Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh

Review bởi: Tâm Bùi Ánh - fb/hoinhieuchu “Hẹn hò một năm chưa đủ để tiến tới hôn nhân sao?” “Anh cảm thấy thời gian vừa đẹp. Mình đã cùng nhau đi qua bốn mùa, sau này sẽ còn đón thêm rất nhiều xuân hạ thu đông bên nhau nữa. Tháng Một tới em còn chưa xuất hiện. Tháng Hai về, em ngủ nhà kế bên. Tháng Ba qua, mưa trắng đất trắng trời. Tháng Tư đến, hoa tường vi nở rộ. Tháng Năm đẹp như mơ, mình ngồi đối diện, đợi tháng Sáu thong thả đi về. Tháng Sáu về muôn hoa khoe sắc, thơm ngát hương bay. Tháng Bảy vui buồn đan xen, sóng lúa lao xao quyện vào đồng cỏ, trải đến chân trời. Tháng Tám về, anh giấu tình không nói. Tháng Tám anh là nước trong chai, em là mây trên trời. Tháng Chín và tháng Mười là đôi mắt, mắt ôm cả biển khơi, em ở trên mặt biển, anh ở dưới làn nước. Tháng Mười Một chưa đến, em nhìn qua cửa sổ thấy tháng Mười Hai ở phía xa xa. Tháng Mười Hai tuyết trắng tung bay, tuyết phủ ngập tràn…. Một bài thơ với câu từ bay bổng như vẽ ra câu chuyện tình yêu giữa Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung tựa như tên hai người khi được ghép lại: ‘Ôn hòa ung dung, năm tháng an bình’, vô cùng xứng đôi, vô cùng tốt đẹp, vốn dĩ đã là trời sinh một đôi như Ôn Thiếu Khanh thường hay nói.. Ôn Thiếu Khanh là một chàng trai dịu dàng, tao nhã, khi khám bệnh thì ăn nói nhẹ nhàng, trên bàn mổ thì oai phong mạnh mẽ. Anh chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có một cô gái mang tên Tùng Dung nói với anh rằng cô sẽ vung đao bảo vệ anh chu toàn trong thế giới của cô. Tùng Dung là một cô gái điềm đạm, lão luyện, dựa vào ba tấc lưỡi gây dựng tiếng tăm trong giới luật sư. Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người đàn ông tên “Ôn Thiếu Khanh” khiến cô ngoài miệng thì á khẩu nhưng trong lòng lại nở hoa rực rỡ. Vốn họ quen nhau từ rất sớm, vừa gặp đã yêu nhưng do thời điểm không thích hợp lại thêm một người ở giữa khiến thứ tình cảm mới chớm nở ấy không thể bung mình nở rộ. Họ đành phải tiếp tục gieo hạt tình yêu ấy trong lòng rồi ươm mầm trong chờ đợi. Nhiều năm về sau, khi gặp lại, không phải là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, mà là sự yêu thương kiên trì và chiều chuộng từ Ôn Thiếu Khanh, từ sự dũng cảm của Tùng Dung đã thúc đẩy họ bước đến bên nhau. “Em nói xem, vì sao đàn ông phải lấy vợ? Cuộc đời của một người đàn ông nếu muốn hoàn chỉnh, thì ngoài vài trận đánh nhau ra, còn phải tìm một người phụ nữ, yêu thương nâng niu cô ấy thật cẩn thận, giúp cô ấy giải quyết mọi phiền não, cả đời bình an hạnh phúc bên nhau, như vậy mới là cuộc đời hoàn chỉnh.” Trong chuyện tình yêu này, đối với mình, người cố gắng nhiều hơn là Ôn Thiếu Khanh, người cho đi nhiều hơn là Ôn Thiếu Khanh. Trong công việc hay cuộc sống, Tùng Dung là một cô gái độc lập, mạnh mẽ, luôn luôn tự mình đối mặt với mọi vấn đề dù đó là những nguy hiểm rình rập xung quanh nhưng trong tình cảm, Tùng Dung là người khá dè dặt, sợ hãi được mất. "Tên anh viết ra chỉ có vài centimet ngắn ngủi, vậy mà đi xuyên qua bao năm tháng dài đằng đẵng của em" – Cả thanh xuân của Tùng Dung chỉ có bóng hình Ôn Thiếu Khanh. Đi qua năm tháng học nghiên cứu sinh, qua cả những năm tháng cô đơn khi cô một mình du học ở nước ngoài xa xôi. Ngày qua tháng đổi, ba chữ Ôn Thiếu Khanh đã bén rễ trong lòng cô, nhớ nhung không dứt. Với Ôn Thiếu Khanh, một bên là bạn thân, một bên là người mình yêu, một bên là sự nghiệp, anh đã hoàn thành xuất sắc để có thể bảo vệ được cả ba thứ nhưng vẫn luôn đầy tự hào nói rằng “thì ra, em là niềm hạnh phúc tuy bé nhỏ nhưng đích thực tôi muốn gìn giữ nhất…” Đây là một câu chuyện êm đềm, không nhiều sóng gió hào môn gia tộc hay máu chó mà hoàn toàn là ngọt, sủng xen lẫn hài hước. Hạnh phúc nhỏ của anh là một truyện nằm trong hệ liệt truyện của Đông Bôn Tây Cố. Mình search tên nhân vật thì Ôn Thiếu Khanh còn xuất hiện trong các truyện khác của tác giả như: “Hai cầm cùng vui”, “Chỉ muốn cùng em – chính là tốt nhất”, “Quay lại mỉm cười, bắt đầu JQ”. Chắc hẳn đây là hệ liệt về chuyện tình yêu của bốn chàng đẹp trai chơi thân với nhau rồi. Ngoài ra, truyện còn có dàn nhân vật phụ (trừ các cặp chính của truyện khác ra) vô cùng ấn tượng và đặc sắc. Nhất là cậu em họ của Tùng Dung là Chung Trinh luôn luôn đáng yêu và hài hước trong mọi tình huống. Đối với mình, đây không phải là một cuốn xuất sắc, nhưng rất thích hợp đọc để thêm yêu đời và tin tưởng vào tình yêu =)). Và đặc biệt dịch giả với vốn từ phong phú nên truyện càng thêm ngọt ngào, thi vị. Nếu bạn là fan của hiện đại và ngọt sủng thì đừng bỏ qua truyện này nhé. ps: Đính chính xíu, bốn quyển không phải hệ liệt hội bạn thân ạ, chỉ là Ôn Thiếu Khanh làm cameo hơi bị nhiều thôi ????. *** Review Mẫn Mẫn:   Nếu mọi người thắc mắc sao dạo này mình bỗng chăm đột xuất, mình chỉ có thể nói mình cũng không biết bản thân bị làm sao nữa. Nhưng thôi kệ, nhân lúc còn hăng máu thì tranh thủ viết. :3 Mình biết đến Đông Bôn Tây Cố từ rất lâu trước đây, mình bắt đầu thích tác giả này khi lần đầu đọc được bộ truyện “Ngoảnh lại mỉm cười bắt đầu JQ” của bả. Văn phong của bả rất nhẹ nhàng, có nhiều đoạn rất hài hước, cũng rất ngọt ngào, và đương nhiên cũng không thiếu sự cảm động. Sau đó mình cũng đọc thêm một vài bộ khác nhưng lại không khiến mình yêu thích như lần đầu tiên đọc được bộ truyện đã nói trên. Nội dung không quá xuất sắc, và cũng có phần hơi lí tưởng hoá, nhưng mình là một con người thích hoài niệm, cho dù có những bộ truyện mình đọc trước đây có thể bây giờ đọc lại mình sẽ không thấy nó hay như ngày trước đã từng cảm thấy, nhưng mình sẽ vẫn luôn dành cho nó một tình cảm đặc biệt. Hôm nay mình quyết định review một truyện đã được xuất bản cũng khá lâu của Đông Bôn Tây Cố, hình như cũng là bộ truyện đầu tiên của bả được xuất bản ở Việt Nam. Dù nó vốn có bìa sách riêng rồi, nhưng mình vẫn muốn tự des một bìa khác, chỉ vì một lần tình cờ mình thấy được một tấm ảnh rất phù hợp với bộ truyện này. Thực ra mình đọc truyện này rất lâu rồi, cũng cap lại vài trích dẫn để sau này viết review. Sau khi nhìn thấy tấm ảnh phía trên, thì hiện tại mình mới bắt đầu viết review đây. Truyện có tên là “Hạnh phúc nhỏ của anh”, nghe tên thôi cũng cũng rất nhẹ nhàng ấm áp phải không ạ? Đây là câu chuyện về một cô gái yêu thầm một chàng trai, chàng trai cũng thích cô gái, nhưng cả hai lại không nói ra, sau này khi gặp lại, bao nhiêu chuyện tình dở khóc dở cười lại kéo hai người lại gần nhau. Tùng Dung là một nữ luật sư xinh đẹp, sắc sảo, dựa vào ba tấc lưỡi gây dựng nên tiếng tăm trong giới luật sư. Trái ngược với cô, Ôn Thiếu Khanh là một bác sĩ tài giỏi, ngoại hình xuất sắc, chỉ nghe tên thôi cũng có thể tưởng tượng ra đó là một người đàn ông điềm đạm nho nhã. Ngày trước, cô từ đàn anh khoá trên Lâm Thần quen biết người bạn tốt của anh, Ôn Thiếu Khanh. Dần dần, cô bị anh thu hút, thích anh từ lúc nào không hay. Sau này khi Lâm Thần tỏ tình với cô, cô dùng một câu “không thích luật sư, chỉ thích bác sĩ” cự tuyệt anh, sau đó lại bỏ trốn ra nước ngoài, biệt tăm biệt tích. Sau khi về nước, xui xẻo thế nào cô lại gặp lại Ôn Thiếu Khanh, lại còn ở cùng một toà nhà, chung một tầng lầu với anh. Đúng là sợ cái gì thì trời cho cái đấy. =))) Vào một ngày nào đó, hai người chạm mặt ở thang máy, lúc này, Tùng Dung hết đường trốn, lại bị anh bất thình lình hỏi một câu. “Nghe nói, em bảo với người khác là em thích anh?” Bạn học Tùng Dung chết trân tại chỗ =)) Liên tiếp mấy ngày sau đó, Tùng Dung hết trốn lại tránh, cố gắng ít chạm mặt anh nhất có thể, Ôn Thiếu Khanh cũng nhạy cảm phát hiện điều đó. Nhưng mỗi khi cô muốn trốn, anh lại càng muốn gặp cô. Sau đó, hai người chung đụng thường xuyên, càng lúc càng thân thiết, thậm chí Tùng Dung còn bị tài nấu nước của Ôn Thiếu Khanh mua chuộc, ngày ngày sang nhà anh ăn chực. Đúng chuẩn kiểu muốn theo đuổi nàng thì trước tiên phải tóm được dạ dày của nàng. Ôn Thiếu Khanh là điển hình của mẫu đàn ông lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Từ khi gặp lại Tùng Dung, Ôn Thiếu Khanh đúng là phí không ít sức để có thể khiến cô thừa nhận việc cô thích mình. Ôn Thiếu Khanh: “Thông thường bệnh nhân sẽ trải qua năm giai đoạn tâm lý trong quá trình chấp nhận mình bị bệnh, giống như em không thể tiếp nhận việc em yêu anh!” Tùng Dung đỏ bừng mặt: “Em không yêu anh!”. “Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn chối bỏ, em không chịu chấp nhận hiện thực!” “Anh nói linh tinh!”. “Giai đoạn thứ hai là giai đoạn căm phẫn.” “Kệ anh nói sao thì nói. Em mệt rồi, về trước đây.” “Trong trường hợp cá biệt, bệnh nhân sẽ có hiện tượng phản ứng bất ngờ với mục đích vùng vẫy vào phút chót.” Tùng Dung tức giận: “Em không yêu anh.” Đúng kiểu vịt chết mà còn mạnh miệng =))) Khi bị cô dỗi mấy ngày liền, vì muốn gặp cô, anh để bản thân bị bắt vào cục cảnh sát vì tội uống rượu lái xe, khiến Tùng Dung phải chạy đến bảo lãnh cho anh. Ôn Thiếu Khanh là một bác sĩ có y đức, anh cũng luôn dạy học trò của mình phải như thế, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ để học trò của mình chịu ấm ức. “Bố mẹ các em nuôi các em lớn đến chừng này, các em vất vả học y bao năm như vậy không phải là để đứng đây cho người ta sỉ nhục,…Tất nhiên là bác sĩ không được đánh người, nhớ là phải cởi áo blouse ra trước. Thực ra ban đầu không muốn dạy các em bài học này đâu. Các em học y, biết rõ đánh vào đâu khiến người ta đau nhất mà chỉ để lại vết thương nhẹ nhỉ…” Sau đó đương nhiên là Tùng Dung phải chạy đến bão lãnh cho anh và đám học trò. Lúc đó, cô cũng kiên định nói với anh rằng: Cô sẽ tung hoành trong lĩnh vực của mình, bảo vệ anh chu toàn. Mà Ôn Thiếu Khanh, lần đầu tiên được một người con gái nói như vậy với mình, đáy lòng cũng rung động. Tùng Dung có một cậu em họ tên là Chung Trinh. Oái oăm thay, thầy hướng dẫn luận văn của cậu lại là Ôn Thiếu Khanh. Thấy bà chị họ mình ế lâu năm, cậu chàng rất muốn giới thiệu chị của mình với Ôn Thiếu Khanh, nhưng anh luôn từ chối. Sau này thì anh mới biết lúc đó bản thân dại dột cỡ nào =)) Bề ngoài của Ôn Thiếu Khanh là một người điềm đạm, nho nhã. Nhưng Tùng Dung biết, người đàn ông này chẳng như vẻ bề ngoài chút nào. Ít nhất là một luật sư như cô, đứng trước Ôn Thiếu Khanh, chưa bao giờ chiếm được lợi thế, lúc nào cô cũng phải á khẩu trước miệng lưỡi sắc bén của anh. Quả thật là hổ thẹn danh tiếng luật sư của cô. Ôn Thiếu Khanh có nuôi một con chó, đặt tên là “Nhường Chút”. Cứ khi nào anh và Tùng Dung cãi nhau thì Nhường Chút đều bị anh hành hạ đủ kiểu. =)) “Sao mày lại lên giường? Đã bảo mày không được lên giường cơ mà? Mày bị rụng lông đen từ lúc nào vậy? Hoá đen rồi à? Hay chuẩn bị tiến hoá thành gấu trúc?” Cái miệng đúng là độc địa không ai bằng. Nói xong còn chưa thấy thoải mái, Ôn Thiếu Khanh còn lấy cái dây buộc tóc của Tùng Dùng buộc một chỏm trên đỉnh đầu Nhường Chút. =))) Không chỉ thế, Ôn Thiếu Khanh còn tự nhận bản thân chưa bao giờ coi mình là quân tử. Theo lời của cậu chàng Chung Trinh thì là: “Mặc áo blouse vào thì là mặt người dạ thú, cởi ra thì là cầm thú chính hiệu.” Quả thật Ôn Thiếu Khanh đã không phụ “lời khen tặng” này của Chung Trinh rồi. =)) Ôn Thiếu Khanh cầm thú, nhưng cũng chỉ cầm thú trước mặt Tùng Dung. “Giáo sư Ôn, học trò của anh có biết cái bộ dạng này của anh không?” Ôn Thiếu Khanh vừa lắc đầu, vừa nhìn cô bằng ánh mắt hâm mộ: “Họ làm gì có cái phúc ấy. Chỉ có một mình em được nhìn thôi.” (Về phần cầm thú ra sao, xin mời đọc truyện :3) Không chỉ cầm thú mà còn suốt ngày đi thả thính con gái nhà người ta. Khi Tùng Dung hỏi xin sách chép tay của anh,… Ôn Thiếu Khanh nói: “Đây là sính lễ anh dành dụm từ nhỏ. Lấy đồ của anh thì phải làm vợ anh.” Khi anh cùng Chung Trinh thi gắp đậu… “Nhỡ thua thì phải làm sao ạ?” “Thua?” Ôn Thiếu Khanh cười liếc Tùng Dung: “Thua thì gán nợ chị họ cậu làm vợ tôi.” Khi Ôn Thiếu Khanh vì muốn mau chóng rước vợ về dinh mà theo chân Tùng Dung đến tận quê nhà của cô. “Cháu chưa kể cho mọi người nghe chuyện của chúng cháu. Thật ra cháu với Tùng Dung quen nhau nhiều năm rồi, mặc dù gần đây mới hẹn họ, nhưng cô ấy đã yêu thầm cháu bao năm mà cháu không biết, thế nên cô ấy mới sầu não phiền muộn, tích tụ lâu ngày thành tật.” Tùng Dung lúc này quả thật câm nín không biết nói gì =)) Thế nhưng vô lại thì vô lại, lúc cần cưng chiều săn sóc thì nam chính của chúng ta cũng rất cưng chiều săn sóc, thậm chí dung túng khiến người khác phải bất bình. Chung Trinh: “Chị họ, chị đang gãy xương, phải ăn kiêng?” Tùng Dung: “Thỉnh thoảng ăn một chút cũng không sao” Nhìn sang Ôn Thiếu Khanh “Đúng không?” Ôn Thiếu Khanh: “Ừ.” Chung Trinh: “Sếp? Sếp có phải là bác sĩ không thế? Bệnh nhân không nghe lời mà sếp còn dung túng?” Ôn Thiếu Khanh: “Mặc áo blouse vào thì là bác sĩ, cởi ra rồi thì không phải nữa.” Nếu có ai nói cô không tốt, anh cũng sẽ không nể mặt đáp trả. “Luật sư Tùng đúng là một người đặc biệt. Nhưng phụ nữ mạnh mẽ quá sẽ không tốt. Bác sĩ Ôn thấy có đúng không?” Ôn Thiếu Khanh trả lời không kiêng nể: “Đàn ông vô dụng mới nói thế.” Khi anh bó bột tay cho cô, bị đám học sinh của mình vây quanh (Chung Trinh đã bị đuổi ra =)) ), anh cũng không quên tuyên bố chủ quyền. Ôn Thiếu Khanh: “Đau thì kêu lên, chịu đựng là không đau nữa à?” Tùng Dung: “Anh cố tình đấy à?” Ôn Thiếu Khanh còn chưa lên tiếng, đã có sinh viên đứng cạnh cười động viên cô: “Không đâu, thầy Ôn đối xử với bệnh nhân rất tốt.” Ôn Thiếu Khanh gật đầu đồng ý: “Ừ, người phụ nữ của mình thì tất nhiên mình phải thương rồi.” “…” Tùng Dung vẫn luôn thích Ôn Thiếu Khanh, từ trước đến nay vẫn như thế. Cho dù nhiều lúc cô bị anh nói đến tức điên nhưng lại á khẩu không phản bác được, thì trong thâm tâm cô vẫn vụng trộm vui vẻ vì bọn họ càng ngày càng thêm gần gũi. Tùng Dung là một cô gái bề ngoài thì có vẻ mạnh mẽ, cô có thể nhìn báo cáo pháp y với hình ảnh xác chết thối rữa mà không hề hấn gì, nhưng kì thực cô vẫn chỉ là một cô gái, cũng sẽ có lúc cô yếu đuối, trước người con trai mình thích thầm bao năm, cô cũng sẽ chùn bước. Ôn Thiếu Khanh, Thật ra có một điều anh không biết, đó là em từng coi anh như một ước mơ. Anh vẫn luôn là ước mơ của em. Là ước mơ, không phải lý tưởng. Vì nếu là lý tưởng thì em còn có thể phấn đấu cố gắng để thưc hiện, nhưng ước mơ thì chưa chắc. Bởi biết đâu đó chỉ là một ước mơ hão huyền, xa với đến độ khiến em đôi lúc muốn buông xuôi. Cho đến một ngày, anh quyết định ngả bài với cô. Lúc này, cô mới biết thì ra, anh cũng thích cô, thích từ rất lâu, nhưng cô vẫn luôn không chịu tin tưởng. “Sao anh lại phải nói linh tinh? Vốn là anh thích em trước, sau đó nhờ Lâm Thần mới biết được rằng em đã nói với cậu ấy là em thích anh.” “Không thể nào!” “Sao lại không thể? Tùng Dung, em thật sự cho rằng anh không biết người dùng tài khoản của Chung Trinh đấu với anh trong game khi ấy là ai sao? Năm xưa khi em bỏ trốn vì một câu “Không thích luật sư mà thích bác sĩ”, khi em lo lắng hoang mang ở nước ngoài suốt mấy năm liền, em đã từng hỏi anh xem anh có thích em hay không  chưa?”   Tùng Dung thì thầm:“Chốn có chân lý, dẫu muôn vàn khó khăn ta cũng phải đi tới. Câu này Chung Trinh từng nói với em rồi…” “Vậy chắc chắc là em không biết câu tiếp theo” Anh lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt ngày càng êm dịu, bất chợt thốt ra một câu: “Nơi có tình si, dẫu xa ngàn dặm ta vẫn cứ nhớ nhung.” “Tùng Dung, anh nói là anh thích em.”    Khi bạn thích một ai đó, rồi chợt phát hiện người đó cũng thích mình, đó quả thật là một sự may mắn. Đương nhiên, cậu chàng Chung Trinh cũng bị bà chị họ trả đũa một phen vì cái tội lắm mồm để anh phát hiện ra cô thầm thích anh trong game. =))) Sau đó thì thế nào, sau đó thì xác định quan hệ, ân ái mặn nồng. Tùng Dung cảm thấy cuộc sống của mình hiện giờ thật tuyệt. Cô không biết nấu cơm, Ôn Thiếu Khanh sẽ nấu cho cô. Cô không biết giặt quần áo, Ôn Thiếu Khanh sẽ dạy. Thỉnh thoảng cô có bệnh vặt, Ôn Thiếu Khanh sẽ chữa giúp. Dường như anh vẫn luôn luôn ở đó, thế nên khi anh bỗng dưng phải tạm rời xa, cô sẽ hoảng hốt, sẽ rối bời.   Những lúc Tùng Dùng bị anh làm tức điên lên sẽ luôn nổi máu nghề nghiệp hô hào muốn gửi văn bản luật sư cho anh, khiến Ôn Thiếu Khanh dở khóc dở cười. Một ngày Chung Trinh đến nhà anh liền tò mò hỏi: “Sếp, sao nhà sếp lại nhiều văn bản luật sư thế?” “Tôi và chị họ cậu đang chơi một trò chơi tên: Bất đồng ý kiến gửi văn bản luật sư.” “Người ta yêu nhau gửi thư tình, sao hai người lại gửi văn bản luật sư?” “Cậu có ý kiến?” “Chị họ gửi văn bản luật sư cho sếp, sếp đáp lễ chị ấy cái gì? Dao phẫu thuật à?” Sau đó,…Chung Trinh bị đá ra khỏi phòng =))))) Tiếp theo thì thế nào? Đương nhiên là cầu hôn, kết hôn, về chung một nhà rồi :3 “Anh nghĩ kĩ thật chưa? Thật ra chúng ta…tính miễn cưỡng cũng chỉ mới hẹn hò được hơn một năm thôi.” Ôn Thiếu Khanh tiến lên mấy bước đứng trước mặt Tùng Dung nắm chặt tay cô, “Chưa đủ sao? Anh cảm thấy thời gian vừa đẹp. Mình đã cùng nhau đi qua bốn mùa, sau này sẽ còn đón thêm rất nhiều xuân hạ thu đông bên nhau nữa. Tháng một tới em còn chưa xuất hiện, tháng hai về em ngủ nhà kế bên. Tháng ba qua mưa trắng đất trắng trời, tháng tư đến hoa tường vi nở rộ. Tháng năm đẹp như mơ, mình ngồi đối diện, đợi tháng sáu thong thả đi về. Tháng sáu về muôn hoa khoe sắc, thơm ngát hương bay. Tháng bảy, vui buồn đan xen, sóng lua lao xao quyện vào đồng cỏ, trải đến chân trời. Tháng tám về, anh giấu tình không nói.Tháng tám anh là nước trong chai, em là mây trên trời. Tháng chín và tháng mười là đôi mắt, mắt ôm cả biển khơi, em ở trên mặt biển, anh ở dưới làn nước.” Tùng Dung cũng từng đọc được bài thơ của nữ thi nhân này, thì thầm nói theo: “Tháng mười một chưa đến, em nhìn qua cửa sổ thấy tháng mười hai ở phía xa xa. Tháng mười hai tuyết trắng tung bay, tuyết phủ ngập tràn.” …Một lát sau cô mới lấy được dũng khí ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt chỉ còn kiên định: “Ôn Thiếu Khanh, anh nghĩ cho kĩ nhé, Luật Hôn nhân gia đình chỉ bảo vệ tài sản của anh, không bảo vệ tình yêu của anh.” Ôn Thiếu Khanh cười kéo Tùng Dung vào lòng, nói khẽ vào tai cô: “Tình yêu của anh, anh sẽ tự mình bảo vệ.”   Bên em nửa đời, hạnh phúc của anh. Tình anh sâu đậm, hạnh phúc của em. Một nét mi cười, một tùng dung. Một đời một kiếp, một đôi người. Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh của tác giả Đông Bôn Tây Cố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chiếm Hữu Cuồng
Văn án:   Thiếu niên giả bệnh yếu ớt muốn được ôm một cái ——   Kiếp trước, Thời Ôn cho thiếu niên người đầy vết thương kia một tờ khăn giấy.   Dẫn đến các loại dây dưa, thế cho nên thiếu niên cuối cùng phát điên, phá tung trường học.   — Chị gái Thời Noãn chết ở dưới lầu, mẹ mang tinh thần thất thường.   Trọng sinh, Thời Ôn trở về ngày hôm sau khi cho cậu nhóc kia khăn giấy.   Bất đắc dĩ, cô quyết định chuyển đến trường của thiếu niên, thay đổi bi kịch.   Chỉ là, hết thảy mọi chuyện đã đi lệch khỏi quỹ đạo.   Thiếu niên bị người bắt nạt đến mức thương tích đầy mình.   Tóc mái che mắt, giống như du hồn, lại dịu ngoan vô hại.   Thời Ôn quyết định, trước khi cậu chưa có khuynh hướng cực đoan và tàn bạo, cứu rỗi cậu.   Chỉ là...   Thời Ôn nhìn khuôn mặt tinh xảo tái nhợt kia, dục vọng chiếm hữu trong đáy mắt cậu làm cô hoảng hốt, “Trần Trì, cậu làm sao vậy…”   Trần Trì mặt không biểu tình, động tác mềm nhẹ xoa mặt cô, lẩm bẩm: “Ôn Ôn, đừng cười với hắn, bằng không, tớ sẽ không khống chế được chính mình…”   * nam chủ hai đời chỉ thích nữ chủ, không có tình cảm với chị gái, chỉ là nữ chủ tự nghĩ ra.   Trọng sinh ngọt văn. ***   Thời Ôn chưa từng nghĩ rằng, chỉ vì một chút lòng trắc ẩn của mình ở kiếp trước đã gây ra nhiều bi kịch đến thế.   Thiếu niên kia trở nên điên loạn, phá hủy mọi thứ. Chị gái nhảy lầu. Bố mẹ và cô lại bị tai nạn xe hơi…   Mọi thứ như giấc mộng tàn nhẫn giày xéo trái tim Thời Ôn đến không thở nổi. Hóa ra, cô đánh mất tất cả rồi…   Những tưởng, Thời Ôn cứ thế mà chết đi khi sinh mệnh chỉ vừa tròn 17 tuổi, chưa kịp rực rỡ xinh đẹp đã vội tàn úa. Thế nhưng, có lẽ vì xót thương cho cuộc đời cô gái bé nhỏ mà trời xanh đã cho cô được trùng sinh quay về quãng thời gian trước khi bi kịch kia xảy ra.   Một lần nữa trở lại, một lần nữa nhìn thấy chị gái, bố mẹ và thiếu niên kia, cảm xúc trong lòng Thời Ôn rất hỗn tạp. Bởi vì, những sự việc đầy thương tâm kiếp trước vẫn có nhiều chuyện mà cô không hề hay biết, cô chỉ có thể lần mò theo từng manh mối nhỏ để đổi thay mọi thứ.   Mà người nắm giữ sợi dây vận mệnh này, lại là thiếu niên ấy, cậu ta tên là Trần Trì.   Kiếp trước, trong một con hẻm nhỏ đầy tăm tối, Trần Trì bị một đám người vây đánh thương tích đầy mình. Khắp người cậu đều là vết thương, máu chảy dầm dề, mái tóc dài rũ rượi che khuất gương mặt. Cậu ở nơi đó, một mình chống chọi lại đám người hung bạo ấy.   Thời Ôn nhìn thấy, trái tim thiện lương động lòng thương xót. Cô cho cậu một tờ khăn giấy rồi vội vã rời đi. Mà nào đâu biết, ở khoảnh khắc khi cô bước đến, gương mặt cùng ánh mắt tràn đầy thương tiếc kia, đã lật mở lại toàn bộ ký ức của con dã thú Trần Trì. Cuối cùng, cậu đã tìm thấy cô rồi…   ***   Kiếp này, việc đầu tiên sau khi trùng sinh của Thời Ôn chính là xin chuyển đến trường có chị gái và thiếu niên kia học. Cô hy vọng rằng, mình sẽ ngăn được sự điên loạn của cậu ấy và thảm kịch của gia đình. Chỉ là, cô cảm thấy dường như mình suy nghĩ sai rồi…   Bởi, khác với một Trần Trì đầy tính xâm lược, tàn bạo và độc ác của kiếp trước, người có thể không chút do dự cho nổ tung mọi thứ trong trường học, tước đi bao nhiêu sinh mạng vô tội khi ấy. Trần Trì bây giờ lại như con thú nhỏ đầy thương tích, cuộn tròn cô độc trong thế giới của chính mình.   Thời Ôn nhìn cậu, xót xa vô hạn… Là ai, đã khiến cho một thiếu niên bệnh tật vô hại như thế này trở nên điên loạn đến mức đó kia chứ? Là điều gì đã khiến cậu phải dùng cách cực đoan và tàn nhẫn như vậy để hủy diệt mọi thứ?   Vì thế, Thời Ôn quyết định, sẽ giúp cậu quay về chính đạo, trở thành một công dân tốt, hướng đến mặt trời.   Chỉ là, Trần Trì không hề đơn giản như những gì Thời Ôn thấy hay biết đến… Trần Trì, là con sói hoang đang cố che dấu đi những cái răng ranh và sự hung bạo của dòng máu đang chảy trong cơ thể mình mà thôi…   ***   “Tìm mặt trời nơi không có gió thổi qua, làm ánh mặt trời sưởi ấm nơi anh đang chịu lạnh. Chuyện đời phức tạp, anh lại đơn thuần như thế. Quãng đời còn lại sau này, em chỉ cần anh…” (*)   Người ta nói, sự dịu dàng trong một khoảnh khắc có thể sẽ để lại trong lòng một người vết tích rất khó phai mờ.   Có lẽ vì thế, ngay giây phút nhận được tờ khăn giấy của Thời Ôn, đã mở ra trong lòng Trần Trì những tình cảm và ký ức vô cùng đặc biệt. Trần Trì biết, Thời Ôn chính là tất cả của cậu.   Trần Trì có một tuổi thơ đầy khắc nghiệt, tia sáng duy nhất của cậu là Thời Ôn. Thế nhưng, những ngày thơ bé dễ nhớ dễ quên không đủ để Thời Ôn khắc ghi hình bóng cậu. Thế nên, chỉ có một mình Trần Trì là đi tìm lại về những ký ức ấy.   Vì vậy, khi gặp lại Thời Ôn ở khoảnh khắc không ngờ đến đó, Trần Trì biết, mọi thứ đã không còn cách cứu vãn nữa rồi.   Là một người thông minh và ẩn nhẫn, Trần Trì bước đầu dùng vẻ ngoài vô hại lại đầy vết thương của mình để khiến Thời Ôn chú ý và quan tâm đến cậu. Cậu không ngại làm mình bị thương nặng hơn, đau đớn không là gì với cậu. Chỉ cần, một lời hỏi han, một cái chạm nhẹ xót xa hay một ánh mắt đau lòng… của cô cũng đủ rồi.   Trần Trì đặt mình ra bên ngoài thế giới, lặng lẽ quan sát mọi thứ của Thời Ôn. Nhìn thì có vẻ như không có gì nhưng kì thực lại khiến người khác dè chừng mà sợ hãi.   Thời Ôn lại không hề hay biết, vẫn luôn cảm thấy Trần Trì là cậu bé cần được bao dung và yêu thương hơn rất nhiều. Vì thế, cô dùng sự dịu dàng mềm nhẹ của mình để đối xử với cậu.   Cứ như thế, trước mặt Thời Ôn, Trần Trì luôn ngoan ngoãn nghe lời, chưa bao giờ có biểu hiện gì thất thường. Thế nhưng, chỉ cần nơi cô không nhìn thấy, con dã thú trong lòng cậu lại trở về bản chất của nó.   Cậu có thể để cho người khác đánh mình đến chết đi sống lại mà không thèm chống trả, thế nhưng chỉ cần người đó buông lời không hay về Thời Ôn thì bất kể là ai, cậu cũng sẽ đánh cho tàn phế. Cậu không muốn lật lại quá khứ trước kia của mình, nhưng cũng không ngại dùng nó nghiền chết kẻ dám chống đối hay đem Thời Ôn ra làm phép thử với cậu.   Sự điên cuồng hung bạo và đầy tàn nhẫn ấy, trải qua hai kiếp chưa từng thay đổi. Sự chiếm hữu, dục vọng và cố chấp trong tình yêu ấy, trải qua hai kiếp chưa từng thay đổi.   Thời Ôn là mặt trời của Trần Trì. Mà Thời Ôn cũng là độc dược của Trần Trì… Có thể cứu rỗi cậu hoặc là hủy diệt cậu, không còn gì cả.   Liệu rằng, một cô gái bé nhỏ đầy ôn nhu dịu dàng và thiện lương như Thời Ôn có thể giúp Trần Trì bước ra bóng tối, cởi bỏ những gông xiềng trên đôi vai cậu hay không? Tình yêu mang đầy sự xâm lược, chiếm hữu ấy, có phải là tình yêu? Đứng trước sự lựa chọn rời đi hay ở lại với Trần Trì, Thời Ôn sẽ làm cách gì để bi kịch kiếp trước không tái diễn lần nữa? Mời mn cùng dõi theo bộ truyện đến những chương cuối để tìm câu trả lời nhé.   ***   "Chiếm hữu cuồng" là một bộ truyện khá hay về thể loại trùng sinh, thay đổi vận mệnh mình đọc được thời gian gần đây. Nội dung không quá mới lạ nhưng lại đặc biệt thu hút bởi cặp đôi nhân vật chính.   Nữ chính Thời Ôn, là một cô gái nhỏ xinh đẹp, mềm mại lại vô cùng tốt bụng. Biết trước bi kịch của kiếp trước, cô từng bước thay đổi số phận cho những người yêu thương bên cạnh. Vô tình, lại bị cuốn vào tình yêu với Trần Trì.    Có thể nói, sự bao dung dịu dàng của Thời Ôn đã giúp Trần Trì bước qua được bóng tối, không lạc lối trong những âm mưu cùng thù hận. Tình yêu của cô, đã khiến con sói hoang Trần Trì tự mình thu hết răng nanh, móng vuốt mà trở nên nghe lời lại dịu ngoan vô hạn.   Nam chính Trần Trì có tính cách hướng nội, đặc biệt thông minh, lòng dạ tàn nhẫn thâm sâu. Cậu luôn tỏ ra vô hại nhưng lại cực kì nguy hiểm. Điểm mấu chốt và được xem như là vết thương trí mạng của cậu là Thời Ôn.   Vì Thời Ôn, Trần Trì không ngại đánh đổi bất cứ điều gì. Tình yêu của cậu đầy sự chiếm hữu khiến người khác sợ hãi. Thế nhưng, nó lại có thể dung hòa một cách hoàn hảo với tình yêu của Thời Ôn. Và cũng chỉ có cô mới khiến cậu có thể thay đổi mà thôi.   Chuyện tình cảm trong truyện mang rất nhiều sắc màu khác nhau. Có màu hồng của ngọt ngào, màu xanh của hy vọng, màu đỏ của mãnh liệt, màu xám của nỗi đau và màu đen của bóng tối. Thế nhưng, khi bức tranh hoàn thiện lại chỉ là những mảng rực rỡ tươi sáng che lấp đi quá khứ cùng bi thương đã qua.   Với văn phong chầm chậm, câu chuyện như những nốt nhạc nhè nhẹ đánh vào lòng người. Không ồn ào trắc trở quá nhiều, không ủy mị ướt át… lại có gì đó cuốn hút lạ kì.   Vì vậy, bộ truyện này thích hợp cho những bạn thích thanh xuân, trùng sinh, thích nam chính không tốt với thế giới lại chỉ tốt với mình nữ chính, thích ngọt thích sủng… thì hãy thử nhảy hố nhé.   Mình cũng đặc biệt đề cử cho các bạn edit ạ. _______________   (*): Trích bản dịch lời bài hát Quãng đời còn lại do Vương Nhị Lãng thể hiện. Văn án được edit bởi #Huyên Tần page #RVNT0105   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Chiếm Hữu Cuồng của tác giả Túng Lan.
Từng Yêu Về Sau
Warning:  Truyện motif vô cùng vô cùng CẨU HUYẾT, KHÔNG SẠCH nên cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố. Không yêu chớ nói lời cay đắng. Rv được viết dưới quan điểm cá nhân, không nhận chỉ trích nếu có ý kiến bất đồng. *** Văn án: Thư gia cùng Triệu gia ở thương giới tiếng tăm lừng lẫy, cảm tình hai nhà rất tốt.  Thư Diễn cùng Triệu Tuấn đính hôn từ trong bụng mẹ, mà Thư Diễn lại gả cho Tần Hạo. Cô cho rằng Tần Hạo đáp ứng cưới cô là bởi vì yêu cô, nào đâu biết, người hắn yêu vẫn luôn là người khác. Thất bại hôn hôn khiến cô nghĩ không cần lại yêu lần nữa.   Đến bây giờ Thư Diễn mới biết, yêu nhầm người là bi kịch, nhưng lấy nhầm người còn bi kịch hơn gấp vạn lần. Bởi vì, người chồng mà cô yêu thương nhất, người cô dùng tất cả để vun đắp cho cuộc hôn nhân này lại tàn nhẫn cho cô một vết dao chí mạng. Hóa ra, người trong lòng hắn ta, lại là em gái nuôi Tần Lam.  Những năm tháng qua, Thư Diễn luôn cố gắng làm tốt vai trò của mình. Cô nhẫn nhịn, chịu đựng tất cả bất công, sự xa cách lạnh lùng và đầy toan tính của một nhà Tần Hạo. Bởi vì, cô yêu Tần Hạo, muốn trở thành một người vợ, người con dâu được chấp nhận trong gia đình này. Bởi vì, cô luôn khờ khạo cho rằng, mọi thứ sẽ đổi thay mà nào đâu biết, đằng sau nó là cả một âm mưu lợi dụng toan tính đầy đáng sợ. Thế giới này, tiền tài cùng dục vọng đã khiến con người ta trở nên thật ghê tởm và ác độc. Ngày hôm ấy, Thư Diễn cùng Tần Hạo đi du lịch để vun đắp tình cảm cùng nhau, cũng là ngày hắn ta cho cô một bất ngờ thật lớn. Em gái nuôi Tần Lam của hắn ta cũng lén lút chạy đến, cả hai nồng nàn hôn nhau công khai trong thang máy. Nửa đêm, hắn ta xuống phòng cô ta, ôn lại một hồi mây mưa ân ái.  Cửa phòng đóng chặt, tiếng rên rỉ đứt quãng, những âm thanh dơ bẩn… Tần Hạo và Tần Lam, có bao nhiêu sung sướng cho cuộc vui tràn ngập dục vọng này, có bao nhiêu ghê tởm cho một đêm thác loạn dưới phòng người vợ hợp pháp. Anh nuôi - em nuôi, châm chọc thay. Cứ ngỡ rằng, Thư Diễn yêu Tần Hạo như thế sẽ đau khổ và chịu đựng tất cả mọi thứ để bảo toàn gia đình. Nhưng không, Thư Diễn là ai kia chứ? Cô có thể vứt bỏ tất cả theo đuổi một người, gọt giũa góc cạnh để sánh vai bên người đó, mài mòn đi những sắc bén để dung nhập trong thế giới người đó. Nhưng, cô có giới hạn và tôn nghiêm cuối cùng của bản thân mình. Tần Hạo, Tần Lam… tất cả đều phải trả giá. “Phản bội lần đầu là lỗi của anh,  Nhưng để anh phản bội thêm lần nữa thì là lỗi của tôi rồi...” Vì thế, Thư Diễn bắt đầu ra tay. Cô đóng băng hết tất cả các tài khoản ngân hàng, nhanh chóng gọi điện cho luật sư làm thủ tục. Cô sẽ ly hôn, tác hợp cho đôi cẩu nam nữ đó bên nhau, một xu tiền cũng không để họ đem đi. Tất cả những thứ thuộc về hắn, cô đều vứt bỏ hết thảy không chút do dự nào. Sự phản bội này, trời không dung, đất không tha, Thư Diễn cô tuyệt đối không để cho cả hai có bất kì con đường quay lại nào nữa. Thứ cô đã cho hắn ta cùng gia đình nuôi của hắn, cô sẽ lấy lại từng thứ một. Nhưng, cho dù Thư Diễn cô có mạnh mẽ và kiên cường đến thế nào, thì đây cũng là giây phút cô yếu đuối và đau lòng nhất. Đúng lúc ấy, Triệu Tuấn gọi điện đến cho cô, chỉ hỏi rằng: “Em đang ở đâu…?” Và anh đã đến. Vốn dĩ, ngay từ đầu Thư Diễn và Triệu Tuấn được đính hôn từ trong bụng mẹ. Cả hai cũng là thanh mai trúc mã mà lớn lên bên nhau, lại chẳng biết từ khi nào thì dần có khoảng cách. Có lẽ là khi Triệu Tuấn muốn công khai theo đuổi cô gái khác, cũng có lẽ là khi Thư Diễn bước vào cuộc hôn nhân với người kia. Và có lẽ, duyên nợ bọn họ vẫn chưa thật sự bắt đầu. Nhưng từ giây phút này, mọi thứ đã lặng lẽ đổi thay. Triệu Tuấn là một công tử ăn chơi, từng theo đuổi một cô gái rất lâu, lâu đến mức bản thân cũng tuyệt vọng mà từ bỏ. Đối với anh, Thư Diễn là một điều gì đó rất đặc biệt. Anh nhìn cô lớn lên, nhìn cô vì người kia mà gọt giũa bản thân mình, nhìn cô chịu ấm ức, phản bội… lòng anh thật khó chịu. Vì thế, anh vứt bỏ tất cả chạy đến, cho cô đôi vai tựa vào, cho cô sức mạnh để đối phó đôi cẩu nam nữ đáng chết kia. Những điều cô ngại dơ bẩn để làm, hãy để anh đến xử lý thay. Cứ thế, Triệu Tuấn trở thành chỗ dựa vững chắc cho Thư Diễn trong những tháng ngày tăm tối này. Tình yêu yên lặng nảy mầm trong trái tim anh. Nhưng, bọn họ ngay từ đầu đã bỏ lỡ nhau, bây giờ lại không thể đến bên nhau được nữa. Bởi vì, Thư Diễn không còn tin vào tình yêu, trái tim cũng tan vỡ rồi. Mà anh, bên cạnh còn có một người con gái khác. Cho nên, họ cho nhau một khoảng thời gian để bình tâm lại. Mà lần này, chính là vài năm.  Nhân duyên, đành phải dang dở như vậy hay sao?  Triệu Tuấn anh không cam lòng, muốn dùng khoảng thời gian xa cách này để gạt bỏ trở ngại, chuẩn bị tốt tất cả để đem Thư Diễn trở lại bên cạnh mình. Bởi vì anh nhận ra, cho dù bản thân anh trốn tránh như thế nào thì cũng không thể che dấu được tình cảm trong lòng. Rõ ràng, đã yêu cô nhiều năm như vậy, cho nên lần này nhất định không thể buông tay. Nhưng, mỗi một sai lầm ở tuổi trẻ, giờ phút này đều phải trả giá. Có người không thể chấp nhận sự thật mà muốn phá hoại tất cả những gì Triệu Tuấn đã gầy công xây dựng, hơn hết là phá vỡ hạnh phúc của anh cùng Thư Diễn. Âm mưu nối tiếp âm mưu, toan tính xuất hiện khắp nơi… nhằm chia rẽ bọn họ. Tình yêu chưa đi đến tận cùng, đã vấp phải những trắc trở. Một lần nữa nhận được sự phản bội từ người yêu thương và tin tưởng nhất, Thư Diễn sẽ đối mặt như thế nào? Tuyệt tình và tàn nhẫn như với Tần Hạo hay lựa chọn cho Triệu Tuấn thêm một cơ hội nữa. Ván bài chưa lật, ai sẽ biết kết thúc như thế nào? Mời mn đón xem chuyện gì sẽ xảy ra cho Triệu Tuấn và Thư Diễn trong những chương cuối của bộ truyện nhé. Đảm bảo, bất ngờ và kích thích lắm ạ. *** “Từng yêu về sau” là một bộ truyện theo motif cũ, vô cùng vô cùng cẩu huyết, các nhân vật trong truyện cũng không hề sạch. Nhưng đừng vì vậy mà bỏ lỡ bộ truyện này nhé. Bởi vì, nó như một bức tranh thu nhỏ về một bộ phận con người hiện nay, bị tiền tài và dục vọng điều khiển đến mức đánh mất đi bản ngã và sự lương thiện vốn có của bản thân mình. Trong bức tranh này, xuất hiện rất nhiều nhân vật xứng đáng gọi là “cực phẩm” như, một Tần Hạo vì muốn trốn tránh tình cảm với em gái nuôi của mình mà lừa dối và lợi dụng tình yêu cùng vật chất của người vợ Thư Diễn, một Tần Lam ích kỷ xấu xa, luôn miệng nói đạo lý nhưng bản thân thì sống dơ bẩn hèn hạ đến mức phỉ nhổ. Anh trai nuôi - em gái nuôi đúng là thứ hãm nhất trên cuộc đời này. “Nuôi” con gì mà chẳng phải thịt. Vì thế, khi cặp đôi vàng này bị xử lý, hành hạ mất hết tất cả, thân bại danh liệt, tàn tật rời đi, bản thân mình đọc truyện thấy rất hả dạ và rất đồng tình. Đối với loại người này, mềm lòng chính là tội ác. Cũng may là nữ chính Thư Diễn và gia đình đã ra tay nhanh, chuẩn, chính xác như vậy. Nếu không, mình đọc chắc ức chế không chịu được. Ngoài ra, còn có vài nhân vật phụ khác cũng góp phần tăng thêm chất kích thích cho câu chuyện, nhưng không đáng ghét như cặp đôi kia, nên tạm thời cho qua :v :v  Nam nữ chính trong truyện là Triệu Tuấn và Thư Diễn tất nhiên là có rất nhiều khuyết điểm, sai lầm. Nhưng bản thân mình lại thấy bình thường. Bởi vì, suy cho cùng, sự hoàn hảo trong các câu chuyện khác chỉ là nét bút được vẽ nên từ tác giả mà thôi. Còn cuộc đời này, vốn dĩ trần trụi như vậy. Nhưng mà, điểm mình thích nhất chính là cách xử lý của nữ chính Thư Diễn với cuộc hôn nhân của mình. Vì yêu, vì gia đình mà hy sinh mài giũa bản thân. Nhưng khi nó không còn xứng đáng thì ra tay rất tuyệt tình, mình thích. Phản bội, ngoại tình thì vứt bỏ, đau một lần rồi thôi, lại kiêu ngạo mà sống quãng đời còn lại. Thư Diễn xứng đáng với người tốt hơn và cũng sẽ hạnh phúc. Cho nên, nếu bạn có một trái tim đủ mạnh mẽ để có thể chịu được tất cả những biến cố, sự việc xảy ra đầy cẩu huyết của bộ truyện thì hãy nhảy hố nhé. Mình không đảm bảo, bạn có thể đi qua hết tất cả các chương của câu chuyện, nhưng nếu đã đọc rồi thì khó lòng để dứt ra lắm ạ. Bởi vì, cuộc sống này chính là như vậy, càng bất ngờ càng kích thích càng cuốn hút và có ma lực ghê gớm.  Nhưng mà, truyện vẫn chưa được nhà nào edit đâu ạ. Mình đọc là bản convert, khá dễ hiểu và ngắn gọn nên rất nhanh là xong. Tuy nhiên, mình thấy motif cẩu huyết không sạch này hay bị ghẻ lạnh nên chắc khó lòng được bạn nào nhận edit rồi. Thôi thì, mong có ai đó khẩu vị “mặn” như mình đào hố vậy :v :v  ______________ " ": Trích từ MV Em đã thấy anh cùng người ấy do Hương Giang thể hiện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Từng Yêu Về Sau của tác giả Tử Thiếu Ngôn.
Ban Đầu Tương Ngộ, Cuối Cùng Biệt Ly
Lần đầu tiên Quý Hiểu Âu gặp Nghiêm Cẩn trong thang máy, cô đã không có thiện cảm với người đàn ông này. Nghiêm Cẩn luôn nở nụ cười ngả ngớn trên môi, vẻ mặt bất cần, quần áo sành điệu, chơi bời phá hoại không thiếu thứ gì. Nhưng ít ai biết được, rằng đằng sau vẻ ngoài ngỗ ngược đó, là một trái tim không ngừng rỉ máu với những vết sẹo chồng chéo lên nhau.   Trên đời này, có những người tuy không chung dòng máu nhưng có thể sống nương tựa vào nhau như một gia đình. Nghiêm Cẩn, Tôn Gia Ngộ và Trình Duệ Mẫn cũng vậy, ba con người xa lạ với ba cá tính khác nhau, lại có thể yêu thương và bảo vệ cho nhau như anh em ruột thịt.   Ngày còn đi học, Nghiêm Cẩn tuy là lão đại trong lớp nhưng lại vô cùng nể phục Tôn Gia Ngộ. Nghiêm Cẩn vốn ngang ngược và cứng đầu như thế, nhưng chỉ cần Gia Ngộ nói một câu anh đều sẽ nghe theo vô điều kiện. Trong tình bạn, điều quan trọng nhất là sự nhường nhịn và tin tưởng. Chỉ cần mỗi người tin và nhường nhau một chút, tình bạn chắc chắn sẽ sâu sắc và bền vững.   Ấy vậy mà, Tôn Gia Ngộ phải ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nghiêm Cẩn nhất định không đến gặp Gia Ngộ lần cuối, bởi anh cho rằng nếu làm như vậy, anh sẽ có thể tự lừa dối bản thân rằng Gia Ngộ vẫn luôn có mặt mỗi khi anh cần.   "Trước đây, có ba tên ngốc quỳ trên mặt đất dập đầu, thề rằng đời này không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nhất định sẽ chết cùng ngày cùng tháng cùng năm. Bọn họ cho rằng nếu làm như vậy, sau này sẽ thật sự có thể đồng sinh cộng tử.   Sau đó, rất nhiều năm qua đi, một trong ba người rời đi trước, một người khác không dám đến gặp hắn khi hắn sắp từ giã cõi đời, cho rằng nếu không tận mắt chứng kiến hắn rời đi, sẽ có thể giả vờ rằng hắn vẫn còn sống.   Ngần ấy năm trôi qua, kẻ đó vẫn nhất định không xóa số điện thoại của hắn, mỗi lần đổi di động mới, đều chuyển dãy số đó vào danh bạ, tự lừa mình rằng hắn vẫn ở đây, tự lừa mình rằng hắn vẫn luôn luôn tồn tại ở đầu kia điện thoại."   Con người Nghiêm Cẩn vốn ngang tàng và bất cần như thế, hóa ra lại trọng tình nghĩa hơn bất cứ ai trên đời. Đối với Tôn Gia Ngộ cũng vậy, mà đối với Quý Hiểu Âu cũng thế.   Nghiêm Cẩn đối với Quý Hiểu Âu, chính là nhất kiến chung tình. Thật ra, xung quanh Nghiêm Cẩn không thiếu những cô gái xinh đẹp, nhưng anh lại chỉ để mắt tới một mình Quý Hiểu Âu, cô gái có nụ cười tươi tắn và hồn nhiên giống như bé con vừa tỉnh ngủ.   Quý Hiểu Âu cảm thấy vô cùng phiền phức. Không hiểu vì lí do gì mà cái tên Nghiêm Cẩn này bỗng nhiên bám dính lấy cô. Không những thế, anh ta còn không biết xấu hổ mà liên tục giở thói lưu manh, thật là vô sỉ quá mà!   "Hung dữ như vậy, sau này ai dám lấy em?"   "Không liên quan đến anh!"   "Sao lại không liên quan đến anh? Anh lỡ hôn em rồi, bây giờ đành phải chịu trách nhiệm với em thôi, anh đâu phải loại người bạc tình bạc nghĩa."   Nghiêm Cẩn có ngoại hình vô cùng xuất chúng, lại là ông chủ của một nhà hàng có thu nhập lên đến năm nghìn vạn tệ một năm, thế nên anh đi đến đâu cũng nhận được muôn vàn ánh mắt ngưỡng mộ. Ấy vậy mà hình như Quý Hiểu Âu lại rất ghét anh, luôn tìm cách tránh anh càng xa càng tốt.   Nghiêm Cẩn không còn cách nào khác, đành phải giả vờ là người đồng tính để có thể tiếp cận cô. Chỉ có như vậy, Hiểu Âu mới không đề phòng anh và đối xử với anh như bạn bè.    Quý Hiểu Âu là một cô gái rất lương thiện. Có người nói, cô là ánh mặt trời tươi sáng duy nhất còn sót lại trên thế giới này. Mà cuộc sống của người đó vốn mịt mờ và tăm tối, không có chỗ dành cho ánh nắng ấm áp chan hòa. Người đó là Trạm Vũ, chàng trai có khuôn mặt thanh tú, dáng vẻ thư sinh nhưng đôi mắt luôn chất chứa những u buồn.   Trên đời này, có một số người sinh ra đã là con cưng của Thượng Đế, nhưng lại có một số người khác chỉ là một đứa trẻ bất hạnh bị Thượng Đế bỏ rơi. Trạm Vũ chính là một đứa trẻ bất hạnh như thế.   Trạm Vũ muốn được đi học, muốn chữa khỏi bệnh cho mẹ, muốn mua cho mẹ một căn nhà khang trang, nhưng anh không có tiền. Sự nghèo khổ giống như một con quái vật độc ác, từng bước đẩy anh xuống tận đáy xã hội nhơ nhuốc và tối tăm.   Để có tiền trang trải cho cuộc sống, Trạm Vũ chấp nhận trở thành trai bao. Có đôi khi, Trạm Vũ tự cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Anh thấy mình rất bẩn, rất đáng khinh, nhưng khi đã bước một chân vào đầm lầy thì sẽ không thể nào quay đầu được nữa. Trước đây, Trạm Vũ từng cho rằng cái chết là một sự giải thoát, cho đến khi anh gặp được Quý Hiểu Âu.   "Ngày mai là sinh nhật của chị. Em rất muốn nói với chị những lời này. Chị, em yêu chị! Em muốn cho chị mọi thứ, nhưng em chỉ có hai bàn tay trắng mà thôi. Em muốn vì chị từ bỏ mọi thứ, nhưng em lại chẳng có gì để từ bỏ."   Trạm Vũ yêu Quý Hiểu Âu, một tình yêu đầy mặc cảm và đau đớn. Anh đem tình cảm ấy chôn chặt trong tim, chưa kịp thổ lộ đã phải rời xa cõi đời.   Không ai ngờ được, rằng có một ngày chàng trai trầm mặc ít nói ấy lại bị sát hại một cách dã man. Hung thủ ra tay vô cùng độc ác và tàn nhẫn, thi thể Trạm Vũ bị chia ra thành nhiều mảnh, thảm hại đến cảnh sát cũng không dám nhìn.   Đêm trước khi Trạm Vũ bị sát hại, anh đã đến tìm Nghiêm Cẩn. Lúc đó Nghiêm Cẩn không hề hay biết, ngày 24 tháng 12 năm đó là lần cuối anh thấy một Trạm Vũ còn sống, cơ thể còn vẹn nguyên.   Tổ chuyên án tìm thấy một chiếc bật lửa bên cạnh thi thể của Trạm Vũ. Đó là chiếc bật lửa Nghiêm Cẩn luôn giữ bên mình, là di vật duy nhất Tôn Gia Ngộ để lại cho anh nhưng mấy tháng trước anh đã bất cẩn mà đánh mất. Thật không ngờ, có một ngày chiếc bật lửa đó lại trở thành chứng cứ buộc tội anh.   Nghiêm Cẩn bị kết tội mưu sát, chịu án tử hình, trong khi trước đó anh đã vì giúp đỡ Trạm Vũ mà đánh đổi rất nhiều.   Trước đây, Nghiêm Cẩn từng là bộ đội đặc chủng. Mỗi lần phải thi hành nhiệm vụ, anh đều sẽ viết cho gia đình một bức thư, để nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra, những người thân yêu có thể dựa vào đó mà biết được tâm nguyện cuối cùng của anh. Những bức thư chưa bao giờ được gửi đó, có lẽ cũng cần dùng đến rồi.   Còn một điều khiến Nghiêm Cẩn cảm thấy không an tâm, đó là nhà hàng hải sản mà suốt mấy năm qua anh đã liều mạng bảo vệ nó. Trước kia, có ba thiếu niên non nớt đã hứa rằng sẽ cùng nhau mở một nhà hàng hải sản ven biển, bởi vì Trình Duệ Mẫn rất thích ăn hải sản, còn Tôn Gia Ngộ lại đặc biệt yêu thích những thành phố ven biển bình yên.   Sau khi Tôn Gia Ngộ qua đời, nhà hàng này được Nghiêm Cẩn mở ra như một cách tưởng niệm Tôn Gia Ngộ, cũng là tưởng niệm một thời niên thiếu rực rỡ và ngây ngô.   Cuối cùng, Nghiêm Cẩn quyết định chuyển nhượng miễn phí toàn bộ nhà hàng cho Quý Hiểu Âu, mong rằng cô sẽ thay anh bảo vệ nơi này. Khi đó, nhà hàng của anh đang đứng trên bờ vực phá sản, tình hình vô cùng rối ren. Đúng lúc ấy, Quý Hiểu Âu gặp được Triệu Mai.   Dường như Tôn Gia Ngộ ở trên trời linh thiêng, dẫn lối cho Triệu Mai gặp gỡ và giúp đỡ Quý Hiểu Âu vực dậy nhà hàng của Nghiêm Cẩn. Hoặc có lẽ Tôn Gia Ngộ Vẫn luôn dõi theo những người anh yêu thương nhất, chỉ là họ không thể cảm nhận được sự tồn tại của anh mà thôi.   Nghiêm Cẩn từng nói với Quý Hiểu Âu, rằng cô hãy quên anh đi, tìm một người đàn ông thật tốt, kết hôn rồi sinh con, sống yên ổn đến hết đời. Nào ngờ, đến cuối cùng, anh mới chính là người phải quên. Đến cuối cùng, sự tự do và trong sạch của Nghiêm Cẩn được Quý Hiểu Âu đánh đổi bằng cả mạng sống của mình. Lúc đó Nghiêm Cẩn mới biết, đem lòng yêu một người thì dễ, nhưng để quên đi người đó lại khó khăn vô cùng.   "Nghiêm Cẩn nhớ Quý Hiểu Âu. Anh nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy cô vào một năm trước, khi đó cô đi trước anh, quay đầu về phía anh nở nụ cười. Anh nhìn cô một cái, rồi sau đó liếc mắt nhìn cô thật lâu, ngẩn ngơ vì vóc dáng hoàn hảo và nụ cười rực rỡ của cô gái ấy. Quý Hiểu Âu lúc ấy thật xinh đẹp, Nghiêm Cẩn luôn nhớ rõ ràng kiểu tóc và trang phục cô mặc trên người khi đó, một chút cũng không quên."   ******   Có nhiều khi mình tự hỏi, nếu Quý Hiểu Âu được chọn lựa một lần nữa, liệu cô có bất chấp tất cả vì Nghiêm Cẩn như cô đã từng hay không? Mình cho rằng, câu trả lời là có. Cho dù đau đến tê tâm liệt phế, cho dù tương lai mờ mịt tựa đêm đen, nhưng vì một chữ "yêu", con người ta sẵn sàng vì nhau vượt qua tất cả.    Trước mặt những người xung quanh, Quý Hiểu Âu luôn khoác trên mình cái vỏ bọc kiên cường và mạnh mẽ. Chỉ đến khi ở bên Nghiêm Cẩn, cô mới tháo bỏ cái phải bọc nặng nề ấy, dựa vào bờ vai của anh mà khóc, cùng anh chia sẻ hết muộn phiền. Trên đời này, ngoại trừ Thượng Đế, thì chỉ Nghiêm Cẩn mới có thể khiến cho Quý Hiểu Âu tin tưởng vô điều kiện mà thôi.   "Nếu em đánh mất tất cả, còn có Thượng Đế ở bên. Nếu em bị lạc Thượng Đế, vẫn còn có anh bên đời."   Cho dù mọi chứng cứ đều chỉ ra Nghiêm Cẩn chính là hung thủ sát hại Trạm Vũ, Quý Hiểu Âu vẫn một mực tin rằng anh không phải kẻ giết người. Bởi vì tin tưởng, nên tình nguyện hy sinh, bởi vì yêu thương, nên không màng đến chính bản thân mình. Quý Hiểu Âu đã vì Nghiêm Cẩn, mạo hiểm đuổi theo một kẻ sát nhân, để rồi ra đi khi biết bao dự định vẫn còn đang dang dở.   Quý Hiểu Âu từng nói với Nghiêm Cẩn, rằng anh nhất định phải kiên trì, bởi vì cô sẽ không ngừng chờ đợi anh. Ấy vậy mà khi Nghiêm Cẩn được trả lại sự tự do, thì ông trời đã mang người anh yêu đi mất. Quý Hiểu Âu từng hứa sẽ không bao giờ buông tay, vậy mà giờ đây lại bỏ anh nơi này rồi một mình đi về nơi khác.   Nếu Quý Hiểu Âu không còn trên đời này nữa, thì cho dù Nghiêm Cẩn có thoát khỏi án tử hình, quãng đời còn lại của anh cũng chỉ là một chuỗi ngày trống rỗng đầy dằn vặt và nhung nhớ mà thôi.   Những ngày sau khi Quý Hiểu Âu rời đi, Nghiêm Cẩn chỉ có thể nhìn mọi vật qua màn nước mắt. Một người đàn ông xuất thân là bộ đội đặc chủng, chưa có nỗi đau đớn nào là chưa phải trải qua như thế, lại khóc đến cạn cả nước mắt vì thương nhớ một người.   Ở Nghiêm Cẩn, mình thấy được bóng hình của Tôn Gia Ngộ. Có lẽ bởi vì là anh em chí cốt, nên cách yêu của hai người đàn ông ấy cũng rất giống nhau.   Bởi vì yêu em, nên anh lùi lại để em tìm được một người đàn ông thật tốt. Bởi vì yêu em, nên anh chấp nhận hi sinh tất cả để em có cuộc sống yên bình.   *******   "Ban đầu tương ngộ, cuối cùng biệt ly" là một câu chuyện đầy bi thương và day dứt. Câu chuyện đó không chỉ xoay quanh tình yêu, mà còn tôn vinh tình bạn, tình người, đồng thời nhấn mạnh một quy luật hiển nhiên của cuộc sống.   "Hãy trân trọng tình yêu bạn đang có, bởi vì nhân sinh chính là một hồi cáo biệt dài dòng, thời gian ở trên đường chính là thời gian đẹp nhất."   Trên đời này, có cuộc gặp gỡ nào mà không phải biệt ly? Có thế lực siêu nhiên nào chống lại được sự an bài của số phận? Sinh ly tử biệt, ai rồi cũng phải trải qua, chỉ là, có người may mắn được đồng hành cũng những người yêu thương đến khi bạc đầu, có những người khác, chưa kịp nếm trải hạnh phúc đã phải gánh chịu đau đớn tột cùng.   Giống như Nghiêm Cẩn và Quý Hiểu Âu chưa có nổi một ngày bình yên vui vẻ bên nhau, lại bị ông trời nhẫn tâm mà chia cắt. Đau lòng hơn nữa, là họ còn chẳng kịp nhìn nhau lần cuối, chẳng kịp nói lời tạm biệt trước lúc phải biệt li. Duyên sâu phận bạc, đau đớn khôn nguôi, thôi đành thề hẹn kiếp sau lại bên người.   "Nếu sinh ra kiếp nữa, xin đừng dùng nước mắt trả người… Không gặp chẳng tương tư, chỉ sợ rằng nếu được chọn lần nữa, vẫn chọn tương phùng…"* _______________   "...": Trích từ truyện, được edit bởi reviewer "..."*: Trích "Bộ bộ kinh tâm"- Đồng Hoa   Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Ban Đầu Tương Ngộ, Cuối Cùng Biệt Ly của tác giả Thư Nghi.
Manh Sủng
Một câu chuyện tình yêu giữa một Từ Nam Phong là một cô nương xinh đẹp, nhưng đáng tiếc chỉ là một thứ nữ lớn tuổi và còn một Kỷ vương với hình dáng anh tuấn, nhưng lại là một người mù nên không ai dám lấy. Cũng vì vậy cuộc hôn sự của hai người bị mọi người ở khắp nơi tính kế, Tuy nhiên đến  cuối cùng họ lại tự quyết định việc chung thân của mình. Từ Nam Phong: Vương gia, trước tiên chúng ta giả thành thân. Chờ vài năm nữa chúng ta đều đạt được thứ mình muốn rồi sẽ hòa li, được không? Kỷ vương cố nén sự vui mừng như điên: Như thế cũng được! Thành thân xong Từ Nam Phong mới dần dần phát hiện ra, thôi xong, biến giả thành thật mất rồi! Kỷ vương: Từ Nam Phong, đã làm vương phi của bổn vương rồi thì nàng đừng nghĩ tới chuyện hòa li nữa. Từ Nam Phong:!!! Kỷ vương: Nếu nàng muốn thì có thể tuẫn phu. Từ Nam Phong: … *** Văn án: Từ Nam Phong tuy xinh đẹp, nhưng lại là thứ nữ lớn tuổi không gả đi được. Kỷ Vương tuy anh tuấn, nhưng lại là một Vương gia mù không ai dám cưới. Hôn sự của hai người bị tính kế khắp nơi, cuối cùng họ đập nồi dìm thuyền tự định chung thân! Từ Nam Phong: Vương gia, chúng ta giả thành thân trước, đợi vài năm sau khi ngươi và ta đã đạt được thứ mình mong muốn thì sẽ hoà li, có được không? Kỷ vương cố nén niềm vui mừng như điên: Như vậy cũng tốt! Sau khi thành thân Từ Nam Phong mới hậu tri hậu giác (chậm chạp) phát hiện ra, xong rồi, biến giả thành thật mất rồi. Kỷ vương: Từ Nam Phong, đã là Vương phi của bổn vương thì đừng hòng tơ tưởng đến chuyện hoà li! Từ Nam Phong: !!! Kỷ vương: Nàng chỉ có thể tuẫn phu. Từ Nam Phong: … ___________ Năm Từ Nam Phong mới mấy tuổi, nàng liền theo chân mẫu thân vượt ngàn dặm xa xôi lên kinh thành tìm phụ thân đã biệt tích 4 năm trời. Những tưởng ngày gặp lại sẽ là ngày đoàn viên vui vẻ. Nhưng nào ngờ, phụ thân bây giờ công danh đỗ đạt lại có thê tử khác mất rồi. Mẫu thân và nàng liền trở thành viên đá xấu xí quê mùa cản lối mà phụ thân muốn vứt bỏ. Đoạn đường gian nan ấy khiến Từ Nam Phong gầy yếu đen nhẻm và bệnh nặng. Nhưng phụ thân lòng dạ sắt đá lại vô tình vô nghĩa quên đi ân ái năm xưa cùng mẫu thân mà lạnh lùng xem như không quen biết. Mùa đông, tuyết rơi dày, mẫu thân ôm nàng vào lòng quỳ dưới cửa phủ nơi phụ thân sống… Thì ra, mùa đông rất lạnh mà lòng người còn lạnh lẽo hơn thế. Thê tử bị vứt bỏ giờ là thiếp. Đích nữ bị vứt bỏ giờ là thứ nữ. Còn nỗi chua xót và đau đớn nào hơn kia chứ. Cứ thế, Từ Nam Phong và mẫu thân chịu biết bao uất ức khổ sở ở nơi này. Nàng giống như một con nhím hoang mỗi ngày đều dựng lên những chiếc gai nhọn để tự bảo vệ mình. Bởi vì trong phủ này ngoài mẫu thân ra thì không có ai là yêu thương nàng thật lòng. Phụ thân lạnh nhạt toan tính, kế mẫu thì giả dối ác độc, thứ muội thì kiêu căng đáng ghét. Hôn nhân của nàng liền tựa như quân cờ mà ai cũng muốn thao túng để có thể thỏa mãn tham vọng của bản thân mình. Cho dù biết là sẽ tàn nhẫn như thế nào với nàng. Vậy nên, nàng muốn thoát khỏi Từ phủ, muốn rời xa chốn lồng giam nhơ nhớp bẩn thỉu này mãi mãi cùng với mẫu thân. Vì vậy,nàng đặt cược tất cả vào sự lựa chọn này. Đó chính là kết hôn cùng Kỷ vương Lưu Hoài, một vương gia tài tuấn song toàn, chỉ tiếc là đôi mắt lại bị mù. Lần đầu tiên gặp Kỷ Vương, Từ Nam Phong như bị choáng ngợp trước vẻ bề ngoài và sự dịu dàng ôn nhuận của chàng. Tiếng nói trầm ấm, nụ cười mềm nhẹ tựa như sợi lông vũ lướt qua trái tim nàng. Thì ra, vương gia có phong thái và khí chất trời ban đã khiến đôi mắt tuy mù của chàng cũng không thể che lấp đi những điều ấy. Chàng tựa như viên ngọc dù bị vấy bẩn vẫn tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời. Và họ kết thành phu thê với một cuộc hôn nhân là bản giao dịch không theo lẽ thường. Cứ tưởng rằng dưới nền tảng chông chênh đó họ sẽ đi những nước cờ khác nhau. Nhưng không, dưới bất kỳ trường hợp nào Kỷ Vương đều dùng sự dịu dàng bao dung cả đời này của mình cho thê tử Nam Phong. Mắt chàng mù nhưng tâm chàng lại sáng rõ. Chỉ là, Nam Phong đến lúc nào nàng mới có thể dỡ bỏ lớp phòng ngự kia và mở lòng ra với chàng đây? Bởi nàng có biết không, duyên phận và hôn nhân của họ không phải là một sự tình cờ ngẫu nhiên? Tất cả đều là số mệnh và sự thay đổi càn khôn của chàng? Chuyện xưa có lẽ nàng đã quên nhưng chàng thì mãi mãi ghi nhớ. Chàng tìm nàng cũng 7 năm rồi. Cuối cùng, cũng có thể gặp lại, cũng có thể kết thành phu thê, cũng có thể nắm tay nhau đi đến trọn đời. Vì thế, chàng không cho phép nàng hòa ly hay rời xa. Lời giao dịch khi đó vĩnh viễn không thể thực hiện. Vậy nên, người ta sẽ thấy một Kỷ vương ngốc manh vừa cưới vương phi về liền nhanh nhảu khai báo tấm thân trong sạch cho thê tử biết. Chàng còn chẳng ngại ngần dùng đôi mắt mù lấy sự thương cảm của Nam Phong. Ai bảo, chàng yêu nàng như thế. Một chút ngốc nghếch khờ khạo đổi lấy sự quan tâm dịu dàng của nàng đều đáng giá. Bằng tấm lòng và trái tim của chàng, Nam Phong dần nhận ra sự khác biệt trong cuộc hôn nhân này. Bởi vì, Kỷ vương như muốn đem hết tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất trên thế gian dành cho nàng. Nàng nhìn thấy cảm nhận được nên trái tim tưởng như kiên cường chai sạn trước tình cảm nay lại đập lỡ nhịp. Hóa ra, khi rung động trước một người, mọi con đường đều dẫn lối đến yêu thương. Và rồi Nam Phong cũng biết được mình chính là người xưa trong câu chuyện và tình yêu sâu đậm Kỷ vương từng kể. Nàng vừa kinh ngạc vừa vui mừng lại vừa đau đớn vừa chua xót cho chàng. Hóa ra, bao nhiêu năm qua chàng từng tìm nàng vất vả như thế. Hóa ra, chút tình cờ khi ấy lại đem đến may mắn cho cả đời nàng. Hóa ra, đôi mắt chàng vì bị hãm hại mà trở nên mù loà. Hóa ra, trái tim nàng yêu rất nhiều nên bây giờ mới đau đến thế. Đêm ấy họ thổ lộ cho nhau những lời tâm tình đã dấu kín trong lòng. Bầu trời đổ tuyết trắng tựa như lời chúc bạc đầu giai lão đến trọn đời. Nào ngờ, những âm mưu tranh quyền đoạt vị vẫn tiếp tục diễn ra. Mà chàng vô tình trở thành cái gai trong mắt Thái tử. Năm xưa hắn hạ độc khiến chàng mất đi đôi mắt. Giờ đây hắn lại muốn tính mạng chàng cùng thê tử. Hắn đang đi quá giới hạn mà chàng cho phép mất rồi. Bởi Kỷ vương từ trước đến nay chỉ muốn tìm Nam Phong và sống cuộc đời an yên đến già mà thôi. Chàng không tranh không đoạt cũng không toan tính mưu kế ai. Nhưng nếu chạm vào chiếc “vảy ngược” nơi tim chàng là Nam Phong thì mọi chuyện sẽ khác. Khi mũi tên kia xuyên qua ngực Nam Phong. Khi máu thấm đẫm áo choàng của nàng. Khi mỗi lời nàng cất ra đều có thể là lời chia ly cuối cùng. Khi hơi thở của nàng chỉ còn là sợi tơ mỏng… Nước mắt cùng máu bỗng hóa thành điên cuồng thù hận. Kỷ vương dần tháo lớp mặt nạ ôn hòa nhã nhặn xuống mà thay vào đó là sự toan tính và tàn nhẫn không ai bằng. Chàng cứ thế, thiết kế từng chiếc bẫy đưa người ta vào con đường chết. Vì chàng cần phải trở thành kẻ mạnh hơn bao giờ hết. Chỉ có kẻ mạnh mới có thể nắm trong tay vận mệnh của bản thân và bảo vệ cho người yêu thương. Nhưng Kỷ vương không ngờ rằng khi mình đang chinh chiến sa trường lại là lúc phụ hoàng đưa thê tử Nam Phong của chàng vào chỗ chết. Ngàn dặm xa xôi, âm dương ly biệt… Phải chăng, giữa họ đã chấm dứt mối lương duyên đẹp đẽ. Những năm tháng an nhiên sủng ái đó hóa ra chỉ là mơ ư??? Từ Nam Phong, nàng nhất định phải kiên cường. Từ Nam Phong, chàng sẽ lật đổ thiên hạ để tìm nàng về. Bởi vì, duyên số đã định, vĩnh viễn không chia lìa. _______ “Manh sủng” là một bộ truyện chuyên sủng ngọt ngào và ấm áp khiến mọi trái tim đều tan chảy. Nội dung truyện nhẹ nhàng nhưng có vài nút thắt khá hay khiến mạch lôi cuốn và hấp dẫn. Nam chính Kỷ vương tuy mù nhưng mọi điểm khác đều hoàn hảo từ bề ngoài đến tính cách. Chàng chỉ có một tình yêu duy nhất, sâu đậm và vô cùng cảm động với nữ chính. Mn cũng đừng lo lắng chàng sẽ mù vĩnh viễn mà thương hại nhé. Sau này sẽ được chữa khỏi đấy ạ. Nữ chính Nam Phong thuộc tuýp nữ cường nhưng kiểu ngoài lạnh trong nóng. Với nam chính thì đúng dịu dàng, yêu thương mềm nhẹ lắm luôn í. Nàng lúc nào cũng bị sự vô hại của Kỷ vương lừa, mà nào đâu biết chàng ta thông minh giảo hoạt vô cùng. Trong truyện cũng xuất hiện một tam giác tình yêu vô cùng cảm động của dàn nhân vật phụ là Kiếm Nô - Cửu công chúa - Diêu Dao. Chính bộ ba này đã khiến nội dung truyện thêm phần xuất sắc và hấp dẫn. Tuy chỉ phụ nhưng đóng góp vai trò quan trọng đến những biến cố và nút thắt chủ chốt. Đáng tiếc tình yêu của ba người cuối cùng lại rơi vào bi kịch và tuyệt vọng như thế. Đọc xong, cảm giác đau lòng không thể tả. Vì vậy nếu yêu thích bộ truyện sủng cho dàn nhân vật chính và ngược cho dàn nhân vật phụ thì nên nhảy hố ạ. Mình đảm bảo với mỗi sự chuyển biến nào cũng khiến mn rung động và không dứt ra được. À, truyện chỉ có cv thôi ạ. Mong bạn nào biết edit thì ôm luôn cho con dân nhờ ạ ^^ ________ Văn án được edit bởi ad Tà Thần page #RVNT0105 #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105   Mời các bạn đón đọc Manh Sủng của tác giả Bố Đinh Lưu Ly.