Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chồng Ngốc Của Tôi

Truyện Chồng Ngốc Của Tôi ở đây không phải nói anh chồng ngốc mà bởi vì cô vợ quá thông minh mà thôi. Cô thông minh đến mức chỉ muốn tìm cho mình một người chồng có khiếu hài hước, có thể đem lại cho cô hạnh phúc suốt đời mà thôi! Cũng đã đến tuổi lấy chống nên cha cô thoi thúc cô mau yên bề gia thất cho cha cô còn yên tâm.  Chỉ có điều, người đàn ông cô chọn trúng thật sự quá đáng yêu khiến lần đầu tiên cô nhìn thấy anh liền yêu thích không muốn buông tay... Với ngôn từ của tác giả Tàng Tĩnh Nhi diễn tả nhân vật cũng như lời thoại rất dễ thương dí dỏm sẽ mang lại những giây phút thư giãn cực kỳ thú vị khi đọc truyện! *** Kiều Nhung Ngọc nằm đúng ba tháng trong bệnh viện, cuối cùng vẫn là sinh trước ngày dự tính một tuần. Cục cưng này chắc là không muốn rời khỏi cơ thể ấm áp của mẹ, nên để cô chịu khổ suốt mười hai tiếng, mới bằng lòng chui ra. May mà mấy tháng qua được chăm sóc cẩn thận, nên mới giúp cô sinh đứa bé an toàn. Lúc đứa bé ra đời, cũng là lúc phát sinh vấn đề mới. Phong Vũ Vọng vì cục cưng để cho Kiều Nhung Ngọc chịu đau quá lâu, mà chán ghét bé. Không cho anh bế còn đỡ, anh cùng lắm là chỉ dùng ánh mắt trừng bé mà thôi. Còn để cho anh bế, thì là chuyện xui rồi. Anh hết bấm lại nhéo, hoàn toàn không nương tay. Chỉ một lúc thôi mà trên người cục cưng đã bầm tím hết lên rồi. Hành động ngây thơ của anh làm cho người lớn hai nhà vô cùng đau đầu. Đau lòng đứa cháu bảo bối, nhưng lại chẳng nỡ mắng người bố trẻ con này. "Vũ Vọng à, con đừng bắt nạt con trai mình nữa." Phong Long Sinh vội vàng ôm lấy cục cưng khỏi tay anh. Ai, thằng bé này thật là hư mà, véo cho mặt cục cưng đỏ hết cả rồi. Vì cục cưng bị ôm đi, nên anh tức giận đến chu môi lên, hung dữ trừng đứa bé. Nếu không cho anh véo thì anh cứ trừng mắt đó. "Vũ Vọng à, vì sao con lại không thích con mình vậy?" Lâm Tuyết khó hiểu hỏi. Sao nó lại không thích đứa bé này chứ. Nghe vậy, anh liền hợp tình hợp lý nói: "Nó để Nhung nhung đau, con liền chán ghét nó. Hừ!" ... ........ "Vũ Vũ, anh lại bắt nạt con hả?" Nghe thấy tiếng con khóc, Kiều Nhung Ngọc vội vàng chạy ra. Nói cũng kỳ lạ, bình thường con trai đều rất ngoan, chỉ có những lúc bị cha bắt nạt, bé mới khóc đến long trời lở đất như vậy. "Không có, anh tuyệt đối không có." Vội vàng giấu hai tay ra phía sau, anh cật lực lắc đầu. Nhung nhung đã cảnh cáo anh, không cho phép anh bắt nạt con trai nữa, nhưng mỗi khi anh nhìn thấy nó, anh liền tức giận, chỉ muốn bắt nạt nó thôi. "Anh sao cứ véo con hoài vậy." Nhìn cục cưng trong lòng Phong Long Sinh, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, cô liền biết, anh lại véo mặt con rồi. "Anh hai bảo thế." Anh gật gật đầu, tỏ ý mình không muốn bắt nạt con trai, là do người khác dạy đó. Nghe vậy, Đỗ Vũ vội vàng kêu oan: "Em trai à, em đừng nói linh tinh, anh đâu có dạy em như thế." Đây chẳng phải là muốn hại chết anh sao? Nhìn đi, nhìn đi, tất cả mọi người đang dùng ánh mắt giết người nhìn anh đó. "Anh nói là, chờ nó ra đời là em có thể quang minh chính đại bắt nạt nó rồi." Chỉ vào bé, Phong Vũ Vọng nói rất rõ ràng. "Anh hai, sao anh có thể dạy nó như thế?" Bạch Dật Phong mở miệng trách cứ. "Đúng vậy, biết rõ anh ấy không hiểu, anh còn dạy linh tinh như thế nữa." Naria cũng mắng anh. Vì muốn ở cạnh Kiều Nhung Ngọc, Naria đã xin từ chức ở bên mỹ, cô đang tính tìm một công việc ở Đài Bắc, rồi định cư tại Đài Loan luôn. "Tôi đâu có!" Đỗ Vũ cảm thấy mình vô cùng oan uổng, anh hoàn toàn không nhớ mình đã nói như vậy. "Có mà, lúc Nhung nhung sinh cục cưng, anh đã bảo em như thế." Phong Vũ Vọng dùng sức gật đầu. Bây giờ còn lôi cả thời gian ra luôn, Đỗ Vũ muốn chối cũng chẳng được. "Anh..." Ông trời à, anh nhớ ra, hình như mình có nói như thế. Lúc ấy, Vũ Vọng gấp đến nỗi cứ đi qua đi lại bên ngoài phòng sinh, anh thấy hoa mắt nên mới cố ý nói như vậy. Không ngờ, nó lại làm theo thật. "Đúng là con dạy Vũ Vọng như thế sao?" Phong Long Sinh đem đứa cháu bảo bối đưa cho Lâm Tuyết, để bà ôm. Ông muốn 'vì nghĩa diệt thân', ông nhất định phải dạy cho đứa con này một bài học. "Con đâu phải cố ý, lúc ấy, con chỉ muốn an ủi nó thôi." Nhìn thấy cha nuôi tràn ngập sát khí tiến về phía mình, anh vội vã đứng lên, rồi chạy biến lên lầu, về phòng lánh nạn. "Thằng nhãi này." Phong Long Sinh nhìn dáng vẻ chạy trốn của anh, vừa tức giận vừa buồn cười, chỉ biết lắc đầu. "Mẹ, đưa cục cưng cho con bế một chút." Kiều Nhung Ngọc vươn tay, muốn nhận lấy cục cưng từ trong tay Lâm Tuyết. Nói thật, từ lúc sinh bé ra đến giờ, cô rất hiếm được bế con. Không phải cô không thích bé, mà thật sự có một nguyên nhân bất đắc dĩ. "Ừ..." Lâm Tuyết đang định đưa đứa bé cho cô, nhưng nửa chừng lại xuất hiện một người, trực tiếp ôm Kiều Nhung Ngọc đi. "Không được, không được. Không cho phép Nhung nhung ôm nó, Nhung nhung chỉ có thể ôm một mình anh thôi." Phong Vũ Vọng ôm eo Kiều Nhung Ngọc, rồi lập tức chạy vào căn phòng bên ngoài vườn hoa. Nhung nhung là của một mình anh, tuyệt đối không cho đứa bé hư kia ôm. "Nó sao vậy?" Đây là lần đầu tiên, Lâm Tuyết nhìn thấy cảnh này, bà có chút sững sờ hỏi. "Chúng cháu đã quen rồi." Mạnh Triết thản nhiên nói. Mỗi lần, chỉ cần Kiều Nhung Ngọc muốn ôm con trai, là Vũ Vọng sẽ nhanh chóng ôm vợ chạy đi. Kiều Nhung Ngọc bị ôm đi, đành phải ngậm ngùi nhìn con trai yêu trong lòng mẹ mình. Con trai à, không phải là mẹ không muốn ôm con đâu.... Mời các bạn đón đọc Chồng Ngốc Của Tôi của tác giả Tàng Tĩnh Nhi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn
Tên eBook: Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn  Thể loại: Ngôn Tình, Cổ trang, Văn học phương Đông Nguồn: kitesvn.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com  Giới thiệu:  Bạn đang đọc truyện Tịch mịch không đình xuân dục vãn của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn trên website đọc truyện online. Ngọc tím ném vào tàn tro lạnh lẽo, xóa nhòa một chữ "tâm". Mành thưa vén nửa, tịch dương hiu hắt Hoa đào lìa cành, chim yến bay liệng. Vọng hướng bích vân trên trời tây Tan biến bao tâm tư, mong đợi Giấc mộng xa xôi trôi nổi trăm thước tơ nhện, Vô hạn thê lương. Cốt truyện của Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn xoay quanh câu chuyện tình tay ba giữa vua Khang Hy (Lưu Khải Uy), Lâm Lang (Trịnh Sảng) và Nạp Lan Dung Nhược (Trương Bân Bân). Mời các bạn đón đọc Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.  
Tối Nay Muốn Bên Em
Tên eBook: Tối Nay Muốn Bên Em (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lam Mân   Thể loại: Hiện đại, Huyền ảo, Ngôn tình, HE, Văn học phương Đông Convert: ngocquynh520 Edit: Tử Quân Nguồn: diendanlequydon.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Truyện ngôn tình – Tối Nay Muốn Bên Em mang cốt truyện khiến nhiều người đọc thao thức, truyện nói về một tình yêu đẹp, nữ chính bị chính cha mẹ mình đài ép mình vào bước đường cùng, tại đây cô gặp được anh. Người đã hiểu được nỗi lòng tận sâu trong tim cô. Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi tựa truyện online hay để khám phá đằng sau những lối mòn mà chính cha mẹ cô áp đặt đã giúp cô tìm được người yêu mình thật sự. Những nỗi lòng và khó khăn mà cô phải trải qua đều được tác giả Lam Mân điêu khắc tỉ mỉ đầy tinh tế. Đồng hành cùng tựa truyện đặc sắc là Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc và Hoàng Tử Nhỏ Mẹ Yêu Con, đây là hai tác phẩm ngôn tình mang nội dung hấp dẫn mà bạn đọc có thể thưởng thức.
Chỉ Cần Có Ánh Mặt Trời Tôi Sẽ Rực Rỡ
Tên eBook: Chỉ Cần Có Ánh Mặt Trời, Tôi Sẽ Rực Rỡ (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Đào Đào Nhất Luân    Thể loại: Hiện đại, Thanh mai trúc mã, Hài Hước, HE, Ngôn tình, Văn học phương Đông    Editor: Umi   Nguồn: ocamthu.forumk.biz   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com  Lời tác giả: Bạn hỏi tôi vì sao lại muốn viết quyển tiểu thuyết này?   Nếu như có một ngày tôi biến thành lưu manh, quyển tiểu thuyết này có thể sẽ nói cho người khác biết được rằng, tôi đã có một thời hồn nhiên… Tôi có một hồi ức mơ hồ: Hiện tại, tiết mục mà tôi thích nhất là quảng cáo ngực khủng, giống như trước đây tôi thích xem “Thế giới động vật” nhất vậy.   Hiện tại, việc tôi thích làm nhất là YY vô số mỹ nam, cũng giống như trước đây, khi không tìm được đề tài để nói với nam sinh, tôi sẽ dứt khoát giơ viên gạch lên hỏi “Đây là cậu làm rơi sao?” Mời các bạn đón đọc Chỉ Cần Có Ánh Mặt Trời Tôi Sẽ Rực Rỡ của tác giả Đào Đào Nhất Luân.