Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Độc Sủng

Review bởi: Mạc Y Phi Chắc các bạn không còn lạ gì với thể loại ngôn tình trinh thám đang ngày một nổi tiếng và được lòng nhiều độc giả hơn trong giới ngôn tình này, và không thể phủ nhận một điều rằng mỗi một bộ truyện đều có cách xây dựng nhân vật và vụ án khác nhau nhưng chung quy đều rất riêng và hay. “Độc sủng” cũng vậy, ngay từ cái tên có lẽ nhiều bạn cũng đoán chắc rằng bộ truyện này siêu sủng, siêu ngọt và đúng vậy, đúng như cái tên của nó, bộ truyện kể về mối tình ngọt ngào và đáng yêu, nhiều lúc cũng rất hài hước của Dạ Sắc và Bùi Bạch Mặc. Ngay từ mấy chương đầu, nữ chính Dạ Sắc đã để lại trong lòng mình hình tượng một cô gái mạnh mẽ, rất quyết đoán và cũng rất chủ động. Cô rất thích nam chính Bùi Bạch Mặc và đã theo đuổi không ngừng, đến cả lời tỏ tình lẫn nụ hôn đầu cũng đều do cô chủ động. Linser (Bạn thân của Bùi Bạch Mặc) đã nói một câu khiến mình cảm thấy rất ấn tượng: “Nhiều năm trước ấy, có một cô gái rất chân thành, muốn dùng cách tình cờ gặp nhau để theo đuổi cậu.” Tuy chỉ là câu nói rất bình thường, nhưng mình lại có thể thấy được sự chân thành và niềm mong muốn trở thành bạn gái của nữ chính, dù là nhiều năm trước hay hiện tại, tình cảm đó vẫn không hề thay đổi. Bùi Bạch Mặc là chuyên gia tâm lý tội phạm, anh có IQ cao nhưng EQ không thấp lắm, cũng biết thả thính qua lại với Dạ Sắc đấy, kiêu ngạo cũng có, độc mồm thì không thiếu và còn có một chấp niệm cực kỳ sâu nặng với táo. Anh rất thích ăn táo, từ lúc mới lên 5 tuổi anh đã siêu thích loại quả này và cũng rất khó chịu nếu táo “bị chà đạp” . Bùi Bạch Mặc có sở thích đi đả kích người khác và không vừa mắt với những thứ xấu xí. Dưới đây là một số trích đoạn mình cảm thấy thú vị về tính cách của Bùi Bạch Mặc: Dạ Sắc: “Cậu ấy cần ủng hộ, anh có thể cổ vũ cậu ta một chút không?” Bùi Bạch Mặc từ từ rời ánh mắt khỏi quả táo trong rổ trái cây, nhìn cô: “Cuộc sống khi về nước của tôi rất nhàm chán, thú vui duy nhất đại khái cũng chỉ có mỗi việc đả kích người khác thôi.” ***** “Em là người bình thường, có lòng tự ái. Mà anh cũng là người bình thường.” Bùi Bạch Mặc không nói gì, chỉ nhìn cô một cái. “Người bình thường khi nói chuyện với người bình thường, phải để ý đến đối phương, quan tâm đến lòng tự trọng của đối phương.” “Lòng tự trọng?” Bùi Bạch Mặc tiếp lời, “Không rõ, không biết.” ***** Không nhận được lời đáp lại từ Dạ Sắc, Bùi Bạch Mặc tiếp tục độc thoại: “Mà mặt tôi nhìn có vẻ giống tội phạm giết người sao. Tôi nhớ, hình như trước giờ chưa từng có tên sát nhân nào đẹp trai như tôi cả.” ***** “Cô ấy nói cô ấy thích tôi.” Anh khoe khoang. Linser tò mò: “Cậu đồng ý rồi?” “À, tất nhiên là không biết.” Linser thật sự bị đáp án của Bùi Bạch Mặc dọa. ***** Dạ Sắc cười một tiếng: “Sủng người khác có nghĩa là đối phương tốt nhất, anh phải biết quý trọng và khích lệ.” “Kể cả nói dối?” Dạ Sắc buồn rầu: “Đấy là sủng, không gọi là nói dối.” “Nói vậy, chuyện sủng người ngu ngốc này đúng là không hợp với anh rồi. Vậy thì đổi lại đi, em sủng anh.” Bên cạnh tình cảm đẹp đẽ và đáng yêu của nam nữ chính chính là những vụ án mạng kịch tính và không thiếu những sự máu me. Từng vụ án đều được tác giả xây dựng rất logic và tinh tế, có lẽ vì cả Bùi Bạch Mặc và Dạ Sắc đều là chuyên gia tâm lý nên về phần tâm lý học càng được tác giả đầu tư và miêu tả kĩ lưỡng hơn. Mỗi một câu chuyện đau thương đằng sau hung thủ cũng được tác giả khá trau truốt. Tâm lý biến thái không phải tự nhiên sinh ra đã có, mà nó phải trải qua rất nhiều đau đớn mới khiến tâm lý con người trở nên vặn vẹo đến vậy. Mặc dù những vụ án khiến người đọc sợ hãi, cũng rợn người nhưng cũng khiến mình cảm thấy rất thương cảm cho những gì mà hung thủ từng phải chịu để rồi tự biến mình thành một sát nhân như thế. Tuy vậy, câu chuyện cũng không hề quá u ám vì bên cạnh nam nữ chính còn có những nhân vật phụ rất thú vị và dễ thương. Linser, Lữ Tống Tống, Lâm Khẩn, Tiêu Tử Quy,.. mỗi người mỗi vẻ, mỗi tính cách đã cùng tạo nên những tình huống khiến mình phải bật cười, cũng phải đau lòng. Nhưng chính những điều đó đã tạo nên “Độc sủng” Truyện 1×1, không tiểu tam tiểu tứ, không máu chó, sủng ngọt có đủ và đương nhiên kết thúc có hậu rồi. Nhiệt liệt đề cử!!! Review bởi: Mai Quế Ngân ----- Chà. Cũng phải kha khá lâu rồi mình mới lại đọc một bộ truyện trinh thám. Thật ra cái tên truyện khá là... không lan quyên đến nội dung ???? Trong suy nghĩ của mình thì các bộ trinh thám thường có một cái tên khá hay ho, chứ không phải kiểu tên sực nức mùi tổng tài-tiểu bạch thỏ như ngôn tình đời đầu thế này ????. Như bao motif trinh thám quen thuộc khác, truyện viết về mối tình giữa anh phó giáo sư tâm lý học tội phạm Bùi Bạch Mặc - sành sõi trong phá án nhưng ngây ngô trong tình yêu, và cô nàng cảnh sát IQ không mấy cao Dạ Sắc. Nhiều năm về trước, khi còn ở Đức, Dạ Sắc đã từng ngốc nghếch theo đuổi sư thúc Bùi Bạch Mặc. Nhưng tiếc rằng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, người đàn ông EQ âm vô cực ấy lại không hề nhận ra rằng có người đang theo đuổi mình ????. Nhiều năm về sau, một lần nữa gặp lại ở Trung Quốc, cuối cùng lời tỏ tình bỏ ngỏ năm nào cũng được Dạ Sắc nói ra. Họ đến với nhau như lẽ đương nhiên. Bùi Bạch Mặc là người đàn ông độc mồm, có sở thích ăn táo quái đản, thích lấy việc đả kích người khác làm niềm vui, tự luyến, yêu quý bản thân mình đến mức biến thái. Nhưng anh chàng cũng có đôi lúc hết sức ngây thơ đáng yêu. Làm sao để tranh thủ sự yêu thương đồng tình của Dạ Sắc? Người đàn ông cao lớn đầu đội trời chân đạp đất ấy không ngần ngại đưa ra phương án: gào khóc ăn vạ ???? Tui rảnh mà, gào cho qua ngày đoạn tháng ????. Dạ Sắc là cô gái luôn giành lấy sự chủ động trong tình yêu. Thanh xuân mãi đuổi theo hình bóng của một người, cuối cùng sự liều lĩnh, kiên trì của cô cũng kết trái ngọt xứng đáng. Điều kì lạ trong chuyện tình của hai người, chính là, nữ chính mới là người sủng nam chính. Mình nhớ không lầm thì trong trong bộ "Vượt núi băng đèo anh đến với em", người sủng cũng là nữ chính. Có vẻ đây là sở thích của tác giả chăng? Yếu tố trinh thám và tình cảm trong bộ này cân bằng và bổ trợ cho nhau. Trải qua những vụ án, những lần từ quỷ môn quan trở về, tình cảm giữa hai nhân vật chính lại ngày một sâu sắc hơn. Chi tiết khiến mình cảm động nhất, là khi phát hiện ra thính lực của Bùi Bạch Mặc đang dần mất đi, Dạ Sắc không hề tra hỏi một lời nào, như thể cô biết và cảm nhận được nỗi đau anh đã trải qua, không muốn cứa sâu thêm vào nó nữa. Điều cô làm là tập thói quen đứng đối diện anh, nhìn thẳng vào mắt anh để nói chuyện, đồng thời giảm tốc độ nói xuống. Tình yêu đôi khi không cần phải thốt thành lời, chỉ những hành động nhỏ như vậy thôi, vẫn chứng tỏ được ra, đôi ta sinh ra là để dành cho nhau, là để cùng nhau thiên trường địa cửu. Truyện tuy không quá xuất sắc nhưng đọc giải trí cũng âu kê nè.   Mời các bạn đón đọc Độc Sủng của tác giả Tô Nhĩ Lưu Niên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Diệp Gia - Triệt Dạ Lưu Hương
Trong mùa muôn hoa rơi rớt và héo rũ ấy, họ quen nhau. Vẻn vẹn một cái nhìn đã quyết định cả cuộc đời về sau. Có lẽ bởi anh trốn tránh, vờ hờ hững để quên đi mảng ký ức không nên có này; có lẽ bởi anh nhát gan, không đủ dũng khí mà đẩy người anh yêu vào vòng tay cô gái khác. Nhìn cậu kết hôn, nhìn cậu có con. Nhìn cậu từ một cô nhi nay đã gia đình đề huề. Thế nhưng, anh nào có hay, cậu vẫn hằng chôn sâu bóng hình cậu thật sự yêu thương vào đáy lòng. Để rồi khi bắt gặp bốn con chữ "W, H, H, L", mọi thứ mới hoàn toàn tan rã. Kén nhộng bấy lâu anh tạo ra khóa kín chính mình, bỗng chốc bị rạch toang… Hai người họ, một là đội trưởng đội phòng chống ma túy biên giới, một là cảnh sát cơ trí xuất thân cô nhi. Trong vụ án truy bắt tội phạm này, đã không chỉ là đấu tranh cho chính nghĩa, mà còn là cuộc đua của tình yêu. *** Có người từng nói với tôi, trong bốn mùa, chỉ có âm thanh mùa thu là có thể ngấm vào xương cốt bạn. Đó là thứ âm thanh phù hợp nhất với bản chất sinh mệnh. Nếu nói chết chính là vùi lấp trong băng tuyết mùa đông, thì những tháng ngày chúng ta còn sống chính là những tháng ngày lang thang trong mùa thu. Lúc ấy tôi nghe xong cũng chẳng thiết tha gì, xem đó như lời nghe được khi say. Mà mặc dù có tỉnh, tôi cũng sẽ không cảm thấy bi thương, vì vào mùa trăm hoa bị quên lãng ấy, tôi quen biết Diệp Gia. Đó là một ngày vừa qua đầu thu, ánh mặt trời vẫn rất nóng và gay gắt, nhưng gió đã có phần mạnh hơn. Diệp Gia cúi đầu, đi phía sau một đội người. Tôi lúc ấy cũng không biết cậu chính là Lâm Diệp Gia tôi hao tổn tâm trí muốn tìm, một Lâm Diệp Gia nghe nói trời sinh phải làm cảnh sát, người duy nhất ở trường trong giờ dạy vật lộn tự do đánh ngã huấn luyện viên, là học viên trong lớp mô phỏng đối kháng chỉ một mà đánh bại cả tổ. Nói thật thì, ảnh chụp cậu ấy trên lý lịch sơ lược khiến tôi có phần hoài nghi đây chỉ là một anh chàng ngây ngô, đơn thuần và phảng phất chút ngượng ngùng. Ấn tượng khắc sâu nhất chính là cậu có hàng mi rất đen, chỉ cần hàng mi ấy thôi đã có thể bắt gặp vài phần sát khí. Mặc dù kinh ngạc, nhưng tôi không hề do dự. Đại đội chống buôn lậu ma túy nơi biên giới khi ấy không đông đúc nhân tài như sau này, thay vào đó là thiếu người trầm trọng. Mà tôi, tôi cũng đang vô cùng hăng hái, vô cùng vội vã quyết tâm phải làm nên tên tuổi, để người cha cao cao tại thượng kia xem. Lâm Diệp Gia đúng là nhân tài mà người ở mỗi cục đều muốn cướp lấy, trải qua đấu đá, cuối cùng vẫn bị tôi đoạt đi. Nhân tài như vậy, cuối cùng tên tuổi làm sao có thể rơi xuống một đại đội nho nhỏ chống buôn ma túy chẳng tên tuổi như thế, tôi chưa từng nghĩ đến việc ấy có liên quan gì với cha mình, mãi đến khi thư ký Vương đến đưa tư liệu cười nói, lần sau trở về nhớ nói tốt cho bọn chú với cha cháu. Vậy nên lúc Diệp Gia tiến vào, tôi kìm nén lửa giận trong bụng, vừa thấy có kẻ bước vô liền quát: “Đều ngẩng đầu lên cho tôi!” Và rồi, giữa nhiều người đến thế, tôi liếc mắt một cái chỉ thấy mỗi Diệp Gia. Hoặc có lẽ, mặc kệ là ai đi chăng nữa, nếu cậu đứng giữa bộn bề đám đông, người đầu tiên mắt tôi có thể nhìn thấy luôn là Diệp Gia. Tóc cậu không được coi là ngắn, nhưng cũng chẳng phải rất dài, lọn tóc trên trán rũ xuống như dòng chảy của biển, hàng mi rất đen, đôi mắt sáng ngời trong vắt, thứ lấp lánh trong mắt cậu dưới ánh nắng ban trưa như một con cá quẫy đuôi bơi lội. Cậu mặc một bộ quần áo màu trắng đơn giản, có hai khuy áo chưa cài, nhưng không vì vậy mà trông có vẻ tùy tiện hoặc biếng nhác. Sau đó, tôi đã nghĩ đến một lúc lâu mới nhớ được cậu giống thứ gì, cậu giống một chú hươu, sẽ làm người liên tưởng đến thảo nguyên mênh mông vô bờ, liên tưởng đến trời xanh mây trắng, thuần khiết mà tự do. Diệp Gia là người sẽ khơi dậy dục vọng chiếm giữ hoặc bảo vệ trong sâu thẳm con người. Tôi nghĩ, tôi thuộc vế sau. ... Mời các bạn đón đọc Diệp Gia của tác giả Triệt Dạ Lưu Hương.
Hủ Mộc Sung Đống Lương - Tô Du Bính
Kỷ Huy Hoàng là thần thoại võ lâm. Sinh thời là thần thoại, khuất bóng vẫn là thần thoại. Kỷ Vô Địch là con trai độc nhất của Kỷ Huy Hoàng, không chỉ thừa hưởng cơ đồ, mà thừa hưởng cả danh vọng của phụ thân.Nhưng khác ở chỗ, Kỷ Huy Hoàng là lửa cháy bừng bừng, còn Kỷ Vô Địch chỉ là đám khói bung xung mà tinh anh Huy Hoàng Môn phải dùng hết trí tuệ và thể lực mà quạt lên cho mù mịt… *** Hi Nháo Giang Hồ gồm có: Hủ Mộc Sung Đống Lương Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc Phồn Hoa Ánh Tình Không *** Kỷ Vô Địch bị nước lạnh dội cho tỉnh. Câu đầu tiên y nói sau khi mở mắt là: “Thúy Hoa, râu ngươi sau lại dài thế?” Mặt Tả Tư Văn nữu khúc, sau đó cắn răng cười nói: “Môn chủ, người lại đến Di Hồng viện sao?” Một chữ ‘lại’, đem căm giận ngút trời trong lòng hắn nói ra đến lâm li tẫn trí. Kỷ Vô Địch mở to mắt nhìn, thấy rõ người trước mắt xong, thở dài nói: “A Tả, ta là một nam nhân.” “Vậy sớm ngày cưới vợ!” “Thế nhưng A Tả, ta chỉ thích nam nhân.” Kỷ Vô Địch bi thương nói, “Ta nói rồi ta là một đoạn tụ a!” Tả Tư Văn giận dữ phản cười, “Một đoạn tụ suốt ngày tới kỹ viện chơi?” Kỷ Vô Địch xấu hổ lắc lắc tay áo, “Người ta là muốn hướng tỷ muội lãnh giáo biện pháp lung lạc trái tim nam nhân a. A Tả, ngươi thật không hiểu lòng ta.” . . . Tả Tư Văn che mặt chạy đi. Lúc Hữu Khổng Vũ vào thì Kỷ Vô Địch vừa vặn lau khô thân thể, thay đổi xong y phục. “Nga, A Tả lại hướng ngươi làm nũng ba?” Kỷ Vô Địch giả vờ lý giải vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Có một người vợ như vậy thực sự là bất hạnh a.” Hữu Khổng Vũ khóe miệng giật một cái, “Môn chủ! Tả Tư Văn cùng lão tử một điểm quan hệ cũng không có, ngươi đừng có luôn bả chúng ta xả làm một khối!” Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, đây là ngươi sai rồi. Vợ hư có hư đến đâu thì cũng là vợ a.” Hữu Khổng Vũ nhảy dựng lên, “Lão tử nói, cái kia tử bại hoại cùng ta cái thí quan hệ cũng không có!” Kỷ Vô Địch nháy mắt nói: “Loại sự tình này cùng cái thí không có quan hệ, cùng cái mông mới có quan hệ.” . . . Hữu Khổng Vũ chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy phẫn nộ. Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, ngươi đôi khi cũng nên khuyên nhủ A Tả. Hắn lúc nào cũng thừa dịp ta uống say đến phòng ta, ta thì không có gì quan hệ, thế nhưng truyền ra ngoài, đối với khuê dự của hắn không tốt.” Hữu Khổng Vũ cũng lui. Hắn là hướng ngoài cửa lao ra. Thượng Thước, Chung Vũ và Hạ Hối cùng nhau đến. Kỷ Vô Địch đang triển quyển lạc bút (mở giấy ra viết). Thượng Thước mỉm cười nói: “Môn chủ đang luyện tự?” Kỷ Vô Địch nói: “Không, ta chỉ là nghĩ đường cong trong bức tranh của Ngô Đạo Tử thiếu lưu sướng, ta cấp sửa sửa.” . . . Thượng Thước nghĩ, bức tranh Tả hộ pháp yêu nhất, may là hắn không phát hiện, nếu không hắn nhất định giận đến thổ huyết. Chung Vũ cúi đầu vờ không hiểu. Hạ Hối mở miệng nói: “Môn chủ a, ngươi chuẩn bị lúc nào luyện công ni?” Thượng Thước kính phục nhìn hắn. Không hổ là tên khờ nổi danh của Huy Hoàng Môn a, quả nhiên là không có đại não, lại còn nói như thế gọn gàng dứt khoát. Mỗi lần nghĩ đến trọng trách thủ vệ của Huy Hoàng Môn lại giao thác cho người như thế, hắn lại nghĩ đến ngủ cũng không nỡ. ... Mời các bạn đón đọc Hủ Mộc Sung Đống Lương của tác giả Tô Du Bính.
Kinh Thuế - Cuồng Thượng Gia Cuồng
Ái hận tình cừu giữa một tên nhà giàu mới nổi và một tiểu vương tử Con người thay đổi, ái tình được mất. *** Giữa trung tâm thành phố sầm uất mọc lên một trung tâm thương mại hiện đại. Một lượng vốn lớn cùng với thiết kế của kiến trúc sư nổi tiếng đã khiến cho bề ngoài của trung tâm này phô trương vô cùng. Thế nhưng đối lập với vẻ ngoài hiện đại này, chính là ở chỗ cao nhất trong trung tâm lại được xây thêm một miếu thờ cổ kính. Trung tâm còn chưa chính thức cắt băng khai trương thì trong miếu đã khói hương lượn lờ, những cái đầu bóng loáng tụ lại một chỗ. Thường Thanh thoả mãn nhìn các tăng mở tấm vải phủ trên bức tượng Phật dát vàng. Có người từng nói rằng thiết kế như thế này thì tổng thể không hài hoà. Cũng có rất nhiều người vụng trộm nói anh ta đang nghèo rớt chợt giàu lên cho nên chẳng biết cách khoe khoang. Bọn họ thì biết cái gì chứ! Mời Phật tới mới có thể giữ được tài khí! Đây là cảnh giới anh ta một mực theo đuổi — sự giàu sang. Lúc còn nhỏ, anh ta thích nghe chuyện Vương Khải và Thạch Sùng so giàu nhất(1). Nhìn cuộc sống của người ta kìa, xe xịn, rượu ngon, gái đẹp. Cho dù cuối cùng chết đầu đường xó chợ cũng đáng, là đàn ông thì nên sống như vậy một lần! Còn nhớ mỗi lần nghe đến đoạn dùng đường mạch nha rửa nồi, bao giờ nước miếng của anh ta cũng chảy tong tỏng. Nhưng khi từ câu chuyện quay trở lại đời thực, lại chỉ có thể ăn dưa muối, húp cháo loãng mà thôi. Khi ấy bọn họ ở trong một căn nhà nhỏ ngoài ngoại ô thành phố, người ở trong phòng, chuột thì chạy trên mái. Đôi lúc giấy dán nóc không được chắc, chuột còn rơi bịch xuống. Mình và mẹ đuổi chuột khắp nhà lúc đó, dù đánh chết cũng không nghĩ tới có ngày mình lại có thể đứng ở đỉnh cao nhất của thành phố này. “Chủ tịch Thường, ngài xem, nghi lễ đã chuẩn bị xong rồi, ngài lên thắp hương chứ?” Thư ký Lý nhỏ giọng nói với anh ta. Gọi ‘đổng sự trưởng’ quá tục nên nên anh ta toàn bảo cấp dưới gọi mình là ‘chủ tịch’ (cả 2 từ đều có nghĩa là chủ tịch), ẩn trong đó là mình lại lên một cấp. Thường Thanh tiếp nhận ba nén hương to, cao nửa mét, thành kính cầu nguyện trong lòng: cầu Phật tổ phù họ cho Thường Thanh con giống như cây vừng nở hoa, càng lúc càng cao! Bái lạy xong, anh ta lại bổ sung thêm một câu: khiến cả nhà họ Trì suốt đời không thể vùng mình! ... Mời các bạn đón đọc Kinh Thuế của tác giả Cuồng Thượng Gia Cuồng.
Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian - Nhất Thế Hoa Thường
Truyện nằm trong hệ liệt: Trừu phong hhệ liệt, hiện tại đang có 3 truyện là: – Liệu dưỡng viện trực bá gian – Tướng quân, nhĩ đĩnh trụ (Tướng quân, ngài cố chịu đựng hay có tên khác là Long ngâm Cô khóc) – Giá thế giới phong liễu (Thế giới này điên rồi) *** Long Tuấn Hạo là một Vương gia, sau đó, cực kỳ bất hạnh xuyên đến hiện đại. Càng bất hạnh chính là, hắn xuyên vào thân thể của một người có vấn đề về tâm thần. Tiếp đó… Hắn phát hiện bản thân đang ở một nơi gọi là “viện an dưỡng”, mà theo như hắn quan sát mấy ngày nay —— Những người có cùng đãi ngộ như hắn ở đây… không có kẻ nào là bình thường. Chuyện này còn nhịn được thì có gì mà không nhịn được nữa!. Quyết đoán lật bàn, “Làm càn! Đám nô tài các ngươi định tạo phản phải không?! Tất cả lui xuống cho bản vương!” “Dạ dạ dạ, ngài là Vương gia, Vương gia cát tường, thỉnh an Vương gia, vậy… Vương gia ngài có thể uống thuốc trước không?” “…” Tiếp tục lật bàn, “Ta thật sự là Vương gia!” “Dạ dạ dạ, ngài là Vương gia, ai dám nói ngài không phải Vương gia, ta sẽ liều mạng với kẻ đó.” “…Các ngươi đủ rồi…” ... Mời các bạn đón đọc ​Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.