Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khẩu Vị Nặng

Cốc Vũ là một ví dụ điển hình cho thanh thiếu niên biến thái trong thời đại hiện nay. Gương mặt xinh đẹp nhưng khí chất bỉ ổi, vóc dáng gầy gò nhưng vòng một ma quỷ, bạn bè cô thường nói, chỉ những ai "khẩu vị nặng" mới dám nói chuyện yêu đương với Cốc Vũ. Thế nhưng, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, người có khẩu vị nặng nhất lại là thanh mai trúc mã của cô - Tiền Đường. Trước giờ Cốc Vũ chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện tình yêu, nên ngay khi nhận ra bản thân có ý đồ khác thường với Tiền Đường, cô đã có được một cuộc đối thoại tư vấn tình cảm khiến mình muốn khóc không được mà cười cũng chẳng xong. "Lão Thất, cậu nói xem, nếu một nữ muốn hôn một nam, vậy là có ý gì?" Lão Thất: "..."   Đầu dây bên kia, lão Thất thật lâu vẫn chưa hồi âm, tôi sốt ruột nói: "Lão Thất, cậu làm sao vậy, di động lại hỏng rồi sao?" Vừa nói xong, lão Thất liền như núi lửa bùng nổ: "Khốn kiếp, cậu đang khảo nghiệm trí thông minh của tôi hay sao, tại sao cậu không hỏi tôi xem một nam một nữ cởi hết quần áo nằm cùng nhau, vậy có phải bọn họ đang bàn luận lý tưởng cuộc đời không?” Tôi nghiêm túc nói: “Lão Thất, trả lời tôi!” Khí thế Lão Thất bỗng suy yếu, uể oải đáp: “Đương nhiên là cậu thích cậu ta rồi, vấn đề đơn giản như vậy, cậu không biết lãng phí trí thông minh của tôi là một việc rất đáng xấu hổ hay sao?” Tôi nuốt nuốt nước miếng, khẩn trương hỏi: “Không có khả năng khác sao?” Lão Thất: “Còn có một khả năng.” “Là gì?” Lão Thất: “Nữ là mẹ của nam.” Tôi: “…” ---- Xác định được người mình thích là Tiền Đường, Cốc Vũ đã theo đuổi bằng được cậu em nhà bên, dù quá trình tốn khá nhiều máu và nước mắt, nhưng kết quả thì vẫn mĩ mãn và hoàn toàn thành công (nghe nói là do Tiền Đường đã chờ quá lâu nên không chịu nổi nữa :v). “Tiền Đường! Em yêu anh!” “Tiểu Vũ! Anh cũng yêu em!” “Tiền Đường! Anh là không khí của em! Em không thể mất anh được!” “Tiểu Vũ! Em là sinh mạng của anh! Anh không thể không có em!” “Tiền Đường! Anh thật con mẹ nó thích làm bộ làm tịch!” “. . . . . .” ---- Nói về Tiền Đường là phải nói ngay đến một cậu chàng “dậy thì khá sớm”, tưởng chừng là đối tượng bị theo đuổi, hóa ra cậu mới chính là người đã có ý đồ với thanh mai trúc mã của mình từ khi mới lên cấp 2. Đẹp trai không bằng chai mặt, Tiền Đường lại là người hai trong một, hội tụ đầy đủ cả hai yếu tố trên, gương mặt yêu nghiệt tựa thiên tiên, thế nhưng đầu óc lúc nào cũng nghĩ tới Cốc Vũ và những giấc mộng xuân không đứng đắn… Cậu gần như là một nam chính hoàn hảo, gương mặt đẹp, đầu óc tốt, nhưng khi dính vào chuyện yêu đương lại khá ngốc nghếch. Cho dù vậy tôi vẫn rất thích cậu, khi yêu ai mà không bị hạ thấp trí thông minh cơ chứ? Tiền Đường thể hiện tình yêu của mình rất thẳng thắn, dù vẫn còn đôi chút ngây ngô (cậu còn bắt mọi người viết cả “khẩu cung” có đầy đủ chữ ký và dấu vân tay để nộp cho Cốc Vũ khi có kẻ thứ ba cố tình gây hiểu lầm giữa họ :v) nhưng có lẽ đó lại tạo nên một nét riêng của chính cậu: “Tiểu Vũ, nếu như mà anh nói anh thích con gái dã man bạo lực thô lỗ, vậy thì đích thị là nói dối, anh không muốn lừa dối em. Nhưng em phải hiểu được một vấn đề, loại hình anh thích và người trong lòng anh, là hai chuyện rất khác nhau. Anh sẽ không thích tất cả các khuyết điểm của em, nhưng bất kể em có bao nhiêu khuyết điểm, anh cũng sẽ không bớt đi nửa phần tình cảm dành cho em. Bởi vì anh yêu em, anh yêu tất cả những gì thuộc về em, không phải là con người hoàn mỹ của em, mà là em một cách trọn vẹn.” ---- Đối với những bạn hay đọc truyện thể loại hài hước, chắc Tửu Tiểu Thất không còn là một cái tên xa lạ, cũng chính vì thấy tên tác giả mà tôi đã quyết định đọc bộ truyện này. Quả nhiên Tửu Tiểu Thất không làm tôi thất vọng, khi đọc truyện này tôi đã cười cực kỳ nhiều, đúng chất cười như một con điên luôn :v Tuy nhiên có vẻ motip và tình huống truyện không được đầu tư nhiều, không có điểm nhấn và điểm sáng trong truyện, kết truyện hơi đột ngột, không nói rõ cuộc sống của nhân vật chính sau này, thế nhưng giọng văn vui vẻ hài hước của tác giả vẫn dẫn dắt tôi tới tận cuối truyện mà không hề gây chút nhàm chán nào. Nếu bạn là fan của Tửu Tiểu Thất hay những bộ truyện hài hước biến thái, bạn còn chần chờ gì mà không nhảy hố luôn và ngay nhỉ! ---- Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mang tiếng là truyện tỷ đệ luyến, nhưng mà quên đi, nam nữ chính bộ này giống thanh mai trúc mã hơn. Lớn lên bên nhau từ nhỏ, nhà ở cách vách, nữ chính chỉ hơn nam có 1 tuổi nên anh này chẳng có thái độ tôn trọng gì cả, trực tiếp đùa giỡn luôn… Là một kẻ háo sắc hung hăng, mục tiêu của tôi là, cưa đổ Tiền Đường! Tôi ngày nghĩ đêm nghĩ, từng giây từng phút đều nghĩ, muốn cưa đổ cậu ta, nhưng mà còn chưa đạt được ý nguyện. Sau này, tôi bị cậu ta cưa đổ… Nghe nói là vì cậu ta không chờ nổi nữa… Nữ chính: Cốc Vũ. (Ngoại hiệu: Cốc Ca) Tính cách: Thoát tuyến, lưu manh, bày đủ trò để cưa đổ em giai nhà bên Tiền Đường, lại không biết kẻ kia sớm đã giăng lưới cho mình nhảy vào冏 Nam chính: Tiền Đường. Tính cách: Phúc hắc, nguy hiểm giả vờ ngu, thích lừa tình nữ chủ. Nguồn gốc của cái tên “Khẩu vị nặng” kia chính là nữ chủ sang gia sư tiếng Anh cho nam chủ, không cẩn thận ngủ quên mất, làm thành một tư thế vô cùng JQ với nam chủ… tự đỏ mặt cho là mình khẩu vị nặng…  Tất nhiên, toàn bộ đều là âm mưu của nam chủ冏 Khẩu vị nặng cùng tác giả với Bà xã theo anh về nhà đi, nên đảm bảo cười muốn nội thương, không hài không lấy tiền =)). Nửa đầu truyện là song phương yêu thầm, JQ mù trời… đến nửa sau khi hai người biết được tâm ý của đối phương rồi thì có ngọt nhưng không sến, cũng không có gút mắc gì quá ghê gớm. Chỉ có vài hiểu lầm nhỏ, mẹ nam chủ không thích nữ chủ lắm, tiểu tam mặt dày tấn công vân vân… Nhưng ai bảo tác giả Tửu Tiểu Thất bả là mẹ đẻ, thế nên: hiểu lầm xóa trong 5s, mẹ nam chủ cuối cùng cũng thỏa hiệp, tiểu tam bị phũ lập tức quay người bỏ chạy o(╯□╰)o Kì thực kết thúc như vậy có hơi gấp quá nên thành ra… điêu! Những nhân vật phụ cũng chưa được xử lý hết. Chính tác giả cuối truyện cũng nói rằng: “Thật ngại quá các vị, tôi biết kết cục thế này hơi vội vàng, nhưng câu chuyện này kỳ thực vẫn luôn hành hạ tôi, hình mẫu sáng tác của tôi đang trở nên cứng nhắc, tiếp tục viết những thể loại tương tự như vậy, tôi sẽ cảm thấy đó như một loại dày vò. Vì thế tôi đành làm người xấu mà kết thúc câu chuyện này, đối với Cốc Ca và Tiền Đường mà nói, đó cũng là sớm một chút đi tới lâu đài hạnh phúc.” Thực ra cũng hơi tiếc thật, vì Tửu Tiểu Thất viết truyện hài rất tự nhiên, không gượng không lố, trong giới ngôn hiếm có tác giả viết hài khéo tay như vậy. Truyện hài thực sự là thế mạnh của bả, có điều, nếu bả đã muốn chuyển hướng sang chính kịch nghiêm túc mới mẻ hơn thì tớ vẫn sẽ ủng hộ thôi =)) Đọc vài bộ của bả đều có cảm tình hết mà ^^ Tổng thể mà nói thì Khẩu vị nặng vẫn tính là hay. Lâu lâu đọc truyện hài cho nhẹ nhàng, chứ đọc truyện bi quài mất hết niềm tin vào cuộc đời mất =)) Bộ này mình cho 3.5, đáng lẽ có thể lên 4.0 đấy, nếu cái kết hoàn chỉnh hơn :v Các bạn có thể xem đầy đủ list truyện ngôn tình mình review ở dưới đây Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang (Ức Cẩm) Hai nhà cách vách, nam nữ chính học cùng nhau từ mẫu giáo, chính là thanh mai trúc mã trong truyền thuyết =)) Truyện sủng, kết có hậu. Trúc mã là sói (Mèo lười ngủ ngày) Bộ này cũng là thanh mai trúc mã, song phương yêu thầm, bạn nam chính từ nước ngoài trở về phá hết các cuộc xem mắt của nữ chính, sau đó mặt dày theo đuổi ~~~ Ấm áp lắm, không sến đâu =)) Bà xã theo anh về nhà đi (Tửu Tiểu Thất) Cùng tác giả với Khẩu vị nặng, nữ chính thoát tuyến không đỡ được, cười mém xỉu mỗi lần bạn nữ chính độc thoại nội tâm =)) Hai bạn nhân vật chính là đi xem mắt => cưới luôn chứ không có thanh mai trúc mã gì đâu =)) Nhưng nếu bạn ưng giọng văn Tửu Tiểu Thất thì đọc tiếp bộ này đi, bộ này nhà chị Linh Maroon edit hay lắm, đọc bản edit ấy đừng đọc bản xuất bản, hỏng cả bộ truyện ._. Mời các bạn đón đọc Khẩu Vị Nặng của tác giả Tửu Tiểu Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quán Trọ Hoa Diên Vỹ - Yoko Ogawa
Một phụ nữ lao ra khỏi phòng quán trọ Hoa Diên Vỹ chửi rủa. Tiếp theo sau là một người đàn ông với tiếng quát lạnh lùng: “Câm mồm đi, con đĩ!”. Tiếng quát đó đã mê hoặc Mari, cô con gái bà chủ đang trực quầy lễ tân. Rồi cô đi theo người đàn ông, để trái tim cùng cơ thể mình lạc lối trong một mối quan hệ nảy sinh từ tình cảm chân thực, nhưng cũng từ những ham muốn và rung động thầm kín nhất, đáng xấu hổ, nơi nền tảng là sự thống trị và phục tùng mỏng manh, yếu đuối, Mari cố gắng tìm hiểu điều gì ở người đàn ông đã hấp dẫn cô: “Thân thể tôi khi phục tùng dịch giả càng khó coi càng tốt. Như thế tôi sẽ có thể cảm giác được mình thảm hại đến đâu. Một cảm giác thoải mái trong sáng trào dâng trong lòng tôi vào cái lúc tôi biến thành một đống thịt bị hành hạ.” Quán trọ Hoa Diên Vỹ không phải là một tiểu thuyết về đề tài bạo dâm. Lối viết sáng suốt của Yoko Ogawa, một trong những nhà văn Nhật đáng chú ý nhất hiện nay, đã đưa câu chuyện vượt lên trên giới hạn của sự dung tục, tầm thường, và hơn thế nữa, trở thành một cuốn tiểu thuyết đặc biệt khó quên, với đầy đủ những nét đặc trưng trong bút pháp tinh tế mà người ta chỉ có thể tìm thấy ở Yoko Ogawa. ***     Sinh năm 1962 tại tỉnh Okayama, thuở nhỏ, Ogawa say mê văn học thiếu nhi thế giới. Trong một cuộc phỏng vấn, bà từng nhắc tới các tác phẩm Không gia đình, Pippi tất dài, Ann ở Green Gables v.v. như những trước tác mà bà yêu thích nhất. Lên trung học, cuộc gặp gỡ tình cờ với Nhật ký Ann Frank đã mang lại cho Yoko một nhận thức hoàn toàn mới lạ đối với văn chương: biểu đạt thành lời nội tâm của bản thân chính là một dạng thức tự do mà con người có được. Đây có lẽ là tác phẩm có ảnh hưởng sâu nặng nhất đối với lối viết đi sâu vào những diễn biến tâm lý tinh tế của con người mà Ogawa không ngừng theo đuổi sau này. “Tôi đưa ra hết, tôi viết hết,” nhà văn đã từng nói. “Khi cuốn sách kết thúc thì không còn gì nữa, không còn gì hết”. Năm 1986, Ogawa bắt đầu viết tiểu thuyết, sau khi thôi công việc thư ký để kết hôn với một kỹ sư của một hãng luyện thép. Các tác phẩm tiêu biểu trong sự nghiệp của bà gồm: Khi con bướm gãy cánh (giải thưởng Kaien), Nhật ký mang thai (giải Akutagawa), Giáo sư và công thức toán (giải Yomiuri), Mai táng Brahman (giải Izumi), Cuộc diễu hành của Meena (giải Tanizaki), Tình yêu bên lề, Quán trọ Hoa Diên Vỹ...Trong số các tác phẩm của Yoko Ogawa, Giáo sư và công thức toán hẳn là tiểu thuyết nồng hậu và gây xúc động nhất.  Sau đó, tiểu thuyết được chuyển thể thành phim và công chiếu rộng rãi vào năm 2006.      Thông Tin Giải Thưởng   * 1988: Giải Kaien cho tác phẩm đầu tay, Sự phân hủy của bướm (Disintegration of the butterfly, Agehacho ga kowareru toki, 揚羽蝶が壊れる時) * 1990 Giải Akutagawa cho Nhật ký mang thai (Pregnancy Calendar, Ninshin karendaa, 妊娠 カレンダー) * 2004 Giải Yomiuri cho Giáo sư và công thức toán (The Professor and his Beloved Equation, Hakase no aishita sushiki, 博士の愛した数式; dịch sang tiếng Anh với tên The Gift of Numbers) * 2004 Giải Izumi Prize cho Tang lễ của Brahman (Burafuman no maisō, ブラフマンの埋葬) * 2006 Giải Tanizaki cho Cuộc diễu hành của Meena (Meena's March, Mīna no kōshin, ミーナの行進) Những tác phẩm của Yoko Ogawa  - Cuộc diễu hành của Meena (giải Tanizaki) - Giáo sư và công thức toán - xuất bản 2009 (giải Yomiuri) - Quán trọ hoa diên vỹ - Mai táng Brahman (giải Izumi) - Nhật ký mang thai (giải Akutagawa) - Khi con bướm gãy cánh (giải thưởng Kaien) *** Trước khi đọc Quán trọ Hoa Diên Vỹ, mình đã đọc một câu chuyện khác, cũng của Yoko Ogawa: “Giáo sư và công thức toán”. Nói thật, lúc đầu mình hơi bất ngờ tẹo, tại mình không nghĩ người mang toán học vào văn chương một cách tinh tế có thể viết một câu chuyện trần trụi đến thế như đã làm trong Quán trọ Hoa Diên Vỹ. Dĩ nhiên, chỉ sau chừng tầm chục trang, mình đã tìm lại được bầu không khí quen thuộc. Nếu như Kazumi Yumoto nổi tiếng với seri 3 mùa, chuyên viết về những hồi ức trẻ thơ, Banana nổi tiếng với cách xây dựng hình mẫu gia đình kì quặc đầy thương tổn, hơi hướng khó hiểu kiểu Murakami thì Yoko Ogawa mang ta đến với những mảng màu trần trụi, nhưng cũng hết sức bình thường kiểu Nhật. Ừ, nếu bạn đọc một cuốn sách kể về những chuyện rất đỗi bình thường, phảng phất một gam màu trầm buồn, thêm chút băn khoăn khó hiểu khi gập trang cuối cùng của cuốn sách thì ắt hẳn đó là một câu truyện Nhật. Trở lại với cuốn sách, khi đọc nó mình vẫn luôn tự hỏi rằng họ có thực sự yêu nhau không? Khi mà khoảng cách giữa 2 người là 50 tuổi, và thứ gắn kết họ đơn thuần chỉ là sự cô đơn. Cô đơn của cô bé Mari chính là việc giam mình trong quán trọ Hoa Diên Vỹ, hàng ngày búi tóc bằng dầu trà, cam chịu trao tự do của mình cho người mẹ. Cô khao khát một người bố đúng nghĩa, người đã trao cho cô cơ hội được lựa chọn niềm vui khi cô còn 8 tuổi. Cô đơn với dịch giả đáng kính xuất phát từ nỗi đau mất vợ, từ niềm ăn năn đối với người cháu, và cả những cuộc bạo dâm. Cô đơn còn xuất phát từ việc dịch những thứ chán òm trong cuộc sống, suốt ngày vùi đầu trong từ điển. Hẳn là lúc ông đăng tin tìm người học tiếng Nga, điều ông thất vọng không phải không ai học, mà bởi ông đã không còn ai để trò chuyện, để bầu bạn. Mọi thứ chỉ thay đổi khi ông dịch Marie, khi đó, ông gặp Mari. Du thuyền trở lại trong tiếng còi rú. Bọn hải âu đậu trên cầu tàu đồng loạt bay lên. Dây xích chỗ cửa lên tàu được tháo xuống, phòng chờ vẳng tiếng phát thanh viên. _Có lẽ tôi phải đi rồi. – Dịch giả thì thầm. _Tạm biệt. – Tôi nói _Tạm biệt. Ông ta cũng nói thế. Nhưng tôi cảm giác như chúng tôi đã nói với nhau câu nói quan trọng hơn là chỉ chào tạm biệt. Từ cửa sổ tôi nhìn thấy người đàn ông đi trên cầu tàu và đang bị cuốn trong hàng người. Dù ông ta nhỏ con đến mấy tôi cũng lập tức phân biệt được bóng người mặc vest lẫn trong đám du khách. Giữa chừng ông ta ngoảng đầu lại. Tôi vẫy tay dù thấy thật buồn cười khi làm điều này với một người không biết tên cũng chẳng có quan hệ gì. Ông ta cũng định vẫy trả, nhưng rồi lại ngượng ngùng đút bàn tay đang giơ lên vào túi áo. Tàu rú còi rồi rời bến. … Tôi vẫn luôn sống một mình. Hàng ngày giam mình ở đảo và chỉ làm mỗi việc dịch thuật, nên hầu như không có bạn. Vả lại, tôi cũng không có một cô con gái vừa trẻ lại xinh đẹp như cô. Đã mười năm rồi tôi không được nếm trải cảm giác có ai đó vẫy tay tiễn đưa như vậy. Tôi thường lên thuyền từ chỗ cầu tàu, nhưng lúc nào cũng chỉ một mình. Tôi cũng chưa lần nào ngoảnh đầu lại từ chỗ đó cả. Cô đã vẫy tay với tôi làm như chúng ta đã quen biết từ lâu. Có lẽ với cô đó chỉ là một cử chỉ vặt vãnh, nhưng với tôi nó lại có ý nghĩa sâu sắc. Tôi muốn cảm ơn cô về điều đó. Chân thành cảm ơn cô. Đoạn trích trên kể về lần đầu họ gặp nhau. Ai trong chúng ta có lẽ cũng thấy đồng cảm với người đàn ông ấy. Bởi lẽ, nỗi cô đơn là chuyện chẳng hiếm hoi trong thế giới này. Người ta dễ dàng xao xuyến trước những điều be bé tốt đẹp. Một cái vẫy tay, một nụ cười, một tin nhắn. Chúng tạo nên sự thân mật gắn kết giữa người với người, không gì có thể xóa bỏ. Và điều đáng khâm phục, họ đã vượt qua mọi rào cản, để tìm đến nhau. Có thể, bạn chả đồng ý với mình đâu. Gì chứ, không thể chấp nhận được chuyện yêu nhau tội lỗi như thế. Ừ, mình cũng hem có phản đối đâu. Vì suy cho cùng, như một cái note nào đấy đã viết “văn chương khơi dậy sự cảm thông”, hoặc là mình đã tự huyễn hoặc bản thân rồi.​
Mãi Đừng Xa Tôi
Mãi Đừng Xa Tôi     Thông Tin   Tên truyện: MÃI ĐỪNG XA TÔI Tác giả:   Kazuo Ishiguro    Thể loại:   Tiểu thuyết, Tình cảm, Ngôn tình, Hư cấu, Giả tưởng, Văn học Nhật bản, Văn học phương đông NXB:  Văn học Người dịch:   Trần Tiễn Cao Đăng   Nguồn: Romance Book Đăng:  Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới Thiệu   Kathy, Ruth và Tommy xuất thân từ một ngôi trường đặc biệt: trường nội trí Hailsham. Những con người ở đó đều có chung một số phận được định đoạt. Họ chấp nhận số phận, nhưng vẫn khát khao trì hoãn. Với giọng điệu bình thản như mặt biển sóng ngầm, câu chuyện kể về một hiện thực đáng sợ diễn ra trong một thế giới “giả tưởng”, nhưng cũng không xa lắm thế giới “thật tưởng” mà chúng ta đang sống. Câu chuyện ám ảnh chúng ta bởi tiếng kêu đau đớn đến xé lòng về tình yêu và hạnh phúc. Nó buộc chúng ta phải suy nghĩ lại về giá trị Người của chính mình.   Nhận định    “Vừa hấp dẫn vừa xúc động lòng người… một tiểu thuyết kỳ tài, với sự căng thẳng thắt gút và với nỗi đớn đau chôn chặt.” – Time “Gây bứt rứt đến cùng cực, tiết chế đến độ hoàn hảo… Sức mạnh không cưỡng nổi của cuốn sách là nhờ năng lực vô song của Ishiguro trong việc phô bày phần cốt lõi tăm tối của nó một cách cẩn thận, từng tí một.” – Entertainment Weekly
Mùa Thu Của Cây Dương - Kazumi Yumoto
  AudioBook Mùa Thu của Cây Dương   Việc cầm một cuốn sách trên tay và đọc nó đem lại cho bạn nhiều thi vị hơn là đọc sách qua màn hình máy tính nhờ ebook hay các trang web đọc sách trực tuyến. Tôi còn nhớ mãi cái cảm giác của mình khi đọc “Mùa thu của cây dương” vào những ngày tết vừa rồi. Đó là một ấn tượng đặc biệt tới từ trang bìa bắt mắt hình thảm lá rơi vàng rực, từ mùi thơm nhẹ nhàng của bookmark kẹp trong trang giấy, từ cuốn sách nhỏ chỉ dày hơn 200 trang mà tôi có thể cầm trong tay hay để gọn nơi đầu giường vào mỗi đêm sau khi đọc.        Nhưng điều cuốn hút nhất của một cuốn sách bao giờ cũng đến từ chính câu chuyện và thế giới ngôn ngữ của tác giả. “Mùa thu của cây dương” với tôi cũng vậy. Truyện mở ra trước mắt tôi một thế giới đậm chất Nhật Bản với không khí u nhã đặc trưng.        Gấp sách lại, bạn sẽ nhớ khu trang viên cây dương ngập sắc vàng vào mùa lá rụng, những căn phòng đơn sơ nơi hằng ngày những con người chất phác vẫn sinh hoạt, trò chuyện và dành tặng nhau bao điều ấm áp của cuộc sống, giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn. Nhân vật trung tâm của câu chuyện – cô bé Chiaki đã lớn dần lên cùng với cây dương, cái cây mỗi thu, đông sang hay mỗi lúc xuân về đều thủ thỉ cùng chuyện trò; với sự chăm sóc của mẹ và bà cụ, sự gần gũi của cô Sasaki, anh Osamu hay sự đôn hậu của bác Nishioka. Cứ thế, những con người này lặng lẽ cũng nhau chia sẻ bao nhiêu vui buồn của cuộc sống, mặc năm tháng trôi đi. Trang viên cây dương như một nơi để người ta quên đi rằng thời gian vẫn chảy ở bên ngoài.        Đọc truyện, người đọc có dịp ngẫm suy sâu hơn về sự sống và cái chết. Truyện mở đầu bằng cái chết của bố Chiaki, kết thúc bằng cái chết của bà cụ. Suốt dọc câu chuyện là nỗi hoang mang ngây thơ của cô bé Chiaki về cái chết, cô sợ cái chết sẽ giống như một cái hố đen ngòm một ngày nào đó sẽ lôi tuột mình và người thân xuống đó, cô sợ lúc ngăn tủ đựng thư của bà cụ đầy chặt cũng là lúc bà sẽ phải qua đời để làm nhiệm vụ chuyển những bức thư cho người chết. Thế nhưng, cách Kazumi Yumoto nói về cái chết không gây cảm giác sợ hãi ở người đọc. Nỗi hoang mang vẩn vơ của cô bé rồi đây sẽ được bà cụ giúp giải tỏa. Sống trong tình cảm ấm áp của mọi người, Chiaki dần quên đi những sợ hãi, âu lo. Vì thế kết lại bằng cái chết, nhưng câu chuyện vẫn để lại một dư âm gì đó thật sáng tươi.        Con người không thể trốn chạy khỏi sự thật về cái chết, nhưng chúng ta có thể xua đi ám ảnh về nó và làm cho những ngày ta đang sống đẹp thêm, ý nghĩa hơn nhờ một thứ phép màu, đó chính là YÊU THƯƠNG.        Cùng với niềm vui của giây phút hồi hộp mở cuốn sách ra, giờ đây tôi có thêm niềm vui khi gấp sách lại mà vẫn thấy ấm áp, tựa như có một thứ ánh nắng đang chiếu vào tâm hồn mình từ những tán lá dương có màu của mùa thu. Nguồn: facebook        Trong cuốn sách này, các nhân vật đều quan tâm và chia sẻ với nhau những điều nhỏ nhặt, giản đơn nhưng đặc biệt ấm áp. Cốt truyện giản đơn, nhưng tác giả Kazumi Yomoto đã cuốn độc giả vào một không gian tinh tế, như khi Chiaki nhổ cỏ cùng bà cụ chủ nhà, bà thường lén bỏ một ít cỏ vào giỏ của cô bé để em khỏi xấu hổ về việc mình nhổ được ít; khi bà cụ ăn vận kimono đẹp đẽ sang trọng để đi xin lại việc cho bác hàng xóm; hay khi bà cụ đã láu cá bịa ra đủ thứ chuyện với mọi người…      Với giọng điệu dịu dàng, lời văn đẹp, giàu chất thơ, lồng ghép những triết lý nhẹ nhàng, sâu sắc, “Mùa thu của cây dương” thực sự đã mang đến một cách cảm, cách nghĩ đậm chất phương Đông. Trích Mùa thu của cây dương: Giản dị mà day dứt mãi - Đinh Phương Linh Nguồn: Website: www.kienthuc.net.vn (http://kienthuc.net.vn/)              Không cầu kì, kiểu cách, không đao to búa lớn, “Mùa thu của cây dương” cũng nhẹ nhàng như một chiếc lá dương vàng óng xoay xoay theo làn gió thu rớt xuống khu vườn. Một câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc lạ thường. Một câu chuyện về tình yêu, tình người, và một lần nữa, về cái chết. Nói “một lần nữa” bởi đây cũng là chủ đề xuyên suốt trong tác phẩm “Khu vườn mùa hạ”. Cái chết trong câu chuyện của Yumoto Kazumi có lẽ không hề đáng sợ như nhiều người vẫn nghĩ. Cái chết, với bà cụ chủ nhà giống như một chuyến đi, một nghĩa vụ, một công việc phải làm. Cũng chính bởi thế, nên đám tang của bà cụ không hề buồn bã như những đám tang khác. Có nỗi tiếc thương cho người đã khuất, nhưng tâm trạng của ai cũng nhẹ nhõm hơn hẳn. Có lẽ bởi ai trong số họ cũng đinh ninh rằng, bà cụ đang thực hiện chuyến đi của mình, đang làm công việc mà bà đã dành thời gian nhiều năm chuẩn bị - công việc chuyển những lá thư.      Một mùa thu nữa lại trải lá vàng trên căn hộ Cây Dương, nơi lưu giữ những kỷ niệm về một con người kì lạ. Bà cụ ấy không hề được tác giả nhắc tên, suốt từ lúc bà xuất hiện trong cuộc đời cô bé Chiaki cho đến lúc qua đời. Khi bà ra đi, cũng không có ai là họ hàng thân thiết, nhưng bà lại có vô số bạn bè. Những người bạn đưa tiễn bà bằng sự quý trọng, bằng tình yêu, tình người, và trên tất cả, là một sự thanh thản, nhẹ nhàng mà không phải đám tang nào cũng có. Bà sẽ sống mãi trong trái tim họ như một biểu tượng về lòng tốt thầm lặng. Một lòng tốt giản đơn thôi, dễ dàng thôi, lòng tốt của người dưng qua đường, lòng tốt giữa con người với con người, nhưng mấy ai trong đời này có được? Trích "Mùa thu của cây dương" - Có những lòng tốt giản đơn thôi Nguồn: Website Afamily.vn (http://afamily.vn/) Giới thiệu tác giả Kazumi Yumoto   Kazumi Yumoto sinh năm 1959 tại Tokyo. Cô theo học khoa sáng tác tại Đại học Âm nhạc Tokyo. Trong khoảng thời gian đó, cô từng viết lời cho các vở opera, kịch nói trên sóng phát thanh và truyền hình. Cuốn tiểu thuyết đầu tiên của của Kazumi - Khu vườn mùa hạ (Natsu no niwa) xuất bản lần đầu năm 1992 đã nhanh chóng giành được thành công ở trong và ngoài nước. Tác phẩm tiếp theo của cô - Mùa thu của cây dương (Popura no Aki) cũng nhận được rất nhiều chú ý từ dư luận, được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới.   Những tác phẩm của Kazumi Yumoto - Mùa Thu Của Cây Dương - 2010 - Khu Vườn Mùa Hạ - 1992