Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tro Tàn Rực Cháy

Tác giả: Mễ Hoa/米花 Tên gốc: 烬燃 Thể loại: Hiện đại, GE, cứu rỗi. Số chương: 15 chương + 1 ngoại truyện Editor + Bìa: Nhà Hoa Giới thiệu: Lúc lên đại học tôi phải vừa học vừa làm, mới tìm được một công việc làm thêm ổn định thì cả trường đã đồn ầm lên rằng tôi sa ngã dấn thân vào "ngành". Như mong muốn của bọn họ, nhiều năm sau tôi trở thành quản lý tiếp thị phòng riêng ở hộp đêm. Vào buổi tụ họp lớp đại học hôm ấy, mấy cô nàng kia khiêu khích chê cười tôi không ra thể thống gì. Lúc vô tình gặp được vị luật sư Diệp ít nói ít cười trong truyền thuyết ở nhà hàng, trước bao nhiêu con mắt ngạc nhiên và phẫn nộ, anh lại khụy gối xuống trước mặt tôi trong bộ tây trang và giày da đắt tiền, anh nói: "Yên Yên, đêm nay làm ơn để cho anh một phòng...." *** Sau khi tốt nghiệp đại học tôi làm việc ở hộp đêm Kim Triêu. Công việc của tôi là tiếp thị phòng riêng, chủ yếu là lấy phòng và b án nước bán rượu. Năm nay tôi sắp ba mươi, dốc sức mấy năm đến bây giờ cũng tới được vị trí quản lý tiếp thị. Team của chúng tôi đa số là mấy cô gái trẻ, hiệu suất kinh doanh vẫn luôn rất tốt. Team của chị Lệ cũng không tệ, hôm nào ít khách thì mới tầm năm giờ chiều thôi đã thấy chị ấy oanh tạc wechat của tôi, giọng điệu lo lắng vô cùng: "Đại Yên, team của em có mấy phòng đặt trước rồi? Chị bên này có ba đứa mới tới, đến tối nếu thật sự không ổn thì cho chị mượn ít hiệu suất nhé, lần sau nếu bên em gặp phải khách khó nhai quá thì chị cho mấy đứa A Quyên qua uống giúp tụi em." Chị Lệ lớn hơn tôi chín tuổi, là một người phụ nữ trưởng thành độ chín rục, có một mái tóc uốn đỏ rực sắp phai thành màu hạt dẻ. Quan hệ của tôi và chị ấy rất tốt, chủ yếu là bởi vì tính cách của chị ấy khá dễ chịu, mà tôi lại còn thoải mái hơn cả chị ấy. Kim Triêu là hộp đêm lớn nhất, cũng náo nhiệt nhất thành phố này. Mấy team tiếp thị chẳng có nhiều chuyện để lục đục với nhau, vì trừ tôi và chị Lệ, vị quản lý tiếp thị còn lại mà chúng tôi thường tiếp xúc là đàn ông. Chúng tôi gọi anh ấy là anh Thần. Anh Thần khá dễ tính, coi tất cả mọi người là chị em. Buổi tối bảy giờ Kim Triêu sẽ bắt đầu kinh doanh. Đám con gái trẻ tuổi lục tục tiến vào từ cửa sau rồi tập hợp trong phòng hóa trang. Có cô trên mặt vẫn còn vương lớp trang điểm đêm qua, mascara nhòe trên mi mắt. Có cô để mặt mộc, mặc váy hai dây đang chăm chú dưỡng da. Cũng có cô tay vụng không biết trang điểm, có thể bỏ 30 tệ ra để tìm mấy chị thợ trang điểm làm partime hỗ trợ hóa trang cho một lớp trang điểm xinh đẹp. Kem nền thợ trang điểm mang tới phần lớn chỉ là loại bình thường, thông thường mấy cô ấy đều yêu cầu trang điểm bằng kem MAC hoặc Armani của mình. Đương nhiên cũng sẽ có người không cần tỉ mỉ như thế, tỷ như một nữ sinh viên mới tới trong team tôi. Cô bé được bạn học của mình là Điềm Điềm giới thiệu qua đây làm thêm. Mấy cô gái trẻ ở đây đều dùng nghệ danh hết, tỷ như tên thật của Điềm Điềm là Trình Tuyết Đình, hiện đang là sinh viên năm hai. Trước khi đến đây bạn học của cô ấy cũng đã nghĩ được tên rồi, nói cứ gọi là Tiểu Mạn cũng được. Dáng vẻ của Tiểu Mạn có hơi quê mùa, mắt nhỏ mũi nhỏ, cả người ngượng ngùng xoắn xít. Ngay từ đầu tôi không chịu nhận cô bé, con bé Điềm Điềm cứ ôm tay tôi quơ đi quơ lại: "Chị Yên, chị cho cậu ấy ở lại đi. Ba của cậu ấy bị ung thư phải nằm viện, tiền tiết kiệm trong nhà đều xài hết rồi, còn thiếu cả đống nợ nữa. Bây giờ ngay cả tiền sinh hoạt hàng tháng cũng không có để gửi cho cậu ấy, cậu ấy thật sự rất cần tiền." Tôi bất đắc dĩ nói: "Không phải ai cũng hợp để ăn bát cơm này, ngoại hình chỉ đứng thứ hai thôi, dù sao trang điểm rồi cũng sẽ không quá khó coi. Nhưng nói về những mặt khác thì em thật sự nghĩ rằng cô bé ấy sẽ ứng phó được với khách hàng ở đây sao?" Tôi vẫn luôn nhìn người rất chuẩn, cô bé này quá thành thật, tính cách không hoạt bát và EQ cũng không bằng Điềm Điềm. Điềm Điềm làm thêm ở đây gần một năm, cô nàng rất thông minh lanh lợi, cũng uống rượu rất khá. Tôi hỏi cô ấy rằng đang yên đang lành sao lại tới mấy nơi kiểu này làm thêm, cô nàng chớp mắt rồi nghiêm trang nói với tôi: "Không đủ tiền xài nha, mỗi tháng mẹ em cho có một ngàn tệ, một bộ skincare của em đã một ngàn tám trăm tệ rồi. Rồi túi xách xinh đẹp với giày dép mới nữa, ai mà không thích đi trung tâm thương mại mua hàng hiệu cơ chứ." Tôi đã nghe thấy quá nhiều lý do để mấy cô gái này chịu tới vũ trường làm việc, lạ lùng kì quái kiểu nào cũng có. Team của chị Lệ có một cô nàng tên là Hana, cô nàng tới đây đi làm là vì đang quen một cậu bạn trai. Cậu trai đó không có việc làm, cả ngày nằm ì ở nhà chơi game. Vì vậy cô nàng này đành phải tới vũ trường kiếm việc, một mình nuôi sống hai miệng ăn. Mấy cô gái như thế không nhiều lắm, nhưng một khi đã dính phải thì không bị đụng tới vỡ đầu chảy máu chắc chắn chẳng thế nào tỉnh táo được. Còn hầu hết đều giống như Tiểu Mạn, đi làm ở đây là vì không có tiền. Hơn nữa còn là rất cần tiền. Giống như A Tĩnh vậy, đó cô bạn tốt nhất của tôi ở đây, lúc tôi vừa bắt đầu làm việc ở Kim Triêu thì cô ấy đã ở đây rồi. Lý do khi đó là vì gặp phải vụ lừa đảo khi thanh toán online, sau khi vô tròng thì thẻ tín dụng bị người ta quẹt tới độ muốn phát nổ. Có một thời gian cô ấy đã trả xong hết nợ nần, rời đi một năm rồi sau đó lại trở về vào lúc tôi vừa trở thành quản lý kinh doanh của một team mới. Nguyên nhân là lại bị rơi vào lò sát sinh trên mạng, bị tẩy não, vay mượn online đủ kiểu, lần này nợ tới một triệu. Còn có Vân Vân, người mẹ đơn thân hai mươi sáu tuổi, ly hôn vì gặp phải bạo lực gia đình, một mình nuôi hai con nhỏ. Mỗi người đều có lý do riêng để tới vũ trường làm việc, nhưng không phải ai cũng hợp với nơi này. Dù bị từ chối Điềm Điềm vẫn cứ nói, thậm chí còn thề thốt đảm bảo: "Không phải ai sinh ra cũng đã thích hợp làm ở chỗ này mà. Chị Yên cứ yên tâm đi, khả năng thích nghi của Tiểu Mạn rất tốt, em sẽ giúp cậu ấy. Hay chị thấy vậy được không, trước hết cứ cho cậu ấy làm thử vài ngày, để em hướng dẫn cậu ấy, nếu sau đó chị còn chưa hài lòng thì để cậu ấy đi sau." Bởi vì những lời này của Điềm Điềm nên Tiểu Mạn thực sự đã được ở lại nơi này. Chất da của cô bé không được tốt, cho nên mỗi lần trang điểm thì chị thợ đều phải cẩn thận tỉ mỉ vô cùng. Không thể không nói, trang điểm xong trông cũng khá thanh thuần, nhìn hơi giống cô diễn viên Hàn Quốc Jeong Da Bin. Tôi biết, sở dĩ tôi cho cô bé đó ở lại cũng chỉ vì câu "không phải ai sinh ra cũng đã thích hợp làm ở chỗ này" mà Điềm Điềm nói. Cứ đến sáu, bảy giờ tối là hai phòng trang điểm và thay quần áo to như vậy lại bắt đầu trở nên vô cũng náo nhiệt. Khắp nơi toàn là tiếng cãi cọ ầm ĩ của mấy cô nàng. Cuối cùng mọi người ăn mặc gọn gàng xinh đẹp ra cửa, nếu thay quần áo không với tới móc áo ng ực sau lưng thì còn có thể nhờ anh Thần đứng cạnh kéo giúp. Sau khi mọi thứ trở lại vẻ bình tĩnh vốn có, thường thì tôi sẽ ngồi trong phòng trang điểm hút một điếu thuốc. Lúc hít mây nhả khói vô tình ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt đầy vẻ thâm trầm trong gương, tôi vừa thấy xa lạ lại vừa hoảng hốt. Tôi nói với Điềm Điềm: "Hồi chị lên đại học, tiền sinh hoạt một tháng mới có năm trăm tệ thôi. Em còn trẻ cho nên mấy đồ skincare hàng hiệu hay túi xách đắt tiền đều không phải nhu yếu phẩm. Tương lai đều sẽ có cơ hội mua được." Điềm Điềm không để trong lòng, chỉ nói với tôi: "Thời đại bây giờ không giống với thời của chị Yên." Thời đại không giống ngày trước, nhưng có vài đạo lý đều giống nhau. Như trong tác phẩm "Marie Antoinette: The Portrait of an Average Woman" của Stefan Zweig có một câu mà ai cũng biết: Tất cả những món quà do số phận ban tặng đều đã sớm được định giá. Có người vừa sinh ra đã có tất cả, ngậm muỗng vàng thìa bạc. Có người lại ra đời khi chẳng có thứ gì, bần cùng nghèo khó. Trong muôn vàn chúng sinh, cách xuất hiện trên sân khấu của mỗi người đều bất đồng. Đời người không có kịch bản và diễn tập, con đường dưới chân đã đi qua thì không thể quay lại. Cũng chính vì như vậy, cầm một ván bài tốt trên tay thì hẳn nên quý trọng, cẩn thận đi từng bước dưới chân. Cầm phải bài dở thì càng nên nghiên cứu tỉ mỉ, dùng hết khả năng lấy cho mình một chiến thắng lớn. Chuyện phải làm diễn viên quần chúng ngay trong cuộc đời của mình là một việc đáng tiếc vô cùng. Lúc tôi nhìn vào gương thẫn thờ thì khói thuốc đã lượn lờ bốn phía, đột nhiên tôi lại nghĩ tới, thời đại kia của tôi có dáng vẻ như thế nào ấy nhỉ. Năm hai mươi tuổi hình như tôi cũng trông giống hệt Tiểu Mạn, tính cách hướng nội ít nói, khi nào cũng cúi đầu lặng lẽ bước đi. Cái khác chính là lúc đó ở trường tôi không có bạn bè. Mà lý do chỉ vì có một tên con trai tâm huyết dâng trào chạy tới tỏ tình với tôi, sau đó tôi đã bị một đám người coi như kẻ địch chung, bị chửi rủa, bị sỉ nhục. Rồi lại cứ trôi theo dòng suy nghĩ mà nhớ đến Chu Tẫn, tên lưu manh đã thắp sáng cuộc đời dài dằng dẵng đầy tăm tối của tôi, anh đứng ở phía ngược sáng nơi hồi ức cười rộ lên với tôi. Hai hàng mày kiếm đen rậm, đôi mắt luôn chứa đựng ý cười xấu xa, cách năm đổi tháng dời nhưng vẫn sống động và tươi mới như thế. Những hình ảnh nơi quá khứ ấy sẽ khiến tôi bực bội bóp tắt điếu thuốc, rồi lại mất vài phút để hồi phục tâm trạng. Sau đó mang vẻ mặt bình thản như thường ngày đi ra khỏi phòng hóa trang, tới đại sảnh mở một buổi họp thường ngày với các chị em trong team. Họp xong thì ai làm việc nấy. Dưới bầu không khí kiêu xa náo nhiệt ở hộp đêm này, ai cũng phải dùng tinh thần tốt nhất để nghênh đón khách hàng. Trăm lần như một kiểu hát karaoke, chơi xúc xắc, uống rượu, kề vai nói nhỏ, ghé tai thì thầm,... Ở trên bàn đặt một set menu XO, đối với những mẩu chuyện người lớn không quá lố và mấy bàn tay háo sắc có chừng mực thì mọi người đều sẽ nuốt cơn giận vào lòng mà làm đủ phận sự. Hộp đêm bây giờ sao mà so được với ngày trước. Tôi còn nhớ như in, mười năm trước khi ông chủ của Kim Triêu là Phó Lôi hùn vốn với người khác mở KTV thì mới thật sự gọi là loạn lạc. Xã hội đen đầy đường, ở hộp đêm có bay lắc [emailprotected] truồng, có điên cuồng múa thoát y, khi ấy nó gần như đã hình thành một chuỗi sản nghiệp dâm loạn. Mấy hoạt động không muốn người biết cũng có, khi ấy Phó Lôi cũng rất bất đắc dĩ. Bởi vì nếu anh ấy muốn dừng chân cắm rễ ở Hoài Thành này thì không thể không dựa vào người khác, có những chuyện dù không muốn làm cũng chẳng thể cự tuyệt. Nhưng nói đi nói lại thì Phó Lôi vẫn là người may mắn, bây giờ anh ấy đã thành nhân vật có uy tín danh dự, cũng đã tẩy trắng thành công. Hiện giờ ở hai giới hắc bạch trên địa bàn Hoài Thành, nhắc đến tên của anh ấy thôi cũng có thể khiến người ta kiêng kỵ mấy phần. Sản nghiệp dưới danh nghĩa của Phó Lôi rất nhiều, có nhà hàng, câu lạc bộ, công ty khoa học kỹ thuật,... Có lẽ biết tẩy trắng không dễ dàng gì nên mấy hoạt động trái pháp luật như thế bây giờ anh ấy tránh xa chẳng dám đụng. Giống như Kim Triêu đây, rõ ràng là hộp đêm nhưng khi thành phố mở bình chọn toàn dân vào cuối năm thì nơi này cũng được vinh danh trong "Top 10 nơi văn minh nhất" của Hoài Thành. Trước giờ tôi vẫn biết anh Phó Lôi là một kẻ tàn nhẫn. Thông thường Kim Triêu mở cửa tới tầm rạng sáng hai ba giờ là sẽ bắt đầu rượu tản người tan. Lúc gần xong việc thì ai cũng đã uống đến độ người nồng mùi rượu. Đôi khi tan làm có vài cô nàng tinh lực dồi dào còn rủ rê mọi người đi ăn khuya dằn bụng. Tôi rất ít khi tham gia mấy cuộc vui tăng hai của bọn họ, đối mặt với những lời mời nhiệt tình kia cũng luôn cười nhạt từ chối: "Mấy đứa đi ăn đi, chị lớn tuổi rồi không so được với mấy cô nàng trẻ tuổi như các em, giờ còn không về nghỉ ngơi sợ là sớm muộn gì nếp nhăn cũng bò đầy mặt." Bởi vì chất lượng giấc ngủ của tôi không được tốt nên bình thường tôi sẽ đi thẳng về nhà. Cứ vào giờ này ngoài cửa Kim Triêu luôn có rất nhiều taxi dừng ở ven đường. Gần đây mỗi khi tan làm, vừa đi ra đến cửa tôi liền sẽ theo thói quen mà liếc mắt nhìn ra chỗ giao lộ ở phía đông một cái. Quả nhiên, chiếc Mercedes màu đen một tuần nay vẫn luôn đến đúng giờ, dừng đúng nơi kia đã có mặt ở đó. Người ngồi trong xe hẳn đã nhìn thấy tôi, một bóng người cao lớn mạnh mẽ bước xuống xe. Cách một khoảng cách rất xa, người đàn ông kia khoát tay lên cửa xe, đứng ở nơi đó dùng một ánh mắt nặng trĩu nhìn sang. Tôi không để ý tới anh ta, đi thẳng lên taxi rồi báo địa chỉ nhà. Lúc về tới cửa chung cư tôi thanh toán tiền xe xong liền bước xuống, chiếc Mercedes kia không hề ngoài dự đoán mà vẫn đi theo sau. Nếu là người khác có lẽ tôi sẽ còn sợ hãi. Nhưng người này thì không. Tên của anh ta là Diệp Thành, nghề nghiệp là luật sư. Nói chính xác hơn, anh ta là một luật sư rất có danh tiếng ở Hoài Thành. Diệp Thành là con ông cháu cha bên chính trị, tốt nghiệp khoa Luật ở đại học Cửu Kinh, ba là thẩm phán, mẹ là kiểm sát viên. Từ hồi còn đi học anh ta đã vô cùng nổi tiếng, nhờ có sự giới thiệu của nhà trường mà ngay từ lúc còn đang học thạc sĩ, Diệp Thành đã hợp tác với một văn phòng luật sư ở Nam Kinh để cùng xử lý một vụ kháng cáo giám định tư pháp rất nổi tiếng. Hai năm trước anh ta lại cùng bạn đại học thành lập văn phòng luật sư Hoài Kinh, am hiểu nhất là bào chữa các vụ án hình sự và các vấn đề pháp lý khó khăn khác. Tôi biết rõ về anh ta như vậy không chỉ bởi vì tôi cũng từng là sinh viên của Cửu Kinh, mà còn bởi vì một tuần trước tôi vừa đá anh ta xong. Cái từ "đá" này có thể chưa đúng lắm, vì ngay từ đầu giữa chúng tôi đã chẳng phải là một mối quan hệ nghiêm túc gì cho cam. Hai tháng trước văn phòng luật sư của anh ta giúp sếp Lâm của tập đoàn Khải Thị thắng kiện một vụ án tranh chấp kinh tế, sếp Lâm đặt phòng riêng ở Kim Triêu, một hai phải kéo cả văn phòng luật đến đây chúc mừng một phen. Phòng được đặt ở chỗ A Tĩnh, hiệu suất cũng thuộc về team của chúng tôi, sếp Lâm còn vô cùng hào phóng đặt một set Remy Martin nên tôi cũng đi qua mời vài ly rượu. Vì thế nên đã quen biết với Diệp Thành. Lúc ấy trong phòng riêng to như vậy, sếp Lâm và những người khác đều có mấy nàng mời rượu ngồi cạnh. Tiệc rượu hoành tráng, đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn đủ mọi màu sắc cộng với tiếng cười nói rôm rả tạo nên bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Tôi cười nói vài câu với sếp Lâm, sau đó ông ta đã giới thiệu tôi với Diệp Thành. "Đại Yên này, anh nghe A Tĩnh nói em cũng tốt nghiệp ở đại học Cửu Kinh đúng không? Tới đây tới đây, giới thiệu với Diệp đại trạng* cậu đây một bạn học cùng trường, là đại mỹ nhân đấy nhé!" [*Đại trạng: Cách gọi luật sư ở Hong Kong] Trong phòng có rất nhiều người nên ngay từ đâu tôi không chú ý đến anh ta. Nhưng đợi đến khi vừa liếc tới, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau không khí dường như đã đông lại. Giữa người với người luôn chú ý chút nhân duyên, cái duyên có ngay từ lần đầu chạm mắt. Diệp Thành còn rất trẻ, cũng rất tuấn tú. Đó là kiểu đẹp trai chính trực vô cùng phù hợp với nghề nghiệp mà một luật sư tinh anh nên có. Mái tóc đen nhánh được tạo hình một kiểu tóc trông rất đẹp, sạch sẽ gọn gàng không hề có chút rối loạn. Trán cao mũi thẳng, đôi môi mỏng đang mím chặt, ngũ quan đoan chính chẳng hề có điểm nào để xoi mói. Anh ta đeo một chiếc kính gọng vàng, nhìn trông nho nhã lịch sự, cũng vừa lúc che giấu được tia sáng lóe lên dưới đôi mắt sâu thẳm kia. Chỉ cần một ánh mắt tôi cũng đã biết tôi nên phát sinh chút gì đó với anh ta. Trong lời đồn Diệp Thành không thích uống rượu, tính cách lại lạnh lùng yên tĩnh, dù cho là trong giờ làm việc hay ngoài giờ làm việc thì vẫn luôn giữ nguyên dáng vẻ ít nói ít cười. Đêm nay cũng giống với lời đồn đãi đó, tuy anh ta bị phía đối tác của văn phòng luật cố ý kéo tới nhưng từ đầu đến cuối đều không uống một giọt rượu, bên người cũng không có bất kì một cô gái nào ngồi cạnh. Có thể nhìn ra anh ta không quá thích nơi này, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhưng mắt thường đều có thể nhìn thấy đôi lông mày đang nhíu lại kia đã nói lên hết sự bực dọc từ đáy lòng. Cũng may sau đó tôi đã giải cứu cho anh ta. Tôi ngồi cạnh anh ta, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt dò xét của anh. "Chào luật sư Diệp." "Cô cũng tốt nghiệp từ đại học Cửu Kinh?" Thanh âm của Diệp Thành trong trẻo lạnh lùng, có thêm chút trầm thấp rất dễ nghe. Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi, trên mắt kính phản chiếu ra vài tia sáng, chiếu đến nỗi con ngươi đen kịt kia cũng hiện ra chút thâm trầm. Khi anh ta đã có lòng tò mò với một cô gái rồi chủ động lên tiếng hỏi han thì tôi biết rõ, anh ta không ghét tôi. Tôi vẫn biết ngoại hình của mình không tệ, nhiều năm trà trộn nơi phong nguyệt đã lắng đọng ra một nụ cười kéo léo mà dịu dàng trên gương mặt này. Nếu như tôi muốn thì sự dịu dàng này còn sẽ mang chút gợi cảm khó kìm. Tôi tốt nghiệp ở Cửu Kinh, lớn hơn anh ta một khóa nên cũng tính là đàn chị của anh. Nhất định Diệp Thành sẽ vô cùng ngạc nhiên, một sinh viên tốt nghiệp ở đại học danh giá như tôi tại sao phải đến hộp đêm làm việc. Những thứ này không cần tôi giải thích với anh ta, nếu như anh ta có hứng thú với tôi rồi bỏ chút công sức hỏi han thì cái gì muốn biết cũng sẽ biết. Rạng sáng hôm đó lúc Diệp Thành chuẩn bị rời đi, tôi chủ động hỏi anh ta rằng có thể đưa tôi về nhà không. Anh ta ngồi trong xe nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm, đôi lông mày nhướng lên một lát. Cũng không biết anh ta nghĩ tới chuyện gì, cuối cùng ngầm đồng ý để tôi mở cửa xe ngồi lên ghế phụ. Tới dưới cổng chung cư, lúc xuống xe tôi vừa cười vừa hỏi anh ta một câu: "Có muốn lên nhà tôi uống ly cà phê không?" Một lời ám chỉ quá rõ ràng, ai cũng là người trưởng thành, chẳng có gì phải che lấp hay giấu giếm. Ánh mắt tôi vô cùng bằng phẳng, nhìn anh ta bằng vẻ mặt tự nhiên, phảng phất như dù anh ta có cự tuyệt hay không thì cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì ảnh hưởng đến toàn cục. Anh ta nhếch môi nhìn chăm chú vào tôi, cuối cùng hỏi một câu: "Cô ở một mình sao?" "Tất nhiên." "....Có cần đi cửa hàng tiện lợi mua đồ không?" "Không cần, nhà tôi có." Tôi khẽ cười, nhìn anh ta bằng ánh mắt dịu dàng, khóe môi cũng cong hơn: "Có rất nhiều." Lúc bốn mắt nhìn nhau tôi thấy Diệp Thành nhíu mày lại, giờ khắc này tôi có thể nhìn ra sự chần chờ và do dự của anh ta. Có lẽ tôi biết anh ta đang nghĩ gì trong lòng, một bên là gông xiềng đạo đức, một bên là người phụ nữ có dung mạo mỹ lệ, còn khiến anh ta rất có thiện cảm. Người phụ nữ này còn cười rộ lên như một con hồ ly, bình thản tự nhiên mà dụ dỗ anh. Mà anh ta lại vừa lúc đang độc thân, ngay trong độ tuổi tinh lực tràn đầy. Anh ta là luật sự, không phải thánh nhân, cho nên anh tự nguyện mắc câu. Ngay từ đầu dáng vẻ của luật sư Diệp còn khá kiềm chế, đợi đến lúc lên lầu tháo cặp mắt kính kia ra, vừa kéo áo sơ mi xuống đã bại lộ ngay hình dáng một kẻ văn nhã bại hoại. Ngày hôm sau lúc anh ta đi tôi còn chưa tỉnh ngủ. Chờ đến lúc tôi tỉnh lại đã là mười một giờ trưa. Trên tủ đầu giường để lại một xấp tiền mặt. Rất tốt, theo như nhu cầu, sẽ không ai có gánh nặng trong lòng. Tôi ngồi trên chiếc ghế mây ở ban công, ngay lúc mặt trời chói chang thì châm một điếu thuốc, kẹp nó ở đầu ngón tay ngắm nhìn một lúc, nhìn đốm lửa nhỏ nhoi không đáng nói kia từ từ cháy tới khi biến thành một đống tro tàn. Lúc lửa sắp tắt, tôi hít một hơi thật mạnh. Cảm giác thuốc lá tan vào lá phổi không hiểu sao lại khiến lòng người thoải mái đến kỳ lạ.   Mời các bạn mượn đọc sách Tro Tàn Rực Cháy của tác giả Mễ Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Showbiz Là Của Tôi
Giới thiệu: Idol Sầm Phong của Hứa Trích Tinh là một minh tinh mới từ từ đi lên. Cô những tưởng sẽ có ngày thế giới nhận ra ánh sáng của anh. Nhưng cuối cùng cô đợi không được ngày ấy. Sầm Phong mắc bệnh trầm cảm, tự sát trong nhà. Anh chết đi rồi, những chuyện bất công khi còn sống mới lộ ra. Hoá ra anh là trẻ mồ côi bị thu dưỡng, hoá ra cha anh là tội phạm giết người. Hoá ra anh không chạm vào đàn dương cầm được nữa là do đồng đội cố giẫm ý nát ngón tay. Hoá ra anh bị người trong công ty đàn áp, lại đắc tội cấp trên, khiến tài nguyên chia cắt. …. Hoá ra bảo bối cô nâng trên tay còn sợ nát lại bị người ta giẫm đạp, thương tích đầy mình. Nửa năm sau Hứa Trích Tinh bị tai nạn giao thông, sống lại năm lớp 10. Từ lúc đó tới khi Sầm Phong tự tử chết còn 10 năm. Em sẽ dùng 10 năm này để mở cho anh một con đường thênh thang. Tất cả những đau đớn trước kia của anh, sau này anh vĩnh viễn không phải đối mặt nữa. Anh ơi, mình cùng đi trên con đường đầy hoa nào. ___________________ Sầm Phong tự sát vì bệnh trầm cảm, sống trở về 10 năm trước. Anh rốt cuộc cũng nhận ra những hi vọng trước kia nực cười thế nào. Tương lai chờ đợi anh trước nay đều không phải hoa tươi trái ngọt gì. Anh xé đi lớp ngụy trang, lột bỏ hình tượng ngày trước, chỉ hi vọng đến khi hết hạn hợp đồng sẽ rời khỏi cái giới giả dối danh lợi này. Người đại diện: Sầm Phong! Công ty cho chú debut làm Center! Sầm Phong! Có một cái gameshow siêu hot mời chú làm thành viên cố định nè! Sầm Phong! Phim mới của đạo diễn Trương mời chú diễn nam chính đó! Sầm Phong: ??? Đống tài nguyên này từ chỗ đíu nào ra vậy? Anh là cơn gió thổi, nề hà nhân gian bùn lầy, em là ốc đảo nhỏ duy nhất. [Cả hai cùng trọng sinh, người cứu rỗi và người được cứu rỗi] [Idol lạnh nhạt không thèm bán nghệ cũng chẳng màng nhân gian x Fan lâu năm “anh nhà xứng đáng những thứ tốt nhất, em phải mang tài nguyên tốt nhất quăng cho anh”] ___________________ Editor có lời: Mọi chú thích trong truyện đều của người edit. Em chỉ chú thích điển tích, điển cố, slangs, reference. Cụm không thuần Việt nếu đổi được em sẽ đổi, không chú thích gì thêm. Em không thêm thắt ý nghĩ bản thân, xin yên tâm đọc. Mọi từ tiếng Anh trong bản gốc đều được giữ lại. Các thuật ngữ tiếng Anh khác thì có thể do em vì em quen xài. Đây là lần đầu edit dài hơi, có sai sót về chính tả, ngữ pháp, dịch sai xin mọi người góp ý để em hoàn thiện bản edit. Đã beta sơ lược lần 1. Câu chuyện này có ý nghĩa rất lớn với em. Dành tặng cho Jong Hyun, Sulli, Hara và nhiều ngôi sao đã bỏ mình do tự sát khác. Không comment khiếm nhã, nếu quá đáng em sẽ khóa comt của chị đó. Hi vọng thế giới này dịu dàng hơn với bạn. *** Reviewer:  [L. A] _Tà Thần - lustaveland.com Designer:  [L. A] _Hy Tần Thể loại:  1Vs1,  Duyên trời tác hợp,  HE,  Hiện đại,  Ngọt,  Sạch,  Showbiz,  Song trọng sinh,  Song xử,  Sủng,  Tâm lý,  Thâm tình, Độ dài: 172 chương Tình trạng: Đã hoàn thành Review: 01/06/2020 Showbiz luôn là một thế giới có nhiều mặt tối, trong mảng tối ấy, không chỉ là những mánh khóe dơ bẩn mà còn có những tài năng chết mòn không được lộ diện trước công chúng. Đời trước, Sầm Phong ra mắt trong một boygroup với hình tượng dịu dàng, thích đồ ngọt,... Hoặc ít ra đó là hình ảnh mà công ty chủ quản đã xây dựng nên cho anh. Sầm Phong, hay nói đúng hơn là poster đánh đàn của anh xuất hiện đã kịp thời ngăn cản Hứa Trích Tinh tự kết liễu mạng sống của mình trong hoàn cảnh thảm hại nhất. Mẹ mất, bố bị trúng gió liệt giường, công ty gia đình phá sản, người thân không còn lui tới, từng chuyện tồi tệ liên tục ập xuống đôi vai gầy nhỏ của cô. Khi ấy, có một hoàng tử piano như đang nhìn thẳng vào cô mà mỉm cười, động viên cô cố gắng lên, những ngày đen tối đã sắp qua rồi. Thế nhưng Sầm Phong, chàng trai với dáng vẻ ấm áp ấy lại tự sát vì mắc bệnh trầm cảm. Sau khi anh mất, những chuyện trong quá khứ đen tối của anh mới được phơi bày trước ánh sáng. Hóa ra, cuộc đời anh chẳng hề rạng rỡ như nụ cười của anh trên màn ảnh. Nửa năm sau, Hứa Trích Tinh gặp tai nạn giao thông, thứ hiện ra trước mắt cô không phải là ánh sáng trắng, mà là khung cảnh đã lâu không thấy của 10 năm về trước. … Cô trở về năm lớp 10, khi mọi biến cố chưa hề xảy ra, cha mẹ Hứa vẫn khỏe mạnh, cuộc sống gia đình êm ấm, hơn nữa Sầm Phong vẫn còn ở đây. Hứa Trích Tinh âm thầm thề, tuyệt đối không cho phép tất cả những chuyện không may kiếp trước có cơ hội xảy ra lần nữa. Hứa Trích Tinh “cứng rắn” buộc mẹ Hứa thay đổi thói quen ăn uống tránh hình thành bệnh, thuyết phục cha Hứa đầu quân vào những lối đi sáng tạo chưa từng có trước đây, nhưng tương lai lại trở thành mũi nhọn kinh tế quan trọng của giới giải trí. Người thân nhà họ Hứa không phải ai cũng xấu, nhưng nhất quyết phải “đầu tư” vào đúng người, chính là anh họ Hứa Duyên, con trai của bác cả, một quản lý nghệ sĩ tài ba đời trước. Trong phần này, Hứa Trích Tinh thừa nhận mình có lòng riêng. Chuyện của cha mẹ Hứa có khó đến mấy thì họ cũng là người cùng một nhà, còn với Sầm Phong, cô mới chỉ được tiếp xúc với anh qua màn hình máy tính lạnh lẽo, vô tri vô giác. Thứ cô cần bây giờ là một cầu nối, giúp Hứa Trích Tinh tiếp cận anh, để cô có thể cảm nhận anh chân thật bằng da thịt. Giúp Hứa Trích Tinh tới gần Sầm Phong để cô nói với anh, cô sẽ dốc toàn lực bảo vệ anh thật tốt, bao bọc anh trong một vương quốc nơi không còn mây đen, vì mặt trời sẽ không bao giờ tắt nắng. … Kiếp trước, Sầm Phong vô cùng yêu sân khấu, dù có bị chèn ép bao nhiêu, dù độ nhận diện công chúng của anh thấp nhất trong nhóm nhưng anh vẫn cam lòng, vì chỉ khi được biểu diễn anh mới cảm thấy mình đang được “sống”. Những việc người khác giỏi, anh giỏi gấp mười, nỗ lực người khác bỏ ra, anh còn có nhiều hơn trăm lần, thế nhưng cuộc đời chẳng có gì đền đáp anh ngoài những bi kịch. Để rồi khi anh buông tay, quả thực “Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn”. (*) Sống lại lần này, Sầm Phong vẫn là thực tập sinh, anh cất giấu tài năng, thu lại nhiệt huyết. Thế nhưng một cô gái hoàn toàn xa lạ lại từng bước xâm nhập vào cuộc đời anh. Cô tên Hứa Trích Tinh, trên thực tế, cô cũng là ngôi sao duy nhất và sáng nhất trên bầu trời đêm u ám rét lạnh của Sầm Phong. Cô rụt rè bước đến gần anh, mỗi lần gặp mặt đều làm như ngẫu nhiên. Ban đầu Sầm Phong chẳng để ý, vì thế giới này chẳng có gì đáng để anh đặt trong mắt nữa rồi. Sự thật chứng minh anh đã lầm, không chỉ là mắt, anh còn đặt cô vào trong tim. Cô gái nhỏ nói với Sầm Phong, fans toàn tâm toàn ý yêu anh, anh là ánh sáng và đức tin của bọn họ. Tuy nhiên fans không biết, bọn họ cũng là bến đỗ và chỗ dựa của anh. Fans không mong muốn anh báo đáp gì, sự tồn tại của anh chính là món quà lớn nhất rồi. Nhưng vì bọn họ, anh sẽ thử, sẽ cố gắng yêu thích lại sân khấu này một lần nữa, đó chính là lời hồi đáp chân thành nhất của Sầm Phong. … Ây da, để ý thì giọng văn kể lể từ nãy đến giờ của mình có vẻ hơi âm u, thù đời nhưng đấy là do bối cảnh đáng buồn chứ văn phong trong truyện rất tí tửng và hài hước luôn ấy. Kết hợp với lối edit vui vẻ của editor nên càng nhộn hơn, tuy nhiên vì cách dùng từ quá ‘teen’ nên e là sẽ có một vài độc giả thuộc trường phái nghiêm túc không thích cho lắm. Truyện có những khía cạnh rất ấm lòng, như tình cảm của những thành viên cùng nhóm, tình yêu của fan dành cho idol, idol chân tình đáp lại fan và cũng có những mặt vô cùng chuẩn không cần chỉnh như fan u mê quỳ liếm nhan sắc idol hàng tiếng đồng hồ... Ai mà chẳng muốn để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng thần tượng đúng không, Hứa Trích Tinh cũng không ngoại lệ. Chỉ vì Sầm Phong theo dõi Weibo của mình mà cô không dám để lộ bản chất, thay vì những cái tin chia sẻ video hài hước cộng với caption “đậu má con cá” , “cười ẻ” , cô đều đặn đăng trạng thái đề cao sự nghiệp học hành, nhìn vào cứ như văn bản mẫu của ‘con nhà người ta’... Gộp tuổi hai đời, Hứa Trích Tinh cũng đã xấp xỉ 30, đương nhiên là luôn nhìn antifan và đám GATO không biết lượng sức bằng nửa con mắt, đụng tới cô, cô có thể nhịn, nhưng chỉ cần đánh chủ ý sang Sầm Phong một tí thôi thì sẽ được chứng kiến kungfu mắng chửi bén như cái chén của fan chân chính. Đó chỉ vì có người động vào vảy ngược mang tên Sầm Phong của Hứa Trích Tinh, còn đa phần cô vẫn là mỹ nữ đa tài an tĩnh. Trở thành nhà thiết kế thời trang nhỏ tuổi nhất đoạt giải thưởng quốc tế, chủ tịch công ty giải trí dẫn đầu trong giới, trên mạng còn là siêu masternim trong fandom. Cô lợi hại đến mức nhận được sự công nhận và ủng hộ của Phong Tranh (FC của Sầm Phong) , không phải là với sự tài giỏi của cô vì đó đã là chuyện rõ như ban ngày, mà là đối với chuyện tình cảm của hai người. Lúc ấy, Hứa Trích Tinh thật sự lơ ngơ, cô từ một fan mẹ đổi sang fan bạn gái, giờ lại còn có thời cơ chuyển mình làm bạn gái hàng thật giá thật? ? Éc… Bởi mới nói IQ cao bao nhiêu thì EQ tỷ lệ nghịch bấy nhiêu, Hứa Trích Tinh mặc nhận những cảm xúc trong lòng dành cho Sầm Phong là tình cảm của fan đối với thần tượng, tất nhiên Sầm Phong thì không. Anh khoan dung với cô hơn thế giới này rất nhiều, cô cho anh nhiều hơn cả tình yêu, vì vậy anh muốn mạnh mẽ lên để trở thành chỗ dựa, mở ô dù bảo vệ cho cô. Nhưng mà, anh đã biểu hiện thành ý rõ như vậy, cô gái nhỏ còn chần chờ vì sợ ‘nhúng chàm’ anh là sao đây… Thôi được rồi, cho cô thời gian bốn tháng suy nghĩ, đến lúc đó thì, cừu chạy đâu cho thoát khỏi miệng sói? - - Trích đoạn biện pháp ‘rút ngắn 4 tháng’ - - Trích Tinh nhân cơ hội Sầm Phong ngủ say, sờ soạng cơ bụng cô đã ao ước bấy lâu. Đù, sờ sướng thật cmn chứ! Làm sao mà anh luyện được body ngon thế này nhỉ! Đột nhiên idol lên tiếng: “Sờ một phút đồng hồ trừ đi một ngày, em chỉ còn thời gian một tháng.” Hứa Trích Tinh: ! !! Anh cười nhẹ: “Còn muốn sờ nữa không?” Hứa Trích Tinh nơm nớp lo sợ: “Một phút tính một ngày ạ?” Sầm Phong: “Một phút tính một tháng.” ... Kiếp trước tối tăm dường như đền bù lại tất cả may mắn kiếp này cho họ. Thế giới này không phải là mơ, tình yêu là có thật, ánh sáng cũng có thật. Cô là có thật và anh muốn giữ lấy cô cho riêng mình. Cô thích thế giới này, cho nên anh nguyện ý thử giảng hòa với thế giới, ngắm nhìn thế giới này hơn một chút, yêu mến thế giới này hơn. Cuộc đời mới của anh và cô mới chỉ bắt đầu, và tình yêu anh dành cho cô, vĩnh viễn không có ngày kết thúc. ____ “ “: Trích từ truyện. (*) : Đây là một câu nói xuất hiện và lan truyền khá nổi tiếng trên mạng trong thời gian nữ idol, diễn viên xinh đẹp Sulli qua đời. Vui lòng google nếu muốn tìm hiểu các thông tin chi tiết. *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre: Google/Huaban   Mời các bạn đón đọc Showbiz Là Của Tôi của tác giả Xuân Đao Hàn.
Ngạo Kiều Anh Lại Đây
Văn án: Ở lần tự học thứ N bị quấy rầy, Lăng Nhân tính tình tốt mà gọi đại lão lớp bên cạnh tiến vào phòng học, mạnh mẽ đè ở trên tường, sau đó đẩy đẩy mắt kính, mềm như bông mà nói: "Về sau cách tớ xa một chút." Lục Thiệu Đông hoành hành vườn trường, làm sao cũng không nghĩ tới, chính mình thế nhưng lại động phàm tâm với quái thai bốn mắt, càng không nghĩ tới, sau này mỗi một đêm, đều bởi vậy mà xao động khó ngủ. *** Lúc tới giữa tháng mười, ở thành phố Nam bốn mùa như mùa hè, cả đêm gió thổi cũng vẫn còn hơi nóng. Bên trong phòng học hơi có vẻ cũ nát, trên trần nhà quạt trần quay không ngừng, vang lên tiếng phần phật. Lăng Nhân còn đang vùi đầu viết thoăn thoắt. Cô mặc đồng phục học sinh màu trắng xanh, mang theo một khung kính màu đen không phù hợp với khuôn mặt, khung vừa dày vừa nặng cơ hồ che kín nửa gương mặt cô, trán che phủ bởi tóc mái dày và đen, khuôn mặt trứng ngỗng xinh đẹp bị chia thành ba nửa, ánh mắt trong suốt cũng bị che đến ảm đảm không ánh sáng, cả người thoạt nhìn nặng nề mà khô khan. Cô ngồi ở hàng thứ ba từ dưới lên trong phòng học, có thể rõ ràng nghe được tiếng ồn ào lớp bên cạnh truyền tới. "Nổ đại tiểu vương!" "Mẹ nó! Cậu đúng là thiểu năng trí tuệ mà! Đây là 80 điểm lại không phải đấu địa chủ, nào có nổ vương gì đâu!" "Ai nha chết tiệt! Đần độn quá đi. Một lần nữa!" ... Trừ cái này ra, còn có tiếng quả bóng đụng vào tường ' bộp bộp bộp ' , tiếng bàn ghế va chạm... Cô dừng bút lại, quay đầu lại trừng mắt nhìn bảng đen phía sau mấy giây, lại quay trở lại, tiếp tục viết. —— Hoàn toàn không có cách nào tập trung tinh thần làm đề. Tính tình của cô từ trước đến nay rất ôn hòa, rất ít khi tức giận với mọi người, trước kia bất kể lúc nào cũng có thể tâm bình khí hòa, nhưng —— tính khí tốt mười mấy năm sắp bị mài cạn sạch. Một lát sau, trong tiếng ồn ào của lớp bên cạnh thêm vào tiếng hát, máy ghi âm dùng để nghe tiếng anh trong phòng học quay không ngừng —— "Những chú chim sẻ trên cột điện đang hót lảnh lót, em nói câu này, rất có cảm giác của mùa hạ..." Lại là bài hát này. 《Thất Lý Hương 》 của Châu Kiệt Luân, một ca khúc tuần hoàn. Cô đã bị bắt nghe suốt một tuần, có thể thuộc lòng trôi chảy lời ca. “Đông ca, đến giờ rồi.” Cách vách bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu to. ‘ Đông ca ’ chỉ Lục Thiệu Đông, đại lão lưu manh lớp bên cạnh, là một phú nhị đại*, nổi danh là giáo bá của Nhất Trung của thành phố Nam, trốn học, đánh nhau, đến trễ, về sớm, ngày qua ngày, hoành hành vườn trường, một bộ trên trời dưới đất lão tử là lớn nhất, ngay cả hiệu trưởng cũng không có biện pháp. *Phú nhị đại hay còn gọi là Thế hệ siêu giàu thứ hai, cụm từ này dùng để chỉ tầng lớp các cậu ấm cô chiêu được sống cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước. Một tuần trước, cô bị anh gọi tới phòng học bên cạnh ——. " Hiệu trưởng yêu cầu tôi học tập từ người đứng hạng nhất là cậu, cho nên từ nay về sau, chúng ta cùng nhau học tập." Cái gọi là ' cùng nhau học tập ' của Lục Thiệu Đông, chính là tình huống hiện tại này —— bọn họ ở cách vách ồn ào, cô ở bên này học. Lăng Nhân giơ tay nhìn đồng hồ, đúng 9 giờ. Qủa thật ‘ đến giờ ’ rồi. Sau một loạt tiếng bước chân, cách vách hoàn toàn an tĩnh lại. Trên lưng Lăng Nhân đeo cặp sách, tắt đèn khóa cửa. Từ sau khi được đại lão ' đặc biệt chiếu cố ', cô lúc tan học từ sáu giờ chiều thành chín giờ tối. Di chứng của về nhà quá muộn chính là, ngày hôm sau dậy sớm không có tinh thần. Lăng Nhân dưới tiếng chuông tiến vào phòng học, đầu óc quay cuồng, vừa nhắm mắt liền tựa như có thể nhìn thấy Chu công vẫy vẫy tay với cô. " Lại ngủ không ngon sao?" Vương Gia Lâm ngồi cùng bàn hỏi. Vương Gia Lâm cùng Lăng Nhân giống nhau là học sinh được xếp lớp, chỉ là cô ấy từ lớp bình thường chuyển vào lớp trọng điểm, Lăng Nhân là từ trường khác chuyển tới. Hai cô gái mới gia nhập vào một tập thể xa lạ, rất nhanh liền trở thành bạn tốt, cô tự nhiên cũng biết chuyện Lăng Nhân bị Lục Thiệu Đông cưỡng bách ‘cùng nhau học tập ’ . Lăng Nhân che miệng lại ngáp, gật đầu, sau đó mở hộp bút ra, lấy một chiếc bút, mở sách giáo khoa ra, thẳng lưng ngồi ngay ngắn, chuẩn bị giờ học. Vương Gia Lâm không nhịn được ở trong lòng âm thầm bội phục, Lăng Nhân là người ôn nhu lại nghị lực nhất mà cô từng gặp qua. Cho dù gặp chuyện gì, cũng không vội không bực. Cho dù cả người đều mệt mỏi, cũng có thể chuyên tâm dồn chí. Sau khi quen biết Lăng Nhân, ngữ văn của cô kém cũng hiểu cái gì gọi là ‘ ngoài mềm trong cứng ’. Rõ ràng thoạt nhìn nhu nhu nhược nhược, trên người lại tản ra một loại khí chất làm người an tâm, phảng phất nơi có cô, không khí cũng ôn nhu. “A Nhân, nếu không cậu báo cáo với thầy giáo đi?" Cô đề nghị nói. Thành tích Lăng Nhân tốt như vậy, thầy giáo nhất định sẽ hướng về cô, hung hăng xử phạt đại ma vương Lục Thiệu Đông kia. Vương Gia Lâm nghĩ như vậy. Lăng Nhân lại không cho rằng như vậy, bởi vì Lục Thiệu Đông không có đánh cô cũng không mắng cô, đơn thuần chỉ ồn ào cô học tập, tình huống như vậy coi như báo với hiệu trưởng cũng vô dụng. Trường học sẽ không bởi vậy mà xử phạt Lục Thiệu Đông, ngược lại khả năng sẽ chọc giận anh làm trầm trọng thêm. Thở dài một hơi, Lăng Nhân lắc đầu: “Rồi nói sau.” Hy vọng anh qua mấy ngày có thể ngừng. Dù sao cô cũng anh cũng không có đụng chạm gì. Chẳng qua là ngày đó lúc anh bị hiệu trưởng mắng, cô vừa lúc đi qua, bị hiệu trưởng dùng ' học sinh giỏi điển hình ' một lần, vì vậy liền bị giận chó đánh mèo. Quả nhiên không có việc gì không nên lắc lư trước văn phòng hiệu trưởng. ... Mời các bạn đón đọc Ngạo Kiều Anh Lại Đây của tác giả Hề Nghiêu.  
Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo
Nam Liệt năm nay 30 tuổi, tướng mạo vô cùng anh tuấn, anh cao 185cm. Khuôn mặt hoàn mỹ với cặp mắt sâu thăm thẳm, sống mũi cao. Bề ngòai anh là chủ tịch của tập đòan Nam Thị, một nguời với vẻ ngòai lạnh nhạt thờ ơ. Đằng sau thân phận chủ tịch, anh là một thủ lĩnh vô tình lãnh khóc. Anh là người đứng đầu của bang Phi Long, là một ông trùm đích thực trong hắc đạo. Tôn chỉ của anh là. "Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết." Một khi Nam Liệt ra tay thì sẽ không thủ hạ lưu tình, anh ghét nhất là người nào không phục tùng mệnh lệnh của anh. Người trong hắc đạo chỉ cần nghe nhắc đến cái tên Nam Ca, điều cảm giác sợ sệt bất an. Sự tàn nhẫn vô tình độc ác của anh, làm người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Người ngoài chỉ biết anh là Nam tổng của tập đoàn Nam Thị. Họ không thể ngờ, một người với dung mạo anh tuấn lịch lãm như vậy, lại là một ông trùm hắc đạo, và là một kẻ máu lạnh. Hàn Mạc năm nay 25 tuổi cao 170cm, cô sở hữu một nhan sắc tuyệt mỹ. Khuôn mặt thon dài với cặp mắt sắc bén lạnh lùng băng giá, sống mũi cao thẳng và đôi môi gợi cảm. Mái tóc dài màu nâu mịn màng được cô búi lên cao. Hàn Mạc là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử, nắm giữ trong tay toàn bộ thế lực xã hội đen của Đông Nam Á. Cô bất đầu tiếp nhận chức vụ thủ lĩnh vào lúc cô 18 tuổi. Sau chỉ 7 năm cai quản Bang Con Rồng Vàng, tiếng tăm Hàn Mạc đã vang vội khắp nơi trên toàn thế giới. " Hàn Mạc em đừng mơ có thể thoát khỏi Nam Liệt anh, dù em có xuống đến 18 tầng địa ngục anh cũng sẽ lôi em trở về." *** Đêm đã khuya ngòai trời tối đen như mực không gian tĩnh mịch, ánh trăng cô độc trên bầu trời rọi thẳng xuống những con đường vắng vẻ không bóng người ngay trung tâm thành phố S. Tại một góc tối trước cửa quán bar Night Angel, quán Bar lớn nhất tại thành phố S không khí lại đối nghịch với bên ngoài. Trước cửa đứng bốn tên bảo vệ với thân hình cao lớn cường tráng nét mặt hình sự. Họ đứng canh cửa để giữ gìn an ninh trật tự cho quán bar. Những chiếc xe sang trọng lần lượt tiếng vào bãi đậu xe VIP của quán Bar. Một hàng người đang đứng chờ sẵn ngoài cửa, đợi đến 12 giờ khuya quán bar mới mở cửa. Cho dù là những công tử, tiểu thư nhà giàu hay những người nổi tiếng điều không ngoại lệ. Người nào cũng phải sắp hàng chờ để vào trong. Những người tới đây điều biết đến quy luật của quán bar. Dù họ có thân phận gì đi chăng nữa, một khi bước vào cửa quán bar điều như nhau. Bởi vì những người được phép vào trong, đều là những kẻ có thân phận và địa vị trong xã hội. Mã Lung Linh là con gái út của Mã Cảnh Chung, thủ lĩnh của bang Tam Hổ. Bang Tam Hổ nằm trong tứ đại bang phái tại thành phố S. Đứng nhất là bang Phi Long của Nam Liệt, đứng nhì là Bang Bạch Hổ của Mạnh Hùng, đứng thứ ba là bang Tam Hổ của Mã Cảnh Chung, cuối cùng là bang Ngũ Xà của Trịnh Ngũ Dương. Bang Tam Hổ đang ở trong bóng tối, ngấm ngầm mở rộng địa bàn của mình tại thành phố S. Tuy bang Tam Hổ không lớn mạnh bằng bang Phi Long của Nam Liệt. Nhưng Mã Cảnh Chung là một tiểu nhân bỉ ổi, nên Nam Liệt luôn cho người theo sát hành động của bọn họ. Mã Lung Linh cùng một nhóm bạn lần đầu tiên đến bar Night Angel chơi. "Với thân phận và địa vị của Mã Lung Linh tôi, tại sao phải đứng chờ ngoài cửa thật mất mặt." Mã Lung Linh nói với giọng tức giận. Cô hống hách đi đến trước mặt bốn tên bảo vệ, khoác lác về thân phận của mình. Bốn tên bảo vệ nét mặt vẫn trầm tĩnh lạnh lùng, trong mắt của bọn họ ngoài ông chủ lớn và tứ đại hộ pháp, Việt Vũ, Tề Phú, Phi Dạ và Bạch Tử Long ra họ không nể mặt bất kỳ ai. Mấy người bạn của Mã Lung Linh kéo cô sang một bên nói. "Lung Linh, cô không nên làm loạn. Đã chấp nhận đến đây chơi, thì phải tuân theo quy luật của nơi này." Mã Lung Linh nghe bạn mình nói vậy đành đứng chờ một bên. Trước ánh mắt tò mò của những người đứng trước cửa, một chiếc xe cadillac màu đen vừa sang trọng vừa thần bí. Hiên ngang đỗ trước cửa quán bar, nơi khu cấm đậu xe. Nó y như một con mãnh long, ngang tàn vô pháp vô tiên đậu ngay đó. Bước xuống từ bên ghế phụ là một người đàn ông cao lớn, với khuôn mặt yêu nghiệt và nụ cười hút hồn. Việt Vũ với âu phục màu đen áo sơ mi trắng, anh phong độ đi đến trước cửa xe phía sau. Tất cả ánh mắt của những người đang đứng chờ ngoài cửa, điều dồn hết trên người đàn ông này nhất là phụ nữ. Cho dù đang đứng bên cạnh bạn trai của mình, nhưng họ không thể kiềm chế được ánh mắt của mình. Họ chưa từng thấy người đàn ông nào với khuôn mặt đẹp trai như vậy. Việt Vũ nở nụ cười nhẹ khi nhìn thấy những ánh mắt, hâm mộ của mấy cô gái đứng bên cạnh. Anh khom người cung kính mở cửa xe ra. Một đôi chân cường tráng với đôi giày da bóng láng đặt xuống mặt đất. Tất cả mọi người điều hiếu kỳ muốn biết, nhân vật tai to mặt lớn đang ngồi trong xe là ai. Mà ở địa bàn của bang Phi Long lại dám ngang tàng hổn láo đến như vậy. Một người đàn ông vô cùng anh tuấn, xuất hiện trước mặt bọn họ. Anh sở hữu một khuôn mặt hoàn mỹ với cặp mắt sâu thăm thẳm, sống mũi cao. Đôi môi bạc mỏng mím chặt thành đường thẳng. Trên người anh mặc bộ âu phục màu trắng áo sơ mi đen, cùng với chiếc khăn quàng cổ màu đen. Anh oai nghiêm đứng trong màn đêm, được chiếu sáng bởi ánh trăng nhìn nổi bật vô cùng. Nam Liệt với khuôn mặt lạnh lùng, oai phong lẫm liệt được một đám thuộc hạ hộ tống vào trong. Việt Vũ nghiêm trang đi bên cạnh anh. Vừa bước đến cửa bốn tên bảo vệ cung kính khom người chào họ. "Ông chủ." Hai từ vừa thốt ra từ miệng của tên bảo vệ, làm tất cả mọi người chung quanh điều thấp thỏm không yên. Những người đến đây hầu như điều biết, tất cả bar Night Angel trên tòan thế giới trước đây là do bang Lôi Ưng cai quản. Nhưng bây giờ ông chủ lớn đứng đằng sau, thao túng những hoạt động ngầm trong hắc đạo là thủ lĩnh đương nhiệm của bang Phi Long. Tiếng tăm của Nam Liệt được truyền khắp nơi, sau khi anh khuếch trương thế lực của mình qua đến Châu Mỹ. Các chàng trai nhìn Nam Liệt bằng ánh mắt ngưỡng mộ và khâm phục. Khâm phục sự tài giỏi của anh, chỉ mới 30 tuổi mà đã nắm trong tay quyền lực tối cao trong hắc đạo. Còn những cô gái thì nhìn Nam Liệt bằng ánh mắt mong chờ, họ khao khát được anh để ý tới. Ánh mắt thèm thuộc của những cô gái làm Nam Liệt cảm giác bực bội. Anh ghét nhất những người phụ nữ như thế này. Nam Liệt cau mày không vui, với nét mặt hằm hằm bước vào trong. Mã Lung Linh nhìn Nam Liệt đến không chớp mắt, cô cũng là người trong hắc đạo, cũng đã từng thấy qua ba và anh hai cùng thuộc hạ của họ. Nhưng Mã Lung Linh chưa từng thấy ai lại có khí thế bức người như Nam Liệt vậy. Đúng 12 giờ khuya quán bar mở cửa, các công tử ăn chơi cùng tiểu thư nhà giàu lần lượt tiến vào trong. Bar Night Angel được Nam Liệt khuếch trương lớn hơn, chia thành ba khu vực khác nhau. Tầng dưới là quán bar, sàn nhảy và các phòng bao VIP có thể dùng để hắt karaoke. Tầng hai là khách sạn cùng phòng tắm hơi và dịch vụ massage. Tầng ba là khu riêng tư của Nam Liệt, người không phận sự tuyệt đối không được vào. Từ khi anh cai quản bang Phi Long, ngòai trừ trụ sở chính của bang Phi Long thì đa số thời gian Nam Liệt đều ở đây.   Mời các bạn đón đọc Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo của tác giả Lan Hồ Điệp 134.
Cấm Tình (Cả Đời Chỉ Nguyện Yêu Em)
Một hồi tranh đấu, mỗi người đều muốn nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Nhưng đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng? Không ai có thể bình an mà thoát ra! Tình yêu trong vận mệnh của mỗi người đều không thể tốt đẹp như nhau. Phụ nữ đối với hắn có lẽ chỉ là một thú tiêu khiển trong cuộc sống. Còn với cô, điều hắn muốn chính là chinh phục, là làm cô hoàn toàn thuần phục hắn. Thế nhưng tình yêu lại khiến cho ý định ban đầu của hắn bị lung lay. Thì ra, hắn chỉ cần niềm vui đến từ sự vui vẻ của cô. Nhưng thứ có thể khiến cho cô vui lại là điều làm cho hắn đau khổ. Hắn không muốn buông tay cũng chẳng thể nào buông nổi! Ở ngã rẽ của tình yêu, cô bị hắn bá đạo mãnh liệt kéo vào thế giới của hắn, một thế giới xa lạ, tràn ngập sự tranh đấu. Khi tình yêu chân thành duy nhất bị hắn bóp nát trong thời khắc ngọt ngào, cô biết, hắn là ác ma mà cô không tài nào thoát khỏi, là cơn ác mộng mà cô chẳng thể tỉnh lại. Từ lúc gặp gỡ ban đầu đã nhất định phải dây dưa như thế. Vốn dĩ là khúc mắc giữa yêu và hận, lại nảy sinh ra biết bao ân oán tình thù. Một hồi tranh đấu, mỗi người đều muốn nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Nhưng đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng? Không ai có thể hoàn toàn bình an thoát ra! Ác ma yêu thiên sứ là lúc tất cả mọi tội ác bắt đầu! “Muốn chết, chính là chết tôi cũng phải đuổi theo cô đến tận địa ngục!” Gân xanh trên trán hắn nổi lên, tay nắm chặt lại thành quyền, giống như ngay lập tức có thể cho tôi một đấm. Tôi sẽ không nghi ngờ trong từ điển của hắn có khái niệm đánh con gái. Tôi nhìn Đường Diệc Diễm đang điên cuồng mà buồn bã cười, đôi ngươi lạnh lùng ngước lên:“ Không cần đâu, tôi đang sống trong địa ngục rồi!” “Đường Diệc Diễm, anh hiểu được tình yêu là gì sao?” Không nhìn hắn, đôi mắt trỗng rỗng của tôi hướng về phía trước, không có tiêu cự, chỉ cảm giác được Đường Diệc Diễm khẽ giật mình. “Đường Diệc Diễm, tình yêu không phải giữ lấy mà là thành toàn, không phải bức bách mà là chúc phúc. Từ đầu tới cuối, anh luôn dùng hết mọi loại thủ đoạn để bức tôi, anh thực sự yêu tôi sao?” Tôi lạnh lùng nhìn hắn, nhìn vẻ mặt của hắn từ âm ngoan trở nên chật vật. “Im miệng!” Trong mắt Đường Diệc Diễm hiện lên một tia bối rối. “Thành toàn, tôi hai năm trước thành toàn đổi lấy chính là cô ngả vào vòng tay của thằng khác. Tôi, Đường Diệc Diễm không chiếm được thứ gì đó, người khác cũng đừng mơ có được. Tôi thà rằng huỷ hoại cô!” Tôi nhếch môi hừ lạnh, chậm rãi nói:“Không đâu… ít nhất bây giờ sẽ không… Tôi sẽ không điên, tôi muốn trơ mắt nhìn anh thống khổ, nhìn anh tuyệt vọng…” “Đường Diệc Diễm, cảm ơn quà sinh nhật của anh, tôi – suốt – đời – khó – quên!” Đường Diệc Diễm nhìn tôi, trong mắt hiện lên một chút đau đớn, hai tay đặt ở đầu vai tôi khẽ buông ra. Cuối cùng, hắn ôm chầm lấy tôi, áp chặt tôi vào lòng, nỉ non: “ Anh chỉ là quá yêu em, quá yêu em mất rồi, yêu đến nỗi ngay chính bản thân anh cũng thấy sợ, nhưng tại sao em lại không chịu hiểu…” *** Nhân vật chính: Diệp Sương Phi-Đường Diệc Diễm Rating: 5/10 Ưu điểm: Nếu bạn thích nam chính ích kỉ bá đạo thì đây dành cho bạn. Nhưng nói trước không phải kiểu bá đạp của Tề Mặc trong truyện “Đạo Tình” Nếu thích ngược đây cũng dành cho bạn. Nhưng nó không ngược làm bạn khóc mà là làm bạn ức chế. Mình đã từng bỏ cuộc khi đọc lần đầu. Phải cố gắng để không bỏ khi đọc lại lần 2. Tác giả có cách dẫn dắt khá hay. Nhiều câu mang tính triết lý sống. Khuyết điểm:Truyện kéo dài thật sự đọc rất mệt mỏi. Cứ cái kiểu yêu mà không nói dẫn đến hiểu lầm giữa 2 nhân vật. Mình cực ghét cả tính cách của 2 nhân vật chính. Thứ nhất nam chính quá chiếm hữu. Từ đầu đến cuối đều cho mình là đúng, yêu mà không để ý đến cảm nhận của người mình yêu. Một tình yêu ích kỉ. Thứ hai nữ chính quá nhu nhược. Hở cái yếu lòng và vì cái yếu lòng dở hơi ấy dẫn đến một nùi hệ quả. Truyện quá nhiều ý tưởng dẫn đến làm người đọc mệt lên mệt xuống và cuối cùng tác giả lại không giải đáp. Nhiều chương bị lặp lại, và có vài khúc bị mất nên đọc cũng hơi khó chịu. Câu nói tâm đắt: “Vĩnh viễn không được quên rằng, những chàng bạch mã hoàng tử trong tiểu thuyết khi bước ra đời thực sẽ mang hình dáng của ma quỷ.” (tác giả) Mời các bạn đón đọc Cấm Tình (Cả Đời Chỉ Nguyện Yêu Em) của tác giả Tử Tử Tú Nhi.