Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Giam Cầm Trái Tim

GIAM CẦM TRÁI TIM Ry Hoàng dtv-ebook.com Giới thiệu -Mạch Kiều Như cô phải trả hết cho tôi những gì mà anh trai cô đã nợ! -Hà Mạnh Quân,nếu như tôi chết đi rồi có phải sẽ trả hết nợ không? -Hahaha cô có gan đó sao?Tôi nói cô biết...có chết cô cũng phải làm một cái xác thuộc về tôi! ..... Hà Mạnh Quân đối với Mạch Kiều Như chỉ có hận nhưng cái hận này không phải do chính nàng gây ra mà là do chính anh trai nàng! Hắn ngang nhiên cướp đi bạn gái mà cô yêu thương,làm nàng có bầu rồi ép nàng ấy cao chạy xa bay...nhưng cô là ai?đường đường là một đại ban chủ nổi tiếng trong thế giới ngầm...gia sản tiền tỷ ở trong tay mà lại bị một nam nhân nhỏ bé không có tiền đồ như vậy cướp tay trên sao?sự ngạo mạn của cô liệu có cho phép...???Cô nổi tiếng tàn độc như thế nếu không truy ra tung tích của hắn thì chỉ còn cách đổ tất cả lên đầu đứa em gái vô tội của hắn mà thôi...Cô bắt cóc nàng nhốt bên cạnh để ngày đêm hành hạ...Cô cướp đi sự trinh trắng của nàng khi trong lòng không hề có tình yêu chỉ tồn tại sự chiếm hữu cùng dày vò làm nàng đau đớn vô cùng....Cả hai đối với nhau cho đến sau này chỉ toàn là hận!Cô hận nàng,nàng cũng không hơn gì cô....nhưng sự đời trớ trêu thay ứng với câu "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén"...Trong tình yêu,ai yêu trước thì người đó đau...Một trong hai ai sẽ là kẻ rung động trước đây...mời các bạn cùng theo dõi nhé!! Xưng hô của ad: Hà Mạnh Quân: cô Mạch Kiều Như: nàng Nói chung ai có máu công hơn ad sẽ gọi bằng "cô",ngược lại "nàng" là thụ cho các bạn khỏi đoán mò????! ............//............ Trong khi chờ đợi bộ bách hợp xuyên không thì ta tặng mọi người bộ truyện ngắn này trước nha...viết để thỏa thích niềm đam mê ngược và H của ta thôi! *Cảnh báo:truyện có chút cẩu huyết và hơi nhiều H,trống trẻ em dưới 18t,các mẹ bỉm sữa và các đường tăng tâm hồn trong sáng! ...........//........... GIỚI THIỆU NHÂN VẬT Đây là những hình ảnh sưu tầm trên mạng giống nhất với tưởng tượng của ad nhá????để cho các bạn đọc truyện dễ tưởng tượng hơn???????????? HÀ MẠNH QUÂN: 27t ban chủ Hắc Phong Thành đồng thời là C.EO của công ty bất động sản Hà Phong.. Tính cách: cao ngạo,tàn nhẫn,lãnh huyết vô tình,biến thái,hơi có máu S...nói chung ác???? Hoàn cảnh gia đình...:con cưng chính chủ nên rất được bao che cưng chiều dưỡng thành tính nết ngang tàng ngạo nghễ...còn cha,mất mẹ từ khi sinh ra!...có một em gái cùng cha khác mẹ! MẠCH KIỀU NHƯ :18t,sinh viên học viện âm nhạc thành phố A Tính cách: hiền lành,ôn nhu nhưng khi bị áp bức cũng trở nên rất kiên cường!Hot girl tại học viện..nhưng tính cách không thích tiếp xúc với quá nhiều người nên dù 18t vẫn chưa trải qua mối tình nào,từ nhỏ đến lớn chỉ thân cận duy nhất với anh trai mình...trong lớp chỉ có một bạn thân độc nhất,ngoài ra rất hay bị ganh tỵ! Hoàn cảnh gia đình: ba mẹ đều mất,anh trai nuôi dưỡng từ nhỏ,rất yêu thương nhau nhưng thật không may anh trai một lần mê gái mà bỏ rơi cô lại,để cô phải một mình chịu khổ sau này????(vỗ tay... anh trai của năm là đây..????) Các nhân vật phụ sẽ được cập nhật hình ảnh trong truyện sau???? *** -Cởi áo!!! Tiếng nói âm trầm,lạnh lùng vang lên từ một thân ảnh đang ngồi vắt chân trên sofa,chậm rãi nhấm nháp ly rượu vodka trong tay.Ánh mắt tàn nhẫn băng lãnh ấy xoáy thẳng về phía thân hình nhỏ nhắn cũng đang trừng mắt nhìn cô... Từng giây trôi qua,người kia vẫn bất động không hề nhúc nhích gì khiến ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng Hà Mạnh Quân bùng phát dữ dội. Chát_ Thân ảnh ấy nhanh như chớp đã tiến đến giáng một bạt tai lên khuôn mặt trắng nõn kia,khiến thân hình nhỏ nhắn của Mạch Kiều Như bỗng có chút chao đảo,khóe miệng nàng nhanh chóng vương chút máu, đủ để thấy cái tát kia có bao nhiêu là dùng sức! Hà Mạnh Quân thô bạo nắm lấy cổ áo kia xé toạt,ghì chặt người Mạch Kiều Như xuống,khóa hai tay nàng vào hai sợi dây xích đã được mắc sẵn đầu giường. Mạch Kiều Như không khóc,nàng nhất quyết ở trước mặt con người này không bao giờ khóc,cho dù bị hành hạ thế nào đi nữa nàng vẫn muốn giữ lại một chút kêu ngạo cho bản thân mình! Hà Mạnh Quân lại thấy chán ghét thân ảnh trước mắt vô cùng,đã hai tháng nay,nàng ấy bị chính tay cô giam giữ nơi đây...cho dù cô có dùng bao nhiêu đòn roi hành hạ nàng ta đi nữa,nàng ta cũng không bao giờ khóc...!!Được lắm,cố tỏ vẻ kiên cường cho cô xem sao?đêm nay để coi nàng ta còn kiên cường được bao lâu! Hai tháng nay,Hà Mạnh Quân cũng rất nhiều lần được chiêm ngưỡng thân hình tuyệt mỹ kia nhưng cô tuyệt vẫn cố gắng khắc chế ham muốn đụng tới nàng...dù cho có nổi danh trên tình trường đi nữa,nhưng cô căn bản vẫn là một người rất thích "sạch"....Trong đầu cô lúc nào cũng suy nghĩ.. bản thân nàng ta hẳn cũng phong lưu như chính anh trai nàng,thân thể kia dù tuyệt mỹ tới đâu nhưng chắc chắn cũng đã bị vấy bẩn không ít lần,vì vậy...dù cho có hành hạ nàng ra sao,cô vẫn sẽ không đụng đến nàng! ...Nhưng đêm nay,nàng ta thực sự đã vượt quá giới hạn của cô..lần thứ 3 trong hai tháng tìm cách chốn chạy!Nàng ta thừa biết cho dù có chạy đằng trời,nàng ta cũng sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi tay cô...!! Tất cả những con phố,ngõ ngách ở thành phố A đều thuộc sự kiểm soát của ban hội bởi những đường dây kinh doanh gái gọi và ma túy trong thành phố này đều do một tay ban hội cô bảo kê,chưa kể đến công ty Hà Phong lại là bất động sản lớn nhất ở đây nên khắp nơi đâu đâu cũng có vài tên cò đất là người của cô..nàng cho dù có chạy đằng trời cũng không thoát được trừ phi bản thân nàng vô cớ bốc hơi hoàn toàn tại thành phố A này mà thôi..nhưng đều đó lại càng không thể trong khi giấy tờ tùy thân của nàng đều do một tay cô cất giữ! -Ngu ngốc! Chát_ Lại thêm một bạt tai lên má còn lại khiến Mạch Kiều Như đau nhói,nhưng nàng vẫn đưa đôi mắt kiên cường nhìn thẳng mặt Hà Mạnh Quân....Hà Mạnh Quân thích thú cười lớn... -Ngươi giỏi lắm!những người có thể nhìn thẳng mặt ta chỉ có 2 người...một người đã bị móc mắt ném xuống biển,người còn lại là ngươi...   Mời các bạn đón đọc Giam Cầm Trái Tim của tác giả Ry Hoàng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trăng Trong Gương - Cửu Lộ Phi Hương
“Chỉ là một giành hoa trong gương, trăng trong nước.” ~ Tập hợp đoản văn bao gồm những câu chuyện thần quái, giang hồ cảm động ~ *** “Môn chủ! Môn chủ!” Bên ngoài truyền đến tiếng kêu vội vàng, cửa phòng bị đẩy ra, khiến chàng giật mình phục hồi lại tinh thần, hai chữ “Hưu thư” trên giấy cũng đã khô từ lâu, chàng không liếc mắt nhìn người tới, chỉ nhàn nhạt viết —— Tô thị Kính Nguyệt, đố kị. . . . . . Chưa viết xong, thị vệ xông vào cửa quỳ xuống đất, ôm quyền dập đầu: “Môn chủ! Phu nhân! Phu nhân bị tập kích. . . . . .” Nét mực dừng ở trên giấy Tuyên Thành, lan thành một điểm nhìn mà ghê người. Tần Sơ giật mình chưa tỉnh, chỉ ngẩng đầu nhìn người nọ. Thị vệ cúi thấp đầu, nơm nớp lo sợ từ trong kẽ răng nói ra mấy chữ: “. . . . . . Rơi xuống dốc núi bỏ mình.” Hô hấp ngừng lại, Tần Sơ sững sờ nhìn người báo tin, dường như không nghe hiểu mấy chữ lạnh lẽo như lưỡi dao này. Sau một lúc lặng im, thị vệ chỉ nghe chàng lạnh nhạt hỏi: “Thi cốt ở đâu?” “Còn đang tìm. Chỗ vách núi kia quá mức kỳ lạ, thuộc hạ. . . . . . không tìm được đường đi xuống.” Tần Sơ nhìn chằm chằm hai chữ ‘hưu thư’ trên giấy bị nét mực lan ra, mở miệng nói: “Nàng sẽ không chết. . . . . .” Chàng như đang tự an ủi bản thân, “Nàng còn chưa đạt được tự do từ ta, sao có thể cam tâm. . . . . .” Đặt bút xuống, chàng đứng dậy, “Chuẩn bị ngựa.” Chàng đi ra ngoài phòng, chân trái có chút bất tiện. Thị vệ lo lắng khuyên: “Chủ thượng, phu nhân rơi vào dốc núi địa thế cực kỳ hiểm trở, chân ngài. . . . . .” Mời các bạn đón đọc Trăng Trong Gương của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Thiên Hiểu - Cửu Lộ Phi Hương
Trăng mồng một khuyết tựa lưỡi câu, ánh vàng bàng bạc mỏng manh xuyên qua lỗ tròn trên nóc nhà giam truyền xuống địa lao âm u. Một người mặc bộ quần áo vải thô cuộn mình ngồi ở góc tường, ánh mắt vô thần nhìn chăm chăm vệt sáng bàng bạc trên mặt đất, hình như có gió nhẹ thổi từ bên ngoài vào, cánh hoa hồng nhạt bồng bềnh đung đưa khẽ khàng đáp xuống, phác họa nên một bức tranh ấm áp tuyệt đẹp nơi phòng giam lạnh lẽo này. Bên ngoài… đang mùa xuân ư? Đôi ngươi cứng đờ chậm chạp chuyển động, ngước nhìn cái lỗ tròn trên nóc cao, thanh sắt kiên cố hé mở cắt vỡ ánh trăng non in trong phòng giam u tối, bất chợt âm thanh “lộp bộp” vang lên phá tan sự tĩnh mịch hằng mấy năm ở nơi này, cánh cửa phòng giam từ từ mở rộng, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy hết mảnh trăng cong đang treo lơ lửng trên bầu trời đêm kia.... *** Giết chết Thiên Hiểu thật quá dễ dàng, nhưng quả thật Dục Dao không thể nào làm được. Nàng chưa từng chắc chắn rằng mình sẽ thất bại như lần này… Phương Nam đương giữa mùa hè, Dục Dao đi tới thành Tử Việt, đây là thành trì mà tàn dư của Hoàng thất chiếm cứ, Thái tử tiền triều đã trở về, sẽ đứng trên thành lâu này tuyên cáo thiên hạ, đem quân tiến lên phương Bắc, khôi phục nghiệp lớn. Dục Dao tưởng tượng rất lâu cũng không thể tưởng tượng ra được cảnh Thiên Hiểu nghiêm trang đứng trên thành lâu sẽ như thế nào… Nàng ở trọ trong thành mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được đến ngày Thiên Hiểu tuyên thệ… Ngày hè chói chang, trên thành lâu đứng đầy người, Thiên Hiểu mặc long bào đen có thêu rồng đỏ đứng ở chính giữa, đứng bên cạnh hắn là Tĩnh Nam vương và cựu thần đã đón hắn ngày đó… Có thể là do long bào quá mức trang nghiêm, có thể là tình cảnh hôm nay quá mức trọng đại, Dục Dao nhìn thấy khí thế vương giả trong truyền thuyết trên người Thiên Hiểu, hoặc có thể nói là khí chất con người có từ lúc sinh ra, dẫu cho thời gian có thay đổi thì khí chất ấy vẫn còn in đậm mãi. Nàng đứng ở phía xa xa nhìn hắn, Thiên Hiểu như vậy khiến nàng cảm thấy xa lạ vô cùng, cũng cảm thấy được, tương lai sau này ắt hẳn hắn sẽ là một Hoàng đế tốt… Dưới thành lâu, vạn người chăm chú, một người đưa cho Thiên Hiểu tấm thánh chỉ được cuộn tròn, Thiên Hiểu đưa tay ra tiếp nhận, nhưng hắn cầm trên tay rồi vẫn không mở ra đọc. Cứ như vậy thật lâu nên người bên cạnh cảm thấy kỳ quái, có người mạo phạm quay đầu nhìn hắn, nhìn thấy vị Thái tử của họ đang sững sờ mất hồn nhìn một nữ tử đang đứng trong đám đông dưới thành lâu…   Mời các bạn đón đọc Thiên Hiểu của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Tuyết Thảo - Cửu Lộ Phi Hương
Không có bắt đầu sẽ không có kết thúc, trời cao nhân từ đối với Tô Mặc, lại tàn nhẫn đối với Tuyết Thảo. Tiết Tử           Tuyết Thảo lại nhìn thấy Tô Mặc ở dưới tán cây già trong rừng sâu núi thẳm.           Quần áo trắng tinh của hắn đều thấm máu, đầu cúi xuống, làn tóc tán loạn phủ xuống bờ vai. Mặt Tuyết Thảo không chút thay đổi bước về phía trước, không chút khách khí đá hai chân hắn, người Tô Mặc bị bị đá nghiêng sang phía bên cạnh, lộ ra đôi mắt nhắm chặt và hai má trắng bệch —— thoạt nhìn như người đã chết.           Tuyết Thảo lành lạnh cười: “Ngươi cũng có ngày hôm nay.”           Nàng quay đầu đi, tiếp tục tiến sâu vào núi thẳm tìm kiếm thảo dược. Cho đến khi hoàng hôn mới trở về nhà, lại đi ngang qua gốc cây già kia, Tô Mặc vẫn ngồi ở chỗ kia như cũ, máu trên mặt hắn đã ngưng kết thành khối, đủ loại côn trùng bay tới bay lui quanh người hắn, Tô Mặc cao cao tại thượng, chưa từng chật vật như vậy.           Bước chân dừng lại bên cạnh hắn một chút, Tuyết Thảo nhìn thấy dưới làn tóc bay rối, bờ môi của Tô Mặc còn hơi vẽ lên một đường cung, xem ra, hắn chết thật sự như ý hắn quá. Nghĩ thấy kẻ kia đến chết vẫn còn thoải mái như vậy, trong lòng Tuyết Thảo càng cảm thấy vô cùng chán ghét.           Nàng xách áo hắn lên, thô bạo kéo hắn về nhà giống như kéo một xác chết. Tuyết Thảo cảm thấy, người như vậy không nên chết thoải mái, hắn nên chết thảm một chút. . . . . .           Thảm hại hơn một chút. *** Hôm sau Tuyết Thảo lại về nhà, trong nhà còn lại một mảnh vắng lặng, căn nhà lộn xộn nhắc nhở nàng lúc trước nơi này đã xảy ra chuyện gì, Tô Mặc đi đâu rồi? Tốt nhất là chết đi. Nét mặt Tuyết Thảo lạnh lùng cười không chút thay đổi. Nàng bắt đầu quét tước nhà cửa, nhặt đồ dùng trong nhà lên, nhặt dược liệu lên phân loại lại. Cho đến lúc chạng vạng, mới làm cho căn nhà khôi phục lại nguyên trạng. Ban đêm, Tuyết Thảo muốn tắm rửa sạch sẽ một chút, nàng nấu xong nước, lúc cởi quần áo, cây trâm gỗ đột nhiên rơi xuống đất. Tuyết Thảo nhặt cây trâm gỗ lên, hình dáng cây trâm cực kỳ đơn giản, ở đuôi trâm dùng lưỡi dao tinh tế khắc bốn chữ “Tô Mặc Tuyết Thảo”, chữ nhỏ như vậy nhưng khắc vô cùng đẹp, người đó nhất định dùng hết mười phần tâm tư để khắc. Tuyết Thảo sửng sờ một chút, trong chớp mắt đầu óc chỗ trống, hình như đột nhiên nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, nàng giật mình hiểu ra, chắc chắn Tô Mặc sẽ không bao giờ … trở về nữa. Ngày hôm sau, Tuyết Thảo vẫn như thường ngày lên núi hái thuốc, kiếm củi, về nhà bổ củi, nấu xong cơm, Tuyết Thảo theo thói quen bới hai chén cơm, mang vào trong nhà, đặt ở trên bàn, Tuyết Thảo ngồi xuống, lấy cho mình một đôi đũa, đưa một đôi đũa khác ra nhưng vẫn không có người tiếp nhận. Tuyết Thảo ngây người hồi lâu, giương mắt lên nhìn, trong ánh phản quang của mặt trời buổi ban chiều hình như có người ngồi xuống, mỉm cười với vẻ mặt hạnh phúc nhìn nàng, nhưng khi nàng chớp mắt một cái, đâu còn người như vậy nữa. Tuyết Thảo cắm chiếc đũa xuống, giống như tấm bia trong bát cơm. Nàng vùi đầu ăn cơm, lại nếm thấy vị chua xót từ khóe mắt mình chảy xuống. Chua xót càng lúc càng nhiều, Tuyết Thảo chưa từng hận Tô Mặc như thế, mặc dù ba năm trước đây, khi hắn đẩy nàng xuống vách núi cũng chưa từng hận hắn như thế. Tô Mặc còn có bản lĩnh như vậy, hắn ngốc nghếch đến độ mỗi nơi đều lưu lại dấu vết của hắn, ăn cơm, trang điểm, hái thuốc, xuống núi, khắp nơi đều là những hồi ức. Vì sao phải gặp lại, vì sao trong căn phòng này đều lưu giữ ký ức về hắn, nếu như ngay từ đầu bọn họ là người xa lạ, thì thật tốt biết bao. ... Mời các bạn đón đọc Tuyết Thảo của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Tử Cầm - Cửu Lộ Phi Hương
Mộc Cẩm Không biết là lần thứ mấy nửa đêm nằm mộng mơ về chuyện cũ, cuối cùng luôn có một giọng nói thỏ thẻ bên tai y “Sư phụ” “Sư phụ” Tiếng gọi khiến lòng y tràn ngập yêu thương, nhưng phút chốc liền trở nên chua xót. Trăm năm trôi qua trong lặng lẽ cô đơn, trên Thanh Trúc Phong chỉ còn lại một gốc cây đào sắp chết khô, cùng một cây đàn gãy. Ngày qua ngày vẫn bế quan, chuyên tâm tu luyện thuật pháp, đều không phải vì mình đã từng chịu trọng thương, nhưng vì sao phải cố gắng như vậy, đến cả bản thân y cũng không rõ. Y muốn chờ đợi, muốn che chở người kia, nhưng có thể sẽ không bao giờ gặp lại. Thắp đèn ngồi bên bàn đọc, y đề bút muốn vẽ gì đó, cuối cùng lại cảm thấy mình không vẽ được, chỉ đành bỏ bút xuống, im lặng đi ra khỏi phòng, nhìn gốc hoa đào cùng cây đàn gãy chẳng biết là đang nghĩ chuyện gì. Y cứ đứng như vậy một ngày một đêm chẳng hề hay biết. “Ai nha, phong thái đúng là thanh thoát bất phàm.” Một tiếng cảm thán bỗng dưng vang lên tại Thanh Trúc Phong, Mộc Cẩm đưa mắt nhìn lại, là một nam tử mặc áo lam tay cầm quân tử phiến (quạt). Hắn vô cùng thích thú quan sát Mộc Cẩm, “Nhìn tu vi của ngài đã có thể thành tiên, vì sao còn muốn ở lại hạ giới.” Mộc Cẩm nghi hoặc: “Ngài là?” “Tiểu thần Ngao Tín, lúc nãy đi ngang qua nơi đây, cảm giác hạ giới có một cổ thanh tuyệt khí, nhất thời hiếu kỳ liền đến xem. Không ngờ lại để tiểu thần gặp được một người thú vị.”  Mộc Cẩm gật đầu chào hắn: “Thần Quân có muốn vào nhà ngồi không?” . Ngao Tín quan sát Mộc Cẩm từ trên xuống dưới: “Ta cảm thấy lạ vì sao chỉ có một phàm nhân ở đây, thì ra là chưa độ kiếp phi thăng! Lấy năng lực của ngài phi thăng thành tiên không phải việc khó, không lẽ là do ngài tìm không ra kiếp số của mình?” Mộc Cẩm cười cười, khẽ lắc đầu. “Ngài và ta đã có duyên gặp nhau, vậy tiểu thần sẽ chỉ điểm cho ngài một chút.” Ngao Tín bấm ngón tay tiên đoán, bỗng nhiên nở nụ cười, “Kiếp số này thì ra rất có hàm ý, ngài chỉ cần đem cây đàn đó hủy đi liền có thể độ kiếp.” Ngao Tín nói xong, còn lẩm bẩm nói thầm một câu, “Cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua kiếp số đơn giản như vậy.” . Mộc Cẩm vẫn lắc đầu. Ngao Tín kỳ quái nhìn y. Mộc Cẩm nói: “Kiếp này không độ cũng được.” “Hắc!” Ngao Tín nở nụ cười, “Ta đúng là lần đầu gặp một người giống như ngài. Vì một cây đàn mà không chịu phi thăng. Xem bộ dáng hiện tại của ngài, nếu không độ kiếp, nhiều lắm cũng chỉ có thể sống thêm hai mươi năm nữa.” Mộc Cẩm ngây ngốc nhìn cây đàn trả lời: “Thà hủy ngàn năm tu vi, thà không phi thăng làm tiên, nhất định không hủy đàn.” Thấy thần sắc của Mộc Cẩm, Ngao Tín nao nao, nhất thời không đoán ra được y nói vậy rốt cuộc là vì không muốn hủy đàn hay không muốn dứt tình. “Ý tốt của Thần Quân, Mộc Cẩm tâm lĩnh, chỉ là… Nếu ngài muốn ở lại, Mộc Cẩm chỉ có thể chiêu đãi chén nước chè xanh, nếu ngài còn có chuyện phải đi, thứ Mộc Cẩm không thể tiễn.” Ngao Tín nhíu mày buồn bực phẩy tay áo bỏ đi: “Không biết tốt xấu!” . Không biết tốt xấu… Có thể, nhưng đó là bởi vì bọn họ đều không biết đối với y cái gì là tốt, cái gì là xấu mà thôi. Mời các bạn đón đọc Tử Cầm của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.