Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ánh Trăng Sáng Thay Thế Của Nam Chính Cặn Bã

Tên Hán Việt: Cặn bã thế thân ánh trăng sáng. Số chương: 70 chương - 3 PN Bìa: Chị Tâm - HNC Editor: Tiểu Màn Thầu Kiểu Trịnh xuyên thành nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết về giới giải trí. Bởi vì người nữ phụ mà Kiều Tịnh xuyên vào có ánh mắt cùng khí chất tương tự nữ chính - người mà nam chính để trong lòng nên cô trở thành thế thân cho nữ chính, đến khi chính chủ trở về thì cô liền bị nam chính hắt hủi. Kết cục của nguyên thân Kiều Tịnh rất thê thảm, vì vậy cô phải đảm nhận sứ mệnh, trải qua hết mọi chuyện trong cốt truyện, mới có thể đi đầu thai chuyển kiếp. Kiều Tịnh không còn cách nào khác, đành phải trải qua hết cốt truyện để chờ chết, bất quá nam chính, anh ta lại không muốn chia tay, cho dù đã trải qua hết cốt truyện, chỉ là ~.~ Chỉ là, cô không chết!!! Hệ thống thông báo một tiếng: " Xin mời lựa chọn, tiếp tục sống ở thế giới này đến hết quãng đời còn lại, hay nhanh là nhanh chóng đi đầu thay?" Nam chính cười âm hiểm: " Không muốn chết nữa sao? Vậy cả đời này đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn." - - trên ngực có nốt chu sa, mất đi chính là mất mạng. Lưu ý nhỏ: 1. Nữ chính xinh đẹp, tính cách yếu đuối. 2. Đoạn trước nam chính là một nam cặn bã, vô cùng cặn bã, về sau trở thành kẻ si tình, vô cùng si tình, chỉ yêu duy nhất một mình nữ chính, không yêu thích xin đừng đọc. *** Thể loại: Hiện đại, xuyên sách, hệ thống, nữ phụ, ngược nam, cường thủ hào đoạt, nam chính bệnh xà tinh Tình trạng: Hoàn convert Review bởi: Tuno - fb/hoinhieuchu Chỉnh ảnh: Tâm Chú thích: bệnh xà tinh = bệnh thần kinh, nam chính có tình yêu không bình thường với nữ chính, có tiềm chất biến thái. Chú thích: Bạch nguyệt quang (ánh trăng sáng): ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. Xuất phát từ tiểu thuyết《Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng》của Trương Ái Linh.  Thẩm Luân từng có một tình yêu thời thanh xuân tươi đẹp khiến hắn nhớ mãi không quên, để rồi nhiều năm về sau, dù gặp gỡ rất nhiều đoá hoa xinh đẹp khác, cô gái năm ấy vẫn mãi là “ánh trăng sáng” tưởng như bất diệt trong lòng hắn. Nhưng rồi một ngày nọ, Thẩm Luân gặp được một cô minh tinh nhỏ có ánh mắt quen thuộc tựa bóng dáng năm nào….  Trong nguyên tác, Thẩm Luân bao dưỡng nguyên thân Kiều Tịnh vì cô có đôi mắt cùng khí chất giống như tình đầu của mình, nhưng khác với Đường Diễn trong “Nữ phụ chia tay hàng ngày”, có thể nói Thẩm Luân là một gã đàn ông si tình, vì dù là kim chủ của nguyên thân nhưng hắn không hề động vào cô. Nếu những bức ảnh giúp con người ta lưu giữ ký ức, thì đối với Thẩm Luân, Kiều Tịnh chính là hoá thân của môt con búp bê xinh đẹp mang bóng dáng người cũ mà hắn thỉnh thoảng mang ra ngắm nhìn tưởng niệm. Mối quan hệ giữa hai người chỉ là một giao dịch máy móc, nhưng rồi Kiều Tịnh đã phạm phải một sai lầm nguy hiểm, một sai lầm đủ khiến cô rơi vào địa ngục không lối thoát: cô đã yêu kim chủ của mình. Trong tình yêu có một nguyên tắc bất di bất dịch, đó là không phải cứ cho đi tình yêu thì sẽ nhận lại tình yêu, mà kẻ như Thẩm Luân thì sao có thể yêu một thế thân hắn dùng tiền mua được chứ?  Kiều Tịnh mở mắt ra đã phát hiện mình xuyên thành một nữ phụ lót đường trong cuốn tiểu thuyết về giới giải trí. Trong nguyên văn vì có đôi mắt giống với nữ chủ nên nguyên thân được nam chủ bao dưỡng, trở thành một thế thân, thẳng đến lúc nữ chủ trở về nước thì bị vứt bỏ. Cuối cùng vì tranh đấu với nữ chủ mà bị nam chính và nam phụ phong sát, rơi vào nghiện ngập rồi chết thảm. Kiều Tịnh cực kì sợ hãi, muốn thoát ngay khỏi vận mệnh lót đường nhưng rất tiếc: câu chuyện này tuyệt đối không phải nữ phụ nghịch tập. Kiều Tịnh bị một hệ thống quản chế, ép buộc phải đi theo kịch tình, nếu không sẽ hồn phi phách tán. Thì ra Kiều Tịnh là một luồng u hồn đến từ thế giới khác, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chỉ có thể đi chuyển thế đầu thai, chứ không có cách nào trở lại kiếp trước đươc nữa, vì dù sao ở trong thế giới của mình, cô đã là một người chết. Để giữ mạng sống, cũng để dành chút tài sản lo cho bà ngoại, người thân duy nhất của nguyên thân, Kiều Tịnh đành lá mặt lá trái chung sống với Thẩm Luân, chấp nhận làm thế thân cho hắn giống như nguyên văn. Nhưng dù che giấu thế nào thì sự chán ghét, ghê tởm của Kiều Tịnh dành cho Thẩm Luân vẫn bị hắn phát giác: rõ ràng là căm ghét mà trước mặt vẫn tươi cười giả tạo với hắn, lúc nào cũng trưng ra khuôn mặt nịnh nọt, yếu đuối, vậy sau lưng thì sao? Càng khó hiểu, càng tò mò, thì Thẩm Luân lại càng muốn quan sát kỹ để tóm được cái đuôi của con hồ ly Kiều Tịnh, và rồi cuối cùng lại thích cô lúc nào không hay… Kiều Tịnh hiện tại không còn là bản thể - người yêu Thẩm Luân điên cuồng nữa, cô là một linh hồn trở về từ cõi chết, là kẻ biết rõ ràng nhất kết cục thê thảm của nguyên thân, vậy thì làm sao mà Kiều Tịnh có thể động lòng trước tình yêu của Thẩm Luân được? “Anh ta luôn miệng nói thích tôi, yêu tôi, nhưng anh ta hiểu cái gì gọi là tình yêu sao? Sợ rằng trong suy nghĩ của anh ta, yêu chỉ là sự cưỡng ép, chiếm đoạt mà thôi! Quên đi!”  Con đường chinh phục tình yêu của Thẩm Luân hết sức gập ghềnh, hiểm trở. Yêu mà không được đáp lại, khiến Thẩm Luân từ một kẻ lạnh lùng, cao ngạo, ngày càng trở nên hung ác, biến thái, hắn luôn muốn kiểm soát Kiều Tịnh, muốn chiếm hữu rồi giam cô trong lòng bàn tay mình: “Hắn không chiếm được nàng, dù hắn làm bất cứ điều gì cũng không thể khiến nàng mảy may rung động, quên đi, tốt nhất là giết chết nàng, để không ai trên cõi đời này có được nàng…” Liệu đến cuối cùng, Thẩm Luân có giành được trái tim của Kiều Tịnh không? Hay mối quan hệ của hai người sẽ mãi là một cuộc rượt đuổi không hồi kết trong cái vòng luẩn quẩn của kẻ yêu và người bị yêu?  Truyện ngược nam tuyệt đối, bá đạo tổng tài hay hệ thống quản chế chỉ là mây bay, nữ chính lạnh tâm, lý trí, truyện là cuộc hành trình huấn luyện nam chính từ ác khuyển thành chó nhà ???????? Nam chính tuy hơi bệnh xà tinh nhưng được cái dứt khoát, rõ ràng, khi xác định yêu nữ chính thì rất chung thuỷ, xử lý tình cũ + tiểu tam nhanh gọn, biết nhân nhượng, nhường nhịn nữ chính (tuy rằng đến phút cuối vẫn phát bệnh). Đoạn chuyển biến tình cảm lúc cuối của cặp đôi chính cũng được tác giả xử lý rất khéo nên truyện kết thúc hợp lý mà vẫn ngọt ngào! Đề cử!   *** “Thực sự anh rất khó chịu, không tin em sờ thử đi.” Thẩm Luân tiến lại gần khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, trong không khí đều tràn ngập hormone nam tính, mặt cô ửng đỏ, ánh mắt ánh nóng bỏng, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, thật là ngứa ngáy, bàn tay của cô bị anh kéo xuống phía dưới. Khi cô sờ đến vật nam tính kia, nó đang chờ cơ hội xuất đầu lộ diện, cô cắn môi, hận không thể đạp anh xuống giường. “Anh thật là đồ không biết xấu hổ! Đồ thần kinh!” Hơi thở trở nên rối loạn, gương mặt ửng đỏ, cô nhắm mắt lại mắng anh. Cô càng mắng, anh càng cảm thấy hưng phấn, tiến đến gần khuôn mặt trắng nõn của cô, nói lời ái muội: “Em cứ việc mắng đi, lặp đi lặp lại chỉ có mỗi hai câu, muốn anh chỉ em cách mắng người không?” Thẩm Luân cởi từng nút áo của cô ra, làn da tin tế lộ ra trước ánh đèn mờ ảo, Thẩm Luân nhìn đến mê muội. Anh ngẩng đầu, đôi mắt nhu hoà nhìn thẳng vào cô, hôn lên cần cổ trắng nõn của cô. Kiều Tịnh lười giãy giụa, đối với việc không biết xấu hổ của anh, cô cũng đã từng lãnh giáo. “Anh làm nhanh lên.” Cô khẽ nói một tiếng. Nhắm hai mắt lại, ngậm chặt miệng không muốn phát ra tiếng rên rỉ. Thẩm Luân khẽ cười bên tai cô, ngay sau đó cô bị anh bế lên trên, thân dựa vào đầu giường, thừa dịp đó anh tiến vào. Sau khi sự hoảng loạn qua đi, cô đưa tay muốn tắt cái đèn đặt trên đầu giường. “Đừng mà.” “Em nằm mơ đi!” “Á.” [ Đoạn trên tỉnh lược hai ngàn từ] Ngày hôm sau, Kiều Tịnh nằm trên giường suốt cả buổi sáng, gần 11 giờ trưa mới rời giường, cô đen mặt, mấy ngày kế tiếp không cho Thẩm Luân một sắc mặt tốt. Thể xác và tinh của anh đều cảm thấy sảng khoái, đối với những yêu cầu của cô, anh không dám làm trái. “Thiệt là chuyện gì cũng sẽ đồng ý?” Buổi tối, Kiều Tịnh trang điểm xinh đẹp chuẩn bị đi ra ngoài, hôm nay cô có hẹn với Dương Diệu Nhiên đi đến quán bar chơi. Tuy sắc mặt Thẩm Luân bình thản, nhưng giữa đêm, anh không thể ngồi yên ở nhà, liền gọi điện thoại cho đám Chu Xuyên. Chu Xuyên ngạc nhiên nói: “Hả, anh thực sự muốn ra ngoài chơi à?” “Đừng nói lời vô nghĩa, địa điểm tôi quyết định.” Thẩm Luân cúp điện thoại, thay quần áo liền đi ra ngoài. Trong quán bar, Chu Xuyên gọi cho Tiền Lập cùng một số bạn bè khác đến đây, bọn họ nhìn thấy sắc sắc mặt Thẩm Luân không tốt, cho nên không dám lên tiếng trêu chọc anh, kết quả nhìn theo tầm mắt của anh, lập tức phát hiện ra Kiều Tịnh và Dương Diệu Nhiên, lúc này ánh mắt của mọi người khi nhìn đến anh càng trở nên vi diệu. Vẻ mặt của Tiền Lập là bình tĩnh nhất. Anh ta đã sớm nói qua Thẩm thiếu vô cùng yêu thương vị hôn thê kia rồi mà, nghiễm nhiên muốn quản thật chặt vợ của mình. Ban đầu đám người của Chu Xuyên còn bán tín bán nghi, nay đã được chứng kiến tận mắt. Ngoài trừ cảm thán Thẩm thiếu đã rơi vào lưới tình, hơn nữa bọn họ còn vô cùng tò mò về Kiều Tịnh, rốt cuộc cô thần thông quản đại như thế nào, lại có thểđem tình thánh Thẩm Luân nắm trong lòng bàn tay. Thậm chí chết mê chết mệt cô như vậy ————//——//———- * Editor: Chắc đám Chu Xuyên sẽ nói “Tình anh em chắc có bền lâu”. Mời các bạn đón đọc Ánh Trăng Sáng Thay Thế Của Nam Chính Cặn Bã của tác giả Ngọc Cốt Tán.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạch Thủ Yêu Sư
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Bạch Thủ Yêu Sư của tác giả Hắc Sơn Lão Quỷ. Kẻ cùng hung cực ác, mẫn diệt nhân tính, gọi là "Nhân tiêu" ! Kẻ lõi đời khéo đưa đẩy, am hiểu sâu nhân tình, gọi là "Nhân tinh!" Kẻ hung thần ác sát, giết người như ngóe, gọi là "Nhân đồ!" Như vậy, kẻ làm việc ba vân quỷ quyệt, đa trí như yêu thì gọi là. . . *** REVIEW Bạch thủ yêu sư-Hắc sơn lão quỷ Người khác xuyên qua có bàn tay vàng, tư chất nghịch thiên, hệ thống tuỳ thân. Hắn xuyên qua có cái huynh trưởng ngưu bức- tuyệt thế thiên tài, nói là yêu nghiệt cũng không đủ, tu đạo ba chục năm bằng người khác tu cả đời, đăng đỉnh Tiên Đạo. Gì cơ ? kịch bản sai sai, hắn mới là nhân vật chính cơ mà ??? Dưới bóng cây mát của huynh trưởng, Phương gia lão nhị rung đùi nằm hưởng thụ, sáng đi thanh lâu chém hồ yêu, chiều rải tiền chào hỏi lão bách tính, an an ổn ổn làm cái phong lưu phóng khoáng công tử ca. Đột nhiên, triều đình truyền tin đến, huynh trưởng ngỏm rồi. Xong, lần này xong con bê. Cả thiên hạ chú mục Phương gia, lão đại ngỏm rồi, lão nhị là cái công tử ca phế vật, thao thiết thịnh yến chia cắt Phương gia của cải, sắp đến rồi ? Liễu Hồ thành có cái gia đình bình thường, sinh ra hai cái hài tử. Lão đại vạn cổ khoáng thế yêu nghiệt, đè ép một thời đại không thở nổi, lão nhị…chẳng lẽ lại là cái thường nhân ? Phương gia lão nhị từ cái công tử bột mặt trắng nhỏ, thoắt biến gáy lên tiếng hót kinh người. Phương gia, không-có-cái-người-bình-thường. Huynh trưởng quy tiên, từ nay đến hắn gánh Phương gia, đạp lên con đường còn dang dở của huynh trưởng. Phương gia lão đại nổi tiếng thiện nhân, thanh liêm công chính. Phương gia lão nhị âm hiểm xảo trá, không từ thủ đoạn. Nhưng bọn hắn cùng chung cái mục đích-cứu vớt thương sinh. Thế đạo này quá loạn. Quần ma loạn vũ, bách yêu dạ hành. Nhưng yêu ma nhiều khi, không đáng sợ bằng nhân tính. Cùng hung cực ác, mất đi tính người, gọi là “Nhân tiêu”. Lõi đời khéo đưa đẩy, am hiểu nhân tính, gọi là “Nhân tinh” Hung thần ác sát, giết người như ngoé, gọi là “Nhân đồ” Cả thiên hạ đều biết Phương gia lão đại tư chất kinh người, nhưng không ai biết Phương gia lão nhị trí kế như yêu. Bạch thủ yêu sư là cuộc phiêu lưu của Phương Nhị, hắn vốn dĩ không muốn mạnh lên, chỉ muốn sáng tôí ăn bám phụ mẫu. Ai cho các ngươi cái quyền hại chết ta huynh trưởng? Giết người-Đền mạng. Truyện đan xen giữa các màn đấu trí kinh điển, tình tiết hài hước nhưng cũng điểm xuyết những giây phút lắng đọng khiến độc giả rơi nước mắt. Nhưng ta xin phép không spoil tại đây mất hay, he he. Truyện đang ra nên các đạo hữu cân nhắc nhảy hố, mỗi ngày 2 chương già trẻ gái trai không gạt. Điểm trừ là hệ thống tu luyện không quá rõ ràng, dẫn đến thực lực của từng cảnh giới hơi mơ hồ, nhưng nhân vô thập toàn, theo đánh giá của cá nhân ta - đáng đọc. *** Tóm tắt Bạch Thủ Yêu Sư là một bộ truyện huyền huyễn, kể về cuộc hành trình tu tiên của một chàng trai xuyên việt tên là Phương Nhị. Phương Nhị vốn là một dân văn phòng bình thường, nhưng trong một lần gặp nạn, anh đã xuyên việt đến một thế giới tu tiên. Tại đây, Phương Nhị gặp được cô gái xinh đẹp tên là Tiêu Tuyết, và cả hai đã trở thành bạn đồng hành. Dưới sự giúp đỡ của Tiêu Tuyết, Phương Nhị đã bắt đầu học tập tu tiên. Ban đầu, Phương Nhị không có tư chất tu tiên, nhưng nhờ trí tuệ và sự kiên trì, anh đã dần tiến bộ. Phương Nhị cũng đã gặp phải nhiều khó khăn và thử thách, nhưng anh đã vượt qua tất cả và trở thành một Luyện Khí Sĩ. Review Bạch Thủ Yêu Sư là một bộ truyện khá hấp dẫn. Tác phẩm có nhiều điểm sáng như: Cốt truyện độc đáo: Cốt truyện của truyện khá mới lạ, khi nhân vật chính là một người xuyên việt không có tư chất tu tiên. Nhân vật chính ấn tượng: Phương Nhị là một nhân vật chính rất đặc biệt. Anh không phải là một người mạnh mẽ nhất, nhưng lại rất thông minh và có khả năng xử lý tình huống nhanh nhạy. Tình tiết hài hước: Hắc Sơn Lão Quỷ là một nhà văn có lối viết hài hước, mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn thoải mái. Tuy nhiên, tác phẩm cũng có một số nhược điểm như: Cách hành văn đôi khi còn hơi dài dòng: Hắc Sơn Lão Quỷ là một nhà văn có lối viết khá dài dòng, đôi khi khiến người đọc cảm thấy hơi mệt mỏi. Hệ thống tu luyện không quá rõ ràng: Hệ thống tu luyện của truyện không được giải thích cụ thể, khiến người đọc đôi khi cảm thấy hơi khó hiểu. Nhìn chung, Bạch Thủ Yêu Sư là một bộ truyện đáng đọc và hứa hẹn sẽ trở thành một tác phẩm nổi tiếng trong tương lai. Đánh giá Thể loại: Huyền huyễn Điểm cộng: Cốt truyện độc đáo Nhân vật chính ấn tượng Tình tiết hài hước Điểm trừ: Cách hành văn đôi khi còn hơi dài dòng Hệ thống tu luyện không quá rõ ràng Kết luận: Đáng đọc Một số điểm nổi bật của truyện: Cốt truyện độc đáo: Cốt truyện của truyện khá mới lạ, khi nhân vật chính là một người xuyên việt không có tư chất tu tiên. Điều này tạo ra nhiều tình huống hài hước và thú vị. Nhân vật chính ấn tượng: Phương Nhị là một nhân vật chính rất đặc biệt. Anh không phải là một người mạnh mẽ nhất, nhưng lại rất thông minh và có khả năng xử lý tình huống nhanh nhạy. Điều này khiến anh trở thành một nhân vật rất đáng yêu và đáng hâm mộ. Tình tiết hài hước: Hắc Sơn Lão Quỷ là một nhà văn có lối viết hài hước, mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn thoải mái. Một số điểm cần lưu ý: Cách hành văn đôi khi còn hơi dài dòng: Hắc Sơn Lão Quỷ là một nhà văn có lối viết khá dài dòng, đôi khi khiến người đọc cảm thấy hơi mệt mỏi. Hệ thống tu luyện không quá rõ ràng: Hệ thống tu luyện của truyện không được giải thích cụ thể, khiến người đọc đôi khi cảm thấy hơi khó hiểu. Nhìn chung, Bạch Thủ Yêu Sư là một bộ truyện khá hấp dẫn và đáng đọc. *** Truyện kể rằng, thành Liễu Hồ có gia đình bình thường, sinh ra 2 người con bất thường, người con lớn trời sinh kinh thiên kỳ tài mà thành thiên tài trẻ tuổi mạnh nhất trong lịch sử, người con thứ hai là dân xuyên việt, trí tuệ kinh thiên, nhưng không có tư chất tu tiên, chỉ biết sống hưởng thụ tới già, vốn chuyện này cũng chả có gì lớn vì hắn cũng thích cuộc sống như thế này, nhưng tới một ngày kia … ra chuyện  Hệ thống: (Luyện khí sĩ) Bảo cảnh ( Dưỡng Khí, Luyện Tức, Trúc Cơ ) Thần cảnh ( Ngưng Quang, Kim Đan, Nguyên Anh ) Tiên cảnh ( Quy Tàng, Hóa Thần, Thái Hư ) ..... học đồ thăng cấp: thư viện - quận tông - thần cung - tiên điện  công pháp cấp bậc: nhất phẩm tiên thánh - nhị phẩm âm dương - tam phẩm kim ngọc - tứ phẩm lưu ly - ngũ phẩm chân bảo Đan cấp : linh - bảo - thần – tiên Mời các bạn mượn đọc sách Bạch Thủ Yêu Sư của tác giả Hắc Sơn Lão Quỷ.
Chư Thiên Ký
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Chư Thiên Ký của tác giả Trang Tất Phàm. Chư thiên vạn giới trong lúc đó, có một nơi tên là La Phù thế giới, 10 vạn năm sinh, 10 vạn năm diệt, thế gian vạn vật trăm tỉ tỉ sinh linh, liền ở này 20 vạn năm một lần sinh diệt ở trong trầm luân, vòng đi vòng lại tuần hoàn không ngớt, mãi đến tận 1 năm này, một cái mấy vạn năm trước liền đã chết đi thiếu niên ở Tàng Kiếm các ở trong tỉnh lại... *** Tóm tắt Chư Thiên Ký là một bộ tiểu thuyết tiên hiệp của tác giả Trang Tất Phàm. Câu chuyện kể về Lâm Phi, một người xuyên việt đến thế giới La Phù. Ở thế giới này, Lâm Phi có hai cơ hội để tu luyện, nhưng cả hai đều thất bại. Lần đầu tiên, Lâm Phi bị phát hiện trời sinh kinh mạch có thiếu, không thể tu luyện. Lần thứ hai, Lâm Phi bị đánh bại bởi Tống Thiên Hành, một người bạn cũ cũng là đối thủ của mình. Sau khi chết, Lâm Phi được chuyển kiếp vào một thế giới song song, cũng là La Phù nhưng đã trôi qua hàng vạn năm. Ở thế giới này, Lâm Phi có cơ hội thứ ba để tu luyện. Lần này, Lâm Phi đã quyết tâm không để lỡ cơ hội. Đánh giá Chư Thiên Ký là một bộ tiểu thuyết có nhiều điểm sáng. Đầu tiên, tác giả đã xây dựng một thế giới tiên hiệp rộng lớn và hấp dẫn. Thế giới này có nhiều chủng tộc, quốc gia và môn phái khác nhau, tạo ra một bức tranh đa dạng và sinh động. Thứ hai, các nhân vật trong truyện được xây dựng khá tốt. Lâm Phi là một nhân vật chính có tính cách kiên định và quyết tâm. Tống Thiên Hành là một nhân vật phản diện có tính cách tàn nhẫn và tham vọng. Thứ ba, cốt truyện của truyện khá hấp dẫn. Câu chuyện có nhiều tình tiết bất ngờ và kịch tính, khiến người đọc không thể rời mắt. Tuy nhiên, bộ truyện cũng có một số điểm hạn chế. Đầu tiên, tác giả có phần lạm dụng các tình tiết harem. Trong truyện, Lâm Phi có nhiều mối quan hệ tình cảm với các nhân vật nữ khác nhau, điều này có thể khiến một số độc giả cảm thấy khó chịu. Thứ hai, tác giả có phần thiên vị Lâm Phi. Lâm Phi thường xuyên được buff sức mạnh một cách bất hợp lý, điều này khiến câu chuyện trở nên thiếu logic. Nhìn chung, Chư Thiên Ký là một bộ tiểu thuyết tiên hiệp khá hay. Bộ truyện có nhiều điểm sáng về thế giới, nhân vật và cốt truyện. Tuy nhiên, bộ truyện cũng có một số điểm hạn chế cần được cải thiện. Điểm cộng Thế giới tiên hiệp rộng lớn và hấp dẫn Các nhân vật được xây dựng khá tốt Cốt truyện khá hấp dẫn Điểm trừ Lạm dụng các tình tiết harem Thiên vị Lâm Phi Đánh giá chung: 7/10 ***   Ta gọi là Lâm Phi, là một người "xuyên việt". Chỉ bất quá, so với những thứ kia hoặc là cứu thế giới hoặc là đánh hạ hậu cung xuyên Việt tiền bối, ta đây hơn mười năm xuyên việt việc trải qua, quả thực có chút không lấy ra được. . . Đi tới thế giới La Phù này hơn mười năm, ta tổng cộng đã làm qua hai chuyện. . . Một là ở tám tuổi thời điểm, một hơi thở chép mười mấy bài thơ, vốn là muốn lừa bịp một chút thường đánh ta lòng bàn tay tư thục lão phu, kết quả không tâm bị đi ngang qua Vấn Kiếm Tông chưởng giáo thấy, chưởng giáo tại chỗ dọa hỏng, kêu khóc yêu cầu ta bái nhập Vấn Kiếm Tông. Hai là ở bái nhập Vấn Kiếm Tông ngày thứ hai, bị phát hiện trời sinh kinh mạch có thiếu, đồng lứa cũng đừng nghĩ dưỡng khí có thành, cả đêm bị thẹn quá thành giận chưởng giáo đá vào rồi Tàng Kiếm Các. Sau đó ta ngay tại Tàng Kiếm Các ngây người vài chục năm. . . Biết điều, mười mấy năm qua ta thực ra sinh sống tốt, mỗi ngày ngon lành đồ ăn thức uống, nên còn chờ gặp một cái không thiếu, còn khắp nơi được người tôn trọng, ngay cả chân truyền đệ thấy ta, đều phải cung cung kính kính kêu một tiếng sư huynh. Bình thường công việc cũng chỉ là đơn giản quét dọn, nhàn rỗi không chuyện gì thời điểm, còn có thể tùy tiện cầm mấy quyển Kiếm Điển đi ra lật xem một chút, ngược lại ta trời sinh kinh mạch có thiếu, đồng lứa đều không hy vọng đột phá dưỡng khí cảnh giới, căn bản không tồn tại học trộm không học trộm vấn đề. Đáng tiếc, như vậy dễ chịu nhật, thật giống như là muốn chấm dứt. . . Ba năm trước đây, thế giới La Phù liền bắt đầu rối loạn, Trích Tiên xuất thế, Ma Đế sống lại, mấy đại cấm địa hãy cùng hẹn xong như thế, một tên tiếp theo một tên chạy ra, Thuần Dương Cung, Trường Sinh Điện, Bất Lão Sơn, những đồ vật to lớn này cũng với điên rồi tựa như, mấy vạn năm oán hận chất chứa trong một đêm bùng nổ, giết được là máu chảy thành sông, tam năm qua, đánh nát hơn nửa thế giới La Phù. Mấy ngày trước, ta cái kia tiện nghi sư phụ, cũng chính là chưởng giáo lão nhân gia ông ta, cũng không biết có phải hay không là lương tâm phát hiện, lại lặng lẽ tới một chuyến Tàng Kiếm Các, miễn cưỡng nhét vào mấy tờ Hư Không Phù, vạn nhất có chuyện lời nói dùng để chạy thoát thân. . . Lão đầu có thể là lão hồ đồ, thật muốn có chuyện lời nói, ta một trời sinh kinh mạch có thiếu phế nhân, dựa vào đã phá Hư Không Phù, có thể chạy thoát mới có quỷ. . . Liền như vậy, hay lại là thừa dịp có thời gian, trước tiên đem di thư viết xong lại, dầu gì cũng là người "xuyên việt", không thể chết được như vậy không minh bạch. . . Một cái người "xuyên việt" di thư. . . . "Nơi này là Tàng Kiếm Các? Ta không là chết ấy ư, tại sao sẽ ở Tàng Kiếm Các?" Lâm Phi cố hết sức mở mắt, đầu tiên nhìn thấy, lại là Tàng Kiếm Các, còn không chờ Lâm Phi hiểu rõ đây là chuyện gì xảy ra, vô số trí nhớ đã từ chỗ sâu trong óc tuôn ra ngoài. Ước chừng qua thời gian một nén nhang, Lâm Phi mới trợn mắt hốc mồm phục hồi tinh thần lại. . . " Chửi thề một tiếng, lại chuyển kiếp?" Là, lại chuyển kiếp! Cũng còn khá, lần này xuyên việt không tính là vượt quá bình thường, đồng dạng là ở thế giới La Phù, đồng dạng là ở Vấn Kiếm Tông, chỉ bất quá thời gian vượt qua vài vạn năm, phụ thân ở một cái gọi giống vậy làm Lâm Phi trên người thiếu niên, mà cái Lâm Phi thân phận, chính là Vấn Kiếm Tông Thập Nhị Phong một trong Ngọc Hành Phong nội môn đệ. "Kỳ quái, năm đó Vấn Kiếm Tông từ trên xuống dưới đều tại Hắc Uyên chết trận, ngay cả ta cái này lậu chi ngư, đều tại ba mươi năm sau cùng Uyên Hoàng đồng quy vu tận, làm sao sống rồi vài vạn năm, Vấn Kiếm Tông truyền thừa vẫn tồn tại, là ai truyền xuống?" Chẳng lẽ là lão đầu năm đó lưu lại hậu thủ? Không đúng, năm đó lão đầu ôm lòng liều chết, đi vào Hắc Uyên sâu bên trong trước, đã từng kéo chính mình đã thông báo hậu sự, đó là hai người một lần cuối cùng nói chuyện với nhau, ngay cả Thất Đại Bí Khố vị trí cũng tự nói với mình rồi, có thể là đem toàn bộ Vấn Kiếm Tông đều giao vào trên tay mình, nếu quả thật có một cái như vậy hậu thủ tồn tại lời nói, lão đầu không thể nào không với chính mình. . . Nhưng là, nếu như không phải là lão đầu trước thời hạn lưu lại hậu thủ, vậy bây giờ cái này Vấn Kiếm Tông vậy là cái gì tình huống? "Lần này xem như bị ta bắt được đi, Lâm Phi, ngươi thật đúng là thật là to gan, lại thật ở Tàng Kiếm Các học trộm kiếm pháp. . ." Ngay tại Lâm Phi suy nghĩ lung tung thời điểm, một cái thanh âm lại từ phía sau truyền tới. " Hử ?" Lâm Phi có chút mất hứng, đây là đâu cái Trưởng Lão học trò, không có quy củ như vậy, ở Tàng Kiếm Các hô to kêu như cái gì lời nói, quay đầu để cho sư phụ hắn thật tốt dạy dỗ xuống. Thật giống như không đúng. . . Quên chính mình lại chuyển kiếp, bây giờ là đã mấy vạn năm năm sau đó, mình đã không còn là cái kia ai thấy đều phải cho điểm mặt Tàng Kiếm Các một phương bá chủ rồi. . . "Ngươi nghĩ rằng ta không biết, ngươi lần trước bị ta dùng Trảm Quỷ Thần đánh bại, nhất định sẽ tới Tàng Kiếm Các nhìn lén Kiếm Phổ, thế nào Lâm Phi, nhìn lén như vậy nửa ngày, có nhớ hay không ra phá ta Trảm Quỷ Thần phương pháp?" Tới đây vị không sai biệt lắm hơn hai mươi tuổi, dáng dấp ngược lại thật anh tuấn, chính là nụ cười có chút ghét, đắc ý thêm khen "Trảm Quỷ Thần?" Nghe đối phương như vậy một, Lâm Phi cũng chú ý tới, chính mình mới vừa rồi tỉnh lại địa phương, thật đúng là để hai kiện đồ vật. Một món là mình mấy vạn năm trước tự tay viết xuống di thư, một món chính là Trảm Quỷ Thần Kiếm Phổ. Di thư ngược lại không có gì, Giản Thể Hán Tự đối với thế giới La Phù đến, cơ bản giống như là Thiên Thư, coi như sẽ ở Tàng Kiếm Các để lên mấy vạn năm, cũng không biết đến đây là vật gì. Nhưng là Trảm Quỷ Thần. . . Căn cứ tiền nhậm lưu lại trí nhớ, hình như là bây giờ Vấn Kiếm Tông Tam Trảm Ngũ Tuyệt một trong, chưa trải qua tông môn cho phép, nhìn nhiều cũng đoán đùa bỡn lưu manh, nhẹ thì diện bích mười năm, nặng thì đuổi ra khỏi tông môn. ". . ." Trong lúc nhất thời, Lâm Phi thật là có chút dở khóc dở cười, vị này trùng tên trùng họ tiền nhậm, thật đúng là lưu lại cho mình không ít phiền toái, ngươi ngươi làm chút gì không được, nhất định phải chạy tới Tàng Kiếm Các học trộm kiếm pháp, học trộm kiếm pháp thì coi như xong đi, ngươi còn học trộm Trảm Quỷ Thần, vật này đặt ở mấy vạn năm trước Vấn Kiếm Tông, nhiều lắm là coi như là kiếm pháp nhập môn, ngươi học trộm như vậy một bộ kiếm pháp nhập môn, sau đó còn để cho ta cho ngươi chịu oan ức, ngươi cũng thật là có thể. . . "Lần này ta xem ngươi thế nào tranh cãi, Tư vào Tàng Kiếm Các nhìn lén Trảm Quỷ Thần, ngươi chuẩn bị xong diện bích lương khô rồi không?" Đối phương mặt đầy đắc ý thời điểm, Lâm Phi cũng từ tiền nhiệm trong trí nhớ, tìm ra người này thân phận tới, người này tên là làm Tống Thiên Hành, nguyên lai với Lâm Phi như thế, đều là Vấn Kiếm Tông ngoại môn đệ, bởi vì một lần tông môn nhiệm vụ kết làm ân oán, tới tới lui lui đánh vài chục lần, một đường từ ngoại môn đánh vào nội môn, một cái vào Ngọc Hành Phong, một cái vào Thiên Hình Phong. Bất quá Tống Thiên Hành vận khí tương đối khá, ở Thiên Hình Phong thời điểm lập được đại công, được thụ Tam Trảm Ngũ Tuyệt chính giữa Trảm Quỷ Thần, mười ngày trước, Trảm Quỷ Thần có thành Tống Thiên Hành tìm tới cửa, một chiêu đánh bại Lâm Phi, hơn nữa tuyên bố sau này gặp một lần đánh một lần. . . Nguyên lai là ở chỗ này chờ. . . Đáng tiếc, mặc dù ta cũng gọi là Lâm Phi, nhưng là ngươi muốn gặp ta một lần đánh ta một lần, độ khó thật giống như có chút lớn a. . . "Ai nói cho ngươi biết ta là tới học trộm kiếm pháp?" down load eb, o ok mới. nhất t ại t-ruy, en .. t h, i c hcode-. n e t Tống Thiên Hành sửng sốt một chút, con bà nó, lời kịch thế nào có chút đúng không ? Lúc này, ngươi không phải là hẳn quỳ xuống, yêu cầu ta không muốn tố cáo ngươi sao? Sau đó ta cao hơn nữa lạnh cự tuyệt ngươi, ngươi lại ôm ta hai chân khóc ròng ròng, biểu thị sau này mình nhất định thống cải tiền phi, đi theo ta ngữ trọng tâm trường giáo dục ngươi một phen, ngươi cảm tạ ân đức hướng ta dập đầu, cuối cùng ta lại đem ngươi cho tố cáo. Đây mới là chính xác kịch bản a. . . Ngươi thế nào làm, chính mình sửa bậy lời kịch, này làm sao còn chơi đùa? Không được, ta phải sửa chữa ngươi. Mời các bạn mượn đọc sách Chư Thiên Ký của tác giả Trang Tất Phàm.
Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính của tác giả Đào Lý Sanh Ca. Tên khác: Vạn nhân mê chỉ tưởng cấp chủ giác an tĩnh đương sư tôn Tác giả: Đào Lý Sanh Ca Thể loại: Cường cường, Tiên hiệp, tu chân, Hệ thống, Ngọt văn, HE Nguồn: Tấn Giang Editor: Mòi học tra (wp chuongcholacda) Beta: Blue, Nửa đêm dậy viết pỏn Tình trạng: Hoàn (86 chương) Văn án: Một sư tôn ưu tú nhất định phải có gia sản bạc triệu, sẵn sàng vì nam chính mà phóng khoáng vung tay. Một sư tôn ưu tú nhất định phải có sức mạnh cực lớn, sẵn sàng vì nam chính mà đi cướp pháp bảo, che chở nam chính khỏi đao thương. Một sư tôn ưu tú còn cần phải xinh đẹp như hoa, giúp nam chính bỏ xa tìm gần chuyên tâm tu tiên, tránh xa si nam oán nữ. “Đạo lý ta đều hiểu.” Ánh mắt nam chính đầy vẻ dịu dàng: “Sư tôn đừng lộn xộn, bôi thuốc lên eo nào.” Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lãnh Văn Uyên, Vi Sinh Huyền Dương Một câu tóm tắt: Sư tôn độc sủng một mình ta. *** Tóm tắt Vi Sinh Huyền Dương là một sư tôn tu chân tài giỏi, được vạn người sùng bái. Anh luôn mơ ước được sống một cuộc đời yên ổn, chỉ chăm lo cho việc tu tiên và dạy dỗ đồ đệ. Một ngày nọ, Vi Sinh Huyền Dương nhận được một nhiệm vụ từ hệ thống: phải dạy dỗ Lãnh Văn Uyên, một nam chính tu chân có số mệnh vô cùng đặc biệt. Lãnh Văn Uyên là một người có tài năng thiên bẩm, nhưng cũng rất nghịch ngợm và ương bướng. Vi Sinh Huyền Dương quyết định nhận nhiệm vụ này, với mong muốn có thể giúp Lãnh Văn Uyên trở thành một người tu chân chân chính. Dần dần, anh nhận ra rằng mình đã yêu Lãnh Văn Uyên, nhưng lại không muốn thừa nhận. Lãnh Văn Uyên cũng yêu Vi Sinh Huyền Dương, nhưng anh lại sợ hãi việc thừa nhận tình cảm của mình. Anh lo sợ rằng nếu để Vi Sinh Huyền Dương biết, anh sẽ bị lợi dụng, và tình cảm của họ sẽ không được đáp lại. Hai người cứ thế mập mờ qua lại, không ai dám nói ra tình cảm của mình. Cho đến một ngày, khi Vi Sinh Huyền Dương gặp nguy hiểm, Lãnh Văn Uyên đã không thể kìm nén tình cảm của mình nữa. Anh đã nói lời yêu Vi Sinh Huyền Dương, và hai người chính thức trở thành một đôi. Review "Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn. Tác phẩm kể về câu chuyện tình yêu của hai nhân vật chính Vi Sinh Huyền Dương và Lãnh Văn Uyên. Vi Sinh Huyền Dương là một sư tôn tu chân tài giỏi, còn Lãnh Văn Uyên là một nam chính tu chân có số mệnh vô cùng đặc biệt. Hai người gặp nhau và dần dần nảy sinh tình cảm, nhưng lại không dám thừa nhận. Cho đến một ngày, khi Vi Sinh Huyền Dương gặp nguy hiểm, Lãnh Văn Uyên đã không thể kìm nén tình cảm của mình nữa. Anh đã nói lời yêu Vi Sinh Huyền Dương, và hai người chính thức trở thành một đôi. Câu chuyện có cốt truyện nhẹ nhàng, không có nhiều tình tiết gay cấn. Tuy nhiên, tác phẩm vẫn thu hút người đọc bởi những tình tiết ngọt ngào, lãng mạn của hai nhân vật chính. Vi Sinh Huyền Dương và Lãnh Văn Uyên là hai nhân vật được xây dựng rất thành công. Vi Sinh Huyền Dương là một sư tôn tu chân tài giỏi, nhưng cũng rất dịu dàng và ấm áp. Lãnh Văn Uyên là một nam chính tu chân có số mệnh vô cùng đặc biệt, nhưng lại rất nghịch ngợm và ương bướng. Sự kết hợp của hai nhân vật này đã tạo nên một câu chuyện tình yêu vô cùng thú vị. Ngoài ra, tác phẩm còn có những tình tiết hài hước, giúp người đọc giải tỏa căng thẳng. Có thể nói, "Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính" là một câu chuyện tình yêu đáng yêu và ngọt ngào, rất đáng để đọc. Đánh giá chung "Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn. Tác phẩm có cốt truyện nhẹ nhàng, không có nhiều tình tiết gay cấn, nhưng vẫn thu hút người đọc bởi những tình tiết ngọt ngào, lãng mạn của hai nhân vật chính. Vi Sinh Huyền Dương và Lãnh Văn Uyên là hai nhân vật được xây dựng rất thành công, tạo nên một câu chuyện tình yêu vô cùng thú vị. Mời các bạn mượn đọc sách Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính của tác giả Đào Lý Sanh Ca.
Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh của tác giả Tống Cửu Cẩn. Văn án: Thẩm Vọng Tân ra mắt công chúng năm năm, gương mặt mang nét hiền hòa tươi sáng, tính tình được công nhận tốt, vừa hợp tác cùng với người mới Tô Tinh Dã trong bộ "Quyền mưu" đã trở thành cặp đôi màn ảnh được chào đón nồng nhiệt nhất, “CP Vọng Tinh” của hai người phá đảo đất trời. Trong một lần phỏng vấn, Tô Tinh Dã được phóng viên hỏi về ấn tượng với Thẩm Vọng Tân. Tô Tinh Dã nhìn vào ống kính mỉm cười nhẹ nhàng, từ tốn nói: “Thầy Thẩm là người đi trước, rất biết cách chăm sóc người khác cũng giống như người anh trai.” Sau khi kết thúc phỏng vấn, Tô Tinh Dã về nhà đèn còn chưa bật sáng đã bị một đôi tay mạnh mẽ nắm lấy, sau đó bị ấn lên vách tường hơi lạnh, cô cảm nhận được hơi thở ấm nồng của người ấy, cô nghe thấy giọng nói có chút ám ách của anh, “Ngoan, gọi lại một lần nữa.” Yên tĩnh được hai giây, cô bật cười đỡ trán anh, bờ môi đỏ mọng hé mở: “Gọi cái gì chứ?” Văn án 2: Khí chất Tô Tinh Dã lạnh lùng, là “thần tiên tỷ tỷ” trong lòng người hâm mộ, mãi cho đến khi có một ngày đột nhiên đăng một dòng Weibo: Tô Tinh Dã S: Trở thành một fan sự nghiệp đạt tiêu chuẩn(*) của anh trai!! Anh ơi cố lên!! Đính kèm là một tấm hình phiếu thanh toán mua hàng thành công được cắt ra, phía trên hiện rõ chói lọi ID Weibo: Muốn làm Tinh Tinh của anh trai. Mãn Thiên Tinh: Má nó!! Tinh Bảo cắt sai nick rồi?!! Lượng Tân Tân: Cái khí phách ngút trời quen thuộc này!! Cái ID quen thuộc này!! Má nó!!! Dân cư mạng: Má ôi!!! Tài khoản phụ bị phát hiện tại chỗ!!! Chấn động cả nhà!!!! (*)Fan sự nghiệp: Cực kì quan tâm đến đường hướng phát triển, con đường sự nghiệp của idol. Rất chú ý đến công ty/đoàn đội, tài nguyên, số liệu và doanh thu. Những fans thuộc nhóm này thường thích những idol/nhóm nhạc có sự nghiệp thành công hoặc tìm mọi cách để phổ biến tên tuổi của idol đến mọi người nếu thần tượng của họ chưa nổi tiếng lắm (ST) *** 2019.09.15 Buổi chiều giữa mùa hè, nắng tắt dần, ráng chiều vàng rực rỡ chiếu qua ô cửa kính trong veo soi rọi vào bên trong, lưu lại lấm tấm trên sàn gỗ tối màu những chấm sáng lấp lánh. Một hồi lâu sau, tiếng nhạc trong phòng luyện tập cũng dần ngừng vang, người con gái ngồi dưới sàn toàn thân mặc một bộ đồ khiêu vũ màu đen, khuôn mặt trắng nõn, dáng người mảnh mai, mái tóc đen dài được búi cao, đang khom khom người chỉnh lại giày khiêu vũ. “Tinh Dã?” một giọng nữ nhẹ nhàng từ ngoài cửa truyền vào  Tô Tinh Dã nghe tiếng vô thức quay người lại, là giáo viên dạy khiêu vũ của bọn họ, Ôn Viện, “Cô Ôn?” Ôn Viện mỉm cười tiến về phía cô, “Tinh Dã, việc mà cô nói với em lần trước em suy nghĩ thế nào rồi?”  Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nhắc đến chuyện này thì phải bắt đầu từ tháng trước, một người họ hàng của Ôn Viện tên Triệu Hoa, là một vị đạo diễn, hiện tại đang quay một phim cổ trang chuyển thể đặc sắc, nhưng trong phim có một nhân vật mãi vẫn chưa chọn được người phù hợp. Vừa hay nhận được lời mời của Ôn Viện đến xem biểu diễn văn nghệ tại trường của bọn họ, rất khéo là Triệu Hoa vừa thấy đã ưng diễn viên múa chính trên sàn diễn lúc đó là Tô Tinh Dã. Bộ phim mà Triệu Hoa hiện đang quay tên là Triều Dương Công Chúa, trong phim có một vai nữ thứ n là Tiên Lạc cô nương, vũ đạo cao siêu, tuy đất diễn không nhiều, nhưng lại là một vai diễn vô cùng đặc sắc, là một nhân vật nữ được khắc họa đẹp nhất trong nguyên tác, lần đầu tiên xuất hiện được miêu tả như thế này: “Da trắng hơn tuyết, dung mạo thanh tú, tựa như thần tiên, một thân áo trắng váy dài, eo thon nhỏ nhắn, khi xoay vòng, váy tung bay tựa hoa sen trong gió, nhất là cái ngoảnh đầu nhoẻn cười, hết thảy phong tình đượm quanh khóe mắt...” Chính vì đoạn miêu tả này đã khiến cho trong đầu Triệu Hoa luôn ẩn hiện một bóng hình mỹ nhân, nhưng đã gần nửa tháng kể từ khi khai máy đến giờ, ông ta mãi vẫn chưa tìm được Tiên Lạc cô nương như mong muốn, cho đến khi nhìn thấy Tô Tinh Dã trên sàn diễn, dung mạo của mỹ nhân trong tưởng tượng lập tức hiện lên rõ nét. Tô Viện nhận lời nhờ vả của ông ta mà đi khuyên Tô Tinh Dã nhận lấy vai thứ Tiên Lạc cô nương. Tô Tinh Dã hé miệng nói rằng: “Cô Ôn, nhưng em không được đào tạo qua trường lớp, thật sự không sao chứ ạ?” Ôn Viện nỗ lực thuyết phục, “Những cảnh xuất hiện của vai diễn này chủ yếu đều là nhảy múa, lời thoại không hề nhiều, điều này em không phải bận tâm.” Thật ra Ôn Viện vẫn có điều còn chưa nói, đó chính là Tiên Lạc thuộc kiểu mỹ nhân lạnh lùng, ở điểm này, Tô Tinh Dã lại có nét tương đồng. Bà làm giáo viên vũ đạo của cô hai năm, cô lãnh đạm thờ ơ không tranh không đấu, như thể vĩnh viễn không có chuyện gì có thể làm ảnh hưởng đến cô, nói quá một chút, thực tế chính là lạnh lùng. Tô Tinh Dã rũ nhẹ đuôi mắt, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ, vài giây sau, cô mới nói với Ôn Viện: “Được, em sẽ cố gắng hết sức ạ.” Sau khi về đến kí túc xá, Triệu Hoa liền ở trên Wechat liên hệ với cô. Triệu Hoa: Tiểu Tô, tôi nghe Tiểu Viện nói, cô thật sự đồng ý diễn vai phụ Tiên Lạc cô nương này hả? Tô Tinh Dã: Vâng, nếu tôi làm chưa đủ tốt, thì hi vọng đạo diễn Triệu rộng lượng bỏ qua cho. Triệu Hoa: Không vấn đề gì, không vấn đề gì, bình thường cô múa như thế nào thì cứ làm theo như thế là được rồi. Triệu Hoa: À, trường của các cô sắp nghỉ hè rồi nhỉ? Cô xem sau thượng tuần (*) tháng 7 có thể gia nhập tổ quay không? (*) thượng tuần: khoảng thời gian mười ngày đầu trong tháng. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Bây giờ đã là đầu tháng 7 rồi, trường của họ ngày 13 tháng 7 nghỉ hè, trung tuần có thể liền gia nhập tổ, thế là cô trả lời: Có thể ạ.   *** Thế là bên này ngày 13 tháng 7 sau khi nhà trường nghỉ hè, Tô Tinh Dã gọi xe đi tới sân bay, trên xe cô đặc biệt gọi về nhà báo một tiếng.   “Tinh Tinh, sao em lại không báo trước cho chị một tiếng hả, chị thấy hay là chị cùng đi Hoành Điếm với em nhỉ?” “Chị Vân, chị không cần lo cho em, em không còn là đứa trẻ nữa.” Dương Vân là quản gia sinh hoạt của Tô Tinh Dã, cuộc sống của cô luôn do chị ấy sắp xếp, dần dà tình cảm gắn bó, cũng khó trách tại sao chị ấy lại muốn cùng đi Hàng Châu với cô, “Nhưng mà…” Tô Tinh Dã ngắt lời của chị ấy, “Em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, huống hồ cũng chỉ có một tuần thôi mà.” Dương Vân cũng biết tính khí của cô, xem ra chỉ có thể dặn dò kỹ càng hết một lượt, rồi sau đó liền hỏi: “Tinh Tinh, chuyện này phải nói qua với ông chủ chứ?”  Tô Tinh Dã nghĩ một hồi, “Thôi đừng nói.” Dương Vân bên đầu kia điện thoại trầm lặng vài giây, rồi vang lên một tiếng “Haiz”. Lúc đến sân bay đã là hơn 9 giờ tối, Triệu Hoa sợ cô không tìm được đường, còn đặc biệt cử một người trong đoàn phim đến đón cô. Nhân viên đã nhìn qua hình của Tô Tinh Dã, vì thế vừa nhìn đã nhận ra cô giữa đám đông người. Cô ấy cảm thấy so với trong hình cô còn đẹp hơn gấp bội, thân hình mỹ miều này, thật không hổ là người học múa, khó trách đạo diễn Triệu vô cùng kiên trì mời cô đóng phim. Ngẩn ra vài giây cô ấy mới sực tỉnh, vội vàng vẫy tay về phía cô, “Chị Tô, chị Tô.” Tô Tinh Dã nhìn thấy một cô gái đang ra sức vẫy tay, vừa vẫy vừa chạy về phía cô.   “Xin chào chị Tô, em là Tiểu Mặc nhân viên của đoàn phim Triều Dương, đây là thẻ nhân viên của em, đạo diễn Triệu sai em đến đón chị.” Tiểu Mặc vừa nói vừa đưa thẻ nhân viên cho Tô Tinh Dã xem.  Tô Tinh Dã xác nhận thẻ nhân viên của cô ấy xong rồi gật nhẹ đầu. Tiểu Mặc dang tay ra định đón lấy hành lý của cô, Tô Tinh Dã lịch sự từ chối, “Không sao, chị tự lo được.” Lúc ra khỏi sân bay, Tiểu Mặc âm thầm đánh giá cô đến mấy lần. Thật ra cô ấy vào ngành này không phải ngày một ngày hai, cũng từng thấy rất nhiều nghệ sĩ nữ vô cùng xinh đẹp, bởi vậy mới nói Tô Tinh Dã tuyệt đối không phải cô gái đẹp nhất trong số những người cô ấy từng thấy, nhưng tuyệt đối là người có khí chất nhất, khí chất này khó mà dùng ngôn từ nào để hình dung, thanh lệ thoát tục, đại khái là kiểu người như vậy. Tiểu Mặc đưa cô đến khách sạn mà đoàn làm phim đang ở, đến khách sạn đã là mười giờ hơn rồi, “Chị Tô, bên em đã lấy danh nghĩa đoàn làm phim thuê cho chị một phòng, đạo diễn Triệu bọn họ vẫn còn ở đoàn làm phim, sáng sớm mai sáu giờ em sẽ đến gọi chị, chúng ta sáu giờ rưỡi xuất phát, em sẽ đưa chị đi nhập đoàn, hôm nay khuya quá rồi, vâỵ chị nghỉ sớm đi nhé?” Tô Tinh Dã gật đầu với Tiểu Mặc, “Được, vậy thì phiền em nhé.”  “Không phiền, không phiền ạ.”     * Sáng sớm sáu giờ ngày hôm sau, Tiểu Mặc đúng giờ qua gõ cửa phòng của Tinh Dã, nhưng gõ vài tiếng rồi mà không có phản hồi, không phải do trong lòng còn đắn đo chần chừ hay lẽ nào vẫn còn chưa ngủ dậy? Đúng lúc cô ấy đang thấy phiền não vì tối qua không lưu số điện thoại hay Wechat của Tinh Dã, đột nhiên ngoài hành lang truyền tới tiếng bước chân, cô ấy vô thức nghiêng người nhìn qua, thì chính là người mà cô ấy cho rằng vẫn chưa ngủ dậy, Tô Tinh Dã. Cô lúc này đang mặc một bộ đồ thể thao màu trắng sữa, tóc đen dài được cột sau đầu, không thoa phấn son, cứ thế phô bày mặt mộc. Tiểu Mặc nhìn cô, âm thầm nuốt xuống vài ngụm, làm sao đây? Hình như cô ấy bị một người con gái mê hoặc mất rồi?! “Chị Tô, chị đi chạy bộ buổi sáng đấy ạ?”  Tô Tinh Dã đã bước tới trước mặt, cô nhẹ nhàng gật đầu với cô ấy, “Ừ, đúng vậy.” Tiểu Mặc trầm ngâm, hèn gì dáng người đẹp đến thế, người học múa còn tự giác kỷ luật, không đẹp mới lạ! “Ngại quá, đợi chị mấy phút nhé, chị tắm nhanh một cái thay bộ đồ là xong ngay.” Tô Tinh Dã nói với Tiểu Mặc. Tiểu Mặc gật đầu lia lịa, “Được được, không vội.”  Khoảng mười phút sau, Tô Tinh Dã bước ra, bộ đồ thể thao được thay bằng áo thun trắng, quần jean cạp cao, giày đế bằng, tóc dài sấy khô được vắt ra sau, không trang điểm, mặt mày trắng trẻo, ngũ quan tinh tế, răng trắng môi hồng, Tiểu Mặc cảm thấy ngoài khí chất mỹ nhân ra, cô còn có thể có thêm cái danh hiệu mỹ nhân mặt mộc! Phim trường này có không ít đoàn làm phim, xuống xe xong đi theo Tiểu Mặc lòng vòng cả buổi mới tới được đoàn làm phim “Triều Dương công chúa” của bọn họ.     *** Trì Hủ trông thấy một bóng dáng cao gầy từ xa, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng, đánh tiếng chào người trợ lý ở bên cạnh rồi nhanh chân đi về phía đó. Cậu ta quàng lấy vai của Thẩm Vọng Tân, hí hửng cười nói: “Anh, chào buổi sáng.” Thẩm Vọng Tân bị cậu ta bá vai thì hơi khom người xuống, nghiêng đầu liếc nhìn cậu ta một cái, “Ừ, chào buổi sáng.”  Thật ra đây là lần đầu tiên bọn họ hợp tác với nhau, bởi vì mọi người tuổi tác tương đồng, hơn nữa Trì Hủ luôn cảm thấy trên người Thẩm Vọng Tân có một sức hút kì lạ, vì thế đặc biệt thấy hợp gu với anh.  “Phải rồi, em nói với anh một chuyện.”  “Nói.” “Đó là cái vai Tiên Lạc trong phim của chúng ta, em vừa mới nghe nhân viên nói là đã chốt diễn viên rồi, sáng nay nhập đoàn, sinh viên học viện múa Bắc Kinh, nghe nói đẹp hết sảy.” Thẩm Vọng Tân gật đầu “ờ” một tiếng. Trì Hủ, “Anh ờ thế thôi hả?” “Không thì phải thế nào?” “Ai dà, anh hai ơi, anh nhạt nhẽo như vậy luôn hả?” Trì Hủ có chút chán nản, bọn họ quen biết cũng được một thời gian, nhưng cậu ta thật sự cảm thấy Thẩm Vọng Tân đã phát huy chủ nghĩa không gần nữ sắc lên đến cực đại rồi. Trên đường đi đến phòng hóa trang, Trì Hủ bất ngờ níu lấy cánh tay Thẩm Vọng Tân, “Từ từ từ từ… anh xem anh xem, anh xem người đi cùng Tiểu Mặc đằng kia có phải là Tiên Lạc không?” Thẩm Vọng Tân theo hướng tay Trì Hủ chỉ mà nhìn qua, quả nhiên trông thấy đứng bên cạnh Tiểu Mặc là một cô gái có vóc dáng mảnh dẻ, quay lưng về phía bọn họ. “Lẽ nào thân hình của dân học múa đều ưu tú như vậy sao?” Cô gái vươn thẳng lưng, tóc dài ngang eo, áo thun trắng đóng thùng trong quần jeans đen. “Chỉ nhìn bóng lưng thôi mà đã biết nhất định là rất xinh đẹp.” Trì Hủ nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Anh, anh nói xem có nên qua đó chào hỏi một tiếng không?”  Thẩm Vọng Tân liếc cậu ta một cái, “Để tôi xem cậu có bị đạo diễn Triệu mắng té tát không.”   Trì Hủ: “……” Thôi được rồi, vừa nghĩ tới đạo diễn Triệu là rùng mình rồi, chung quy là vừa nhập đoàn được một tháng, cậu ta đã bị đạo diễn Triệu mắng đến mức tinh thần tổn thương sâu sắc lại còn ám ảnh tâm lý nữa. Mời các bạn mượn đọc sách Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh của tác giả Tống Cửu Cẩn.