Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nghe Nói Em Thích Tôi

[Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Hiện Đại] Sau 7 năm xa nhà, Nguyễn Lưu Tranh trở về thành phố nơi cô sinh ra và trở thành bác sĩ thực tập khoa Thần Kinh của bệnh viện Bắc Nhã. Ở đây cô gặp lại chồng cũ mình – Ninh Kiêm là một trong những bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện. Anh chủ động làm cố vấn cho cô, xem như là sự bù đắp cho hôn nhân thất bại mà anh gây ra. Còn Nguyễn Lưu Tranh cũng không còn là học muội e lệ, người con gái yếu đuối năm xưa. Cô có trách nhiệm của mình, cùng thời điểm kiên trì cho dù là cứu chữa bệnh nhân hay đối mặt với tình cảm. *** Có người đem lòng yêu một người chỉ từ ánh nhìn đầu tiên, yêu chẳng tiếc điều gì, thiết tha quyến luyến, không oán không giận, không ngừng không phai. Có người lại phải lòng một người bởi năm tháng bồi đắp nên những ấm nồng thương nhớ ngày càng sâu đậm, cuối cùng cũng để vào tim một tấm chân tình, dũng cảm tiến tới. Đối với một cô gái mới yêu lần đầu thì việc yêu một người đôi khi xuất phát từ những lí do vô cùng đơn giản, cái gọi là yêu từ kiếp trước đó không chỉ có ở trong tiểu thuyết và cổ tích. Nguyễn Lưu Tranh đã yêu Ninh Chí Khiêm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Những ngày tháng sau này Lưu Tranh đã suy nghĩ rất lâu, hoài nghi rằng phải chăng thời khắc gặp gỡ anh hôm ấy mặt trời chiếu sáng quá làm cô chói mắt, hay bởi vì những hào quang đẹp đẽ nơi anh đã khiến cho cô gái đơn thuần mà ngây ngô như cô không có sức kháng cự liền mê say. Chỉ rõ ràng một điều, viễn cảnh ấy đã khống chế hô hấp của cô thật lâu, thậm chí khống chế luôn cuộc đời cô sau này. Cô yêu trong âm thầm, tôn sùng anh như một vì sao sáng hoàn hảo không tì vết để hàng đêm ngước nhìn ao ước, lặng lẽ tận hưởng niềm vui của việc thích anh theo cách riêng của mình, cho đến một ngày bí mật ấy bị mọi người phát hiện ra. Anh chia tay người yêu, tất cả mọi người đều không thể nào tin được chuyện tình đẹp đẽ của họ cứ như vậy kết thúc. Ngày đó Ninh Chí Khiêm đứng trước mặt cô hỏi một câu “Nghe nói em thích anh” khiến cho cô chôn chặt chân, cúi đầu lúng túng, lòng dạ rối như đám tơ vò. Anh còn nói…. “Chúng ta kết hôn nhé?” . Nguyễn Lưu Tranh bỗng nhiên đứng trước sự lựa chọn quan trọng của cả cuộc đời, một bên là tương lai sự nghiệp đầy triển vọng và bên còn lại là tình yêu sâu nặng cô dành cho một người, chua xót hơn cả là người ấy thậm chí trước đó còn không biết đến sự tồn tại của cô … Anh nói với cô những lời kia đơn giản chỉ để người con gái anh yêu từ bỏ hết mọi hi vọng. Cho dù giữa họ đã xảy ra điều gì đi nữa, thì giờ đây, cô chính là tấm lá chắn, là chiếc phao nhỏ bé xuất hiện đúng lúc cứu vớt một Ninh Chí Khiêm đang cố gắng vùng vẫy để quên đi tình yêu đầu đời khắc cốt của mình. Anh cầu hôn cô, không hoa, không nhẫn, không một lời tỏ tình lãng mạn, thế nhưng bởi vì cô yêu người con trai này, vậy nên gật đầu đồng ý. Năm đó vừa tròn 22 tuổi, Nguyễn Lưu Tranh vì tình yêu đã lao vào hôn nhân như con thiêu thân lao vào lửa mà từ chối lời đề nghị đi ra nước ngoài học tập, không bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày được khoác trên người chiếc áo blouse trắng. Anh vì Đổng Miêu Miêu mà từ bỏ việc đi nước ngoài học văn bằng hai tiến sĩ, cô vì cuộc hôn nhân này đã xé bỏ giấy báo trúng tuyển du học, còn Đổng Miêu Miêu thì biến mất trước tầm nhìn của tất cả mọi người, không để lại bất cứ dấu vết nào. Âm thanh của tiếng xé giấy ngày lên xe hoa không làm cho cô do dự, cuộc đời mỗi người đều sẽ có một lần phải đánh đổi. “Sau khi con cưới cô ấy, con hi vọng bố mẹ đối xử tốt với cô ấy, đừng làm khó, cũng đừng trách mắng, cô ấy muốn như thế nào thì như thế đó, toàn bộ đều nghe cô ấy.” Có lẽ chính thời khắc đó anh đã cho cô tự tin và dũng khí, cô quyết định sẽ cùng người này đồng cam cộng khổ. Ba năm hôn nhân đối với anh là hai chữ : Nợ và trả. Nhưng đối với cô chỉ có một chữ: Yêu. Anh cưới cô chỉ là một phút bốc đồng nhưng lại có ý định sống với nhau cả đời. Anh chưa bao giờ muốn ly hôn, càng chưa bao giờ xem cô là sai lầm cần phải chịu trách nhiệm hay gánh nặng của mình. Anh rất tốt, ngoài gia đình cô, anh chính là người đối xử với cô tốt nhất, một người chồng mẫu mực, một cậu con rể hiếu thảo khiến cha mẹ vợ yêu quý không thôi, và có thể… sẽ là một người cha tuyệt vời yêu thương các con. Cô chưa bao giờ nghi ngờ nhân phẩm của anh. Ninh Chí Khiêm, anh đã cho cô tất cả trừ tình yêu mà cô hằng mong muốn. Anh ân cần săn sóc chẳng chê trách được điều gì, mọi người đều nói lấy được Ninh Chí Khiêm là phúc phận của Nguyễn Lưu Tranh, cô còn đòi hỏi điều gì mới vừa lòng nữa ? . Thế nhưng trong cuộc hôn nhân này cả cô và anh đều hiểu, hai người họ sống với nhau suốt quãng thời gian đã qua đều dựa vào ân nghĩa mà chẳng phải là tình yêu. Cô cố gắng mỉm cười, lo lắng quan tâm mãi rồi cũng sẽ mỏi mệt, cứ như vậy cho đến một ngày cô nhận ra rằng mình không còn đủ sức để chèo chống thêm nữa. “Học trưởng, quãng thời gian yêu anh là quãng thời gian em hạnh phúc nhất, những tháng ngày yêu thầm anh trong suốt bốn năm đại học là em toàn tâm toàn ý, vô tư trong sáng. Học trưởng, anh xứng đáng để em yêu, và cũng xứng đáng để em tiếp tục yêu, chỉ có điều hãy để em trở về là một người hâm mộ nhỏ bé của anh như ban đầu nhé, như thế em sẽ vui vẻ hơn. Tạm biệt, Chí Khiêm.” 3 năm anh và cô là vợ chồng, 6 năm xa cách, Nguyễn Lưu Tranh trở về quê nhà, an phận đảm nhiệm chức vụ bác sĩ trong một bệnh viện nhỏ. Nào ngờ, vận mệnh lại lần nữa an bài để anh đến gần bên cô, trở thành thầy giáo hướng dẫn của cô. Vì lần trùng phùng này mà bức tường thành tâm lý Lưu Tranh cố công xây dựng bấy lâu nay lại dễ dàng đổ xuống. Rõ ràng đã nhiều lần chuẩn bị sẵn tâm lí để đường đường chính chính đứng trước mặt anh, tự nhủ rằng sẽ không ai có thể làm lòng mình dậy sóng thêm lần nữa, thế nhưng thực tế luôn không theo ý muốn, bản thân cũng chẳng hề kiện định như đã nghĩ. Anh vẫn tuấn tú như vậy, kiệm lời và nghiêm túc, sự trầm tĩnh chín chắn luôn làm cho người khác cảm thấy tin tưởng. Anh tận tâm tận sức cứu người, liêm khiết trong sạch, mạnh mẽ kiên định. Người đàn ông này chưa bao giờ lớn tiếng với ai, số lần mỉm cười cũng thật ít ỏi, trên gương mặt luôn thường trực những nếp nhăn giữa hai hàng chân mày. Cảm giác tựa như ngôi sao đêm cô độc tồn tại giữa mênh mông đất trời. Đằng đẵng suốt sáu năm, cuộc sống của anh mỗi ngày đều là một vòng lặp lại đơn điệu cứng nhắc, từ bệnh viện về nhà khi trời đã tối muộn, cơm ăn không đúng bữa, bệnh nặng tái phát, chút thời gian ít ỏi cũng không nghĩ đến kiếm tìm đối tượng yêu đương, thế nhưng lại hết lòng chăm sóc ba mẹ cùng em trai cô. Ninh Chí Khiêm, anh là người dạy Lưu Tranh từng bước cầm dao giải phẫu, động viên cô vượt qua nỗi tự ti bất an, tiếp cho cô thêm niềm tin để hoàn thiện trở thành một bác sĩ ngoại khoa giỏi. Anh tranh thủ cùng cô ăn vội bữa cơm rồi tiến vào phòng mổ, khoác cho cô chiếc áo ấm mỗi đêm phải trực ban, bảo vệ cô trước sự công kích của người nhà bệnh nhân và dư luận. Mối quan hệ này kì diệu đến nỗi có lẽ nói ra sẽ chẳng ai tin, rõ ràng là vợ chồng cũ đã xa cách nhiều năm, thế nhưng lại gần gũi đến mức người khác không thể xen vào. Cô đau lòng anh vất vả, giận dỗi anh nghiêm khắc, bối rối khi anh đối xử thân thiết trước mặt mọi người. Có những lúc xấu hổ vì chính mình thất thố, sau cùng lại lén rơi nước mắt bởi những việc anh làm trong thầm lặng. Cô vẫn là Lưu Tranh của năm xưa, yêu anh đến nguyện chấp nhận bệnh tật cùng hao tổn sinh mạng dồn hết về mình … Ngày đó muốn cùng anh ly hôn, Lưu Tranh không biết rằng, người đàn ông một thân phong trần đứng trước mặt cô suýt nữa đã bỏ mạng nơi xứ người. Sáu năm sau họ cùng đứng chung dưới một vòm trời, chữ “tưởng” anh viết lên cánh diều có ý nghĩa vô cùng đặc biệt, bởi vì “tưởng” là Mong muốn, còn “diều” là Tranh. Nếu ai đó đem lời muốn nói viết lên cánh diều, để nó bay đến nơi có người mà họ đang mong nhớ, người ấy nhìn thấy được, nhất định sẽ hiểu rõ mà quay trở lại. Vậy nên lòng anh muốn nhắn, Ninh Chí Khiêm mong nhớ Lưu Tranh trở về. Anh nói những năm qua anh không chờ đợi, thế nhưng vào một đêm nào đó khi đã chuếnh choáng men say, anh ôm người anh em của mình nghẹn ngào gọi mãi tên cô, day dứt, một tiếng rồi lại một tiếng. Không đợi một người, bởi vì tự trách quá khứ không cho họ được hạnh phúc, sợ rằng một lần nữa làm đối phương đau khổ, sợ rằng nhìn thấy cuộc sống của người ấy vui vẻ bình an sẽ không nỡ xen vào để cô phải mệt lòng khó xử, sợ nhất một điều: cô không còn cần anh nữa. Từ bao giờ sự áy náy trước kia trở thành tình yêu tuyệt đối, rung động mãnh liệt không cách nào kiềm lại, làm cho Ninh Chí Khiêm sau bao năm cũng có ngày lại trở nên lo sợ được mất, hèn mọn cùng chật vật khi đối diện với một người. Anh vì cô mà vui mừng, vì cô sinh lo lắng, vì cô mà ghen tị cùng người khác, vì cô rơi nước mắt. Người đàn ông một đời kiêu ngạo không gì có thể đánh gục thế nhưng điên cuồng mất hết lí trí, cúi đầu quỳ gối van xin người giúp anh một lần, để anh lao vào sa mạc tìm kiếm cô. Cô sống anh mang người trở lại, cô mất anh cũng chôn vùi chính mình trong biển cát. Yêu, là đi một vòng lớn như vậy cuối cùng lại chẳng thể rời xa nhau. Ninh Chí Khiêm, cái tên này đã trở thành dấu ấn bất di bất dịch, trở thành tín ngưỡng trong cuộc đời Nguyễn Lưu Tranh. Anh nói chậm chín năm. Chín năm là thời gian bao lâu? có lẽ cây cối thưa thớt cũng đủ lớn vươn lên trở thành rừng, đủ để ai đó yêu thêm một người mới và cũng đủ để quên đi một người cũ, nhưng anh lại nói, “Bất luận thời điểm nào, vì điều gì mà muốn khóc, đều nên giống như bây giờ, anh ở bên cạnh em, còn em ở trong lồng ngực của anh” Giống như hết thảy giữa họ chưa từng kết thúc, giống như vừa mới chỉ bắt đầu. Phảng phất như trở lại buổi sáng vào năm mười bảy tuổi xuân xanh, cô vẫn là cô gái nhỏ học khóa dưới bởi vì vội vàng mà đi nhầm phòng, thời khắc hốt hoảng đứng ở cửa lần đầu tiên nhìn thấy anh, bốn mắt chạm nhau, chàng trai ấy cùng không gian nhuộm đầy ánh nắng mặt trời trở thành cảnh sắc đẹp nhất trong toàn bộ cuộc đời cô. Chậm chín năm, nước mắt cô dính ướt toàn bộ bả vai anh. Sau từng ấy năm trôi qua, cô nhận ra một điều, có những người trong cuộc đời, dù bản thân có cố gắng bao nhiêu cũng không thể nào quên được. Tình mãi vấn vương thì trọn đời còn thương. Thời niên thiếu điên cuồng đã qua đi, ba mươi tuổi gặp lại, mười ba năm cô yêu anh, giữa họ ngoài bù đắp và ân nghĩa, cuối cùng cũng đã có tình yêu. Tình yêu của anh tuy muộn màng, nhưng cuối cùng cô đã chờ đợi được, bừng tỉnh cùng mừng vui. Cô gái ngốc, chính em cũng không biết mình có bao nhiêu tốt đẹp Lưu Tranh, anh đã không còn thanh xuân, không còn những nhiệt tình, chỉ có quãng đời còn lại… em có muốn hay không ? Yêu, là một lòng quyết tâm cùng em sống đến bạc đầu “Con trai, con biết mẹ vì cái gì mà đặc biệt thích Lưu Tranh không?” “Bởi vì…… cô ấy ngoan?” Bà Ôn Nghi cười, chờ anh tiếp tục nói. “Cô ấy xinh đẹp?” “Còn gì nữa?” “Cô ấy thông minh, hiếu học, nỗ lực, hiếu thuận, ôn nhu……” Bà Ôn Nghi cười, nụ cười này thế nhưng lại có chút cô đơn, “Đây là con bé trong mắt con sao? Thật là sở hữu mọi từ tốt để hình dung. Mẹ thích Lưu Tranh, là bởi vì con bé đã từng giống như mẹ.” Bà Ôn Nghi lần thứ hai nở nụ cười, sau đó thở dài, “Bất quá, con bé cuối cùng cũng chờ tới được ngày này, về sau, con đừng phụ bạc Lưu Tranh.” Truyện có nội dung rất hay, tuy kéo dài nhiều chương và móc nối nhiều chi tiết nhưng tác giả viết chắc tay, logic, ít dài dòng lan man và rất dụng tâm trong việc trau chuốt lời văn. Dù xây dựng hình ảnh nhân vật và hoàn cảnh mở đầu câu chuyện khá giống với những tác phẩm thuộc thể loại “cưới trước yêu sau” khác, thế nhưng cốt truyện càng phát triển càng có thêm chiều sâu, tình huống thắt nút mở nút hợp lí, mạch truyện khi nhẹ nhàng lúc cao trào kéo dòng cảm xúc của người đọc như hòa cùng nhân vật. Câu chuyện thông qua góc nhìn và những phân đoạn độc thoại nội tâm của nữ chính và nam chính để dẫn dắt người đọc kết nối được sự kiện trong quá khứ và hiện tại của hai người. Vì thế hiểu được tâm lí cũng như sự thay đổi trong tình cảm lẫn hành động của nhân vật, không cảm thấy có sự nhảy cóc hay mâu thuẫn nào khi họ quay trở về với nhau. Mối quan hệ giữa nam nữ chính vô cùng đặc biệt, là vợ chồng cũ, là thầy giáo hướng dẫn và học trò chuyên tu, đồng thời cũng là bạn bè thân thiết có thể chia sẻ hết thảy những quan điểm cá nhân và đưa ra lời khuyên cho đối phương. Bởi vậy, sự hiện diện của họ trong cuộc đời của nhau vẫn luôn đầy đủ, tựa như chưa từng xa cách, chỉ chờ một trong hai phá vỡ sự đắn đo giằng co bấy lâu để ở bên nhau lần nữa. Không chỉ viết lên một câu chuyện tình yêu mất đi rồi tìm lại của nam nữ chính, tác giả còn lồng ghép tinh tế những mảnh đời cùng số phận của nhân vật phụ vào trong cùng một bối cảnh, từ đó phản chiếu cho ta thấy những sự thật trần trụi, những sóng gió va vấp trong cuộc sống hôn nhân của mỗi gia đình. Không còn giống như tình yêu tuổi trẻ thuở ban đầu ngọt ngào và đầy ắp mộng tưởng về một mái ấm luôn chỉ có tiếng cười vui, đằng sau những tiếng khóc oán giận sẽ có người lựa chọn li tan, có người lại cam chịu nhẫn nhịn khi bị phụ bạc, nhưng đáng thương nhất vẫn là những đứa trẻ lớn lên trong cảnh thiếu thốn tình thân. Cha mẹ hôn nhân lụi tàn, đương lúc gian nan cùng thống khổ, trong mắt chỉ còn nỗi hận tầng tầng lớp lớp muốn giày vò lẫn nhau cả đời, lại đã quên săn sóc thấu hiểu nỗi lòng con trẻ. Người lớn trước biến cố có thể suy nghĩ biện pháp để giải quyết, còn trẻ nhỏ thì chỉ biết bất lực và òa khóc. Một tờ giấy ly hôn mỏng tang nhưng chứa đựng hàng ngàn câu chuyện, những lí do khác nhau dẫn đến đổ vỡ, có người tình nguyện cũng có người vẫn còn thiết tha, thế nhưng chung quy lại đều không tránh khỏi khổ đau bất lực. Có lẽ tâm trạng của tác giả khi viết bộ truyện này chính là gói gọn trong hai chữ “ưu tư”. Nhân vật dưới ngòi bút hiện lên đầy “cô đơn” “bế tắc” nhưng trong đó có người “tỉnh táo”, lại có những người sinh ra hi vọng để rồi sau đó bởi vì thất vọng dẫn đến toan tính, so đo được mất thiệt hơn với người khác, sai lầm nối tiếp sai lầm, sau cùng đều phải trả giá. Cát Tường Dạ đã xây dựng nên một thế giới thu nhỏ mà ở đấy có những kiểu người mang tính điển hình trong xã hội, họ yêu thương nhau, họ ghen ghét hận thù nhau, họ tha thứ bao dung, nâng đỡ lẫn nhau…Mỗi sự lựa chọn đều phải chấp nhận Được và Mất. Vượt qua đau thương và nuối tiếc, bằng giọng văn điềm tĩnh, ôn hòa, lạc quan, tác giả đã đem đến cho độc giả những cảm giác lắng đọng bồi hồi và ấm áp, hướng ta tin yêu vào ân tình ân nghĩa giữa người và người, sau nước mắt chính là bước chân mạnh mẽ tìm kiếm những điều tốt đẹp. Là “Mưa nhỏ” dẫu căn bệnh ung thư quái ác đã khiến cô mất đi vẻ đẹp thiếu nữ, thế nhưng cô vẫn kiên trì viết từng hồi ức đáng nhớ cùng người cô yêu. Là Đàm Nhã hôn nhân rơi vào ngõ cụt đã dứt khoát buông tay người chồng bội bạc, một mình nuôi con lớn khôn. Là cậu bé Ninh Tưởng dẫu bị bỏ rơi khi còn đỏ hỏn, nhưng may mắn lớn lên trong vòng tay yêu thương của ba ba Chí Khiêm cùng người nhà họ Ninh…Không chỉ là chuyện đời ngẫm nghĩ phía sau hoàn cảnh của mỗi nhân vật, mà bên cạnh đó nhà văn còn gửi gắm những trăn trở đầy sự thấu hiểu cùng cảm thông dành cho những người làm nghề y. Cuộc sống hiện đại này có thực nhiều bộn bề, lẫn lộn – cái thật, cái giả chen nhau, hiện thực và kì vọng không đồng nhất, lòng người chẳng dễ dàng phân biệt. Truyện truyền tải giá trị nhân sinh vô cùng sâu sắc, để ta ngẫm thấy rằng cuộc đời ngoài kia đã đủ mệt mỏi rồi, có lẽ nỗi hận ít đi thì thanh thản vui sướng sẽ nhiều lên một chút, tha thứ không có nghĩa là quên mà là để thêm trân trọng hiện tại và tương lai. Ngôn ngữ được sử dụng giản dị gần gũi, không nặng nề triết lí khuyên răn, thấm đẫm sự chiêm nghiệm trong cuộc sống đời thường. Đặc biệt có nhiều câu quote rất ấn tượng về tình yêu và hôn nhân. Nữ chính xinh đẹp, dịu dàng, rất độc lập, chín chắn hiểu chuyện, dù yêu sâu đậm nhưng không hề yếu đuối bi lụy hay cố tình níu kéo. Nam chính ngoài lạnh trong nóng, bản lĩnh và rất đàn ông. Mình đảm bảo càng về những chương sau ảnh sẽ khiến bạn phải há hốc cho xem, nào ai ngờ vị bác sĩ trầm ổn chỉn chu lại có thể văng tục một cách ngầu bá cháy, xẻo thịt vịt bằng dao phẫu thuật dằn mặt đối phương, lại còn tráo bài như thần, không những đánh đâu thắng đó trả hết tiền nợ để cứu thằng em trai trời đánh của vợ mà còn đem hết tiền thừa mời đối thủ uống rượu. Ninh Chí Khiêm chính là tổng hợp của một Ngải Cảnh Sơ và một Thẩm Tư Vũ, chả trách nữ chính vẫn thường gọi anh là “Ninh nhất đao” =))))) Ban đầu cách thể hiện tình cảm của anh có đôi chút quanh co nên chỉ quan tâm nữ chính trong thầm lặng, nhưng về sau nam phụ xuất hiện đầy báo động thì ảnh thẳng thắn theo đuổi quyết liệt luôn. Bác sĩ Ninh khi yêu là một bình dấm chua chính hiệu, những khi ở riêng với vợ mình lúc thì rất lầy lại còn lưu manh không che dấu, lúc lại hành động cùng lời nói không khác gì trẻ con mè nheo chỉ vì muốn cô chú ý đến anh, một câu vợ ơi hai câu vợ à. Hiện tại Ninh Chí Khiêm chính là top 1 nam chính bác sĩ trong lòng mình ^^ Mời các bạn mượn đọc sách Nghe Nói Em Thích Tôi của tác giả Cát Tường Dạ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Đây Cóc Sợ Vợ
Review bởi: Rose Nguyễn Em đã đọc về đủ loại tình yêu, nhưng ngưỡng mộ nhất là tình yêu thanh mai trúc mã. Bởi vì, tình yêu thanh mai trúc mã chứng minh tình yêu sẽ không biến chất theo thời gian. Thời gian nuôi dưỡng tình yêu, khiến nó nở rộ thành cái cây xum xuê. Cố Thần là một chàng trai vừa kiêu ngạo vừa bá đạo. Cậu có vốn liếng để kiêu ngạo thì sao phải thu liễm chứ? Trong trường, Cố Thần nổi danh là đại ca vì khí thế hung ác và vì anh đánh nhau siêu giỏi. Cố Thần có một bí mật đã chôn giấu nhiều năm về một người con gái. Đoạn trích em tạm dịch từ convert: “Tháng thứ sáu sau khi biết nhau, tôi không muốn cô ấy chơi với người khác. . ." “Tháng thứ mười hai sau khi biết nhau, tôi đã nghĩ, tôi muốn thỏa mãn tất cả nguyện vọng của cô ấy.” “Năm thứ hai sau khi biết nhau, tôi muốn có một gia đình với cô ấy, tôi là ba, cô ấy là mẹ." ... “Năm thứ mười sau khi quen nhau, tôi nếm được hương vị ngọt ngào của tình yêu." Sở Dư là một cô bé có thân thể yếu ớt từ lúc mới sinh ra nên cô không được vui chơi như bao đứa trẻ đồng trang lứa. Đọc đến đây, chắc hẳn mọi người cảm thấy tội nghiệp cho Sở Dư lắm nhỉ? Nhưng đừng lo, đã có Cố Thần bên cạnh 24/7 với cô. Tuy Sở Dư yếu ớt nhưng cô không hề tầm thường nhé. Cô có thể chế ngự Cố Thần!!! Cố Thần biết Sở Dư đã hơn mười năm, từ lúc còn bé thơ đến tận bây giờ. Cậu hiểu rất rõ Sở Dư, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất. Chỉ có một điều cậu không chắc chắn được, cũng không dám phỏng đoán: Liệu Sở Dư có thích mình không? Rõ ràng là thích đến chết mà vẫn cứ chảnh choẹ với con người ta, thả thính rồi bảo đừng hiểu lầm. Rồi sau đó là quá trình thả thính của nam chính và nữ chính giữ vững tâm trạng giữa dòng đời đầy thính này... Một ngày nọ, Cố Tiểu Gia đỏ mặt hỏi: “Có phải cậu biết rồi không?” Sở Dư: Biết cái gì? Cố Tiểu Gia: Biết tớ thích cậu. Sở Dư tiến thoái lưỡng nan. Cô thích Cố Thần nhưng không nỡ kéo anh theo, lỡ cô không thể hạnh phúc dài lâu bên anh thì sao? Cố Thần: Cậu mau trả lời đi. Mà thôi, đừng trả lời tớ. Ít nhất, cậu đừng từ chối tớ. Sở Dư: Đến lúc chúng ta trưởng thành, chúng ta sẽ thành một đôi nhé. Bây giờ thì chưa được. Cố Thần: Được thôi. Thề là em chưa thấy anh bạn trai tương lai nào như anh này, chưa phải bạn trai chính thức mà đã khoe tới khoe lui, chăm sóc người ta tận răng. Đám anh em: Chưa phải bạn trai chính thức mà đã như vầy, nếu thành bạn trai thật thì thê nô lắm. Nội dung thì chỉ có nhiêu đó, đôi trẻ yêu nhau rồi hạnh phúc đến suốt đời luôn. Nhận xét cá nhân: Về nhân vật: Cố Thần thuộc dạng đã nghiện còn ngại, mê nữ chính như điếu đổ. Vậy mà, lúc nào cũng mạnh miệng bảo nữ chính dính người lắm. À, anh này hay ngại ngùng lắm, thân thân tí xíu là tai đỏ liền. Lúc nào nghĩ đến nữ chính thì cũng nghĩ sao vợ đáng yêu thế hoặc là sao vợ xinh đẹp thế. Sở Dư trầm tính nên mới chế ngự được Cố Tiểu Gia. Lúc chưa yêu nhau thì chị còn có thể bình tĩnh trước thính mà nam chính thả. Lúc yêu nhau rồi thì toàn đớp thính của Cố Thần nhưng vẫn có uy nghiêm của chủ gia đình. Chị này có tính chiếm hữu cao nhưng không ai biết. May là, nam chính có thể toàn tâm toàn ý với chị, đáp ứng yêu cầu của chị. Đám anh em thì hài thôi rồi, toàn bị ngược. Lúc muốn vùng lên (xem Cố Thần mất mặt) thì luôn bị đàn áp bởi đại ca. Họ cũng rất nghĩa khí, sáng sủa như ánh mặt trời. À, ai trong này cũng khai trai hết rồi, chỉ có nam chính còn nguyên tem thôi. Ông ngoại của nữ chính vô tình nối giáo cho giặc, hồn nhiên đánh cờ với đám bạn. Đến lúc ông phát hiện ra Cố Thần cuỗm cháu gái của ông là ông lấy chổi ra đập liền. Ông bà nội của nam chính siêu đáng yêu. Bà nội thì tạo cơ hội cho cháu trai và cháu dâu phát triển tình cảm. Ông nội là cái cớ để Cố Tiểu Gia qua gặp bạn gái tương lai. Anh trai của Sở Dư là Sở Phong. Anh đối xử với em gái siêu tốt, hận không thể bù đắp “lỗi lầm” khi còn bé cho cô. Anh vợ là chướng ngại khó khăn nhất trên con đường Cố Thần rước vợ về nhà. Vu Lan là nữ phụ qua đường, xuất hiện được ba lần là xuống sân khấu rồi. Lần nào cũng tự rước nhục vào thân và bị ngược bởi đôi chính. Về văn phong: Bán Hạ Lương Lương chỉ tập trung vào đôi chính nên trường học xếp sau. Từ ngữ không trùng lặp, tình tiết giản dị nhưng chân thực, cách giải quyết siêu đáng yêu. Đã có bạn nhận, đã có bạn nhận, đã có bạn nhận (chuyện quan trọng phải nói ba lần) Đánh giá: 10/10 P/S: Không có nam phụ. *** Góc Review: Mình tình cờ tìm được bộ truyện này trong giai đoạn túng thiếu truyện. Lướt nhẹ qua văn án thì đây có vẻ không phải là gu của mình, nhưng vì thiếu truyện quá, đành nhảy hố thôi =)) Nam chính Cố Thần là một chàng trai đầy kiêu ngạo. Cũng phải thôi, gia thế đáng kiêu ngạo, khuôn mặt ưa nhìn, học giỏi, lại đánh nhau giỏi. Anh hội tụ đủ những điểm cần có rồi còn gì =)) Cố Thần có một thanh mai trúc mã, chính là nữ chính Sở Dư của chúng ta :3 Vì bị sanh non, nên từ nhỏ Sở Dư đã yếu ớt, nhưng tác giả không xoáy vào điểm này, cũng không miêu tả cô yếu ớt quá đà, nên ngoại trừ sức khoẻ không bằng bạn bè thì Sở Dư không khác gì người bình thường cả. Cả một cuốn truyện dài 60 chương đều chỉ là một viên kẹo ngọt ngào của đôi bạn trẻ. Là tình cảm rung động từ thuở còn đi học đến khi trưởng thành. Trong câu chuyện này, không hề có “Tuesday” nên không ngược chút nào. À thật ra là có một nữ phụ nhỏ xíu tên là Vu Lan. Mình dùng từ nhỏ xíu vì chưa xuất hiện được bao lâu thì cô ta đã bị bay màu rồi :3 Vì thế, tính ra thì truyện không có cục đá cản đường cản lối. Nhưng cũng chính vì thế, truyện không có sóng gió, cứ bình bình, đều đều như vậy đấy… Mình không hợp với một câu chuyện ngọt ngào đến rụng răng như vậy, nên mình vừa xem vừa ngáp lên ngáp xuống @@ Thật ra truyện cũng có những tình tiết hài được tạo ra bởi Cố Thần và những người bạn. Cố Thần bản tính kiêu ngạo, nên trước mặt đồng bọn, anh hay “tự dối lòng” bằng cách nói ngược sự việc. Có thể kể đến việc anh nằng nặc đòi mua áo đôi với Sở Dư nhưng lại bảo cô đòi mặc với anh. Còn nữa, anh ầm ĩ đòi tiễn cô về nhà, nhưng lại kể với bạn bè rằng cô đòi tiễn anh về =)) Bạn bè của anh cũng vì e ngại sự uy hùng của anh mà chẳng vạch trần lời nói dối, còn cùng anh hát tiếp vở kịch nữa chứ :v Nếu nói đến chất hài, chắc chỉ có chi tiết này thôi, nhưng mình vẫn không cảm thấy hài gì cả. Độ ngọt lịm của truyện làm mình hơi ngấy, chắc do mình vốn không hợp với kiểu này. Truyện thích hợp với những bạn yêu thích truyện sủng, nhẹ nhàng vì là một nồi ngược FA cực kỳ =)) Đối với mình, truyện đều đều không có một chút nút thắt gì cả nên khá nhàm chán. Mình chỉ cho 3.5/5 điểm thôi vì không hợp gu nhé! Mời các bạn đón đọc Anh Đây Cóc Sợ Vợ của tác giả Bán Hạ Lương Lương.
Thần Khiết
Vu Thần Khiết nghiêng đầu liếc nhìn bài làm của Lý Hồng trên màn hình máy tính, theo quán tính trả lời: "Nói nhảm" Vừa nói xong đã được nghe âm thanh trả lời: "Hử?" Gi ọng điệu không âm vang, ngữ điệu thì cảng thản nhiên không nghe thấy bất kỳ cảm xúc gì. Vu Thuần Khiết nhìn về nơi tiếng nói phát ra liền phát hiện Nghiêm Mặc đang đứng trước màn hình lớn của phòng tin học dùng biểu hiện kỳ quái nhìn chính mình. *** “Vu Thần Khiết!” Vu Thần Khiết vừa mang túi sách từ thư viện đi ra thì nghe được âm thanh quen thuộc kêu mình, cô quay đầu lại thấy một cô gái tóc ngắn mang túi sách, tay phải đặt ở phía sau túi sách chạy đến. Vu Thần Khiết bước về phía bên phải chờ Phương Úy Hân. Phương Úy Hân dừng lại, hỏi: “Cậu đi thư viện hả?” Cô đi sớm, không biết Vu Thân Khiết cũng đến thư viện. Vu Thần Khiết gật đầu: “Tớ đến mượn mấy quyển sách.” Đêm lạnh như nước, gió nhẹ phơ phất. Lúc này đã quá 10 giờ tối, nhiệt độ không khí tháng bốn vừa phải, hai người đều là sinh viên khoa tài chính đại học E, lại ở chung một ký túc xá, nên vừa cùng nhau đi về hướng ký túc xá vừa nói chuyện phiếm. Phương Úy Hân hỏi: “Cậu đã làm bài tập môn thống kê chưa?” Vu Thần Khiết dừng bước một chút, xuýt chút nữa thì quên. Cô đưa tay lên xoa trán: “Về ký túc xá tớ sẽ làm.” ”Tớ cũng chưa làm.” ” Chắc không cần nhiều thời gian lắm đâu, tớ nhớ rõ giáo sư chỉ ra 3 câu thôi.” Trong ấn tượng ủa Vu Thần Khiết, giáo sư môn dạy môn thống kê không bao giờ ra bài tập nhiều. ”Đúng vậy, hơn nữa tuần sau mới phải nộp.” Phương Úy Hân thường xuyên trước buổi nộp bài tập một ngày mới bắt đầu làm. Vu Thần Khiết lấy tay sờ quai túi sách. “ Giáo sư giảng bài rất dễ hiểu, lúc làm bài tập cũng không quá khó khăn.” Phương Úy Hân nói: “Lần trước bài tập của tớ sắp nộp mới làm, nên sai nhiều, kết quả chỉ được điểm B.” ”Do giáo sư sửa bài hả?” Vu Thần Khiết hỏi. ”Không phải, do Nghiêm Mặc sửa.” ”Nghiêm Mặc?” Vu Thần Khiết nhắc lại, cảm thấy cái tên này rất kỳ quái, vừa nghe qua cô còn tưởng là “Nghiên Mặc(*)”? (*)Nghiên Mặc dùng để mài mực, còn gọi là nghiên mực. Phương Úy Hân nghiêng đầu nhìn cô: “Chính là sinh viên được giáo sư nhắc tới, sẽ cùng học với chúng ta, nghe nói là sinh viên đắc ý nhất của cô.” Vu Thần Khiết nghe cô bạn nhắc tới rốt cuộc cũng nhớ ra. Giáo sư dạy bọn họ môn thống kê là một cô giáo trung niên họ La, ở giới thống kê học rất nổi tiếng. Tiết đầu tiên khi đi học, giáo sư La chỉ vào một sinh viên ngồi ở dãy cuối phòng học nói: “ Đây là học sinh của cô Nghiêm Mặc, môn thống kê của em ấy rất tốt, học kỳ này em ấy sẽ học cùng các em môn của cô, các em có gì không hiểu có thể hỏi Nghiêm Mặc.” Mỗi lần học môn của giáo sư La, Vu Thần Khiết đều chăm chú nghe giảng. Đôi lúc trong quá trình học giáo sư La thỉnh thoảng nhắc đến hạng mục nghiên cứu của mình đều nhắc đến một cái tên —— Nghiêm Mặc, nghe nhiều lần, mọi người đều quen thuộc với cái tên này. Thì ra bài tập do anh ta sửa. Môn sinh đắc ý(**), Vu Thần Khiết đương nhiên hiểu hàm ý của bốn chữ này, đây đúng là một danh hiệu không hề đơn giản. (**) Sinh viên giỏi nhất, được coi trọng nhất, chú ý đến nhất. Phương Úy Hân thấy cô không nói gì, còn nói thêm: “Lúc lên lớp giáo sư La nói tiết thí nghiệm tuần sau của chúng ta hình như do anh ấy đến giúp chúng ta giảng bài.” Lúc này hai người đã đi đến ký túc xá. Vu Thần Khiết gật đầu nói: “Giáo sư La bận rất nhiều việc.” Trở lại ký túc xá, Vu Thần Khiết ngồi lên giường chuẩn làm bài tập môn thống kê, bài tập bình thường sẽ cộng với điểm học kỳ chia ra. Cô mở bài tập của mình ra, nhìn phía trên có một chữ A màu đen. Cô lắc đầu suy nghĩ, tại sao sửa bài lại dùng bút màu đen chứ? trong lòng Vu Thần Khiết cảm thấy sửa bài tập nên dùng bút đỏ chứ. Sau đó cô lại nhìn đến dòng chữ, chữ viết không lớn, chỉ chiếm một diện tích nhỏ. Thu hồi tâm tư, bài tập môn thống kê trên laptop ra, bắt đầu làm bài tập. Buổi tối thứ ba có một tiết thí nghiệm thống kê. Mục đích của tiết thí nghiệm này chính là để cho sinh viên hiểu thêm về tần số trong SPSS(***) của môn thống kê. (***) SPSS (viết tắt của Statistical Package for the Social Sciences) là một phục vụ công tác phân tích. Môn thí nghiệm ở trường học được tiến hành trong phòng tin học, giáo sư La đã sớm dặn Nghiêm Mặc lắp đặt các trang bị thí nghiệm sẵn trong này. Tuy là tiết học thí nghiệm nhưng vì học trong phòng tin học nên có một số sinh viên mở máy tính bắt đầu dùng: Nói chuyện trên QQ, xem tần số,....   Mời các bạn đón đọc Thần Khiết của tác giả Như Thị Phi Nghênh​​​​​​​.
Cuộc Sống Sau Khi Trọng Sinh Của Bạch Nguyệt
Tên gốc: Bạch Nguyệt Quang trọng sinh sau Kiếp trước, bởi vì phụ thân chết trận sa trường, mẫu thân buồn bực tuẫn táng, Vân Nùng chịu sự ân sủng của hoàng gia, được phong quận chúa, cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ.    Một lần theo Cẩm Ninh công chúa đi nam phong quán, sau khi uống say còn nhặt được một nam nhân tướng mạo như hoa về phủ làm tình lang, được nuông chiều đến hô mưa gọi gió.   Thế rồi, trong một lần cung biến, kẻ qua đường như nàng lại không may mất mạng. Khi tỉnh lại, nàng đã chẳng còn là Hoài Chiêu quận chúa, mà trở thành Tạ Vân Nùng, một cô nhi nhà quan lại đã sa sút, đang trên đường đến cậy nhờ bên ngoại ở Lạc Dương. Mà vị tình lang cũ của nàng kia, nay đã trở thành quyền thần tay nắm quyền khuynh thiên hạ.    Vân Nùng nghĩ nghĩ, cảm thấy kiếp trước hai người chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng không có cái gọi là hẹn ước, nay đã khác xưa, nên tránh xa mà đường ai nấy đi. Lại không ngờ Cố Tu Nguyên lại cho là thật, nhớ mãi không quên, cũng không cho phép nàng quên đi chuyện cũ.    Nàng nghĩ không muốn nhận, chàng lại không chịu buông tay, từng bước ép sát. Nếu đã chạy không khỏi ý trời, vậy thì lại giống như lúc trước, vì “tình” mà ở lại bên nhau.    Vân Nùng vốn cho rằng chỉ là dễ hợp dễ tan, lại không biết, một cái nắm tay, hai đời kề cận, dây tình trói chặt, trọn đời bên nhau.   ***   Vân Nùng từ nhỏ mồ côi, bởi vì công trạng của phụ thân mà được phong làm Hoài Chiêu quận chúa, được nuôi nấng dưới gối Thái Hậu cùng với Cẩm Ninh công chúa, cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ.    Nàng hiểu rõ, bản thân chính là một “bức tường hoa” thể hiện “ân đức” hoàng gia. Thế nên, nàng cũng rất tận lực diễn cho trọn vai này, không tranh, không giành, cũng không nhúng tay vào chuyện triều chính. Mỗi ngày cùng Cẩm Ninh công chúa chơi đùa vui vẻ.    Vân Nùng tính tình dễ chịu, không thường nổi giận, cũng không khó hầu hạ, cũng không hay thay lòng đổi dạ. Thế sự vô thường, nàng chỉ muốn thuận theo tự nhiên mà sống, đối với chuyện tình cảm cũng là “hảo tụ hảo tán”*.    Tính tình của nàng, nói cho dễ nghe là hiểu chuyện, nói khó nghe chính là bạc tình. Cả cuộc đời nàng, có lẽ, người duy nhất khiến nàng để tâm nhiều hơn một chút là Cố Tu Nguyên, cũng chỉ có chàng mới có thể khiến nàng vô ý thức ỷ lại, vô điều kiện mà tin tưởng.    Bốn năm trước, là do nàng bị sắc đẹp mê hoặc, mang chàng về phủ, sau lại vì hợp ý mà ân ái. Cho dù Vân Nùng có trốn tránh, nàng cũng không thể phủ nhận, bản thân thích Cố Tu Nguyên.    Bởi vì thích mới cố tình dung túng cho chàng.  Bởi vì thích mới có thể để chàng được nước lấn tới. Bởi vì thích mới có thể dây dưa cùng chàng hai kiếp.   Nàng luôn nghĩ “không còn thích thì từ bỏ”, không cần trói buộc, cũng chẳng cần ước hẹn. Thế nhưng, Vân Nùng lại không lường được rằng, “thích” trong trái tim nàng từ lâu đã là “yêu”. Bởi vì chỉ có vòng tay chàng cho nàng ấm áp, vỗ về nói với nàng một câu “Ta ở đây”.   Nàng đã trải qua hai kiếp, đi qua hết vinh hoa phú quý, chứng kiến đủ loại nhân tâm, cuối cùng cũng nhận ra nơi trái tim mình thuộc về. Cùng quân lập lời ước hẹn, nắm tay đi đến bạc đầu.   Kiếp trước, Cố Tu Nguyên tình cờ gặp nàng ở nam phong quán, một cái chớp mắt đã bị đôi mắt đào hoa của nàng cướp đi lý trí, để mặc nàng hiểu lầm bản thân là “trai lơ” mà mang về phủ làm tình lang.  Chàng vốn có thể rời đi, nhưng lại tham luyến nàng mà ở lại.    Kiếp trước, rõ ràng là thích nàng, nhưng thứ tình cảm đó lại trộn lẫn quá nhiều toan tính, khiến chàng không phân rõ trái tim. Chỉ cho đến khi mất nàng rồi, Cố Tu Nguyên mới hiểu được “tương tư khổ”.    Dù đã không có cách nào trở lại những năm tháng cũ, nhưng một lần nữa gặp lại nàng, Cố Tu Nguyên liền biết cho dù bất chấp tất cả, cho dù lời nàng nói khiến chàng thương tích đầy mình, chàng cũng muốn giữ nàng bên cạnh, tuyệt không buông tay.    Cố Tu Nguyên từ nhỏ đã được “cao nhân” dạy dỗ, cả cuộc đời đều sống vì mưu tính, lấy việc định đoạt thế cục làm thành tựu. Chỉ cho đến khi gặp được Vân Nùng, Cố Tu Nguyên mới hiểu được thế nào là có một thứ thuộc về mình.    Chàng không phải là một kẻ si tình không cần hồi báo, thứ chàng muốn nhất định sẽ mưu tính có được, còn muốn độc chiếm làm của riêng.   Cố Tu Nguyên bề ngoài nhã nhặn, cười lên như hoa nở mùa xuân, đối nhân xử thế càng thêm dịu dàng. Thế nhưng, người có thể chấp chưởng phủ quận chúa, một tay tính kế phế truất Thái tử, cầm tù Tam hoàng tử, đưa Lục hoàng tử lên ngôi, còn chiếm được thánh ân tuyệt không phải là kẻ đơn giản.    Nhưng cho dù chàng ở trên triều hô mưa gọi gió, thì trước mặt Vân Nùng cũng chỉ là một Cố lang trong mắt trong tim chỉ có một mình nàng.    Chàng đã từng đi qua vinh nhục, một bàn tay xoay chuyển càn khôn, cuối cùng, thứ chàng muốn, cũng chỉ là cùng nàng nắm tay, du ngoạn giang sơn, đi qua thiên trường địa cửu.   ***   Lúc mới đọc tựa truyện cùng văn án, tớ cho rằng “bạch nguyệt quang” ở đây sẽ là Vân Nùng. Thế nhưng, lúc dừng lại ở điểm cuối cùng, tớ mới chợt nhận ra, trong lòng Cố Tu Nguyên hay Vân Nùng, bọn họ chính là “bạch nguyệt quang” của nhau.    Tác giả xây dựng nhân vật cực kỳ thú vị khi đắp nặn ra một nữ chính không cầu tiến, không màng thế sự một cách thông minh và hiểu chuyện; một nam chính không mang theo vầng hào quang thần thánh mà nhuốm mùi khói lửa nhân gian.    Ngoài ra, tớ còn cực kỳ thích cách tác giả xây dựng mối quan hệ giữa Vân Nùng và Cẩm Ninh, một tình bạn đẹp, không toan tính và luôn luôn lo nghĩ cho nhau.    Các mối quan hệ cũng được xử lý vừa khéo, nhất là chuyện cũ năm xưa cũng được khai thác hợp lý, vừa đủ cho cái gọi là “nhân quả báo ứng”, lại không khiến người đọc cảm thấy nặng nề, bức bối.   Cách hành văn mạch lạc, nhẹ nhàng, mang theo màu tâm sự, không có quá nhiều cao trào nhưng khiến con tim nhỏ bé của tớ thổn thức với tình yêu của cặp đôi nhân vật chính.    À, còn một điểm thú vị nữa là tác giả chỉ tập trung vào tình cảm của đôi chính, không tạo ra các tra nam, tiện nữ cũng như các cặp đôi phụ làm rối loạn mạch truyện.    Tớ xin đề cử truyện này cho tất cả các nam thanh nữ tú đang muốn tìm một bộ truyện vừa có nội hàm, vừa ngọt, vừa sủng, vừa sạch lại còn có thịt ăn. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp lại trong hố tiếp theo.    ____   Chú thích: *hảo hợp hảo tán: thích thì yêu, chán thì chia tay :v   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sau giờ ngọ ngày vừa lúc, gió ấm huân người, xương cốt đều mềm mại vài phần. To như vậy đình viện một mảnh yên tĩnh, ngẫu nhiên có thị nữ đi qua, cũng đều là tay chân nhẹ nhàng, sợ kinh tới rồi nghỉ ngơi chủ tử. Nghe nói cảnh ninh trưởng công chúa giá lâm, xuân ấm vội vàng đón đi ra ngoài. “Vân nùng đâu?” Cảnh ninh hỏi. “Quận chúa sau giờ ngọ nghỉ ngơi, còn chưa tỉnh đâu.” Xuân ấm đáp, “Nàng tính tình ngài là biết đến, nô tỳ cũng không dám đi quấy rầy.” Cảnh ninh cũng không buồn bực, nửa là bất đắc dĩ nửa là dung túng mà lắc lắc đầu, lại cười hỏi: “Hôm nay là Hoàng Thượng tiệc mừng thọ, há là có thể trì hoãn? Các ngươi không dám đi, như thế nào không đi tìm cố tu nguyên tới?” Cố tu nguyên xem như vân nùng hậu trạch trung dưỡng trai lơ, này trong phủ người đều biết, hắn nói trong ngực chiêu quận chúa trước mặt là nhất dùng được. Xuân ấm lòng hạ thở dài, giải thích nói: “Cố công tử trước đây nói là phải về hương tế tổ, đã rời đi hơn phân nửa tháng, còn không biết khi nào mới trở về đâu.” Nếu không có như thế, nàng sáng sớm liền cầu đến cố công tử đi nơi nào rồi. Cảnh ninh chân mày hơi chọn: “Cũng chính là vân nùng, có thể dung đến hắn như vậy tự tại.” Xuân ấm cúi đầu rũ mi, cũng không dám nói thêm cái gì, rốt cuộc đây là chủ tử sự tình, không chấp nhận được nàng tới xen vào. Còn nữa, này trong phủ người hoặc nhiều hoặc ít đều chịu quá cố công tử ân huệ, nàng cũng không tốt ở sau lưng khua môi múa mép. Cảnh ninh phủi phủi ống tay áo, vào chính viện. Trong viện hoa dưới tàng cây bày cái trường kỷ, này thượng nằm cái thân hình yểu điệu mỹ nhân, vẩy mực tóc dài hợp lại ở một bên, da như ngưng chi, lại đáp thượng đỏ bừng môi, đảo như là một bộ mỹ nhân xuân ngủ đồ. Đúng là này phủ đệ chủ nhân, hoài chiêu quận chúa. Vân nùng xưa nay tính nết còn tính hảo, nhưng hận nhất người khác nhiễu nàng thanh mộng, cho nên bọn thị nữ căn bản không dám tiến lên. Cảnh ninh lại không có gì kiêng kị, hành đến giường trước, cười nói: “Đều canh giờ này, còn không tỉnh?” Thấy nàng lông mi khẽ run, lại chưa trợn mắt, cảnh ninh lại nâng tay áo ở trên mặt nàng phất một cái: “Ngươi nếu lại không tỉnh, ta đây liền tiến cung đi. Vãn chút thời điểm chính ngươi vào cung, nếu gặp Thái Tử, nhưng không ai giúp ngươi chắn.” Hai người quen biết nhiều năm như vậy, đối lẫn nhau có thể nói là thập phần hiểu biết, cảnh ninh một câu liền véo ở nàng tử huyệt thượng. Vân nùng sâu kín mà thở dài, tràn đầy không tình nguyện mà chống ngồi dậy tới. Nàng đôi mắt sinh đến cực hảo, là hơi hơi thượng chọn mắt đào hoa, sóng mắt lưu chuyển gian nhìn quanh rực rỡ. “Ta đó là đi, cũng bất quá là đương cái vách tường hoa thôi.” Vân nùng từ xuân ấm trong tay tiếp nhận trà đặc uống lên khẩu, miễn cưỡng đánh lên chút tinh thần tới, lại hướng cảnh ninh oán giận nói, “Bất quá mười mấy năm đều như vậy lại đây, cũng không kém lúc này đây là được.” Vân nùng là trung liệt lúc sau, khi còn bé phụ thân chết trận sa trường vì nước hy sinh thân mình, mẫu thân nghe nói sau bệnh nặng không dậy nổi, không bao lâu liền cũng buông tay nhân gian, chỉ chừa nàng như vậy một cái bé gái mồ côi. Là khi nam bắc giao chiến, vì chương hiển chính mình săn sóc công thần, hoàng gia nhân hậu, Hoàng Thượng đơn giản cho nàng quận chúa tên tuổi, phong hào hoài chiêu, dưỡng ở Hoàng Hậu trong cung. Tự kia về sau, ngày lễ ngày tết đều là muốn đem nàng kêu ra tới lưu một vòng cấp những người khác xem, hảo chương hiển chính mình nhân đức, làm triều thần tiếp tục khăng khăng một mực vì hắn bán mạng. Vân nùng thừa hoàng gia “Hậu ái”, tự nhiên đến tận tâm tận lực mà đương hảo cái này vách tường hoa. “Nói cẩn thận,” cảnh ninh không nhẹ không nặng mà ở nàng mu bàn tay trừu hạ, “Đừng tiêu ma canh giờ, tắm gội rửa mặt chải đầu đi.” Vân nùng biết nàng đây là vì chính mình suy nghĩ, mềm thanh âm cười nói: “Ngươi yên tâm, lời này ta cũng liền ở ngươi trước mặt nói nói.” Nếu tế luận lên, hai người xem như kém bối phận, nhưng lại là thật đánh thật bạn thân. Cảnh ninh trưởng công chúa là tiên đế nhỏ nhất nữ nhi, rất là được sủng ái, Hoàng Thượng kế vị lúc sau đãi nàng cũng rất là dung túng, coi như là hữu cầu tất ứng. Vân nùng phong quận chúa sau, dưỡng ở hứa Hoàng Hậu trong cung, chỉ là hứa Hoàng Hậu có chính mình con cái, đãi nàng cũng không tính để bụng, chỉ lo mặt mũi thượng không ra cái gì sai lầm là đủ rồi. Nhưng thật ra xem vân điện đậu Thái Hậu đãi nàng thực hảo, sau lại đơn giản đem nàng nhận được chính mình bên kia, cùng cảnh ninh trưởng công chúa dưỡng ở một chỗ. Này đây, hai người tuy kém năm sáu tuổi tuổi tác, nhưng giao tình lại là tốt lắm. Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Sau Khi Trọng Sinh Của Bạch Nguyệt của tác giả Thâm Bích Sắc.
Kinh Niên Lưu Ảnh
Thời niên thiếu, ai chẳng từng thích một người. Cậu ấy là chàng trai rực rỡ như ánh mặt trời, xuất sắc khiến người ta chói mắt. Cậu ấy là bầu trời, thi thoảng nắng, thi thoảng mưa, bất kể cậu mang dáng vẻ nào cũng đều là phong cảnh đẹp nhất. Và Triển Nhược Lăng đã yêu thầm một cậu bạn như thế. Cậu ấy tên là Chung Khi. Kì thực yêu thầm khiến cho con người ta vừa vui lại vừa buồn. Vui vì không phải thất tình, buồn vì chẳng có cơ hội để mà thất tình.   Cậu không hề hay biết, có một người con gái vẫn luôn lẳng lặng ngắm nhìn mình. Cậu không hề hay biết, có một người con gái bao dung cho mọi trò đùa ấu trĩ của mình. Cậu không hề hay biết, có một người con gái, dù ở phương xa, dù qua bao năm tháng, vẫn chờ đợi cậu, vẫn nhớ nhung cậu, vẫn gửi tin nhắn đến một số điện thoại không còn tồn tại, chỉ vì quá thích một người. Những điều mà cậu không biết nhiều hơn cả những gì cậu thấy ở cô ấy và chính những điều đó, đã làm cô ấy đau khổ day dứt suốt những tháng năm trưởng thành. “Thì ra, thích một người lại đau lòng như vậy.”  Đời người có bao nhiêu lần 12 năm? Chúng ta quen biết được 12 năm. Chúng ta xa cách 8 năm. Nhưng lại yêu thầm nhau 10 năm. Vậy 10 năm dang dở ấy, chúng ta đã làm gì để rồi nuối tiếc không nguôi? Nhược Lăng là một cô gái dịu dàng, vô cùng dịu dàng và giàu tình cảm, là cô gái khiến cho mình có cảm giác, nếu mình là một người con trai, mình nhất định sẽ thích cô ấy. Bởi Nhược Lăng kiên cường, Nhược Lăng cố chấp, Nhược Lăng thích Chung Khi đến đau lòng và hết mình như vậy. Và hơn hết mình cảm phục cô ấy, vì cô ấy có thể lẳng lặng ôm một mối tình trong nhiều năm đến thế cho dù có đau buồn hay khổ sở cũng chưa từng buông tay. Thanh xuân năm ấy, Nhược Lăng và Chung Khi là bạn cùng lớp năm lớp 10 và 11. Năm lớp 10, Nhược Lăng bị tai nạn, vụ tai nạn trở thành vết thương ám ảnh nghiêm trọng với cô. Sau khi trở lại trường, cô gặp được Chung Khi, cậu bạn như ánh mặt trời có thể xua tan hết những tăm tối trong lòng. Cô lẳng lặng thích cậu suốt những năm tháng ấy. Lên 12, hai người khác lớp, cô vốn tưởng có thể học đại học chung một thành phố với cậu, nào ngờ, cô đến Bắc Kinh mà cậu thì vẫn ở lại phía Nam. Từ đó, hai người bắt đầu xa nhau. Lần chia tay ấy, không ngờ lại đến tận 8 năm đằng đẵng. “Nếu như có thể, mình sẽ dùng cả đời này để nhớ về cậu.” “Thoáng chớp mắt, bao nhiêu năm đã qua đi, thời gian đã làm phai nhòa rất nhiều thứ, chỉ có ký ức về anh, chưa từng phai nhạt.” “Năm năm, em chỉ làm hai việc, việc thứ nhất là sống, việc còn lại chính là nhớ anh." Yêu thầm. Bỏ lỡ. Xa cách. Gặp lại... Liệu Nhược Lăng và Chung Khi có thể về bên nhau hay không khi mà họ đã từng vì những nỗi buồn đau trong lòng mà rời xa nhau lâu như thế?  .... "Kinh niên lưu ảnh" là câu chuyện không mới lạ trong thời đại ngôn tình tràn lan này. Nữ thích nam, hai người chia cách nhiều năm (nam nữ chính đều ra nước ngoài), sau này gặp lại mới biết nam cũng thích nữ, cuối cùng ở bên nhau. Nó là kịch bản vẫn thường thấy trong các câu chuyện thầm mến. Nhưng bù lại giọng văn tác giả khá hay, chầm chậm, nhẹ nhàng và được dịch mượt nên góp phần làm câu chuyện trở nên cảm động đi vào lòng người hơn.  Mình rất thích tính cách nữ chính, dịu dàng, kiên cường. Còn nam chính thì cũng giống như bao anh nam chính khác, tổng tài này, đẹp trai này, được cái hơi ấu trĩ, mặc dù chính bởi sự ấu trĩ này khiến hai người xa cách nhiều năm. Truyện lấy nữ làm chủ đạo, toàn chính văn hầu như đều là suy nghĩ, tình cảm của Nhược Lăng, có ngoại truyện về nam chính.  Thật sự thì mình không thích nam chính cho lắm, chắc vì không đủ… xứng đáng? Chung Khi thích Nhược Lăng sau, lại hiểu lầm cô ấy trước, cậu cũng là người rời đi trước, may là người chờ đợi đến cuối cùng. Cho nên mình luôn có cảm giác tình cảm của nam chính đuối hơn, chỉ có duy nhất một chi tiết mình ấn tượng về nam chính, đó là cậu ấy đã học tiếng Tây Ban Nha vì nữ chính. Theo mình thấy thì phân đoạn phía sau khi hai người đến với nhau hơi nhanh. So với thời gian chờ đợi thì không nhanh, nhưng cách miêu tả tâm lí lại nhanh. Có lẽ vì sau khi gặp lại hai người ở bên nhau quá dễ dàng, nên mình cứ cảm thấy thiếu chút gì đó. Giống như kiểu bạn vừa ăn xong món khai vị đã bắt đầu món tráng miệng ấy.  Ngoài ra, trong truyện có nhắc đến anh trai nữ chính, tình cảm anh trai dành cho nữ chính khá cảm động. Mặc dù chỉ xuất hiện chút xíu, nhưng mà anh là nguyên nhân gián tiếp khiến hai người không đến được với nhau. Truyện mang màu sắc nhẹ nhàng cảm động và chút gì đó man mác rất thích hợp cho mn nhâm nhi bên ly trà chiều nè ^^ Trích đoạn: “Cậu đã ra nước ngoài rồi. Cuộc sống của cậu có lẽ có rất nhiều màu sắc. Cũng không biết cậu có trở về không. Nhưng mà cho dù cậu quay về, cũng chưa chắc đã nhớ được mình. Nếu như có thể, mình sẽ dùng cả đời này để nhớ về cậu.” “Em nói anh chưa chắc đã nhớ được em. Em nói sai rồi, người anh nhớ rõ nhất, chính là em. Em nói hy vọng anh được vui vẻ, nhưng nếu em không trở về, anh sẽ không thể nào vui vẻ được. Em có hiểu không? Để anh tính một chút, em viết cho anh tổng cộng 37 bức mail. Những câu hỏi trong đó, lẽ nào em không muốn biết được câu trả lời sao? Anh sẽ dùng thời gian cả đời này để trả lời em. Anh chỉ có một câu này thôi, anh đợi em trở về.” Triển Nhược Lăng ngẩn ra, qua rất lâu mới biết mình cần phải lên tiếng: “Sao anh lại ở đây?” Giọng nói phát ra nghe như không phải của chính cô nữa. Một tay Chung Khi chống vào khung cửa, khóe môi nhẹ nhàng cong lên: “Bởi vì có em ở đây.” ----------------------- " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Thượng Dung Hoa  - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Review bởi: Mai Nguyễn **Ghi chú : Nam nữ chính sạch, độc giả ăn chay Hai nhân vật chính học cùng nhau lớp 10. Dưới con mắt của bạn bè Triển Nhược Lăng và Chung Khi là đôi oan gia, thỉnh thoảng trêu chọc nhau. Nhưng nào ai hay trong lòng hai bạn đã nhen nhóm tình cảm thầm thương trộm mến. Khi Nhược Lăng vào lớp 10 gia đình cô xảy ra biến cố. Nhìn thấy em trai tai nạn mất trước mặt mình là sự đả kích rất lớn với Nhược Lăng. Dù cô luôn thản nhiên, tỏ vẻ vui vẻ nhưng trong cô chứa đựng vết thương lòng rất lớn. Chính lúc đó Chung Khi xuất hiệt. Sự trêu đùa của cậu giúp cô xoa dịu nỗi buồn. Cậu ở bên cô khi cô tuyệt vọng, cùng cô đợi xe bus. Hình bóng cậu ngày càng khắc sâu trong cô. Cô nhớ điệu cười của cậu, nhớ hình bóng cậu khi chơi bóng rổ. Thế rồi khi phân ban khi học đại học, cơ hội hai người gặp càng ít, duy trì liên lạc ngày càng thưa. Để rồi khi biết Chung Khi là du học sinh trao đổi bên Úc cô bỗng nghẹn nỗi buồn xót xa . Buồn vì sự chia cắt không biết có ngày gặp lại, buồn vì " hóa ra cô là người bạn không đáng để cậu thông báo khi đi '' Rất nhiều người trong chúng ta đồng cảm với tình yêu không dám nói của như Nhược Lăng. Nhưng mấy ai có được sự cố chấp của cô. Khi sang Tây Ban Nha học thạc sĩ cô vẫn mang trong mình hình bóng của anh, 8 năm xa cách không làm tình cảm của cô phai nhạt. 5 năm bên Tây Ban Nha cô chỉ "sống và nhớ anh" Cô về nước và thấy anh trên TV. Cậu học trò thích đùa cợt trêu chọc ngày nào giờ đã trưởng thành trở thành người đàn ông lịch lãm, thành đạt. Anh đã về nước, anh và cô rất gần nhau nhưng sao cô thấy anh quá xa xôi. "Đúng vậy, cuối cùng anh đã trở về, hơn nữa còn thành công chứng minh bản thân "- ,"Nhưng quá khứ của anh, thành công của anh đều không có hình bóng em" " Chung Khi, tạm biệt. Từ nay, em sẽ đem toàn bộ những kí ức về anh, chôn cất tận cùng trong tim, không còn trông mong gì nữa. Nửa đầu truyện dưới góc nhìn của nữ chính ta không khỏi thương cảm, xót xa cho Nhược Lăng, cho sự si tình cố chấp của cô. Đến nửa sau khi nội tâm Chung Khi hé mở, chúng ta thấy anh cũng đáng thương không kém. Những năm tháng thời niên thiếu trong lòng anh cũng cất giấu cái tên của một nữ sinh - Triển Nhược Lăng. " chỉ một khoảnh khắc, một nụ cười có lúm đồng tiền đã đủ để anh bắt đầu cơn say nắng. Trong lúc vô tình, hình ảnh người đó đã ở lại trong trái tim anh." Nhưng có những hiểu lầm, có những sự im lặng, sự vô tình khiến người ta xa nhau Dù sang Úc du học với bộn bề công việc anh vẫn lưu giữ hình bóng cô trong tim. Sau khi về nước, tham gia họp lớp khi biết cô đi Tây Ban Nha, khi biết những nghi ngờ trước kia chỉ là hiểu lầm. Cảm giác của anh chuyển từ chua chát rồi chìm xuống địa ngục. " Chung Khi không thể cử động, cảm giác như thể lăn từ núi đao xuống, đau đến thấu xương. Đến khi anh đọc những bức thư cô gửi qua mail - những giãi bày tình cảm của cô. Trong lòng anh giờ là nỗi buồn thăm thẳm. " Thì ra một hạnh phúc chỉ cần đưa tay ra là với tới, cứ như thế trôi tuột qua kẽ tay anh. " Bức thư dưới lời văn của Nhược Lăng , ta cảm thấy nỗi buồn, khắc khoải, day dứt của cô khi viết. Bức thư dưới góc nhìn của Chung Khi, độc giả có thể cảm nhận thấy sự đau khổ , xót xa, ân hận của anh. Chắc hẳn anh đã không ngừng " oán trách sự hàm hồ của mình, nhạo báng lòng tự ái đến nực cười của mình Những bức thư cô gửi, anh chỉ có một câu trả lời duy nhất " anh sẽ đợi em em về, anh sẽ dùng cả cuộc đời đời để chờ em" Chung Khi tự trừng phạt mình, anh muốn tự trải nghiệm sự vô vọng, khắc khoải day dứt, và cả sự đau khổ giống như cảm giác Nhược Lăng khi đợi anh. " Bởi vì không thể biết sẽ đợi đến bao giờ, cho nên quãng thời gian chờ đợi thêm đằng đẵng. Truyện kết thúc HE, một kết thúc có hậu cho sự si tình của Nhược Lăng, cho sự kiên trì của Chung Khi, cho sự chờ đợi của hai người. Đoạn đầu hơi ngược, sau ngọt. Không tiểu tam, không nam nữ phụ. Mình rất thích văn phong tác giả, nhẹ nhàng sâu lắng,những đoạn miêu tả nội tâm rất thấm, thấy đâu đó hình ảnh cảm xúc của mình trong nhân vật. Bạn edit mượt. *** Thanh xuân, còn gì đáng quý hơn khi người mình thầm yêu cũng yêu mình. Có lẽ đó là điều tuyệt vời nhất nhưng nếu cùng yêu thầm nhau, lại không ai dám tỏ tình thì điều ấy ngược lại vô cùng đáng tiếc vì khi ấy chúng ta đã vô tình bỏ lỡ lẫn nhau, bỏ lỡ đoạn thời gian được ở bên nhau.  ” Kinh niên lưu ảnh” là một câu chuyện kể về tình yêu thầm của Chung Khi và Triền Nhược Lăng từ khi còn học Cao Trung, họ bỏ lỡ 10 năm của nhau, cũng may cuối cùng cũng đến được với nhau. Ngay từ khi vào lớp 10, Triển Nhược Lăng đã bị ấn tượng bởi Chung Khi trong tiết hóa học, giáo viên bảo đọc lại bài thì anh nói ” Xem xong rồi”, chính câu nói ấy đã khiến Nhược Lăng để ý anh. Chung Khi là mẫu con trai rất dễ gây ân tượng cũng như thiện cảm đối với thầy cô, bạn bè. Anh có ngoại hình nổi bật, thành tích xuất sắc, lại thêm sự năng động, sôi nổi kèm chút nghịch ngợm, ngây thơ rất phù hợp với lứa tuổi. Và có lẽ đây cũng là nam chính trong những truyện thanh xuân vườn trường hợp với gu của mình nhất. Thật không may cho Nhược Lăng khi vào học được vài tháng cô bị tai nạn, phải nghỉ học tận 4 tháng khi quay lại thì có cảm giác không quen thân với lớp nữa dù sao cô cũng đã nghỉ quá lâu. Lần đầu nói chuyện của cô à Chung Khi là khi được Trình Tử Dao nhờ phát vở bài tập hộ vì chưa quen với chỗ ngồi mới nên cô hỏi anh ngồi ở đâu và anh đã lên tiếng trả lời. Còn sau này anh càng ngày càng hay trêu cô, phải chăng đây cũng chính là thích ? Mình có ấn tượng nhất với ba chi tiết của truyện, một là khi Nhược Lăng nghĩ mình bị ung thư máu, khóc bên đường và Chung Khi đứng chờ xe bus cùng cô, khi cô viết vào vở ngữ văn của anh bày tỏ chuyện anh hay gán ghép cô với Ngôn Dật Khải, và khi cô cùng anh trai đi vào McDonald đã gặp anh cùng nhóm bạn ngồi ăn. Đối với mình, những chi tiết này đều báo hiệu cho sự nảy sinh tình cảm từ cả hai và là nút thắt dẫn đến quãng thời gian xa cách sau này. Lên 12, thì cô chọn học Lịch sử nên không cùng lớp với anh nữa, trong năm ấy cô tham gia cuộc thi tiếng Anh nên đã được tuyển thẳng vào đại học ở Bắc Kinh, cô nghĩ anh cũng sẽ học ở Bắc Đại nhưng năm ấy môn Văn anh lạc đề nên chỉ đành học Trung Đại thế là hai người lại lần nữa vô duyên với nhau. Những lần họp lớp sau này, anh đến cô không đi, cô đến thì anh lại không đi. Cứ thế họ ngày càng xa cách, cô đi trao đổi học sinh, anh cũng đi du học Úc, khi anh về thì cô lại Du học Tây Ban Nha và ở đấy làm việc. Mãi đến sau này khi tình cờ gặp lại nhau trong bệnh viện ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên: ” Ánh mắt của Chung Khi dừng lại trên người cô, trong đôi đồng tử đen sâu thẳm của anh đều là hình ảnh của cô, khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười nhạt, “Triển Nhược Lăng tôi sắp không nhận ra cậu nữa rồi.” Triển Nhược Lăng dùng sức miết chặt quai túi, tựa như bằng cách này có thể đem đến cho mình nhiều sức lực hơn, nhưng trong đầu chỉ hoàn toàn trống rỗng. Anh vẫn còn nhớ cô. Đã tám năm qua rồi, anh vẫn còn nhớ ra cô. Trong lòng không rõ đang cảm động hay được giải thoát, hốc mắt lại nóng lên. Nhưng mà, thế này cũng ích gì kia chứ? Triển Nhược Lăng mở miệng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “thế à?” Đúng thế, anh đương nhiên không nhận ra em rồi. Chúng ta đã tám năm không gặp nhau rồi mà. Tám năm, dài đến mức nào. Vết thương từ những năm tháng niên thiếu, giờ phút này, không chút giữ lại bị xé toạc ra. Cô bất giác nghĩ, nếu như anh vẫn là anh của trước đây, hoặc giả cô có đủ dũng khí để nhìn thẳng vào anh. Chỉ là gặp lại nhau, mới hoảng hốt nhận ra anh đang đứng trước mặt cô lúc này, đã là một anh hoàn toàn khác rồi. Bộ dạng non nớt thuở thiếu niên đã được cởi bỏ, thay vào đó là sự trưởng thành, thận trọng của một người đàn ông. Mong chờ lâu như vậy, thật sự có thể đợi đến bây giờ, vậy mà cô lại không biết làm cách nào để đối mặt với anh.” Họ đã biết nhau ” 12 năm, yêu thầm nhau 10 năm, xa cách nhau 8 năm và ở nước ngoài 5 năm”. 8 năm quãng thời gian đó đủ để cho con người ta vơi đi nỗi đau của một cuộc tình, tìm kiếm cho mình hạnh phúc mới nhưng không thể làm dịu đi sự trăn trở, nuối tiếc của tình yêu thầm bấy năm nhất là khi cả hai đều không thể quen nhau. Giây phút gặp lại không chỉ có sự ngạc nhiên mà tôi nghĩ đấy còn là giây phút tuyệt vời nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời họ. Có lẽ ông trời cũng không nỡ thấy họ đều yêu thầm nhau mà xa cách nhau nhiều năm như thế nên giờ đây đã để họ gặp lại nhau. Những tháng ngày sau này cũng chính là những tháng ngày hai người dần dần gỡ bỏ từng lớp rào chắn do khoảng thời gian xa nhau từ từ từ đến bên nhau. Khi nhận được lời tỏ tình của Chung Khi, Nhược Lăng đã khóc và những tháng ngày sau này là những tháng ngày sống trong tình yêu của hai người. Một cái kết quá viên mãn của một tình yêu thầm nhiều năm như thế. Truyện không có tình huống kịch tính, rất nhẹ nhàng nhưng để lại dấu ấn khó quên bởi khó có được tình yêu thầm nào hay đúng hơn là một mối tình thanh xuân nào có thể có cái kết trọn vẹn như thế. Có lẽ bản thân tôi không thích những gì quá mạnh mẽ, kịch tính nên đây là bộ truyện rất đáng thưởng thức.   Mời các bạn đón đọcKinh Niên Lưu Ảnh của tác giả Như Thị Phi Nghênh.