Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa

Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu: Bạn đang đọc truyện Ánh Trăng Tròn Bằng Một Nửa Người của tác giả Kiều Diêu. Không ai nghĩ đến cô và người nặng 70kg của 2 năm trước là một.  Lúc này, cao lãnh chi hoa của khoa phát thanh Hình Ý Bắc ngồi trên sân thể dục nhìn thấy Khương Tư Tư được mọi người vây quanh, cuối cùng cũng đem cô hợp lại với người hai năm trước đã "bội tình bạc nghĩa" anh. Cao lãnh chi hoa:???? Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Trò Chơi Sớm Chiều hay Nuôi Sói Trong Nhà: Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi! *** #REVIEW: ÁNH TRĂNG CÓ NGƯƠI TRÒN MỘT NỬA Tác giả: Kiều Diêu Thể loại: Hiện đại Review bởi: Gaulph ---- Truyện này cùng tác giả với truyện thầy trò phía trên, nam nữ chính là bạn học cấp Ba lên đến Đại học. Điểm đặc biệt của truyện là … nữ chính béo. Béo cho nên gặp đủ vấn đề của người béo, bản thân tự ti, bị trêu chọc, bị kỳ thị, giảm cân không được,… Cô béo này có một anh sứ giả hộ hoa chân chính là nam chính. Cũng như tất cả mọi nam chính trên đời, anh này ngoại hình học hành đều là số một, nhưng bị cái là độc miệng. Thật sự thì mình chẳng thích anh nam chính này, vì mình thấy cách anh ta yêu nữ chính không thể khiến nữ chính trở thành một người tốt hơn cô ấy lúc đó. Mình cảm thấy tình yêu của nam chính không được khỏe mạnh, nó có vẻ giống… tình mẫu tử hơn lol. Mình quan niệm người đàn ông mà bạn yêu phải khiến bạn thấy tốt hơn và muốn mình trở nên tốt hơn chứ không phải một ngừoi cứ vùi đầu bạn vào đôi cánh của anh ta để anh ta che chở và để anh ta nói Không khi bạn muốn làm gì đó… Truyện này mình thấy tình tiết rất cũ, chẳng có gì mới.  Một là cô béo này như mọi cô béo khác, đều tự ti và tính cách y chang thế. Hai là trong phòng ký túc xá có một con bạn rất hãm và chính nó đã bơm cho truyện một mớ máu chó =)) Truyện này tác giả vẫn đang viết, mình thấy phần sau nữ chính biến gầy sau khi đi du học hai năm có vẻ tính cách ổn hơn, mạnh mẽ và tự lập hơn rất nhiều so với trước đây nên mình cũng có ý định theo dõi truyện nhưng mong là mấy ngày nữa không quên khuấy mất =)). *** Cơn gió đầu thu vẫn chưa kịp thổi bay cái khô nóng cuối hạ, trận mưa nhỏ mang theo những giọt nước tí tách tranh nhau đáp xuống sân trường Đại học Duẫn Hòa. Đám sinh viên đang xếp hàng chỉnh tề như những khối mạt chược vuông vức liền tản vội dưới tiếng còi chói tai. Người mang dù thì thong dong thả bộ về tòa nhà ký túc xá, người không mang dù thì vội vã kéo thấp vành mũ chạy như bay tìm chỗ trú mưa. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên kéo tay nhau, nhắm chuẩn mái hiên ngay cạnh Học viện Truyền thông, xông thẳng qua đấy. Không ít những bước chân mau lẹ khác đã sớm chiếm lĩnh chỗ trú mưa tốt nhất, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên chỉ có thể cẩn thận nhón nhón từng chút đứng nép vào một bên bậc thềm. Cho dù là như vậy, vẫn sẽ đụng trúng người khác, họ quay đầu lại nhìn với vẻ mặt vô cùng khó chịu. “Chậc, chen gì mà chen!” Là một người mập mạp, ở một nơi xa lạ thường sẽ nhận được kiểu đối xử như vậy. Khương Tư Tư quen rồi, Lâm Tiểu Viên cũng quen rồi, dù sao vừa mới khai giảng năm học mà hai người đã có thể dính với nhau như sam thế này, nhất định là có cái lý của nó. Trở thành tri kỷ của nhau không nhất thiết là vì cùng chung hứng thú sở thích, mà cũng có thể là vì cùng chung một bước đường lưu lạc. Khi phòng ký túc xá nữ 420 xuất hiện hai cô mập nặng một trăm bốn mươi cân*, bị mọi người đặt cho cái danh phòng ký túc “hạng nặng” , Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đã được định sẵn phải là bạn tốt của nhau rồi. *140 cân = 70 kg Mưa mùa thu cứ tầm tã không ngớt, dường như còn chẳng có xu hướng ngừng lại, nhiều người đợi mãi mà phát bực mình, trực tiếp đội mưa chạy về, mái hiên bé tẹo này cuối cùng cũng thoáng hơn được một chút, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên không phải khoanh tay bó gối sợ chen chúc người khác nữa, có thể đứng một cách thoải mái rồi. “Không biết đến bao giờ mới tạnh, hay là chúng mình cứ đội mưa về đi.” Lâm Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn màn mưa, “Nếu không chắc phải đợi đến khi trời tối mất.” Khương Tư Tư không dám, “Tớ vừa mới khỏi ốm, bây giờ mà dầm mưa về nói không chừng lại phải nhập viện đấy.” Lâm Tiểu Viên gật gù: “Cũng phải.” Nói rồi liền cúi đầu lướt điện thoại. Khương Tư Tư cũng nhấn vào wechat, tìm cửa sổ trò chuyện được đính ở trên đầu. Cuộc trò chuyện dừng lại từ cách đây một tuần, đối phương trả lời một chữ “Ồ” đầy hờ hững. Nhưng tiếc là bây giờ cô còn đang mắc kẹt dưới mái hiên, không thể không cúi đầu hạ mình. [Khương Tư Tư] : Xin chào? Anh đẹp trai có đó không? Học muội bị cơn mưa vây khốn dưới tòa nhà Học viện của cậu rồi, có thể tốt bụng mang giúp học muội một cây dù không? Đại ân đại đức, suốt đời khó quên. Đối phương trả lời rất nhanh, mà khoảnh khắc nhìn thấy câu trả lời ấy, Khương Tư Tư lại chìm trong tuyệt vọng. [Lão đại] : Hello? Chúng ta quen nhau à? Tắt điện thoại, cô cạn lời ngẩng đầu lên nhìn trời. “Đợi tạnh mưa đi, tớ nghĩ nhiều nhất nửa tiếng sau sẽ tạnh, tin tớ, không sai đâu.” Lâm Tiểu Viên: “Được thôi.” Mà chỉ năm phút sau, chậu cây bonsai trước cửa Học viện Truyền thông bị mưa gió quật ngã. Khương Tư Tư: “…….” Lâm Tiểu Viên: “…….” Đúng lúc này, giọng nói xa lạ của một nam sinh vang lên từ sau lưng hai người. “Khương Tư Tư là ai vậy?” Khương Tư Tư quay đầu, thấy một nam sinh cao gầy đeo cặp kính gọng đen, trong tay cầm theo một cây dù, đang nhìn ngó tứ phía. Cô giơ tay vẫy: “Là em!” Nam sinh đeo kính dựa theo âm thanh nhìn về hướng Khương Tư Tư, trong nháy mắt lộ ra biểu cảm thất vọng tràn trề. Nhưng anh ta che đậy rất tốt, chớp mắt hai cái đã có thể khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, “Em là Khương Tư Tư à, đây, gửi cho em đấy.” Đặt cây dù vào tay Khương Tư Tư, nam sinh kia vội quay đầu đi mất, giống như không muốn ở lại nói thêm với cô dù chỉ là một chữ. Nhưng có không hỏi thì cô cũng tự biết là ai đưa dù cho mình. Cô lấy điện thoại ra, gửi cho “Lão đại” một meme cảm ơn, đối phương cũng chẳng trả lời. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đi dưới mưa vẫn không tránh khỏi bị ướt. Mặc dù cây dù mà nam sinh kia đưa đã là loại rất to, nhưng cũng không cách nào che chắn hoàn toàn cho hai cô mập được. Lâm Tiểu Viên cởi chiếc mũ tai bèo trên vai xuống, hỏi Khương Tư Tư: “Ai đưa dù cho cậu vậy?”   Mời các bạn mượn đọc sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tiểu Nương Tử Thích Khóc
Một người xa lạ, nàng đã gả cho một người hoàn toàn xa lạ ! Một người nam nhân chưa từng gặp mặt, ngay cả tên cũng không biết, nhưng nàng đã trở thành thê tử của hắn, Hiện tại mới hối hận không biết có còn kịp không ? Ô ô ô, nàng thực sự không muốn lập gia đình nha! Không phải không muốn gả cho hắn, mà là không muốn gả cho bất kì ai hết, Nàng chỉ muốn ở lại trong nhà, để cho cha mẹ, để cho đại ca nuôi cả đời, nhưng là…… Nhưng là…… Nàng không thể không gả, vì mẹ, nàng cũng không thể đổi ý. Nhưng là, nàng thật sự rất sợ hãi, rất sợ hãi nha, Một người chồng xa lạ, cha mẹ chồng xa lạ, em trai và em gái chồng cũng xa lạ nốt. Đối với một người có lá gan nhỏ như nàng, lại thích khóc, bọn họ sẽ đối đãi như thế nào đây ? Nếu bọn họ rất tức giận lại chán ghét, nàng nên làm sao bây giờ? Càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng sợ hãi, vì thế nước mắt của nàng cũng càng rơi càng nhiều, rốt cuộc không nhịn được gào khóc lên, Đúng lúc này…… Khăn đỏ trùm đầu của nàng bị xốc lên, có người ở phía trước nàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nâng mặt của nàng lên, Sau đó, ngay tại lúc tầm mắt của nàng vừa chạm đến người trước mắt kia, nàng đã quên sợ hãi, tự nhiên không kìm được mà mở miệng ra cười, Nàng làm sao lại cười nha ? Hắn…… Là phu quân của nàng sao? Nàng có khả năng thích hắn không ? *** Vài dòng cảm nghĩ: Đây là câu chuyện mà mình rất thích và đã đọc đi đọc lại nhiều lần, nhưng mỗi lần đọc thì lần nào mình cũng khóc và có rất nhiều cảm xúc. Mình thấy trong truyện có rất nhiều bài học ý nghĩa cho cuộc sống nên đã quyết định edit bộ truyện này để chia sẽ với mọi người, dù sao đây cũng là bộ truyện đầu tiên mình làm nên khó tránh khỏi sẽ có nhiều sai sót mong mọi người thông cảm, chỉ xem cái tốt mà quên cái xấu ^^” Về hai nhân vật chính của truyện: Phương Anh và Hương Trụy Nhi, đây điển hình cho một cặp vợ chồng tình nghĩa sâu nặng, sẵn sàng làm mọi thứ cho vợ / chống mình. Phương Anh: thật sự là một người chồng tốt, người đàn ông tốt, quan tâm và săn sóc cho vợ cho dù chỉ mới gặp lần đầu tiên và chưa có tình cảm gì hết, mình nghĩ đó là anh ta đã làm được trách nhiệm của một người chồng. Hơn nữa đến cuối truyện thì anh ta cũng chỉ có một người vợ duy nhất, đó là sự chung thủy và tình cảm chân thành nhất anh ta đã dành cho vợ. Còn câu nói trong phần kết thúc mới thật sự rất đáng ao ước, trên đời này có mấy người có thể làm được tới mức đó, đọc đến câu đó lần nào mình cũng khóc hết, mình tin đó cũng thật sự là nềm mong ước của tất cả các cặp vợ chồng trên đời này: nắm tay nhau, bên nhau đến già. Còn về thân phận của một người con: vì kỳ vọng của cha mình mà có thể bắt buộc bản thân mình làm những chuyện mà mình không thích, nhẫn nhịn tất cả những chuyện mà trước kia có lẽ không thể chịu đựng được. Hương Trụy Nhi: ngoại trừ tính cách nhát gan và hay khóc như truyện miêu tả ra thì mình cho rằng đây thật sự là một người vợ và người phụ nữ tuyệt vời: dịu dàng, ngoan ngoãn, hiếu thảo với cha mẹ (của mình và của chồng), hòa ái với mọi người, tay nghề nấu ăn rất ngon và có võ công rất cao. Tình cảm của cô đối với chồng mình rất sâu đậm, vì chồng, cô sẵn sàng đi ngược lại tính cách của mình, theo chồng ra trận giết giặc để tự mình trông chừng và bảo vệ cho chồng (có ai nhát gan mà làm được như vậy không?). Sẵn sàng nhường nhịn và nghĩ tới mong muốn của chồng trước tiên (mình nghĩ cũng có thể do Phương Anh cũng luôn nghĩ cho cô, nên cô cũng vậy, có qua có lại mà) Mình thật sự rất thích cũng rất hâm mộ tình cảm của hai người này, còn điều mà mình khâm phục ở họ là: vì người mà mình yêu thương (có thể là người thân, cũng có thể là chồng/vợ) mà họ sẵn sàng chấp nhận làm những chuyện mà mình không thích, những chuyện tưởng chừng như hoàn toàn trái ngược so với tính cách của họ. Đây thật sự là điều rất đáng quý và đáng trân trọng, mình biết điều đó bởi vì hiện tại mình biết có những chuyện mình phải làm và nên làm vì những người thân yêu của mình, mình đã suy nghĩ rất nhiều và hiểu rõ điều đó, nhưng mình vẫn chưa làm được. Cho nên mình rất thích hai nhân vật này và mình cũng đang cố gắng, mình tự nói với bản thân mình nhất định phải làm được những chuyện đó, không chỉ vì người thân của mình mà còn vì bản thân mình nữa, nếu không có thể sau này mình sẽ thấy hối hận, biết đâu được, nhưng ít nhất mình cũng đã thử và cố gắng hết sức để không còn lại nuối tiếc gì. Phải cố gắng hơn nữa mới được !! Còn một số nhân vật phụ khác mà mình có ấn tượng trong truyện này là: Phương Chính (cha ruột của Phương Anh): đây là hình tượng của một người cha hiền lành trong đối xử với con cái, cứng rắn trong khi dạy dỗ con mình, là một người đàn ông dũng cảm, thông minh, quyết đoán và rất đáng khâm phục. Lần nào đọc mình cũng khóc rất nhiều khi tới cảnh nhân vật này chết trận. Những bài học mà nhân vật này dạy cho Phương Anh thật sự rất hay, rất có ý nghĩa và rất hữu ích trong cuộc sống, nhưng mấy ai có thể làm được như vậy. Ông đã dùng sự hi sinh của mình để làm cho con mình nhớ sâu sác bài học mà ông đã dạy (nếu không chắc cũng là nước đổ đầu vịt, nói xong tai này lại qua tai kia rồi đi mất chăng ?). Nhưng việc ông để cho một nười con trai khác của mình ở lại mà không được làm gì hết (là Phương Thụy: em trai của Phương Anh) thì mình cho là hơi tàn nhẫn với Phương Thụy, cũng may là Phương Anh còn sống trở về, chứ nếu không về được tì nhân vật này chắc sẽ dằn vặt suốt đời luôn, sông như vậy làm sao chịu nổi. Tuy nhiên nói đi nói lại, sau nhiều lần suy nghĩ, mình lại thấy cách làm này cũng có cái lý của nó, nếu như Phương Thụy không làm như vậy, và rủi như ông và Phương Anh đều không thể về được, thì Phương Thụy sẽ giữ được mạng sống để tiếp tục chăm lo cho gia đình (chứ nếu cãi lệnh của cấp trên, nhiều khi bị làm thịt luôn thì nhà này coi như xong). Phương phu nhân (mẹ kế của Phương Anh): nhân vật này mình nghĩ trong thực tế chưa chắc đã có, thử hỏi có người mẹ kế nào mà thương con riêng của chồng như con ruột của mình và không hề tranh giành hay có tính toán riêng nào về tài sản, danh lợi cho con riêng của mình ? Tất cả chỉ vì lợi ích chung của cả gia đình, đây thật sự là điều hiếm có, bà đối xử với con riêng của chồng bằng tấm lòng chân thành nhất của mình nên đã nhận lại được sự tôn trọng và kính yêu như đối với mẹ ruột từ chính những đứa con riêng của chồng mình. Mình thật sự rất thích tình cảm mà tất cả mọi người trong nhà này dành cho nhau, rất chân thành, ấm áp và không vụ lợi, điều này có thể rất khó có được trong thực tế, đặc biệt là trong hoàn cảnh không hẳn là ruột thịt hoàn toàn như thế này, cho nên mình cảm thấy rất xúc động. Nhân vật đáng thương nhất trong truyện này mình nghĩ là Phương Lan (chị ruột của Phương Anh): đây là người mà theo ý mình phải chịu nhiều mất mát nhất trong truyện, mất đi cha ruột, mất luôn cả chồng phải làm quả phụ suốt đời và thậm chí còn bị sảy thai mất luôn cả con mình nữa. Nhưng nhân vật này lại không hề đi theo hướng tiêu cực, ngược lại vẫn sống vui vẻ, mình thấy rất ý nghĩa, mặc dù không được tác giả mô tả nhiều (chắc vì đây là nhân vật phụ). Dù sao thì theo mình kết cuộc của nhân vật này chắc cũng không bi thảm lắm, vì sau này cũng đã trở về sống chung với mọi người trong nhà mẹ đẻ và gia đình này chắc chắn sẽ không bỏ mặc người thân của mình không lo. Một nhân vật “xấu” trong truyện này là Trương Văn Tuyển (bạn thân lúc nhỏ của Phương Anh): đố kị với bạn mình (mình nghĩ chuyện này chắc ai cũng có, vì người ta có mà mình không có thì chắc ai cũng từng ghét hay đố kị một vài lần nhưng quan trọng là biện pháp tiếp theo để giải quyết vấn đề là gi ?), suy nghĩ trẻ con, chưa trưởng thành, ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình và mình nghĩ nguyên nhân chính để cho nhân vật này thất bại người này luôn đổ mọi sai lầm cho người khác mà không nhìn lại bản thân mình đã sai ở đâu, và do đó không thấy được bản chất của vấn đề, nên lại phạm thêm sai lầm nữa dẫn đến thất bại. *** Thất Tu La Hệ Liệt gồm có: Ách Dương Tình Quanh Co Cười Hỏi Sinh Tử Duyên Chỉ Sợ Tương Tư Khổ Độc Nhất Nam Nhân Tâm Ôn Nhu Nộ Tướng Công Tiểu Nương Tử Thích Khóc *** Một cái người xa lạ, nàng đã sắp gả cho một người xa lạ rồi!   Chưa từng gặp mặt, ngay cả tên của nam nhân xa lạ kia cũng không nhớ rõ, nàng đã sắp trở thành thê tử của hắn rồi.   Hiện tại hối hận đại khái không còn kịp nữa rồi? Ô ô ô, nàng thật sự không muốn lập gia đình nha!   Không phải là không muốn gả cho hắn, mà là không muốn gả cho bất luận kẻ nào,   Nàng thầm nghĩ muốn ở nhà, để cho cha mẹ, đại ca nuôi cả đời, nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . .   Nàng không thể không gả, vì mẹ, nàng cũng không thể đổi ý.   Nhưng là, nàng thật sự rất sợ hãi, rất sợ hãi,   Một trượng phu lạ, cha mẹ chồng , cô cô ,thúc thúc xa lạ   Đối với bản chất nhát gan thích khóc của nàng, bọn họ sẽ đối đãi như thế nào ? Nếu bọn họ tức giận lại chán ghét, nàng nên làm cái gì bây giờ?   Càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng sợ hãi, vì thế nước mắt của nàng cũng rơi nhiều hơn, nhịn không được ào khóc.   Đúng lúc này. . . . . .   Khăn hồng của nàng bị xốc lên, có người ngồi xổm ở đằng trước mặt của nàng, nhẹ nhàng nâng mặt của nàng lên.   Sau đó,trong nháy mắt người trước mắt lau nước mắt cho nàng, nàng đã quên cả sợ hãi, nàng báo đáp ân tình nên không tự kìm hãm được nở nụ cười.   Nàng tại sao cười? Hắn. . . . . . Là phu quân của nàng sao? Nàng có thể thích hắn à. . . . . .   Mời các bạn đón đọc Tiểu Nương Tử Thích Khóc của tác giả Cổ Linh.
Làm Phi
Tịch Lan Vi kiếp trước bị câm, nhưng Việt Liêu Vương vẫn một mực chung tình mà cưới nàng làm Vương phi. Nhưng nàng đã lầm và cái giá của sai lầm đó chính là mạng sống của nàng cùng phụ thân. Tịch Lan Vi kiếp này vẫn bị câm, Việt Liêu Vương vẫn một mực muốn cưới nàng làm phi như kiếp trước, chỉ khác là - nàng sống chết lại muốn vào hậu cung.  Một người câm ngang ngược từ hôn vương gia để vào cung tranh sủng? Hiển nhiên, trong mắt người đời nàng không chỉ là một nữ nhân bốc đồng mà còn lẳng lơ và tất nhiên trong mắt hoàng đế Hoắc Kỳ nàng cũng không thoát khỏi hai chữ “chán ghét".    Nhưng dù cho chán ghét Tịch Lan Vi như thế nào thì Hoắc Kỳ đối với phụ thân của nàng là Tịch Viên - đại tướng quân vẫn luôn là một lòng kính trọng. Chính vì thế, vì nể mặt đại tướng quân, nể mặt Tịch gia, Hoắc Kỳ vẫn triệu Tịch Lan Vi thị tẩm. Và cũng chính đêm thị tẩm này, một tia sáng nhỏ của sự thật dần được hé mở, một Tịch Lan Vi hoàn toàn khác với những gì Hoắc Kỳ nhận biết đến trước mặt hắn.  Hoắc Kỳ thật không biết rằng, thì ra Tịch Lan Vi này lại là một nữ nhi hiếu thảo, tinh tế và thông minh đến vậy? Ấn tượng đầu tiên của Hoắc Kỳ về Tịch Lan Vi chính là: nàng như thế mà lại đoán trước được tâm tư suy nghĩ của hắn? Có thể nói luận đoán quân tâm tuyệt đối là điều làm đế vương chán ghét. Nhưng sâu trong sự chán ghét đó lại có chút gì đó... không cam tâm.  Một bậc đế vương kiêu ngạo như hắn lại để một nữ nhân nhỏ nhoi nhìn thấu hết mọi tâm tư trong lòng, quả thật là điều khó chấp nhận. Chính vì thế, cứ vô tình hay cố ý hắn lại càng thích đánh đố nàng với tâm tư của hắn. Và không biết tự lúc nào hắn lại để ý nhất cử nhất động của nàng, lại càng thích suy đoán tìm hiểu lòng của nàng. Đấy, bọn họ tiến dần lại như theo cách như vậy đó.  Hậu cung vốn sâu hơn biển, người vào không làm sủng phi thì chỉ còn nắm tro tàn. Có miệng kêu oan chưa chắc trời xanh đã thấu chứ nói gì một nữ tử không thể cất nên lời. Tịch Lan Vi hiểu điều đó, vì vậy khi tình cảm của hai người có chuyển biến, nàng chỉ xin một điều, xin hắn dù có nóng giận như thế nào cũng hãy để nàng “giải thích" hết.  Tranh đấu chốn hậu cung liên đới với tranh đấu gia tộc trên triều, mối quan hệ cộng sinh này chưa bao giờ chấm dứt qua các triều đại. Dưới triều đại của Hoắc Kỳ cũng như thế. Trong hậu cung của hắn bỗng nhiên xuất hiện “một sủng phi" thì cũng đồng nghĩa kéo đến bao nhiêu sóng gió.  Hắn tin tưởng nàng, tin tưởng tình yêu của bọn họ. Dù cho bắt gian tại giường, chỉ cần nàng nói không phải, hắn sẽ tin là không phải.  Nhưng ai là người đứng sau những âm ưu ấy? Là huynh đệ của Hoắc Kỳ hắn, là nữ nhân trong chốn hậu cung của hắn hay là những gia tộc lớn ngoài kia? Và nếu phải chọn giữa giang sơn và mỹ nhân, bậc đế vương như hắn phải quyết định thế nào đây? “Lan Vi, trẫm nhất định phải cứu những bá tánh đó.” *** “Làm phi" là một câu chuyện trùng sinh cũng không xoắn não lắm, nhưng nó vẫn đủ hay và lôi cuốn. Các tình tiết dẫn dắt câu chuyện khá ổn. Bạn sẽ thấy một Tịch Lan Vi có sức quan sát nhạy bén, thông minh và không kém phần dí dỏm. Một Hoắc Kỳ tài hoa, đa mưu túc trí trong việc dẹp loạn phản loạn, chung tình trong tình yêu, nhận định ai sẽ là suốt cuộc đời. Một nam phụ Sở Tuyên thâm tình, sẵn sàng vì người con gái mình yêu mà hi sinh tất cả.  Thật sự, với mình bộ truyện này nó khá toàn vẹn về mọi mặt. Nội dung, tranh đấu hậu cung, bạn sẽ không biết ai xấu ai tốt, thậm chí mình đã khá ngạc nhiên khi không ngờ “người đó" lại là người bán đứng Tịch Lan Vi. Nhân vật nam chính chuẩn hoàng đế soái ca, mặc dù anh có hậu cung, không sạch, nhưng với mình, hoàng đế như vậy là bình thường, từ khi có nữ chính anh giữ thân như ngọc, tin tưởng chị tuyệt đối. Anh lên kế hoạch từng bước, từng bước ổn định giang sơn, dọn đường cho cho chị ngồi lên hậu vị. Nữ chính thông minh, quan sát nhạy bén, thêm một phần từng sống một kiếp nên vài tình tiết có thể chấp nhận được.  Nếu bạn cần một bộ cung đấu vừa đủ, ngọt, sủng, nam phụ thâm tình thì có thể nhảy bộ này nhé ^^ ______ " ": Trích từ truyện Review by #Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vương triều Đại Hạ, mười ba tháng sáu năm Kiến Hằng thứ hai. Gió đêm nhè nhẹ, không thổi tan nổi cái nóng bức của mùa hè, cũng không thổi đi hết được những lời rì rầm bàn tán. Trên dưới hậu cung đều đang nghị luận cùng một sự kiện: Hoàng đế triệu Diên Lệnh nghi Tịch thị, thị tẩm. Việc này nói ra đúng là bất ngờ, thậm chí còn có chút hoang đường. Diên lệnh nghi vào cung đã hai tháng, hai tháng qua, mọi người đều xem nàng như một trò cười. Hủy hôn ước với thân vương, một hai nhất định phải vào cung, nếu không phải xưa nay hoàng đế kính trọng phụ thân nàng, nhất định sẽ không đáp ứng chuyện như vậy. Sau khi vào cung, hai tháng nay, mỗi ngày nàng đều đi Tuyên Thất Điện cầu kiến một lần, nhưng đến nay hoàng đế vẫn chưa từng gặp mặt nàng một lần. Ngày hôm qua, nhân dịp hoàng đế đi gặp chủ vị Đỗ Sung hoa nơi mình ở, nàng xông vào điện của Đỗ Sung hoa... Dù sao cũng là đích trưởng nữ của Đại tướng quân, là quý nữ chính thống lại tranh sủng đến mức này, làm mọi người cảm thấy quá mức buồn cười. Người có tính tình thẳng thắn hoặc là nói chuyện khắc nghiệt chút luôn sẵn sàng mỉa mai nàng một câu: "Một người câm đi vào hậu cung mà cũng nghĩ đến tranh sủng! " Cũng không ít người có thiện tâm than thở một câu: "Sinh ra có vẻ ngoài đẹp như vậy, đáng tiếc lại là một người câm." Tịch Lan Vi ở trong bồn tắm, chỉ cảm thấy tinh thần hoảng hốt vô cùng. Nội thất tràn ngập hơi nước mịt mờ, rõ ràng là nước ấm áp nhưng nàng vẫn cứ cảm thấy cả người thật lạnh. Sao Hoàng đế lại... Nàng vẫn luôn cảm thấy Hoàng đế cực kỳ ghét nàng, mà cũng biết rõ nguyên nhân hắn ghét nàng — nàng đã hủy bỏ hôn ước trước kỳ hôn sự, nháo lên đòi vào cung, ép phụ thân nhà mình vác mặt đi cầu Hoàng đế. Tất nhiên Hoàng đế sẽ cho là nàng thuộc loại lả lơi ong bướm. Ngay cả phong hào "Diên" này, đại để cũng là ý nói nàng như cái diên[1] lắc lư không chừng. [1]: Vật trang sức treo ở trước và sau mũ thời xưa. Mời các bạn đón đọc Làm Phi của tác giả Lệ Tiêu.