người thông minh và ẩn nhẫn, Trần Trì bước đầu dùng vẻ ngoài vô hại lại đầy vết thương của mình để khiến Thời Ôn chú ý và quan tâm đến cậu. Cậu không ngại làm mình bị thương nặng hơn, đau đớn không là gì với cậu. Chỉ cần, một lời hỏi han, một cái chạm nhẹ xót xa hay một ánh mắt đau lòng… của cô cũng đủ rồi.   Trần Trì đặt mình ra bên ngoài thế giới, lặng lẽ quan sát mọi thứ của Thời Ôn. Nhìn thì có vẻ như không có gì nhưng kì thực lại khiến người khác dè chừng mà sợ hãi.   Thời Ôn lại không hề hay biết, vẫn luôn cảm thấy Trần Trì là cậu bé cần được bao dung và yêu thương hơn rất nhiều. Vì thế, cô dùng sự dịu dàng mềm nhẹ của mình để đối xử với cậu.   Cứ như thế, trước mặt Thời Ôn, Trần Trì luôn ngoan ngoãn nghe lời, chưa bao giờ có biểu hiện gì thất thường. Thế nhưng, chỉ cần nơi cô không nhìn thấy, con dã thú trong lòng cậu lại trở về bản chất của nó.   Cậu có thể để cho người khác đánh mình đến chết đi sống lại mà không thèm chống trả, thế nhưng chỉ cần người đó buông lời không hay về Thời Ôn thì bất kể là ai, cậu cũng sẽ đánh cho tàn phế. Cậu không muốn lật lại quá khứ trước kia của mình, nhưng cũng không ngại dùng nó nghiền chết kẻ dám chống đối hay đem Thời Ôn ra làm phép thử với cậu.   Sự điên cuồng hung bạo và đầy tàn nhẫn ấy, trải qua hai kiếp chưa từng thay đổi. Sự chiếm hữu, dục vọng và cố chấp trong tình yêu ấy, trải qua hai kiếp chưa từng thay đổi.   Thời Ôn là mặt trời của Trần Trì. Mà Thời Ôn cũng là độc dược của Trần Trì… Có thể cứu rỗi cậu hoặc là hủy diệt cậu, không còn gì cả.   Liệu rằng, một cô gái bé nhỏ đầy ôn nhu dịu dàng và thiện lương như Thời Ôn có thể giúp Trần Trì bước ra bóng tối, cởi bỏ những gông xiềng trên đôi vai cậu hay không? Tình yêu mang đầy sự xâm lược, chiếm hữu ấy, có phải là tình yêu? Đứng trước sự lựa chọn rời đi hay ở lại với Trần Trì, Thời Ôn sẽ làm cách gì để bi kịch kiếp trước không tái diễn lần nữa? Mời mn cùng dõi theo bộ truyện đến những chương cuối để tìm câu trả lời nhé.   ***   "Chiếm hữu cuồng" là một bộ truyện khá hay về thể loại trùng sinh, thay đổi vận mệnh mình đọc được thời gian gần đây. Nội dung không quá mới lạ nhưng lại đặc biệt thu hút bởi cặp đôi nhân vật chính.   Nữ chính Thời Ôn, là một cô gái nhỏ xinh đẹp, mềm mại lại vô cùng tốt bụng. Biết trước bi kịch của kiếp trước, cô từng bước thay đổi số phận cho những người yêu thương bên cạnh. Vô tình, lại bị cuốn vào tình yêu với Trần Trì.    Có thể nói, sự bao dung dịu dàng của Thời Ôn đã giúp Trần Trì bước qua được bóng tối, không lạc lối trong những âm mưu cùng thù hận. Tình yêu của cô, đã khiến con sói hoang Trần Trì tự mình thu hết răng nanh, móng vuốt mà trở nên nghe lời lại dịu ngoan vô hạn.   Nam chính Trần Trì có tính cách hướng nội, đặc biệt thông minh, lòng dạ tàn nhẫn thâm sâu. Cậu luôn tỏ ra vô hại nhưng lại cực kì nguy hiểm. Điểm mấu chốt và được xem như là vết thương trí mạng của cậu là Thời Ôn.   Vì Thời Ôn, Trần Trì không ngại đánh đổi bất cứ điều gì. Tình yêu của cậu đầy sự chiếm hữu khiến người khác sợ hãi. Thế nhưng, nó lại có thể dung hòa một cách hoàn hảo với tình yêu của Thời Ôn. Và cũng chỉ có cô mới khiến cậu có thể thay đổi mà thôi.   Chuyện tình cảm trong truyện mang rất nhiều sắc màu khác nhau. Có màu hồng của ngọt ngào, màu xanh của hy vọng, màu đỏ của mãnh liệt, màu xám của nỗi đau và màu đen của bóng tối. Thế nhưng, khi bức tranh hoàn thiện lại chỉ là những mảng rực rỡ tươi sáng che lấp đi quá khứ cùng bi thương đã qua.   Với văn phong chầm chậm, câu chuyện như những nốt nhạc nhè nhẹ đánh vào lòng người. Không ồn ào trắc trở quá nhiều, không ủy mị ướt át… lại có gì đó cuốn hút lạ kì.   Vì vậy, bộ truyện này thích hợp cho những bạn thích thanh xuân, trùng sinh, thích nam chính không tốt với thế giới lại chỉ tốt với mình nữ chính, thích ngọt thích sủng… thì hãy thử nhảy hố nhé.   Mình cũng đặc biệt đề cử cho các bạn edit ạ. _______________   (*): Trích bản dịch lời bài hát Quãng đời còn lại do Vương Nhị Lãng thể hiện. Văn án được edit bởi #Huyên Tần page #RVNT0105   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Chiếm Hữu Cuồng của tác giả Túng Lan.
Từng Yêu Về Sau
Warning:  Truyện motif vô cùng vô cùng CẨU HUYẾT, KHÔNG SẠCH nên cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố. Không yêu chớ nói lời cay đắng. Rv được viết dưới quan điểm cá nhân, không nhận chỉ trích nếu có ý kiến bất đồng. *** Văn án: Thư gia cùng Triệu gia ở thương giới tiếng tăm lừng lẫy, cảm tình hai nhà rất tốt.  Thư Diễn cùng Triệu Tuấn đính hôn từ trong bụng mẹ, mà Thư Diễn lại gả cho Tần Hạo. Cô cho rằng Tần Hạo đáp ứng cưới cô là bởi vì yêu cô, nào đâu biết, người hắn yêu vẫn luôn là người khác. Thất bại hôn hôn khiến cô nghĩ không cần lại yêu lần nữa.   Đến bây giờ Thư Diễn mới biết, yêu nhầm người là bi kịch, nhưng lấy nhầm người còn bi kịch hơn gấp vạn lần. Bởi vì, người chồng mà cô yêu thương nhất, người cô dùng tất cả để vun đắp cho cuộc hôn nhân này lại tàn nhẫn cho cô một vết dao chí mạng. Hóa ra, người trong lòng hắn ta, lại là em gái nuôi Tần Lam.  Những năm tháng qua, Thư Diễn luôn cố gắng làm tốt vai trò của mình. Cô nhẫn nhịn, chịu đựng tất cả bất công, sự xa cách lạnh lùng và đầy toan tính của một nhà Tần Hạo. Bởi vì, cô yêu Tần Hạo, muốn trở thành một người vợ, người con dâu được chấp nhận trong gia đình này. Bởi vì, cô luôn khờ khạo cho rằng, mọi thứ sẽ đổi thay mà nào đâu biết, đằng sau nó là cả một âm mưu lợi dụng toan tính đầy đáng sợ. Thế giới này, tiền tài cùng dục vọng đã khiến con người ta trở nên thật ghê tởm và ác độc. Ngày hôm ấy, Thư Diễn cùng Tần Hạo đi du lịch để vun đắp tình cảm cùng nhau, cũng là ngày hắn ta cho cô một bất ngờ thật lớn. Em gái nuôi Tần Lam của hắn ta cũng lén lút chạy đến, cả hai nồng nàn hôn nhau công khai trong thang máy. Nửa đêm, hắn ta xuống phòng cô ta, ôn lại một hồi mây mưa ân ái.  Cửa phòng đóng chặt, tiếng rên rỉ đứt quãng, những âm thanh dơ bẩn… Tần Hạo và Tần Lam, có bao nhiêu sung sướng cho cuộc vui tràn ngập dục vọng này, có bao nhiêu ghê tởm cho một đêm thác loạn dưới phòng người vợ hợp pháp. Anh nuôi - em nuôi, châm chọc thay. Cứ ngỡ rằng, Thư Diễn yêu Tần Hạo như thế sẽ đau khổ và chịu đựng tất cả mọi thứ để bảo toàn gia đình. Nhưng không, Thư Diễn là ai kia chứ? Cô có thể vứt bỏ tất cả theo đuổi một người, gọt giũa góc cạnh để sánh vai bên người đó, mài mòn đi những sắc bén để dung nhập trong thế giới người đó. Nhưng, cô có giới hạn và tôn nghiêm cuối cùng của bản thân mình. Tần Hạo, Tần Lam… tất cả đều phải trả giá. “Phản bội lần đầu là lỗi của anh,  Nhưng để anh phản bội thêm lần nữa thì là lỗi của tôi rồi...” Vì thế, Thư Diễn bắt đầu ra tay. Cô đóng băng hết tất cả các tài khoản ngân hàng, nhanh chóng gọi điện cho luật sư làm thủ tục. Cô sẽ ly hôn, tác hợp cho đôi cẩu nam nữ đó bên nhau, một xu tiền cũng không để họ đem đi. Tất cả những thứ thuộc về hắn, cô đều vứt bỏ hết thảy không chút do dự nào. Sự phản bội này, trời không dung, đất không tha, Thư Diễn cô tuyệt đối không để cho cả hai có bất kì con đường quay lại nào nữa. Thứ cô đã cho hắn ta cùng gia đình nuôi của hắn, cô sẽ lấy lại từng thứ một. Nhưng, cho dù Thư Diễn cô có mạnh mẽ và kiên cường đến thế nào, thì đây cũng là giây phút cô yếu đuối và đau lòng nhất. Đúng lúc ấy, Triệu Tuấn gọi điện đến cho cô, chỉ hỏi rằng: “Em đang ở đâu…?” Và anh đã đến. Vốn dĩ, ngay từ đầu Thư Diễn và Triệu Tuấn được đính hôn từ trong bụng mẹ. Cả hai cũng là thanh mai trúc mã mà lớn lên bên nhau, lại chẳng biết từ khi nào thì dần có khoảng cách. Có lẽ là khi Triệu Tuấn muốn công khai theo đuổi cô gái khác, cũng có lẽ là khi Thư Diễn bước vào cuộc hôn nhân với người kia. Và có lẽ, duyên nợ bọn họ vẫn chưa thật sự bắt đầu. Nhưng từ giây phút này, mọi thứ đã lặng lẽ đổi thay. Triệu Tuấn là một công tử ăn chơi, từng theo đuổi một cô gái rất lâu, lâu đến mức bản thân cũng tuyệt vọng mà từ bỏ. Đối với anh, Thư Diễn là một điều gì đó rất đặc biệt. Anh nhìn cô lớn lên, nhìn cô vì người kia mà gọt giũa bản thân mình, nhìn cô chịu ấm ức, phản bội… lòng anh thật khó chịu. Vì thế, anh vứt bỏ tất cả chạy đến, cho cô đôi vai tựa vào, cho cô sức mạnh để đối phó đôi cẩu nam nữ đáng chết kia. Những điều cô ngại dơ bẩn để làm, hãy để anh đến xử lý thay. Cứ thế, Triệu Tuấn trở thành chỗ dựa vững chắc cho Thư Diễn trong những tháng ngày tăm tối này. Tình yêu yên lặng nảy mầm trong trái tim anh. Nhưng, bọn họ ngay từ đầu đã bỏ lỡ nhau, bây giờ lại không thể đến bên nhau được nữa. Bởi vì, Thư Diễn không còn tin vào tình yêu, trái tim cũng tan vỡ rồi. Mà anh, bên cạnh còn có một người con gái khác. Cho nên, họ cho nhau một khoảng thời gian để bình tâm lại. Mà lần này, chính là vài năm.  Nhân duyên, đành phải dang dở như vậy hay sao?  Triệu Tuấn anh không cam lòng, muốn dùng khoảng thời gian xa cách này để gạt bỏ trở ngại, chuẩn bị tốt tất cả để đem Thư Diễn trở lại bên cạnh mình. Bởi vì anh nhận ra, cho dù bản thân anh trốn tránh như thế nào thì cũng không thể che dấu được tình cảm trong lòng. Rõ ràng, đã yêu cô nhiều năm như vậy, cho nên lần này nhất định không thể buông tay. Nhưng, mỗi một sai lầm ở tuổi trẻ, giờ phút này đều phải trả giá. Có người không thể chấp nhận sự thật mà muốn phá hoại tất cả những gì Triệu Tuấn đã gầy công xây dựng, hơn hết là phá vỡ hạnh phúc của anh cùng Thư Diễn. Âm mưu nối tiếp âm mưu, toan tính xuất hiện khắp nơi… nhằm chia rẽ bọn họ. Tình yêu chưa đi đến tận cùng, đã vấp phải những trắc trở. Một lần nữa nhận được sự phản bội từ người yêu thương và tin tưởng nhất, Thư Diễn sẽ đối mặt như thế nào? Tuyệt tình và tàn nhẫn như với Tần Hạo hay lựa chọn cho Triệu Tuấn thêm một cơ hội nữa. Ván bài chưa lật, ai sẽ biết kết thúc như thế nào? Mời mn đón xem chuyện gì sẽ xảy ra cho Triệu Tuấn và Thư Diễn trong những chương cuối của bộ truyện nhé. Đảm bảo, bất ngờ và kích thích lắm ạ. *** “Từng yêu về sau” là một bộ truyện theo motif cũ, vô cùng vô cùng cẩu huyết, các nhân vật trong truyện cũng không hề sạch. Nhưng đừng vì vậy mà bỏ lỡ bộ truyện này nhé. Bởi vì, nó như một bức tranh thu nhỏ về một bộ phận con người hiện nay, bị tiền tài và dục vọng điều khiển đến mức đánh mất đi bản ngã và sự lương thiện vốn có của bản thân mình. Trong bức tranh này, xuất hiện rất nhiều nhân vật xứng đáng gọi là “cực phẩm” như, một Tần Hạo vì muốn trốn tránh tình cảm với em gái nuôi của mình mà lừa dối và lợi dụng tình yêu cùng vật chất của người vợ Thư Diễn, một Tần Lam ích kỷ xấu xa, luôn miệng nói đạo lý nhưng bản thân thì sống dơ bẩn hèn hạ đến mức phỉ nhổ. Anh trai nuôi - em gái nuôi đúng là thứ hãm nhất trên cuộc đời này. “Nuôi” con gì mà chẳng phải thịt. Vì thế, khi cặp đôi vàng này bị xử lý, hành hạ mất hết tất cả, thân bại danh liệt, tàn tật rời đi, bản thân mình đọc truyện thấy rất hả dạ và rất đồng tình. Đối với loại người này, mềm lòng chính là tội ác. Cũng may là nữ chính Thư Diễn và gia đình đã ra tay nhanh, chuẩn, chính xác như vậy. Nếu không, mình đọc chắc ức chế không chịu được. Ngoài ra, còn có vài nhân vật phụ khác cũng góp phần tăng thêm chất kích thích cho câu chuyện, nhưng không đáng ghét như cặp đôi kia, nên tạm thời cho qua :v :v  Nam nữ chính trong truyện là Triệu Tuấn và Thư Diễn tất nhiên là có rất nhiều khuyết điểm, sai lầm. Nhưng bản thân mình lại thấy bình thường. Bởi vì, suy cho cùng, sự hoàn hảo trong các câu chuyện khác chỉ là nét bút được vẽ nên từ tác giả mà thôi. Còn cuộc đời này, vốn dĩ trần trụi như vậy. Nhưng mà, điểm mình thích nhất chính là cách xử lý của nữ chính Thư Diễn với cuộc hôn nhân của mình. Vì yêu, vì gia đình mà hy sinh mài giũa bản thân. Nhưng khi nó không còn xứng đáng thì ra tay rất tuyệt tình, mình thích. Phản bội, ngoại tình thì vứt bỏ, đau một lần rồi thôi, lại kiêu ngạo mà sống quãng đời còn lại. Thư Diễn xứng đáng với người tốt hơn và cũng sẽ hạnh phúc. Cho nên, nếu bạn có một trái tim đủ mạnh mẽ để có thể chịu được tất cả những biến cố, sự việc xảy ra đầy cẩu huyết của bộ truyện thì hãy nhảy hố nhé. Mình không đảm bảo, bạn có thể đi qua hết tất cả các chương của câu chuyện, nhưng nếu đã đọc rồi thì khó lòng để dứt ra lắm ạ. Bởi vì, cuộc sống này chính là như vậy, càng bất ngờ càng kích thích càng cuốn hút và có ma lực ghê gớm.  Nhưng mà, truyện vẫn chưa được nhà nào edit đâu ạ. Mình đọc là bản convert, khá dễ hiểu và ngắn gọn nên rất nhanh là xong. Tuy nhiên, mình thấy motif cẩu huyết không sạch này hay bị ghẻ lạnh nên chắc khó lòng được bạn nào nhận edit rồi. Thôi thì, mong có ai đó khẩu vị “mặn” như mình đào hố vậy :v :v  ______________ " ": Trích từ MV Em đã thấy anh cùng người ấy do Hương Giang thể hiện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Từng Yêu Về Sau của tác giả Tử Thiếu Ngôn.
Ban Đầu Tương Ngộ, Cuối Cùng Biệt Ly
Lần đầu tiên Quý Hiểu Âu gặp Nghiêm Cẩn trong thang máy, cô đã không có thiện cảm với người đàn ông này. Nghiêm Cẩn luôn nở nụ cười ngả ngớn trên môi, vẻ mặt bất cần, quần áo sành điệu, chơi bời phá hoại không thiếu thứ gì. Nhưng ít ai biết được, rằng đằng sau vẻ ngoài ngỗ ngược đó, là một trái tim không ngừng rỉ máu với những vết sẹo chồng chéo lên nhau.   Trên đời này, có những người tuy không chung dòng máu nhưng có thể sống nương tựa vào nhau như một gia đình. Nghiêm Cẩn, Tôn Gia Ngộ và Trình Duệ Mẫn cũng vậy, ba con người xa lạ với ba cá tính khác nhau, lại có thể yêu thương và bảo vệ cho nhau như anh em ruột thịt.   Ngày còn đi học, Nghiêm Cẩn tuy là lão đại trong lớp nhưng lại vô cùng nể phục Tôn Gia Ngộ. Nghiêm Cẩn vốn ngang ngược và cứng đầu như thế, nhưng chỉ cần Gia Ngộ nói một câu anh đều sẽ nghe theo vô điều kiện. Trong tình bạn, điều quan trọng nhất là sự nhường nhịn và tin tưởng. Chỉ cần mỗi người tin và nhường nhau một chút, tình bạn chắc chắn sẽ sâu sắc và bền vững.   Ấy vậy mà, Tôn Gia Ngộ phải ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nghiêm Cẩn nhất định không đến gặp Gia Ngộ lần cuối, bởi anh cho rằng nếu làm như vậy, anh sẽ có thể tự lừa dối bản thân rằng Gia Ngộ vẫn luôn có mặt mỗi khi anh cần.   "Trước đây, có ba tên ngốc quỳ trên mặt đất dập đầu, thề rằng đời này không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nhất định sẽ chết cùng ngày cùng tháng cùng năm. Bọn họ cho rằng nếu làm như vậy, sau này sẽ thật sự có thể đồng sinh cộng tử.   Sau đó, rất nhiều năm qua đi, một trong ba người rời đi trước, một người khác không dám đến gặp hắn khi hắn sắp từ giã cõi đời, cho rằng nếu không tận mắt chứng kiến hắn rời đi, sẽ có thể giả vờ rằng hắn vẫn còn sống.   Ngần ấy năm trôi qua, kẻ đó vẫn nhất định không xóa số điện thoại của hắn, mỗi lần đổi di động mới, đều chuyển dãy số đó vào danh bạ, tự lừa mình rằng hắn vẫn ở đây, tự lừa mình rằng hắn vẫn luôn luôn tồn tại ở đầu kia điện thoại."   Con người Nghiêm Cẩn vốn ngang tàng và bất cần như thế, hóa ra lại trọng tình nghĩa hơn bất cứ ai trên đời. Đối với Tôn Gia Ngộ cũng vậy, mà đối với Quý Hiểu Âu cũng thế.   Nghiêm Cẩn đối với Quý Hiểu Âu, chính là nhất kiến chung tình. Thật ra, xung quanh Nghiêm Cẩn không thiếu những cô gái xinh đẹp, nhưng anh lại chỉ để mắt tới một mình Quý Hiểu Âu, cô gái có nụ cười tươi tắn và hồn nhiên giống như bé con vừa tỉnh ngủ.   Quý Hiểu Âu cảm thấy vô cùng phiền phức. Không hiểu vì lí do gì mà cái tên Nghiêm Cẩn này bỗng nhiên bám dính lấy cô. Không những thế, anh ta còn không biết xấu hổ mà liên tục giở thói lưu manh, thật là vô sỉ quá mà!   "Hung dữ như vậy, sau này ai dám lấy em?"   "Không liên quan đến anh!"   "Sao lại không liên quan đến anh? Anh lỡ hôn em rồi, bây giờ đành phải chịu trách nhiệm với em thôi, anh đâu phải loại người bạc tình bạc nghĩa."   Nghiêm Cẩn có ngoại hình vô cùng xuất chúng, lại là ông chủ của một nhà hàng có thu nhập lên đến năm nghìn vạn tệ một năm, thế nên anh đi đến đâu cũng nhận được muôn vàn ánh mắt ngưỡng mộ. Ấy vậy mà hình như Quý Hiểu Âu lại rất ghét anh, luôn tìm cách tránh anh càng xa càng tốt.   Nghiêm Cẩn không còn cách nào khác, đành phải giả vờ là người đồng tính để có thể tiếp cận cô. Chỉ có như vậy, Hiểu Âu mới không đề phòng anh và đối xử với anh như bạn bè.    Quý Hiểu Âu là một cô gái rất lương thiện. Có người nói, cô là ánh mặt trời tươi sáng duy nhất còn sót lại trên thế giới này. Mà cuộc sống của người đó vốn mịt mờ và tăm tối, không có chỗ dành cho ánh nắng ấm áp chan hòa. Người đó là Trạm Vũ, chàng trai có khuôn mặt thanh tú, dáng vẻ thư sinh nhưng đôi mắt luôn chất chứa những u buồn.   Trên đời này, có một số người sinh ra đã là con cưng của Thượng Đế, nhưng lại có một số người khác chỉ là một đứa trẻ bất hạnh bị Thượng Đế bỏ rơi. Trạm Vũ chính là một đứa trẻ bất hạnh như thế.   Trạm Vũ muốn được đi học, muốn chữa khỏi bệnh cho mẹ, muốn mua cho mẹ một căn nhà khang trang, nhưng anh không có tiền. Sự nghèo khổ giống như một con quái vật độc ác, từng bước đẩy anh xuống tận đáy xã hội nhơ nhuốc và tối tăm.   Để có tiền trang trải cho cuộc sống, Trạm Vũ chấp nhận trở thành trai bao. Có đôi khi, Trạm Vũ tự cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Anh thấy mình rất bẩn, rất đáng khinh, nhưng khi đã bước một chân vào đầm lầy thì sẽ không thể nào quay đầu được nữa. Trước đây, Trạm Vũ từng cho rằng cái chết là một sự giải thoát, cho đến khi anh gặp được Quý Hiểu Âu.   "Ngày mai là sinh nhật của chị. Em rất muốn nói với chị những lời này. Chị, em yêu chị! Em muốn cho chị mọi thứ, nhưng em chỉ có hai bàn tay trắng mà thôi. Em muốn vì chị từ bỏ mọi thứ, nhưng em lại chẳng có gì để từ bỏ."   Trạm Vũ yêu Quý Hiểu Âu, một tình yêu đầy mặc cảm và đau đớn. Anh đem tình cảm ấy chôn chặt trong tim, chưa kịp thổ lộ đã phải rời xa cõi đời.   Không ai ngờ được, rằng có một ngày chàng trai trầm mặc ít nói ấy lại bị sát hại một cách dã man. Hung thủ ra tay vô cùng độc ác và tàn nhẫn, thi thể Trạm Vũ bị chia ra thành nhiều mảnh, thảm hại đến cảnh sát cũng không dám nhìn.   Đêm trước khi Trạm Vũ bị sát hại, anh đã đến tìm Nghiêm Cẩn. Lúc đó Nghiêm Cẩn không hề hay biết, ngày 24 tháng 12 năm đó là lần cuối anh thấy một Trạm Vũ còn sống, cơ thể còn vẹn nguyên.   Tổ chuyên án tìm thấy một chiếc bật lửa bên cạnh thi thể của Trạm Vũ. Đó là chiếc bật lửa Nghiêm Cẩn luôn giữ bên mình, là di vật duy nhất Tôn Gia Ngộ để lại cho anh nhưng mấy tháng trước anh đã bất cẩn mà đánh mất. Thật không ngờ, có một ngày chiếc bật lửa đó lại trở thành chứng cứ buộc tội anh.   Nghiêm Cẩn bị kết tội mưu sát, chịu án tử hình, trong khi trước đó anh đã vì giúp đỡ Trạm Vũ mà đánh đổi rất nhiều.   Trước đây, Nghiêm Cẩn từng là bộ đội đặc chủng. Mỗi lần phải thi hành nhiệm vụ, anh đều sẽ viết cho gia đình một bức thư, để nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra, những người thân yêu có thể dựa vào đó mà biết được tâm nguyện cuối cùng của anh. Những bức thư chưa bao giờ được gửi đó, có lẽ cũng cần dùng đến rồi.   Còn một điều khiến Nghiêm Cẩn cảm thấy không an tâm, đó là nhà hàng hải sản mà suốt mấy năm qua anh đã liều mạng bảo vệ nó. Trước kia, có ba thiếu niên non nớt đã hứa rằng sẽ cùng nhau mở một nhà hàng hải sản ven biển, bởi vì Trình Duệ Mẫn rất thích ăn hải sản, còn Tôn Gia Ngộ lại đặc biệt yêu thích những thành phố ven biển bình yên.   Sau khi Tôn Gia Ngộ qua đời, nhà hàng này được Nghiêm Cẩn mở ra như một cách tưởng niệm Tôn Gia Ngộ, cũng là tưởng niệm một thời niên thiếu rực rỡ và ngây ngô.   Cuối cùng, Nghiêm Cẩn quyết định chuyển nhượng miễn phí toàn bộ nhà hàng cho Quý Hiểu Âu, mong rằng cô sẽ thay anh bảo vệ nơi này. Khi đó, nhà hàng của anh đang đứng trên bờ vực phá sản, tình hình vô cùng rối ren. Đúng lúc ấy, Quý Hiểu Âu gặp được Triệu Mai.   Dường như Tôn Gia Ngộ ở trên trời linh thiêng, dẫn lối cho Triệu Mai gặp gỡ và giúp đỡ Quý Hiểu Âu vực dậy nhà hàng của Nghiêm Cẩn. Hoặc có lẽ Tôn Gia Ngộ Vẫn luôn dõi theo những người anh yêu thương nhất, chỉ là họ không thể cảm nhận được sự tồn tại của anh mà thôi.   Nghiêm Cẩn từng nói với Quý Hiểu Âu, rằng cô hãy quên anh đi, tìm một người đàn ông thật tốt, kết hôn rồi sinh con, sống yên ổn đến hết đời. Nào ngờ, đến cuối cùng, anh mới chính là người phải quên. Đến cuối cùng, sự tự do và trong sạch của Nghiêm Cẩn được Quý Hiểu Âu đánh đổi bằng cả mạng sống của mình. Lúc đó Nghiêm Cẩn mới biết, đem lòng yêu một người thì dễ, nhưng để quên đi người đó lại khó khăn vô cùng.   "Nghiêm Cẩn nhớ Quý Hiểu Âu. Anh nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy cô vào một năm trước, khi đó cô đi trước anh, quay đầu về phía anh nở nụ cười. Anh nhìn cô một cái, rồi sau đó liếc mắt nhìn cô thật lâu, ngẩn ngơ vì vóc dáng hoàn hảo và nụ cười rực rỡ của cô gái ấy. Quý Hiểu Âu lúc ấy thật xinh đẹp, Nghiêm Cẩn luôn nhớ rõ ràng kiểu tóc và trang phục cô mặc trên người khi đó, một chút cũng không quên."   ******   Có nhiều khi mình tự hỏi, nếu Quý Hiểu Âu được chọn lựa một lần nữa, liệu cô có bất chấp tất cả vì Nghiêm Cẩn như cô đã từng hay không? Mình cho rằng, câu trả lời là có. Cho dù đau đến tê tâm liệt phế, cho dù tương lai mờ mịt tựa đêm đen, nhưng vì một chữ "yêu", con người ta sẵn sàng vì nhau vượt qua tất cả.    Trước mặt những người xung quanh, Quý Hiểu Âu luôn khoác trên mình cái vỏ bọc kiên cường và mạnh mẽ. Chỉ đến khi ở bên Nghiêm Cẩn, cô mới tháo bỏ cái phải bọc nặng nề ấy, dựa vào bờ vai của anh mà khóc, cùng anh chia sẻ hết muộn phiền. Trên đời này, ngoại trừ Thượng Đế, thì chỉ Nghiêm Cẩn mới có thể khiến cho Quý Hiểu Âu tin tưởng vô điều kiện mà thôi.   "Nếu em đánh mất tất cả, còn có Thượng Đế ở bên. Nếu em bị lạc Thượng Đế, vẫn còn có anh bên đời."   Cho dù mọi chứng cứ đều chỉ ra Nghiêm Cẩn chính là hung thủ sát hại Trạm Vũ, Quý Hiểu Âu vẫn một mực tin rằng anh không phải kẻ giết người. Bởi vì tin tưởng, nên tình nguyện hy sinh, bởi vì yêu thương, nên không màng đến chính bản thân mình. Quý Hiểu Âu đã vì Nghiêm Cẩn, mạo hiểm đuổi theo một kẻ sát nhân, để rồi ra đi khi biết bao dự định vẫn còn đang dang dở.   Quý Hiểu Âu từng nói với Nghiêm Cẩn, rằng anh nhất định phải kiên trì, bởi vì cô sẽ không ngừng chờ đợi anh. Ấy vậy mà khi Nghiêm Cẩn được trả lại sự tự do, thì ông trời đã mang người anh yêu đi mất. Quý Hiểu Âu từng hứa sẽ không bao giờ buông tay, vậy mà giờ đây lại bỏ anh nơi này rồi một mình đi về nơi khác.   Nếu Quý Hiểu Âu không còn trên đời này nữa, thì cho dù Nghiêm Cẩn có thoát khỏi án tử hình, quãng đời còn lại của anh cũng chỉ là một chuỗi ngày trống rỗng đầy dằn vặt và nhung nhớ mà thôi.   Những ngày sau khi Quý Hiểu Âu rời đi, Nghiêm Cẩn chỉ có thể nhìn mọi vật qua màn nước mắt. Một người đàn ông xuất thân là bộ đội đặc chủng, chưa có nỗi đau đớn nào là chưa phải trải qua như thế, lại khóc đến cạn cả nước mắt vì thương nhớ một người.   Ở Nghiêm Cẩn, mình thấy được bóng hình của Tôn Gia Ngộ. Có lẽ bởi vì là anh em chí cốt, nên cách yêu của hai người đàn ông ấy cũng rất giống nhau.   Bởi vì yêu em, nên anh lùi lại để em tìm được một người đàn ông thật tốt. Bởi vì yêu em, nên anh chấp nhận hi sinh tất cả để em có cuộc sống yên bình.   *******   "Ban đầu tương ngộ, cuối cùng biệt ly" là một câu chuyện đầy bi thương và day dứt. Câu chuyện đó không chỉ xoay quanh tình yêu, mà còn tôn vinh tình bạn, tình người, đồng thời nhấn mạnh một quy luật hiển nhiên của cuộc sống.   "Hãy trân trọng tình yêu bạn đang có, bởi vì nhân sinh chính là một hồi cáo biệt dài dòng, thời gian ở trên đường chính là thời gian đẹp nhất."   Trên đời này, có cuộc gặp gỡ nào mà không phải biệt ly? Có thế lực siêu nhiên nào chống lại được sự an bài của số phận? Sinh ly tử biệt, ai rồi cũng phải trải qua, chỉ là, có người may mắn được đồng hành cũng những người yêu thương đến khi bạc đầu, có những người khác, chưa kịp nếm trải hạnh phúc đã phải gánh chịu đau đớn tột cùng.   Giống như Nghiêm Cẩn và Quý Hiểu Âu chưa có nổi một ngày bình yên vui vẻ bên nhau, lại bị ông trời nhẫn tâm mà chia cắt. Đau lòng hơn nữa, là họ còn chẳng kịp nhìn nhau lần cuối, chẳng kịp nói lời tạm biệt trước lúc phải biệt li. Duyên sâu phận bạc, đau đớn khôn nguôi, thôi đành thề hẹn kiếp sau lại bên người.   "Nếu sinh ra kiếp nữa, xin đừng dùng nước mắt trả người… Không gặp chẳng tương tư, chỉ sợ rằng nếu được chọn lần nữa, vẫn chọn tương phùng…"* _______________   "...": Trích từ truyện, được edit bởi reviewer "..."*: Trích "Bộ bộ kinh tâm"- Đồng Hoa   Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Ban Đầu Tương Ngộ, Cuối Cùng Biệt Ly của tác giả Thư Nghi.