Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa

Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu: Bạn đang đọc truyện Ánh Trăng Tròn Bằng Một Nửa Người của tác giả Kiều Diêu. Không ai nghĩ đến cô và người nặng 70kg của 2 năm trước là một.  Lúc này, cao lãnh chi hoa của khoa phát thanh Hình Ý Bắc ngồi trên sân thể dục nhìn thấy Khương Tư Tư được mọi người vây quanh, cuối cùng cũng đem cô hợp lại với người hai năm trước đã "bội tình bạc nghĩa" anh. Cao lãnh chi hoa:???? Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Trò Chơi Sớm Chiều hay Nuôi Sói Trong Nhà: Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi! *** #REVIEW: ÁNH TRĂNG CÓ NGƯƠI TRÒN MỘT NỬA Tác giả: Kiều Diêu Thể loại: Hiện đại Review bởi: Gaulph ---- Truyện này cùng tác giả với truyện thầy trò phía trên, nam nữ chính là bạn học cấp Ba lên đến Đại học. Điểm đặc biệt của truyện là … nữ chính béo. Béo cho nên gặp đủ vấn đề của người béo, bản thân tự ti, bị trêu chọc, bị kỳ thị, giảm cân không được,… Cô béo này có một anh sứ giả hộ hoa chân chính là nam chính. Cũng như tất cả mọi nam chính trên đời, anh này ngoại hình học hành đều là số một, nhưng bị cái là độc miệng. Thật sự thì mình chẳng thích anh nam chính này, vì mình thấy cách anh ta yêu nữ chính không thể khiến nữ chính trở thành một người tốt hơn cô ấy lúc đó. Mình cảm thấy tình yêu của nam chính không được khỏe mạnh, nó có vẻ giống… tình mẫu tử hơn lol. Mình quan niệm người đàn ông mà bạn yêu phải khiến bạn thấy tốt hơn và muốn mình trở nên tốt hơn chứ không phải một ngừoi cứ vùi đầu bạn vào đôi cánh của anh ta để anh ta che chở và để anh ta nói Không khi bạn muốn làm gì đó… Truyện này mình thấy tình tiết rất cũ, chẳng có gì mới.  Một là cô béo này như mọi cô béo khác, đều tự ti và tính cách y chang thế. Hai là trong phòng ký túc xá có một con bạn rất hãm và chính nó đã bơm cho truyện một mớ máu chó =)) Truyện này tác giả vẫn đang viết, mình thấy phần sau nữ chính biến gầy sau khi đi du học hai năm có vẻ tính cách ổn hơn, mạnh mẽ và tự lập hơn rất nhiều so với trước đây nên mình cũng có ý định theo dõi truyện nhưng mong là mấy ngày nữa không quên khuấy mất =)). *** Cơn gió đầu thu vẫn chưa kịp thổi bay cái khô nóng cuối hạ, trận mưa nhỏ mang theo những giọt nước tí tách tranh nhau đáp xuống sân trường Đại học Duẫn Hòa. Đám sinh viên đang xếp hàng chỉnh tề như những khối mạt chược vuông vức liền tản vội dưới tiếng còi chói tai. Người mang dù thì thong dong thả bộ về tòa nhà ký túc xá, người không mang dù thì vội vã kéo thấp vành mũ chạy như bay tìm chỗ trú mưa. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên kéo tay nhau, nhắm chuẩn mái hiên ngay cạnh Học viện Truyền thông, xông thẳng qua đấy. Không ít những bước chân mau lẹ khác đã sớm chiếm lĩnh chỗ trú mưa tốt nhất, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên chỉ có thể cẩn thận nhón nhón từng chút đứng nép vào một bên bậc thềm. Cho dù là như vậy, vẫn sẽ đụng trúng người khác, họ quay đầu lại nhìn với vẻ mặt vô cùng khó chịu. “Chậc, chen gì mà chen!” Là một người mập mạp, ở một nơi xa lạ thường sẽ nhận được kiểu đối xử như vậy. Khương Tư Tư quen rồi, Lâm Tiểu Viên cũng quen rồi, dù sao vừa mới khai giảng năm học mà hai người đã có thể dính với nhau như sam thế này, nhất định là có cái lý của nó. Trở thành tri kỷ của nhau không nhất thiết là vì cùng chung hứng thú sở thích, mà cũng có thể là vì cùng chung một bước đường lưu lạc. Khi phòng ký túc xá nữ 420 xuất hiện hai cô mập nặng một trăm bốn mươi cân*, bị mọi người đặt cho cái danh phòng ký túc “hạng nặng” , Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đã được định sẵn phải là bạn tốt của nhau rồi. *140 cân = 70 kg Mưa mùa thu cứ tầm tã không ngớt, dường như còn chẳng có xu hướng ngừng lại, nhiều người đợi mãi mà phát bực mình, trực tiếp đội mưa chạy về, mái hiên bé tẹo này cuối cùng cũng thoáng hơn được một chút, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên không phải khoanh tay bó gối sợ chen chúc người khác nữa, có thể đứng một cách thoải mái rồi. “Không biết đến bao giờ mới tạnh, hay là chúng mình cứ đội mưa về đi.” Lâm Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn màn mưa, “Nếu không chắc phải đợi đến khi trời tối mất.” Khương Tư Tư không dám, “Tớ vừa mới khỏi ốm, bây giờ mà dầm mưa về nói không chừng lại phải nhập viện đấy.” Lâm Tiểu Viên gật gù: “Cũng phải.” Nói rồi liền cúi đầu lướt điện thoại. Khương Tư Tư cũng nhấn vào wechat, tìm cửa sổ trò chuyện được đính ở trên đầu. Cuộc trò chuyện dừng lại từ cách đây một tuần, đối phương trả lời một chữ “Ồ” đầy hờ hững. Nhưng tiếc là bây giờ cô còn đang mắc kẹt dưới mái hiên, không thể không cúi đầu hạ mình. [Khương Tư Tư] : Xin chào? Anh đẹp trai có đó không? Học muội bị cơn mưa vây khốn dưới tòa nhà Học viện của cậu rồi, có thể tốt bụng mang giúp học muội một cây dù không? Đại ân đại đức, suốt đời khó quên. Đối phương trả lời rất nhanh, mà khoảnh khắc nhìn thấy câu trả lời ấy, Khương Tư Tư lại chìm trong tuyệt vọng. [Lão đại] : Hello? Chúng ta quen nhau à? Tắt điện thoại, cô cạn lời ngẩng đầu lên nhìn trời. “Đợi tạnh mưa đi, tớ nghĩ nhiều nhất nửa tiếng sau sẽ tạnh, tin tớ, không sai đâu.” Lâm Tiểu Viên: “Được thôi.” Mà chỉ năm phút sau, chậu cây bonsai trước cửa Học viện Truyền thông bị mưa gió quật ngã. Khương Tư Tư: “…….” Lâm Tiểu Viên: “…….” Đúng lúc này, giọng nói xa lạ của một nam sinh vang lên từ sau lưng hai người. “Khương Tư Tư là ai vậy?” Khương Tư Tư quay đầu, thấy một nam sinh cao gầy đeo cặp kính gọng đen, trong tay cầm theo một cây dù, đang nhìn ngó tứ phía. Cô giơ tay vẫy: “Là em!” Nam sinh đeo kính dựa theo âm thanh nhìn về hướng Khương Tư Tư, trong nháy mắt lộ ra biểu cảm thất vọng tràn trề. Nhưng anh ta che đậy rất tốt, chớp mắt hai cái đã có thể khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, “Em là Khương Tư Tư à, đây, gửi cho em đấy.” Đặt cây dù vào tay Khương Tư Tư, nam sinh kia vội quay đầu đi mất, giống như không muốn ở lại nói thêm với cô dù chỉ là một chữ. Nhưng có không hỏi thì cô cũng tự biết là ai đưa dù cho mình. Cô lấy điện thoại ra, gửi cho “Lão đại” một meme cảm ơn, đối phương cũng chẳng trả lời. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đi dưới mưa vẫn không tránh khỏi bị ướt. Mặc dù cây dù mà nam sinh kia đưa đã là loại rất to, nhưng cũng không cách nào che chắn hoàn toàn cho hai cô mập được. Lâm Tiểu Viên cởi chiếc mũ tai bèo trên vai xuống, hỏi Khương Tư Tư: “Ai đưa dù cho cậu vậy?”   Mời các bạn mượn đọc sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ - Hy Nguyễn
"Lần đầu tiên có một tiểu thuyết đồng tính nữ mà xem lại nhẹ nhàng đến như vậy! Tác giả chứng tỏ bản lĩnh khi không vấp phải hai lối mòn của việc khai thác đề tài đồng tính: một là "gân cổ" lên chống đối thế giới và hai là mong muốn được cảm thông một cách không cần thiết. Tình yêu trong "Khu vườn giữa hai khung cửa sổ" trong lành, an yên, và tự nhiên như hơi thở. Tình yêu bình dị, ngọt ngào giữa hai tâm hồn thuộc về nhau trọn vẹn. Yêu nhau bình thường như nhân thế bao đời vẫn vậy!" (Hamlet Trương) *** Đó là một ngày vào đầu tháng Ba. Khi tiếng chim hót vang khắp khu vườn chào đón bình minh lên cũng là lúc Tú chập chờn tỉnh giấc. Tú dụi mắt, vươn vai, nhìn qua bên phải tìm một gương mặt quen thuộc. Con Sam đang ngủ lè lưỡi ngay cạnh Tú. Tú thở dài, rồi bật cười. Dạo này sáng nào cũng thấy cảnh này. Tú khe khẽ chồm người dậy, khuỷu tay phải chống xuống giường và lấy tay chống dưới mặt. Nhìn đằng sau Sam, Nhi vẫn còn đang say giấc. Con Sam được Nhi ôm cứng ngắc. Tú nghĩ chắc vậy mà nó ngủ ngon. Nhẹ nhàng xuống giường và xỏ dép vào, Tú lại bàn học cầm điện thoại lên xem. Chỉ mới 5 giờ 53 phút. Tú ra phía ban công và vén màn lên, làm nắng sớm đua nhau chạy vào phòng. Mở cửa đi ra ngoài hít thở không khí trong lành của buổi sáng, Tú đứng nhìn chim chóc bay qua lại từ tán cây này sang tán cây kia. Gió sớm thổi thoáng qua, làm Tú chợt cảm thấy cơn buồn ngủ quay lại. Nhìn sang Nhi và Sam thấy cả hai vẫn còn ngủ say, Tú ngáp nhẹ một cái rồi quyết định quay lại giường. Dù sao vẫn còn sớm. Leo lên phía của mình và nằm xuống, Tú nhắm mắt tìm lại giấc ngủ, nhưng rồi cảm thấy thiếu gì đó. Mở mắt ra nhìn con Sam nằm chễm chệ ngay giữa và Tú biết ngay nguyên nhân. Tú muốn ôm một người. Tú lại ngồi dậy nhìn Nhi và Sam, rồi cẩn thận kéo Sam qua một bên. Sự chao động làm cả Nhi và Sam đều động đậy, nhưng rồi ai cũng chìm lại vào giấc ngủ. Tú dùng thêm tí sức để kéo Sam hẳn qua chỗ Tú vừa nằm, chừa phần giữa vừa đủ để Tú nằm vào. Hài lòng với kết quả, Tú cúi xuống đặt một nụ hôn lên má Nhi rồi trùm mền ôm Nhi ngủ qua bình minh. ... Mời các bạn đón đọc Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ của tác giả Hy Nguyễn.
Bầu Trời Trong Trẻo - Tái Kiến Đông Lưu Thuỷ
Khi rãnh rỗi, dường như cô cũng từng nhìn lên bầu trời, tự hỏi bản thân, một người như thế nào thì mới có thể khiến mình dũng cảm từ bỏ cuộc sống cô độc? ... Cô rốt cuộc cần một con người như thế nào nhỉ? Trái tim của người đó, phải là một bầu trời trong trẻo, có thể bình thản chấp nhận mọi thứ thuộc về cô, không chỉ là vẻ ngoài, thân thể mà cả tư tưởng, sự nghèo khó và trách nhiệm mà cô cần gánh vác nữa. Đó nhất định phải là một người kiên định và bình thản giống như cô... Tại sao bấy lâu nay cô lại chỉ sống một mình, thì ra, đó là vì suốt trong thời gian đó người kia chưa từng xuất hiện. Nhưng giờ, người ấy đã ở ngay trước mắt cô rồi. Đó là một cô bé hướng nội và hay xấu hổ, một cô bé rất chu đáo và dịu dàng, một cô bé có chút cố chấp và dũng cảm, nhưng điều quan trọng nhất là cô bé có một trái tim thuần khiết, đôi mắt của cô bé nối thẳng tới trái tim, hoàn toàn không có một chút ngụy trang nào... *** Ngày 7 tháng 9, tân sinh báo danh. Toàn bộ thành phố nhỏ đột nhiên như toát ra vô số sinh mệnh tươi mới, bồng bột sinh trưởng trong bầu không khí khô nóng còn sót lại của tháng chín. Nào sự tự tin, hoặc ngây ngô cao ngạo, qua một đêm liền tràn ngập toàn bộ thành phố, ngay cả trong không khí cũng lan tràn sự hưng phấn khi thoát khỏi trung học đầy buồn tẻ áp lực, để bước vào cánh cửa đại học tự do mở rộng — thành phố nhỏ này, chẳng có gì đặc sắc, chỉ là có hai trường đại học ít nhiều có danh tiếng…không hơn. Lan Hinh kỳ thật cũng chẳng có quan hệ nhiều lắm với những việc này, bởi vì hơn một năm trước cô đã lưng vác túi, từ khu nhà chung của hai trường đại học, dưới lá cờ [Nhiệt liệt vui vẻ tiễn đưa sinh viên năm XX tốt nghiệp] đỏ thẫm bước ra khỏi cánh cổng trường…… Nhưng tất cả những việc này lại có quan hệ rất lớn với cô. Bởi vì khách hàng của [Lan tâm thực phủ] chủ yếu là những sinh viên đó, mà Lan Hinh lại chính là bà chủ của tiệm cơm này. [Lan tâm thực phủ] cũng giống mấy tiệm cơm mở xung quanh trường học, tháng tám là bắt đầu buôn bán, lúc sinh viên được nghỉ học sẽ đóng cửa, đợi đến mùa xuân trước khi khai giảng sẽ lại quét tước nhà cửa đón khách, đến khi bắt đầu nghỉ hè lại đóng cửa không tiếp tục kinh doanh, cứ lặp đi lặp lại như thế. Đầu bếp trong tiệm đã bận rộn, vài cô gái đón tiếp khách nhân, thời gian rất dư dả, gần như hôm nào đến tầm năm giờ chiều cũng bắt đầu mở cửa đón khách, mà những thứ như trà nước, hạt dưa, đậu phụ chiên…đều là những thứ tiệm miễn phí cung cấp trong khi khách nhàm chán chờ đồ ăn ra. Lam Hinh là một cô gái tinh tế, trong sự tinh tế lộ ra ôn nhu — Đã quên mất đây là điều ai nói, có lẽ rất nhiều người đã từng nói vậy. Mà lúc này Lan Hinh không chăm chỉ như mọi khi, không cùng bề bộn nhiều việc như các nhân viên cửa hàng khác, mà lại cách tủ kính thuỷ tinh, có chút xuất thần nhìn ngã tư đường tràn ngập những gương mặt tươi mới, thỉnh thoảng lại nhìn thời gian trên di động. ... Mời các bạn đón đọc Bầu Trời Trong Trẻo của tác giả Tái Kiến Đông Lưu Thuỷ.
Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt - Sa Thần
Một ngày kia xuyên không, nàng trở thành dòng chính nữ không được sủng ái ở Thủy phủ. Phụ thân vô tình, vợ kế ngoan độc, tỷ muội giả nhân giả nghĩa, bắt nạt nàng, làm nhục nàng! Vu oan nàng trộm nam nhân? Được, vậy ta cho người bắt gian tại giường! Oán nàng hoành đao đoạt ái? Được, ta liền quang minh chính đại cướp nam nhân của người! Cái gì? Muốn nàng gả cho tên vương gia đoạn tụ phong lưu, vô sỉ, lăng nhăng nổi tiếng khắp thiên hạ? Không thành vấn đề, nhìn xem đến cùng là ai phong lưu, ai lăng nhăng vô sỉ! ◆◆ Nàng là tiểu thư của Thủy phủ nổi tiếng lăng nhăng cuồng vọng nhất Tuyết Ly quốc, nam nhân ngại. Hắn là vương gia phong lưu đoạn tụ nghe đồn chỉ yêu thích nam sắc, nữ nhân tránh. Làm cho nữ cuồng vọng chống lại nam đoạn tụ, hỏa hoa không chạm vào còn dấy lên   đại hỏa hừng hực! Đoạn ngắn 1: Gia, vương phi vào phòng của  Hồng tiểu quan. Mỗ yêu nghiệt mặt không đổi sắc, nhéo một cái trên gương mặt của mĩ nam. Gia, vương phi uống rượu ngâm thơ với hai tiểu quan. Mỗ yêu nghiệt nhíu mày một chút, hôn một cái lên mặt của mĩ nam đang ôm trong ngực. Gia, hai vị tiểu quan kia là Mặc Ngọc công tử và Lãnh công tử. "Đồ khốn khiếp, sao không nói sớm!" Mỗ yêu nghiệt đem mĩ nam trong ngực đá cho một cái, giống như gió bay đi ra ngoài. Thủy Y Họa, nàng thật là giỏi,  dám công khai cho lão tử đội nón xanh! Ám vệ nhất thời ngổn ngang trong gió. Vừa rồi còn trấn định vạn phần là ai... A a a? Đoạn ngắn 2: Đêm không trăng dễ giết người, ngày gió thổi dễ phóng hỏa. Hai cái bóng đen ngồi ở trên cây trao đổi. Mỗ nam nhẹ giọng dụ dỗ: "Tiểu tâm can của gia, ta lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, làm chuyện ấy ấy.. đi?" Mỗ nữ liếc hắn một cái, "Tháng trước không phải đã làm sao?" Còn bồi thêm một câu, " Trong bụng ta đã có mầm mống rồi." Phịch một tiếng, mỗ nam ngã từ trên cây xuống. "Aha ha, lão tử được làm cha  ——" Thanh âm vang vọng hù dọa một đám phi cầm ở trên cây, rơi xuống dưới đất một đống cứt chim. Đoạn ngắn 3: "Phụ thân, mẫu thân tức giận về nhà mẹ đẻ rồi”.  Giọng nói ngọt mềm dẻo  từ trong miệng thiên hạ nho nhỏ truyền đến. "Hừ, tùy nàng đi, nữ nhân không nên dỗ dành." Mỗ yêu nghiệt ở trước mặt nhi tử ra vẻ oai phong. "Phụ thân, mẫu thân nói nàng không bao giờ trở lại nữa." Bé méo miệng. "Xuy, lại là trò này." Mỗ yêu nghiệt mặt lộ vẻ hèn mọn. "Nhưng là, mẫu thân đi gặp Ôn thúc thúc và Bắc Đường thúc thúc rồi." "Hả?" Mỗ yêu nghiệt sắc mặt khẽ biến. "Nương nói muốn tìm cho ta nhị phụ thân." Bé vô tội  nháy mắt mấy cái. "Phốc ——" một miệng nước trà phun ra, mỗ yêu nghiệt hưu một tiếng bay đi. "Nhi tử, ta đi dỗ nương con trở về ——" Bé vươn hai ngón tay, cười gian giơ chữ "V”. Mời các bạn đón đọc Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt của tác giả Sa Thần.
Mỹ Ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu
Xem mắt thất bại, say rượu rơi xuống nước, không ngờ tỉnh lại thì phát hiện mình trở thành tiểu nha hoàn nhà phú hộ! Còn chưa hiểu rõ tình hình đã phải thay tiểu thư xuất giá? Tốt tốt! Mộng đẹp cuồng kết hôn trở thành sự thật! Cái gì? Tuy vị hôn phu này là kẻ có tài nhưng lại vừa nghèo vừa bệnh, còn không có một miếng da nào lành lặn? Không phải chứ...... Không sao , ta tinh thông bí quyết làm đẹp thiên nhiên DIY (do it yourself), thiên phương, bí phương, bách thảo phương, mọi thứ đều lấy ra hết. Chữa khỏi bệnh hiểm nghèo cho tướng công có tính là gì? Còn có thể mở gian hàng làm đẹp, vừa làm đẹp vừa kiếm tiền. Lại thêm quán rượu, gian hàng y phục, kiếm tiền ào ào, tướng công đại nhân bày mưu tính kế, vợ chồng đồng tâm, có lợi cùng kiếm. Hãy xem nữ giáo sư làm thế nào để trải qua gian truân, khổ luyện thành nữ nhân đảm đang, nâng tướng công thân ái lên tận trời xanh, còn hoàn thành sự nghiệp làm phu nhân của mình. *** Sinh sống ở Lâm An thời gian dài như vậy, Tiểu Ngọc đã rất rõ phong tục thích náo nhiệt vui vẻ vào ngày lễ của người dân Lâm An. Cũng khó trách, trong ngày thường mỗi người đều bận rộn bôn ba vì kế sinh nhai, người nhà nghèo ba bữa không no, phú quý lao tâm lao lực, đều bận rộn. Cho nên đến ngày lễ đặc biệt một chút, dân chúng Lâm An sẽ cực kỳ hân hoan, bởi vì trong ngày lễ đặc biệt như thế, bọn họ có thể tạm thời để xuống gánh nặng sinh hoạt, tận tình vùi đầu vào bên trong hoạt động ăn mừng. Trước nay vương thất Đại Tống luôn thân thiết với dân, rất nhiều ngày lễ trọng đại đều phải cùng vui với dân. Ngày lễ giao thừa lớn như vậy, đương nhiên càng không ngoại lệ. Vào tối nay, bên ngoài hoàng cung sẽ cử hành nghi thức trừ tà long trọng, suốt đêm không ngủ, ngay cả sĩ thứ* cũng có thể đi quan sát, là hoạt động lớn nhất mỗi năm trong thành Lâm An. Sau khi chuyển đến Lâm An, bởi vì đủ loại nguyên nhân, Tiểu Ngọc vẫn chưa từng thấy qua nghi lễ trừ tà lớn ở đây. Hơn nữa năm nay chẳng những đi xem với Thiên Thành, còn có thể mang theo Minh Nhi đi, rất vui vẻ! *Sĩ thứ: sĩ là tầng lớp tri thức thời xưa, thứ là tầng lớp thứ dân Bọn họ đứng ở phụ cận Thiên Nhai, cách hoàng cung không quá xa, nghĩ đến trên đường đông người chen chúc, đi bộ là tốt nhất. Một nhà ba người Tống Tiềm đều mặc đủ ấm, Tiểu Ngọc tự mình ôm Minh Nhi, dẫn theo hai người hầu cận Lê Hoa và Tiểu Khánh ra cửa. Dĩ nhiên, đi theo phía sau còn có Trần Phú Ngưu vạm vỡ và mấy hộ viện âm thầm bảo vệ, dù sao thì thân phận Tống Tiềm khác biệt, không thể sơ sót. Khắp nơi đều là tiếng pháo nổ, trên đường, Tiểu Ngọc nhìn thấy rất nhiều hộ gia đình quét dọn trước cổng và sân, đổi Môn Thần, đóng câu đối tết, dán câu đối xuân, đám con nít mặc những bộ đồ mới màu sắc sặc sỡ, tụ thành từng đám đốt pháo, hi hi ha ha đuổi bắt đùa giỡn, tiếng cười truyền đi thật xa, thật xa. “Chừng hai năm nữa, Minh Nhi cũng có thể chơi đốt pháo được rồi!” Tống Tiềm vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của nhi tử, mặc dù Minh Nhi còn chưa đủ tuổi, nhưng ánh mắt đã đuổi theo nhìn những hài tử lớn chơi trò chơi kia, bộ dáng hết sức quen mắt. Tiểu Ngọc nói: “Đáng tiếc con ở trong đại trạch, lại không có đứa bé nào cùng chơi với con.” Tống Tiềm ghé sát bên tai Tiểu Ngọc nhẹ nhàng nói: “Vậy chúng ta tạo mấy đệ đệ muội muội ra ngoài cho con, không phải có bạn rồi sao?” “Đi!” Tiểu Ngọc đẩy Tống Tiềm một cái, người này càng ngày càng không đứng đắn rồi, ở trên đường cái trêu chọc thê tử, cũng không biết học ai nữa. Nhớ tới trước kia khi mới gặp mặt, ngay cả nói với mình một câu Tống Tiềm cũng sẽ đỏ mặt, vô cùng thuần khiết! Haizz. Tống Tiềm cố ý nghiêm mặt nói: “Nối dõi tông đường, nhân luân đại lễ, có cái gì mà kỳ quái.” “Chàng còn nói, chàng còn nói! Nói nữa thì tối nay ra phòng khách ngủ.” Tiểu Ngọc đánh hắn mấy cái, lúc này Tống Tiềm mới cười hì hì ngậm miệng. Nha hoàn thư đồng đi theo phía sau cũng nhịn không được, che miệng nở nụ cười. Đôi phu thê nhỏ vừa nói cừa cười, rất nhanh đã đến bên ngoài Hoàng Thành. Chỉ thấy toàn bộ xung quanh đều chật ních dân chúng Lâm An đến xem trừ tà, không ít người cũng giống như bọn họ chuyển nhà tới đây. Có thể thấy được đêm giao thừa tới Hoàng Thành nhìn lễ trừ tà là tiết mục cố định của dân chúng Lâm An, giống như người đời sau vào đêm giao thừa xem đêm liên hoan mùa xuân. ... Mời các bạn đón đọc Mỹ Ngọc Thiên Thành của tác giả Trầm Nhiêu.