Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cảm Ơn Cậu Đã Xuất Hiện Trong Thanh Xuân Của Tớ

CUỐN SÁCH NÀY CHẮC CHẮN LÀM BẠN NHỚ:  Nhớ người mà bạn thầm thương trộm nhớ? Nhớ người luôn kề vai sát cánh bên bạn? Nhớ người hiểu rõ bạn từ những điều nhỏ nhặt nhất? Nhớ những đoạn thanh xuân đứt gãy, nhòe mờ, những cách xa, bỏ lỡ, nhớ cả nụ cười nhớ cả nước mắt.  “Mong hồi ức là thanh xuân, năm tháng là câu chuyện, tình cảm ấm áp và niềm cảm động, chảy mãi không ngừng.” Dành tặng “Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ”của hai tác giả Văn Tử & Kim Hạo Sâm đến người đã xuất hiện trong thanh xuân của bạn, người đã lưu lại cho bạn hồi ức không thể nào quên, người đã giúp bạn hiểu thế nào là tình bạn, thế nào là cùng nhau và thế nào là … tuổi trẻ.  Cuốn sách là những câu chuyện về thanh xuân, những trải nghiệm trong cuộc đời, những tâm sự trong lòng, tuy nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần sâu lắng.  Người cũ có phải là người tốt nhất? Tình yêu thanh xuân có phải là quý giá nhất ? Tôi không biết! Chỉ biết rằng có những thứ trên đời qua rồi không níu được nhưng cũng chẳng quên được.  Thật vui, vì cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ Thật vui, vì cậu đã cùng tớ trải qua quãng thời gian tươi đẹp ấ Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ. Cảm ơn cậu, vì tất cả. “Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ” dành tặng những năm tháng tuổi trẻ của bạn có ngọt có đắng và có cả xót xa của nước mắt. Có thêm gì nữa thì chậm rãi mà nhớ về, nha!  *** Cuối năm 2016, tôi cho các bạn ở studio nghỉ Tết hơn một tháng, còn tôi ở lại Besides, đọc sách, uống cà phê, viết cuốn sách này. Sau đó, hai mươi bảy tháng Chạp, tôi mới ngồi lên tàu cao tốc trở về nhà. Không phải là tôi không nhớ nhà, chỉ là càng trưởng thành, chuyện độc thân càng trở thành gánh nặng của gia đình, khiến mỗi lần sum họp, dù chỉ là trong cuộc điện thoại, đều không tránh khỏi chủ đề giục cưới, cảm nhận được sự nóng lòng chờ mong mỗi phút mỗi giây của họ. Lần này, đương nhiên không ngoại lệ. Vừa về tới nhà không lâu, hàng xóm đã chạy tới hỏi: “Sao năm nay lại về nhà ăn Tết một mình thế này?”. Tôi quay đầu nhìn mẹ tôi đang nấu nướng trong bếp, thở phào một hơi, hi vọng thời gian bà nhắc tới chủ đề này muộn hơn chút, muộn hơn chút nữa. Bữa cơm tối, họ hàng hỏi tôi: “Cháu mua được nhà ở Hàng Châu chưa?”. Tôi nói rồi. Sau đó, họ hỏi giá nhà, cảm thán rằng: “Ôi chao, nhiều tiền thế, phải trả tới sáu mươi tuổi mới hết ấy nhỉ. Tôi thực sự không hiểu mấy người trẻ các cô các cậu, thành phố lớn rốt cuộc có gì tốt chứ? Cháu nên học hỏi anh họ của cháu, ở tỉnh kết hôn, sinh con, nó muốn ăn gì, tôi lái xe là có thể đưa nó đi…”. Lần này e là tôi không tránh được. Quả nhiên, mẹ tôi nhìn tôi một cái, lắc đầu nói: “Những cái khác không quan trọng, dù thế nào cũng phải tìm được đối tượng trước, lại một năm trôi qua rồi, con nhìn xem con đã bao nhiêu tuổi rồi…” Những lời phía sau được lặp lại vô số lần trong suốt những năm qua, dường như đối với họ mà nói, kết hôn mới là trọng điểm duy nhất trong cuộc sống hiện tại của tôi. (2) Dịp Tết này, trên Weibo có một số dòng trạng thái nói về lời hỏi han và so sánh chuyện nhà chuyện cửa của các bậc tiền bối họ hàng thân thích. Trong đó, chuyện được người ta nhắc tới nhiều nhất chính là giục cưới. Từng có một khoảng thời gian dài, tôi luôn lo lắng và buồn bã về chuyện này, cảm thấy bản thân không thể thỏa mãn được kì vọng của cha mẹ, dằn vặt tự trách trước sự nhọc lòng của họ. Cho đến khi đọc được một câu nói trên Weibo của người tranh biện Hoàng Chấp Trung trong chương trình Let’s Talk[1], tôi như gặp được tri kỉ, bùi ngùi vô cùng. Anh ấy nói rằng: “Người thân, đến từ huyết thống, tình yêu của họ, đến từ thiên tính. Đối với phần lớn các bà mẹ mà nói, dõi mắt theo hành trình của bạn, bà thà rằng đứa con cưng của mình sống một cuộc đời bình thường, an ổn, chứ không nhẫn tâm nhìn thấy đứa con mất một cánh tay một bên chân, làm tướng quân trở về”. Hẳn nhiên là chúng ta đều biết rằng, cha mẹ bởi vì yêu, nên mới có kì vọng lớn lao như thế. Hi vọng con cái sớm ngày yên bề gia thất, có người chăm sóc, cả hai nương tựa vào nhau, gây dựng một gia đình hạnh phúc, họ mới có thể yên tâm. Chỉ có điều, các bậc cha mẹ không hiểu rằng, thời đại ngày nay đã khác xa thời đại trong quá khứ. Luôn có một số người, dù phải mất tay mất chân, vẫn hi vọng có thể đánh thắng trận trở về, chứ không phải là sống an phận một đời, tầm thường được chăng hay chớ. Thế hệ trẻ chúng ta, ngoài việc nối dõi tông đường, sinh con đẻ cái ra, có nhiều chuyện chúng ta muốn làm hơn, chúng ta theo đuổi cuộc sống lí tưởng. Càng trưởng thành, chúng ta chỉ có thể càng nhẫn tâm từ chối sự kì vọng của cha mẹ, để vâng theo lòng mình, đồng ý với thời cơ và duyên phận, hiểu rõ ràng rằng, chuyện sống bên một người không chỉ là chuyện đơn giản củi gạo mắm muối. Đây là một loại trách nhiệm khác, đối với cuộc đời mình, đối với cuộc đời của người chưa biết kia. Kết hôn không phải là điều kiện duy nhất để hạnh phúc, chỉ có sống cuộc sống lí tưởng, mới là hạnh phúc. Đương nhiên là tôi hiểu rằng, trong cuộc sống này, chúng ta có quá nhiều vướng bận trong tình cảm và trách nhiệm. Nhưng, hi vọng các bậc cha chú có thể hiểu, thử tìm hiểu, cuộc đời mà chúng tôi thực sự muốn có, chẳng qua là sống vì mình. (3) Tôi quen với một số người bạn tuổi đã ngoài bốn mươi, vừa kết hôn không lâu, con cái mới dăm ba tuổi, nói ra cũng là kết hôn muộn. Nhưng khi họ còn trẻ, thỏa thích làm những thứ mà mình muốn, xông pha cho sự nghiệp của mình. Cho đến đúng thời gian gặp được đúng người, kết hôn, xây dựng gia đình, trở thành cha mẹ. Tất thảy những điều này, không phải là để thỏa mãn bất kì ai, mà chỉ là nghe theo tâm ý của mình để bước về phía trước. Tôi từng chụp ảnh cưới cho một cặp vợ chồng mới cưới, người đàn ông đã bốn mươi ba tuổi, hai năm trước anh gặp được cô vợ nhỏ hơn mình năm tuổi. Anh bảo rằng, đến độ tuổi này khó mà bị hớp hồn ngay từ ánh mắt đầu tiên lắm, đã qua cái tuổi nông nổi và nhiệt huyết căng tràn khi yêu đương thời trai trẻ từ lâu rồi. Thế nhưng, cũng chính bởi vậy mà càng trân trọng cuộc gặp gỡ hơn, càng hiểu phải gây dựng, chăm bón, yêu một người như thế nào hơn. Khi anh nói những lời này, vẻ đẹp trai ấy, là thứ không có được ở chàng trai hai mươi tuổi. Còn vợ của anh, lại cười nói: “Sau này tôi mới hiểu rằng, thì ra những năm tháng độc thân cứ kéo dài đằng đẵng như thế, chẳng qua chính là để chờ đợi anh ấy tới”, sau đó chị khẽ đấm vai anh ấy nói, “Nhưng anh cũng không biết đường đến sớm một chút!”. Hai người nhìn nhau cười, khiến người bên cạnh phải ngưỡng mộ. Tôi có một người bạn, ngày còn trẻ bởi vì bị gia đình thúc giục, nên đã tìm một người “tạm được” trên mọi phương diện, tạm coi là môn đăng hộ đối. Sau khi xem mặt, gặp nhau mấy lần đã quáng quàng làm đám cưới. Vài năm sau, bởi vì cả hai không yêu nhau, mâu thuẫn ngày một gia tăng, làm việc ở thành phố lớn mỗi ngày đã đủ đau đầu nhức óc, về nhà còn phải đối mặt với những trận cãi vã, cuối cùng họ đã bước vào con đường ly hôn. Khi cô gái một lần nữa quay trở về cuộc sống độc thân, cô bảo rằng: “Giờ tôi mới hiểu rằng, thì ra có những chuyện quả thực không thể tạm bợ, dù sao thì cuộc sống giống như chuyện uống nước vậy, ấm lạnh tự mình biết. Tất thảy những mừng giận buồn vui trong cuộc sống của mình, chỉ có mình hiểu rõ nhất. (4) Kể từ khi nhớ chuyện, cuộc đời của chúng ta luôn là nghe theo người khác. Khi đi học thì nghe cha mẹ và thầy cô, sau khi đi làm thì nghe cấp trên. Phần lớn cuộc đời của mọi người đều bị cuộc sống đẩy về phía trước, vứt bỏ con người đích thực của mình kia, vứt bỏ cả những thứ thuần túy nhất trong cuộc sống. Niềm vui đích thực của chúng ta là gì nhỉ? Cuộc sống mà chúng ta thực sự mong muốn là gì? Bạn có còn nhớ, có đi hỏi chính mình hay không? Tôi còn nhớ trong một chuyến du lịch, tôi từng chụp ảnh cho một cặp vợ chồng già tám mươi ba tuổi. Họ kết hôn năm mười tám tuổi. Vào độ tuổi đẹp nhất, họ cùng nhau xây dựng gia đình, chăm sóc lẫn nhau. Ngày hôm ấy, ông luôn nắm lấy tai bà, còn bà chăm chú chỉnh cổ áo sơ mi giúp ông. Lòng tôi bỗng dâng lên niềm cảm động sâu sắc trước những vụn vặt trong ống kính máy ảnh mà tôi nhìn thấy. Ở họ, tôi nhìn thấy sự đáng quý của việc nương tựa vào nhau. Họ khiến tôi hiểu rằng, tình yêu có thể khiến hai sinh mệnh hoàn toàn khác biệt nương tựa vào nhau, bầu bạn một đời. Tôi nghĩ, cuộc hôn nhân như thế này, mới là cuộc hôn nhân mà chúng ta mong đợi, đáng để chúng ta chờ đợi. Ở bất cứ thời khắc nào, xin đừng quên điều bạn muốn là gì. Bạn phải đứng ở chính giữa cuộc đời mình, quyết định phương hướng bạn muốn đi, sau đó chứng minh cho cả thế giới thấy, lựa chọn của bạn, chưa từng sai. Diary Bạn biết không, tôi luôn nhớ nhung

Mời các bạn đón đọc Cảm Ơn Cậu Đã Xuất Hiện Trong Thanh Xuân Của Tớ của tác giả Văn Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kế Lão Bà - Tố Lạp (SuraChan)
Nam chính: Thẩm Ninh Dương x Trạch Vũ. Thể loại: hiện đại, h văn, nhất công nhất thụ, ngọt ngào, công sủng thụ, trâu già gặm cỏ non, có chút ngược thân/ngược tâm, song tính, sinh tử văn HE Tình trạng: Hoàn toàn văn Tóm tắt:   "Hạnh phúc là gì?" Với tôi, hạnh phúc đơn giản chỉ là mỗi ngày về đến nhà, có một người đang đứng trong bếp chờ đợi tôi trở về... Hạnh phúc là trên chuyến xe cuối ngày giữa dòng người đông đúc, tôi nhìn thấy một gương mặt thân thuộc và nhận ra trong lòng mình có một người quan trọng đến thế nào... Hạnh phúc là mỗi sớm mai mở mắt ra, được nhìn thấy gương mặt của người đó say ngủ bên cạnh mình... Hạnh phúc là trong đêm dài lạnh lẽo, có một vòng tay ấm áp và thanh âm trầm khàn vang vọng bên tai... "Anh đã ở đây rồi...." *** Bắc Kinh, Trung Quốc, 9h tối... -Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh. May mắn là chúng ta đã hoàn thành cảnh quay cuối cùng trước dự tính một tuần.. Mọi người đều có thể nghỉ ngơi rồi.. Nam nhân khẽ đảo vô lăng, điều khiển chiếc xe rẽ vào con phố vắng lặng. Cẩn thận điều chỉnh âm lượng nhỏ xuống hai bậc, anh tiếp tục bàn luận công việc với người ở đầu dây bên kia. Nét mệt mỏi thoáng hiện lên trên gương mặt cương nghị của anh, qua một cái nhíu mày đầy miễn cưỡng liền biến mất. Nam nhân day day sống mũi tìm cách kết thúc câu chuyện, người bên kia qua ngữ điệu cũng hiểu ra ý tứ này, nói nốt một vài câu rồi cúp máy, trong tai nghe chỉ còn vài tiếng tút dài ngắt quãng. "Cạch." Chiếc earphone được gỡ ra đặt lại vào chỗ cũ, xen lẫn tiếng lạch cạch là tiếng thở dài của nam nhân. Qua cửa kính xe mở hé, luồng gió đêm man mát luồn vào thổi tung lọn tóc trên trán anh, tiếp thêm chút không khí trong lành vào buồng xe ngột ngạt. Nam nhân đánh mắt qua gương chiếu hậu, không thấy có chiếc xe nào bám theo mới dám hạ cửa kính xuống thấp, dây thần kinh căng như dây đàn chùng xuống đi ít nhiều. ... Mời các bạn đón đọc Kế Lão Bà của tác giả Tố Lạp (SuraChan).
Kế Sách Theo Đuổi Phu Quân Sau Khi Sống Lại - Tô Nhị Thiếu
Kiếp trước, mắt Lâm Thư bị mù, nhận nhầm nam nhân cặn bã thành phu quân, dùng cả mẫu tộc (gia tộc bên mẹ), đưa hắn lên đế vị.  Kết quả là, bị đám nữ nhân trong hậu cung của nam cặn bã Triệu Á Thanh hạ độc hại chết. Kiếp này sống lại, Lâm Thư muốn bảo vệ người thân thật tốt, trả món nợ kiếp trước cho Hàn Lạc Tuyển, cách xa nam nhân cặn bã. Lại không ngờ, để bồi thường cho Hàn Lạc Tuyển thì phải trải qua rất nhiều khó khăn. Tại sao lúc ở cùng Hàn Lạc Tuyển thì tình huống lại khác xa với dự đoán chứ? Còn nam cặn bã Triệu Á Thanh, Lâm Thư vốn không muốn để ý đến hắn, chỉ muốn cách xa.  Không ngờ, lại để nàng từng bước từng bước phát hiện ra những chuyện hắn muốn làm, khiến Lâm Thư nối lên quyết tâm, chỉnh chết hắn. P/S: Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng về một cô nương được sống lại và theo đuổi nam nhân của mình, nam chính là Thế tử ko dễ yêu ai, có chút ngược vì nữ chính bỏ ra cũng nhiều nhưng nam chính lại ko biết yêu nên đã khiến nữ chính đau lòng, mất đi trí nhớ của kiếp này. Spoil thế thôi, mn đọc sẽ biết nhiều chuyện thú vị hơn nữa đấy. Mn ủng hộ mình đê  :">  :">  *** Đợi vết thương trên người Hàn Lạc Tuyển khỏi hẳn thì đã sang tháng mười đầu đông rồi. Lá phong bắt đầu nhuộm đỏ, bầu trời gió nhẹ mây mờ, xanh thẳm xa xăm. Nội loạn đi qua, tân quân thượng vị, kinh thành đã từ từ khôi phục bình yên như xưa. Bởi vì có Lâm gia trợ giúp, Hàn gia đã tra ra được đám người mai phục xuống tay với Hàn Lạc Tuyển. Thì ra là, trong lúc lòng người toàn thành sợ hãi đối phó với nghịch tặc thì người Đỗ gia lại mua chuộc cai ngục trôm nom nhà giam, nhân cơ hội lén trốn đi. Đỗ Linh Nguyệt không cam lòng thấy Triệu Á Thanh cứ như vậy mà thất bại, liền dùng đám thế lực cuối cùng do Triệu Á Thanh lưu lại, mai phục trên con đường buộc phải đi qua để hồi kinh. Mất sức lực rất lớn, dùng thuốc nổ đối phó với Hàn Lạc Tuyển. Cho dù không thể cứu Triệu Á Thanh thì cũng muốn báo thù thay hắn ta. Kết quả cuối cùng, không cần nói cũng biết. Tâm vui vẻ, tinh thần thảnh thơi ngồi ở trong viện, Hàn Lạc Tuyển từ từ thưởng thức trà. Dịch Vương phi vừa tới liền thấy bộ dạng nhàn hạ tự đắc của nhi tử, giận dễ sợ, đi tới đoạt lấy chén trà trong tay Hàn Lạc Tuyển, cả giận nói: "Tuyển nhi! Con vẫn còn lòng dạ ở chỗ này uống trà à! Bà mối đến Lâm gia, bị người Lâm gia từ chối rồi! Người Lâm gia không hề có ý gả Lâm tiểu thư đâu!" Hàn Lạc Tuyển mù mờ một lát, khó tin nói: "Làm sao có thể! Mấy ngày trước con đã bàn bạc tốt với tam ca của Lâm Thư rồi mà, hắn đã cam đoan với con, hôn sự của con và Lâm Thư nhất định hoàn thành!" Nhớ tới ý cười xấu xa của Lâm Kỳ lúc đó, Hàn Lạc Tuyển đã hơi hiểu ra. Tên hồ ly có lòng dạ hiểm độc này, thì ra là có lệ với hắn! Đôi tay nắm thành quyền, hắn hận không thể lập tức đi tìm Lâm Kỳ hỏi cho rõ ràng. Dịch Vương phi nghe thế, buồn bực hỏi: "Nhưng nếu Lâm tam công tử đã đồng ý rồi thì vì sao bà mối của chúng ta đến lại bị từ chối không tiếp chứ?" ... Mời các bạn đón đọc Kế Sách Theo Đuổi Phu Quân Sau Khi Sống Lại của tác giả Tô Nhị Thiếu.
Sống Lại Làm Biên Đạo Chủ Chốt - Giang Nguyệt Niên Niên
Sống Lại Làm Biên Đạo Chủ Chốt là một câu chuyện về một nữ đạo diễn đột nhiên sống lại ở thời trung học. Điều đau khổ ở đây chính là, việc này cô hoàn toàn không muốn a~, lại còn phải đối mặt với môn toán – môn mà nữ chín Văn xuôi mị đã ngán rồi Cổ trang kiếm hiệp mị thời chán luôn Ngồi không mị cũng thấy buồn Hôm nay nắng đẹp mị tuồn review Nghề thơ mị vốn chẳng siêu Lỡ như mị có nói điêu đừng cười Chuyện đen đủi nhất trên đời? Ấy, cầu không được, nên ngồi buồn xo Chuyện gì mới thật đáng lo? Không cầu mà cũng được cho, đau đầu. Có "bà cô" ở xứ Tàu Tên Du họ Sở là "dâu" trăm đài Xuân xanh ba chục lẻ rồi Vốn nghề biên đạo, tứ thời "dân công" Chục năm lặn lội trong vòng Tay nghề đã cứng bạo hồng mấy phen Trời xanh thoắt nổi cơn điên Đang yên lành lại bỗng nhiên "toi đời" Ăn gì "cháu" cúng hả giời? Vì đâu nên nỗi về thời cấp ba? Văn kia, Toán nọ đã xa Giờ ngồi úp mặt, ôi cha quá rầu. [Mị đây chẳng dám xúi đâu Hay tìm "cô Yến" xin cầu một phen Tốn "dăm bảy chục" nhang đèn "Nghiệp" kia khỏi "quật" phố liền hợp châu?] Hỡi ơi bãi bể nương dâu Có ai thấu hiểu nỗi sầu trọng sinh Đời nàng vốn dĩ yên bình Ngờ đâu sóng gió thình lình quấn thân Tưởng rằng dứt nợ hồng trần Lại ôm đèn sách cực thân luyện rèn Ghép hình lồng tiếng đã quen Video, clip đã chèn thuận tay Góc máy kia, góc chụp này Đã vào dĩ vãng như ngày hôm qua Vừa buồn nàng lại xót xa Than thân số khổ, "chém cha" ông giời Than thì than thế mà thôi "Đức năng thắng số", tuỳ thời ra chiêu Bình luận phim - nàng đã siêu Weibo mới "Dân công miêu" nhá hàng Vừa đăng đàn đã tiếng vang Thành người nổi tiếng trong làng truyền thông Trailer - clip tiến công Chỉ trong hơn tháng "bạo hồng" bỏng tay Lại còn quảng bá phim hay Lồng thêm quảng cáo trong tay toàn tiền. Ngặt là chuyện phải ưu tiên Là thi đại học, ấy phiền toái ghê Sử Văn còn chắc vài bề Chứ môn số học - cổ kề lưỡi dao [Ôn thi dạo nọ may sao Tuy rằng khó tựa hái sao trên trời May thay nàng đã thoát rồi Giờ nhồi sin cos như xơi đạn chì Tích phân hàm số x y Để lâu hoang hóa khác gì đồ chơi?] Kỳ thi kia tới cửa rồi Không tham lợi nhỏ nhất thời mới ngoan Quyết lòng học tập đàng hoàng Vũ môn cá chép cao sang hóa rồng Weibo với cả truyền thông Mình nàng gánh gánh gồng gồng sao đang? Sở Du "quỷ kế đa đoan" Ngóng tìm đồng đội giúp nàng một tay Chân trời xa, trước mắt đây Cùng bàn Tử Hạo tóm ngay chẳng từ Thằng cu kia cũng lù đù Thương thầm nhớ trộm nàng từ rất lâu [Trong khi chờ "cá cắn câu" Việc gì cũng giúp chẳng câu càm ràm Ruộng xịn ai nỡ bỏ hoang Cày cho nát nước thì nàng mới vui] Thực ra nàng ghẹo thế thôi Đôi bên vừa học vừa chơi tàng tàng Weibo quản lý cùng nàng Đứa lên ý tưởng, đứa sàng còn ten (content) Cu kia viết lách đã quen Weibo lại hot như sen giữa đầm Còn thêm "trợ lực mẹ chồng" "Dân công miêu" bạo như "rồng gặp mây" Cờ kia thoắt đã đến tay "Kỳ Miêu mĩ thực"sớm ngày chào sân Chương trình ẩm thực xa gần Chu kỳ mỗi tháng một lần nổi danh [Ai ngờ hai kẻ nít ranh Vài chương trình bỗng thành danh với đời] Truyền đại kia cũng đỗ rồi Lập phòng "Bạch Ngọc" thảnh thơi kiếm tiền Bạo tiền, phất cả tình duyên Cặp đôi trời định một thiên để đời .... Chuyện còn dài lắm ai ơi Thơ thời có hạn từ thời cạn khô Team sâu sắc chớ nhào vô Team giải trí các quý cô xin mời [À nhưng p/s tí thôi Truyện đang edit, chờ hơi bị rầu ] *** Đạo diễn đang ở bên trong, mỗi người đều bận rộn công việc của mình, nín thở tập trung chờ đợi buổi ghi hình chính thức bắt đầu. "HOẢ TINH LIÊN MINH" là một chương trình talkshow tổng hợp độc đáo, phí bản quyền 4,2 trăm triệu nhân dân tệ (khoảng hơn 1 ngàn tỷ VNĐ), coi như không tồi so với các chương trình khác. Sở Du đối với chương trình này rất có lòng tin, cô tin chắc tổ của bọn họ sẽ đem nó biến thành một chương trình đẳng cấp. Hiện trường bây giờ bắt đầu quay tập đầu tiên của mùa 1, các nhân viên làm việc cũng rất khẩn trương. "Ánh đèn thêm một chút! Quá mờ!" "Đạo diễn hiện trường(1) khuấy động bầu không khí một chút, bây giờ chúng ta quay khán giả" (1) có thể hiểu nôm na là hoạt náo viên, ai có giải thích chuyên môn hơn thì xin mời đóng góp ^^ Sở Du nhìn chằm chằm vào màn hình, cô quét mắt một vòng vị trí của 9 máy quay, hướng về phía loa, cau mày nói "Máy quay số 3, cậu hoảng cái gì đấy, điều chỉnh một chút" Cô cũng không biết máy quay số ba đang làm gì, màn hình khẽ run một chút. Người bị điểm tên vội vàng điều chỉnh máy, kinh nghiệm quay phim của hắn so với những người khác không đủ phong phú, tay chân hơi luống cuống, Sở Du coi như tính tình tốt, dù sao cô cũng là nữ đạo diễn, không như các vị đạo diễn lão làng khác, quay sai một chút thì phải tức miệng mắng to, cái gì thô tục cũng nói được. Mọi người đối với chuyện này cũng không có gì lạ, công việc này chính là như vậy: nếu ngươi là tay quay phim tài giỏi, đạo diễn sẽ xin ngươi; nếu ngươi tay nghề không tốt mà còn làm rối thêm thì bị chửi cũng không có gì để nói. ... Mời các bạn đón đọc Sống Lại Làm Biên Đạo Chủ Chốt của tác giả Giang Nguyệt Niên Niên.
Tam Thiên Nha Sát - Thập Tứ Lang
Nàng cố tỏ ra mạnh mẽ, kiên quyết cự tuyệt: “Ngươi dù chiếm được thân ta, cũng vĩnh viễn đừng mơ chiếm được lòng ta!” Người nọ hoàn toàn không thèm để ý, cười nhạt: “Ta chỉ muốn thân thể ngươi, ai nói muốn lòng của ngươi?” *** Nàng ôm đùi, gào khóc: “Đại nhân! Van cầu ngươi! Ta nguyện ý hiến thân!” Người nọ chăm chú nhìn quyển sách trên tay, lơ đãng: “Ngươi muốn hiến, đại nhân ta lại chẳng thèm đâu.”  Đế Cơ, năm đó chứng kiến cảnh chính cung Cẩm Phương của mình vỡ vụn, ánh lửa rơi vù vù như mưa, xen giữa mái ngói và bụi đất, tiếng kêu khóc thê lương trong hoàng thành theo cuồng phong bay tới bên tai, nàng lẳng lặng nhìn những cánh hoa màu hồng rơi đầy mặt đất, chúng bị gió cuốn thổi tung lên, giống như tuyết bay lại tựa như yêu thương nhung nhớ. "A Mãn, ta có thể nhìn lại nơi này một lần không?” Đế Cơ khẽ hỏi. A Mãn lén lau nước mắt, run giọng nói: “Được … Nhìn lại …” *** Không gì bằng nỗi đau mất nhà, mất nước, thế nhưng công chúa nước Đại Yến - Đế Cơ lại phải gánh chịu cùng lúc cả hai nỗi đau khi mới chỉ ở cái tuổi mười ba. Được cung nữ thân cận và tiên sinh từng dạy tiên thuật trong hoàng cung cứu giúp, nàng từ một lá ngọc cành vàng, mười đầu ngón tay không dính nước trở thành người mọi việc thông, muôn việc thạo. Không chỉ không được yếu mềm, nàng còn phải cố gắng từng ngày để trở nên mạnh mẽ, Đế Cơ của ngày xưa đã chết, nay chỉ còn lại một Đàm Xuyên với ý chí kiên cường muốn thắp hồn đăng để trả nợ nước, thù nhà. Trà trộn lên núi Hương Thủ với tư cách và hình hài của một tạp dịch xấu xí, Đàm Xuyên không biết đã phải chịu biết bao khổ cực, nàng vẫn phải chịu đựng để chờ cơ hội đánh cắp hồn đăng. Chính những tháng ngày làm tạp dịch đã khiến nàng gặp phải Phó Cửu Vân. “Làn da màu cổ đồng, lông mày dài ẩn trong làn tóc, thậm chí có thể cho là khí khái anh hùng, lúc cười lên lại giống như cơn gió thoảng, mang theo một loại hồn nhiên riêng biệt, dưới khóe mắt bên trái còn có một nốt ruồi lệ, nhìn vào lại tăng thêm một chút ai oán sầu muộn”, đó là ấn tượng đầu tiên của Đàm Xuyên khi nhìn thấy Phó Cửu Vân. Phó Cửu Vân còn có một thân phận khác - Công Tử Tề. Hắn “tự xưng việc đắc ý nhất trong đời, nhạc luật đứng thứ nhất, vẽ tranh là thứ ba, tiên thuật lại chỉ đứng thứ tư, còn việc thứ hai, lại chính là phong lưu đa tình, nữ tử vừa lạnh lùng vừa cố chấp trong thiên hạ, hắn cũng có thể khiến các nàng mặt hồng tim đập mà tủm tỉm mỉm cười, chính là một nhân vật ở trong đám nữ nhân mà như cá gặp nước.” Thế nhưng trước khi có ý thức, hay phải nói trước khi trở thành Phó Cửu Vân, hắn chỉ là một hồn quỷ sinh ra trong hồn đăng, qua thời gian dài đằng đẵng mới được hóa kiếp làm người. Lần đầu tiên Đàm Xuyên gặp Phó Cửu Vân là ở núi Hương Thủ, nhưng đối với Phó Cửu Vân thì gặp nàng đã là một chuyện xưa của chín kiếp trước. Khi ấy, Đàm Xuyên chỉ là công chúa của một nước chư hầu, nhưng khi bị giặc xâm lấn, một nàng công chúa nhỏ bé toàn thân vấy máu như nàng vẫn kiên cường đứng giữa những làn mưa tên mà nổi trống cổ vũ tinh thần binh lính, hình ảnh ấy đã khắc sâu ấn tượng trong lòng hắn. Không phải nhất kiến chung tình mà lại vô thức dõi theo Đàm Xuyên suốt mười kiếp của nàng, muốn vươn tay che chở nàng những lúc nàng đau khổ, gặp khó khăn, nhưng Phó Cửu Vân lại không thể sửa mệnh trời. Nếu chỉ đứng từ xa nhìn nàng cũng vô tình tạo ra “nghiệt duyên”, vậy kiếp này, hắn muốn chính thức bước vào cuộc sống của Đàm Xuyên, để nàng biết trong sinh mệnh của nàng có tồn tại một người như hắn, có một người tên Phó Cửu Vân luôn dõi theo nàng bấy lâu nay. Tình yêu của Phó Cửu Vân càng sâu đậm theo thời gian, hắn có thể dung túng nuông chiều Đàm Xuyên, có thể sống vì nàng, chết vì nàng, vì nàng làm hết thảy mọi thứ hắn không cam nguyện. Để gặp được nàng, hắn đã một mình chờ đợi ngàn năm, nhưng để nàng có thể thắp sáng hồn đăng hoàn thành tâm nguyện trả thù, hắn cũng bất chấp hi sinh tính mạng của mình dù có hồn phi phách tán. Chỉ cần nàng yêu hắn, chỉ cần cây tre có khắc tên nàng và hắn vẫn vươn cao, thì còn minh chứng hắn từng tồn tại, minh chứng cho tình yêu của họ sống mãi. Trái tim của Đàm Xuyên không phải bằng đá, nhưng nàng luôn phải lạnh lùng giữ khoảng cách với Phó Cửu Vân, nàng đã xác định dâng hiến linh hồn cho hồn đăng, nàng không muốn hắn phải lưu luyến mình. Thế nhưng một người có mục đích sống chỉ để thắp hồn đăng nay lại từng ngày mong hồn đăng được dập tắt để hắn trở về “Chàng không đến, ta tuyệt đối sẽ không uống nước Vong Xuyên, càng không tiến vào luân hồi.” Mời các bạn đón đọc Tam Thiên Nha Sát của tác giả Thập Tứ Lang.