Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quyến Rũ Đến Điên Dại

Thể loại: showbiz lẫn hắc đạo, nam nữ chính sạch, sủng ngược đan xen, truyện không phải thể loại ngọt ngào nhưng dù vậy vẫn mời mọi người nhảy hố, HE. Văn án: Bốn năm, giữa cả hai là sự giao lưu thân thể, chỉ là không ngờ, sự giao lưu này sớm đã sinh nghiện. Người đàn ông từ phía trên nhìn xuống, tròng mắt lạnh lẽo đến tột độ, lực bàn tay đặt ở cổ cô dần gia tăng. “Lợi dụng tôi, cái mạng của cô có lẽ không cần nữa rồi.” Cổ bị bóp chặt, sắc mặt cô dần nhăn lại nhưng vẫn không khuất phục, nở nụ cười châm biếm một cách đứt đoạn. “Ôn thiếu à, sao ngài lại có thể nói là tôi lợi dụng ngài được? Ngài sử dụng thân thể tôi, tôi lại mượn tay ngài, như thế là cả hai đều có lợi.” Rời đi hai năm, lần gặp lại nữa lại ở hiện trường quy tắc của giới giải trí. Ôn Thiệu Phong một tay đem cô về phòng, đôi con ngươi đen như mực sớm đã lạnh. “Chẳng phải cô muốn thực hiện quy tắc ngầm sao? Bán thân thể của cô mà phục vụ tôi, những thứ cô muốn sẽ có.” Không thể phản kháng, chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền. Có một thứ đã ăn thì sẽ nghiện, mà đã nghiện thì càng không thể dứt… “Tốt nhất đừng rời khỏi tôi, nếu không tôi không ngại chặt đứt cánh của em đâu.” “Còn phải xem ngài có chặt được không!”. … Lưu ý: Các tình tiết, nhân vật lẫn địa điểm trong truyện đều là HƯ CẤU. Không có ý đả kích hay bôi nhọ, bất cứ ngành nghề, chính trị, quốc gia, tôn giáo…nào. *** Tóm tắt truyện Quyến Rũ Đến Điên Dại Truyện kể về mối quan hệ giữa Ôn Thiệu Phong, một tổng giám đốc quyền lực và Bạch Tuyết, một cô gái trẻ xinh đẹp. Hai người gặp nhau trong một lần tình cờ và bắt đầu mối quan hệ dựa trên sự giao lưu thân thể. Sau bốn năm, Ôn Thiệu Phong yêu Bạch Tuyết nhưng không dám thổ lộ. Bạch Tuyết cũng dần có tình cảm với Ôn Thiệu Phong nhưng cô không muốn thừa nhận. Hai người chia tay nhau hai năm, nhưng khi gặp lại, họ vẫn không thể cưỡng lại được sức hút của đối phương. Họ tiếp tục mối quan hệ nhưng vẫn không thể vượt qua được rào cản về địa vị và gia thế. Review truyện Quyến Rũ Đến Điên Dại Truyện có cốt truyện khá hấp dẫn với những tình tiết kịch tính, bất ngờ. Nhân vật được xây dựng khá tốt, đặc biệt là nhân vật Ôn Thiệu Phong. Anh là một người đàn ông mạnh mẽ, quyền lực nhưng cũng rất si tình. Tuy nhiên, truyện cũng có một số điểm hạn chế như: Một số tình tiết trong truyện khá phi lý, không hợp logic. Nhân vật Bạch Tuyết có phần hơi yếu đuối, thiếu quyết đoán. Đánh giá truyện Quyến Rũ Đến Điên Dại Nhìn chung, Quyến Rũ Đến Điên Dại là một truyện ngôn tình khá hay, đáng để đọc. Truyện có thể thu hút được nhiều đối tượng độc giả, đặc biệt là những người yêu thích thể loại ngôn tình ngược tâm. Điểm đánh giá truyện Quyến Rũ Đến Điên Dại Nội dung: 7/10 Nhân vật: 7/10 Tình tiết: 7/10 Cốt truyện: 7/10 Kết thúc: 7/10 Tổng điểm: 7/10 *** Giao dịch với quỷ dữ là như thế nào? Chết? Hay là sống không bằng chết. Chỉ sợ là ngay cả hai điều đó, có mong muốn cũng không được. Với một ánh mắt cũng có thể khiến bạn tê liệt, như lời đường mật dụ dỗ, không cẩn thận sa bẫy lại chết ngay lập tức. ... Trong căn phòng hạng sang, mọi thứ nơi đây đều rất mới, toát lên mùi tiền. Khương Nhã chậm rãi mở mắt, đôi mắt như sao sáng lấp lánh cả bầu trời đêm nhưng lạnh buốt đến thấu xương. Cô đối diện với nam nhân trước mặt mình, chỉ thấy trong ánh mắt của hắn chứa toàn những tia chết chóc, chỉ hận là không thể gi3t chết cô ngay lập tức. Bàn tay to lớn nhanh chóng áp lấy chiếc cổ cao trắng ngần, chỉ vỏn vẹn một bàn tay đã hoàn toàn nắm trọn được chiếc cổ nhỏ nhắn của cô. Lực càng lúc càng mạnh, trong đôi con ngươi đen mù mịt u ám của hắn ánh lên những cái nhìn cao ngạo, và hơn thế nữa là khinh bỉ. Hắn cất giọng nói tựa thanh âm đ ến từ địa ngục, lạnh lẽo tột độ. “Lợi dụng tôi? Cái mạng của cô có lẽ không cần nữa rồi.” Cổ bị bóp chặt, sắc mặt cô dần nhăn lại, muốn nói nhưng lại không thể, cuối cùng nở nụ cười châm biếm, cười một cách đứt đoạn mà khó khăn. Nam nhân trước mặt nhìn gương mặt của cô dần tím tái, một điều gì đó khiến hắn buông tay. Khương Nhã vừa được buông, phổi nhanh chóng tiếp nhận từng đợt khí, cô há miệng ra mà thở. Nương theo chút ánh trăng mờ mịt bên ngoài khung cửa, sắc mặt cô dần hồng hào trở lại, cô nhếch môi kiều diễm, nét đẹp diễm lệ quyến rũ đến mê người. “Ôn thiếu à, sao ngài lại nói là tôi lợi dụng ngài được? Ngài sử dụng thân thể tôi, tôi lại mượn tay ngài, như thế là cả hai đều có lợi.” Làm sao nam nhân này lại có thể nói là cô lợi dụng hắn được. Chẳng qua chỉ là mượn tay hắn thôi. Cô nở nụ cười, đôi môi đỏ mọng không ngừng khích bác nam nhân trước mặt. Chết, cô đã từng nghĩ đến. Nếu hắn có giết cô, đừng nói đến đi tù, đám cảnh sát ngay cả việc đụng cũng phải nể hắn đến mấy phần. Ngay khi tiếp xúc với hắn, con đường của cô đã do một tay hắn nắm rồi. Giữa cả hai chẳng qua chỉ là sự tiếp xúc về thân thể. Hắn càng hài lòng về cô bao nhiêu, cô càng được đà mà lấn tới bấy nhiêu. Khi sự việc đã chín mùi, mọi thứ sẽ kết thúc! Bốn năm rồi, cô đợi ngày này rất lâu. Nam nhân trước mặt cô, kẻ cầm quyền tài phiệt của Ôn thị, tính khí tàn bạo, cao ngạo và quyết đoán. Không ai là biết được gia tài của hắn là bao nhiêu, chỉ biết rằng, nếu phải quy lên một con số nhất định thì chắc hẳn phải dùng tới đơn vị thiên văn. Bên cạnh đó còn nhúng tay vào giới hắc đạo buôn bán vũ khí, mối quan hệ với long đầu lão đại Chử Dịch, người đứng đầu giới hắc đạo rất được. Đối với hắn, phụ nữ chẳng qua chỉ là món đồ chơi, xài xong thì vứt. Thế nhưng cô cũng thật có phúc, được hắn để ý, lại còn làm đồ chơi lăn giường cùng hẳn bốn năm. Từng khớp ngón tay mỏng manh của cô đưa về phía gương mặt hắn, bàn tay nhanh chóng bị hắn nắm lấy, cả hai đều không có lấy một hơi ấm, lạnh lẽo. Hắn bóp chặt lấy tay cô. “Nếu đã là giao dịch, vậy thì làm tốt bổn phận của cô đêm nay. Sau đó, cút khỏi tầm mắt của tôi.” Có nghe lầm không? Hắn ta vậy mà lại tha cho cô đấy. Một tay hắn gẩy quai áo của cô, lộ ra khớp xương quai xanh trắng sứ đẹp đến tinh xảo. Đôi môi cúi xuống mà gặm lấy, là cắn xé, ngấu nghiến, trong miệng hắn tràn đầy hương vị ngọt ngào của cô. Bàn tay thô ráp len vào làn váy mỏng manh, ngay khi chạm vào làn da ấm áp mà mịn màng, tròng mắt nam nhân dần trở nên mù mịt hẳn. Không thể không thừa nhận, cơ thể của cô luôn không ngừng quyến rũ hắn đến điên dại. Động tác lần này không hề nhẹ nhàng, thô bạo xâm chiếm, đoạt lấy từng hơi thở trên người cô, như muốn trừng phạt, như muốn đem cô khắc sâu vào trong tủy. Đối với một kẻ như hắn, trước giờ chưa từng có bất kì ai lợi dụng hay là nói đến việc mở miệng thực hiện giao dịch với hắn. Vậy mà bản thân lại bị nữ nhân này dắt mũi. Sâu trong thâm tâm, nam nhân hơi cười khẩy bản thân một tiếng, hắn thật sự quá mất đề phòng. Nhìn gương mặt nữ nhân dưới thân mình đẹp kiều diễm đến lạ, vừa muốn gi3t chết cô, vừa muốn dạy dỗ để cho cô biết được bài học thích đáng. Chỉ trong một khắc khi tiến vào, ấm áp đan xen, cả hai như hòa làm một, cùng rơi vào trầm luân, rơi vào cái bẫy mà cả hai đều không ngờ tới. Ngoài trời, từng đợt tuyết một dày đặc. Hôm nay là đêm cuối cùng của mùa đông. Chỉ ngày mai thôi, sự sống mới sẽ bắt đầu, một năm mới lại bắt đầu. Một bông tuyết bám lên khung cửa sổ. Tinh khiết, đẹp đến lạ, xuyên qua ánh trăng vàng nhạt, phảng phất lên tấm kính hai thân thể đẹp như tranh vẽ nhưng lại có chút mờ ảo..   Mời các bạn mượn đọc sách Quyến Rũ Đến Điên Dại của tác giả BTNLing.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vân Tấn Y Hương
Editor: Aki Re, Bánh Bao Nhân Đậu Phụ, Diệp Thanh Thu, huyennn, Linh Li, Hly0208 Beta: Aki Re, Tranh Tử Tình trạng: 38 chương (Full) Du Uyển đời trước gả vào Lục gia, trong lòng chỉ mang ý nghĩ chạy trốn. Lục Quý Hàn nắm cằm nàng: "Theo ta, ta có thể cho cô sống sung sướng". Ba năm sống chung cũng không thể khiến Du Uyển thay đổi ý nghĩ đó. Kể cả khi trọng sinh, vẫn lại gả vào Lục gia, Lục Quý Hàn vẫn cứ dây dưa không chịu buông tha cô. Bế tắc trong phòng thử đồ nội y, hắn ở bên tai nàng nói: Theo ta, ta có thể cho nàng sung sướng. Chú thích: Hư cấu dân quốc, kiều hoa nhà thiết kế thời trang & bá đạo tiểu thúc tổng giám đốc yêu ta. Nhân vật chính: Du Uyển, Lục Quý Hàn ┃ vai phụ: ┃ cái khác: *** Trùng cửu*, thành phố phía nam khắp ngõ lớn nhỏ đều bay đầy hương hoa quế ngọt ngào. *Là ngày lễ ở Trung Quốc vào ngày 9 tháng 9 âm lịch hàng năm. Trời có chút sáng lên, Du Uyển mơ màng ngủ, nghe thấy người bên cạnh có động tĩnh đứng dậy, Du Uyển mở to mắt, chậm rãi quay người. Lục Tử Khiêm thấy vậy liền ngồi xuống quay đầu thay thê tử che đậy góc chăn đối mặt với gương mặt tú mỹ trắng nõn của Du Uyển. Ánh mắt mông lung, từng sợi tóc dài đen nhánh nổi bật lên làn da thịt tuyết trắng, mặt mày thanh tú tựa như một đóa hoa Lan nở giữa dòng nước suối trong. Trên người nàng, có một loại ôn nhu làm người khác an tâm. "Tỉnh?" Lục Tử Khiêm nhẹ giọng hỏi. Du Uyển gật gật đầu, một bên ngồi xuống, một bên nghi hoặc hỏi hắn: "Làm sao dậy sớm thế?" Lục Tử Khiêm trong mắt lướt qua một tia phức tạp rất nhanh lại biến mất, hơi có vẻ bất đắc dĩ nói: "Phụ thân muốn đi Thái Nguyên làm ăn, ta đi cùng, tối hôm qua trở về vội vàng đã quên nói với nàng." Du Uyển đã hiểu, muốn đứng lên thay hắn mặc quần áo, Lục Tử Khiêm đưa nàng về lại ổ chăn, ôn nhu nói: "Ta tự mình mặc, buổi sáng trời giá rét, ngươi ngủ thêm một chút rồi hẵn dậy." Trượng phu muốn đi xa, Du Uyển làm thế nào ngủ được nữa, vẫn là mặc thêm cái áo rồi dậy. Du Uyển thân thể nở nang, quần áo trong vạt áo căng phồng lên, Lục Tử Khiêm thủ lễ* dời ánh mắt, Du Uyển chú ý tới động tác né tránh của hắn, mặt đỏ lên, vội vàng chuyển hướng sang giữa giường, ngồi bên cạnh đưa lưng về phía hắn. Tia sáng mông lung chiếu vào phòng ngủ, thành thân ba năm có thừa tuổi trẻ cùng sức lực, hai vợ chồng cũng có chút suy nghĩ. *Thủ lễ: Lễ độ. "Lúc nào trở về?" Du Uyển tiến đến một bên thay Lục Tử Khiêm bưng nước rửa mặt, một bên hỏi. Lục Tử Khiêm nhìn nàng tinh tế khẽ buông lông mi xuống, nói: "Phụ thân nói, trước đông chí* có thể về." *Theo quy ước, tiết đông chí là khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 21 hay 22 tháng 12 khi kết thúc tiết đại tuyết và kết thúc vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng một trong lịch Gregory theo các múi giờ Đông Á khi tiết tiểu hàn bắt đầu. Du Uyển trong lòng trầm xuống, Đông Chí a, vậy có khác gì đi hơn hai tháng đâu. Nàng cúi đầu, cảm xúc không bỏ được đều giấu ở đáy mắt. Kỳ thật có cái gì không bỏ? Lục Tử Khiêm ôn nhuận như ngọc, người trước người sau đãi nàng khắp nơi chu đáo, Du Uyển mười sáu tuổi gả tới, Lục Tử Khiêm chăm sóc nàng tuy tốt, nhưng suốt ba năm không có chạm qua nàng dù chỉ một chút. Trời tối người yên, Du Uyển khóc hỏi hắn có phải bản thân mình không tốt đã làm sai điều gì, đáp lại chỉ có tiếng thở dài của Lục Tử Khiêm. Một nữ nhân, thành thân ba năm sinh không nổi một đứa bé, Du Uyển nhận hết sự châm chọc khiêu khích của nhà họ Lục cùng nhân dân Nam Thành từ trên xuống dưới. Nhà mẹ đẻ Du Uyển nghèo không giúp được nàng cái gì, Lục Tử Khiêm lại chỉ là con nuôi của Lục lão gia, ở Lục gia địa vị cũng rất xấu hổ, Du Uyển liền từng lần một thầm nhủ nói với chính mình, phải nhẫn nại, đừng lại rước thêm phiền toái cho Lục Tử Khiêm. Thế nhưng là ba năm a, bên người có trượng phu lại trải qua thời gian thủ hoạt*, Du Uyển dần dần không chịu nổi. *Thủ hoạt: Thủ tiết + sinh hoạt. Nàng không phải không chịu nổi cô đơn mà nàng thật sự chỉ muốn có một đứa bé. Lục gia không ai có thể thương lượng, mùa hè năm nay Du Uyển nhịn không được về nhà cùng mẫu thân kể khổ, mẫu thân sau khi biết chân tướng thương tâm khóc cùng nàng, khóc xong bà vụng trộm giúp nàng mua một bao thuốc, một bao này có thể để cho Lục Tử Khiêm đụng chạm với nàng. Du Uyển nhát gan vội cầm thuốc về, nàng hơi do dự, rốt cục vào tháng trước thời điểm Lục Tử Khiêm say rượu trở về, Du Uyển vụng trộm đem thuốc bỏ vào trong trà của Lục Tử Khiêm. Một đêm kia, Lục Tử Khiêm nhiệt tình giống một con sói, Du Uyển cũng không thoải mái, có thể trong nội tâm nàng thống khoái*! *Thống khoái: Thích thú, thỏa mãn. Ngày thứ hai tỉnh ngủ, nàng ngượng ngùng khẩn trương, Lục Tử Khiêm trầm mặc ôm nàng nửa ngày chỉ nói hắn tối hôm qua say rượu đùa nghịch tới điên truyền đi nhất định sẽ bị người khác nhạo báng, căn dặn nàng đừng nói với người ngoài chuyện này. Du Uyển mặt ửng hồng, hai vợ chồng trong phòng trải qua sự tình này, nàng không có việc gì vì sao muốn nói ra? Có thể Du Uyển không nghĩ tới, từ sau đêm đó, Lục Tử Khiêm như cũ không động vào nàng. Một nam nhân thân thể khoẻ mạnh vì sao không động vào thê tử của mình? Du Uyển tự nhận mình không xấu, nếu nói vấn đề mình không xứng với Lục Tử Khiêm, trừ nhà nghèo, chính là không có đọc bao nhiêu sách. Ở Lục gia các tiểu thư từng người đều đọc qua sách, đại tiểu thư còn đi Tây Dương du học, Lục Tử Khiêm lớn lên ở Lục gia cho nên chướng mắt nàng a? Du Uyển không có bất kỳ biện pháp nào, nàng duy nhất chờ đợi chính là mang thai một đứa bé, về sau quãng đời còn lại có tri kỷ bên người. Lục Tử Khiêm, nàng thật sự không trông cậy vào. "Ta đi rồi, nàng chiếu cố tốt cho bản thân mình, khi rảnh ta sẽ viết thư cho người mang về." Đứng ở trước cửa, Lục Tử Khiêm mang mũ, mắt đen nhìn thê tử đứng ở cổng nói. Du Uyển thuận theo gật đầu. Lục Tử Khiêm lại nhìn nàng một hồi rồi mới xuống cầu thang. Đi mau đến cửa sân, Lục Tử Khiêm chẳng biết tại sao lại quay đầu nhìn. Du Uyển như cũ vẫn còn đứng đấy, dịu dàng nhìn hắn cười. Nàng mặc trên thân một kiện quần áo màu đỏ nhạt, phía trên thêu sam hoa đào, phía dưới là mảnh váy trắng. Nàng khi trước mười sáu tuổi đã thành hôn trở thành tiểu phu nhân, nay đã mười chín giờ nhìn lại cùng ba năm trước đây vừa gả đi không có gì khác biệt. Khuôn mặt y nguyên vẫn kiều nộn, đôi mắt hạnh Thanh triệt* giống suối nước đang róc rách chảy. *Thanh triệt: Trong suốt. Lục Tử Khiêm đi theo lão gia vào Nam ra Bắc, gặp qua các loại nữ tử mỹ lệ nhưng Du Uyển là người thanh thuần nhất. Cô gái này tốt như vậy, hắn làm sao không thích được? Nhưng cái mạng này của hắn là lão gia cho, lão gia để hắn làm cái gì, hắn liền phải làm như thế, lão gia không cho phép hắn làm, hắn liền không thể làm. Du Uyển quá sạch sẽ, còn hắn thì quá bẩn. Lục Tử Khiêm thà rằng Du Uyển hận hắn, cũng không muốn nàng biết được những chuyện dơ dáy bẩn thỉu không chịu nổi. Hắn cuối cùng nhìn Du Uyển một chút, rốt cục cũng rời đi. Nam nhân đã rời đi không thấy, Du Uyển mất mát thất vọng, sau đó nàng nhẹ nhàng đưa tay đặt lên trên bụng. Re: Vì mình lười nên cứ thấy chương dài sẽ chia thành hai phần nhé. Mời các bạn đón đọc Vân Tấn Y Hương của tác giả Tiếu Giai Nhân.
Mùa Hè Năm Ấy Thật Vừa Đúng
Ở trong trường học, Hạ Thiên Chu thường xuyên có thể nghe được đủ các loại tin đồn có liên quan đến Thẩm Dĩ Bạch. Ví dụ như, lúc ở trường cấp ba cậu ấy đã quét sạch giải nhất của đủ loại thi đua, dùng thân phận thủ khoa kỳ thi tuyển sinh đại học thi vào trường đại học. Ví dụ như, cậu ấy không chỉ có thành tích tốt, mà còn đa tài đa nghệ, giấy chứng nhận đàn piano cấp mười bị bỏ quên một góc trong nhà. Lại ví dụ như, cậu ấy vừa bước vào trường đại học, chỉ dựa vào một tờ giấy chứng nhận đã làm cho nữ sinh nóng lên, lúc các bạn nữ lớp bọn họ theo đuổi anh, thì anh lạnh nhạt, kết quả học tỷ dùng quyền lực trong tay, làm cho cậu ấy thảm thương. Lại ví dụ như... Rất nhiều lời đồn tạo thành một vầng sáng cao ngất, đối với Hạ Thiên Chu mà nói Trầm Dĩ Bạch xa không thể chạm tới. Khi Trầm Dĩ Bạch đại diện khoa tham gia trận đấu bóng rổ, thì Hạ Thiên Chu bị bạn cùng phòng kéo đi xem. Thiếu niên áo trắng, tùy ý phô trương trên sân bóng, một quả bóng ba điểm dẫn đến một tràng hú hét không dứt của nữ sinh vây xem bên ngoài sân, con trai vây quanh cậu, ở giữa đám người, cậu chính là tiêu điểm nổi bật nhất. Giống như tất cả mọi người đều biết cậu, ngay cả bạn cùng phòng mới nhập học hơn một tháng của cô, cũng có thể buột miệng nói hứng thú với chuyện cao trung của Trầm Dĩ Bạch. Hạ Thiên Chu đột nhiên cảm thấy có hơi khó chịu, cô yên lặng rời khỏi đám người, đi ra sân bóng rổ, để lại sự ồn ào náo động bên trong ra sau ót. Tại sao đột nhiên, lại trở thành như vậy chứ? Hạ Thiên Chu ngồi trên chiếc ghế dài bên cạnh sân bóng rổ, ánh mắt nhìn về phía hư không, trong đầu một đống lộn xộn. Không biết qua bao lâu, một hồi tiếng ồn ào cắt đứt cảm giác như đi vào cõi thần tiên của Hạ Thiên Chu, cô rút ánh mắt về, nhìn thấy một đám con trai đi từ cửa sau sân bóng rổ ra. Lúc này Hạ Thiên Chu mới biết, mình vì tránh người đến người đi phía trước, muốn nhanh chóng tìm một chỗ yên tĩnh, mà đã đến cửa sau của sân bóng rổ. Cô đảo mắt qua, liền nhìn thấy Trầm Dĩ Bạch trong đám người, cô hoảng hốt, đột ngột đứng lên, ai lại biết động tác này của cô ngược lại thu hút sự Trầm Dĩ Bạch. Anh đưa mắt đến, nhướng mày. Đầu óc Hạ Thiên Chu nổi bão một lúc lâu, chợt vầng sáng lóe lên, cô cầm điện thoại đưa đến bên tai, vừa làm bộ gọi điện thoại vừa rời đi. Đi cũng chưa được mấy bước, điện thoại đột nhiên vang lên tiếng chuông, Hạ Thiên Chu vốn chột dạ, nghe được tiếng chuông, bị dọa sợ đến mức suýt quăng điện thoại đi, cô quá hốt hoảng, đợi khi lấy lại tinh thần, mới phát hiện mình đã nhấn nút trả lời. "A lô." Hạ Thiên Chu có hơi chột dạ.   Mời các bạn đón đọc Mùa Hè Năm Ấy Thật Vừa Đúng của tác giả Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết.
Làm Nhân Vật Phản Diện Cũng Phải Nổi Tiếng Khắp Tu Chân Giới
Biên tập: Tiểu Vô Lại   Thể loại: đam mỹ, cường cường, tiên hiệp tu chân, song trọng sinh, ngụy huynh đệ, hệ thống, xuyên thư   Tình trạng raw: hoàn 108 chương Ở tu chân giới Thẩm Trì là một ma tôn có thể nói là ai gặp cũng phải sợ, nhưng cuối cùng lại bại trong tay đối thủ một mất một còn, đáng ra nên hồn phi phách tán nhưng khi mở mắt ra lại thấy mình trong diện mạo còn bé. Lập tức có một thứ tự xưng là hệ thống nhân vật phản diện nói cho hắn biết, hắn là nhân vật phản diện trong một cuốn sách, mà kẻ thù không đội trời chung với hắn chính là nhân vật nam chính. Lần thứ hai bước vào tu chân giới, Thẩm Trì phát hiện, không chỉ riêng nam chính, dường như tất cả mọi người đều điên rồi. Thẩm Trì: Vì sao đãi ngộ kiếp trước và kiếp này lại khác nhau? Hệ thống: Có thể vì kiếp trước khuôn mặt của ngươi bị hủy. Chú ý: 1. Chủ thụ, song trọng sinh, ngụy huynh đệ 2. Trong nóng ngoài lạnh hắc hóa si hán nam chính x không hiểu sao biến thành nhân vật phản diện vạn người mê thụ, sue sue sue! 3. Truyện này cũng có tên 《Nhìn vào diện mạo của tu chân giới 》 4. Tui nói đây là chính kịch mấy người tin không? Nội dung tag: Cường cường tiên hiệp tu chân Tag tìm kiếm: Nhân vật chính: Thẩm Trì | Vai phụ: Thẩm Vô Hoặc | Cái khác: Hệ thống, nhân vật phản diện, nhân vật chính, tu tiên, cường cường, xuyên thư. [Review tác phẩm] Thân làm Ma tôn, Thẩm Trì ở tu chân giới có thể nói người gặp người sợ, cuối cùng bại trong tay đối thủ một mất một còn, vốn nên hồn phi phách tán, mở mắt ra lại trở về lúc còn bé. Lập tức có một thứ tự xưng là hệ thống nhân vật phản diện nói cho hắn biết, hắn là nhân vật phản diện trong một cuốn sách, mà kẻ thù không đội trời chung của hắn chính là nhân vật nam chính. Lần thứ hai bước vào tu chân giới, Thẩm Trì phát hiện, không chỉ riêng nam chính, dường như tất cả mọi người đều điên rồi. Thẩm Trì: Vì sao đãi ngộ kiếp trước và kiếp này lại khác nhau? Hệ thống: Có thể vì kiếp trước khuôn mặt của ngươi bị hủy. Đây là một thế giới coi trọng nhan sắc. Truyện này là song trọng sinh thăng cấp lưu sảng văn, bắt đầu viết từ Ma Tôn trọng sinh, nam chính có nhan sắc nghịch thiên nhưng vẫn luôn khăng khăng chỉ coi trọng thực lực, thường xuyên tự làm mất mặt mà không biết, khiến người ta cười lăn lộn. Tác phẩm hành văn lưu loát, nội dung diễn biến thoải mái, có sức hấp dẫn, đáng để đọc. *** Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp tu chân, Song trọng sinh, Ngụy huynh đệ, Hệ thống, Xuyên thư, Trong nóng ngoài lạnh hắc hóa si hán nam chính cường công x Không hiểu sao biến thành nhân vật phản diện vạn nhân mê cường thụ, 1x1 - HE Trạng thái: Đã Hoàn - 108 chương Couple chính: Thẩm Vô Hoặc X Thẩm Trì Văn án: Ở tu chân giới Thẩm Trì là một ma tôn có thể nói là ai gặp cũng phải sợ, nhưng cuối cùng lại bại trong tay đối thủ một mất một còn, đáng ra nên hồn phi phách tán nhưng khi mở mắt ra lại thấy mình trong diện mạo còn bé. Lập tức có một thứ tự xưng là hệ thống nhân vật phản diện nói cho hắn biết, hắn là nhân vật phản diện trong một cuốn sách, mà kẻ thù không đội trời chung với hắn chính là nhân vật nam chính. Lần thứ hai bước vào tu chân giới, Thẩm Trì phát hiện, không chỉ riêng nam chính, dường như tất cả mọi người đều điên rồi. Thẩm Trì: Vì sao đãi ngộ kiếp trước và kiếp này lại khác nhau? Hệ thống: Có thể vì kiếp trước khuôn mặt của ngươi bị hủy. Chú ý: 1. Chủ thụ, song trọng sinh, ngụy huynh đệ 2. Trong nóng ngoài lạnh hắc hóa si hán nam chính x không hiểu sao biến thành nhân vật phản diện vạn người mê thụ, sue sue sue! 3. Truyện này cũng có tên 《Nhìn vào diện mạo của tu chân giới 》 4. Tui nói đây là chính kịch mấy người tin không? Nội dung tag: Cường cường tiên hiệp tu chân Tag tìm kiếm: Nhân vật chính: Thẩm Trì | Vai phụ: Thẩm Vô Hoặc | Cái khác: Hệ thống, nhân vật phản diện, nhân vật chính, tu tiên, cường cường, xuyên thư. [Review tác phẩm] Thân làm Ma tôn, Thẩm Trì ở tu chân giới có thể nói người gặp người sợ, cuối cùng bại trong tay đối thủ một mất một còn, vốn nên hồn phi phách tán, mở mắt ra lại trở về lúc còn bé. Lập tức có một thứ tự xưng là hệ thống nhân vật phản diện nói cho hắn biết, hắn là nhân vật phản diện trong một cuốn sách, mà kẻ thù không đội trời chung của hắn chính là nhân vật nam chính. Lần thứ hai bước vào tu chân giới, Thẩm Trì phát hiện, không chỉ riêng nam chính, dường như tất cả mọi người đều điên rồi. Thẩm Trì: Vì sao đãi ngộ kiếp trước và kiếp này lại khác nhau? Hệ thống: Có thể vì kiếp trước khuôn mặt của ngươi bị hủy. Đây là một thế giới coi trọng nhan sắc. Truyện này là song trọng sinh thăng cấp lưu sảng văn, bắt đầu viết từ Ma Tôn trọng sinh, nam chính có nhan sắc nghịch thiên nhưng vẫn luôn khăng khăng chỉ coi trọng thực lực, thường xuyên tự làm mất mặt mà không biết, khiến người ta cười lăn lộn. Tác phẩm hành văn lưu loát, nội dung diễn biến thoải mái, có sức hấp dẫn, đáng để đọc. Lảm nhảm: Thích bạn thụ trong bộ này cực kỳ, đúng gout thụ tui thích luôn ấy ????. Kiếp trước, Thẩm Trì với Thẩm Vô Hoặc là huynh đệ, nhưng đãi ngộ khác biệt, hắn từ nhỏ bị ức hiếp, bị huynh lớn hủy dung. Theo như trong truyện miêu tả thì nhan sắc của Thẩm Trì thì phải nói là cmn đẹp cực luôn mà bị hủy dung ????, Thẩm Trì vì linh căn phế tài nên không tu tiên được nên cuối cùng hắn nhập ma tu trở thành Ma tôn. Thẩm Vô Hoặc là thiên tài, tu vi cực kỳ cao. Một bên là Ma tôn tội ác tày trời, một bên là Tiên quân đệ nhất thiên tông, hai người chống chọi gay gắt suốt bao nhiêu năm, cuối cùng ma tôn Thẩm Trì thua trong tay Thẩm Vô Hoặc, cuối cùng tự bạo mà chết. Sau đó Thẩm Trì trọng sinh, sống lại lúc còn bé 6-7 tuổi gì đấy, có một hệ thống nhân vật phản diện muốn trợ giúp hắn, cơ mà hắn là ai chứ, là Ma tôn một thời thế nên hắn rất không tin tưởng vào cái hệ thống, luôn cảnh giác nó. Thẩm Trì sống lại, trong thân thể nhỏ bé đó là một Ma tôn tà ác, lần này hắn sẽ không để im mặc người khác ăn hiếp mình, hắn trả thù huynh lớn đã từng hủy dung hắn, thê thảm lắm luôn cả khuôn mặt người kia đều bị thẩm trì hủy hết, máu me bê bết, sau đó cả gia tộc nhà Thẩm Trì bị diệt môn. Thẩm Trì lưu lạc, hệ thống giúp Thẩm Trì tẩy tủy để hắn có thể tu tiên, trên đường đi hắn gặp lại huynh trưởng –Thẩm Vô Hoặc, thật ra cả Thẩm Trì và Thẩm Vô Hoặc đều không phải con ruột của Thẩm gia, thế nên cũng không có quan hệ huyết thống gì. Thẩm Trì thì còn hận Thẩm Vô Hoặc mối thù kiếp trước y đã đánh hắn thảm hại và phá hủy di vật cuối cùng mà mẹ để lại cho hắn, nhưng Thẩm Trì cũng phải công nhận là Thẩm Vô Hoặc rất mạnh. Sau khi gặp lại Thẩm Vô Hoặc hứa là sẽ chăm sóc Thẩm Trì, thế nhưng Thẩm Trì làm sao lại chịu yên ổn, hắn giăng trận pháp trốn khỏi Thẩm Vô Hoặc, còn hạ chú xui xẻo lên người y nữa. Thẩm Trì lên đường đi tham gia tuyển đồ đệ ở núi gì đó, nhưng do hắn là phế linh căn nên phải làm đệ tử ngoại môn, nhưng hắn được sư phụ của thẩm vô hoặc ở kiếp trước chọn làm đồ đệ. Sau đó Thẩm Vô Hoặc cũng nhập môn bái sư cùng với Thẩm Trì, âm thầm giúp đỡ lén lút nhìn hắn. Thẩm Vô Hoặc giống Thẩm Trì, y cũng trọng sinh, y có kí ức của 2 kiếp trước, tình yêu của y đối với Thẩm Trì vô cùng điên cuồng, khắc sâu đến tận xương tủy. Thẩm Trì không biết Thẩm Vô Hoặc ôm tình cảm như vậy với hắn, mãi tới sau này khi chân tướng mọi việc được hé lộ thì Thẩm Trì mới nhận ra. Mọi chuyện ở kiếp trước và kiếp trước nữa, tại sao Thẩm Trì có hệ thống rồi tại sao Thẩm Vô Hoặc hại thảm Thẩm Trì, y yêu hắn từ bao giờ đều được hé lộ... Bật mí nhe, Thẩm Vô Hoặc bị khống chế nên mới gϊếŧ chết Thẩm Trì, sau khi lấy lại thần trí Thẩm Vô Hoặc đã phát điên rồi tự hủy hoại mình, hệ thống là thứ không tốt đẹp, qua 2 kiếp trước tình yêu của y dành cho thẩm trì đã biến thành điên cuồng khắc sâu vào máu thịt, không thể từ bỏ cũng không nỡ từ bỏ hắn. Thẩm Vô Hoặc thì đẹp khỏi bàn rồi, mạnh thì vô cùng mạnh, tính cách lạnh lùng mặt than ít nói, chỉ có ánh mắt nhìn Thẩm Trì là đong đầy tình cảm, nhưng y rất giỏi che giấu nên cho dù Thẩm Trì nhạy bén cỡ nào cũng không nhận ra được tình cảm của y, Thẩm Vô Hoặc vì Thẩm Trì mà có thể làm tất cả kể cả tự hủy hoại mình. Thẩm Trì đẹp vô cùng được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân của tu chân giới, đi tới đâu cũng khiến người ta phải suýt xoa bởi vì quá đẹp, mạnh vô cùng cũng không thua kém gì Thẩm Vô Hoặc, tính cách khá lãnh tĩnh, trầm, theo tui nghĩ là khá phúc hắc nha, cực kỳ thông minh luôn đừng hòng tính kế được hắn... Nói chung là hay vô cùng nên đọc nha.   Mời các bạn đón đọc Làm Nhân Vật Phản Diện Cũng Phải Nổi Tiếng Khắp Tu Chân Giới của tác giả Tử Dạ Nguyệt.
Giang Hồ Kỳ Cục
Thể loại: Cổ đại, hài hước, sủng, giang hồ ân oán, giáo phái, cải trang giả dạng, chủng điền văn, HE Số chương: 46 chương Edit: Mia Leo Giới thiệu 1: Thế nào là "Cầu người được người?" Chính là khi bên ngoài mưa rơi như trút nước, hắn nằm trong phòng đang nhớ nhung một người con gái nào đấy, thì vừa lúc đó nàng đến gõ cửa phòng hắn. Sau đó, không nói không rằng, nhào vào trong lòng hắn, cho hắn hưởng thụ hương thơm ngọt mịn.  Thế nào là "Sống không bằng chết?" Chính là khi hắn chịu vứt bỏ những rào cản tư tưởng, thỏa hiệp với cảm xúc lòng mình, muốn cho nàng nếm thử cảm giác trái cấm.... Thì nàng lại nói: "Đại sư, tướng công của ta muốn bỏ vợ cưới vợ khác. Ta chuẩn bị đi tự sát, nên đến đây nói tạm biệt với người...." --- Giới thiệu 2: Tiểu nữ chăn dê không hiểu gì về đời sống giang hồ, không hề biết đến các võ công cái thế, chỉ giỏi trò trộm cắp lừa bịp. Mới vừa thành thân liền bị tướng công ghét bỏ, cứ vài ngày nhận một phong hưu thư trở thành chuyện vô cùng bình thường với nàng. Vốn không thể nào thực hiện được lời hứa, về sau lại bất hạnh bị ruồng bỏ. Không sao, chỉ cần có “Đại sư” ở sau lưng chỉ điểm thì có thể cầu được lòng người. Đại sư nói: “ Rồi sẽ có một ngày tướng công của cô sẽ thu hồi tất cả hưu thư, yêu cô đến chết đi sống lại.”  Đại sư còn nói :“Ta thích nhất nữ nhân có ánh mắt thật to, thoạt nhìn ngây ngốc, nói dối không chớp mắt, có thể cùng ta đi lừa gạt giang hồ, thích mặc áo bông… Cô cười cái gì ? Người mà ta nói cũng không phải là cô đâu!” Cuối cùng, đại sư cũng chịu vứt hết tính cách cố tỏ vẻ lạnh lùng, thổ lộ tình cảm với nàng : “Cho dù trong sổ sinh tử ghi dương thọ của nàng chỉ còn một ngày, ta cũng nguyện cùng nàng lật đổ chốn giang hồ này.” Giang hồ này đúng là bị lật đổ, ngay cả hòa thượng cũng động lòng phàm muốn ôm mỹ nhân về. Về phần mỹ nhân, tinh thần hoảng loạn, khó tránh khỏi bị sốc, căng thẳng hét to : “Đại sư như vậy là không được, mặc dù ta là hạ đường thê(1) nhưng đệ đệ của người là tướng công của ta, như vậy khác nào là loạn luân !” Thế nên mới nói, giang hồ này rất ư là kỳ cục. Còn đối với người trong giang hồ thì có lẽ đó chính là câu chuyện cười muôn thuở. Nhân vật chính : Hình Hoan Diễn viên phụ: Một dàn lộn xộn, lung tung  (1) hạ đường thê: người vợ bị ruồng bỏ  ***   #REVIEW: ------- 1. GIANG HỒ KHÔNG THEO BÀI BẢN Tác giả: Bản Lật Tử Thể loại: Cổ đại, giang hồ, hài, ngọt sủng Tình trạng: convert hoàn Review bởi: #gl1309 --- Nữ chính là con gái của một môn chủ, sau khi cha qua đời thì lên kế nhiệm. Cô hiếm khi lộ diện, song chẳng rõ vì sao trên giang hồ lan truyền rất nhiều điều tiếng không tốt, xem cô là nữ ma đầu mới nổi đã vấy bẩn thanh danh trước kia của cha. Vì không giao du nhiều với bên ngoài nên phải đến lúc các môn phái kéo tới hỏi tội cô mới biết chuyện. Cơ mà cô trẻ tuổi chứ đâu có dễ bắt nạt. Vừa bị họ chụp mũ giết hại nhân sĩ võ lâm, chòng ghẹo zai nhà lành là cô bật ngay lại, rằng có ghẹo thì cũng phải cỡ nam chính mới đáng, đâu phải củ cải nào cũng hợp nhãn cô. Ai dè lập tức nam chính xuất hiện, lần đầu gặp mặt, quá sức ngượng ngùng. May mà anh cũng rất trượng nghĩa đứng về phía cô. Thế nên cô được cho thời hạn 1 năm, dưới sự giám sát của nhân vật đại hiệp thanh danh vang xa là nam chính, bắt đầu xuống núi tìm xem kẻ nào dám mạo danh mình làm bậy. Cả đường cùng lần theo dấu vết sót lại, họ gặp được vô số người và sự việc liên quan, hoa đào cũng nở hết đóa này tới đóa khác nhưng đều bị lờ đi, vì toàn bộ chú ý của họ đã đặt hết vào bạn đồng hành bên cạnh. Trong đó, người chủ động trước là nữ chính. Cô có võ công cao, tính tình hào sảng, thẳng thắn mà vẫn giữ được nét duyên riêng. Suốt quá trình điều tra chân tướng, cô vừa làm nhiệm vụ của mình, vừa tiện thể quang minh chính đại tán đổ zai đẹp bậc nhất giang hồ. Mà anh chàng nhìn tưởng khó gần thế chứ cô thả bao nhiêu thính cũng chụp cho bằng sạch, thi thoảng còn hứng chí thả ngược. Sau cứ thế tán qua tán lại, đâu đâu cũng thấy phất phới tim bay. Hơn nữa, bề ngoài nam chính là đại hiệp toàn thân tỏa hào quang chính nghĩa, nhưng trong bụng lại hết sức đen tối. Do được dân tình tôn vinh quá lâu nên anh đâm... chán, cứ thích lạng quạng giữa thiện và ác. Người khác khen anh là đại hiệp, mắng cô là dâm ma, thực tế thì chính cô đã giữ anh tránh xa tà đạo. Ang không làm việc xấu, chỉ vì một lý do rất ư là hường huệ: yêu đương thú vị hơn =v= Nội dung bộ này siêu đơn giản, đọc chủ yếu là vì tương tác của đôi trẻ đáng yêu, khôi hài và vì muốn nạp thêm đường thôi. Chứ không cần soi cũng thấy vài điểm trừ như cốt truyện quá cũ, mở đầu kiểu đâm bang, tình cảm đến vội vàng, đôi chỗ hơi sến sẩm, xây dựng nhân vật trong ngoài tương phản chưa thành công. Còn thêm tình tiết ngớ ngẩn kiểu A và B đang đánh nhau, đám lính chạy tới hỏi: “Bọn mi là ai?”, A: “Tui là đại hiệp, nó là râm tặc”, lính: “Ồ nghe danh đại hiệp đã lâu”, xong nhào qua bắt B, mình: ??? ??? người đâu cả tin đến thế là cùng. Cơ mà bù lại thì vẫn thắng ở chỗ nhẹ nhàng không tốn não và ngắn gọn dễ tiêu hóa. Có điều là tác giả dùng văn hiện đại để viết truyện cổ đại, còn bị ảnh hưởng nhẹ từ văn dịch light novel Nhật nữa nên đọc vô thấy hơi ngộ. ---------------------------------------- 2. MẠT THẾ TRỌNG SINH CHI TÔ TẦN Tác giả: Thỉnh Ngã Khiếu Sơn Đại Vương Thể loại: Hiện đại, mạt thế, sủng Tình trạng: convert hoàn Review bởi: Huyền Huyền --- Nội dung: Nữ chính kiếp trước tin nhầm người nên bị hại chết. Kiếp này được trọng sinh, mang theo không gian tung hoành ở mạt thế. Đánh giá: - Cốt truyện ổn, tác giả hành văn mạch lạc, diễn biến tình cảm của tuyến nhân vật chính/ phụ thay đổi hợp lí theo mạch truyện. - Nữ chính ban đầu tuy lạnh lùng nhưng k đến mức độ máu lạnh, mặc dù hành động có chút cứng rắn nhưng phù hợp với hoàn cảnh, tuy kiếp trước bị phản bội nhưng kiếp này k vì thế mà đa nghi hay tâm lí vặn vẹo trở nên độc ác sau này được tình cảm bạn bè, thân nhân cảm hoá dần dần có "sức sống" hơn. - Truyện kết thúc OE, có buff nữ chính, ngoài nữ chính còn có nhân vật phụ phản diện trọng sinh, truyện k có nam chính nhưng theo người đọc tự thẩm thì nếu tiếp tục phát triển khả năng cao là Lâm Thanh Dương . Thực ra ban đầu mình k thích Lâm Thanh Dương lắm vì anh này ban đầu có chút thánh phụ và não hơi bị chập, mạt thế xung quanh toàn zombie mà cứ nhoi nhoi như kiểu đang đi chơi, toàn gây rắc rối để nữ chính phải đi cứu. Sau khi hại nữ chính suýt ngỏm thì tự hiểu lấy mình dần thay đổi chín chắn, truởng thành hơn. - Truyện tuy rằng là về mạt thế nhưng k xoáy sâu vào sự khắc nghiệt, nguy hiểm ở mạt thế mà hơi có hơi hướm như điền văn: nhận người thân, đấu đá với kẻ thù và thân thích cực phẩm, đánh zombie, tích luỹ vật tư, xây dựng căn cứ..... *** Có người nói trong chốn giang hồ có tranh đấu, có máu tanh, có chém giết, không những thế còn có rất nhiều người trong giang hồ không cần làm gì vẫn có thể ăn no mặc ấm. Bọn họ có võ công cái thế, hành tung quỷ dị khác thường khiến nhiều người sùng bái. Nghe mọi người nói vậy, Hình Hoan cũng cho là như vậy. Nhưng, ý nghĩ này đã bắt đầu sụp đổ từ khi nàng thành thân. Hình Hoan là ai ? Nàng là một người có gia thế trong sạch, kiếm sống nhờ vào nghề chăn nuôi gia súc tại một thị trấn nhỏ heo hút cách xa kinh thành. Năm nàng vừa tròn mười sáu tuổi, trước sự chứng kiến của toàn bộ người trong thôn khoảng bốn mươi lăm hộ gia đình bao gồm thôn trưởng, nàng vô duyên vô cớ nhặt được một may mắn lớn, trở thành một "nhân vật đáng ghen tỵ nhất trong năm". Vì nàng được gả cho nhị thiếu gia Triệu Vĩnh Yên của Triệu gia trang, đệ nhất võ lâm sơn trang về cung cấp binh khí. Trên thực tế cuộc hôn nhân này chỉ là một trò lừa gạt, nhưng nàng kiên quyết không tiết lộ, che dấu sự thật cho tới cùng. Tuy rằng ngày nào nhị thiếu gia cũng chỉ quan tâm đến một chuyện là làm cách nào có thể đuổi nàng đi càng nhanh càng tốt. Cách vài ngày lại có một phong hưu thư được đưa đến tay nàng. Số hưu thư nàng nhận được trong hai năm nay cũng sắp xếp đầy rương gỗ được đặt ở dưới gầm giường rồi. Nhưng cũng may, lão phu nhân đối xử với nàng rất tốt, bà không hề trách cứ nàng không thể chăm sóc hầu hạ tướng công chu đáo. Mỗi lần nói chuyện với nàng, đều luôn tươi cười, ôn hòa, thậm chí còn ủy thác trách nhiệm nặng nề, giống như lúc này… “ Hình Hoan, thiếp mời đại biểu của đại hội võ lâm lần thứ chín được đưa đến rồi.“ “ Nhanh như vậy sao ạ?” Nàng còn chưa hề nghe lần thứ nhất đến lần thứ táma, thế mà nay đã đến lần thứ chín rồi. Nhanh thật! “Vậy, thưa mẫu thân đại hội được tổ chức ở đâu ?” “Ở kinh thành con à.” Kinh thành ! Đôi mắt Hình Hoan chợt sáng lên : “Mẫu thân, con có thể đến đó một lần được không ?” “Được chứ. Triệu gia trang chúng ta là võ lâm thế gia. Nhị thiếu phu nhân của Triệu gia trang sao có thể vắng mặt được? Người trong giang hồ đều nói con là một người hiền lành, lương thiện, khiêm tốn, biết kính trên nhường dưới, cử chỉ đoan chính. Quả thật là tấm gương lý tưởng của nữ nhi trên giang hồ hiện nay. Tất cả đều nhất trí đề cử con làm đại biểu cho nữ nhân võ lâm để xuất hiện trong đại hội lần này.” “Mẫu thân, Hình Hoan nhất định sẽ trân trọng cơ hội này, chăm chỉ học hỏi các vị tiền bối để trở thành một thanh niên ưu tú trên giang hồ, kiên trì rèn luyện, đoàn kết lẫn nhau, vì dân cống hiến sức mình. Trung với giang hồ, với sơn trang, yêu ghét rõ ràng, không quên gốc tích!” Nàng nghiêm nghị tuyên thệ. “…Hình Hoan, những thứ này chả liên can gì đến con cả. Ta sắp xếp vậy là để cho con đi cùng với Vĩnh Yên. Đường xá xa xôi, cứ thong thả mà đi, nhân cơ hội này mà bồi dưỡng tình cảm, cố gắng lúc về trong bụng có thêm một tiểu thiếu gia. Còn việc làm thanh niên ưu tú của giang hồ, ta sẽ cho người khác làm, con hiểu không ?” Đường xá xa xôi, đi từ từ mà bồi dưỡng tình cảm ư? Hình Hoan chẳng cảm nhận được điều đó. Nàng chỉ biết suốt dọc đường đi, Triệu Vĩnh Yên thì an nhàn cưỡi tuấn mã, còn nàng phải cuốc bộ bám sát theo sau. Nói cho ra oai là "tăng thu giảm chi". Trên thực tế, nàng đã đi mòn không biết bao nhiêu đôi giày, số bạc bỏ ra để mua giày cũng đủ để mua một con ngựa tốt. Mà thực ra, dù không mua ngựa thì bọn họ cũng có thể cưỡi cùng một con ngựa mà, dù sao trông nàng cũng không quá to béo. Nhưng đó là một chuyện không thể, suốt dọc đường đi, Triệu Vĩnh Yêu ngoài việc tiếp tục đưa cho nàng thêm mười tám phong hưu thư ra, thì hắn chẳng thèm có bất cứ giao tiếp gì với nàng. Mời các bạn đón đọc Giang Hồ Kỳ Cục của tác giả An Tư Nguyên.