Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bất Ngộ

Giới thiệu: Cố Hồng Kiến gần như là vì Lâm Tư Trạch mà sống. Tiếp đó có một ngày nàng chết đi. Rốt cuộc nàng phát hiện, bản thân có làm quỷ cũng không tính buông tha Lâm Tư Trạch. (!!!) Khẳng định nam chính Lâm Tư Trạch không phải tra nam, xin đừng ghét bỏ, nếu tra mình đã ngưng đọc từ lâu. Khẳng định nữ chính Cố Hồng Kiến không phải ngu muội, chỉ là khả năng tự chữa vết thương lòng quá mạnh, lại quá lạc quan xem nhẹ nỗi đau của bản thân => nên đọc xót xa lắm T.T --- Lần cuối cùng hai người cãi nhau Lâm Tư Trạch đã nói với Cố Hồng Kiến “Cuộc đời này không gặp lại nữa". Và thật sự đó là lần cuối cùng Lâm Tư Trạch gặp được Cố Hồng Kiến, ba tháng sau nàng hóa thành 1 mảnh hồn hoang quay trở lại kinh thành… Đọc “Bất ngộ” mình thấy được rất nhiều cái nếu như… Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch nàng sẽ chỉ mãi là một cung nữ nhỏ bé lầm lũi không thấy ngài mai, không ai trông nom dạy dỗ tử tế, không có cơ hội trở thành một người văn võ song toàn. Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch nàng sẽ không có ngày huy hoàng là nữ trạng nguyên đầu tiên của vương triều, chễm chệ trên chức vị Thị lang tham gia triều chính. Nàng sẽ không có ngày trở thành người phụ nữ duy nhất bên cạnh đế vương, được vua che chở bao dung, vô tư càn quấy. Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch, nàng sẽ không biết một người có thể hi sinh vì một người nhiều như vậy, hi sinh không cần đền đáp bất kì điều gì, có bị tổn thương cũng tự mình cười gượng giấu đi. Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch nàng có lẽ sẽ trôi qua một cuộc đời bình lặng không sóng gió, đến tuổi sẽ được xuất cung tìm một mối lương duyên giúp chồng dạy con sống nốt quãng đời còn lại, không phải trải qua một cuộc sống đầy sống gió, gió tanh mưa máu ngập trời. Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch, nàng sẽ không phải chết lạnh lẽo ở sa trường. Nhưng trên đời này không có cái gì gọi là “nếu như”. Cố Hồng Kiến đã gặp Lâm Tư Trạch, đã trở thành tri kỉ đắc lực phò tá đế vương, Cố Hồng Kiến đã là nữ trạng nguyên đầu tiên của vương triều, là thị lang một tay che trời, là người phụ nữ duy nhất của hậu cung Lâm Tư Trạch. Và cuối cùng nàng cũng đã chết. Mở đầu truyện là sự trở về của Cố Hồng Kiến, nàng tử trận ở biên ải xa xôi, thứ trở về kinh thành chỉ là một mảnh linh hồn bất lực. Cố Hồng Kiến quay về bên Lâm Tư Trạch ngay sau khi mất mạng ở sa trường, nàng không biết vì sao mình quay về, không hiểu tại sao đến lúc chết vẫn cứ phải về cạnh Lâm Tư Trạch, vẫn chấp mê bất ngộ như nửa đời trước của nàng. Trải dài khắp truyện là những hồi ức của Cố Hồng Kiến về 26 năm dài dằng dẵng của đời mình, trong đó nàng bỏ ra 20 năm để ở bên Lâm Tư Trạch - quãng thời gian đó có yêu, có đau thương nhưng nàng chưa bao giờ hối hận. Và “Bất ngộ” là câu chuyện kể về sự dằn vặt của Lâm Tư Trạch khi y gián tiếp đẩy Cố Hồng Kiến vào đường chết, khi y bất lực nhận ra mình đã đánh mất người quan trọng nhất nhưng không thể vãn hồi. Hai mươi năm, đời người có bao nhiêu lần hai mươi năm để ở cạnh và yêu thương một người? Để giúp người đó quân lâm thiên hạ, để nhìn người đó thích một người lại cưới một người khác mà cả hai đều không phải là mình? Cố Hồng Kiến được đưa đến làm cung nữ cho Lâm Tư Trạch năm nàng lên 6, được dạy dỗ để phò tá Lâm Tư Trạch làm nghiệp lớn, năm đó Lâm Tư Trạch lên 7 - chỉ là một hoàng tử thất sủng. Suốt 10 năm sau đó, cuộc sống của một hoàng tử không được yêu thương chẳng dễ dàng gì, nhất là những mùa đông cả hai co ro vì lạnh, đổ bệnh triền miên vì bị cắt xén đồ dùng. Mười năm ấy tác giả luôn chọn mốc thời gian là “đông chí”- thời điểm mùa đông lạnh tê tái nhất, thê lương nhất. Khi đó chỉ có hai người gắn bó với nhau, họ xem nhau là người mình tin tưởng nhất "y tin tưởng nàng, chính như nàng tin tưởng y, khi ấy, họ chỉ có lẫn nhau, bọn họ là chủ tử và hạ nhân, cũng là bằng hữu duy nhất tốt nhất, y là tiểu sư phụ của nàng, dạy nàng đọc sách biết chữ, nàng lại là thiếu nữ quái đản hung hăng càn quấy, dạy y cường thân kiện thể, cũng vừa là thầy vừa là bạn, khó mà dứt bỏ lẫn nhau." Trong những tháng ngày cùng chung hoạn nạn lời hứa thốt ra rất dễ dàng, Lâm Tư Trạch nói khi y lên được đỉnh cao y sẽ bảo vệ người y muốn bảo vệ, “Hồng Kiến, đến lúc đó, ta nhất định sẽ bảo vệ cô”. Mười năm đó đã ươm lên một mầm xanh trong lòng Cố Hồng Kiến, nàng không biết yêu sẽ như thế nào nhưng nàng biết mình có thể làm mọi thứ vì Lâm Tư Trạch. Năm 16 tuổi, tay Cố Hồng Kiến lần đầu nhuốm máu vì nghiệp lớn của Lâm Tư Trạch, để rồi khi xoay người lại nàng nghe y nói y đã thích một người con gái khác, xinh đẹp dịu dàng tinh khôi và cao quý , đã thích từ rất lâu rồi. Khi người con gái đó tự tử, mọi tội lỗi y quy lên người Cố Hồng Kiến, mọi lời hứa đều tan biến như tuyết gặp phải nắng xuân: “Người ta muốn bảo vệ chính là Tả Ninh Yên!” “Một câu nhẹ như tuyết, khi nàng nghe không thèm để ý, lại ghi nhớ đầy đủ lâu như thế, thế mà y lại nói, người y muốn bảo vệ, chính là Tả Ninh Yên” Cố Hồng Kiến thật sự rất vô tư, nàng vô tư trước nỗi đau của bản thân mình. Khi Lâm Tư Trạch đã vững ngôi trên đế vị, nàng bỏ đi và lại quay về với tư cách khác, không phải cung nữ, không phải bạn bè mà với tư cách trạng nguyên Cố Hoằng đường đường chính chính giúp đế vương phân ưu việc nước. Có lẽ cuộc đời Cố Hồng Kiến rời xa Lâm Tư Trạch là một việc khó khăn, nàng cứ loay hoay trong mê cung tình ái chấp mê cả một đời. “Nàng trốn chạy rời xa Lâm Tư Trạch, lại không chịu khống chế tự mình trở về bên người Lâm Tư Trạch, lý do duy nhất có thể thuyết phục chính nàng, chính là nàng nói với bản thân, về bên cạnh y đi, sau đó làm bề tôi.” Những năm đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời Cố Hồng Kiến và có lẽ cũng là của Lâm Tư Trạch, hai người ở bên nhau chung sống như đôi tình nhân thắm thiết. Đế vương không mở rộng hậu cung, Cố thị lang độc sủng. Lâm Tư Trạch nói: “Nhập hậu cung, làm Hoàng hậu.” ,“Ta đã nói rồi, muốn nàng mãi mãi đứng ở bên cạnh ta. Tuy rằng năm đó khi nói những lời này, cũng chưa từng nghĩ đến, sẽ là hàm nghĩa như vậy. Nhưng hiện tại, địa vị Hoàng hậu, trừ nàng ra, ta không muốn ai khác.” Nếu nói Lâm Tư Trạch không yêu Cố Hồng Kiến là không đúng, chỉ là y không biết rõ lòng mình nhưng y cũng không hề yêu người con gái tên Tả Ninh Yên kia. Trong “Bất ngộ”, Tả Ninh Yên thậm chí còn không thể xếp được vào vai nữ phụ, cô chỉ là một giấc mộng thời niên thiếu của Lâm Tư Trạch, một giấc mộng y chưa bao giờ chạm tới. Nhưng Tả Ninh Yên là ngọn nguồn của mọi hiểu lầm, của mọi nỗi đau. “Cuộc đời này không gặp lại nữa”, thật sự không còn cơ hội gặp lại nữa. Một phút nóng giận Lâm Tư Trạch đã phái Cố Hồng Kiến cầm quân ra biên ải, thật nực cười cho sự ngu muội ấy. Một giây sai lầm - hối hận cả đời. Cố Hồng Kiến dù có mạnh mẽ thì nàng vẫn chỉ là một cô gái, dù có võ phòng thân nhưng làm sao đủ để đối chọi với tướng địch dày dặn kinh nghiệm sa trường. Khi bị phái đi đánh giặc Cố Hồng Kiến đã biết mình chắc chắn sẽ chết nhưng nàng bỗng thấy chết không còn quá đáng sợ... Lần cuối cùng... nàng đem tính mạng mình để đổi lấy bình yên cho đất nước của y, để kết thúc chuỗi ngày nàng lấy mục đích sống là y. Cố Hồng Kiến đã sống cả một đời vì Lâm Tư Trạch, việc nàng làm đều vì đế nghiệp mà Lâm Tư Trạch hướng đến. Nhưng người đời không hiểu, Lâm Tư Trạch từng giận nàng tàn nhẫn, thiên hạ trách nàng thủ đoạn lòng dạ độc ác nhưng đâu ai nghĩ tất cả những việc nàng làm đều vì bảo vệ Lâm Tư Trạch, tất cả những người nàng tính kế đều là những kẻ cản trở Lâm Tư Trạch. Họ đâu biết nàng nhiều đêm thức trắng vì ác mộng, vì nỗi ám ảnh bởi đôi tay nhuốm đầy máu người. Khi chỉ còn là một sợi hồn hoang quay về đế đô, Cố Hồng Kiến cũng chưa một lần oán hận bất kì ai, nàng chỉ vu vơ muốn biết Lâm Tư Trạch sẽ thế nào khi biết tin nàng chết, liệu y có khóc không, có đau lòng cho nàng chút nào hay không. Lâm Tư Trạch không phụ kì vọng của Cố Hồng Kiến, Lâm Tư Trạch trước mặt bá quan ngất xỉu trên ghế rồng, được thị vệ bế xuống như công chúa. Lâm Tư Trạch đã nhận ra tình cảm của mình quá muộn màng, thật sự rất muộn màng. Khi muốn sửa sai thì biết được cái sai đó không thể nào sửa được, y đã chính tay giết Cố Hồng Kiến, chính y ban lệnh, chính y bảo nàng rời đi, để khi nàng chết y tự dằn vặt tinh thần và tự ngược đãi bản thân. Bởi ngoài chính bản thân ra thì y không trách ai khác được. Lê thân thể mang bệnh tật, Lâm Tư Trạch tự mình tìm ra biên cương, y thầm nhủ cũng như gieo cho bản thân niềm hy vọng cuối cùng: sống phải thấy người, chết phải để y tìm được xác. “Ta biết ta hiện tại không thích hợp đi Hỗ Châu, đi rồi rất có thể phải giao tính mạng ở đó. Nhưng nàng ở nơi ấy, nên ta nhất định phải đi.” Lâm Tư Trạch khẽ nói, “Nếu nàng còn sống, ta liền đưa nàng trở về, nàng muốn làm đại thần, thì tiếp tục làm quyền cao chức trọng của nàng Cố Thị lang, Cố Thái sư đều được. Nhưng nếu nàng mệt rồi, chỉ muốn làm một cô gái nhỏ, vậy thì nhập cung làm Hoàng hậu của ta, nếu nàng ngay cả thế đều cảm thấy phiền phức, vậy... Ta cũng không làm hoàng đế nữa, cùng nàng đi làm người bình thường, được không?” Trước khi Cố Hồng Kiến hoàn toàn tan biến vào hư vô, Lâm Tư Trạch cuối cùng cũng gặp được Cố Hồng Kiến, y nói muốn kiếp sau được gặp lại nàng. Cố Hồng Kiến cũng hứa hẹn, hứa hẹn kiếp sau sẽ cho Lâm Tư Trạch hiểu nàng đã sống kiếp này như thế nào, giọng điệu chỉ như kể một câu chuyện xưa, không chứa một tia mỉa mai thù oán: “Kiếp sau? Được. Nếu thực sự có kiếp sau, nếu chúng ta thật sự muốn bên nhau lần nữa, thì, kiếp sau ta làm nam, chàng làm nữ. Chàng từ nhỏ phải ái mộ ta, sùng kính ta, vì ta quét sạch hết thảy chướng ngại, lại phải trơ mắt nhìn ta, yêu một người, cưới một người khác, hai người lại đều không phải chàng. Chàng phải yêu ta, yêu đến si cuồng, yêu đến ai ai cũng biết, lại từ đầu đến cuối không chiếm được toàn tâm toàn ý của ta, chàng phải bị ta hiểu lầm vô số lần, thương tổn, cả đời vì ta mấy lần đổ lệ, cuối cùng còn phải vì ta mà chết, sau khi chết cũng không được an bình, hóa thành một sợi hồn hoang bay đến bên ta… Như thế, mới không phụ ta trọn đời này.” ... “Bất ngộ” đã kể nên một câu chuyện tình yêu, họ yêu nhau nhưng đã bỏ lỡ nhau từ rất lâu trước kia, từ mùa đông đầu tiên họ lướt qua nhau, từ một chén canh sinh ra mọi hiểu lầm ngang trái kiếp này. Giữa họ điều thiếu sót chính là thấu hiểu, nếu Lâm Tư Trạch hiểu Cố Hồng Kiến chắc bi kịch đã không xảy ra, nếu Cố Hồng Kiến chịu nói ra tất cả, cuộc tình đó sẽ không đau thương đến vậy. _________ " ": Trích từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Thời điểm Cố Hồng Kiến mở mắt ra, nhìn thấy được cảnh tượng quen thuộc, lại có chút xa lạ. Thư phòng cũng không coi là quá lớn sáng sủa thanh tịnh, trên chiếc bàn gỗ lê chạm trổ hoa cúc còn một đống tấu chương thăm hỏi rải rác hỗn độn, mà phía trên đằng sau bộ bàn ghế là bức hoành phi “Văn Đạo đường”, ba chữ này mạnh mẽ có lực, mây bay nước chảy lưu loát sinh động, đúng là đương kim hoàng đế Thiên Mẫn quốc Lâm Tư Trạch tự tay viết, mà hoành phi ấy, chính là Cố Hồng Kiến tự tay cầm một bộ dao khắc, từng vạch từng nét khắc thành. (Văn Đạo : lắng nghe đạo lí) Nơi này là Văn Đạo đường, tuy rằng thoạt nhìn chẳng qua là một thư phòng bình thường mà lịch sự tao nhã, trên thực tế lại là ngự thư phòng của Lâm Tư Trạch. Nhưng, Cố Hồng Kiến nàng vì cái gì lại ở chỗ này? Cố Hồng Kiến vốn nên ở xa hoàng cung, thậm chí toàn bộ Hỗ Châu đều cách xa kinh thành vạn dặm, nàng vừa giao chiến cùng danh tướng Bách Lý Sầm của Kí Phong quốc, tuy rằng chúng tướng sĩ Thiên Mẫn quốc không nhục sứ mệnh, trăm cay ngàn đắng chiếm lĩnh được Hỗ Châu, nhưng Cố Hồng Kiến giao thủ với Bách Lý Sầm tưởng chừng như không có phần thắng nào đã bị hắn đánh bại — Bách Lý Sầm một thương hất nàng xuống ngựa, rồi sau đó thừa thắng xông lên, một thương nữa đâm xuống ngực nàng, nàng liền mất đi ý thức. Bách Lý Sầm không phải trẻ con vắt mũi chưa sạch, mà là tướng quân trẻ tuổi lại thân kinh bách chiến, là sư tử biết được một ngoạm cắn cổ con mồi, bởi vậy, ở một khắc Cố Hồng Kiến ngã ngựa ấy, nàng đã biết mình tất nhiên sẽ chết. Chuẩn xác mà nói, hơn ba tháng trước, thời điểm Cố Hồng Kiến rời khỏi kinh thành, mang theo năm vạn binh mã phụng mệnh đi đánh hạ Hỗ Châu, nàng cũng đã biết mình tất nhiên sẽ chết. Nhưng hiện tại là chuyện gì xảy ra? Nàng không những không chết, còn xuất hiện tại thư phòng của Lâm Tư Trạch ở nơi xa ngoài ngàn dặm……? Cố Hồng Kiến cau mày, cực kỳ khó hiểu đi hai bước, lại phát hiện toàn thân mình nhẹ bẫng như tơ liễu, chỉ là vừa nghĩ muốn di chuyển một chút, liền ngay lập tức đến phía trong bình phong nơi Lâm Tư Trạch nghỉ ngơi. Lâm Tư Trạch cư nhiên ở đây. Y thoạt nhìn có chút mệt mỏi, dựa vào trên nhuyễn tháp, hai mắt khép lại, phía dưới mắt có một quầng xanh đen mờ mờ, trong tay trái còn nắm một quyển tấu chương. Chỉ là tuy rằng y hiện tại thoạt nhìn rất mỏi mệt, lại vẫn như cũ trước sau như một cực kỳ tuấn lãng, vì hai mắt hơi khép, lông mi dài mà cong trên mí mắt càng có thể thấy được rõ ràng, theo hô hấp của y khẽ rung, tựa như cánh bướm lay động. Đuôi mắt y hơi hơi xéo lên, nếu như dịu dàng mà mang theo tình cảm nhìn người, dứt khoát có thể câu mất hồn phách người ta, nhưng nếu như tức giận mà lạnh lùng nhìn người khác, thì sẽ khiến cho người ta cảm thấy như rớt vào hầm băng, toàn thân phát lạnh. Hai loại ánh mắt này, Cố Hồng Kiến đều từng chân thực chịu đựng, bởi vậy rất có cảm ngộ. Nhưng hiện tại y yên lặng ngủ, che dấu đôi mắt sáng rỡ lưu chuyển, ngược lại xem ra vô cùng dịu dàng. Lại phối với sống mũi cao thẳng, không kể đôi môi mỏng nhợt nhạt, còn có làn da trắng nõn trong suốt còn hơn so với Cố Hồng Kiến hàng năm bôn ba…… Đẹp thay một bức mỹ nhân nghỉ ngơi. Nhưng Cố Hồng Kiến lại không có tâm tư gì thưởng thức, nàng bức thiết muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì thế nàng lại “Đi” đến bên người Lâm Tư Trạch, muốn vươn tay đẩy đẩy Lâm Tư Trạch, đánh thức y. Lâm Tư Trạch rất ghét lúc ngủ bị người đánh thức, nếu thật sự là khi hắn cực kỳ mỏi mệt bị mấy việc râu ria làm tỉnh, còn có thể giận dữ, nhưng Cố Hồng Kiến trước nay không sợ, dù sao chọc Lâm Tư Trạch chán ghét với chọc Lâm Tư Trạch nổi giận vốn chính là thế mạnh của nàng. Nhưng lúc này đây nàng thất bại. Nàng nhìn thấy tay mình xuyên qua bả vai Lâm Tư Trạch, sau đó toàn bộ xuyên ra, mà Lâm Tư Trạch vẫn an lành nằm ở chỗ đó, căn bản không chịu quấy nhiễu gì, vẫn như cũ ngủ rất sâu. Cố Hồng Kiến chớp chớp mắt, thu tay, lại thử một lần nữa. Không hề ngoài dự liệu, tay nàng lại lần nữa xuyên qua thân thể Lâm Tư Trạch. Nàng không thể đánh thức Lâm Tư Trạch, có điều là đã không còn quan trọng, bởi vì hết thảy đều thực rõ ràng. Nàng quả nhiên đã chết, chỉ là, đại khái biến thành một linh hồn. Mời các bạn đón đọc Bất Ngộ của tác giả Tắc Mộ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đông Phong Ác
Giới thiệu: Mộ Dung Lệ sống ở Hầu Ngọc quan ba tháng thì đã đưa thư nhà tất cả là bảy lần. Khi trước không hề như vậy, thế mà bây giờ hắn lại tìm riêng một người đưa thư, cứ đến hẹn lại một lá, chưa từng chậm trễ một ngày làm cho Hương Hương rất phiền lòng. Quách Điền và Quách Trần Thị mỗi lần như vậy đều dở khóc dở cười. Khi con gái Quách Dương hỏi: “Nhị tỷ con đâu rồi?” thì cả hai vợ chồng đều nói: "Đang làm bài tập về nhà..." Hương Hương vốn không có bao nhiêu chữ nhưng bỗng nhiên con người kia lại bắt nàng mỗi phong thư đáp lại đều phải đủ năm trăm chữ khiến nàng thật bất đắc dĩ. Cuối cùng những lá thư sau, Mộ Dung Lệ không còn chép thơ nữa mà kể về những chuyện nhàn tản nơi biên quan, đương nhiên là không hề tiết lộ quân tình.   Hương Hương nghĩ rằng, chắc chắn những điều mà Mộ Dung Lệ nói là giả vì cô cả đời tuân thủ nữ tắc chưa đến những nơi biên quan, muốn đi ngắm cảnh một chút cũng không được. Giống như hùng ưng, cô cũng có những tiếc nuối ở trong lòng. Hưởng ứng phong trào poll, tớ review bộ này, ai đọc thấy hay vào like cho truyện vào chung kết đi nhóa (đề cử ở trong comment bạn Lan SG đoạn cuối cuối ý. Đông Phong Ác – Nhất Độ Quân Hoa: cổ đại, ngược trước sủng sau, hài bi (mà tớ thấy hài nhiều hơn), edit hoàn, truyện có mỹ thực. Nội dung chính: Loạn lạc, nữ chính thôn nữ được cứu về khỏi bị giặc hiếp và được dâng lên cho nam chính làm thiếp một cách không tình nguyện. Sau đó là quá trình ngược trước sủng sau. Nữ chính từ thiếp lên làm chính phi. Nói chung nếu tóm tắt nội dung thì máu chó một nùi, máu chó tung trời. Nhưng đừng để bị đánh lừa, đây không phải câu chuyện máu chó mà sâu sắc hơn thế nhiều. Nhận xét Logic truyện này không được bình thường lắm. Nữ chính nhà nghèo 16 tuổi, thấp kém nhưng không lên gân lên cốt gì cả, sống đúng tuổi, đúng hoàn cảnh, đúng thân phận, vì hoàn cảnh mà gần như bị buộc phải gả làm thiếp cho nam chính. Chị nữ chính tính hay, khôn ra phết, con nhà nghèo, thân phận kém nhưng sống biết điều, khôn khéo, cũng ko lụy nam chính, tuy ban đầu có chút mơ mộng nhưng sau đó nhanh chóng nhận mệnh, không yêu nam chính, cần cúi đầu thì cúi đầu nhưng lúc mạnh mẽ thì vô cùng kiên cường. Lúc cần bảo vệ bản thân thì biết tự vệ, sống lưu lạc vẫn có thể lao động tự nuôi thân, thậm chí là lúc lạc trong rừng còn biết tự chăm lo, sinh con nuôi con và trà trộng giữa kẻ thù để không gây chú ý, đến khi cần cũng biết tỉnh táo hạ độc kẻ thù để thoát thân. Đoạn sau nam chính muốn nữ chính quay về, hỏi chị ta sai ở đâu để ta sửa, chị kể lại rành mạch các loại lỗi lầm, ghi thù ra phết. Nói chung, đoạn đầu về thân phận nữ chính hơi buồn vì nữ 9 thân phận thấp kém. Nam 9 vừa EQ thấp, vừa coi thường chị có điều không ngược đãi nhé. Sau này nữ 9 an phận, không vọng tưởng gì, cũng không yêu nam 9, ko kiểu khụy lụy vì tình mà khôn khéo sống, lấy lòng để 2 mẹ con có cuộc sống êm ả. Nữ chính đặc biệt tỉnh, thức thời, không lụy tình, là thôn cô nhưng sống khéo léo, biết buông biết bỏ, sức sống dẻo dai, tuy chân yếu tay mềm nhưng luôn biết tự bảo vệ, tự xoay sở, không làm ai phiền cả. Có thể nói là kiểu ngoài mềm trong cứng, xếp vào nữ cường. Đến cuối truyện thì uốn nắn nam chính đâu vào đấy. Nam chính ban đầu bị ném đá ghê lắm nhưng mà tớ đọc thì thấy rất bình thường, nhân vật này sống cũng đúng tuổi, đúng thân phận, đúng thời thế, đúng hoàn cảnh, đúng với bản chất, thậm chí còn có phần thẳng thắn, không quanh co, mưu mẹo, đường đường chính chính, khá là quân tử. Chỉ cái tội EQ thấp, rất thấp, thấp thảm hại, phong cách vai u thịt bắp, chuyện tình cảm thì thô hơn ngói. Như đã nói, nam nữ chính là vợ chồng nhưng không phải yêu nhau ngay từ đầu, nam chính EQ thấp, đầu đất nên đoạn đầu làm ra nhiều tình huống ngược nữ chính (mà độc giả đọc dễ lầm tưởng là truyện ngược cổ điển.. Anh này kiểu nam tử cổ đại điển hình, tướng quân không biết thương hoa tiếc ngọc, không biết yêu, nữ chính là thiếp thân phận thấp kém bị coi như vật nuôi cho ăn ngon mặc đẹp là tốt rồi. Anh này siêu vô tâm, cũng coi thường nữ chính nhưng không đánh đập, không làm trò mèo, loằng ngoằng nữ phụ ngược tâm nữ chính hay lợi dụng, không ngược đãi nữ chính như truyện Phế Hậu hay mấy truyện ngược não tàn. Đọc lại buồn cười, anh này ghen cũng buồn cười, đoạn cưới chính phi cũng buồn cười, vì anh tiếng xấu quá nên người ta lừa anh lấy thứ nữ 12 tuổi của 1 lão thần. Con bé đó sợ anh như quỷ, bám nữ chính như bám mẹ, nhiều tình huống cười đau cả mề. Đọc thấy nam 9 suy nghĩ cũng đơn giản, sủng nữ chính phết, mà dần dà càng ngày càng có mong ước xây dựng một gia đình chỉ có cha mẹ con cái sum vầy với nữ 9. Nam chính trước khi có nữ chính thì có duy nhất 1 người thiếp, người thiếp đó chết thì anh cũng chả léng phéng gì cho đến khi nạp nữ 9 làm thiếp. Tuy là thiếp nhưng trong phủ cũng chỉ có duy nhất nữ 9, từ lúc lấy nhau là sạch sẽ đến hết truyện nhé. Đến cuối anh cũng đưa chị lên làm vương phi. Nam nữ chính cũng không bập cái yêu nhau, nói rằng cả 2 chấp nhận nhau thì đúng hơn. Truyện vừa bi vừa hài, đoạn nào bi đọc thương rớt nước mắt, đoạn nào hài đọc cười lăn lộn không nhặt được mồm. Truyện không dài, đọc vừa phải, hơn 80 chương nhưng 1 chương ngắn ý mà. Giọng văn lại hay, ngấm. Truyện này cũng không kiểu hội chứng Stockholm, nữ chính não tàn đi yêu tha thiết cái đứa bạc đãi mình hay là kiểu nam chính ngựa đực, chịch em xong lại mê em ko dứt ra được. Nam nữ chính yêu nhau là mưa dầm thấm lâu, từ từ cảm hóa, nam 9 thật ra suy nghĩ đơn giản, không quan tâm cảm nhận người khác nhưng anh này thích là thích cái ôn nhu điềm đạm của nữ chính, là cảm giác bình yên có 1 mái nhà, có vợ có con. Đời anh này là mưa gió máu tanh sa trường, giết chóc, không tình thân, cha mẹ anh em đâm sau lưng. Nữ chính đến gần cuối truyện mới dần yêu nhé, chị giống chim sợ cành cong, không tin tưởng nam chính, đến cuối cùng nữ chính nhận định vợ chồng ở với nhau 3 năm, không thể nói là không có chút nào tình cảm, nam chính thực ra cũng đem lại cảm giác dựa dẫm che chở, đây là chồng mình. Cảm giác giống mấy truyện điền văn mà nam nữ chính lấy nhau không phải vì yêu. *** Review Quỳnh Văn: Hic, lần đầu tiên review truyện của “mẹ kế” Nhất Độ Quân Hoa. Kể từ khi đọc xong “Phế Hậu Tướng Quân” thì mình cứ thấy tác giả này là chạy mất dép, vì ấn tượng anh main tra nam và SE thôi. Nay tình cờ đọc được đề cử, giang hồ cũng khen nhiều, mình tìm đọc review một chút và quyết định lọt hố. Quả nhiên không thất vọng. Đông Phong Ác kể về đời sau của Hoàng Đế Mộ Dung trong truyện Phế Hậu Tướng Quân, Yến Vương sinh được 6 người con trai, trong đó nam chính của chúng ta là Tốn Vương gia Mộ Dung Lệ. Mới đầu nghe tên mình tưởng tác giả sẽ miêu tả anh này đẹp yêu nghiệt hại nước hại dân gì đó, ai ngờ sau khi đọc được vài chương truyện thấy cái tên đúng thật – nghe tên ảnh là muốn khóc rồi :))) Câu chuyện là con đường được thuần hóa thành thê nô của nam chính. Ảnh là nam chính thô lỗ cục cằn nhất mà mình từng đọc, thế mà không phải ảnh thô lỗ theo kiểu máu chó, mà theo kiểu hài hài không chịu được :)). Ảnh không thèm mở miệng nhiều, nhưng cứ mở miệng ra là chửi, nhẹ nhàng được vài câu là lại chửi, nữ chính không ít lần ăn chửi “tiện nhân”, “hỗn trướng” (khốn nạn) rồi. Về sau ảnh bỏ từ “tiện nhân”, vì cho rằng chửi nữ nhân nhà mình là “tiện” thì không hay lắm, nhưng vẫn luôn mồm “khốn nạn” không bỏ được, vì sau này bị chị nữ chính cho ăn hành không ít :)) Ảnh phải nói là hung hăng lắm, lì như trâu, ra trận đao thương không là cái đinh gỉ, động một cái là phạt, mà toàn trăm cú trở lên. Cơ mà ảnh không dám động đến nữ chính, vì ảnh cho rằng nam nhân không đánh nữ nhân của mình (Good!). Ngày xưa chỉ đạp một chị một cú nhè nhẹ do hiểu lầm chị thông gian với anh khác mà thấy chị hộc máu nên từ đó không dám nữa :)) Nam chính không hiểu chuyện tình yêu lắm, dù ngày trước có một ái thiếp là Lam Dụ. Khi ăn cơm thì ăn như lũ quét, chị nữ chính chưa kịp ăn xong đã bị xách đi :)) Khi có con thì cũng không biết làm cách nào làm cha, được một dịp ẵm nó thì liền bỏ quên nó ở nhà người khác, được chị nữ chính ghi thù :)) Tóm lại câu chuyện cứ diễn ra thế này: Nam chính chửi chửi, giận muốn nổ phổi, rồi lại chửi chửi. Nữ chính nghe chửi, khóc rấm rứt, rồi lại nghe chửi, khóc rấm rứt. Ấy thế mà nó không chán, lại còn hài không chịu được :)) Nói đến nữ chính Hương Hương, cô nàng là nữ chính được miêu tả tâm lí theo hướng “có lý” nhất trong những truyện mình đọc cùng thể loại. Hương Hương là con gái của dân lành, tự dưng bị thổ phỉ bắt đi, sau được quân của Mộ Dung Lệ cứu, rồi tự dưng lại phải làm thiếp cho anh vương gia thô lỗ cục cằn. Sống chung với một người thô lỗ, động cái là chửi, giết người (địch) như ngóe, bỏ rơi mình để cứu người khác mà yêu được mới là lạ.   …   Hương Hương ban đầu với Mộ Dung Lệ chỉ có sợ thôi, sống chung lâu dần đến khi có con gái nàng cũng chưa yêu hắn được, vì nàng chỉ là thiếp, là nô tì. Đối với sự quan tâm lâu lâu mới có được của Mộ Dung Lệ, Hương Hương không phải là không cảm động, nhưng hắn lần lượt lần này đến lần khác lại làm cho nàng thất vọng, vậy nên nàng không dám, cũng không thể yêu nổi. Hương Hương rung động với người khác, đó Hàn Tục, một trong những phó tướng của Mộ Dung Lệ. Đó là người đã không quản sống chết cứu nàng khi nàng bị Mộ Dung Lệ bỏ rơi ở rừng sâu nước thẳm. Hai người trải qua một đoạn tình cảm lóe sáng trong chốc lát rồi phải vụt tắt trong mấy ngày Hàn Tục cứu nàng rồi đưa nàng về bên Mộ Dung Lệ. Hương Hương biết mình không nên có tình cảm với Hàn Tục khi bản thân đã có con gái với Mộ Dung Lệ, nàng chỉ để ở trong lòng thôi, vì bản thân mình rất rõ đoạn tình cảm này sẽ không có kết quả. Nói về Hàn Tục, nhân vật này chiếm rất nhiều cảm tình của mình. Hàn Tục xuất thân nghèo hèn, được Mộ Dung Lệ thu lưu, bọn họ cùng vào sinh ra tử hơn mười năm trời. Nếu muốn Hàn Tục chết thay cho Mộ Dung Lệ, chắc chắn anh cũng không hề do dự mà đồng ý, thế nhưng trời xui đất khiến Hàn Tục lại yêu người con gái của anh em mình. Tình yêu của Hàn Tục cũng chỉ thầm kín, chỉ muốn được bảo vệ nàng, để nàng được an toàn, được hạnh phúc cùng Mộ Dung Lệ. Chỉ tiếc, gặp đúng người, nhưng sai thời điểm. Lại nói về Mộ Dung Lệ, cái cách mà nam chính xử lý khi phát hiện thiếp và huynh đệ của mình yêu nhau quả thật làm mình rất khâm phục. Nếu như Hàn Tục sẵn sàng chết vì Mộ Dung Lệ thì hắn cũng sẵn sàng đưa thân bảo vệ Hàn Tục khi gặp nguy hiểm, và có cho bao nhiêu lần lựa chọn, Mộ Dung Lệ chưa bao giờ có ý nghĩ là sẽ không làm như vậy cả. Chính điều này, hay phải nói là cách làm người, cách đối xử của Mộ Dung Lệ với anh em, đồng đội đã khiến Hàn Tục không bao giờ có thể “yêu” Hương Hương được nữa. . Đoạn sau của câu chuyện được đẩy lên cao trào khi ái thiếp Lam Dụ của Mộ Dung Lệ trở về. Chín năm trước Lam Dụ xả thân vì Mộ Dung Lệ, dùng kế mỹ nhân để giúp hắn cầm cự nơi chiến trường, hắn cảm động, hứa với nàng vị trí Vương phi. Thế nhưng Lam Dụ không cần, sau khi chiến thắng, nàng gieo mình tự vẫn. Kể từ đó, Mộ Dung Lệ sống đơn độc cho đến khi Hương Hương xuất hiện. Lam Dụ trở về, Mộ Dung Lệ vẫn lựa chọn sai lầm, đẩy Hương Hương như con ốc sên vừa mới ngốc đầu ra khỏi vỏ thụt đầu lại, không dám ra nữa. Hương Hương bỏ đi, Mộ Dung Lệ dần hiểu Hương Hương quan trọng với mình như thế nào. Hắn rốt ruộc cũng tìm lại được nàng, nhưng nàng không muốn trở về cùng hắn nữa. “Vương gia không đọc thư nhà thiếp gởi. Vương gia ra ngoài, bỏ tiểu Huyên Huyên ở phủ Chu Thái Úy, quên mang con về. Vương gia vứt nô tì lại Cổ Đạo Tân Kế, Vương phi quan trọng hơn nô tì. Vương gia không săn sóc, không chờ nô tì cơm nước xong đã chạy đi. Vương gia mang mẹ con Lam trắc phi trở về, ôm Kha thiếu gia vào cửa, không ôm Huyên Huyên, coi trọng Kha thiếu gia hơn Huyên Huyên. Vương gia hứa hẹn với Lam trắc phi, nói đời này chỉ yêu một mình nàng ấy. Lam trắc phi quan trọng hơn nô tì. Lam Trắc phi bảo Vương gia thả thiếp, Vương gia liền đuổi ta ra ngoài phủ. Bởi vậy Vương gia đã hiểu chưa, kì thực ta đối với Vương gia, không hề quan trọng.” (Trích bản dịch của bạn Hàn Nguyệt, Mít Vũ, Olivia, Tàn Tâm thuộc thuvienngontinh.com”   Hương Hương oán Mộ Dung Lệ vô tâm, nhưng hắn cũng có lý do riêng của mình. Hắn không đọc thư nhà, nhưng khi hắn biết lỗi, hắn đã đọc từng lá từng lá trong sự ân hận muộn màng. Hắn vô tâm với con, thế nên hắn sẽ học cách làm cha, quan tâm đến con hơn nữa. Hắn vứt bỏ nàng, lựa chọn người khác cũng vì suy tính đến sự sống sót của nàng. Nhưng hắn hứa, từ nay sẽ không bỏ lại nàng nữa. Hắn chọn Lam Dụ, nhưng hắn chưa từng nghĩ sẽ bỏ rơi nàng. Nàng không muốn làm thiếp, cả đời này hắn xin chỉ có nàng mà thôi. … Đọc cả bộ truyện, dù không có câu chữ thể hiện rõ ràng nhưng thật ra không khó để bạn nhận ra tình yêu của Mộ Dung Lệ và Hương Hương. Đó là tình cảm nhiều phần trách nhiệm hơn, được gắn kết bởi con cái, qua nhiều năm tháng chăm sóc, thấu hiểu nhau mà thành. Review dài quá rồi, nên mình xin kết lại bằng trích dẫn mình thích nhất trong truyện: Nếu như có kiếp sau, nàng vẫn là một nữ nhân, nguyện lấy cành mận gai làm trâm cài tóc, mặc áo vải thô, sống cảnh nghèo hèn bần tiện chứ quyết không làm thiếp cho người nữa. Mời các bạn đón đọc Đông Phong Ác của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.
Em Lại Gặp Anh
Thị Y Thần, là một cô gái có diện mạo xinh đẹp, phẩm chất lại đoan trang. Nhưng bởi vì, bạn trai mà cô yêu thích đều bị cô em họ ‘biến thái’ cướp mất. Nên mặc dù đã gần ba mươi tuổi, cô vẫn còn là một ‘khuê nữ’. Mẹ cô lại bức bách, tạo áp lực. Bắt buộc cô mỗi tháng đều phải chạy đi chạy lại khắp nơi để xem mắt, hẹn hò, xã giao. Ngày đó, Thị Y Thần cùng cô bạn thân Chu Kiều Na hẹn nhau tụ tập, cô không cảm thấy mình uống say lắm. Nhưng sau khi tỉnh dậy, cô lại phát hiện nằm bên cạnh mình là một người đàn ông xa lạ. Trong lúc hoảng loạn, Thị Y Thần đã chọn cách bỏ trốn. Vốn tưởng rằng việc này đã là quá khứ. Nào ngờ, khách hàng lại yêu cầu cô mang áo cưới đã đặt trước đó, đưa đến nhà chồng chưa cưới của cô ấy. Một lần nữa gặp lại Lục Thần Hòa. Việc làm cô khó xử chính là anh ta lại là chồng chưa cưới của khách hàng…Anh ta không phải là người phục vụ X đó sao? *** Xuyên suốt toàn bộ truyện từ đầu tới gần cuối, rất ít những cảnh lãnh mạn =))) H thì càng không (thực ra có 1 thôi nhưng lướt qua chập chờn như bướm vờn vậy) nhưng nội dung khá ổn các chị em ạ. “Anh lại gặp em” (một số nơi dịch là Em lại gặp anh) là câu chuyện tình yêu của Thị Y Thần và Lục Thần Hoà. Thị Y Thần là cô chủ của 1 cửa hàng thiết kế quần áo, đồ cưới còn Lục Thần Hoà là nhị đại công tử nhà họ Lục, chuẩn bị thừa kế chuỗi khách sạn Hải Hâm 5 sao thì tự dưng quay ra làm… nông =)) Anh này buồn cười lắm, theo như lời chị nữ chính thì là có “bệnh thần kinh” ấy. Hoàn cảnh 2 anh chị này gặp nhau thì đúng là không tốt đẹp gì lắm, cả mấy lần sau gặp cũng chả ra đâu vào đâu, cứ gặp là cãi nhau đấu võ mồm thôi. Cũng vì như thế mà tính cách nam chính mình nhớ có 1 đoạn được miêu tả là “vô sỉ đanh đá mà nhàm chán” =))) Anh này xuyên suốt cả truyện toàn hành động bất ngờ theo ý thích (nhưng không độc đoán đáng ghét đâu) xong nữ chính hết lần này đến lần khác than vãn “lại phát bệnh rồi” =)) Bên cạnh những giây phút “phát bệnh” của 2 nhân vật chính còn là những lần Thị Y Thần bị mẹ bắt đi xem mắt, gặp phải gia đình “cực phẩm”, còn là mối tình còn vương trong lòng với Cao Minh Dương và nỗi đau dằn vặt bởi cô em họ Thị Y Vân. phải đến 3/4 câu chuyện mình rất khó chịu Thị Y Vân vì sự tự tin đến ngạo mạn, nhưng đến đoạn gần cuối, khi mà Thị Y Thần giải thích về khúc mắc năm cũ của cô và Thị Y Vân, mình hình dung ra những gì Thị Y Vân phải gánh chịu, cảm thấy đáng thương hơn (mặc dù vẫn không thể thích nổi Y Vân). Về phía Cao Minh Dương, mình ghét anh này lắm… Mặc dù về cơ bản thì còn cả tỉ nam phụ đáng ghét hơn nhưng mình vẫn khó chịu anh Cao này. Đàn ông kiểu gì cứ nhập nhằng dây dưa xong còn lấy lí do làm bạn trai của em họ để đến nhà gặp Y Thần nữa?!?! Nhiều người có thể thấy anh này cũng tốt si tình bla bla nhưng mình cá nhân không thể thích được như thế. “Anh lại gặp em” không nhiều cảnh lãnh mạn, phải nhắc lại thế, 2 nhân vật chính cũng mãi mới thổ lộ cho nhau mặc dù cứ dây dưa cả truyện. Nhưng về cơ bản thì truyện này nhẹ nhàng, đọc vào ngày nghỉ như thế này cũng tạm được đó. Mình thì thấy tính cách 2 anh chị này không có gì đặc sắc nhưng rất hợp nhau, đều “dị dị thần kinh” =)) Rating: 3.5/5 Mời các bạn đón đọc Em Lại Gặp Anh của tác giả Hoa Thanh Thần.
Đổi Chồng: Cưng Chiều Em Đến Nghiện
Truyện ngôn tình Đổi Chồng Cưng Chiều Em Đến Nghiện chứa chan tâm tư tình cảm thực tế và có nét lãng mạn duyên dáng mà tác giả Quân Tử Ước Hẹn mang lại. Sự dịu dàng và tình yêu tuyệt vời của Lãnh Nhất Thiên đối với Đường Tố Khanh. Lời văn dẫn truyện Đổi Chồng Cưng Chiều Em Đến Nghiện lại hay, uyển chuyển, nhẹ nhàng thấm sâu vào lòng người đọc. Truyện Đổi Chồng: Cưng Chiều Em Đến Nghiện của tác giả Quân Tử Ước Hẹn, kể về một cô gái làm phó thị trưởng, cô thông minh, xinh đẹp, được biết bao chàng theo đuổi.... Còn anh là một tay Mafia, hoạt động ở thành phố mà cô đang sống nhằm lật tẩy những tên tham ô hối lộ và gặp được cô, vì cô là một cô gái đặc biệt, dám bơ anh khi đi ngang qua trước mặt anh. Anh bắt đầu có hứng thú với cô và đã giả hiền để trở thành một con cừu non để càng ngày càng âm mưu biến khuôn mặt ấy trở nên ấm dần hơn và cho đến một lần anh hóa thành một con sói để rồi ăn hết những gì của cô!!! *** Phố phường rực rỡ vừa mới lên đèn, bầu trời đen như mực, giữa không trung điểm xuyết vài viên linh châu, cuộc sống phong phú về đêm chính thức bắt đầu, lúc này trên đường cao tốc dập dìu xe qua lại, có một chiếc xe màu bạc, kiểu mới nhất của Porsche làm người khác chú ý, nguyên nhân không phải xe đắc đến thế, mà là mã lực của xe tương đương với tên lửa không ngừng chạy như điên, có thể lái vững vàng như thế thì chắc rằng tay lái của người điều khiển chỉ thuộc hàng tay đua, muốn không làm người khác chú ý cũng không được. Bên trong xe, người đàn ông trong làm người ta càng choáng ngợp hơn, ngũ quan[1] anh tuấn phối với màu da mật ong, dáng người to lớn, quân trang chỉnh tề, bên trong cơ thể tản mát ra một cỗ ngay thẳng, tròng mắt đen nhánh nồng nặc sự phiền não, tay dơ lên vững vàng mở dây an toàn. 1 (Ngũ quan chỉ 5 khí quan gồm: tai, mắt, mũi, miệng và thân thể)   Mời các bạn đón đọc Đổi Chồng: Cưng Chiều Em Đến Nghiện của tác giả Quân Tử Ước Hẹn.
Chỉ Yêu Sự Không Hoàn Mỹ Của Anh
Truyện Chỉ Yêu Sự Không Hoàn Mỹ Của Anh kể về một cô tiểu thư nhà họ Nhậm. Khi cô tròn mười lăm tuổi, anh đã đến bên cô nhưng rồi lại biến mất không lý do. Anh chính là mối tình đầu của cô khiến cô không bao giờ quên được, và giờ đây khi ký ức đẹp đẽ về anh hiện về cô lại thấy rung động, xao xuyến trong lòng. Trong trí tưởng tượng của cô, anh là một người đàn ông vô cùng hoàn hảo và cuối cùng cô cũng được gặp lại người đàn ông hoàn mỹ đó một lần nữa... Cô đi công việc và đã ở cùng anh một ngày, chỉ với một ngày mà cô phát hiện anh là một người chẳng giống như những gì cô tưởng tượng mà hoàn toàn ngược lại là một con người đầy khuyết điểm. Vậy cô còn muốn có anh nữa không?? *** Nhậm Quả Quả từng tưởng tượng mối tình đầu của mình sẽ bắt đầu như thế nào...Có lẽ sẽ lãng mạn như tiểu thuyết. Có lẽ sẽ đau khổ như phim truyền hình nhiều tập đầy cẩu huyết. Có lẽ sẽ chua chua ngọt ngọt như mọi người kể. Mối tình đầu luôn chua chua ngọt ngọt mà. Cô luôn luôn nghĩ tới, luôn luôn chờ mong. Tuy người nhà quản rất nghiêm nhưng Nhậm Quả Quả vẫn vô cùng mong đợi anh hùng diệt rồng xuất hiện trong cuộc đời mình. Anh sẽ tiêu diệt hết lũ rồng và cả những người thân khó đối phó của cô! Chỉ tưởng tượng cảnh anh hùng đánh nhau với con rồng độc ác thôi là Nhậm Quả Quả đã thấy hưng phấn rồi! Nhưng Nhậm Quả Quả hoàn toàn không ngờ rằng hóa ra tình yêu còn có hương vị khác ── hương vị của sự mất mát khó quên. Cô vĩnh viễn nhớ rõ ngày hôm đó.   Mời các bạn đón đọc Chỉ Yêu Sự Không Hoàn Mỹ Của Anh của tác giả Nguyên Viện.