Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quyến Luyến

Văn án: Lần đầu hẹn hò chính thức của hai người. Tại ghế tình nhân trong rạp chiếu phim, người nào đó nhìn chằm chằm vào tay chân mình, toàn thân cứng đờ, mồ hôi rơi như mưa, dường như chỉ chạm vào một cái sẽ nổ tung vậy. Bộ phim đã chiếu được nửa tiếng, quả cầu lửa bên cạnh càng ngày càng sát lại gần. Tống Nhất Viện quay đầu lại, hai người đều có vẻ mặt vô cảm, một người cứng đờ, còn một người cố ý. “Anh gần em quá đấy.” “Tim anh đập rất nhanh.” Người đàn ông nhìn cô chằm chằm, dường như giây tiếp theo sẽ lao về phía này cắn cô vậy. Tống Nhất Viện khẽ hừ một tiếng. “Anh muốn nói gì?” “Có nói không?” “Em về đây.” Bàn tay ướt đẫm mồ hôi của anh giữ lấy cô, người đàn ông mím môi thành một đường thẳng, gân xanh ở huyệt thái dương nổi lên, cơ bắp căng chặt. “… Đừng đi.” “Vậy anh có nói không?” Bốn mắt nhìn nhau, miệng người đàn ông mấp máy, nói không nên lời. Đôi mắt đen của anh sáng rực như một chú chó vừa trung thành vừa đáng thương. Trái tim Tống Nhất Viện run lên, cô lại gần anh, sau đó lập tức có hai cánh tay dài ôm lấy cô rồi siết thật chặt. Tiếng tim đập của người đàn ông rất khoa trương. ***   Quyến Luyến là một câu chuyện ngọt ngào ấm áp và nhẹ nhàng về một chàng trai béo vì người con gái mình thích mà cố gắng giảm cân, cố gắng học hành để đến khi thành đạt có thể xuất hiện để che nắng che mưa cho người con gái đó. Và cũng về một cô gái có quá khứ đau đớn, nỗi đau đã biến một cô gái phóng khoáng cởi mở trở nên dè dặt, trốn tránh sự thật. Nhưng thật may làm sao ông trời đã để cô gặp được anh. Lần đầu tiên hai người gặp nhau chính là một cuộc xem mắt, Tống Nhất Viện cảm thấy trần đời chưa gặp được đối tượng xem mắt nào dị như này, mặt thì cứ lạnh tanh, người cứng đờ như khúc gỗ, cả buổi chẳng nói được câu, hỏi một câu đáp một câu, nếu có thể nói ngắn gọn thì tuyệt đối không nói dài, dù cô đã cố gắng tìm chủ đề để gợi truyện nhưng Vũ Nghị vẫn cứ lạnh lùng, trông như kiểu ai nợ anh năm trăm vạn vậy chứ không phải đang đi xem mắt. Kết thúc cuộc xem mắt trong vô vị, Tống Nhất Viện nghĩ bèo nước gặp nhau thế là hết. Nhưng không, một khi duyên phận đã tới thì có trốn cũng không thoát được, trong một lần đi xem mắt khác, vì xảy ra tranh chấp với đối phương mà Tống Nhất Viện suýt bị thương, may mà lúc đó Vũ Nghị trùng hợp ở đó giúp cô và giải quyết mọi việc giúp cô. Khi đó Tống Nhất Viện chợt nhận ra anh chàng này cũng không tệ, có vẻ là người ngoài lạnh trong nóng, vì thế khi anh đề nghị hai người tiếp tục qua lại, cô cũng thuận miệng đồng ý. Cứ ngỡ hai người sẽ chậm rãi tiếp xúc với nhau rồi mới bên nhau, nhưng vào một đêm trăng thanh gió mát, Vũ Nghị uống rượu say nên không kiểm soát được bản thân mà đã nhắn tin cho Tống Nhất Viện, bộc bạch những lời thật lòng của mình và đề nghị kết hôn. Ma xui quỷ khiến thế nào Tống Nhất Viện lại đồng ý. Thế là đôi bên kết hôn, bắt đầu cuộc sống ở chung. Tống Nhất Viện là kiểu con gái sống khá thoáng, tuy ban đầu lúc kết hôn cô chưa có tình cảm với Vũ Nghị nhưng không vì thế mà cô ngại ngùng hay gì, quan hệ trên giường của vợ chồng là lẽ đương nhiên nên cô rất thoải mái hưởng thụ, Vũ Nghị vừa đẹp trai lại có tiền, cơ thể anh rất hợp với cô nên cô cảm thấy mình chẳng thiệt thòi gì, và cũng vì thế truyện có thịt vụn đấy các bạn iu, nhiều thịt vụn là đằng khác, vợ chồng nhà này còn thích chơi SM nữa cơ, đây là tình thú của các cặp vợ chồng đúng không :v Như một lẽ dĩ nhiên, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tuy Vũ Nghị kiệm lời, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh nhạt nhưng từ những hành động của anh, Tống Nhất Viện ngày càng nhận ra những điểm tốt, điểm đáng yêu bên trong con người anh. Cô càng muốn lại gần anh hơn, muốn tiếp xúc với anh nhiều hơn, trêu anh, dạy anh cách thể hiện những gì mình muốn và nghĩ ra ngoài chứ đừng để trong lòng. Vì thế hai người bắt đầu viết thư cho nhau, một tuần trao đổi thư một lần, đây là một cách khá hay để đôi bên hiểu nhau nhiều hơn vì nếu không nói được thành lời thì hãy truyền đạt cảm xúc thông qua các dòng chữ. Và cũng nhờ những bức thư nói lên nỗi lòng mình, Vũ Nghị và Tống Nhất Viện đã gần gũi hơn. Ban đầu Tống Nhất Viện kết hôn với Vũ Nghị chỉ với mục đích tìm một hang ổ ấm áp để cô có thể rúc vào và làm sâu lười trong đó. Nhưng dần dần về sau, cô nhận ra mình cũng ghen, cũng soi mói quá khứ của anh, cũng trở nên nhỏ mọn hẹp hòi, lo được lo mất. Về sau, Tống Nhất Viện phát hiện ra anh chồng nhà mình đã yêu thầm mình từ rất rất rất lâu về trước rồi, bảo sao lần đầu gặp anh cứ đờ ra thế, đứng trước crush mấy ai bình tĩnh được chứ, chị em công nhận không :v Không làm mấy hành động ngu ngốc trước mặt crush là may rồi đấy, nhất là đây là người mà Vũ Nghị đã yêu thầm suốt mấy năm rồi, cũng là động lực để anh giảm cân, để anh học tập, để anh kiếm tiền. Vũ Nghị không chỉ che mưa chắn gió cho Tống Nhất Viện, anh còn là người ở bên Tống Nhất Viện lúc cô suy sụp và mệt mỏi nhất, anh đã giúp cô bước ra khỏi vỏ ốc của mình, thẳng thắn đối mặt với thực tế, giúp mối quan hệ của cô và bố mẹ trở nên tốt đẹp, giúp cô thoát khỏi bóng ma quá khứ mãi đeo bám. Vũ Nghị không phải người nhiều lời, anh chỉ dùng hành động để chứng minh mình yêu cô và quan tâm thế nào, anh sẽ mãi đứng sau làm chỗ dựa cho cô, để cô mặc sức tung cánh, mặc sức bay cao. Truyện sủng ngọt lắm chị em ơi, kiểu nhẹ nhàng ấm áp nhưng cũng ngược chết đám độc giả độc thân như chúng ta :))). Truyện không chỉ nói mỗi về tình yêu mà tác giả còn đào sâu vào khía cạnh tình bạn và tình thân khiến câu chuyện trở nên thực tế hơn. Truyện có thịt vụn nhé, nhiều thịt vụn phết đấy. À với cả edit siêu siêu siêu mượt nữa, nhìn tên nhà Liệt Hỏa Các edit như kiểu một sự bảo chứng cho chất lượng rồi. Truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass được, dễ lắm, đề cử chị em đọc truyện này, bộ này có vẻ khá hot bên Trung, thấy các độc giả bên Trung review khen hết lời. *** Khi tiểu thuyết của Tống Nhất Viện được xem xét, tổng biên tập nói: “In mười vạn bản.” Biên tập viên của Tống Nhất Viện kích động đến mức tay run lên, có phần không thể tin xác định lại: “Mười… mười vạn bản sao ạ?” Ngành xuất bản đang suy yếu là sự thật không cần tranh cãi, trước đây in được mười vạn hay hai mươi vạn là điều quá dễ dàng, nhưng mấy năm gần đây chỉ dám in mấy nghìn mấy vạn bản. Hơn nữa ngành xuất bản là một ngành sản xuất dựa trên việc nhìn lý lịch, bình thường đối với tác giả mới mà nói, xuất bản tác phẩm đầu tiên sẽ không được in ấn quá nhiều. Trước đó Tống Nhất Viện chưa tung ra quyển sách nào, quyển đầu đã in mười vạn quả thật là một cuộc đánh cược rất lớn. Tổng biên tập nhìn cô ấy: “Ừ.” Sách của Tống Nhất Viện lặng lẽ được tung ra thị trường vào tháng năm. Tháng năm yên lặng trôi qua, mỗi ngày biên tập viên đều quan sát tình huống tiêu thụ nhưng lượng tiêu thụ không thấp không cao, cứ theo tốc độ này thì xong rồi. Cô ấy lo đến mức sắp hói cả đầu. Tống Nhất Viện lại không có áp lực lớn như vậy, cô phát hiện một cái USB trong ngăn kéo của Vũ Nghị, vậy nên không có thời gian và hứng thú để bận tâm đến những chuyện khác. Tống Nhất Viện ngang ngược nói: “Em muốn nó.” Lần đầu tiên Vũ Nghị có vẻ do dự. Tống Nhất Viện khẽ cười: “Cần vợ hay cần USB?” “Cho em đấy.” “Hồ sơ trưởng thành” của Vũ Nghị để người khác xem thế là đủ rồi. Vậy nên… Tống Nhất Viện có cảm giác bị lừa gạt, tất cả sự không chủ động, ngượng ngùng và cứng đờ lúc trước đều là giấu nghề à? Kinh nghiệm đầy mình thế này, có thể mở lớp để dạy luôn đấy. Cô hỏi anh thì anh nói: “Vừa thấy em thì khẩn trương, không dám xằng bậy.” Tống Nhất Viện nói: “Bây giờ anh vẫn chưa xằng bậy với em mà.” Vũ Nghị: “Mãi mãi tôn trọng em.” Người đàn ông này càng ngày càng biết nói lời ngon tiếng ngọt nhưng mỗi câu mỗi chữ đều khiến người ta cảm thấy là thật, làm người ta rung động. Hai người không có nỗi lo gì về sau, ân ân ái ái rất thường xuyên. Thật sự có cảm giác không biết ngày tháng là gì nữa. Thời gian vừa đến tháng sáu, sách của Tống Nhất Viện không có dấu hiệu gì mà bán hết sạch. Biên tập viên chỉ buông thả bản thân trải qua một ngày quốc tế thiếu nhi thì đã có người gọi điện thoại nói với cô ấy rằng: Tống Nhất Viện nổi tiếng rồi. Biên tập viên: “???” Tình huống này khiến nhà sản xuất không kịp trở tay, suốt đêm in ấn thêm mười vạn bản nữa. Không hề nghĩ mới một tuần thì lại bán hết, thế là lại tiếp tục in ấn. Tống Nhất Viện như một con ngựa đen hiên ngang xuất hiện, lao thẳng về phía trước, vọt vào trong đàn ngựa, khiến một đám ngựa đang nhàn nhã ăn cỏ hỗn loạn không thôi. Cô như một viên lựu đạn bị ném văng rồi “bùm” một tiếng nổ mạnh, khiến giới tác giả người ngã ngựa đổ. Có tác giả nổi tiếng bình luận nói: “Cô ấy để chúng tôi nhìn thấy cuộc sống hằng ngày, mặc dù không có những hiểm ác rầm rộ ồ ạt nhưng phía dưới sự yên bình lại không có lúc nào không gợn sóng.” Còn có nhà phê bình nổi tiếng nói: “Toàn bộ câu chuyện khiến người ta tuyệt vọng, không khí trầm lặng khiến người ta không thể hít thở. Tôi còn tưởng rằng quyển sách này sẽ dừng bước tại đây nhưng kết thúc lại có bước ngoặt bất ngờ, giống như một đóa hoa nở rộ trên bia mộ. Xử lý kết cục như vậy quả thực là thiên tài.” “Tôi không tin đây là câu chuyện của một người phụ nữ ba mươi tuổi, hành văn lão luyện như một người già đã trên bảy mươi vậy.” “Chỉ bằng quyển sách này, tên người phụ nữ này đã có thể xuất hiện trong lịch sử văn học.” “Tôi mong ngóng, tôi chờ đợi, tôi cầu xin năng lực của cô ấy đừng biến mất một cách chóng vánh, tôi cầu xin cô ấy có thể chịu đựng được sức mạnh của ngọn lửa lớn đã kéo đến này.” …. Đủ loại phỏng vấn và hợp đồng lũ lượt kéo đến, trên mạng càng lúc càng thảo luận kịch liệt về quyển sách này, Tống Nhất Viện còn nhận được thư mời của hiệp hội nhà văn. Việc một đêm thành danh nếu nói trong lòng không bồi hồi thì đó là chuyện không thể nào, nhưng Tống Nhất Viện biết mục đích mình viết quyển sách này là gì. Vũ Nghị là người đã trải qua sóng to gió lớn, bước từng bước chân đến ngày hôm nay, vậy nên anh có thể hiểu được cảm nhận bây giờ của Tống Nhất Viện, đồng thời còn cho cho cô rất nhiều đề nghị. Huống chi ngoại trừ Vũ Nghị, cô còn có Tào Trân Châu và Thẩm Phong Bách ít nhiều cũng có liên quan đến giới nhà văn nên đều đã nhắc nhở và khuyên nhủ cô rất nhiều. Tào Trân Châu chụp bình luận trên mạng cho cô xem, Tống Nhất Viện đọc được một số bình luận tâng bốc mình như thần thì không hiểu sao cảm thấy xấu hổ, cô gửi cho cô ấy một meme dở khóc dở cười: “Khoa trương quá khoa trương quá rồi.” Tào Trân Châu gửi một số bình luận còn tâng bốc hơn, ví dụ như “Lỗ Tấn phiên bản nữ của thời hiện đại”, “Người đứng đầu nền văn học hiện đại”, rồi “Kỳ tài trăm năm khó gặp”…. Mặt Tống Nhất Viện đỏ bừng, vừa sợ hãi vừa thiếu tự tin: “… Tâng bốc để dồn tớ vào chỗ chết à?” Tào Trân Châu: “Tớ đọc mà cũng đỏ hết cả mặt.” Tống Nhất Viện dở khóc dở cười. Thật kỳ lạ, nhìn những lời khen ngợi khoa trương như vậy, lòng hư vinh mới bùng nổ trước đó của Tống Nhất Viện bỗng lắng xuống, thậm chí càng khiêm tốn hơn trong việc sáng tác. Bọn họ không hiểu nên mới cảm thấy vị trí của Lỗ Tấn dễ dàng đạt tới, bọn họ không hiểu nên mới dễ dàng so sánh cô với Tào Tuyết Cần (1)< . Thế nên lời khen như vậy càng giống như như một sự giác ngộ, để cô thấy rõ ràng con đường mình phải đi còn rất dài. (1) Tào Tuyết Cần là tiểu thuyết gia, nhà thơ, họa sĩ của nhà Thanh, ông được xem như là hậu duệ của Tào Tháo.< Mẹ Tống rất vui mừng và phấn chấn, nhưng người từ trước đến nay vẫn thích khoe khoang như bà trong lần này lại cực kỳ khiêm tốn, có người hỏi tác giả Tống Nhất Viện nổi tiếng trên mạng có phải chính là Tống Nhất Viện nhà bà không thì bà mới rụt rè gật đầu, giọng điệu cũng rất bình tĩnh: “Đúng là con bé.” “Ôi, lợi hại thật, giỏi quá!” “Cảm ơn.” Bà không nói gì nhiều hơn. Bố Tống thấy được vài lần, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi bà: “Con gái chúng ta giỏi như vậy, bà sao thế?” Mẹ Tống liếc ông một cái: “Con bé làm rất tốt.” “Vậy sao bà…?” “Chúng ta lặng lẽ thôi, đừng tạo xu thế cho con bé nữa. Tôi thấy mấy tác giả nổi tiếng có ai mà không thích núi sâu rừng già, một cây bút trải qua cả một đời chứ? Tôi chỉ cảm thấy…” Mẹ Tống có phần xấu hổ, “Con gái của tôi lợi hại như vậy, trong lòng chắc chắn đã có lý tưởng tốt hơn nữa, những thứ bây giờ đã là gì, chúng ta phải giúp con bé ổn định. Nói không chừng con bé thật sự có thể vang danh nghìn đời thì sao?” Bố Tống cười, lúc mẹ Tống đáng yêu thật sự là người đáng yêu nhất. Ngày 12 tháng 6, từ sáng sớm Tống Nhất Viện đã ra ngoài một mình. Cô mua ba nhánh hoa Mời các bạn đón đọc Quyến Luyến của tác giả Ôn Sưởng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Làm Phi
Tịch Lan Vi kiếp trước bị câm, nhưng Việt Liêu Vương vẫn một mực chung tình mà cưới nàng làm Vương phi. Nhưng nàng đã lầm và cái giá của sai lầm đó chính là mạng sống của nàng cùng phụ thân. Tịch Lan Vi kiếp này vẫn bị câm, Việt Liêu Vương vẫn một mực muốn cưới nàng làm phi như kiếp trước, chỉ khác là - nàng sống chết lại muốn vào hậu cung.  Một người câm ngang ngược từ hôn vương gia để vào cung tranh sủng? Hiển nhiên, trong mắt người đời nàng không chỉ là một nữ nhân bốc đồng mà còn lẳng lơ và tất nhiên trong mắt hoàng đế Hoắc Kỳ nàng cũng không thoát khỏi hai chữ “chán ghét".    Nhưng dù cho chán ghét Tịch Lan Vi như thế nào thì Hoắc Kỳ đối với phụ thân của nàng là Tịch Viên - đại tướng quân vẫn luôn là một lòng kính trọng. Chính vì thế, vì nể mặt đại tướng quân, nể mặt Tịch gia, Hoắc Kỳ vẫn triệu Tịch Lan Vi thị tẩm. Và cũng chính đêm thị tẩm này, một tia sáng nhỏ của sự thật dần được hé mở, một Tịch Lan Vi hoàn toàn khác với những gì Hoắc Kỳ nhận biết đến trước mặt hắn.  Hoắc Kỳ thật không biết rằng, thì ra Tịch Lan Vi này lại là một nữ nhi hiếu thảo, tinh tế và thông minh đến vậy? Ấn tượng đầu tiên của Hoắc Kỳ về Tịch Lan Vi chính là: nàng như thế mà lại đoán trước được tâm tư suy nghĩ của hắn? Có thể nói luận đoán quân tâm tuyệt đối là điều làm đế vương chán ghét. Nhưng sâu trong sự chán ghét đó lại có chút gì đó... không cam tâm.  Một bậc đế vương kiêu ngạo như hắn lại để một nữ nhân nhỏ nhoi nhìn thấu hết mọi tâm tư trong lòng, quả thật là điều khó chấp nhận. Chính vì thế, cứ vô tình hay cố ý hắn lại càng thích đánh đố nàng với tâm tư của hắn. Và không biết tự lúc nào hắn lại để ý nhất cử nhất động của nàng, lại càng thích suy đoán tìm hiểu lòng của nàng. Đấy, bọn họ tiến dần lại như theo cách như vậy đó.  Hậu cung vốn sâu hơn biển, người vào không làm sủng phi thì chỉ còn nắm tro tàn. Có miệng kêu oan chưa chắc trời xanh đã thấu chứ nói gì một nữ tử không thể cất nên lời. Tịch Lan Vi hiểu điều đó, vì vậy khi tình cảm của hai người có chuyển biến, nàng chỉ xin một điều, xin hắn dù có nóng giận như thế nào cũng hãy để nàng “giải thích" hết.  Tranh đấu chốn hậu cung liên đới với tranh đấu gia tộc trên triều, mối quan hệ cộng sinh này chưa bao giờ chấm dứt qua các triều đại. Dưới triều đại của Hoắc Kỳ cũng như thế. Trong hậu cung của hắn bỗng nhiên xuất hiện “một sủng phi" thì cũng đồng nghĩa kéo đến bao nhiêu sóng gió.  Hắn tin tưởng nàng, tin tưởng tình yêu của bọn họ. Dù cho bắt gian tại giường, chỉ cần nàng nói không phải, hắn sẽ tin là không phải.  Nhưng ai là người đứng sau những âm ưu ấy? Là huynh đệ của Hoắc Kỳ hắn, là nữ nhân trong chốn hậu cung của hắn hay là những gia tộc lớn ngoài kia? Và nếu phải chọn giữa giang sơn và mỹ nhân, bậc đế vương như hắn phải quyết định thế nào đây? “Lan Vi, trẫm nhất định phải cứu những bá tánh đó.” *** “Làm phi" là một câu chuyện trùng sinh cũng không xoắn não lắm, nhưng nó vẫn đủ hay và lôi cuốn. Các tình tiết dẫn dắt câu chuyện khá ổn. Bạn sẽ thấy một Tịch Lan Vi có sức quan sát nhạy bén, thông minh và không kém phần dí dỏm. Một Hoắc Kỳ tài hoa, đa mưu túc trí trong việc dẹp loạn phản loạn, chung tình trong tình yêu, nhận định ai sẽ là suốt cuộc đời. Một nam phụ Sở Tuyên thâm tình, sẵn sàng vì người con gái mình yêu mà hi sinh tất cả.  Thật sự, với mình bộ truyện này nó khá toàn vẹn về mọi mặt. Nội dung, tranh đấu hậu cung, bạn sẽ không biết ai xấu ai tốt, thậm chí mình đã khá ngạc nhiên khi không ngờ “người đó" lại là người bán đứng Tịch Lan Vi. Nhân vật nam chính chuẩn hoàng đế soái ca, mặc dù anh có hậu cung, không sạch, nhưng với mình, hoàng đế như vậy là bình thường, từ khi có nữ chính anh giữ thân như ngọc, tin tưởng chị tuyệt đối. Anh lên kế hoạch từng bước, từng bước ổn định giang sơn, dọn đường cho cho chị ngồi lên hậu vị. Nữ chính thông minh, quan sát nhạy bén, thêm một phần từng sống một kiếp nên vài tình tiết có thể chấp nhận được.  Nếu bạn cần một bộ cung đấu vừa đủ, ngọt, sủng, nam phụ thâm tình thì có thể nhảy bộ này nhé ^^ ______ " ": Trích từ truyện Review by #Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vương triều Đại Hạ, mười ba tháng sáu năm Kiến Hằng thứ hai. Gió đêm nhè nhẹ, không thổi tan nổi cái nóng bức của mùa hè, cũng không thổi đi hết được những lời rì rầm bàn tán. Trên dưới hậu cung đều đang nghị luận cùng một sự kiện: Hoàng đế triệu Diên Lệnh nghi Tịch thị, thị tẩm. Việc này nói ra đúng là bất ngờ, thậm chí còn có chút hoang đường. Diên lệnh nghi vào cung đã hai tháng, hai tháng qua, mọi người đều xem nàng như một trò cười. Hủy hôn ước với thân vương, một hai nhất định phải vào cung, nếu không phải xưa nay hoàng đế kính trọng phụ thân nàng, nhất định sẽ không đáp ứng chuyện như vậy. Sau khi vào cung, hai tháng nay, mỗi ngày nàng đều đi Tuyên Thất Điện cầu kiến một lần, nhưng đến nay hoàng đế vẫn chưa từng gặp mặt nàng một lần. Ngày hôm qua, nhân dịp hoàng đế đi gặp chủ vị Đỗ Sung hoa nơi mình ở, nàng xông vào điện của Đỗ Sung hoa... Dù sao cũng là đích trưởng nữ của Đại tướng quân, là quý nữ chính thống lại tranh sủng đến mức này, làm mọi người cảm thấy quá mức buồn cười. Người có tính tình thẳng thắn hoặc là nói chuyện khắc nghiệt chút luôn sẵn sàng mỉa mai nàng một câu: "Một người câm đi vào hậu cung mà cũng nghĩ đến tranh sủng! " Cũng không ít người có thiện tâm than thở một câu: "Sinh ra có vẻ ngoài đẹp như vậy, đáng tiếc lại là một người câm." Tịch Lan Vi ở trong bồn tắm, chỉ cảm thấy tinh thần hoảng hốt vô cùng. Nội thất tràn ngập hơi nước mịt mờ, rõ ràng là nước ấm áp nhưng nàng vẫn cứ cảm thấy cả người thật lạnh. Sao Hoàng đế lại... Nàng vẫn luôn cảm thấy Hoàng đế cực kỳ ghét nàng, mà cũng biết rõ nguyên nhân hắn ghét nàng — nàng đã hủy bỏ hôn ước trước kỳ hôn sự, nháo lên đòi vào cung, ép phụ thân nhà mình vác mặt đi cầu Hoàng đế. Tất nhiên Hoàng đế sẽ cho là nàng thuộc loại lả lơi ong bướm. Ngay cả phong hào "Diên" này, đại để cũng là ý nói nàng như cái diên[1] lắc lư không chừng. [1]: Vật trang sức treo ở trước và sau mũ thời xưa. Mời các bạn đón đọc Làm Phi của tác giả Lệ Tiêu.
Nàng Phi Chuyên Sủng Của Vương Gia Ngốc
Cho đến tận lúc chết Quý Du Nhiên vẫn không cách nào bảo trái tim thôi đau đớn cho những âm mưu ám toán mà người thân bên cạnh ban tặng cho nàng. Nàng tự mình đứng đó, trên điện Kim Loan rộng lớn uy nghi, lắng nghe từng lời châm chọc, chỉ trích, buộc tội cho sai lầm không phải mình gây ra. Nàng nhìn họ từng người một thân quen lại trở nên độc ác muốn rót ly rượu độc kết thúc sinh mệnh nàng.  Tột cùng của đau đớn tuyệt vọng lúc này là gì? Ai có thể tin nàng? Ai có thể đứng ra bảo vệ nàng? Ai cho nàng gạt đi nước mắt bi thương hôm nay? Thế gian này, đầy ích kỷ và tàn nhẫn, đầy thâm sâu và hiểm độc khiến bản thân nàng thù hận và chán ghét đến mức nguyền rủa số kiếp rằng: Nếu có cơ hội được làm lại từ đầu, sẽ hủy hoại tất cả, chà đạp tất cả. Những kẻ nợ nàng kiếp này nàng nhất định phải đòi lại, cả vốn lẫn lời. Nhưng tận sâu trong những bi thương ấy, có một nơi mềm mại được chạm vào. Vương gia Dật Vương - phu quân ngốc của nàng, cứ thế một mình đứng ra chống lại cả thế giới này để bảo vệ nàng. Chỉ là, tất cả đã muộn màng rồi, không cách nào cứu vãn được nữa. Chén rượu độc kia đã sớm chia lìa nhân duyên, dang dở trọn kiếp người, đau đớn đến triền miên...   "Chỉ là, mọi chuyện trên thế gian thường hay như vậy. Có đôi khi bỏ lỡ chính là bỏ lỡ..." (*) . . . Kiếp này, Quý Du Nhiên nàng may mắn được ông trời cho một cơ hội trùng sinh. Nếu đã vậy những kẻ nợ nàng nhất định nàng phải đòi lại, tất cả. Còn phu quân ngốc của nàng nữa, kiếp trước nàng cứ thế chết đi trước mắt chàng, không biết chàng làm sao có thể chịu đựng được. Chỉ nghĩ đến vậy nàng liền cảm giác trái tim như sắp vỡ tan. Hóa ra, đến cuối cùng cũng chỉ có mình chàng vì nàng mà đau, vì nàng mà rơi lệ đổ máu... Nàng vốn là trưởng nữ của Tể tướng nhưng phụ thân lại không hề yêu thương. Cuộc hôn nhân của nàng cùng thái tử lại bị kế mẫu dàn xếp hãm hại. Cuối cùng, muội muội cùng cha khác mẹ của nàng trở thành thái tử phi. Còn nàng, lại bị gả đến cho Dật Vương - một vương gia ngốc. Nàng đã từng muốn sống an yên trọn kiếp bên phu quân của mình nhưng hết lần này đến lần khác bị người tính kế để rồi đi đến kết cục bi thương kiếp trước. Vậy thì, kiếp này nàng làm sao có thể chấp nhận để người ta lợi dụng hãm hại và uất ức như thế nữa chứ. Kế mẫu cùng muội muội muốn một bước thành thế tử phi tranh đoạt ngôi vị, làm mẫu nghi thiên hạ ư? Nàng thành toàn cho kẻ giả dối cùng người bội tình. Phụ thân muốn ném nàng cho vương gia ngốc không được sủng ư? Nàng sẽ giúp phu quân lấy lại những gì mà chàng vốn được nhận. Còn những kẻ nắm trong tay uy quyền thiên hạ từng cho nàng khổ sở đau đớn ư? Hoàng cung này, nàng xáo cho càn khôn cũng phải xoay chuyển. Nhưng, đứng trước phu quân ngốc của mình, trái tim nàng chỉ còn là đau lòng cùng ân hận. Bởi nàng biết, chỉ có mình chàng là thật lòng yêu thương nàng mà thôi. Vậy mà, bỏ lỡ nhau một kiếp, thật khiến người ta thương tâm chua xót. "Bất cứ lúc nào, cho dù xảy ra chuyện gì, ta đều ở cùng chàng, không rời đi" là lời hứa nàng khắc ghi vào tim. Thật ra, Dật vương phu quân nàng chỉ hơi ngốc chút thôi nhưng nói đến độ thê nô vô sỉ của chàng dành cho vương phi của mình thì chỉ có thể tóm gọn lại trong mấy câu sau: "Thứ nhất, ái phi vĩnh viễn đúng. Thứ hai, coi như tất cả mọi người nói ái phi không đúng, ái phi cũng đúng. Thứ ba, ai dám nói ái phi của bổn Vương không đúng? Đánh chết hắn!" :v :v  Vậy là, Dật Vương ngốc nghếch đáng yêu lại trở thành chỗ dựa vững chắc cho vương phi nhà ta khắp nơi "quậy" à nha. Rõ ràng là nàng ức hiếp người ta nhưng khi qua lời nói của vương gia chàng lại thành người ta ức hiếp nàng. Chàng có thể không chút hình tượng mà đánh đấm người ta tơi bời, không chút xấu hổ mắng chửi đến mức người ta khiếp sợ. Ai bảo là chàng ngốc? Ai bảo là ái phi của vương gia ngốc thì có thể dẫm đạp? Chàng đây liền cho người ta biết thế nào là trả giá thật lớn. Có thể, khi bắt đầu đọc truyện này mn sẽ không thích nữ chính cho lắm. Bởi vì nàng có phần tàn nhẫn và độc ác quá, cũng đôi khi không hiểu đấu đá ngầm chốn cung cấm là như thế nào mà gây hết chuyện này đến chuyện khác. Nhưng xin một lần nhìn lại những đau thương mất mát và khổ sở mà nàng đã từng gánh chịu ở kiếp trước để hiểu được rằng, con người một khi bị ép đến đường cùng sẽ là sự liều lĩnh và bất chấp. Mà nàng, đã từng như thế thì sao có thể lùi bước cho người ta lấn tới, từng bước giết chết mình. Ân oán, đôi khi không thể phân rõ đúng sai. Thiện ác chung quy chỉ là quy luật mà con người tìm cách bao biện cho chính bản thân mình. Ở kiếp này, toàn bộ những bí mật kinh hoàng và nỗi hàm oan của nữ chính sẽ được giải đáp tất cả. Vì sao, nàng là một vương phi của vương gia ngốc lại vướng vào những mưu toan thâm sâu của hoàng cung tranh quyền đoạt vị này. Vì sao, chén rượu độc kia nàng phải uất ức mà uống? Vì sao Ninh vương phi người biết tất cả mọi chuyện lại không đứng ra giúp nàng? Bí mật về đứa bé kiếp này nàng ta mang thai là như thế nào? Và sau tất cả ai là người giật dây cho câu chuyện đi đến bước đường thảm khốc hôm nay? Cùng đọc để khám phá những điều đang chôn dấu mn nhé. "Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc" xét về cơ bản là một câu chuyện trùng sinh nghiêng về sủng sủng sủng mà thôi. Nhưng điểm hấp dẫn và mới lạ trong truyện là nam chính, một vương gia ngốc nhưng luôn biết đâu là điểm mấu chốt và quan trọng nhất trong đời mình. Chỉ cần là vương phi thì mọi thứ đều đúng, yêu thương và sủng ái nàng vô cùng. Đời người có thể may mắn gặp được một người như thế thì còn gì tuyệt hơn nữa. Quý Du Nhiên - nàng được ông trời đền đáp rất xứng đáng. _____________ (*): Trích dẫn từ truyện Xin lỗi nhé, cút rồi / Duyệt Vi  " ": Trích dẫn từ truyện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nàng đứng trong điện Kim Loan, một bộ áo trắng, sắc mặt bình tĩnh, lẳng lặng ngắm nhìn đám người cao cao tại thượng kia. “Hoàng thượng, tiểu nữ ích kỷ kiêu căng, dâm loạn thành tính, bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa, thật sự uổng công người làm thê tử, hôm nay lại phạm phải sát nghiệt, đúng là tội không thể tha thứ. Cựu thần vô năng, thẹn với thánh thượng, hôm nay đành phải đại nghĩa diệt thân, thỉnh cầu Hoàng thượng ban cho tiểu nữ cái chết, cho dân chúng thiên hạ một công đạo!” Phịch phịch phịch, người nam nhân mặc áo bào màu tím, đầu đội mũ cánh chuồn đứng bên cạnh nàng ra sức dập đầu, lớn tiếng kêu lên bi thương như thế. Người này, chính là phụ thân của nàng – Đương kim Tể tướng Quý Thúc. Chuyện ập lên đầu, hắn lại đẩy toàn bộ trách nhiệm lên đầu nàng lần nữa, thậm chí ngay cả tính mạng của nàng cũng dễ dàng bỏ đi, giống như danh hào của hắn – thanh thiên Tể tướng. Nhẹ nhàng mỉm cười, Quý Du Nhiên cười lạnh nơi đáy lòng. Trên cao, ngồi trên long ỷ bằng vàng ròng, Hoàng đế mặc áo bào màu vàng sáng mặt âm trầm: “Dật Vương phi, ngươi còn lời gì để nói?” Ánh mắt xoay chuyển, đảo qua từng người bên cạnh Hoàng thượng: Hoàng hậu nương nương bất cứ lúc nào cũng lộ ra vẻ mặt nặng nề sau bộ trang phục dày cộm, Thái tử điện hạ trong mắt lộ ra âm trầm mà lại không nhúc nhích, Thái tử phi rục rịch ngóc đầu dậy lại mạnh mẽ kiềm chế lại – là muội muội cùng cha khác mẹ với nàng, còn có... Ở bên cạnh nàng, phụ thân Tể tướng không nói lời nào quỳ xuống tỏ lòng trung thành. Quý Du Nhiên nhếch khóe miệng lên: “Không có. Nhi thần không có lời nào để nói.” “Vậy chính là ngươi nhận tội rồi hả?” Ánh mắt tối sầm lại, Hoàng đế lạnh lùng nói, “Đã như vậy, người đâu, ban thưởng rượu độc!” “Dạ!” Thái giám bên cạnh cao giọng đáp lời, giây lát đã bưng ra ly ngọc óng ánh trong suốt. Chắc hẳn, bọn họ đã sớm có chuẩn bị rồi. Ly ngọc đưa tới trước mặt, thái giám bưng khay mặt khinh miệt: “Dật Vương phi, xin mời!” “Đa tạ Thường công công.” Lạnh giọng lên tiếng, Quý Du Nhiên bưng ly lên, từ từ đưa đến bên môi. Chỉ một thoáng, ánh mắt của mọi người đều rơi lên trên ly rượu độc kia. Theo miệng ly từ từ đến gần, mọi người bất tri bất giác ngừng thở, chỉ chờ thời khắc sau cùng này. “Đừng!” Nhưng mà, đúng vào lúc này, một tiếng die nda nle equ ydo n quát to kinh sợ lòng người. Ngay sau đó, một bóng người vọt qua bậc cửa, nhanh chóng đi tới bên cạnh Quý Du Nhiên, một tay ném ly vừa nhấc lên qua một bên. “Không cho uống! Không cho phép nàng chết!” Choang! Ly ngọc rơi xuống đất, vỡ thành mảnh vụn, rượu bên trong cũng bắn ra ngoài, thành từng mảng ẩm ướt bên chân bọn họ. Mời các bạn đón đọc Nàng Phi Chuyên Sủng Của Vương Gia Ngốc của tác giả Huyền Nhai Nhất Hồ Trà.