Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Một truyện mới được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần. Giới thiệu truyện: Một thư sinh nghèo bỗng trở nên không tầm thường, linh hồn của hắn dã thay đổi. Trong cơ thể này là Lý Dịch, một thanh niên thế kỉ 21. Trở về cổ đại, Lý Dịch còn có một thư viện trong đầu, từ nay không gì không biết. Vì vậy chí hướng của hắn cũng trở nên to lớn hơn. Cho dù không thể phong hầu bái tướng, ít ra cũng phải thử làm đại quan xem sao nha!? *** Review Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh: Siêu Phẩm Lịch Sử Quân Sự Đáng Đọc Của Vinh Tiểu Vinh Lý Dịch - một nhất phẩm đại quan lắm mưu nhiều kế, tinh thông đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cuối cùng lại chỉ có tiền đồ muốn trở thành người đàn ông của tặc vương đại mỹ nữ. Chang Read more posts by this author. CHANG 19 TH02 2020 • 3 MIN READ Review Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh: Siêu Phẩm Lịch Sử Quân Sự Đáng Đọc Của Vinh Tiểu Vinh Bạn có yêu thích thể loại lịch sử, quân sự không? Bạn có yêu thích những câu chuyện hài hước, thậm chí là hài-người-lớn một chút nhưng lại không quá mức phản cảm không? Bạn có thích một nhân vật chính thông minh, láu lỉnh, hành xử linh hoạt mà không cứng nhắc, đặc biệt không đụng chút là chém chém giết giết? Nếu câu trả lời đều là "có", vậy thì Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh của Vinh Tiểu Vinh chính là tác phẩm dành cho bạn! TIÊU DAO TIỂU THƯ SINH Tác giả: Vinh Tiểu Vinh Thể loại: Lịch sử, xuyên không, trọng sinh Văn án: Một thanh niên ngành kỹ thuật thế kỷ 21 xuyên không về cổ đại trở thành một thư sinh nghèo. Trong đại não thế mà chứa một cái thư viện, các loại tri thức cái gì cần có đều có! Đời này không nói Phong Hầu Bái Tướng, làm sao cũng phải thử cảm giác làm đại quan a? Đón ánh mặt trời mới mọc, Lý Dịch phát ra ý nguyện. ..... "Đứng lại!" Phía trên một con ngựa cao to, một tuyệt sắc nữ tử tinh tế dò xét một phen, nhẹ vẫy tay: "Trói!" Đám sơn tặc hung ác sau lưng xông lên. . . ..... Đêm động phòng hoa chúc, nhìn thấy tuyệt sắc nữ tử đẩy cửa phòng tiến vào. . . ý nguyện của Lý Dịch phát sinh cải biến. Nhất phẩm quan nhân tính là gì? Phong Hầu Bái Tướng, không có ý nghĩa! Ta muốn trở thành nam nhân của sơn tặc Vương a! Nếu bạn từng ấn tượng với lối viết hài hước, dí dỏm nhưng vẫn sâu sắc và có phần hiểu rõ sở thích của cánh đàn ông trong hai tác phẩm nổi bật của Vinh Tiểu Vinh là Như Ý Tiểu Lang Quân và Học Tỷ Của Ta Biết Ma Pháp, vậy thì yên tâm là phong cách đặc trưng đó đã được lưu truyền từ tác phẩm đầu tay Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh này của cô. Và nếu bạn yêu thích hình tượng "Mr Biết Tuốt" nhưng lại thích 'dựa hơi' nữ tử của anh chàng Lâm Vãn Vinh trong siêu phẩm Cực Phẩm Gia Đinh, vậy thì chắc chắn bạn cũng sẽ phát cuồng với anh chàng Lý Dịch - một nhất phẩm đại quan lắm mưu nhiều kế, tinh thông đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cuối cùng lại chỉ có tiền đồ muốn trở thành người đàn ông của tặc vương đại mỹ nữ. *** Lông mi run run mấy lần, hai mắt bỗng nhiên mở ra, Lý Dịch bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng.  Điều đầu tiên hắn làm sau khi thức dậy là cúi đầu nhìn xem thân thể của mình... Cánh tay vẫn còn, chân vẫn còn, những bộ phận cần có đều còn tốt, không có thiếu khuyết cái gì.  Kiểm tra từ trên xuống dưới một lần, thậm chí thằng em trong đũng quần cũng được ngắm vài lần, Lý Dịch mới dài thở phào một hơi.  Ai biết thư viện to như vậy mà hệ thống phòng cháy si đa quá, trời 38 độ quá oi bức, Lý Dịch chỉ muốn đi vào thư viện tận hưởng điều hoà không khí một chút, thuận tiện tìm một quyển sách nào đó hay hay mà đọc, không ngờ ngủ quên, chờ đến hắn cảm thấy xung quanh nóng bức mới tỉnh dậy, bên người đã không còn ai.  Nhưng nơi ánh mắt hắn có thể nhìn thấy đều là lửa, lửa lớn thậm chí đã lan tràn đến giá sách bên cạnh, nếu hắn không phải bị sức nóng đề tỉnh lại trong thời khắc nguy cấp, tin tức đầu đề sáng mai chắn chắn là "Thư viện XX ngoài ý muốn bị cháy, một nam thanh niên táng thân trong biển lửa...”  Lý Dịch kịp phản ứng, đương nhiên lập tức chạy trốn, bất quá ngay tại thời điểm hắn đứng lên chạy về hướng lối ra thì giá sách to bên cạnh ngã xuống, mắt tối sầm lại, sau đó Lý Dịch không có bất kỳ ý thức gì...  Dưới tình huống như vậy thế mà mình không chết, thân thể cũng không có bất kỳ vết thương nào, Lý Dịch thầm đánh giá nhân viên chữa cháy 10 điểm cho chất lượng.  Nói như vậy, nơi này hẳn là bệnh viện?  Không biết là bệnh viện nào, ván giường thế mà rất cứng, nằm phía trên cấn nhức cả lưng, trong không khí thế mà còn lan tràn mùi nấm mốc nhàn nhạt, không biết chăn niệm bao lâu rồi không được giặt... Lý Dịch quyết định sau khi xuất viện, sẽ đánh giá cho bệnh viện 1 sao, thật sự quá kém.  Nhìn xung quanh, hai tấm ván gỗ tạo thành một cái giường thô sơ, một cái bàn thấp cũ nát không ra dáng, trên bàn để mấy quyển sách rách rưới... ngay cả TV cũng không có, bệnh viện này xác thực cũ nát, a... chờ một chút? Góc bàn là vật gì, đèn dầu sao?  Bệnh viện này làm sao mà bần thế... Má ơi, nơi này là bệnh viện sao?!  Lý Dịch vừa mới tỉnh lại, phản ứng còn hơi chậm chạp, cho tới bây giờ mới ý thức tới, nơi này không giống như bệnh viện!  Mình dù sao cũng là bệnh nhân, thế mà bị đối xử như vậy, Lý Dịch giận dữ, nhảy xuống từ trên giường, ngay cả giày cũng không kịp mang đã đi chân trần ra ngoài.  Lý Dịch đứng bên dòng suối nhỏ thanh tịnh, biểu lộ trên mặt rất khó tin.  Nước suối rất trong, bóng dáng một người trẻ tuổi phản chiếu trong nước, như đang chơi đùa cùng với cá.  Người trẻ tuổi trong nước mày kiếm mắt sáng, phong thần ngọc lãng, da thịt trắng nõn, mặc một bộ nho bào màu xanh nhạt, búi tóc vén lên thật cao, quả thực là một thiếu niên cute, người đẹp trai như thế không biết sẽ để bao nhiêu cô gái hoài xuân đây.  Ngay cả Lý Dịch cũng không thể không thừa nhận gia hỏa này rất đẹp trai, Lý Dịch đứng ở chỗ này nhìn nửa giờ, cảm thấy mình có xu thế bị uốn cong.  Nhưng vấn đề là hắn không biết trai đẹp phía trước là ai!  Điều này còn không phải nghiêm trọng nhất.  Nghiêm trọng hơn là, gia hỏa này rõ ràng là bóng dáng của chính mình!  Lý Dịch vỗ vỗ mặt, người trẻ tuổi trong nước cũng vỗ vỗ mặt mình, Lý Dịch nhíu mày, người trẻ tuổi trong nước nhăn mày, Lý Dịch hiện vẻ khó tin, người trẻ tuổi trong nước cũng hiện ra vẻ khó tin giống như hắn...  - Ha ha, ta biết, đây là mộng, ta nhất định đang nằm mơ!  Lý Dịch cười ha ha, hung hăng quất một bàn tay vào trên mặt mình, cảm giác đau đớn nóng rất để hắn muốn khóc.  Một lão giả tóc hoa râm chắp tay sau lưng đi qua bên cạnh Lý Dịch dừng lại, mặt lão lộ vẻ chấn kinh nhìn hắn tự đánh mình, Lý Dịch cười ha ha, biểu hiện trên mặt có chút hoảng sợ.  - Tiểu tử Lý gia này…  - Chẳng lẽ đọc sách đến ngốc, nên bị điên luôn rồi?  Lý Dịch hiện tại không đếm xỉa tới lão đầu tử này, trên thực tế thì hắn vẫn còn đang trong trạng thái chấn kinh cực độ nên cũng không thấy được lão đầu, thử đánh mình mấy bạt tay cũng không thể tỉnh mộng, hai chân Lý Dịch rốt cục mềm nhũn ngồi phịch bên bờ sông.  Không lâu sau đó, Lý Dịch ngồi bên bờ sông, một tay nâng cằm, hai mắt vô thần, ngơ ngác nhìn mặt nước.  Giờ phút này, hắn rất giống một nhà triết học.  - Ta là ai?  - Ta từ đâu tới đây?  - Ta muốn đi đâu?  Từng vấn đề thâm ảo phức tạp bắt đầu hiện ra trong đầu hắn, trong lúc đó chợt suy nghĩ đến một vấn đề "Sinh tồn hay hủy diệt", Lý Dịch rốt cục tỉnh táo lại.  Đến từ Thế Kỷ 21, xem qua không ít những bộ phim cổ trang, hắn tỉnh táo lại suy nghĩ một hồi, trong nội tâm đã có suy đoán ngay cả mình cũng không tin được.  Bất quá, hắn cần phải chứng thực một chút.  Cúi đầu, lần nữa nhìn bóng trong nước một cái, thấy không phải gương mặt mà mình đã thấy suốt hai mươi năm qua, Lý Dịch thật có một loại cảm giác quái dị nói không nên lời.  - Phi, mặt trắng nhỏ!  Xem thường nhìn người trẻ tuổi trong nước một cái, sau đó hung hăng phun ra một ngụm nước miếng.  Lão giả sau lưng Lý Dịch thấy cảnh này, biểu hiện trên mặt càng thêm hoảng sợ.  Đời này sống mấy chục năm, lão giả còn lần đầu tiên gặp qua một người lúc cười ha ha, lúc tự đánh mình, mà còn tự nhổ nước miếng với cái bóng của mình trong nước nữa...  - Tiểu tử Lý gia này sẽ không phải điên thật chứ?  Lý Dịch đang định tìm người hỏi tình huống một chút, vừa quay đầu đã thấy một lão đầu tử râu tóc đều bạc trắng đứng trên đường nhỏ lưng sau hắn, lão đang dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn hắn.  Lý Dịch thấy thế trong lòng vui vẻ, cuối cùng cũng nhìn thấy người sống!  Trên mặt lộ ra một nụ cười tự cho là rất hòa thuận, chậm rãi đi đến bên người lão giả, hỏi.  - Đại gia, xin hỏi hiện tại là năm nào, nơi này là địa phương nào?  Lý Dịch vừa mở miệng, sắc mặt lão giả lần nữa biến đổi.  Xong xong, xem ra tiểu từ Lý gia đây thật bị điên rồi, ngay cả mình cũng không nhận ra, nói chuyện càng hồ ngôn loạn ngữ, lão giả hoàn toàn không biết hắn đang nói cái gì.  Lý Dịch thấy biểu hiện trên mặt lão giả còn tưởng rằng hắn không nghe mình nói, dù sao, những người già rất thường bị lãng tai, vừa muốn mở miệng, giống như nghĩ đến cái gì, sau khi suy nghĩ một chút, mới mở miệng hỏi lần nữa.  - Xin hỏi... Lão nhân gia, bây giờ là năm nào tháng nào, nơi đây lại là chỗ nào?  Lần này, lão giả rốt cục nghe hiểu lời Lý Dịch nói.  Thở dài một hơi não nề, biểu hiện trên mặt lão giả vô cùng tiếc hận.  Thật nghĩ không ra, tiểu tử thông minh, bộ dáng cũng vô cùng anh tuấn này lại đọc sách đến ngu ngốc, ngay cả những điều này cũng quên...  Vốn cho rằng về sau hắn sẽ có tiền đồ, không chừng về sau còn có thể áo gấm về làng, Lý gia thôn cũng vinh quang theo, mình còn muốn gả cháu gái cho hắn, nhưng bây giờ aiii, ông trời ơi, đây là tạo nghiệt gì a!  Nhìn thấy hai tráng hán đang khiêng cuốc đi tới, lão giả vội vàng vẫy tay, la lớn.  - Đại Tráng, hai huynh đệ các ngươi mau chạy tới đây, tiểu tử Lý gia sợ rằng đã bị điên, đừng để hắn chạy loạn, mau đưa bắt hắn lại!     Mời các bạn đón đọc Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh của tác giả Vinh Tiểu Vinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thế Thúc
*: Từ "Thế thúc" trong truyện theo mình hiểu là hai gia tộc có mối quan hệ thế giao ân tình qua lại của trưởng bối mà nữ chính theo bối phận phải gọi nam chính một tiếng thúc. Vì không có quan hệ huyết thống mà chỉ kế thừa từ quan hệ thế giao nên gọi là thế thúc.  _________ Giới thiệu: Thôi Quý Lăng là một người vô cùng bình tĩnh, những chuyện điên cuồng đã làm ra đời này đều là vì Khương Thanh Uyển.  Thí dụ như năm đó vì cầu thú Khương Thanh Uyển, mà quỳ ba ngày ba đêm giữa trời mưa to. Lại thí dụ như, vào ngày đại hôn của Khương Thanh Uyển năm đó, đã cầm quân chặn đường cướp tân nương.   Kiếp trước, Khương Thanh Uyển và Thôi Quý Lăng chính là nhất kiến chung tình. Nàng không màng lời khuyên can của phụ mẫu, vì chữ tình mà một mực gả thấp cho chàng. Những năm tháng ấy, tình yêu của nàng như ánh cầu vồng sau mưa, đượm sắc màu và tràn đầy ấm áp. Nhưng khi cả hai chân chính bước vào hôn nhân, mọi thứ đã chẳng còn nguyên vẹn như ngày nào. Tình yêu thuần khiết của nàng dần bị vấy bẩn. Mà chàng khi ấy, lại vô tâm từng bước gây ra thương tổn sâu đậm hơn cho nàng.  Lời ly biệt kia chính là kết thúc tất cả…  Một lần chia xa chính là âm dương cách biệt… Nàng mang theo những yêu hận trong lòng, trầm mình xuống đáy hồ lạnh giá.  Nàng quyết tuyệt đến như thế. Nàng nhẫn tâm đến như thế.  Một chút cũng không giữ lại cho mình, một chút cũng không lưu luyến thế gian này. “Nếu như câu chuyện vốn dĩ là bi kịch. Vậy cần gì phải cho ta mộng ước đẹp đến thế? Vai diễn từ tương phùng đến biệt ly…” (*) Mùa đông năm ấy, tuyết rơi phủ đầy, trái tim ai tan vỡ... * * *  Khương Thanh Uyển cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi như thế với những khúc mắc và đau đớn tận sâu trong tim. Vậy mà, ông trời thương xót cho nàng được trọng sinh đến ba năm sau trong một thân phận mới cũng tên Khương Thanh Uyển. Nàng khi ấy, trái tim như chơi vơi giữa biển trời. Bi thương kiếp trước là cơn ác mộng, đến hít thở cũng đau thấu tâm can. Thôi Quý Lăng - tên chàng là mũi dao, cắt vỡ cả lòng nàng.  Nàng thật tâm muốn buông bỏ tất cả những yêu hận đã có, muốn buông lơi đôi tay đã từng nắm lấy đi qua những tháng ngày an yên lúc trước. Chỉ là, duyên nợ giữa họ vẫn còn day dứt, muốn cắt đứt cũng không thể nào. Nàng gặp lại Thôi Quý Lăng trong thân phận mới, chàng bây giờ là thế thúc của nàng. Kiếp trước phu quân, kiếp này thế thúc, hỏi có bao nhiêu chua xót. * * *  Kiếp trước, Thôi Quý Lăng chỉ là một thư sinh nghèo hèn, lại thú được Khương Thanh Uyển con nhà phú thương kim chi ngọc diệp.  Chàng khi đó, tâm nguyện duy nhất là muốn dùng tất cả yêu thương của cả đời mình bù đắp lại những thiệt thòi vì chàng mà nàng đã gánh chịu. Thế nhưng, chẳng biết từ khi nào giữa họ dần có một vách ngăn thật lớn. Chàng vô tâm buông lời tàn nhẫn và khiến nàng rời xa.  Lúc ấy, chàng đâu biết, nàng rơi nước mắt, nàng thương tâm, nàng đau lòng đến mức nào. Hiểu nhầm hóa thành biến cố, đẩy họ theo hai hướng đối nghịch.  Người ở lại, người rời đi.  Người còn sống, người đã chết. Người kiếm tìm, người biến mất. Vĩnh viễn, không thể quay về. Vĩnh viễn, không thể chung đường. * * *  Hoa nở hoa lại tàn. Tình đến tình vội tan. Người đi lời ly biệt.  Má thắm lệ phai màu. Thôi Quý Lăng hận ông trời, hận lòng người, hận Khương Thanh Uyển. Nhưng sâu trong tim lại muốn đem nàng về bên cạnh. Vì chàng biết, đời này kiếp này chàng chỉ yêu mình nàng mà thôi. Nỗi hận kia không thể che lấp nỗi nhớ và tình yêu của chàng dành cho nàng.  Uyển Uyển, trở về bên cạnh ta được không? Uyển Uyển, nàng rời đi lâu như vậy có biết ta nhớ nàng đến thế nào hay không? Uyển Uyển, ta chờ nàng, chờ nàng đến trái tim cũng hao mòn rồi. Uyển Uyển, Uyển Uyển, tiếng gọi bi thương kia day dứt cả đời người. Vậy nên, Thôi Quý Lăng không ngừng đem tính mạng của mình ra đặt cược qua từng lần chinh chiến trên sa trường. Chàng muốn quyền thế, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn nắm trong tay cả thiên hạ này. Như thế, chàng mới có thể tìm về Uyển Uyển, mới mang lại cho nàng một cuộc sống an yên hạnh phúc.  Chỉ là, chàng không hề biết rằng, Uyển Uyển chàng yêu nhất đã trầm mình xuống hồ sâu lạnh giá năm đó. Uyển Uyển đi rồi, không quay về được nữa. Uyển Uyển đi rồi, với trái tim chằng chịt vết thương.  Giữa họ, là hiểu lầm cùng bi ai… không cách nào tháo gỡ.  * * * Lần gặp lại này tựa như tơ duyên ông trời đã ban cho Thôi Quý Lăng sau tất cả những đau thương năm đó.  Chàng từng bước bước đến sự thật phía sau đã bị chôn dấu. Bao nhiêu điên cuồng cùng phẫn nộ, bao nhiêu đau đớn cùng khổ sở. Thì ra Uyển Uyển của chàng đã phải thương tâm như thế. Ngày nàng rời đi, phải chăng bầu trời cũng hóa thành cơn mưa nước mắt. Nơi đáy hồ kia, hỏi nàng có lạnh không?  Vì thế, kiếp này khi đã biết sự thật chàng tàn nhẫn đưa những kẻ đã hại nàng vào địa ngục. Còn nàng, chàng muốn đem cả thế giới này đặt dưới chân nàng, muốn bù đắp lại tất cả những gì bi thương nàng đã gánh chịu.  Chỉ là, đoạn đường này sao gian nan quá. Chàng muốn ôm thê tử kiếp trước của mình về nhà cũng thật không dễ dàng gì. Bởi vì, Uyển Uyển bây giờ không muốn làm thê tử của chàng nữa. Nàng muốn quên đi đoạn nhân duyên đã từng dang dở kia. Nhưng Thôi Quý Lăng chàng làm sao có thể buông tay được. Tất cả đều là lỗi của chàng. Cho nên, xin nàng hãy để chàng dùng tình yêu này xóa đi đau thương từng có. Một đời một kiếp nắm tay nàng đi đến tận cùng. * * * “Thế thúc” là một trong số những bộ truyện cv trọng sinh ngược nam thời gian gần đây mình đọc và thấy khá hay. Nội dung truyện chính là quá trình truy thê đầy gian khổ của nam chính Thôi Quý Lăng với nữ chính Khương Thanh Uyển. Kiếp trước, hai người vì hiểu nhầm xa cách rồi âm dương ly biệt mà không hề hay biết. Kiếp này, nam chính luôn ân hận đau đớn và mong muốn tìm mọi cách bù đắp lại tất cả mọi thứ cho nữ chính. Nhưng vì bóng ma trong quá khứ và những thương tổn quá sâu đậm mà nữ chính đã không thể mở lòng mình với chàng. Chàng phải từng bước tháo gỡ bí mật lúc trước và xây dựng niềm tin cùng tình yêu đã mất với nàng thật không dễ gì. Thấy thì cũng tội nhưng mà cũng kệ :v :v Ai bảo, kiếp trước yêu nàng nhiều đến thế lại không thể bảo vệ được nàng và để nàng đi đến bước đường bi kịch như vậy. Nhìn chung, cả nam nữ chính trong truyện đều được xây dựng khá tốt. Nam chính trầm tĩnh, lạnh lùng, tàn nhẫn khó đoán nhưng trái tim lại cực kỳ thâm tình. Đời này kiếp này chỉ nguyện yêu và chờ đợi mình nàng mà thôi. Nữ chính thì hiền lành, hơi mềm yếu nhưng khi cần sẽ rất kiên cường và quyết tuyệt không hề yếu đuối bánh bèo. Tình yêu của cả hai là sự chấp nhất bền bỉ và mang chút đau lòng. Nhưng đó chỉ là phần đầu thôi ạ, càng về sau thì càng ngọt ngào ấm áp và đầy cảm động lắm luôn á.  Vì vậy, nếu bạn thích một câu chuyện trọng sinh có ngược nam, có song xử, có truy thê với nam chính siêu thâm tình và những bí mật cất dấu làm nên biến cố lớn cho câu chuyện thì “Thế thúc” đảm bảo có đầy đủ mọi thứ bạn yêu cầu nhé. Còn nếu bạn vẫn đang băn khoăn thì mình xin lấy tên tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt ra để khẳng định nè.  So với hai bộ “Em gái của gian thần” và “Muội khống” thì “Thế thúc” như một sắc màu hoàn toàn khác không bị trộn lẫn. Tuy nhiên, hình tượng nam chính vẫn được xây dựng với sự thâm tình, chấp niệm và có chút cuồng loạn như những nhân vật kia. Cho nên, mặc dù truyện chỉ mới có convert và chưa nhà nào nhận edit thì mình nghĩ mn cũng không nên bỏ qua đâu ạ. Bởi truyện cv nhưng khá dễ đọc, mn thích thì nhích thôi nào ^^  ____________ Phần văn án giới thiệu được edit bởi #Ám Dung Hoa page #RVNT0105 (*): Trích từ bản dịch lời bài hát Vở kịch độc diễn do Hứa Như Vân thể hiện. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khương Thanh Uyển không ngờ mình có thể sống thêm lần nữa. Nàng là nữ nhi của phú thương ở Vân Châu, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa. Đến tuổi cập kê, nàng vui vẻ ở bên sĩ tử bần hàn Thôi Quý Lăng, mặc cho phụ thân phản đối, nàng nhất quyết gả cho hắn. Sau khi thành hôn, hai người vô cùng ân ái, nhưng phu thê nghèo nàn kèm theo trăm sự đau thương, cộng thêm không thể hòa hợp với trượng mẫu (mẹ chồng) và muội phu (em chồng), thời gian trôi qua, họ dần nảy sinh mâu thuẫn. Về sau, Thôi Quý Lăng không thi đỗ tú tài, được bằng hữu tốt tiến cử nên cả gia đình chuyển đến Cam Châu góp sức cho Ninh vương. Ninh vương cũng coi trọng hắn, dần dần ngồi vào vị trí trưởng sử của Vương phủ. Trượng mẫu luôn cảm thấy nàng là nữ nhi gia đình thương nhân mà muốn bám vào nhi tử của bà, hiện tại Thôi Quý Lăng đã làm quan Ngũ phẩm nên bà càng khinh rẻ nàng, hằng ngày chưa từng cho nàng sắc mặt tốt. Muội phu cũng châm ngòi ly gián, tình cảnh của Khương Thanh Uyển tại Thôi gia vô cùng gian nan. Nếu chỉ như vậy thì không sao, nàng thật tâm yêu thương Thôi Quý Lăng, vì hắn, những chuyện này nàng có thể chịu đựng. Nhưng không ngờ hắn lại có tình ý với bằng hữu tốt nhất của nàng, hai người còn lén lút có con. Thậm chí, để đạt được quyền thế, hắn coi nàng là cống phẩm dâng tặng cho tên Hoàng đế hoang dâm vô độ. Vào ngày nhập cung, lão Hoàng đế thấy nàng xinh đẹp nên chỉ thị nàng lập tức thị tẩm. Nàng không đồng ý, ra sức vùng vẫy khiến mu bàn tay Hoàng đế bị thương, lão giận dữ sai người đánh nàng hai mươi trượng, sau đó đày nàng vào Hoán Y Cục. Thời gian ở Hoán Y Cục vô cùng khó khăn, mùa đông khắc nghiệt, nước đóng thành băng, nàng phải giặt giũ y phục cho các vị chủ tử khiến đôi tay nàng đông cứng đỏ bừng, kèm theo những vết nứt rất dài trên da, mỗi lần phát tác đều ngứa không chịu nổi, cả đêm ngủ không yên. Mời các bạn đón đọc Thế Thúc của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.
Giả Trai
VĂN ÁN Tên trùm sò trường Trung học số Một Lục Dao trăm đắng nghìn cay, vượt mọi khó khăn, cố gắng tự bẻ cong bản thân để tỏ tình với “bạn học nam”. “Bạn học nam” Lý Minh Châu tỏ vẻ: Tôi không thể đồng ý. Lục Dao: Vì sao? Lý Minh Châu: Vì tôi là nữ, tôi không thích gay, chúc cậu hạnh phúc. Lục Dao: … Ơ đệt! Lục Dao: #Nói chắc cậu không tin nhưng trước khi thích cậu tôi là trai thẳng đó# N năm sau… Sau khi Lý Minh Châu về nước tình cờ gặp lại Lục Dao. Cún con đáng yêu hay nhõng nhẽo nhiều năm trước thích cô giờ đã biến thành đại thần giới Esport muôn người chú ý. Xa cách lâu ngày gặp lại, bạn trai cũ hình như càng khó dỗ hơn xưa. “Giờ anh vẫn là gay sao?” “…” “Tôi thích gay.” “…. Mẹ nó tôi không phải gay.” Đại thần nào đó sụp đổ: Tôi là gay hồi nào? Em thích tôi thì nói thẳng ra chứ bày đặt nói thích gay làm gì?? Lý Minh Châu: #Sao tên này lúc gay lúc không vậy?# #Thật khó dỗ quá đi#   Trang nhất báo đăng tin: [ Tin chấn động! Tuyển thủ Esport siêu nổi tiếng được bao nuôi, kim chủ nghi ngờ là CEO tập đoàn XX. ] [ Đại thần chuyên nghiệp cũng bị bao nuôi?! Giới Esport tưởng đơn giản không ngờ cũng phức tạp quá! ] [ Không muốn thấy tin này! Fan cứ tung hô thần tượng giữ mình trong sạch không ngờ chỉ là giả tạo?! ] [ Đại thần có cuộc sống cá nhân hỗn loạn như vậy, anh đâu xứng đáng với người hâm mộ anh chứ! ] Trang nhất các báo ngày hôm sau đăng tin: [ Tin mới nhận! Trời ơi! Hóa ra họ là vợ chồng! ] Nhóm phóng viên kêu gào: Đệt! Ông đây méo làm phóng viên nữa! Hai vợ chồng anh chơi ông à! ------ Lý Minh Châu được sinh ra trong một hoàn cảnh đầy éo le. Người mẹ quê mùa, thiển cận của cô bị một gã đàn ông giàu có có vợ lừa gạt, bà cứ nghĩ sinh ra một thằng con trai thì kiểu gì mình cũng được một bước lên trời. Tiếc thay, trời không hiểu lòng người, Lý Minh Châu sinh ra lại là con gái, chính vì thế mà bà phát điên. Tuổi thơ nghèo khó, cơ cực đã tạo nên một Lý Minh Châu lạnh lùng, suy nghĩ trưởng thành, tự chủ. Được di truyền từ cha mình, Lý Minh Châu trời sinh đã giỏi ăn nói, chém gió mà mặt không đổi sắc, vững vàng bình tĩnh. Chính vì cái tài năng này mà cô dám cầm tờ giấy khai sinh ghi giới tính nam cùng cuốn sổ hộ khẩu đi xin nhập học. Lục Dao – cậu thiếu gia nhà họ Lục tính tình ngỗ nghịch, ngang bướng, học hành chả ra gì, thành tích luôn xếp bét lớp. Vì giận dỗi cha mẹ mà cậu bỏ nhà đến thành phố H học. Cuộc đụng độ của đôi oan gia này là vào một mùa hè đầy nắng. Năm đó Lý Minh Châu vẫn học cấp hai nhưng với cái thói chém gió không đổi sắc mặt mà cô dám mạo danh sinh viên Thanh Hoa đi gia sư cho Lục Dao. Cái tính cứng nhắc, nghiêm túc của “thầy Lý” khiến Lục thiếu nhà ta khó chịu ra mặt. Nhưng với cái đạo hạnh non trẻ của anh Lục thì làm sao đọ lại được con hồ ly lõi đời như Lý Minh Châu. Bao nhiêu chiêu trò của Lục Dao đều bị Lý Minh Châu hóa giải một cách dễ dàng. Khi Lục Dao đang tìm cách chơi lại Lý Minh Châu thì cô đã biến mất như một cơn gió, không để lại chút dấu vết gì. Gặp lại Lý Minh Châu là khi Lục Dao lên cấp ba. Ai mà ngờ được học sinh đứng nhất toàn trường lại dám mạo danh sinh viên Thanh Hoa đi dạy học. Lý Minh Châu vì lo sợ sự việc bị lộ nên đành cam chịu sự sai khiến của Lục thiếu gia. Và như bao cuốn truyện thanh xuân vườn trường khác, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Lục Dao thích Lý Minh Châu. Cũng chính từ lúc xác định quan hệ, Lục Dao lộ rõ cái tính trẻ con, bám người, thích làm nũng. Nhà người ta thì lo bạn trai mình đi theo người khác, còn đây Lục Dao bám Lý Minh Châu còn hơn cả keo chó =))))) Nhưng cũng chỉ có Lục Dao trẻ con, bướng bỉnh như thế mới cảm hóa được con người lòng dạ sắt đá như Lý Minh Châu. Cơ mà anh Lục ngây thơ vẫn nghĩ rằng Lý Minh Châu là nam và anh là gay :v Khi cuộc sống đang yên bình vậy thì sóng gió nổi lên. Lý Minh Châu bỏ Lục Dao ra nước ngoài mặc cho đêm trước cô mới nói với Lục Dao mình là nữ và muốn trao bản thân cho anh. Gặp lại lần nữa đã là 5 năm sau. Lúc này Lý Minh Châu đang làm nhân viên mới của công ty nhà họ Lý, còn Lục thiếu gia đã là đại thần Esport nổi danh. Cứ ngỡ khi đụng độ thì sẽ là một hồi ngược tâm đau đớn. Nhưng không, cái tính keo chó của đại thần Esport hóa ra lại có tác dụng. Lục thiếu gia ngang ngược bình thường nhìn đời bằng nửa con mắt, khi gặp lại người mình yêu thì lôi bằng được người ta về nhà, hận không thể ở bên cạnh 24/24 để canh giữ, chỉ sợ lơ đãng một tí là kẻ lừa đảo này sẽ chạy ngay đi. Được đà lần tới, anh Lục còn đến tận nhà con gái người ta để ở nhưng ai mà ngờ được lại gặp phải tình địch, mà không những thế tình địch này còn là nữ cơ chứ. Theo lời anh Lục thì Lý Minh Châu chính là loại nam nữ đều không tha, phải đề phòng mọi giống loài. Năm năm gặp lại, ngoại trừ cái tính keo chó hơn trước thì anh Lục nhà ta còn thêm cái tính thù dai nữa. Bất cứ chuyện gì anh cũng có thể lôi lại câu chuyện 5 năm trước để Lý Minh Châu thấy được sự khốn nạn của bản thân năm xưa. Dưới đây là một vài đoạn nhỏ dễ thương sau khi gặp lại do mình tự ed (chưa ed lần nào nên khá cùi, các bạn đọc tạm): Đoạn 1: Lý Minh Châu: “Anh đi gần như vậy làm gì, bánh chẻo áp chảo sao ?” Giọng nói cô có chút cao. Lục Dao thản nhiên nói: “Sợ em chạy mất” Lý Minh Châu sau khi nghe xong có chút chột dạ. Đoạn 2: Lục Dao vừa vào cửa liền khóa luôn lại, đem chìa khóa nhét luôn vào túi mình. Lý Minh Châu:.... Lục Dao: “Nơi này là tầng 16, đừng nghĩ nhảy cửa sổ trốn” Rốt cục người này có bóng ma lớn đến mức nào vậy. Lý Minh Châu có chút cạn lời, “Ấu trĩ”. Đoạn 3: Lý Minh Châu ngồi trên ghế lái phụ, Lục Dao thay cô thắt đai an toàn, tay dùng nhiều lực dường như muốn đem cô trói chặt trên ghế. Lý Minh Châu thẹn quá hóa giận: “Trả giày đây”. “Không còn”. Lục Dao từ bên kia lên xe. “Ăn gì đây ?” “Tôi không đói bụng”. “Có thể, nhảy qua bước ăn cơm đi, chúng ta trực tiếp lên giường”. Lý Minh Châu:........... “Ăn cơm”. Đoạn 4: Cảnh gặp tình địch này :v Lý Minh Châu làm xong bát mì trứng gà với rau xanh không mất bao lâu, đem ra phòng khách liền nhìn thấy hai người đang nhìn nhau đầy khiếp sợ. Lục Dao là người đầu tiên phản ứng, thấy Quý Dao mặc áo ngủ, tóc hỗn độn sau lưng. Người sáng suốt liền biết cô nàng này đã sống ở đây một thời gian dài. Xét thấy Lý Minh Châu đã từng có quá khứ huy hoàng bị nữ nhân thầm yêu nên Lục Dao từ trước đến nay đều vô cùng đề phòng những người tiếp cận Lý Minh Châu dù nam hay nữ. Càng đừng nói đến cô nàng Quý Dao xinh đẹp, phong tình vạn chủng này. Lục Dao mở miệng: “Cô ta là ai ?” Lý Minh Châu:.... Khẩu khí gì đây ??? Tình cảnh giống như bắt gian này khiến Lý Minh Châu không biết nói sao. (câu này chém vì không hiểu :v) Lý Minh Châu: “Bạn cùng phòng của tôi”. (lược bỏ 1 đoạn không cần thiết) Quý Dao đề cao âm thanh: “Bạn cùng phòng?!” Lý Minh Châu thầm nghĩ: “Không tốt” Cô ho khan một tiếng: “Ăn cơm trước”. “Ăn cơm?!” Lục Dao so với cô nàng họ Quý thanh âm còn cao hơn. Ánh mắt cậu dừng lại ở chén mì ____ ba phút trước cậu vẫn nghĩ là chén mì này là Lý Minh Châu hạ mình làm cho cậu. Lý Minh Châu tuy rằng 5 năm không gặp Lục Dao nhưng đối với tính cách của Lục Dao lại ăn sâu bén rễ nhớ kĩ không quên. Cô liền biết Lục Dao nghĩ gì, lúc này càng phiền toái. “Mình như thế nào lại chỉ làm một chén mì”. Lý Minh Châu tự chất vấn bản thân mình. Lý Minh Châu bị Lục Dao nhìn đến mức dựng hết lông tơ sau lưng, bất chấp 5 năm trước hay 5 năm sau, muốn làm cái gì thì cũng phải từ từ. Phản xạ có điều kiện, cô nói với giọng điệu của nhiều năm trước:” Dao Dao không cần nháo”. Quý Dao quen miệng, trả lời: “Em không có nháo mà”. Lý Minh Châu:……… Đệt. Cái này cũng là Dao Dao. Quý Dao hồn nhiên không biết, đem tờ giấy Lục Dao kí tên lập tức ném. Lúc này tờ giấy Lục Dao ký không phải món quà có thể đem tới niềm vui cho Lý Minh Châu nữa mà giống như hồng thủy mãnh thú, Quý Dao cầm trong tay cũng không thấy thoải mái. Lục Dao đứng đó, sắc mặt đen thui, nghiến răng nghiến lợi nói: “Dao Dao ?”. Quý Dao mở miệng: “Kêu thân thiết thế làm gì, tôi cũng không quen biết anh”. Lý Minh Châu đối với ai cũng lạnh nhạt, không bày tỏ thái độ, nhưng đối với Lục Dao lại dịu dàng, săn sóc, ân cần. Còn Lục thiếu tính tình nóng nảy, trẻ con, mắc bệnh sạch sẽ, không chịu ăn đồ người khác gắp, lúc nào cũng lạnh lùng không quan tâm ai thế mà lại chịu nghe lời Lý Minh Châu. Đây có lẽ là sự bù trừ, một người nóng, một người lạnh. Năm năm gặp lại, bằng chiêu trò dính người, Lục Dao đã đưa được người về nhà, mà theo nguyên văn lời lão cha của hắn chính là “ Không nghĩ tới, Lục Dao tài giỏi quá mức, không những kết giao được với một mầm non ưu tú, thậm chí còn .... kết giao tới tận trên giường!”. Truyện phía sau chính là một nồi cẩu lương siêu to khổng lồ, ngọt đến tận răng. Truyện này được bên nhà Sườn xào chua ngọt ed rất mượt, văn phong hay, cốt truyện không bị đầu voi đuôi chuột hay nhàm chán tí nào. Nói chung mình đánh giá cao bộ này vì đây là một trong số ít những truyện mình đọc gần đây để lại ấn tượng với mình, không bị nhàm hay thiếu muối. Review mình không được hay nhưng mong các bạn hãy thử đọc :v Mời các bạn đón đọc Giả Trai của tác giả Tam Thiên Phong Tuyết.