Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hàm Quang

Review bởi: Đặng Khánh Vi Đối với cái tên Tửu Tiểu Thất hẳn chị em không còn xa lạ gì nữa nhỉ, về cơ bản mình khá thích đọc truyện của Tửu Tiểu Thất, hài hước, dí dỏm và đặc biệt là sủng ngọt. “Hàm Quang” cũng là một bộ truyện hài hước với những tình huống dở khóc dở cười, khiến người đọc vừa đọc vừa tủm tỉm cười vì sự biến thái và kiêu căng của nam chính lẫn sự bất lực của nữ chính. Bối cảnh của câu chuyện xảy ra vào năm 2067, một thế giới tương lai mà người máy và trí tuệ nhân tạo lên ngôi. Nữ chính Hà Điền Điền đang làm nhân viên thử việc cho công ty Người Máy Quả Cam, vì muốn bảo vệ công việc của mình và thành công trở thành nhân viên chính thức, cô bắt buộc phải bán được một người máy, nhưng vì giá thành người máy quá đắt nên cuối cùng cô phải tự mua cho mình một người máy để có thể thành công bảo vệ công việc. Đương nhiên cuối cùng cô vẫn mua được, chỉ là mua xong thì trở thành kẻ nghèo rớt mùng tơi thôi. Hà Điền Điền có vẻ có một chấp niệm khá sâu với loại tính cách chàng trai ấm áp, dịu dàng khi thiết kế người máy nên khi nhận được người máy thật, Hà Điền Điền shock đến nỗi muốn chết luôn cho rồi. Thử tưởng tượng mà xem, bạn bỏ ra 430 vạn để mua người máy về hầu hạ mình, ai dè từ chàng trai ấm áp lại biến thành một kẻ thần kinh siêu biến thái, thành ra chủ nhân lại phải đi hầu hạ lão phật gia người máy này. Hàm Quang là cái tên Hà Điền Điền đặt cho nam chính, đây là một người máy do chính tay Hà Điền Điền thiết kế, siêu siêu siêu đẹp trai, có một không hai, mỗi tội cái miệng hơi độc địa lại khá kiêu căng, còn biến thái quá đà nữa. À, còn thích gạ chịch Hà Điền Điền nữa =)))). Không hiểu sao mấy người máy này lại dâm đãng đến thế. Đương nhiên, Hàm Quang có đủ tư cách để khinh người, người ta là trí tuệ nhân tạo cao cấp đó, điều khiển người máy khác, khống chế internet,... Oách như thế cơ mà. Dưới đây là một số trích đoạn dở khóc dở cười của cặp nam nữ chính lúc mới đầu gặp này để chị em có thể hiểu được vì sao Hà Điền Điền lại bất lực như thế: Anh còn rất khó tính nói: "Đừng chạm vào chân của tôi, sóng truyền sẽ mạnh lên. Cô có thể nhanh lên không, đần độn chết đi được." Hà Điền Điền sụp đổ, "Anh không được nói chuyện với tôi như vậy, không giống chàng trai ấm áp một chút nào!" Hàm Quang đột nhiên gọi cô: "Loài người." "Không được gọi tôi là loài người, phải gọi tôi là chủ nhân." "Đồ loài người ngu xuẩn." Hà Điền Điền cầm quần đuổi theo, "Anh không được như vậy, giống hệt như đồ biến thái..." Anh dừng lại, dường như không hiểu lời cô nói cho lắm: "Hửm?" "Ngoan, mặc quần vào đi." "Không mặc." "Sau khi mặc vào sẽ dẫn anh đi tìm gương." "Được rồi." Hà Điền Điền lại bắt đầu hầu hạ lão phật gia mặc quần. Hà Điền Điền: "Sau này không được gọi tôi là “loài người ngu xuẩn” nữa, biết chưa?" Anh mím môi: "Được." Hà Điền Điền: "Phải gọi tôi là chủ nhân." Hàm Quang: "Ha ha, cô vẫn nên đuổi tôi đi lưu lạc đầu đường thì hơn." Hà Điền Điền: =.= Hà Điền Điền cảm thấy không ổn lắm, đuổi theo hỏi, "Hàm Quang, tôi là ai?" "Loài người ngu xuẩn dâm đãng." "Tôi có xinh đẹp không?" "Bình thường." "Vừa rồi rõ ràng anh nói tôi là người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới." "Cô nghĩ nhiều quá rồi." "Nếu tôi tức giận với anh thì sao?" "Ha ha, cô nhất định phải chết." "Hàm Quang, tôi đói bụng." "Tôi thì không đói." Đi ngang một cửa hàng bán quần áo, Hàm Quang nói, "Quần áo của tôi xấu quá, cô mua đồ mới cho tôi đi." "Anh nghĩ hay quá nhỉ! Tôi sắp nghèo kiết xác rồi." "Coi như là trao đổi, tôi có thể làm tình với cô." "Cút..." "Xem ra cô thật sự sắp nghèo kiết xác." Đầu truyện là một màu sắc sáng rực, khá hài hước và vui tươi. Từ phần giữa truyện thì nhiều vấn đề lộ ra, câu chuyện bắt đầu bao phủ bằng chút màu u ám nhưng đương nhiên cũng không ảnh hưởng gì nhiều cho lắm, chỉ là khá cảm động với hơi buồn thôi. Về cuối truyện được đẩy lên cao trào khi bị cách thế lực bên ngoài ảnh hưởng đến. Nam chính Hàm Quang thật sự rất thâm tình, tuy hơi biến thái tí nhưng lại yêu ghét rõ ràng, không phải cái gì cũng giữ trong lòng. Hà Điền Điền thì có hơi yếu đuối tí, lại không dứt khoát, rõ ràng có yêu Hàm Quang nhưng đến khi Hàm Quang tỏ tình lại từ chối, lấy cái cớ là người máy với con người không thể yêu nhau để trốn tránh. Tuy đoạn này mình không thích Hà Điền Điền cho lắm nhưng về sau câu chuyện chợt bị đẩy lên cao trào nên Hà Điền Điền cũng nhanh chóng nhận ra “bây giờ hoặc không bao giờ” nên không còn ái ngại nữa. Tình tiết truyện cũng không có quá hack não, chỉ đơn giản là cuộc sống chung đầy sắc màu của Hàm Quang và Hà Điền Điền thôi. Có khóc, có cười, có vui, có buồn nhưng chắc chắn không ngược chị em nhé, HE 100% khỏi bàn cãi. À cũng không có H đâu =))) Truyện cây nhà lá vườn nên mọi người cứ yên tâm về chất lượng edit, truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass là được. Truyện thích hợp đọc giải trí, xả stress, nhiệt liệt đề cử. Năm 2066, khoa học kỹ thuật từ lâu phát triển vượt bậc, người máy xuất hiện ở khắp mọi nơi nhằm phục vụ cho chất lượng cuộc sống con người. Nhưng cũng do sự phổ biến của người máy mà rất nhiều công việc vốn của con người đã chuyển thành việc của người máy. Công việc biến mất, nhưng dân số vẫn không ngừng tăng, vì vậy mà tỉ lệ thất nghiệp ở Trung Quốc ở thời điểm này lên đến 52%. Nhưng người thất nghiệp vẫn được nhận trợ cấp từ nhà nước đủ để trang trải sinh hoạt hằng ngày. Hà Điền Điền là một trong số đó. Điền Điền tốt nghiệp đã hai năm nhưng vẫn chưa thể kiếm được việc làm. Cuộc sống vô công rỗi nghề rất nhàn hạ, nhưng cô không muốn. Bởi vì cô cảm thấy sống như thế thật sự vô nghĩa và nhạt nhẽo chán chường. Khó khăn lắm Điền Điền mới được nhận vào làm trong một Nhà máy sản xuất người máy, hiện trong giai đoạn thử việc. Muốn trở thành nhân viên chính thức, Điền Điền phải bán được một sản phẩm của nhà máy. Nhưng làm sao đây, thời hạn thử việc đã gần hết thế mà cô vẫn hoàn thành mục tiêu được yêu cầu. Bởi vì sản phẩm của nhà máy này là những người máy giống hệt con người nên giá thành quá đắt. Hà Điền Điền không thể để mất công việc này được, nên cô đã nghe lời một đồng nghiệp, tự bán người máy cho bản thân. Kết quả, Hà Điền Điền thành công trở thành nhân viên chính thức, nhưng cái giá phải trả chính là biến thành một kẻ nghèo rớt mùng tơi gánh theo một khoản nợ khổng lồ mà chi phí mua người máy đem đến :v Người máy mà Hà Điền Điền mua là do một tay cô tỉ mỉ thiết kế. Từ đôi mắt, khóe môi, màu da cho đến chiều cao, cân nặng đều do Điền Điền lựa chọn suốt cả tháng trời. Cô đặt tên người máy này là Hàm Quang, cài đặt tính cách cho anh là hình tượng “chàng trai ấm áp”. Nhưng mà, hình như có gì đó không đúng lắm… Khi Hàm Quang được giao đến nhà, cái tên người máy này hoàn toàn không giống chàng trai ấm áp một chút nào cả. Anh ta đáng lẽ phải dịu dàng gọi cô là “Chủ nhân” chứ, còn phải ôn nhu quan tâm lo lắng cho cô nữa. Chứ không phải như tên Hàm Quang trước mặt này dám khinh bỉ gọi cô một tiếng “Loài người”, anh không thèm để lời cô nói vào tai, thậm chí Hà Điền Điền còn phải cầu xin dỗ dành ngược lại anh nữa chứ. Rốt cuộc ai mới là chủ nhân chứ hả? Trích đoạn nhỏ: Mấy thứ đồ còn lại cô đưa cho Hàm Quang, Hàm Quang nghiêng đầu nhìn cô, cũng không đến gần, giọng điệu không thân thiện cho lắm: “Cô để cho tôi tự mặc?” Được rồi, có vẻ như mặc quần áo là hành động có độ khó tương đối cao? Cũng không trông cậy vào anh mới vừa ra khỏi nhà máy có thể tự mặc quần áo được, sau này từ từ dạy là được. Nghĩ tới đây, Hà Điền Điền cầm giày, ngồi xổm xuống đất mang vào cho anh. Trong nháy mắt cô tưởng rằng mình chính là đại thái giám đang hầu hạ lão phật gia… Anh còn rất khó tính nói: “Đừng chạm vào chân của tôi, sóng truyền sẽ mạnh lên. Cô có thể nhanh lên không, đần độn chết đi được.” Hà Điền Điền sụp đổ, “Anh không được nói chuyện với tôi như vậy, không giống chàng trai ấm áp một chút nào!” Hàm Quang đột nhiên gọi cô: “Loài người.” “Không được gọi tôi là loài người, phải gọi tôi là chủ nhân.” “Đồ loài người ngu xuẩn.” Hà Điền Điền: QAQ Kéo quần lên xong cô đi đến trước mặt Hàm Quang, cúi đầu kéo khóa quần. Trong quá trình kéo khóa, không ngờ lại đụng vào chỗ nào đó không nên đụng. “Ha ha.” Anh đột nhiên nở nụ cười. Tiếng cười rõ ràng bình dị không gợn sóng, nhưng Hà Điền Điền vẫn nghe ra hàm ý khinh thường của anh. Mặt Hà Điền Điền thoáng cái đỏ lên. Hàm Quang: “Đồ loài người dâm đãng.” Hà Điền Điền: QAQ *** Hà Điền Điền nghĩ rằng do chương trình cài đặt tính cách của người máy bị trục trặc gì đó, nên đã gọi kỹ sư đến để sửa chữa. Nhưng mà tên Hàm Quang này lại có thể lật mặt nhanh hơn cả bánh tráng, ở trước mặt kỹ sư liền biến thành một người máy ngoan ngoãn biết nghe lời, hoàn toàn không thể tìm được dáng vẻ đáng đánh khi nãy. Hà Điền Điền nghĩ có lẽ do Hàm Quang vừa được mua về nên chưa quen với cô nên cũng đành nhắm mắt cho qua. Qua một thời gian sống cùng Hàm Quang, tầm hiểu biết về người máy của Hà Điền Điền được mở rộng không ít. Hàm Quang là người máy nhưng lại có thể bắt chước và học theo các hành vi trạng thái của con người một cách chuẩn xác, đây là điều mà chưa có người máy nào có thể làm được. Không những thế, Hàm Quang còn có khả năng điều khiển và khống chế các thiết bị điện tử cấp thấp khác. Ví dụ như khi Hà Điền Điền bắt anh phải làm hết việc nhà trong khi cô đi làm, thì anh lại điều khiển người máy giúp việc của nhà hàng xóm làm thay cho mình :v hay khi Hà Điền Điền than vãn hết tiền, anh liền sai khiến người máy đáng thương đó lấy két sắt nhà hàng xóm đem qua cho cô :v Cuộc sống ở chung của Hà Điền Điền và Hàm Quang chẳng mấy hòa hợp, thường xuyên diễn ra những tình huống dở khóc dở cười. Nhưng mà dần dần cô cũng phát hiện ra tên người máy cũng không phải là quá tệ. Hàm Quang không phải chỉ biết phát ngôn những câu làm cô câm nín, mà còn biết bênh vực Điền Điền khi cô bị đồng nghiệp ức hiếp, biết trả thù những con người xấu xa đó giúp cô xả giận. Hàm Quang vốn kiêu ngạo tự luyến, lại có thể học cách nấu nướng, tập đan khăn choàng cho Điền Điền như một bà vợ nhỏ săn sóc cho chồng mình :v Có lẽ chính Hà Điền Điền cũng không nhận ra rằng, qua từng ngày sống chung với Hàm Quang, cô đã bất giác không còn xem anh là một người máy nữa rồi. Hà Điền Điền tôn trọng Hàm Quang, cô bất chấp nhảy xuống hồ cứu anh trước mặt bao nhiêu người mà quên rằng người máy vốn bất tử. Một người chủ nhân đối xử với người máy thuộc quyền sở hữu của mình sao có thể quá phận như vậy được chứ. Cho dù trong thâm tâm Điền Điền không hề xem anh chỉ là một người máy vô tri vô giác, mà sớm xem anh giống như con người. Nhưng lý trí thì khác, lý trí của cô có lẽ đã bị ảnh hưởng bởi sự phân hóa giai cấp của người và người máy nên hoàn toàn đi ngược lại với những gì tình cảm mách bảo. Nên khi Hàm Quang tỏ tình với cô, nói rằng mình muốn được ở bên cạnh cô với một tư cách khác, thì lý trí của Điền Điền đã trả lời anh rằng “Không thể”. Bởi vì người và người máy, khoảng cách vẫn là quá xa. Nhưng, Hàm Quang vốn chẳng phải là một người máy bình thường. Làm gì có người máy nào sở hữu nhiều khả năng đặc biệt như anh, Điền Điền sớm thấy anh bất thường, nhưng không thể tìm hiểu được thân phận thật sự của Hàm Quang. Sự xuất hiện của Phương Hướng Bắc và nghiên cứu kỳ lạ của hắn đã từng bước, từng bước hé lộ thân phận thật cùng các bí mật về quá khứ Hàm Quang. Vậy Hàm Quang rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Và liệu Điền Điền có thể xóa bỏ khoảng cách giai cấp để bước đến bên Hàm Quang không? Mời các bạn hãy nhảy hố cùng tớ để tìm câu trả lời cho riêng mình nhé. Nhìn chung, “Hàm Quang” là một câu chuyện hài hước về cặp đôi nhân vật chính Điền Điền và Hàm Quang. Hơn nửa đầu tác phẩm, tác giả Tửu Tiểu Thất đã giữ mạch truyện tương đối nhẹ nhàng, chỉ có ở những chương cuối thì nhiều biến cố phát sinh khiến mạch truyện trầm lắng hơn một tí. Tớ không thích cái kết truyện cho lắm, vì tớ cảm thấy phần kết có hơi vội vàng và không được chăm chút. Nhưng dù sao, đây cũng là một bộ truyện hay, thú vị và đáng nhảy hố ạ. À, ở đoạn kết có một chi tiết mà tớ rất ấn tượng. Khi Hà Điền Điền làm phẫu thuật, anh đã đặt một con chíp vào tim cô. Nếu có một ngày, tim cô ngừng đập trong 24 giờ, thì con chíp sẽ khiến Hàm Quang lâm vào trạng thái hôn mê vĩnh viễn. Hàm Quang vốn bất tử, nhưng Hà Điền Điền thì không. Nếu đã cùng nhau đi đến bách niên giai lão, thì cũng hãy nắm chặt tay bước sang nơi chân trời. Chi tiết ấy khiến tớ bất giác nhớ đến một bài hát đã từng nghe qua: “Sợ hãi nỗi phân ly Hơi thở cũng quen thuộc đến vậy Yêu người cũng tựa như sinh mệnh Gợn sóng vỗ dưới chân cầu Chìm nổi giữa hoàng hôn mặt sóng Cũng lặng lẽ như đời này kiếp này” (*) Mời các bạn đón đọc Hàm Quang của tác giả Tửu Tiểu Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nam Thần, Bùng Cháy Đi! - Mặc Linh
Văn án: Không biết tại sao mà Sơ Tranh lại  vô cớ bị phán quyết tử vong, nhưng sao đó thì phiền não duy nhất của cô chính là ____ TIÊU TIỀN. Cũng kể từ ngày cô bị ràng buộc với hệ thống này, eo không đau, chân không mỏi. Mà moá nó, ngay cả khi thở cô cũng không cần phải thở gấp nữa. Mỗi ngày đều phải tiêu tiền trong sự sợ hãi. Hệ Thống: Tiểu Tỷ Tỷ, đừng có tuỳ tiện mở chế độ vô địch!(▼皿▼#) Hệ Thống: Chúng ta cùng đặt ra một mục tiêu nho nhỏ đi!!!! Hãy tiêu hết 1 tỷ trước nào!! Sơ Tranh: Phá của cái gì. Còn nữa, những tên nam nhân không thể hiểu nổi này là sao? Đừng cản ta! Ta phải đi chinh phục Thế Giới! Tên nam nhân nào đó: ( nhanh chóng sửa tên) Ta chính là họ Thế tên Giới. #Tiểu tỷ tỷ!! Có tiền thật sự có thể làm mưa làm gió đó, tìm hiểu 1 chút điiiii# Review: Đây là một truyện xuyên nhanh khác của Mặc Linh, nhưng vì chưa hoàn edit mình chưa đọc được trọn bộ cả truyện nên cũng như quyển "Boss phản diện đột kích" mình không rõ ràng được xuất thân của nam nữ chính. Nhưng hiện tại mình đọc có lẽ cũng gần được nữa truyện rồi cũng đoán được kha khá về xuất thân của nam nữ chính. Có điều con má Linh thì sẽ không bao giờ tầm thường được, mình cũng sẽ không nói ở đây, để cho các bạn đọc rồi đoán thì nó sẽ hay hơn. Ở truyện này nhiệm vụ mà hệ thống phát cho nữ chính - Sơ Tranh là một nhiệm vụ phải nói là làm cho đọc giả rất muốn nhảy vô làm thay. Nhiệm vụ tiêu tiền - phá sản! Ôi trời, khi mình đọc mình cứ nghĩ như này này"xíu nữa đi ngủ thử lỡ bị hệ thống tiêu tiền này trói buộc thì sao, lúc đó đi phá sản cho đã ghiền >.
Tử Thần Vương Phi: Lãnh Khốc Tôn Chủ, Mời! - Hạ Tử Lam
Lần đầu nàng gặp hắn, hắn nói: "Tiểu mỹ nhân nàng là bị mê hoặc bởi dung mạo anh tuấn tuyệt sắc của ta nên mới đến đây xem trộm ta tắm sao?" nàng đen mặt, "Ngươi có thể vô sỉ hơn được không?" Lần thứ hai nàng gặp hắn, hắn nói: "Tiểu mỹ nhân, nàng đã nhìn hết thảy thân thể ta rồi có phải nàng nên chịu trách nhiệm không?" nàng cau mày "Đào hoa ngươi vô số đi mà tìm mấy nàng ấy...ngươi có thể mặt dày hơn được không?" Lần thứ ba nàng gặp hắn "Ngươi có hai con đường một là chết hai là theo ta" má ơi nàng đắc tội với ai thế này, chỉ  'lỡ' nhìn hắn tắm một cái thôi mà [.....] Đôi khi chỉ khi mất một ai đó mới biết họ quan trọng đến mức nào... *** "Đây là cái thứ gì?" Khanh Khanh lật qua lật lại y phục trên bàn cau mày hỏi. Tô Yên bảo nữ thuộc hạ trong Dạ Nguyệt mang theo vài cái rương nhỏ đặt trong phòng nàng, Tô Yên nghe nàng hỏi cũng chỉ cười Khanh Khanh lại gần mấy cái rương nhỏ mở ra xem, bên trong rương là một số vòng vàng dây bạc, châu báo trâm cài, mấy rương kia là y phục đủ sắc màu cùng phấn son "Đại tẩu, người đem những thứ này đến để làm gì? Tẩu là tranh chấp với đại ca nên di cư sang đây?" Tô Yên phì cười "Những thứ này đều là của muội" "Của muội?" khuôn mặt nàng có chút méo mó "Có cần phải bảy sắc cầu vòng, bánh bèo thục nữ thế này không?". Tô Yên gõ trán nàng một cái "Cái gì mà bánh bèo, muội y như ngày trước dùng từ ngữ quái lạ" "Muội nhìn xem bộ y phục này thế nào?" Tô Yên chỉ vào huyết y đỏ tươi được treo trên gỗ móc y phục. Khanh Khanh lắc đầu "Quá đỏ, quá chói rồi". Tô Yên chỉ vào bộ y phục màu vàng nhạt bên cạnh "Cái này thì sao? Không quá chói chứ, rất thanh tao, hợp với muội" Khanh Khanh tặc lưỡi "Yếu đuối, thục nữ quá rồi!" ../ Mời các bạn đón đọc Tử Thần Vương Phi: Lãnh Khốc Tôn Chủ, Mời! của tác giả Hạ Tử Lam.
Tiểu Nam Phong - Cửu Nguyệt Hi
Tiểu nam phong là truyện thứ hai trong hệ liệt Thập tự của Cửu Nguyệt Hi. Cũng giống như Thời niên thiếu tươi đẹp ấy, Tiểu nam phong là một câu chuyện phác họa lại một cuộc sống thực tế tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại vô cùng rùng rợn, về cái nhìn định kiến tiêu cực của xã hội đối với một người phụ nữ và lòng ghen ghét đố kỵ mà chính những người phụ nữ dành cho nhau. “Thế giới này điên cuồng, thối rữa, không có nhân tính, nhưng em lại thanh khiết, dịu dàng, không nhiễm chút bụi trần.” Bối cảnh của câu chuyện là ở một thị trấn nhỏ bé ven núi giáp biển, quê mùa và lạc hậu, cách xa nơi thành thị, cách xa với ánh sáng văn minh. Ở đây có những con người theo lý thuyết thì đáng ra phải nên là linh hồn thuần phác, chân chất, vậy nhưng không, họ tầm thường, nhỏ mọn, xấu xí, và coi sự xấu xí của mình là lẽ đương nhiên. Họ không hề ý thức được sự xấu xí của mình, lại tự cho mình là thước đo của cuộc sống mà tự o bế, tự dìm nghỉm, tự nhúng chàm lẫn nhau. Bởi vậy mà khi nhìn thấy một cá nhân xuất sắc, thoát tục, vượt ra khỏi thước đo bình thường của họ, họ liền tìm mọi cách chà đạp lên nó, vấy bẩn nó, đem sự khinh thường ngụy trang cho thói tự ti hèn kém mà chỉ trích nó. Nơi đó giống như một bức tranh vẽ một đáy giếng tăm tối lố nhố những con ễnh ương thấp bé to mồm hằng ngày chỉ biết đến khoảng trời hạn hẹp mà coi trời bằng vung. Trong bức tranh ấy có một con cá vàng xinh đẹp tên là Nam Nhã. Nam Nhã, người cũng những tên. Dường như Cửu Nguyệt Hi đã đem tất cả những phẩm chất tinh tế và nữ tính nhất của một người con gái dành tặng cho Nam Nhã. Xuyên suốt toàn bộ tác phẩm, nàng luôn xuất hiện trong những bộ xường xám duyên dáng, với dáng hình uyển chuyển, vừa mong manh dịu dàng lại vừa quyến rũ đến nao lòng, làm người ta không thể không liên tưởng đến bốn chữ: tuyệt đại tao nhã. Nam Nhã đại diện cho những tinh hoa thuần túy nhất của con người, một vẻ đẹp mà có thể ai cũng thấy được, nhưng không phải ai cũng cảm được. Mà ở nơi thị trấn nhỏ bé ấy, cái đẹp này lại đang bị những tâm hồn trần tục tầm thường ức hiếp. Vì đẹp nên bị ức hiếp. Đàn ông ức hiếp Nam Nhã bằng những đôi mắt thô bỉ ngập tràn dục vọng bẩn thỉu, mà phụ nữ thì ức hiếp nàng với những cái bụng nhỏ nhen chua loét mùi men ủ từ thói ganh tị và tự ti. Nhưng nào có hề gì, Nam Nhã chẳng màng để ý đến thế giới tanh tưởi xung quanh mình. Thái độ của nàng giống như một câu nói: People who talks behind my back will be always behind my back – Những kẻ nói xấu sau lưng tôi sẽ mãi mãi chỉ đứng sau lưng tôi. Nàng vẫn đẹp, vẫn thanh cao, vẫn là con cá vàng kiêu hãnh chẳng vì phải sống với đàn ếch mà thôi rạng ngời. Chẳng ai có thể vấy bẩn được Nam Nhã ngoại trừ chính nàng. Nhưng Nam Nhã chẳng hề cô đơn trong cái giếng ấy, bên cạnh nàng còn có Chu Lạc. Chu Lạc rất yêu Nam Nhã. Tình yêu của cậu là sự hòa lẫn giữa sự rung động sâu sắc trước vẻ đẹp thuần túy, lòng thấu hiểu giữa những tâm hồn đồng điệu, sự xót thương cho một linh hồn thanh khiết bị vây hãm trong đám đông hèn mọn và chấp niệm trung thành tuyệt đối dâng hiến cho tín ngưỡng tôn thờ cái đẹp chân chính. Cậu yêu nàng, yêu đến bất chấp, bất chấp tuổi tác, bất chấp hoàn cảnh, bất chấp con mắt ti tiện của thói đời. Đó là đặc tính của những cá nhân xuất sắc, họ độc lập và tìm kiếm, yêu mến, tôn trọng những cá nhân xuất sắc độc lập khác, chẳng cần phải để tâm đến lời đố kỵ miệt thị của những đám đông bầy đàn. Chu Lạc đã dành tặng cho Nam Nhã tình yêu đơn thuần nhất, kiên cường nhất của mình, giúp đỡ nàng, bao dung nàng, bảo vệ nàng, cố gắng vì nàng, khiến trái tim vì hoàn cảnh mà sắt đá của nàng phải cảm động vì mình. Nam Nhã là động lực của Chu Lạc, mà Chu Lạc cũng là động lực của Nam Nhã. Khi đọc truyện sẽ có cảm tưởng như chỉ có mình Chu Lạc nỗ lực cho cả hai vậy, bản thân Chu Lạc cũng nguyện ý đi một nghìn bước đến với Nam Nhã mà không cần nàng phải bước một bước nào về phía mình. Chuyện này sẽ khiến người đọc không nhịn được mà có chút cảm thấy Nam Nhã hơi ích kỷ. Nhưng đến cuối truyện, chúng ta đều sẽ nhận ra rằng sự thật là Nam Nhã cũng có cố gắng vì Chu Lạc, muộn hơn cậu, nhưng không hề chậm trễ. Như đã nói, chẳng ai có thể vấy bẩn Nam Nhã trừ chính nàng. Nàng cũng giống như Trần Niệm trong Thời niên thiếu tươi đẹp ấy, vì chán ghét cùng cực môi trường sống mà nảy sinh ác niệm, tự khuấy đục mình. Nhưng bởi có Chu Lạc, có tình yêu đầy vị tha của Chu Lạc mà nàng đã tự nguyện thanh lọc mình, lau đi vết nhơ trên tay mình, để một lần nữa quay lại với cái đẹp thuần khiết, để ở bên cậu. Tình yêu của hai người đẹp như vậy bởi trong họ luôn có lòng hướng thiện, tự mình hướng thiện và vì nhau mà hướng thiện. Đó chính là biểu tượng của chân – thiện – mỹ, tinh thần chủ đạo của hệ liệt Thập tự, là tính nhân văn cao đẹp mà Cửu Nguyệt Hi muốn thể hiện. Về mặt hình ảnh mà nói, Tiểu nam phong là câu chuyện có tính lãng mạn nhất trong số tất cả các truyện của Cửu Nguyệt Hi. Điều này được thể hiện ở tình tiết Chu Lạc theo đuổi Nam Nhã, mỗi buổi chiều đều đến đọc cho nàng nghe những câu thơ tình đầy tâm ý được cậu chọn lựa, nắn nót chép ra giấy, tặng cho nàng. Tình tiết ngọt ngào trong ngôn tình vốn chẳng thiếu, nhưng có thể đẹp và lãng mạn chạm đến ngưỡng nghệ thuật như hình ảnh này thì cực kỳ hiếm, giống như một hình ảnh biểu tượng trong một tác phẩm kinh điển vậy. Nó giúp cho truyện không chỉ mang tính nhân văn sâu sắc mà còn thắm đượm màu sắc nghệ thuật nữa. Kết lại, qua bộ truyện này, một lần nữa, Cửu Nguyệt Hi đã chứng minh thái độ nghiêm túc vươn đến những giá trị thực thụ trong văn chương của bản thân. Tấm lòng này của chị cũng thực đáng để trân trọng. Tiểu nam phong, cũng giống như những bộ truyện khác cùng tác giả, là một câu chuyện đáng đọc và đáng suy ngẫm. ----------------------- Thập Tự Hệ Liệt gồm có: Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp Ấy Tiểu Nam Phong *** Chu Lạc từng cho rằng mình sẽ chết, khi cậu dõi mắt nhìn theo chiếc xe chở Nam Nhã đi xa, trái tim cậu tan nát, cậu ngã xuống, thấy núi non vẫn phủ một màu xanh biếc và bầu trời vẫn cao vời vợi. Lúc tỉnh lại còn ngửi được mùi thuốc khử trùng, cậu biết mình đang ở trong bệnh viện, cậu mở mắt ra hi vọng có thể nhìn thấy Nam Nhã, dù chỉ là vẻ mặt tuyệt tình của cô cũng được. Nhưng không có. Rất nhiều người vây quanh giường bệnh, nhưng không có Nam Nhã. Sau tám năm, cô chưa từng xuất hiện trước mặt cậu lần nào, cứ như cô chưa từng tồn tại trên cõi đời này vậy. Cửa tiệm sườn xám trong thị trấn Thanh Thủy cũng biến mất. Mặt bằng cửa tiệm đó nhanh chóng được một chủ cửa hàng văn phòng phẩm sang lại và thay thế. Ông bà Chu nhờ vả họ hàng, tài xế và Trần Quân đừng để lộ chuyện Chu Lạc và Nam Nhã ra ngoài, bọn họ không thể xóa bỏ Nam Nhã đi nên rất sợ Chu Lạc bị nghi ngờ tạo chứng cứ giả. Không ai nhẫn tâm tiếp tục làm tổn thương cậu thiếu niên ấy. Bí mật này đã được chôn vùi. Sau khi Nam Nhã biến mất, trên trấn lại nổi lên tin đồn, nói cô bỏ nhà đi theo tay đại gia nào đó, nhưng tin đồn chỉ được vài tháng thì chẳng ai còn buồn nhắc đến nữa. Chu Lạc không quay về thị trấn Thanh Thủy, cậu không thể chịu đựng được cảm giác cô độc trong phần mộ của chính mình. Hình như cậu là một người ngoại tộc, sống trên mảnh đất thân quen, khắp nơi đều là hình bóng của cô, nhưng không còn ai nhớ đến cô, không một ai. Chỉ có cậu. Vẫn còn canh chừng cái thị trấn nhỏ không chút đổi thay bị niêm phong tận sâu trong trí nhớ. Cảnh còn người mất, đây là sự tàn nhẫn đến mức nào? Tất cả mọi thứ năm đó vẫn còn, chỉ có cô là không. Nhiều năm như vậy, cậu vẫn phòng không chiếc bóng. Cô có bao nhiêu tuyệt tình, mới một chút tin tức cũng không cho cậu biết? Cậu nhớ cô đến phát điên lên, nhớ đến mức thù hận, trong trái tim cô có lẽ cậu không hề quan trọng chút nào nên mới một đi không trở lại. Cậu suy nghĩ rất nhiều, cớ sao cô phải đi. Cậu đã đưa ra rất nhiều lí do, phải chăng vì cậu đã vạch trần sự thật khiến cô mất đi cảm giác an toàn, hay vì Lâm Quế Hương chỉ trích khiến cô cảm thấy hổ thẹn? Hoặc có lẽ cô không tin cậu vẫn còn yêu cô tha thiết, cô cho rằng cậu chỉ thích cô như những gì người lớn hay nói, đó là rung động nhất thời, chỉ là ảo giác mà thôi, cho nên cô mới bỏ trốn khỏi cậu, cô chỉ đang khảo nghiệm cậu mà thôi. Nhưng cậu đã chứng minh rồi, chứng minh suốt tám năm qua, nhưng cô không một lần quay về nghiệm thu thành quả. Cô đã quên cậu rồi sao? ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Nam Phong của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp Ấy - Cửu Nguyệt Hi
Tôi không phải là một người dễ xúc động. Kể từ khi biết đọc đến nay, tôi đã đọc không biết bao nhiêu là sách truyện, đông tây kim cổ gì cũng đọc cả, nhưng chưa bao giờ khóc vì một câu chuyện nào hết. Cho đến khi đọc Thời niên thiếu của tươi đẹp ấy. Cũng không phải bù lu bù loa gì, chỉ nhỏ vài giọt nước mắt thôi, nhưng đối với tôi, đó vẫn là một kỷ niệm cực kỳ sâu sắc ghi dấu trong cuộc đời đọc sách của tôi. Thời niên thiếu tươi đẹp ấy là một câu chuyện giống như một sợi dây buộc lấy trái tim người đọc vậy. Ban đầu sợi dây này chỉ hờ hững buộc lỏng thôi, nhưng người ta vẫn lờ mờ cảm nhận được nó khiến con tim phải thấp thỏm mà run lên nhè nhẹ. Càng đọc về sau, qua mỗi chương, nút buộc lại càng thắt sâu thêm, để rồi cuối cùng thít chặt vào tim khiến người ta nghẹt thở, đau lòng khôn nguôi. Tôi không hay đọc truyện thể loại thanh xuân vườn trường. Đa số những truyện thể loại này đều có chung một cảm giác là nuối tiếc tuổi xuân tươi đẹp đã qua, nhưng với Thời niên thiếu tươi đẹp ấy thì khác, nó đem lại cho người đọc một cái thở phào như được giải thoát: cuối cùng thì cái quãng thời gian tệ hại này cũng qua rồi. Bởi vậy mà tôi tìm thấy sự đồng cảm khi đọc truyện này. Đừng vội thương hại tôi, tôi không giống Trần Niệm, chưa bao giờ bị bắt nạt ở trường cả. Nhưng ngay từ năm đầu tiên học cấp ba, tôi đã nhận ra môi trường trường học chính là một xã hội thu nhỏ, tốt đẹp có, nhưng xấu bẩn cũng đầy rẫy, đủ loại mặt người. Tôi đã tận mắt chứng kiến hai cô bạn của mình bị cả lớp tẩy chay, đùa cợt, bịa đặt nói xấu, chứng kiến lớp trưởng bày mưu tính kế vu khống cho một trong hai cô bạn đó tội ăn cắp, chứng kiến một cô bạn khác bị học sinh ngoài trường dọa đánh chỉ vì có quan hệ nhắn tin qua lại thân thiết với một cậu hot boy trường bên, rồi sau đó chuyện vỡ lở ra cậu bạn ảo lòi và vụ dọa đánh đó là một kế hoạch cợt nhả dìm hàng của một (nhóm) con gái cùng lớp có “thâm thù đại hận” với bạn tôi. Lại được cả giáo viên chủ nhiệm vô tâm tắc trách, thiên vị cán bộ lớp và đám học sinh nổi bật nữa. Tôi đã chứng kiến tất cả những điều ấy (nếu không phải có chút bản lĩnh riêng chắc bản thân tôi cũng bị tẩy chay ra trò), vậy nên tôi căm ghét trường học kinh khủng, đến mức mà cuối cấp, buổi chụp kỷ yếu tôi cũng không thèm đến (và vì thế mà sau đó nhận được một đống lời châm chỉa sau lưng). Cửu Nguyệt Hi đã khắc họa rất chi tiết xã hội thu nhỏ ấy, về lũ bắt nạt – những kẻ săn mồi và những đứa trẻ yếu đuối, khiếm khuyết – con mồi yêu thích của chúng, về sự thờ ơ, hiếu kỳ của đám đông hèn hạ, về sự cứng nhắc vô cảm của pháp luật đối với trẻ vị thành niên. Tất cả đã tạo nên cho câu chuyện một bầu không khí u ám, khó thở, vừa lạnh lùng lại vừa châm chọc, càng về sau lại càng đậm, giống như một môi trường bị rút cạn dần ôxy vậy. Đó là cuộc sống của Trần Niệm, cũng như là cuộc sống của rất nhiều những đứa trẻ nạn nhân của bạo lực học đường. Trong không gian tăm tối giam giữ Trần Niệm ấy, Bắc Dã đã xuất hiện, một bàn tay thô ráp mà dịu dàng, thắp lên ngọn lửa soi sáng tâm hồn đang run rẩy của cô bé. “Là ai dịu dàng, cẩn thận, lặng lẽ thắp lên ngọn đèn trong lòng ai như thế.” Trần Niệm và Bắc Dã dường như là hai con người đến từ hai thế giới đối lập nhau: Trần Niệm – con gái nhà lành, học sinh giỏi, xinh xắn, ngoan hiền, tương lai xán lạn; Bắc Dã – mẹ là gái điếm, bố là tội phạm cưỡng hiếp, thành phần cá biệt trong trường nghề, đầu gấu, bất hảo, tương lai mờ mịt. Những tưởng giữa hai đứa trẻ chẳng có sự tương đồng nào, nhưng không, cuộc sống của hai cô cậu đã giao nhau ở cùng một điểm: cô đơn. Họ đều là những đứa trẻ cô đơn. Mối quan hệ cộng sinh khăng khít giữa Bắc Dã và Trần Niệm bắt đầu từ một giây phút “lo chuyện bao đồng” của Trần Niệm. Cô gái nhỏ tưởng chừng như yếu đuối và nhút nhát ấy khi nhìn thấy cậu nam sinh bị đánh hội đồng đã không hề bàng quan làm ngơ mà lén lút định báo cảnh sát, để rồi bị liên lụy, bị bọn đầu gấu cướp sạch tiền, lại bị ép hôn cậu. Hành động đó của cô đã khiến Bắc Dã ghi nhớ. Ai nói cứ thành phần cá biệt là nhân cách thối tha? Cùng là đầu gấu học đường nhưng Bắc Dã không hề chế giễu tật nói lắp của Trần Niệm. Cậu trả tiền cho cô, đi theo bảo vệ cô, giúp đỡ cô không bị bắt nạt, kiên nhẫn chữa tật nói lắp cho cô, ở bên cạnh chậm rãi cổ vũ, vỗ về cô. Bản thân cậu cũng trầy trật vết thương nhưng cậu vẫn che chở cho cô. Khi trong cơn khủng hoảng nặng nề nhất của tuổi niên thiếu, khi mất lòng tin vào cảnh sát, vào pháp luật, vào “chính nghĩa”, khi chính mẹ ruột cũng vì bận rộn mà chẳng đoái hoài gì đến, Trần Niệm đã lựa chọn Bắc Dã, nương tựa vào cậu, tin tưởng cậu. Tôi thích Trần Niệm, cũng thích Bắc Dã, thích cách họ vượt qua chông gai bảo toàn lòng hướng thiện, thích mối tình chân thành thuần lương của họ. Bắc Dã đã khơi dậy trong lòng Trần Niệm một sự kiên định, quật cường. Kẻ bất hảo bị xã hội coi thường lại chính là người cứu rỗi cô gái tốt đẹp mà xã hội không buồn màng đến. Trong cái thành phố lạnh lẽo ấy, chỉ họ mới hiểu được nhau, một mối tình vừa yên ả lặng lẽ vừa bền chặt sâu đậm. Không khoa trương, không nhiều lời, nắm chặt tay nhau đi qua bão tố. Một mối tình khiến người khác phải rung động, vừa đau lòng lại vừa thấy ngọt ngào. Bắc Dã không phải một nam chính tiêu chuẩn: khi cô gặp nạn cậu đã không đến kịp. Nhưng không vì điều đó mà Trần Niệm mất lòng tin vào cậu. Phải tin tưởng nhiều đến thế nào mới có thể khiến một cô bé khi vướng vào án mạng đã chọn gọi cho một cậu thiếu niên chứ không phải là cảnh sát? Phải yêu nhiều đến thế nào mới có thể khiến một cậu thiếu niên cắn chặt răng vơ hết tội nghiệt vào mình để kéo dài thời gian cho cô thiếu nữ được thi tốt nghiệp? Cao trào cuối truyện thật sự đã bóp nghẹt tim phổi người đọc, ám ảnh lấy trí óc người ta. Sự che chở của Bắc Dã dành cho Trần Niệm, sự tin tưởng của Trần Niệm dành cho Bắc Dã, sự thấu hiểu lẫn nhau của cả hai người khiến người ta phải cảm động, và càng cảm động hơn khi đó mới chỉ là hai cô cậu thiếu niên mười bảy tuổi! Những đứa trẻ thiếu thốn khiếm khuyết, bởi vì có nhau mà vẹn tròn. Thời niên thiếu đau thương của hai người, bởi vì có nhau mà trở nên tươi đẹp. Để đến cuối cùng, chúng ta đều sẽ không nhịn được mà cảm thán: “Thật may là họ có nhau!”. Bên cạnh hai nhân vật chính, nhân vật nam phụ Trịnh Dịch. Giữa xã hội thật giả lẫn lộn, đầy rẫy bất công ấy, anh là đại diện hiếm hoi của chính nghĩa thực thụ, một đốm lửa nhỏ nhoi mà mạnh mẽ giữ cho ánh sáng chân lý không bị dập tắt. Nhờ có anh không ngừng nỗ lực mà sự thật mới được phơi bày. Đó vốn nên là hình tượng của pháp luật, của cảnh sát. Qua đi hết cả những cao trào đau đớn ấy, điều thực sự khiến tôi phải rơi nước mắt lại là ở ngoại truyện, ở lá thư mà Trần Niệm gửi cảnh sát Trịnh. Sau này Cửu Nguyệt Hi đã bỏ ngoại truyện đó đi với lý do không phù hợp với tính cách nhân vật, tôi cũng không hiểu tại sao chị lại cảm thấy như vậy. Tôi thì cho rằng ngoại truyện này là một cú chốt đẹp và rất đi vào lòng người của truyện. Bởi sau tất cả, nó đã khẳng định vẻ đẹp thiện lương, giàu lòng vị tha của các nhân vật, tính nhân văn của cả câu chuyện, khiến người ta nhớ mãi không quên. [ Trần Niệm à, anh thường nghĩ, anh rất muốn biết hiện giờ em còn tin tưởng hay không? Tin tưởng chân, thiện, mỹ; tin tưởng vào việc “tin tưởng” bản thân. Nếu vẫn vậy, anh cảm kích vô cùng. Trịnh Dịch —— Trong một lá thư anh hỏi em còn tin tưởng hay không? Tin tưởng chân, thiện, mỹ; tin tưởng vào việc “tin tưởng” bản thân. Cảnh sát Trịnh, chỉ vì có Bắc Dã, em vẫn tin tưởng. Trần Niệm ]