Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Đến Bên Cạnh Tôi

VĂN ÁN: Truyện được edit bởi chị Mọc Cameo | Beta: An Tĩnh Năm hai mươi sáu tuổi, Quan Hề đột nhiên được người khác cho biết mình không phải con ruột của nhà họ Quan. Con gái chân chính của nhà họ Quan lập tức được đón về từ một góc xó xỉnh của thị trấn nhỏ. Trong lúc nhất thời, trời đất đảo điên, phải chia sẻ tình thương của ba mẹ, phân chia tài sản, ngay cả chồng chưa cưới của cô cũng có thể thay đổi. Sau một đêm suy nghĩ, Quan Hề tỉnh táo ra quyết định che giấu lương tâm, đi tỏ tình với chồng chưa cưới của mình để mượn sức từ anh, “Giang Tuỳ Châu, em yêu anh! Không yêu được anh, em sống không nổi!” Công tác trở về, Giang Tuỳ Châu nhìn mặt đất rải đầy cánh hoa hồng, hơi nhướn mày hỏi: “Quan Hề, em lại thích chiếc túi hiệu nào nữa à?” … Cô cả nhà họ Quan có chồng chưa cưới vừa giàu vừa đẹp trai, nhưng trong lòng mọi người đều biết rõ, quan hệ giữa cô và chồng chưa cưới chỉ là hôn nhân plastic ‘nói tiền không nói yêu’. Sau khi con gái thật sự của nhà họ Quan trở về, mọi người đều trù ẻo Quan Hề mất sạch toàn bộ mọi thứ. Cho đến lần đấu giá nọ, mọi người tận mắt nhìn thấy người chồng chưa cưới của cô – Giang Tuỳ Châu tiêu tiền như nước chỉ để mua cho cô một bộ trang sức xa xỉ. Bạn bè của anh sốt ruột khuyên can, “Cậu điên rồi, Quan Hề không phải vợ chưa cưới của cậu đâu.” Nhưng họ chỉ thấy Giang Tuỳ Châu bình tĩnh cười đáp: “Tôi cưng chiều vợ chưa cưới của tôi, ai dám nói đổi là đổi?” Couple: Nữ tâm cơ VS Nam bụng dạ đen tối. Nữ chính theo đuổi nam chính để đảm bảo bản thân mình sẽ không trở thành câu chuyện kể về kẻ nghèo hèn. Ngũ quan của nữ chính tuyệt mỹ nhưng tam quan không hoàn mỹ (không liên quan đến tam quan của tác giả). #Đô thị tình duyên, tình yêu và hôn nhân, ngọt văn# Từ khoá: Vai chính: Quan Hề, Giang Tuỳ Châu. Vai phụ: … | Cái khác: … Một câu tóm lược: “Gia tài nhà chồng chưa cưới của tôi đáng giá bạc triệu.” ***   Review: 04/05/2021   Tặng hoa (2135)  Tuy rằng chữ “Hề” trong tên Quan Hề mang một ý nghĩa hết sức tốt đẹp, nhưng khi nhận được tin tức động trời đó, cô vẫn cảm thấy cuộc đời mình thật sự như một trò “hề”.   Từ nhỏ đến lớn sống trong nhung lụa, người xung quanh đều phải nhìn vẻ mặt của cô mà cư xử, vậy mà đùng một cái, Quan Hề được ba mẹ thông báo rằng cô chỉ là một đứa con nuôi.    Thế chẳng phải tất cả đều là nhặt được sao? Thân phận này, tài sản này, kiêu ngạo này và cả mối hôn sự với Giang Tùy Châu nữa này.   Quan Hề sau một đêm rơi thẳng từ trên chín tầng mây xuống, cuối cùng cũng có thể bình tĩnh phân tích vấn đề. Ok, cô là con nuôi của nhà họ Quan, ba mẹ đã tìm được con gái thật sự của họ, cuộc sống sau này của cô phải nhìn mặt người ta mà sống sao?   Đương nhiên là không. Quan Hề này cho dù không phải là công chúa thì cô cũng sẽ giữ chặt lấy vương miện trên đầu mình. Nghĩ như vậy, dường như cô phải làm chút gì đó rồi.   Việc đầu tiên chính là duy trì mối quan hệ với Giang Tùy Châu. Tuy rằng hai người vốn là hôn ước thương mại, nhưng bên nhau nhiều năm như vậy, kể ra không có tình thì cũng có nghĩa, mà phương diện kia, ừm, cực kỳ hợp nhau. Thế nên, Quan Hề tin rằng, cô sẽ giữ được anh.   Thế là, dạo gần đây, tình trạng thường xảy ra nhất giữa hai người bọn họ chính là:   “Quan Hề, em lại thích mẫu túi phiên bản giới hạn nào rồi à?”   “Quan Hề, em có thể trở lại như bình thường được không?”   Quan Hề thật sự tức giận, khó khăn lắm cô mới chịu nhún nhường trước Giang Tùy Châu, vậy mà anh chẳng những không cảm động mà còn nhìn cô bằng ánh mắt cứ như là cô có bệnh vậy.   Cũng không thể trách Giang Tùy Châu, trước giờ anh vốn là con người lạnh lùng, quan hệ với cô cũng xuất phát từ lợi ích gia tộc. Tuy rằng ở bên cô rất thoải mái, nhưng anh đã quen với một Quan Hề kiêu căng và ngang ngược, mà anh cũng hết sức hưởng thụ cá tính này của cô.    Ấy vậy mà đột nhiên cô lại thay đổi thái độ với anh, quan tâm chăm sóc, còn làm một số việc trước giờ chưa từng động tay. Một cô gái tràn đầy sức sống, vui vẻ yêu đời, vậy mà cũng có một vài khoảnh khắc nặng nề tâm sự. Giang Tùy Châu thật sự không nhìn nổi nữa rồi.   Cuối cùng, không cần anh cho người điều tra, nhà họ Quan đã chính thức công bố bí mật này. Họ nói, cho dù là có thêm một cô con gái, mọi thứ vẫn không có gì thay đổi. Có ma mới tin.    Quan Hề đâu phải trẻ con, càng không phải là công chúa sống trong lầu son không hiểu sự khắc nghiệt của trần gian thế thái. Hơn ai hết, cô hiểu rõ cái giới thượng lưu đắp tiền lên mặt này, chỉ cần có tiếng gió, họ sẽ đồn thành bão táp mưa sa. Thế cho nên, sau khi nhà cô đón nhân khẩu mới, Quan Hề luôn sống trong cảm giác bị bao vây tứ phía. Những người từng ganh tỵ với cô, những cô gái bên ngoài nịnh nọt bên trong ghét bỏ cô chỉ trông chờ ngày cô ngã ngựa để mà chà đạp. Càng như vậy, Quan Hề càng không cho họ được như ý.   Con nuôi thì sao chứ? Ngoại trừ việc thái độ của mẹ thay đổi khiến cô đau lòng ra, dường như chẳng có gì tác động đến cô cả. Quan Hề vẫn đi làm, thậm chí còn chăm chỉ và nghiêm túc hơn trước kia. Vốn dĩ cô đã có sẵn một nền tảng khá tốt trong công việc rồi, chẳng qua bây giờ cô cần có nó để chừa đường lui cho mình mà thôi.    Chuyện công việc đã ổn, hiện giờ chỉ còn chuyện với Giang Tùy Châu. Tuy rằng sau khi xảy ra sự việc, thái độ của anh vẫn như cũ, nhưng cô biết con người lạnh lùng như anh, sẽ không vì tình cảm mà bỏ qua lợi ích. Huống chi, giữa hai người cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm.   À, đó là một phía Giang Tùy Châu thôi. Bởi vì, bên phía Quan Hề, cô chấp nhận thất bại rồi. Cứ nghĩ bản thân sẽ dễ dàng buông bỏ, lại bàng hoàng phát hiện ra mình đã lún sâu từ lúc nào.    Trước khi mọi chuyện xảy ra, cô vẫn đinh ninh rằng đây là một mối liên hôn, cô và anh cũng khá hòa hợp, cứ như vậy mà đi theo con đường đã định. Rồi khi mọi chuyện xảy ra, cô vẫn đinh ninh rằng anh sẽ nói lời chia tay, tìm đến một đối tượng có thể giúp đỡ tốt nhất cho sự nghiệp của anh. Nhưng điều mà Quan Hề không ngờ đến, lại chính là cảm giác nuối tiếc xa lạ này. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Cô, thế mà lại cảm thấy luyến tiếc anh, lưu luyến khoảng thời gian ở bên anh, lưu luyến cảm giác được anh chiều chuộng một cách lạnh lùng. Thế nên, một Quan Hề vừa quyết đoán vừa dứt khoát, lần đầu tiên lựa chọn phương pháp ấu trĩ nhất, tránh mặt.   Giang Tùy Châu không hiểu. Anh vốn không hiểu rõ chuyện tình cảm, từ nhỏ đến lớn, anh biết mình phải ở bên Quan Hề, mà anh cũng thực sự làm như vậy. Khi gia đình cô có chuyện, gia đình anh bảo anh phải chia tay, thế nhưng bản thân anh cũng cảm thấy khó hiểu vì quyết định của mình.    Nếu như chỉ là liên hôn, cứ chia tay là được. Nhưng tại sao anh lại không muốn? Dường như cô gái kiêu căng ương ngạnh đó đã không còn chỉ là đối tượng kết hôn phù hợp vì hoàn cảnh nữa rồi. Mà từ lúc nào chính anh cũng không biết, Quan Hề đã trở thành đối tượng kết hôn phù hợp với anh, chỉ bởi chính cô mà thôi.   “Quan Hề, em có thể ngang ngược hết cỡ.” Anh thích.   Có thể khẩu vị của Giang Tùy Châu hơi khác người, nhưng anh thực sự thích một Quan Hề ở bên anh không sợ trời không sợ đất, càng không cần sự ban phát tình cảm của những người làm cha làm mẹ không xứng đáng. Sự thiếu hụt tình cảm của cô, một mình anh bù đắp là được rồi.   Bá đạo như vậy, độc tài như vậy. Lại khiến Quan Hề rung động.   Trải qua sự dày vò của tâm lý bị bỏ rơi, cuối cùng kết quả thu được một tình yêu giống như ăn kem vào mùa đông vậy. Vừa lạnh lùng vừa ngọt ngào, thấm tận tâm can.   Tình cảm của Giang Tùy Châu và Quan Hề phát triển ngược với trạng thái thông thường. Ở bên nhau trước, trải qua biến cố mới phát hiện đã yêu nhau từ lúc nào. Không cần nói cũng biết, muốn bao nhiêu ngọt ngào, được ngọt ngào bấy nhiêu.   Giang Tuỳ Châu là chàng trai cực phẩm, lại được cái lạnh lùng. Tuy thường xuyên được các thiên kim nhắm đến nhưng vẫn một lòng với Quan Hề. Mà không muốn chung thuỷ cũng khó, Quan Hề nhà anh ngang ngược như vậy, đã không thích thì xuống tay không thèm nể mặt ai cả. Một cô gái thông minh xinh đẹp, trước giờ chưa bao giờ để bản thân chịu thiệt, vậy mà vừa nghe nói anh gặp khó khăn đã bằng lòng giao hết tài sản để “cứu” anh.    “Em không cho phép người khác bắt nạt anh.” Chỉ mình em thôi. Hiểu chưa?   Cô “chất lừ” như vậy, sao anh có thể nhường cho người khác được đây? Chỉ có thể giữ chặt cô cả đời, cho cô được ngang ngược cả đời, trong vòng tay anh.    Xuất phát điểm của họ không phải là tình yêu, nhưng giữ được họ ở bên nhau, chấp nhận trải qua mọi biến cố của cuộc đời cùng với nhau, thì đó chắc chắn là tình yêu.  ____   “ “: Trích từ truyện.   *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ     Mời các bạn mượn đọc sách Người Đến Bên Cạnh Tôi của tác giả Lục Manh Tinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tổ Trọng Án - Yên Thủy Tinh
Những vụ Tổ Trọng Án ly kỳ không lời giải, những án mạng kinh hoàng chưa có manh mối. Nhờ sự kết hợp giữa Triển tiểu miêu là một tiến sĩ tâm lý học kết hợp cùng một con phóng khoáng như điên, Bạch lão thử. Thử miêu liên thử án nào cũng phá. Thử miêu văn hiện đại. Những phân tích tâm lý học trong này đều được tham khảo trên một bộ phim truyền hình Mĩ. *** Thành phố D, tại khu ẩm thực thương mại, một thanh niên cao gầy, mặc cả thân áo đen lười biếng lê bước chân dạo trên đường phố. Tuy thời tiết bây giờ đã sớm là đầu xuân, nhưng gió xuân tháng 3 vẫn không có gì gọi là ấm áp, đập vào mặt người vẫn có mấy phần lạnh đến thấu xương… Quả thật, thành phố nhiều gió như vậy đôi khi khiến người ta cảm thấy phiền toái, nhưng hiển nhiên, nó cũng chẳng thể quấy nhiễu nổi Bạch Ngọc Đường. Bạch Ngọc Đường chính là tên thanh niên áo đen vừa nói, ở đây, chẳng ai biết đến hắn, tuy con người hắn nhìn qua cũng không phách lối, nhưng vô luận ở thanh thiên bạch nhật hay nơi làm việc, Bạch Ngọc Đường đều có thể dễ dàng đem mình hòa nhập vào, huống gì hiện tại chỉ là nơi đường phố tịch mịch ban đêm. Dùng lời của hắn mà nói thì, hắn vĩnh viễn sẽ không thoát khỏi nhịp điệu của thành phố này , hắn và nó, vĩnh viễn hòa hợp như vậy. Hắn yêu thành phố này, bất quá, từ lúc Bạch Ngọc Đường nói những lời đó, đã sớm trải qua hai năm, hai năm, lại có thể sửa đổi rất nhiều chuyện. Năm ấy, người nghe Bạch Ngọc Đường nói chuyện đã chết, mà hắn cũng đã sớm quên mất, cái gì gọi là yêu , bất kể đối với thành phố, hay bất kỳ người nào khác. *** Mời các bạn đón đọc Tổ Trọng Án của tác giả Yên Thủy Tinh.
Những tháng năm Hổ phách tập 2 - Tuyết Ảnh Sương Hồn
“Trong những phút giây rực rỡ cuối cùng của thời thanh xuân này, bạn có nhận ra mình càng lúc càng thích nhớ lại chuyện ngày xưa không? Những tháng ngày thuần khiết vô ưu đã qua, cái lứa tuổi trẻ dại mới bước chân qua ngưỡng cửa tình yêu, từ đơn giản tới thâm sâu, duyên và phận, gặp gỡ rồi chia ly... Cớ sao mới chỉ vừa chớp mắt mà thời gian đã vụt qua để rồi tháng năm vài bận lén trộm đổi, mang gương mặt trẻ trung năm xưa hóa thành dung nhan tang thương nhường này? Thanh xuân đã qua như cuộc vui đã tàn, giữa cuộc đời đằng đẵng, quãng thời gian đẹp nhất lại chính là thứ trôi qua nhanh nhất. Ký ức tựa như một khối hổ phách trong suốt bảo bọc lấy tuổi hoa. Thứ tôi muốn kể chính là một câu chuyện được bọc trong hổ phách như thế, một đoạn hồi ức gian nan. Nếu mọi người nguyện ý thì xin cùng tôi lần theo từng dòng chữ lời văn, ngược dòng sông thời gian, cùng tìm lại những tháng năm tựa thủy.” (Tuyết Ảnh Sương Hồn) Cuốn sách Những tháng năm hổ phách là cuốn sách hay của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn. Những năm tháng về quá khứ luôn làm cho chúng ta rất nhiều hoài niệm. Những mốc thời gian đã đi quá, những kỷ niệm của tuổi thơ làm cho con người ta luôn nhớ nhung khát khao trở lại. Cuốn sách "Những tháng năm hổ phách tập 1" sẽ cho bạn những hoài niệm nhớ nhung về một thời đã qua. Hẳn các bạn đã từng đọc cuốn sách "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ", chỉ cần cái tựa đề đó thôi cũng đủ cho chúng ta có một khát khao trở lại cái thời thơ ấu biết nhường nào. Cuốn sách Những tháng năm hổ phách cho chúng ta gợi nhớ về một thời đã qua, một thời mà chúng ta sống trong vỏ bọc của gia đình. Vô lo, vô nghĩ và chơi hết mình đó là thời thơ ấu của tôi, bạn có như vậy không. Cuộc đời con người ai cũng có một quá khứ để hoài niệm, ai cũng có những khoảnh khắc để nhớ nhung. Với cuốn sách Những năm tháng hổ phách bạn sẽ được sống lại những thời khắc đó. Cuốn sách Những tháng năm hổ phách sẽ cho bạn trở lại với thời gian, trở lại với những tháng năm của những khoảnh khắc đẹp nhất trên đời. Đã có ai chưa từng tắm sông, chưa từng chăn trâu cắt cỏ và bắt chuồn chuồn, tuổi thơ của tôi là vậy đó. Những tháng năm thuộc về ký ức, thuộc về những khoảnh khắc hoài niệm của quá khứ. Bạn có muốn sống lại những khoảnh khắc đó không, bạn có điều ước mong thời gian quay trở lại không. Tôi khuyên bạn đến với cuốn sách Những tháng năm hổ phách bạn sẽ được trải nghiệm và được sống cùng với những tháng năm mà bạn mong muốn. Mời các bạn đón đọc Những tháng năm Hổ phách tập 2 của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn.
Thiên Sơn Mộ Tuyết - Phỉ Ngã Tư Tồn
Thiên sơn mộ tuyết của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn nói về một cô gái bất hạnh tên là Đổng Tuyết; Cô là một cô gái mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống cùng cậu mợ của mình. Cuộc sống “ở nhờ” đó đối với cô giống như địa ngục, hàng ngày nhìn đứa con của cậu mợ được bao bọc trong tình yêu thương của cha mẹ, cô không khỏi cảm thấy chạnh lòng.   Tuổi ấu thơ vốn chẳng có niềm vui, nhưng may mắn thay, những năm tháng cấp ba, cô đã yêu được một chàng trai tốt. Người ấy là Tiêu Sơn học cùng cô, hai người đã có quãng thời gian bên nhau thật đẹp, nhưng chỉ vì một sự hiểu lầm mà họ chia tay. Cô lên thành phố học đại học, nhưng số phận lại đưa đẩy cô vào tay một người đàn ông mà cô luôn coi là tên quỷ dữ. Mạc Thiệu Khiêm đã có vợ, cô luôn nghĩ cô sống với anh ta như một “gái bao”, không hơn không kém, chỉ mong một ngày anh ta chán cô và đá cô ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, ngày ấy chẳng đến. Mọi chuyện vỡ lở, cô bị bạn bè khinh rẻ. Đúng lúc ấy cô gặp lại Tiêu Sơn, họ muốn quay lại với nhau, nhưng cô luôn tự ti về thân phận của mình. Cả anh và cô đều có nỗi đau riêng, có những mối quan tâm riêng, họ chưa thể quay về với nhau. Nhưng cô không hề biết Mạc Thiệu Khiêm – cái người mà cô luôn coi là tên quỷ dữ ấy cũng có nỗi đau khổ riêng. Anh ta yêu cô, yêu cô hơn chính bản thân mình, anh ta chỉ ngủ với một mình cô, thậm chí anh ta còn chưa đụng tới người của cô vợ anh ta lấy một lần. Sau đó, hàng loạt những bí mật, những dồn nén, những đau khổ được phơi bày. Đến cuối cùng, cô mới hiểu đươc “con quỷ dữ” ấy đã in sâu trong trái tim cô như thế nào. Và sau những nước mắt, họ có đến được với nhau? Kết thúc truyện thiên sơn mộ tuyết sẽ như thế nào đây ? *** Cả không gian rộng lớn chỉ còn lại hai người là tôi và anh, từ trước đến nay, chưa bao giờ thế giới lại yên tĩnh đến vậy. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi được ngồi riêng với anh ở nơi này, thành phố ngoài ô cửa sổ kia đầy phồn hoa tấp nập mà cõi lòng tôi ngập tràn cô liêu. Ánh mắt tôi đăm đắm nhìn người đàn ông mình đã yêu tha thiết mười năm, cho đến tận lúc này, anh chưa từng ngó ngàng đến tôi dù chỉ một lần. Có lẽ giờ đây, bản thân anh cũng không hề nhận ra, khuôn mặt tôi khác trước ra sao, bởi lẽ trong trái tim anh chưa từng ghi lại dấu ấn của tôi. Nhưng tất cả đều do mình chọn lựa, tôi không hối hận bởi những việc đã làm. - Thiệu Khiêm... Trên khóe môi dần nở một nụ cười, nếu đây là lần cuối cùng, vậy tôi muốn mình phải cười thật rạng rỡ trước mặt anh. - Nếu đời người có thể làm lại từ đầu, em vẫn chọn yêu anh như lần đầu tiên. *** Mời các bạn đón đọc Thiên Sơn Mộ Tuyết của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.
Thượng Ẩn - Sài Kê Đản
  AudioBook Thượng Ẩn   "Có một loại người. Tựa như ma túy. Dính vào một cái. Cuộc đời này khó có thể cai." (Đậm chất Bắc Kinh, cường cường, HE.) Thượng Ẩn xoay quanh câu chuyện tình yêu học đường của cậu học trò nghèo Bạch Lạc Nhân và đại thiếu gia Cố Hải. Lạc Nhân từ nhỏ sống cùng ba và bà nội, mẹ cậu tái hôn với Cố Uy Đình – cha của Cố Hải, và muốn cậu về sống chung. Trong lúc đó, chính vì phản đối cuộc hôn nhân này của ba mình, Cố Hải đã bỏ nhà ra đi và vô tình chuyển đến ngôi trường mà Lạc Nhân đang học. Tại đây, cả hai học chung một lớp, gặp gỡ và chơi chung khiến họ nảy sinh cảm tình. Bên cạnh đó, hai người bạn Dương Mãnh và Vưu Kỳ cũng xuất hiện những tình cảm khó nói. Mời các bạn đón đọc Thượng Ẩn của tác giả Sài Kê Đản.