Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Nữ chính của truyện tên là Bạch Khả, nếu nói ở cô có gì khác biệt so với những nữ chính khác thì chính là chỉ số IQ quá thấp nhưng không phải là bệnh chỉ là cô hơi ngốc 1 chút và không thể suy nghĩ những vấn đề quá phức tạp, nhưng cô vẫn rất lạc quan, nên cô có phương châm là cái gì vượt quá phạm vi lý giải của bản thân thì không cần để ý làm gì. Bối cảnh truyện là những năm 80-90 khi Trung Quốc chưa cải cách, cha của Bạch Khả vượt biên sang Mỹ làm ăn, nhưng mải vẫn không liên lạc, nên 2 mẹ con nữ chính cũng lên tàu trốn sang Mỹ tìm cha. Trên chuyến tàu vượt biên ấy mẹ của nữ chính phải chịu đựng bị tên đội trưởng cưỡng hiếp nếu kg muốn 2 mẹ con bị vứt lại ở giữa đại dương để đến cuối cùng bà bị bệnh và mất khi vẫn còn chưa đến Mỹ, đoàn người sợ bà lây bệnh nên đã vứt xác bà xuống biển. Mình nhớ có chi tiết đêm trước khi chết, mẹ Bạch Khả dùng chiếc áo ấm duy nhất bà có choàng cho con gái và lừa cô là mẹ đã khỏe rồi, con đừng lo lắng nữa, hãy ngủ 1 giấc thật ngon. Vì bà biết ngày mai bọn người kia sẽ vứt bà xuống biển, vì biết bà đã không thể cứu chữa.Đến sáng ngày hôm sau thức dậy thì Bạch Khả hay tin mẹ mình đã chết, đau đớn, bàng hoàng, cô nắm chặt tờ 10dola mà mẹ đã để lại cho cô, trên đó có ghi hàng chữ:Mẹ yêu con. Cô nghĩ có lẽ cả đời cũng sẽ trân trọng kỷ vật duy nhất mẹ để lại đó nhưng lúc tới Mỹ cô phải dùng tờ tiền duy nhất ấy mua 1 đôi giày chạy trốn khỏi sự truy đuổi của cảnh sát. Nhiều năm sau khi đang ăn xin trên phố cô nhặt được tờ tiền năm xưa từ một người đàn ông châu Á và người đó lại không phải nam chính. Nhưng nhờ theo sau người đó vào một quán bar cô đã bắt gặp được định mệnh của cuộc đời mình, Đường Nhất Đường. Haha, nghề nghiệp của anh khá đặc biệt, múa...thoát y. Anh rất đẹp, lúc đầu cô còn nghĩ anh là con gái nhưng khi coi hết màn múa đó thì tự hiểu luôn. Thế rồi nữ chính xin vào làm phục vụ ở quán bar, sau nữa thì có nhiều chuyện xảy ra khiến 2 người đến vs nhau.Mình lướt khúc này, kg nhớ rõ lắm.Chỉ nhớ ĐNĐ bị bỏ thuốc kích dục, rồi gặp nữ chính. Mình ấn tượng vs chi tiết sau khi 2 người ở bên nhau, anh không đi múa nữa mà làm một công việc khác. Một hôm trên đường đi làm, anh gặp lại gã đàn ông đã bỏ thuốc mình lúc trước, ông ta bắt cóc anh và …cưỡng hiếp anh. Lúc đọc tới khúc Bạch Khả đi đón Đường Nhấ Đường thì đụng phải gã đó, ngửi thấy mùi nước hoa của chồng mình trên thân thể gã đàn ông kia, linh cảm mách bảo cô bước vào phía con hẻm tối tăm kia và Bạch Khả nhìn thấy chồng mình nằm sắp trên đất không một mảnh vải che thân. Trời đọc tới đó thấy nổi cả da gà, thấy anh này thảm ghê, đàn ông mà còn bị một người đàn ông khác hiếp. Sau đó ĐNĐ nhập viện và bị anh trai của mình mang đi, để lại một bức thư giả mạo bảo là muốn ly hôn vs Bạch Khả. BK đọc thư xong, cô vẫn cho là chồng mình sẽ không làm như vậy. thế là cô quyết định đi tìm chồng, cô nghĩ là anh có thể đang ở chỗ anh trai mình, người thân duy nhất của anh ở đây. Cô cố gắng lục tìm trong trí nhớ ít ỏi của mình và nhớ mang máng anh từng nói anh trai mình đang ở bang Texas. Thế là BK mướn 1 chiếc xe chở hàng to, đồng hành vs cô còn có 1 cô gái bị nghiện ma túy tên là Rose (họ quen nhau ntn thì mình quên rồi). trên đường đi 2 người vừa kiếm tiền vừa đồng hành, Rose thì làm trong bar, lần đó BK đi theo vào thì nhìn thấy cái thằng đàn ông đã làm hại chồng mình. Cô quyết định trả thù nên xin vào làm, nhìn thấy vóc dáng cô đẹp nên bà chủ cho làm ca sĩ. BK tuy ngốc, kg biết cách quyến rũ gã kia nên cô tưởng tượng đó là chồng mình, khiến chính gã kia còn phải nói với bạn mình là: Cái cách cô ta nhìn tao như thể tao là người duy nhất trên thế gian này mà cô ta yêu. Rồi thằng đó vô tròng, hắn muốn lên giường với cô, BK biết đây là cơ hội duy nhất của mình nên đã chịu đựng, còn sau đó chuyện gì xảy ra thì mọi người hãy đọc sẽ rõ, chỉ là thích hành động cuối cùng lúc cô sỉ nhục thi thể của gã đó. Sau khi giết người lại phải tiếp tục trốn chạy và tìm chồng, trên đường đi 2 cô gái bắt đầu thân thiết và mở lòng hơn. BK được nghe câu chuyện về cuộc đời bất hạnh của Rose, nhận ra cô ấy vẫn còn yêu người con trai lúc trước, nhưng phải rời đi mà kg một lời từ biệt vì điều đó tốt cho cả 2, BK quyết định giấu giếm đi gặp chàng trai đó, muốn hỏi anh ta còn yêu Rose không?Cô từ trong những lời kể vụn vặt biết được địa chỉ của anh ta, may mắn là nơi đó nằm trên hành trình cô đi, sáng ngày đó nhân lúc Rose ngủ cô vòng xe đi đến nhà anh ta, đọc tới đây hồi hộp ghê gớm, không biết có thành không nữa, mọi người đọc để biết sẽ ntn nhé! Còn một chi tiết mình thích nữa là khi 2 người về bên nhau rồi, có người hỏi là BK không có hỏi qua những chuyện lúc anh mất tích sao, thì ĐNĐ nói là: “Cậu tin không, nếu tôi nói với cô ấy rằng khi cô ấy ngủ thiếp đi đã mơ một giấc mơ rất dài, cô ấy cũng sẽ không chút nghi ngờ”. Mình ít kể về nam chính vì cũng không biết nói sao,thôi các bạn đọc để cảm nhận vậy! *** Mùa đông năm 1990, đêm lạnh, gió Tây Bắc từ Canada rít gào, trên cây chỉ còn lại lác đác vài chiếc lá run rẩy. 40 vĩ độ bắc 100 kinh độ tây, Nebraska, Mỹ. Trong một câu lạc bộ nhảy thoát y mang tên “Naked” (trần trụi) nằm bên cạnh đường quốc lộ, cô lại gặp anh. Khi đó, cô chỉ là một nữ tiếp viên ở đây. Cô nghèo rớt mồng tơi. Trong bóng tối, giữa tiếng hét chói tai và tiếng vỗ tay của rất nhiều người, anh mặc quần áo da báo, dung nhan kiều diễm, sóng mắt lưu chuyển, mái tóc xoăn màu đen được xõa tung. Ngay từ đầu, cô cứ tưởng anh là đàn bà, người đàn bà khiêu gợi, phóng đãng, làm cho vô số người muốn vì báu vật đó mà phạm tội. Ánh đèn mập mờ. Tiếng huýt sáo đầy sắc tình truyền đến từ khắp nơi. Vòng eo anh xoay quanh ống thép, ngượng ngùng cởi áo da, chỉ chừa lại một chiếc quần ngắn chữ “T” che giữa hai chân, mà sự ngượng ngùng kia đều là ngụy trang. Anh tháo sợi dây bên hông, xoay người một cái, lớp che đậy cuối cùng cũng được cởi bỏ. Anh không hề che chắn cơ thể mà cứ bày ra dưới ánh đèn sân khấu. “Cục cưng ơi, nâng đùi cưng lên đi!” “A, mèo hoang, đưa mông cưng lại đây!” “Người đẹp, tình yêu của cưng ở đây!” Khán giả dưới sân khấu sục sôi, nói ra những câu khó nghe, chỉ mong người trên sân khấu liếc mắt nhìn mình. Mà người không mảnh vải che thân kia đã thành công trong việc thỏa mãn ham muốn dâm loạn của bọn họ. Xoay người, quay xung quanh, ma sát như có như không trên ống thép. Viền mắt màu đen, theo đường vòng cung kéo đến huyệt thái dương. Mỉm cười, bĩu môi, làm kiểu nhe răng nanh cắn xé giống dã thú. Khoảnh khắc đó, ngoại trừ cô, không ai kinh hãi vì giữa hai chân anh có thêm một miếng thịt. Cô đứng dưới sân khấu, cầm khay đựng ly trong tay, sau lưng ướt đẫm. Thì ra bảo vật này là một người đàn ông. Cho dù anh là đàn ông hay đàn bà, thì với cơ thể hấp dẫn của anh cũng đủ lấy lòng một đám phóng túng, động vật tanh tưởi với ham muốn nguyên thủy của mình dưới sân khấu rồi. Mà cô, lấy tư cách là một người đàn bà, cô đau lòng thay cho anh. Cái loại đau đớn này rất quen thuộc, về một phần ký ức nào đó chôn sâu dưới đáy lòng. Chẳng biết tại sao lại muốn khóc. Người vào liên tục, vừa vặn cô lại đứng ở cạnh cửa. Trên thực tế, từ khi anh xuất hiện trên sân khấu, chân của cô như bị tưới chì, liên tục bị người ngoài cửa xô đẩy, nhưng cô vẫn cố chấp nhìn thẳng lên sân khấu. Mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi cô, Lilith ôm eo cô từ phía sau nói: “Em cũng bị anh ta mê hoặc sao?” Cô ngay cả giãy giụa cũng quên mất, mặc cho tay của Lilith chạy trước ngực cô. “Anh ta là ai vậy?” Cô hỏi. “Anh ta là vũ nam thoát y.” Lilith nói xong, cánh tay tiến vào thăm dò nội y của cô. “Tôi hỏi, tên anh ta là gì?” “‘Hoa thược dược màu đen’,” Lilith cắn vành tai của cô nói, “Bọn họ đều gọi anh ta như vậy. Anh ta giống em, là người châu Á, cũng có mái tóc màu đen xinh đẹp.” Bộ ngực bị bóp đau, cô thử đẩy Lilith ra, nhưng với sức lực đó, cô căn bản đánh không lại người đàn bà da trắng cao lớn ấy. Da thịt non mềm bị đùa bỡn trắng trợn, Lilith nhắm trúng cô đã lâu, cô bé này đến từ châu Á, tính cách khác biệt của cô là sự giao hòa giữa đàn bà và gái tơ, sự gợi cảm của cô được giấu trong lớp quần áo xấu xí, cùng là đàn bà mới nhìn ra được. “Đàn ông thì có cái gì tốt chứ.” Cô bị cô ta đẩy sát vào tấm kính chắn cạnh cửa. Tay cô bị đặt ở trên tường, chỉ có thể dùng sức đá hai chân. Lúc này, một cái micro được ném từ dưới lên, người trên sân khấu chụp được. Anh chìa micro về phía đám người, dạo một vòng trên sân khấu, tiếng mọi người điên cuồng hét vào micro như từng cơn, từng cơn sóng ồ ạt đập vào. Âm nhạc vang lên, anh thu micro lại, mở rộng hai chân ra, quỳ gối trên sân khấu. Anh hát: “Tại sao người đàn ông không lấy vợ? Bởi vì không biết sâu cạn. Tại sao người đàn bà không lấy chồng? Bởi vì không biết ngắn dài.” Anh dùng tiếng Trung! “Ha ha ha ha……” Bị Lilith xâm phạm, vậy mà cô còn có thể cười nổi. Đây là bài hát thịnh hành nhất trong những quán bar ở Hậu Hải Bắc Kinh*, cô từng nghe mẹ cô hát vô số lần. Mãi đến khi cô cảm giác tỉnh lại, đi tới bên kia đại dương, thì không còn ai hát cho cô nghe nữa. (*Hậu Hải tại Bắc Kinh: Là một khu vực trong Thập Sát Hải – chuỗi ao hồ trong nội thành thủ đô Bắc Kinh, ngoài Hậu Hải còn có Tiền Hải và Tây Hải.)   Mời các bạn đón đọc Một Đường Đau, Một Đường Yêu của tác giả Đầu Ngã Mộc Qua.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Độc Dược Phòng Bán Vé - Ức Cẩm
Cô là diễn viên xuất sắc có tài năng, tỏa sáng lộng lẫy, xinh đẹp lại tao nhã Không thiếu kẻ rỗi hơi, ganh tị với cô, ai chẳng biết sau lớp hóa trang rực rỡ muôn màu đó, nụ cười của họ lại có bao nhiêu phần chân thật chứ Hừ Cô cũng không thèm so đo Ở giới showbiz này, ai chẳng phải đóng kịch cho tốt, cô cũng không ngoại lệ, các người ton hót, cô sẽ cố vờ e lệ, dịu dàng chấp nhận, các người dọa nạt, cô sẽ run rẩy đáng thương tranh thủ sự đồng tình, kẻ muốn sờ mó đụng chạm, cô còn có thể trả đũa cho hắn tím tái mặt mày, mất mặt ê chề Muốn đấu với diễn viên như cô sao, về mà luyện lại trước gương 1000 lần đi nhé Còn dám đồn thổi rằng cô đi đường tắt Nói ra thật nực cười Quá thừa đi! Trong phạm vi nào đó, có nữ minh tinh nào có thể dũng cảm đứng ra vỗ ngực nói: "Tôi cho tới bây giờ chưa từng dựa vào mối quan hệ với cấp trên! E rằng vỗ ngực cũng chẳng có tiếng kêu, trái lại còn làm xẹp xuống đám si-li-con trong ngực ấy!" *** Ở lễ trao giải Kim Linh chuyên nghiệp này, truyền thông cũng không hỏi những vấn đề quá thấp hèn, nhưng dù vậy họ vẫn rất quan tâm đến hôn lễ của Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ. "Xin hỏi hai người dự định bao giờ cử hành hôn lễ?" "Hôn lễ có mời giới truyền thông đến dự không?" "Hai vị đều có weibo, xin hỏi có truyền trực tiếp lên weibo không?" Họ hỏi nhiều đến mức khiến Mạch Nhiên choáng váng đầu óc. Đợi đến khi buổi lễ bắt đầu, cô mới lấy lại tinh thần, lôi tay Thẩm Lâm Kỳ hỏi, thấp giọng oán giận: "Kết hôn sao phiền phức như vậy?" "Như vậy mà cũng ngại phiền phức, sau này sinh con thì sao hả?" "Ai nói sẽ sinh con cho anh chứ!" Mạch Nhiên lầu bầu, không để ý tới Thẩm Lâm Kỳ nữa. Anh khẽ cười: "Chúng ta đánh cuộc nhé?" "Cược cái gì?" Mạch Nhiên hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn anh. "Giải thưởng Kim Linh lần này, anh cá là em giành được." ... Mời các bạn đón đọc Độc Dược Phòng Bán Vé của tác giả Ức Cẩm.
Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc
Hằng đêm trước khi đi ngủ, Thừa tướng Tạ Thù đều phải nhắc nhở bản thân mình ba điều: Một, phải cẩn thận Vũ Lăng vương. Hai, vẫn là cẩn thận khi đụng phải Vũ Lăng Vương. Ba, trước khi lâm triều phải bó ngực. *** Tại quận Vũ Lăng, hai năm liền mùa đông đều có đại tuyết cuồng thổi, lạnh lẽo ẩm thấp đến độ người ta khớp hàm run lập cập. Vài loại hoa cỏ đại thụ trân quý trong phủ đều chờ chăm nom, quản gia có chút sốt ruột, cầm sổ theo sau Tạ Thù vòng vèo khắp phủ. “Vương phi, ngài xem liệu có cần mời người làm giúp?” “Vương phi, ngài xem cần chi bao nhiêu ngân lượng thì được?” “Vương phi………………” ... Mời các bạn đón đọc Ngày Tháng Trắc Trở của tác giả Thiên Như Ngọc.
Nữ Ân Sư - Thiên Như Ngọc
"Người làm thầy là người truyền đạo, dạy nghề, giải thích nghi hoặc cho học trò của mình". "Bản vương có một chuyện nghi hoặc, chỉ có ân sư đích thân truyền dạy mới có thể giải hoặc". *** Nghe Tư Mã Tấn nói vậy, Kỳ Phong và Cố Trình bên ngoài bình phong mới biết xảy ra chuyện gì, lập tức quỳ xuống đất, đồng thanh kêu lên: “Điện hạ ngọc thể quý giá, sao có thể để người khác khinh nhờn được...”   Hai mắt Bạch Đàn cong như trăng non: “Bọn chúng nói đúng, điện hạ là ngọc thể hoàng gia, tại hạ không dám khinh nhờn, càng không dám thật sự lột da điện hạ”.   Dường như đã đoán trước nàng có hậu chiêu, Tư Mã Tấn bình tĩnh nhặt áo sam lên khoác vào người: “Cần gì cứ nói thẳng đi”.   Bạch Đàn phe phẩy quạt lông, vẻ mặt nghiêm nghị: “Ta cần điện hạ bái ta làm thầy, sau này tiếp nhận sự dạy bảo của ta”.   Trong trướng cực kì Tư Mã Tấn. Tư Mã Tấn không lên tiếng, còn hai người bên ngoài chỉ sợ đã hóa đá rồi.   Bạch Đàn nói xong chính mình cũng cảm thấy kinh hãi. Nàng lại định thu nhận gã sát thần này làm học trò hay sao? Đúng là kích động quá mức rồi! ... Mời các bạn đón đọc ​Nữ Ân Sư của tác giả Thiên Như Ngọc.
Hoàng Hậu Siêu Quậy - Haza2369
Nàng là nữ sát thủ của thế kỷ 21, trong một lần làm nhiệm vụ bất ngờ xuyên qua cổ đại trở thành vị hoàng hậu của vương triều này. Ở đây những người tốt đều tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Dù nếm trải không ít khó khăn, kẻ ác thì sẽ nhận kết cục rất bi thảm. Trích dẫn lời nói của nữ chính: " Hận ư sao ta phải hận bọn họ chứ, không nhờ bọn họ thì ta đâu đến được đây, không ngờ bọn họ thì sao ta lại có trượng phu tốt như vây, chung quy ta nên cảm ơn họ vì đã phản bội ta". *** Ngày hôm sau, mọi việc vẫn cứ diễn ra như bình thường. Hắn vẫn dậy sớm thiết triều và nàng vẫn dự định nằm nướng đến trưa. Nhưng có một sự bất thường ở đây là hôm nay trong cung có một người đến rất sớm để thăm hỏi nàng, với một cái khí chất phi phàm tựa như mình là chủ nhân của cái cung này, nực cười hơn nữa người này lại xem nô tì ở đây như thuộc hạ mà sai bảo. Sáng sớm tinh mơ, Song Nhi đã rời giường từ sớm để chuẩn bị, từ khi luyện võ họ có thói quen thức sớm để luyện tập cùng những cung nhân khác. Người ở Trường Thu Cũng không phải là người tài giỏi nhưng ai cũng biết một ít võ phòng thân, và sư phụ của bọn họ chính là Song Nhi họ thấy song nhi tập, tập theo nên cũng biết chút ít. Lúc bọn họ đang tập thì bỗng nhiên cửa cung có người gõ vang lên ba tiếng dài, một cung nhân ra mở cửa: Cánh cửa vừa mở cung nhân nhướng đầu ra hỏi” Ai vậy, sao lại đến đây sớm thế” Đối mặt cung nhân là hai người chưa từng gặp một người trong hai người lên tiếng:“ Huynh làm ơn báo cho hoàng hậu biết là có Liễu Ninh Quận Chúa đến thăm“. Cung Nhân ngẫm nghĩ một lúc xem có ấn tượng với cái tên này không và nhận ra người này rất lạ nên hắn nói:“ Cô nương thông cảm xin báo lại là hoàng hậu hiện vẫn chưa tỉnh giấc, xin hẹn dịp sau vậy“. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Siêu Quậy của tác giả Haza2369.