Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mỹ Nhân Tập 2

Mỗi tuần một lần, Matsuoka hóa trang thành một cô gái xinh đẹp để ra phố, thu hút ánh nhìn của đám đàn ông và lấy đó làm vui.Một ngày nọ, Matsuoka bị quấy rối khi giả dạng phụ nữ rồi gặp đủ thứ chuyện rắc rối. Trong cơn tuyệt vọng, cậu đã được một người đàn ông cứu giúp. Anh ta là một người nhàm chán, vụng về, thất bại trong sự nghiệp, bù lại chân tình, biết say mê một cách thành thật. Họ quen nhau khi Matsuoka cải trang thành phụ nữ, chẳng bao lâu thì anh tỏ tình với cậu. Vì cũng có thiện cảm với anh, Matsuoka quyết định thú thật, gặp anh với con người thật của mình, thế nhưng điều cậu không mong chờ nhất đã đến, anh ta phủ nhận cậu, phủ nhận cả những hồi ức tốt đẹp của hai người. Bởi vì với anh ta, rào cản giới tính là không thể vượt qua. Đây là câu chuyện tình yêu đầy những xô đẩy giữa hai con người khác nhau từ đầu đến chân. Một đẹp đẽ thành đạt nổi bật, lại tinh tế chu đáo dịu dàng, trung thực với cảm xúc của mình. Một lôi thôi thất bại tầm thường, lại vụng về thô thiển dùng dằng, ghét nói dối nhưng nói dối hết lần này đến lần khác. Điểm chung duy nhất, và cũng là chướng ngại duy nhất ngăn họ đến với nhau, chính là giới tính của họ. Tuy nhiên tình yêu, một tình yêu không lắng nghe mọi định kiến và luật lệ, một tình yêu đủ sức xoa dịu mọi giằng xé và tự mâu thuẫn, rồi sẽ gỡ gạc được ít nhiều chướng ngại về giới tính đó. *** Những điều đẹp đẽ, có lẽ bắt đầu từ việc Hirosue dừng lại nhường đôi giày của mình cho một người con gái xa lạ nơi con hẻm tối tăm, đến việc Matsuoka làm cách nào gửi lại đôi giày mới như một lời cảm ơn tới người con trai nhút nhát cùng công ty mà chẳng mấy lần có cơ hội nói chuyện. Đối với mình, cái cách mà Hirosue dành tình cảm cho Youko Etou (vốn là Matsuoka) chính là yêu thương một cách kìm nén, đến mức nâng niu đầy ngốc nghếch. Chỉ đơn giản việc tỏ tình với người mình thích thôi mà đối với anh cũng là cả một sự can đảm có phần cố chấp. Cho đến khi tình cảm đó dần được Youko chấp nhận, thế giới của Hirosue giống như bước sang một trang hoàn toàn khác mà chính anh cũng không ngờ tới, rực rỡ hơn rất nhiều. Còn với Matsuoka, rung động trước Hirosue đối với cậu mà nói chính là một thử thách. Tự khiến bản thân rơi vào khó khăn, lại không ngừng được mà mỗi ngày lún sâu thêm một chút. Lúc nào cũng tự dằn vặt mình làm vậy có đúng không? Cho người ta cơ hội yêu thương? Hay là cho chính bản thân mình? Bỏ qua những chuyện đó thì cách mà cậu thương anh lại rất thẳng thắn. Ghét phải biết anh bị người khác đối xử tệ ra sao, lại càng ghét cái cách anh chịu đựng điều đó. Vì thương anh mà bao lần dứt khoát muốn từ bỏ lại không thể làm được. Cao trào Mỹ nhân bắt đầu khi Matsuoka thú nhận với Hirosue sự thật về mình, để rồi cậu đắng cay nhận ra tình cảm của Hirosue dù lớn thế nào cũng không thể vượt qua nổi sự thật: Người anh yêu từ trước tới nay thực ra là một người con trai. Không khó hiểu khi Hirosue cảm thấy bị tổn thương, việc anh trốn tránh hoàn toàn là điều mà có lẽ ai cũng sẽ làm như vậy, chỉ là cách anh chạy trốn có phần hơi hèn nhát. Ngoài việc đó ra thì mình cũng rất ngưỡng mộ cách Matsuoka cố chấp theo đuổi tình yêu của mình, cho dù bản thân cậu cũng chẳng hề chắc chắn về chuyện bao giờ sẽ được chấp nhận hay liệu có được chấp nhận không? Màn rượt đuổi, chạy trốn, từ bỏ rồi tái hợp của hai người cứ thế diễn ra, kì quặc và mơ hồ, bởi vì suy cho cùng ai cũng có nỗi lo sợ của bản thân. Có những lúc tưởng như câu chuyện kết thúc êm đẹp, vậy mà hóa ra lại không phải, giống như một trò đùa có phần nhức nhối. Điều dịu dàng đương nhiên sẽ đến, chỉ có điều trước khi nó kịp đến thì cho dù là ai cũng phải trải qua ít nhất một vài lần tổn thương. Khi mình đọc đến phần này, mọi cảm xúc mình dành cho Hirosue chính là giận. Giận vì sự hèn nhát, bạc nhược của anh. Yêu, lại không thể xác định nổi cảm giác của mình, biến người khác xoay mòng mòng một hồi rồi ném người ta xuống tận cùng của sự tuyệt vọng. Mình ghét nhất cái cách anh luôn nghĩ không muốn tổn thương bản thân, để rồi luôn lấy cái mác bạn bè ra để kéo dài sự trì hoãn cho mối quan hệ của mình. Có những lúc mình nghĩ, chắc cũng chỉ có Matsuoka mới chịu được người đàn ông này, chứ là mình chắc từ bỏ từ đời tám ngoánh. Cuối tháng 3, đầu tháng 4, cái mùa yêu thương đầy màu hồng, sau một hồi trốn tránh, Hirosue cuối cùng cũng cho Matsuoka một câu trả lời đầy tàn nhẫn khi anh quyết định rời thành phố mà chẳng hề mảy may một lần nghĩ đến sự tồn tại của cậu. “Tôi không nói dối đâu. Thực sự tôi đã nghĩ là tôi có thể yêu cậu―Nhưng dù tôi không thể, tôi vẫn rất để tâm tới cậu, Matsuoka. Nếu được, tôi muốn vẫn là bạn bè với cậu.” Thế nhưng, thật may vì Mỹ nhân không phải một câu chuyện Boylove trần trụi với bad ending. Chúng ta vẫn rất may mắn vì cuối cùng tác giả Narise vẫn để hai người đến với nhau, sau một hồi “về quê tĩnh dưỡng”, thả hồn khỏi chốn xô bồ của Hirosue. Sự thật là người như Hirosue cần phải có ai đó đến thông não, để cho anh hiểu được mình đã may mắn như thế nào. Chị dâu Hirosue xuất hiện, nhưng vẫn chưa đủ để khiến anh từ bỏ được chút định kiến không đáng màng đến của bản thân. Phải đến tận khi tham dự đám cưới của cậu bạn cùng quê, hai thằng đàn ông cùng nhau phóng tầm mắt về phía đại dương tâm sự thì cái não trì trệ của anh mới được khai sáng. Đọc đến đây để thấy, hóa ra trước giờ người ta vẫn cứ ngộ nhận và thần thánh hóa người mình yêu như thế nào. Đôi khi lại vì cái sự ngộ nhận ngu ngốc của bản thân mà tổn thương người khác ra sao? Đám cưới của Hayama đến, cái cớ để Hirosue có thể nối lại một chút hi vọng với Matsuoka, dù rằng anh nhát đến mức phải mượn đến sake chỉ để gửi một tin nhắn muốn gặp mặt tới cậu. Đúng là đáng đời. Đây chính xác là cảm xúc của mình khi biết được Matsuoka đã thay số điện thoại khiến anh không cách nào liên lạc được với cậu, để rồi khi quay lại Tokyo và cố tình chọn một khách sạn gần chỗ ở cũ của cậu cũng chẳng thể tìm được cậu. Phải đến tận khi lễ cưới Hayama diễn ra, một cách vụng về có chút may mắn, anh cuối cùng cũng gặp được cậu, ngượng nghịu và có phần xấu hổ. Chẳng hề khó hiểu khi Matsuoka từ chối nói chuyện với anh, bằng mọi cách. Thế nhưng Matsuoka lại đáng yêu đến mức dù làm thế nào cũng không thể buông nổi cái con người thật rất tệ này. Đau đớn không phải thú vui của tôi, anh có hiểu không. Nếu lại bị đá đến lần thứ ba bởi cùng một gã, tôi sẽ tan vỡ mất. Cái cách mà cậu không thể bỏ mặc anh dưới trời mưa nơi cửa hàng tiện lợi, đến mức đưa anh về khách sạn rồi chỉ vì vài câu nói mơ hồ trong lúc tỉnh tỉnh mê mê của anh mà quyết định ở lại cả đêm. Rồi chỉ vì một câu nói muốn gặp của anh mà mềm lòng cho anh 3 tháng cơ hội, cùng anh đi ăn rồi đi uống cà phê, dùng chính chiếc gạt tàn di động của mình chỉ để lưu giữ lại mẩu thuốc lá đã được anh hút qua. Thật nghĩ thôi mà thấy thấy Matsuoka sao mà lại ngốc nghếch đến đáng yêu như thế. Thật may vì cuối cùng cái kẻ ngốc Hirosue kia cũng nhận ra tình cảm của mình. Điều dịu dàng chính là bắt đầu từ đây mà khiến mình phải đọc đi đọc lại mấy lần. Hirosue chắc cả truyện chỉ có đoạn này trở đi là khiến mình thích được một xíu. Cái cách cố chấp ép cậu tiễn anh lên tàu, rồi không nỡ từ bỏ mà kéo cậu lên tàu cùng mình, để rồi ngỡ ngàng phát hiện ra một chiếc giày của Matsuoka đã vô tình bị bỏ lại nhà ga. Rồi cách anh cố chấp không muốn cậu xuống ở bến tiếp theo mà quyết định mua vé. Đến lúc bỏ mặc chuyến tàu địa phương cuối chỉ vì muốn chờ cậu đi mua giày, thực ra là muốn ở cùng cậu thêm một chút. Đọc đoạn cuối này, thành thực mà nói là hạnh phúc có phần đau lòng. Phải đã từng tổn thương thế nào Matsuoka mới có thể sợ sự dịu dàng của người đàn ông mình luôn đem lòng yêu thương đến thế, đến mức có phần sợ hãi mà muốn từ bỏ ngay khi hạnh phúc mới chạm đến kẽ tay. “Tôi đã làm gì khiến em không thích sao?” Matsuoka lắc đầu. “Nhưng anh đã tử tế với tôi,” cậu đáp. Bất quá, hạnh phúc dịu dàng của ngay sau đó lại giống như cái vị ngọt khiến người khác chỉ nghe thôi cũng đã muốn sâu răng. — Cuối cùng, chỉ muốn chân thành khuyên mọi người, đây thực sự là một tác phẩm rất đáng đọc cho một người yêu Boylove như mình. Bạn sẽ chẳng thấy lãng phí quãng thời gian bỏ ra cho từng câu từng chữ của tác phẩm, sẽ chẳng thấy lãng phí vì những đau lòng hay bực dọc theo chân từng cảm xúc của các nhân vật đâu. Mình sẽ không bàn về tính logic hay cách xây dựng các tình tiết câu chuyện, bởi vì với mình nó thực sự rất xuất sắc. Mình chỉ muốn bàn về cảm xúc mà tác giả Narise sẽ đem đến cho bạn khi thả hồn vào Mỹ nhân thôi. Ngoài ra, cá nhân mình không thích cách dịch tên Mỹ nhân lắm, mình thực sự thích cách gọi từng phần là Những điều đẹp đẽ và Điều dịu dàng hơn. Nghe không được văn chương cho lắm, nhưng nó lại phản ánh đúng chất nhẹ nhàng của một tác phẩm Light novel Nhật, không nhanh kiểu chớp nhoáng mỳ gói như Mỹ, cũng chẳng cẩu huyết như Hàn hay Trung, cái cảm giác mà chẳng biết nói làm sao nữa. À, nhân tiện phần Phụ thêm: Of love | Aisuru Koto chính là chút quà dành tặng độc giả của tác giả Narise. Kì thực nếu chỉ đọc bản in của IPM thì đúng là có chút cụt hứng đó, vì H văn không có, ngoại văn cũng chẳng có luôn, thật bao nhiêu hạnh phúc cứ thế bị bỏ ngang à. ^^ Đánh giá: 9.5/10 ***     ốt cuộc Matsuoka đã không thực hiện được việc nào, dù là xác nhận tâm ý của Hirosue hay từ chối chuyến cắm trại. Đêm trôi qua mà cậu không mảy may chợp được mắt, buổi sáng lại tới. Đến giờ phải xuất phát, cậu mới miễn cưỡng đánh xe ra ngoài. Bên ngoài trời trong xanh như muốn trêu tức cậu, ánh nắng chói chang rọi vào mắt phát đau. Cậu lái xe đến nhà ga để đón ba người còn lại. Tại nơi hẹn gặp, hai người kia đang đứng cạnh nhau. Fujimoto cũng có mặt ở đấy, song chỉ có hai người kia lọt vào mắt cậu. Hayama chui vào băng ghế sau và mỉm cười chào buổi sáng, Matsuoka thấy vô cùng tội lỗi vì khi nhìn thấy cô, cái đầu ti tiện của cậu chỉ quẩn quanh câu hỏi có phải đêm qua cô đã ngủ với Hirosue hay không. Matsuoka nuốt ngược tất cả những ghen tuông bẩn thỉu vào cái bụng tối tăm của mình rồi cho xe chuyển bánh. Hayama đang rất hứng khởi, cô ríu rít nói nhiều đến mức điếc tai. Matsuoka cố gắng không để ý đến hai người ngồi sau bằng cách nhiệt tình bắt chuyện với Fujimoto ngồi ở ghế phụ lái. Dường như vẻ căng thẳng của cô đã dịu hơn trước, cuộc đối thoại với cô gái ngại người lạ cũng kéo dài được kha khá. Thời gian trên xe trôi qua trong bầu không khí yên ả. Matsuoka tự cảm thấy bất ngờ khi mình vẫn có thể cười nói như không, dù gần như muốn bỏ về ngay lập tức. Khoảng hai tiếng sau, xe hơi đến cửa khu cắm trại, đàn ông và phụ nữ chia nhau vào nhà nghỉ. Căn phòng đơn sơ rộng khoảng 13 m², chính giữa đặt bộ bàn ghế được chế tác thủ công, hai chiếc giường bằng gỗ kê dọc hai bên tường. Matsuoka đặt hành lí lên chiếc giường bên phải, trao chìa khóa phòng cho Hirosue đang đứng cạnh bàn. “Tôi ra ngoài trước đây.” Cậu cố tình làm thế vì nghĩ rằng Hirosue sẽ thấy gượng gạo khi chỉ có hai người, vậy mà anh lại giữ cậu lại. “Thật ra… Tôi cứ tưởng, hôm nay cậu sẽ không tới.” Dù cho sự thật đúng là thế đi nữa, cậu không ngờ Hirosue lại nói ra. “Lý do?” Sau một hồi yên lặng, người đàn ông khẽ nói, “Tự dưng cảm thấy thế.” Matsuoka thở dài. “Tôi đã tính từ chối đấy, nhưng kế hoạch đã được lên trước cả rồi. Thực ra tôi muốn đi riêng hai người chứ đâu phải bốn, nhưng có vẻ Fujimoto vẫn còn ngại tôi nên mới thế.” Hirosue dường như muốn nói thêm điều gì, cậu chờ nhưng chẳng thấy câu nào thốt ra từ môi anh. Một sự yên lặng kì cục bao trùm căn phòng. “Có thật là cậu thích Fujimoto không?” Câu hỏi khiến toàn thân Matsuoka đông cứng. Cậu nuốt nước bọt. “Có thể nói thế. Cô ấy cũng khá dễ thương.” “Vậy sao… Chắc là vậy nhỉ.” Matsuoka bước đến cửa phòng, nói mà không ngoảnh đầu lại. “Có thể anh thấy khó chịu khi phải chung phòng với tôi, nhưng chỉ có lần này thôi nên ráng chịu đựng nhé.” Cậu ném lại câu nói mỉa mai rồi bỏ ra ngoài. Vừa tách khỏi Hirosue, ngón tay cậu liền run lên, tim cũng đập dồn dập, có thứ gì cuồn cuộn trong ngực sắp vỡ òa. Nếu ngồi yên sẽ nghĩ tới những chuyện không đâu, nên Matsuoka lấy dụng cụ nướng BBQ ra khỏi xe hơi, xách đến mảnh vườn trước nhà nghỉ. Tầm mười phút sau, Hayama và Fujimoto cũng ra khỏi phòng. Cả ba tập trung dưới bóng cây trong tiếng ve râm ran, trò chuyện một hồi lâu mà không thấy Hirosue xuất hiện. Hayama sốt ruột đi gọi, nhưng lại quay trở về với vẻ mặt chán chường, “Hình như anh ấy ngủ rồi.” Lát sau, người đàn ông vò mái đầu với nhúm tóc vểnh kì quặc bước ra khỏi nhà nghỉ, vẻ mặt ngần ngại. Anh xin lỗi khi nhìn thấy mớ đồ đã được Matsuoka chuyển ra. Khi đã đông đủ, bốn người bàn nhau nên đi đâu. Hayama nêu ý kiến “Tôi muốn vào rừng đi dạo”, Matsuoka thì nói “Còn tôi muốn câu cá” rồi giả vờ hứng thú với hoạt động mà mình không yêu thích chút nào. Thế là cả đám chia làm hai nhóm, Hayama và Hirosue đi vào rừng bách bộ, Matsuoka và Fujimoto đến bờ sông câu cá. Chẳng ngoài dự đoán của Matsuoka, câu cá chẳng có gì thú vị, nhưng nếu tỏ ra chán chường thì sẽ rất có lỗi với Fujimoto bị buộc phải đi chung với mình. Cậu cố gắng xốc đậy tinh thần, giả vờ lộ vẻ thích thú. Cuối cùng Matsuoka cũng câu được một con cá, đang định cho nó vào thực đơn BBQ tối nay thì Fujimoto nhìn con cá đang bơi trong xô nước, cất tiếng hỏi, “Câu xong mình sẽ thả nó về sông chứ?” Mặc dù thầm nghĩ “Tôi định cho nó vào bụng cơ”, nhưng lại không nói ra được, Matsuoka vội trả lời, “Tất nhiên rồi.” Tuy sợ người lạ, nhưng Fujimoto là một cô gái dịu dàng. Matsuoka biết câu cô nói thả cá về sông chắc chắn không phải hành động để diễn trước mặt đàn ông. Matsuoka thầm nghĩ giá như mình có thể thích cô gái này thì tốt, nhưng đồng thời cũng tự hỏi hiện giờ Hirosue đang làm gì. Bờ sông gió rất mạnh, hai người lại ngồi dưới bóng cây nên dù câu cá nhưng vẫn khá mát mẻ. Tóc Fujimoto bị lá khô mắc vào, Matsuoka vươn tay phải định gỡ nó ra. Trong giây phút ngón tay chạm vào mái tóc, Fujimoto giật bắn người, Matsuoka hốt hoảng rụt tay lại. “Xin lỗi đã làm cô giật mình. Có thứ gì mắc vào tóc cô nên tôi…” Cậu xin lỗi, Fujimoto giơ tay che miệng khẽ lắc đầu. “Cô sợ tôi à?” Cô không phủ nhận, chỉ cúi mặt xuống, co người lại. “Đây đã là lần gặp mặt thứ ba rồi nhỉ. Tôi còn tưởng là đã đến lúc ta có thể đi riêng với nhau rồi cơ.” Không có câu trả lời nào cất lên. “Tôi thấy cứ đi bốn người thế này suốt cũng không hay lắm.” Cậu đã nói thật nhẹ nhàng song cô chỉ im lặng, Matsuoka cũng đành hết cách. “Rất lâu trước đây…” Ba mươi phút trôi qua, khi cậu nghĩ họ đã đi đủ lâu, đến lúc nên trở về nhà nghỉ rồi, thì cuối cùng Fujimoto cũng chịu mở miệng. “Hồi học cấp ba, lúc đi xe buýt đến trường, có lần em bị một người đàn ông đứng sau lưng thổi hơi vào cổ. Gã cứ thổi mãi cho đến khi em xuống xe ở trạm trước cổng trường. Em cảm thấy ghê tởm đến mức buồn nôn. Từ đó em đột nhiên trở nên sợ đàn ông… Mặc dù đã tự nhủ rất nhiều lần rằng đó chẳng phải chuyện to tát gì, không sao đâu, nhưng vẫn không được, em không chịu nổi.” Matsuoka chỉ khẽ than, “Vậy à.” Cậu không dám nói những câu an ủi sáo rỗng hay những lời khuyên nửa vời, thế rồi việc sử dụng ngôn từ trở nên khó khăn, cậu không biết phải nói gì tiếp. Sau đó, hai người trở về nhà nghỉ mà hầu như chẳng nói gì với nhau. Trong vườn, Hirosue và Hayama về trước đang chuẩn bị bữa ăn. Có vẻ Hirosue không có khiếu trong việc bếp núc lắm, tay chân lóng ngóng vụng về, vừa thấy Fujimoto đã mau chóng chuyển dao cho cô rồi lại gần Matsuoka đang nhóm lửa cho bếp BBQ. “Tôi giúp cậu.” Nghe thế, Matsuoka cho Hirosue trông lửa, phần mình thì đi kê bàn ghế. Khi trời nhá nhem tối, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, thịt cũng nướng chín, cả đám ngồi ăn với nhau. Khi ở riêng với cậu, Fujimoto thường chỉ im lặng, nhưng với Hayama thì lại nói khá nhiều. Matsuoka cũng để ý sao cho cuộc trò chuyện không bị gián đoạn. Vấn đề của Fujimoto, nụ cười miễn cưỡng của Hirosue, có cả núi chuyện khiến cậu bận tâm, song nếu trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng hay trầm ngâm thì bầu không khí sẽ chùng xuống ngay. Biết thế nên Matsuoka đành phải tỏ ra thật hồ hởi. Để hâm nóng cả bầu không khí lẫn tâm trạng của mình, Matsuoka uống chút bia. Cậu chú ý uống vừa phải để không bị say, thậm chí còn uống ít hơn mọi khi, thế mà cơn say vẫn ập đến dữ dội. Có lẽ, một phần là do hậu quả của việc thức trắng đêm qua. Nếu say rồi buồn ngủ thì còn đỡ, nhưng đây cậu càng lúc càng khó chịu. “Tôi đi đằng này một chút.” Cậu đứng dậy định vào nhà vệ sinh, mới nhấc bước thì đầu gối đã khuỵu xuống. Chân chẳng có chút sức lực nào, cậu ngồi bệt xuống tại chỗ. Vì ban nãy ngồi suốt nên cậu không nhận ra cơn say đã lan xuống tận chân. “Matsuoka, ông có sao không?” Cơn buồn nôn bỗng chốc dâng trào, cậu không thể đáp lời hỏi thăm của Hayama, cảm giác chỉ cần mở miệng là thức ăn sẽ cứ thế tuôn ra ngoài. “Cậu đứng được không?” Hirosue cúi xuống bên cạnh, Matsuoka bám chặt cánh tay anh. “Nhà vệ sinh… Buồn nôn…” Dường như đã hiểu ra tình huống, Hirosue đỡ Matsuoka, đưa cậu vào nhà vệ sinh trong nhà nghỉ. Suốt đoạn đường được Hirosue dìu, cậu cố sống cố chết chịu đựng, đến khi giam mình trong ngăn riêng của nhà vệ sinh mới nôn ra. Cảm giác khó chịu làm cậu rớm nước mắt. Sau khi nôn liên tiếp mươi mười lăm phút, cuối cùng cơn buồn nôn cũng lắng xuống. Mở cửa ra thì thấy Hirosue đang đứng ngay trước mặt, Matsuoka rất ngạc nhiên. “Cậu có sao không?” Mời các bạn đón đọc Mỹ nhân Tập 2 của tác giả Konohara Narise & Lục Thiếu Hồng (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phu Nhân Tại Thượng
Gia đình Đồ Cửu Mị hành nghề mổ heo, mẫu thân nàng nói, nữ nhân quan trong nhất là có thể sinh đẻ, vì vậy mẫu thân một mạch sinh tám nhi tử, cuối cùng sinh nàng cùng muội muội song sinh Đồ Thập Mị, có thể nói là thập toàn thập mỹ. Lý Trì Nguyệt, bất luận địa vị của nàng có bao nhiêu tôn quý, không thể sinh đẻ chính là khiếm khuyết trong mắt thế nhân, nàng vì phu quân nạp mười mỹ thiếp, dự định vì nhà phu quân khai chi tán diệp. Vì vậy Đồ Cửu Mị có thể sinh đẻ của Đồ gia bị hầu phủ khiêng về, chính là tiểu thiếp thứ chín. Nói tóm lại, chính là chuyện phòng the của Phu Nhân và mỹ tiểu thiếp. *** Mẫu thân chỉ nhi tử nhà tú tài, nói cho nàng biết đó là lương phối của nàng, còn làm ra vẻ nhưng nàng đang trèo cao. Đồ Thập Mị cười nhạt, một nam nhân nhu nhược yếu đuối, ngay cả Tả Truyện cũng đọc không xong, Đồ Thập Mị xác định bản thân cho dù làm ni cô cũng không muốn gả cho một nam tử như vậy. Nếu nam tử trong thiên hạ nàng đều chướng mắt, sao không tìm nam nhân tôn quý nhất thiên hạ mà gả cho, mà mỹ sắc lại là sở trường của nàng, không cần mới là kẻ ngốc. Lý Lăng Nguyệt, dùng tư thái cao cao tại thượng giẫm lên nàng như giẫm lên con kiến hôi. Lúc này, có bao nhiêu hèn mọn, ngày sau, nàng sẽ có bấy nhiêu vinh quang! Chú thích một chút : cái này là ta vừa qua bên Tấng Giang thì thấy Dã tỷ đổi thành thế này, có lẽ là sẽ mở rộng nội dung nói về Đồ Thập Mị nữa! Hình đầu tiên bên trái là Phu nhơn của chúng ta, còn bên phải là tiểu cửu a. Hình dưới từ trái sang phải lần lượt là : Lý Minh Nguyệt, Lý Lăng Húc, Đồ Thập Mị và Lý Lăng Nguyệt. (ta đoán đây là cuộc tình tay 4 zồi, hắc hắc) *** Sau khi Lý Trì Nguyệt từ phu, liền ở ngoại viện xây dựng một bức tường cao, đem Hầu gia ngăn cách ở bên ngoài, Hầu phủ bị chen vào bởi một bức tường cao khiến mẫu tử Hạng gia tức giận đến nổi trận lôi đình, tìm Lý Trì Nguyệt lý luận, Lý Trì Nguyệt vân đạm phong khinh đem sổ sách mấy năm nay Hạng gia ăn xài của nàng ra, trả đủ rồi nàng sẽ đồng ý để Hạng gia đập bỏ bức tường của nàng. Mẫu tử Hạng gia nhìn số tiền này mắt choáng váng, số tiền này tương đương một nửa gia tài trong ngân khố Hạng gia, bọn họ trực giác cho rằng Lý Trì Nguyệt sẽ không vì bọn họ mà tiêu nhiều tiền như vậy. "Sổ sách này của ngươi có vấn đề, chúng ta không có khả năng dùng nhiều như vậy!" Hạng Huy hét lên, hắn là kẻ không lo không biết nhà hết gạo, nhưng Hạng lão thái lại biết, sổ sách này không có vấn đề, cho nên Hạng lão thái đứng ở phía sau không nói được một lời. "Ngươi cho là ngươi nuôi nhiều mỹ nhân như vậy không cần dùng tiền sao, một phu nhân phối hai nhất đẳng nha hoàn, bốn nhị đẳng nha hoàn, tám tam đẳng nha hoàn, tám thị nữ, bảy phu nhân, còn không bao gồm trong viện Hầu gia cùng lão phu nhân...." Ma ma bên cạnh lớn tiếng đem những khoản chủ yếu liệt kê ra. "Nói rất hay, giống như đều là các ngươi nuôi vậy, lẽ nào Hạng gia chúng ta một xu cũng không ra sao...." Hạng Huy mới không tin Lý Trì Nguyệt sẽ hào phóng như vậy. "Chuyện này phải hỏi một chút lão thái vẫn luôn nắm giữ sổ sách của Hạng gia rồi, nàng có từng lấy ra một hào nào không?" Lý Trì Nguyệt cười hỏi ngược lại, trước kia nàng tâm tình tốt, mới nuôi đoàn người Hạng gia, bánh bao thịt đánh chó thật đúng là có đi không về. "Bức tường này đập hay là không đập, muốn đập thì trả hết tiền mấy năm nay nợ quận chúa." Các ma ma đề cao âm lượng nói. "Lý Trì Nguyệt, ngươi đừng quá kiêu ngạo, nếu là hoàng thượng giáng tội xuống, ngươi có thể có kết cục tốt gì...." Hạng Huy dĩ nhiên không có khả năng đem số tiền này trả lại, lúc đó còn không quên nói lời ngoan độc. "Những người này đã vượt qua tường rào rồi, toàn bộ đánh ra ngoài cho ta." Lý Trì Nguyệt ném xong những lời này liền quay về trong viện. Vài ngày sau, tường cao giữa hai biệt viện được dựng lên, nghiễm nhiên phân biệt rõ ràng. Chỉ sợ hoàng đế đã nhớ không nổi Lý Trì Nguyệt, Hạng Huy còn cố ý tấu trình cáo trạng mấy năm nay Lý Trì Nguyệt đã bá đạo thế nào, ngang ngược không nói lý, nguy hại Hạng gia và những việc làm càn quấy, nhưng tấu thư đệ trình đã lâu cũng không nhìn thấy hoàng thượng có phản ứng. Hạng Huy cảm thấy mệt rồi, các tiểu lão bà của hắn mỗi người đều ở trước mặt hắn khóc lóc kể lể, cuộc sống không bằng trước khi, ngay cả Hạng Huy cũng lập tức cảm giác được cuộc sống chênh lệch với lúc trước, không thể nào lãng phí như trước đây nữa rồi, vì vậy càng thêm ghi hận Lý Trì Nguyệt. Cách hai tháng, Lục Đào sinh hạ nam đinh, bức thư thỉnh cầu của Lý Trì Nguyệt cùng Đồ Cửu Mị vẫn chưa gửi đi thì thánh chỉ đã ban xuống. Túc Thân Vương một mạch bị tru vi, chỉ còn Lý Trì Nguyệt một người, Lý Trì Nguyệt lại không thể sinh con, đối với Lý Lăng Húc mà nói không hề có tính uy hiếp, Lý Lăng Húc cũng sợ bị người ta nói bản thân vong ân phụ nghĩa, năm đó hắn có thể leo lên ngôi vị hoàng đế, công lao của Túc Thân Vương không thể không kể đến, vì biểu hiện bản thân nhân nghĩa, Lý Lăng Húc liền nghe theo kiến nghị của Đồ Thập Mị ban ân cho Lý Trì Nguyệt. Mời các bạn đón đọc Phu Nhân Tại Thượng của tác giả Minh Dã.
Phất Huyền Thập Tam Khúc
Đại Tần gót sắt chinh phạt Giang Bắc, diệt Yến, vong Lương. Thân là công chúa mất nước, không thể không vào cung hầu hạ Đại Tần quân vương. Công chúa của phi tử bị vứt bỏ cải trang hồi cung, chỉ vì mẹ đẻ nổi lên Thập bát tái đại kế. Dưới cây ngô đồng gặp nhau, gặp thoáng qua trong cung thất. Thâm cung vắng lạnh, thật giả khó phân. Chần chờ, trù trừ, bồi hồi, tiền đồ mờ mịt. Tranh sủng, ẩn nhẫn, bảo hộ lẫn nhau, gần trong gang tấc. Hồng nhan chóng già, có muốn vì chính mình sống một lần không? Mạch đàn xa thẳm, tiếng tỳ bà vang, mười ba khúc tấu hoàn. Dư âm bên trong, hãy xem thiên hạ, phượng hoàng đậu nơi nào? ***  Nhân vật chính: Mộ Dung Yên, Phù Trừng, Trương Linh Tố, Tạ Tửu Tửu Phối hợp diễn: Thanh phu nhân, Hồng Loan, Đàn Hương, Cẩu hoàng hậu. *** Lời nói đầu: Có những người, cả đời không gặp được người đối đãi thật tình, chỉ có thể phí thời gian theo năm tháng. Có những người, gặp cũng không biết quý trọng. Nhân sinh ngắn ngủi chỉ có mấy chục năm. Đến tột cùng còn muốn phí thời gian bao lâu? *** Gió lạnh thổi chầm chậm, lùa vào trong sơn đạo, lá đỏ hai bên sườn núi, lất phất bay xuống. Một chiếc xe ngựa đứng ở trong sơn đạo, Tư Mã Yên nâng tay nhấc màn xe lên, im lặng nhìn về phía điểm cuối sơn đạo, dường như đang chờ đợi cái gì đó? "Mẫu thân, chúng ta muốn đi đâu?" Thanh âm non nớt của Khánh nhi bỗng nhiên vang lên từ trong thùng xe. Tư Mã Yên quay đầu ôn nhu cười với Khánh nhi, nói: "Khánh nhi ngoan, đợi thêm một lát nữa, được không?" Nói xong, vươn tay đem Khánh nhi ôm vào trong lòng. Hôm nay Trừng nhi và Lan Thanh tẩu tẩu nhất định sẽ thành công, Khánh nhi tuy là nhi tử của Công chúa, nhưng mà cũng coi như là huyết mạch của hoàng thất. Từ xưa khi giang sơn đổi chủ, luôn có những gia tộc mang dã tâm, cắt cứ xưng vương, Khánh nhi ở lại trong thành Kiến Khang, chỉ có thể trở thành chướng ngại vật đối với mưu tính của Trưng nhi, chi bằng-- Đưa Khánh nhi đến nơi hắn nên đến, mẫu tử trong thiên hạ đều liền tâm, cốt nhục chia lìa như vậy, dù sao cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì. "Cộc cộc! Cộc cộc! Cộc cộc!" Tiếng vó ngựa vang lên, Trương Linh Tố cưỡi ngựa xuất hiện ở trong tầm mắt của Tư Mã Yên -- "Yên nhi!" Trương Linh Tố mang nét tươi cười tràn đầy gương mặt, ra roi thúc ngựa chạy về phía Tư Mã Yên. "Ta cũng không chạy mất, ngươi cưỡi ngựa chậm một chút..." Tư Mã Yên nhìn thấy mái tóc đen của Trương Linh Tố toán loạn, nhịn không được cười nói. Trương Linh Tố ghìm ngựa dừng trước xe ngựa, đột nhiên nhảy lên xe ngựa, không thấy rõ Khánh nhi đang ở trong xe ngựa, liền vội vàng ôm Tư Mã Yên vào trong lòng, thâm tình nói: "Lần này, ngươi mơ tưởng lại rời đi!" "Khánh nhi ở đây...Ngươi như vậy để cho hắn nhìn thấy..." Trong lòng Tư Mã Yên vô cùng ấm áp, lại xấu hổ vì có hài từ ở bên cạnh, vội vàng đẩy Trương Linh Tố, "Sau này ta đi đâu, ngươi đều sẽ theo đó, ta sao lại rời đi?" "Ha ha." Trương Linh Tố bật cười buông lỏng Tư Mã Yên ra, cúi đầu nhìn về phía Khánh nhi ở trong lòng Tư Mã Yên, nhịn không được vươn tay ra, vuốt lên mặt Khánh nhi một chút, "Khánh nhi đừng sợ." "Mẫu thân!" Khánh nhi bĩu môi, ôm chặt lấy thân mình Tư Mã Yên, vùi đầu trốn vào lòng Tư Mã Yên, "Con sợ..." Tư Mã Yên ôn nhu trấn an Khánh nhi, thán thanh nói: "Khánh nhi đừng sợ, đừng sợ..." "Đường đường là tiểu nam tử hán, thế nhưng lại sợ một nữ nhân như ta?" Trương Linh Tố thất vọng lắc đầu. "Hắn là bị dọa sợ." Tư Mã Yên trừng mắt liếc Trương Linh Tố một cái, "Bộ dáng phong trần mệt mỏi này của ngươi, vươn tay liền vuốt lên mặt người ta, có thể không sợ sao?" "Khụ khụ." Trương Linh Tố ho khan hai tiếng, áy náy mỉm cười, nói với Khánh nhi, "Khánh nhi đừng sợ, có ta ở đây, không có ai dám khi dễ ngươi..." Nói xong, Trương Linh Tố xuống xe ngựa, nhặt lên một nhánh cây trên sơn đạo, tay trái nắm chặt cánh cây, cười nói với Khánh nhi, "Không tin, ngươi nhìn xem?" Khánh nhi chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, từ trong lòng Tư Mã Yên ló cái đầu ra, kinh ngạc nhìn Trương Linh Tố múa kiếm ào ào bên sơn đạo. "Khánh nhi, ngươi phải lớn lên nhanh một chút, chờ đến khi ngươi có thể cầm kiếm, ta sẽ dạy võ công cho ngươi, thế nào?" Trương Linh Tố bỗng nhiên ngừng lại, nháy mắt với Khánh nhi. Mời các bạn đón đọc Phất Huyền Thập Tam Khúc của tác giả Lưu Diên Trường Ngưng.
Khom Lưng
Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: "  “Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? ” [1]Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh. Sau đó… Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại. “Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi…” Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai. “Rốt cuộc, còn… bao lâu nữa?” Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở. “Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi”. Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh. … Có một câu nói rằng: Ngụy Thiệu: “Trẫm là một cầm thú, biết không? Tiểu Kiều: “Hừ, súc sinh mới đúng!” … Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi. Nội dung: trọng sinh xuyên không, tình yêu chiến tranh *** Phải nói truyện này mới thấy tên là mình ko muốn đọc :)) tại nếu chỉ nhìn qua vậy thôi thì khó hiểu quá, cũng ko hấp dẫn. Đọc rồi mới hiểu ý nghĩa của cái tên, truyện cũng hay hơn mình nghĩ nhiều.   “Khom lưng” có bối cảnh cuối thời Đông Hán, khi quân phiệt các nơi nổi dậy mạnh mẽ hỗn chiến tranh giành bờ cõi, bành trướng thế lực. Nam chính là Quân Hầu Nguỵ Thiệu lừng lẫy phương Bắc. Tuổi ngoài 20 nhưng dã tâm lớn, từ năm 17 tuổi đã nối nghiệp dòng tộc thống lĩnh quân đội Ngụy thị được xem như hùng mạnh nhất bấy giờ, đem binh sát phạt, gầy dựng cơ nghiệp. Vó ngựa của Ngụy Thiệu đi đến đâu là thảm sát đến đó, máu đổ như sông, thây chất như núi, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Sát khí từ chàng tỏa ra khiến người xung quanh phải rét run và nể sợ, chàng là cơn ác mộng mà kẻ địch nghe đến tên phải kiêng kị, muôn dân ko ai dám mạo phạm. Mục tiêu của chàng là thống nhất tứ phương, kiêu ngạo xưng Đế và trả thù họ Kiều – kẻ thù ko đội trời chung của họ Nguỵ, bởi tướng quân đời trước nhà Kiều đã gián tiếp hại chết phụ thân và huynh trưởng chàng. Định mệnh cho nữ chính chúng ta xuyên không trở thành nữ nhi họ Kiều :)) Kiều gia đang trên đà lụn bại, đành phải đưa trưởng nữ cầu thân với Ngụy Thiệu nhằm nương nhờ thế lực Ngụy gia, đồng thời xóa bỏ hận cũ. Nữ chính Tiểu Kiều giúp tỷ tỷ chạy trốn sau đó được gả đi thay chị, chính thức trở thành thê tử Ngụy Thiệu. Nàng vì nằm mộng thấy hậu quả thảm khốc từ kiếp trước mà lấy đó làm kinh nghiệm ngăn cản những nguy hiểm xung quanh, phá bỏ ngăn cách 2 nhà Ngụy – Thiệu. Ngày đại hôn ở Tín Đô, Ngụy Thiệu ko thèm liếc đến nàng nửa con mắt, chàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ vì cuộc liên hôn này mà tha thứ cho Kiều gia. Suốt khoảng thời gian đầu, Ngụy Thiệu luôn hờ hững với Tiểu Kiều. Còn nàng tuy nhỏ hơn chàng nhiều tuổi nhưng thông minh, xinh đẹp, lại hiểu lý lẽ. Nàng biết rõ mục đích mình bước vào cửa Ngụy gia là gì, tất cả cũng chỉ vì sự an nguy của gia tộc, vậy nên nàng luôn nhẫn nhịn, vô tình mà cũng như cố ý lấy lòng người nhà họ Ngụy, mong một ngày nào đó Ngụy Thiệu và nàng tình nồng ý đượm mà chàng sẽ bỏ qua mối thù với Kiều gia. Cuối cùng nàng đã làm được, còn thành công biến Ngụy Thiệu trở thành đệ nhất thê nô nhà Hán, danh tiếng chàng sợ vợ ko ai ko biết. =)))))))) Thật ra vì hình tượng của Ngụy Thiệu được xây dựng quá mức sắt đá và uy dũng, hơn nữa chàng hoàn toàn có cơ sở để hận nhà họ Kiều, nên mình đã hy vọng phân đoạn chàng lạnh nhạt với Tiểu Kiều dài hơn một chút, tình cảm nên thấm từ từ, mình vẫn thấy chàng có tình cảm với Tiểu Kiều hơi nhanh, mặc dù theo mạch truyện cũng được xem là hợp lý. Riêng về Tiểu Kiều, nàng khéo léo nhưng cũng cực nguyên tắc, lúc đầu mình hơi khó hiểu sự cứng nhắc này của nàng, nhưng về sau thì mình dần nhận ra một điều, nàng đã chịu uất ức gả cho một nam nhân coi thường gia đình mình như vậy, luôn đặt mình ở thế phải nhún nhường, nên nàng làm vậy cũng là cách duy nhất để giữ lại tôn nghiêm của nàng. Quá trình 2 người phát triển tình cảm quả thật ko dễ dàng, cứ bên nhau được ít ngày là Ngụy Thiệu phải xuất binh đánh trận, hơn nữa cả 2 lại giận dỗi nhau ko ít lần. Trong một lúc nào đó, mình đã mong nữ chính có thể hiểu rõ hơn sự mất mát của nam chính mà thông cảm cho sự ngang ngược của chàng một chút. Dù biết người hại chết họ là ông của nữ chính, nàng trừ cái họ Kiều ra thì hoàn toàn vô can, nhưng người tử trận lại là cha và anh của nam chính, nỗi đau đó tê tâm liệt phế biết bao nhiêu, và sự cố đó cũng góp phần ko nhỏ hình thành nên một Ngụy Thiệu tàn ác như thế. Nàng một lòng muốn bảo vệ người nhà, chàng một lòng muốn rửa hận cho người thân, 2 người cố chấp yêu nhau nhưng cũng cố chấp ko buông bỏ chấp niệm cũng như sứ mệnh. Chàng ngoài mặt yêu thương sủng ái nàng nhưng cũng chưa bao giờ ngừng đau khổ dằn vặt bên tình bên hiếu, nàng thì kiên nhẫn, dịu dàng mở từng cánh cửa đang ngăn cản cả 2, lấy sự ấm áp của mình làm tan chảy băng giá trong lòng chàng. “Man Man, ta không phải là người lương thiện, từ khi nàng gả cho ta đến nay vẫn làm tốt mọi điều, nàng hiền lành lương thiện, những ngày qua lại bị hoảng sợ và oan ức như thế. Trong lòng ta biết cả, nhưng nếu một ngày ta chưa buông được hận thù, thì ngày đó ta và nàng không thể khắng khít không còn ranh giới. Cho ta thời gian nhé, để ta suy nghĩ cho rõ ràng.” Lúc Nguỵ Thiệu nói những lời này, thật ra chàng đã có sự lựa chọn của mình từ lâu rồi, chỉ có điều chàng đang trong quá trình sẵn sàng cho điều đó mà thôi. Vì quá trình này quá dài, quá chông gai nên đến đoạn Tiểu Kiều bằng lòng chờ chàng tha thứ còn Ngụy Thiệu bỏ qua hận thù đã khiến mình thật sự xúc động. Bỏ lại tướng sĩ, một mình chàng cưỡi ngựa quay về trong đêm tìm nàng và nói hết nỗi lòng mình, ko ai ngờ một Quân Hầu người người khiếp sợ lại thốt ra được những câu nói vô cùng động lòng người. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng làm vợ, đối xử với ta như thế này?” “Thật ra từ rất lâu rồi ta đã muốn nói với nàng câu đó, lòng ta thương nàng.” “Được làm phu quân của nàng chính là điều may mắn nhất đời này của Nguỵ Thiệu ta. Thế mà trước tới nay, ta chỉ luôn miệng nói yêu nàng, trao lòng ta cho nàng, muốn nàng toàn tâm toàn ý đối với ta, bản thân ta lại lấy lý do thù nhà mà chưa bao giờ chịu nhịn, cũng chưa từng suy nghĩ cho nàng lấy một lần, nói về tự đại và ích kỷ, cõi đời này còn ai có thể sánh cùng ta…” Ngụy Thiệu ko sợ trời ko sợ đất lại vì vị thê tử đầu ấp tay gối với mình mà dần bao dung hơn, từ một người ngang tàn, hung bạo chàng từng bước trở nên khiêm nhường, mở rộng tầm mắt nhìn thấu nhân gian, xóa bỏ mối hận xưa, từng bước trưởng thành xứng đáng với danh xưng Đế Vương. Tiểu Kiều hiểu chuyện, thấu tình đạt lý, cúi mình đúng lúc, kiên cường đúng thời điểm, dần dần dùng tình cảm chân thành cảm hóa mãnh hổ Ngụy Thiệu. Khom lưng, là vậy đó! Ngoài những cảnh tình cảm giữa nam nữ chính, mình còn rất thích các đoạn Ngụy Thiệu cầm quân đánh trận. Khí thế áp đảo và bản lĩnh bức người của chàng khi tiêu diệt kẻ thù làm mình thật sự hưng phấn. Mình thuộc dạng thích nam nữ chính cường, nên hình tượng Yên Hầu U Châu danh chấn bốn phương của Ngụy Thiệu vô tình cũng hợp với sở thích của mình lắm, dẫu mỗi lúc tính thê nô của chàng bộc phát làm mình cũng hơi buồn cười và có chút nhớ Nguỵ Thiệu lạnh lùng của những chương đầu :)). Mình cũng đánh giá cao lòng hiếu thuận của Nguỵ Thiệu, Quân Hầu đầu đội trời chân đạp đất uy danh vần vũ như chàng về đến nhà lại chưa bao giờ quên quỳ xuống vấn an tổ mẫu cùng mẫu thân, 1 dạ 2 thưa. Sự đối nghịch này tạo nên một Nguỵ Thiệu rất nam tử hán. Nữ chính được miêu tả là có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành nên cũng khiến ko ít nam nhân thầm thương trộm nhớ, một trong số đó là Ngụy Nghiễm, cũng là nam phụ khiến mình ấn tượng nhất. Chàng đáng thương đến tội, được nuôi nấng từ nhỏ trong Ngụy gia, lớn lên trở thành mãnh tướng kề cạnh Ngụy Thiệu. Chàng tuy luôn thắc mắc về địa vị giữa mình và Ngụy Thiệu dù luận về tài năng chàng ko hề thua kém, vậy mà chàng vẫn thương Ngụy Thiệu như em ruột, hết lòng phò tá, trung thành với Hán thất. Ngờ đâu một ngày phát hiện ra trong người mình đang cuộn chảy dòng máu Hung Nô – dòng tộc mà chàng luôn coi là kẻ thù của người Hán. Chàng từng phải đau đớn thừa nhận bản chất ác độc của Hung Nô ko hề biến mất bên trong chàng, thừa nhận chàng đố kị với Ngụy Thiệu, nhưng chàng cũng ko nhận ra rằng mình đã năm lần bảy lượt từ chối sự mời mọc từ Hung Nô, rằng chàng hết lòng kính trọng tổ mẫu, rằng chàng hối hận, xấu hổ biết bao nhiêu khi nhận ra tình ý của mình dành cho Tiểu Kiều. May mắn thay từ đầu đến cuối Ngụy Thiệu chưa bao giờ trở mặt hóa hận với Ngụy Nghiễm, hai người tuy xảy ra mâu thuẫn, đường ai nấy đi, ko cùng chí hướng nhưng vẫn một lòng xem nhau là “biểu huynh”, là “nhị đệ”. Kết thúc chương truyện của Ngụy Nghiễm là chàng bỏ lại Hung Nô, thúc ngựa chạy đến một nơi nào đó ko ai biết, cũng ko để lại một lời hứa hẹn trở về nào. Đến cuối cùng chàng vẫn cô đơn như thế, giang sơn rộng lớn, có chỗ nào cho chàng ko? Những nhân vật còn lại cũng có vai trò riêng, thêm thắt nhiều tình tiết thú vị cho truyện, như tổ mẫu, vợ chồng Đại Kiều – Bỉ Trệ, Kiều Từ, Tô Nga Hoàng, v.v… Khép lại truyện là một kết thúc viên mãn điển hình, Nguỵ Thiệu cuối cùng cũng đã thực hiện được lời hứa ở trên đỉnh ngọn núi năm nào: xưng Vương thiên hạ, phong Hậu cho thê tử, đời đời kiếp kiếp ko xa. 25-02-2019 – Quinn    Mời các bạn đón đọc Khom Lưng của tác giả Bồng Lai Khách.
Huyện Lệnh Rất Bận!
Huyện lệnh (Hách Liên Minh Kính): Ta đây rất bận, thực sự rất bận! Ngoài việc khám nghiệm tử thi để phá án còn phải đi theo bảo hộ Đại tiểu thư, bắt phi tặc cùng tấn công Hồng Liên giáo, ngươi nói xem ta có bận hay không? Đại tiểu thư (Mộ Dung Hi Nguyệt): Bổn tiểu thư ta đây tốt bụng lắm mới cho ngươi làm thủ hạ ở cái huyện nhỏ này, ngươi phải tu mấy kiếp mới được, vậy mà dám chê bổn tiểu thư đây vướng tay vướng chân! Phi tặc ( Sở Yên): Muốn bắt ta, vậy phải xem ngươi có bản lãnh hay không, trước hết học khinh công đi rồi hãy nói chuyện với ta. Giáo chủ (Hạ Lan Yên): Tiểu Kính Kính, làm một huyện lệnh nhỏ có gì tốt, không bằng theo tỷ đây, toàn bộ Hồng Liên giáo đều thuộc về ngươi. *** Ba năm sau --------- Màn đêm buông xuống, hôm nay là đêm không trăng, trong bầu trời đêm tối chỉ có vài ngôi sao lấp lánh, vạn vật ngủ say, tất cả đều bao trùm trong màn đêm. Một đạo ngân quang phá vỡ đêm tối, chỉ nghe một tiếng thét trên mái hiên, một hắc y che mặt vai trái trúng ám khí, chân không vững suýt nữa ngã từ trên mái hiên xuống, theo bản năng quay lại phía sau. Một hắc y khác cũng che mặt thi triển khinh công đuổi sát tới, chẳng qua là một nửa mặt nạ hoàng kim trong màn đêm phá lệ chói mắt. "Trốn không thoát, quan ngân đâu?" Thanh âm lạnh lùng như cũ, lạnh như băng không mang theo một tia tình cảm. Tên nam tử kia kêu Thảo Thượng Phi che mặt khinh thường cười một tiếng "A a, Thảo Thượng Phi ta bại trong tay Thưởng kim liệp nhân Kim Yến Tử đại danh đỉnh đỉnh cũng coi là còn chút thể diện đi." Dứt lời rút phi tiêu trên vai ra, phong bế huyệt đạo cầm máu "Dầu gì cũng từng làm phi tặc lại không thể cho ta một con đường sống sao?" Nàng đuổi hắn suốt ba ngày, làm cho hắn không có cơ hội để xả hơi nữa. "Kim Yến Tử không nói tình cảm, chỉ nhận tối hậu thư. Lúc làm phi tặc chẳng qua là vì sở thích cá nhân, muốn lấy của người giàu giúp người hoạn nạn thôi." "Xem ra là không thương lượng được rồi." Thảo Thượng Phi cam chịu nói "Muốn nói cho ngươi biết quan ngân nơi nào cũng không phải là không thể, đáp ứng ta hủy bỏ lệnh truy nã, ta liền nói cho ngươi biết." "Đó là chuyện của quan phủ." Mời các bạn đón đọc Huyện Lệnh Rất Bận! của tác giả Tế Dương Phi Vũ.