Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cưng Chiều

Văn án ( edit bởi LV@PHC )  Văn án 1 : Trong nhà Phó Tư Diễn đột nhiên xuất hiện một cô gái nhỏ cần được săn sóc. Trông cô nhỏ bé, mỗi khi cười mí mắt cong cong, trên mặt có hai lúm đồng tiền, vừa nhìn đã khiến người ta yêu mến. Cô vừa xuất hiện đã chiếm giữ tất cả sự dịu dàng và toàn bộ tình yêu của đời anh. Văn án 2 : Mọi người đều biết trong công việc Phó Tư Diễn nghiêm khắc đến mức không có tình người, ai cũng không dám chọc vào. Không ngờ rằng sau này… Có một lần trước khi vào tiết, có người nhìn thấy giáo sư Phó đứng bên ngoài phòng học ôm một cô gái nhỏ đang cáu kỉnh vào lòng, dáng vẻ cực kỳ dịu dàng, trong đáy mắt đong đầy sự nuông chiều. Sau khi tiết học bắt đầu được một phút, anh mới bước vào lớp. Đối mặt với một đống gương mặt nhiều chuyện của các học trò đang ngồi nghiêm chỉnh, anh vừa cởi cúc tay áo, đuôi mày nhiễm ý cười, giọng điệu dịu dàng hiếm thấy: “Ngại quá, cô của các em nổi cáu với thầy, thầy mới dỗ xong.” Mọi người: ??? … Có tin đồn Phó Tư Diễn đã có bạn gái nhưng lại không giới thiệu cô ấy với người khác nên mọi người đều cười bảo anh “kim ốc tàng kiều.” Mãi đến một hôm, vài người bạn đến chơi nhà anh. Mới vừa vào cửa đã nhìn thấy một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn mặc váy ngủ ngồi trên sofa xem TV. Cô gái thấy có người đến nhà, thẹn thùng muốn chạy lên lầu thì bị Phó Tư Diễn chặn lại bế lên, giọng hơi trầm xuống: “Không mang dép mà muốn chạy đi đâu hả?” Dung Hoan ôm cổ anh, chôn đầu vào đó, giọng nói mềm mại vang lên: “Chú Phó…” Tay siết chặt vòng eo nhỏ của cô, anh cất giọng sâu xa: “Gọi anh là gì?” Cô đỏ mặt, nhẹ nhàng gọi: “Tư Diễn…” Anh cười khẽ, hôn lên cánh môi mềm của cô: “Ngoan lắm.” Gắn thẻ: nửa vườn trường, nửa đô thị, dưỡng thành, hơn kém nhiều tuổi, cận thủy lâu dài, ngọt ngào DO TEAM MÌNH NHẬN ĐƯỢC NHIỀU Ý KIẾN BỘ TRUYỆN NÀY DỊCH CHƯA MƯỢT NÊN TRONG THỜI GIAN TỚI TEAM MÌNH SẼ BETA LẠI CHO TRUYỆN MƯỢT HƠN NHÉ! *** Mười tám tuổi, Dung Hoan là thiếu nữ nổi loạn ẩn giấu khá kín kẽ dưới vỏ bọc mảnh mai, nét mặt thuần khiết cùng ánh mắt ướt át cực kỳ hấp dẫn lòng người. Hai mươi bảy tuổi, Phó Tư Diễn ngạo nghễ với cái nhìn nửa con mắt dành cho kẻ tầm thường xung quanh mình. Lần đầu tiên ánh mắt anh lấp lóe thứ ánh sáng thú vị khi phát hiện ra một cô nhóc tinh nghịch đang “giở trò” trong quán bar của mình. Ngày ấy, chưa ai trong họ có thể nghĩ đến, một buổi gặp mặt đơn giản lại là một bước ngoặt định mệnh. Để từ đó về sau, ở trong tim của người đàn ông tên Phó Tư Diễn kia khắc sâu cái tên của người con gái anh yêu. Để tâm trí của cô gái xinh đẹp Dung Hoan kia, tựa như cuộn phim được lập trình sẵn, cứ mãi chiếu đi chiếu lại hình ảnh của người đàn ông cô trót trao đi trái tim mình. Định mệnh nói kỳ diệu là kỳ diệu, nói oái oăm là oái oăm. Trước năm mười tám tuổi, Dung Hoan không hề biết cô có một người chú đẹp trai đầy sức hút. Từ nhỏ Dung Hoan đã phải buộc bản thân học cách độc lập, tự bảo vệ mình, tự xử lý hết thảy tình huống khó khăn cô gặp phải. Đành thế thôi, khi cuộc sống của cô nào có màu hồng ngọt ngào như những gì người khác nhìn thấy? Dung Hoan vốn có bố có mẹ, vậy nhưng bố và mẹ lần lượt rời bỏ cô. Bé Dung Hoan còn chưa kịp tận hưởng tình yêu thương của hai người thân ruột thịt đã phải va chạm với người bố dượng và em gái cùng mẹ khác cha, dù cùng chung nửa dòng máu nhưng chả khác người dưng nước lã là bao. Những thứ xấu xa họ gây ra với Dung Hoan, khiến cô bé không thể nào mãi yếu đuối, cô buộc phải xù lông nhím tự bảo vệ. Có ông nội yêu thương, Dung Hoan nguyện một lòng hiếu kính ông. Chẳng qua, làm nhím lâu Dung Hoan vẫn đôi khi tủi thân, thỉnh thoảng tâm trí của Dung Hoan cảm thấy trống vắng và ước mong được yêu thương nhiều hơn nữa. Ngày ấy, khi hay tin ông nội bệnh nặng và phải đi chữa trị ở nơi xa, Dung Hoa ngỡ như đất trời sụp đổ. Và ông trời có lẽ cũng mủi lòng thương xót cho số phận cô, nên người đưa tới một bờ vai khác mang tên Phó Tư Diễn, bờ vai này vững chãi và to lớn, biết hô mưa gọi gió, lấy lại công bằng cho cô. Để những lúc Dung Hoan bị người lạ ức hiếp, cô không còn phải khóc trong ấm ức nữa, bờ vai ấy còn biết nói những những lời mang sức mạnh cổ vũ và cực kỳ ấm áp. Một cách vô tình nhưng đầy hữu ý, Phó Tư Diễn bảo bọc che chắn cho Dung Hoan khỏi hết thảy những xấu xa của cuộc đời. Bởi anh đã từng nếm trải nên anh biết điều gì gọi là cực khổ, vậy nên, anh tình nguyện chịu đựng phần “đắng”, để bé Dung Hoan sẽ hưởng phần “ngọt”. Dung Hoan sẽ chỉ cảm thấy hạnh phúc, quên hết những quá khứ u ám. Phó Tư Diễn giỏi tính toán, anh là người đàn ông lẫy lừng trong giới kinh doanh, người khác nghe tên anh, nửa nịnh nọt nửa lo lắng, chỉ duy nhất một người được chính anh tự tay nới lỏng giới hạn, tới nỗi, giới hạn ấy tưởng chừng vô hạn. Ngọt ngào mấy rồi cũng đến lúc tan thành mây, lòng tham con người là vô đáy, Dung Hoan quen được chú cưng chiều, nâng niu trong lòng bàn tay, lẳng lặng như giọt sương đêm thấm ướt cánh hoa. Trái tim bé nhỏ của thiếu nữ rung động khi nghe giọng nói của “chú” Phó Tư Diễn, cô hẫng mất một nhịp khi ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt “chú”. Cô càng lúc càng muốn chú chỉ thuộc về mình. Nhưng thân phận hai người quá đặc biệt, cộng thêm khoảng cách tuổi tác đã tạo nên rào chắn vô hình, ngăn cách cô thiếu nữ được “thầm mong trộm nhớ” về chú… Một phần ba câu chuyện là diễn biến quá trình cô thiếu nữ Dung Hoan đã “say nắng” ông chú ba tốt: Tốt bụng, đẹp trai, tài giỏi - Phó Tư Diễn. Có những phân đoạn người đọc sẽ nhói cả tim theo Dung Hoan, khi cô nghe được cuộc đối thoại về buổi gặp mặt của chú với người khác. Người đọc cũng sẽ dễ dàng bị xúc động bởi suy nghĩ tự ti, đầy tủi thân của Dung Hoan, một cô gái mỏng manh bé nhỏ, nét mặt ưu sầu hướng ánh mắt da diết về Phó Tư Diễn, quả thật là một cảnh tượng khiến người ta phải buông lời cảm thán. Người ưu tú như Phó Tư Diễn xứng đáng là chàng hoàng tử trong mơ của biết bao cô gái, trước bao nhiêu người, anh cùng dáng người cao thẳng đầy tự tin đứng trực diện, lúc ấy trông anh mới mạnh mẽ làm sao. Chỉ là, con người anh càng nở nụ cười thật ra lại càng xa cách, chưa ai từng biết đến bí mật về cây đàn ghi ta anh treo trong góc phòng, chưa ai nghe qua lý do vì sao một sếp tổng bận rộn như anh còn nhận lời làm giảng viên đại học… Chăm sóc Dung Hoan ban đầu đơn giản là một hành động chấp thuận lời nhờ cậy, ông nội Dung Hoan cưu mang anh, chăm sóc và nhận anh làm con nuôi, người dạy anh biết điều hay lẽ phải, nâng bước đường cho anh càng thêm thành công. Vì vậy, khi người cha nuôi mở lời nhờ anh chăm sóc cháu gái, Phó Tư Diễn lập tức đồng ý. Phó Tư Diễn đối xử tốt với Dung Hoan, anh thương yêu, tình nguyện dành phần mềm mại trong tim mình cho cô, là anh quá tự tin và kiêu ngạo khi thả lỏng bản thân, để khi tâm trí anh không còn điều khiển được con tim mình, anh mới hốt hoảng nhận ra, thì ra bản thân anh đã lún quá sâu vào thứ tình cảm dành cho Dung Hoan. Câu chuyện tình yêu của hai con người khao khát được yêu thương không quá nhiều tình tiết rối rắm, nửa phần đầu truyện bạn sẽ thấy ông chú Phó Tư Diễn cực giỏi trong chuyện thả thính “cháu gái” Dung Hoan. Dù thật lòng vào thời điểm ấy, tâm trí anh hoàn toàn sạch sẽ, nhưng có cô gái nào sẽ tránh thoát được khỏi sự mê hoặc của ông chú hoàng kim như anh chứ? Ban đầu sẽ có chút gì đó buồn mang mác hòa lẫn cùng cảm giác lo được lo mất, nhưng về sau, bạn sẽ không thể thoát khỏi những khoảnh khắc ngọt ngào của hai người bọn họ. Nếu tò mò về con đường thuần hóa một ông chú lõi đời của thiếu nữ Dung Hoan, mời bạn thử đến với “Cưng chiều”. Ở đây không chỉ có cái ngọt như của đường, mà còn có sự nồng đậm của mật, khi bạn đang cần một thứ gì đó để xoa dịu tâm hồn đang mệt nhoài vì cuộc sống, mời bạn đến với “Cưng chiều” và cùng thưởng thức truyện nhé. Mời các bạn mượn đọc sách Cưng Chiều của tác giả Mộ Nghĩa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nam An Thái Phi truyền kỳ - Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức
An Nam Thái phi truyền kỳ là một tình sử, dã sử cũng là ký sử về một thời biến động lẫn hưng thịnh của Đại Kim quốc, một chuyện tình ly kỳ đẹp đẽ như thần thoại và một bức tranh đa màu đa sắc của những con người dạt dào hơi thở trẻ tuổi, sống cùng nhiệt huyết và sống vì cống hiến. Từ nha đầu thông phòng đến Thái phi nương nương, con đường này nàng đã đi rất nhiều năm rồi. Bản văn án nặng khẩu vị: Nếu nói Nam An Vương gia là S, nha đầu thông phòng Chu Tử trong phòng Vương gia chính là M, Chu Tử được phù chính(*) chính là quá trình SM. Nhưng mà, rốt cuộc ai là S ai là M, chuyện này thật đúng là khó nói! Bản văn án phức tạp: Nam An Thái phi đang kể chuyện xưa cho cháu gái là tiểu Quận Chúa nghe: “Con có biết, bà đời này dựa vào cái gì lên làm Thái phi không? Một là không kiêng ăn, thân thể khỏe mạnh, dáng dấp phát triển đầy đủ; Hai là bụng rất giỏi sinh nở, liên tiếp sinh ba tiểu tử; Ba là biết khóc, đem lão Vương gia gia của cháu khóc đến mềm cả tim! Ha ha ha ha ha!” Đối với đoạn hội thoại này của Thái phi, lão Vương gia cười nhạt, rất là khinh bỉ. *** Không ai biết, năm ấy khi lần đầu tiên nhìn thấy Chu Tử, Chu Tử mười lăm, Liễu Liên mười sáu. Mười sáu tuổi, Liễu Liên có một loại xinh đẹp khó mà cưỡng lại —— da thịt trắng nõn như ngọc, mày lá liễu xinh đẹp tuyệt trần, mắt hoa đào nhẹ nhàng đầy nước, cánh mũi thẳng đẹp, môi trái tim đỏ tươi —— hắn mười sáu tuổi, có thể xem là thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần. Cho nên, Cao Quý phi không cho Vương Gia giữ hắn bên cạnh. Vương Gia sắp xếp cho hắn vào biệt viện Vân Trạch, khiến cho mười sáu tuổi như hắn trở thành thủ lĩnh Tinh Vệ của biệt viện vương phủ. Mùa thu năm ấy, Nam Man rục rịch nổi dậy, Vương Gia mang theo Liễu Liên, Phàn Duy Bân, Bạch Tử Hạ cùng Bạch Tử Xuân thống lĩnh quân phòng thủ Nam Cương đi dò xét biên quan. Sau khi trở về từ biên quan, Vương Gia lại bắt đầu chỉnh đốn quân đội, chuẩn bị cho đại quân xuất phát. Một ngày kia, Vương Gia bao trọn một viện của quán rượu lớn nhất trong thành Nhuận Dương, đãi tiệc mừng cùng cả đoàn người. Sau khi tàn tiệc, Liễu Liên cùng đám người Phàn Duy Bân, Bạch Tử Xuân và Bạch Tử Hạ vây quanh Vương Gia mặc áo đen giáp chiến đấu vàng mũ vàng kim cưỡi ngựa phía trước, Triệu Anh Triệu Dũng điều khiển xe ngựa theo sát phía sau —— trong xe chồng chất từng chồng tơ lụa sa mỏng vân the, từng hộp trang sức lớn nhỏ. Những vật này đều do Liễu Liên và Triệu Anh Triệu Dũng cùng đi mua. Lúc ở Phường Diên Khánh mua những thứ này, Liễu Liên thật sự tò mò, vì vậy đã hỏi Triệu Anh: "Sao Vương Gia lại mua những thứ này?" Không phải Vương Gia vẫn luôn luôn giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc đó sao? Triệu Anh cười bỉ ổi: "Liễu thống lĩnh, ngươi ở biệt viện lâu rồi, không biết chuyện của Vương Gia chúng ta đâu?!" Liễu Liên nhướng mày nhìn hắn. .... Mời các bạn đón đọc Nam An Thái Phi truyền kỳ của tác giả Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức.
Hoàng Hậu Lười Y Nhân - Mỗ R
Y Nhân, nữ họa sĩ xuyên không vô tài vô mạo, mong ước lớn nhất là có thể quang minh chính đại hết ăn lại nằm, cả ngày chỉ biết mơ mơ màng màng. Hạ Lan Tuyết, luận bề ngoài thì nam hay nữ đều không sánh kịp, dù là Vương gia nhưng ngày ngày chỉ ham ngâm thơ uống rượu lại chơi gái, nhà có một chính phi, ba trắc phi, ái thiếp càng vô số. Ngày thành thân, khi y vén màn kiệu hoa… “Lần đầu tiên thấy nàng, nàng ngủ say như vậy, an ổn như vậy, khiến ta…” “Thế nào?” “Muốn đánh nàng!” *** Bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ, không chỉ có người của Viêm Quốc mà ngay cả Hạ Lan Khâm và Hạ Lan Tuyết nhìn thấy cũng đông mắt cứng lưỡi. Cuối cùng, vẫn là Hạ Lan Khâm phản ứng nhanh chóng, một mặt phân phó thuộc hạ dẫn người hỏa tốc gấp rút tiếp viện, một mặt tự mình gia nhập chiến cuộc. Hạ Lan Tuyết vốn cũng muốn đi xem thế nào, lại bị Hạ Lan Khâm không khách khí vỗ vai, “Đệ ở lại đây đi, không được cử động!” Cho dù Hạ Lan Tuyết đã trở thành hoàng đế nhưng ở trong mắt Hạ Lan Khâm, anh vẫn là một tiểu đệ đệ không để cho người khác yên tâm. Hạ Lan Tuyết lần này không kiên trì nữa, ngoan ngoãn ở lại tại chỗ, nhìn Hạ Lan Khâm dẫn một tiểu đội chạy về phía ánh lửa phần phật. Anh không cần chờ bao lâu, Hạ Lan Khâm đã chạy trở về. Hạ Lan Khâm trở về còn ôm theo một người, vẻ mặt lo lắng hô to: “Lập tức trở về nơi đóng quân, tìm Phượng Cửu tiên sinh!” Người hắn đang ôm, chính là Phượng Thất đã gần hấp hối. Hạ Lan Tuyết căn bản không kịp hỏi han điều gì, Hạ Lan Khâm đã lướt qua bên cạnh anh, chạy vọt đi. Rất hiếm khi nhìn thấy Hạ Lan Khâm có thần sắc như vậy, thất kinh thật sự. Trong ấn tượng của Hạ Lan Tuyết, Nhị ca luôn luôn khí định thần nhàn, là một tướng quân tuyệt thế nắm trọn chiến cuộc trong tay. Hạ Lan Tuyết vừa cảm thán vừa xoay người, định hỏi người cùng đi xem Y Nhân thế nào. Nào biết anh vừa mới xoay người lại, một người tòan thân vô cùng bẩn thỉu, trên khuôn mặt bé nhỏ cũng đen sì sì đã đứng trước mặt anh. Trên sa mạc không trăng không sao, chỉ có ánh đuốc lay động. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Lười Y Nhân của tác giả Mỗ R.
Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt - Lạc Thanh
Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu. Chỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước. Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình. Nàng sống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống. *** “Thái Hậu giá đáo!” Một tiếng nói cao vút vang lên. Đàm Văn Hạo mau chóng cất đi hết những tâm tình ban nãy và tỏ vẻ bình tĩnh thường gặp, tuy nhiên nét u buồn vẫn không thể giấu đi trong đôi mắt người. “Bái kiến Thái Hậu.” Y đứng dậy, hơi cúi người hành lễ, giọng điệu bình thản như không có chút tình cảm nào. “Hoàng… Hoàng Thượng.” Thái Hậu hơi run rẩy, người ngập ngừng như muốn nói gì đó rồi lại thôi, trong ánh mắt có vẻ đau lòng khôn xiết, cả sự hối hận, buồn bã, cũng như sự tuyệt vọng khó nhìn thấu. “Hoàng Hậu sao rồi? Đã tỉnh dậy chưa? Nghe nói đã mời cả đại phu từ ngoài kinh vào, họ nói sao?” Thái Hậu cố gắng giữ bình tĩnh, bước chậm tới trước mặt Đàm Văn Hạo và dừng lại một chút, nhưng trước sau y đều không nhìn bà lấy một cái, bà đành chuyển sự chú ý của mình, nhìn sang phía Đỗ Hiểu Nguyệt đã gần như chết rồi, cất tiếng nói nhẹ bẫng. Đàm Văn Hạo hơi mím môi, trong khoảnh khắc, y thực sự muốn vứt bỏ sự kiên trì trong lòng mà gọi bà một tiếng “ Mẫu hậu” như xưa, chỉ là… “Đã phiền Thái Hậu lo lắng, Hoàng Hậu rất khỏe, chỉ ngủ say thôi, rồi nàng sẽ tỉnh dậy!” Giọng nói mơ hồ dừng ở từ cuối cùng, sự không dám chắc trong lòng cũng lan tỏa, nàng rồi sẽ tỉnh lại, phải không?! Thái Hậu bám chặt vào cây trượng hòng giữ cho cơ thể khỏi chấn động, mỗi câu mỗi tiếng “Thái Hậu” thực sự rất khó nghe, rất giống cái gai đâm vào tim. Tình trạng này đã diễn ra bốn ngày nay, từ hôm bà đích thân tới Ngự Phượng Các thăm Đỗ Hiểu Nguyệt, y đã không gọi một tiếng “Mẫu hậu” nào rồi! Khi y dùng ánh mắt cũng như giọng điệu xa lạ ấy để gọi hai chữ “Thái Hậu”, bà liền biết rằng y nhất định đã biết chuyện đó rồi. Mặc dù y chưa nói rõ hay bóc trần sự thật, dù y không tìm bà để chất vấn, bà cũng biết y sẽ không bao giờ gọi nàng là “Mẫu hậu” nữa! “Ta nghe nói Phương trượng của Cảm Hoa tự ở cách kinh thành chín mươi dặm là một vị cao tăng, có thể hóa giải rất nhiều chuyện kỳ quái. Hoàng Hậu mê man bất tỉnh như thế này chắc chắn là vì đã đụng chạm phải cái gì đó, thế nên ta đã mời Phương trượng đến… ’ ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt của tác giả Lạc Thanh.
Hoàng Cung Tư Truyện - Selene Lee
Đang yên đang lành,chỉ là ham muốn đọc sách nổi lên thôi mà?Có cần phải đối xử với cô thế không? Xuyên qua cuốn sách đang bán chạy nhất,trở thành nữ phụ có kết cục bi thảm nhất.Cô phải làm cái gì bây giờ? Phải thay đổi kế hoạch thôi!Tránh xa tên hoàng đế ngựa đực kia ra,tiêu dao thiên hạ,cứu người chữa bệnh mới là phong cách của cô! *** Trong một khoảnh khắc nào đó,cơ thể của bạn sẽ không thể tự chủ được hành động của chính mình mà dẫn đến mâu thuẫn... Từ khi còn rất nhỏ,hắn luôn có những giấc mơ kỳ lạ hằng đêm về một thế giới xa xôi nào đó với những thứ kỳ quái,có những đồ vật gọi là xe hơi , ti vi, máy bay...những thứ mà mãi đến ngàn năm sau mới có thể tận mắt nhìn thấy được...rồi cả một nụ cười khắc sâu vào tâm trí không thể nào dứt bỏ,không thể nào không nghĩ về.Lúc đó hắn chỉ xem mọi chuyện như một giấc mộng kỳ lạ vô nghĩa, và theo thời gian, cũng sẽ dần dần phai mờ nhạt nhòa... Không phải không yêu, mà là vì nỗi tương tư quá sâu đậm,không thể nào diễn tả được bằng lời nói...Kỳ Nhật hắn đã từng gặp qua rất nhiều kẻ ngu ngốc , thậm chí điên cuồng chỉ vì một chữ "tình" , liệu một chữ đó có thể ảnh hưởng đến thế sao?-Hắn tò mò hỏi mẫu hậu đang ngồi bóc vỏ quýt bên cạnh, lúc đó nàng chỉ mỉm cười, xoa đầu hắn vài cái,dịu dàng nói: " Một khi con đã tìm được người con sẵn sàng dùng cả giang sơn hay mạng sống để đánh đổi,con sẽ hiểu được điều đó thôi."- Hắn chỉ cười khinh miệt...chỉ là một nữ nhân thôi mà , có đáng phải vứt bỏ mọi thứ không?...Nhưng trong đầu lại không tự chủ mà nghĩ đến người con gái hằng đêm xuất hiện trong giấc mộng... Sau khi mẫu thân chết đi,hắn cũng không còn gì để nuối tiếc , dần dần trở thành một kẻ xa cách lạnh lùng, cuộc sống và số phận phải làm một đấng quân vương không cho phép hắn ,được có giây phút nào mềm yếu.Tất cả mọi thứ xung quanh đều là công cụ để thực hiện lý tưởng lớn của đời mình, nhạt nhẽo rỗng tuếch... cuộc sống tưởng chừng cứ vô nghĩa trôi đi như thế...cho đến khi nàng xuất hiện... ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Cung Tư Truyện của tác giả Selene Lee.