Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuyên Thành Mẹ Của Nhân Vật Phản Diện

Văn án:   Ngủ một giấc dậy, Nguyễn Hạ đã xuyên luôn vào trong quyển tiểu thuyết mà cô vừa thức suốt đêm để đọc kia, trở thành mẹ của nhân vật phản diện.   Sau khi người chồng đầu tiên chết, nguyên chủ nhanh chóng quyến rũ được một người đàn ông giàu có đẹp trai. Lo lắng và không muốn đứa con trai phản diện bốn tuổi trở thành con của chồng trước, nguyên chủ đã nhẫn tâm vứt bỏ nó…   Nguyễn Hạ cầm trên tay kịch bản cực phẩm, nhìn người chồng đang còn sống và đứa con trai phản diện của mình mà thở dài một hơi. Cô muốn xin đổi kịch bản!!   Kiếp trước, Nguyễn Hạ sống cùng ông bà từ bé, cho nên cảm tình với ba mẹ có chút xa cách. Sau này, ông bà đều qua đời, ba mẹ đón cô lên thành phố ở cùng bọn họ. Thế nhưng, thời gian và những ký ức không được vun đắp đã khiến cho mối quan hệ trong gia đình vô cùng khó xử lạnh nhạt. Ba mẹ và cô, đều chưa thể thích ứng bên nhau như những gia đình bình thường được.    Thế rồi, Nguyễn Hạ lại vô tình xuyên đến một vai nữ phụ trùng họ tên trong cuốn tiểu thuyết mà mình vừa mới đọc được tối trước. Cô bây giờ là Nguyễn Hạ nhưng cũng lại không phải là Nguyễn Hạ.   Theo nội dung nguyên tác thì Nguyễn Hạ trong truyện là một cô gái đang tuổi đôi mươi vô cùng vô cùng xinh đẹp. Tuy sinh ra ở gia đình nghèo khó nhưng vẻ đẹp và sự giả dối của cô khiến mọi người đều lầm tưởng cô chính là một tiểu thư khuê các, con nhà giàu có.   Nguyễn Hạ là một người có tính cách ích kỷ, ích kỷ đến tàn nhẫn. Trên thế giới này, cô chỉ yêu bản thân mà thôi. Cô muốn được mặc lên những bộ váy xinh đẹp rực rỡ, muốn mọi người ghen tỵ trước nét đẹp tự nhiên của mình, muốn kiếm một người đàn ông kim cương, thành đạt để làm chỗ dựa.   Cuộc đời của cô, chỉ mong có thể an nhàn sung sướng qua đi mà không phải làm bất cứ gì cả.   Thế nên, ở độ tuổi tràn ngập hơi thở thanh xuân và vẻ đẹp trong sáng đến mức chói loà, Nguyễn Hạ đã tự đặt mục tiêu cho cuộc đời mình là phải trở thành một người phụ nữ xinh đẹp giàu có.   Vì vậy, khi cô đến một công ty lớn làm thêm, trong ngày lễ khánh thành, đã cố tình thiết kế một đêm tình cùng ông chủ của mình.   Và rồi, cô mang thai. Một tháng sau, thành công gả cho Tống tiên sinh, trở thành vợ anh.   ***   Tống tiên sinh - Tống Đình Thâm là một người đàn ông 31 tuổi, kiệm lời, thành thục và tài giỏi xuất chúng. Anh mồ côi cha mẹ từ bé, ăn nhờ ở đậu mà lớn lên. Vì thế, anh luôn nỗ lực khiến bản thân mình cường đại hơn, có thể nắm giữ quyền lực và tiền bạc trong tay.    Vì vậy, ngay từ những ngày chập chững bước vào con đường trưởng thành, anh đã lăn lộn từ tận cùng đáy xã hội mà từng bước vươn lên. Đế chế của anh là từ hai bàn tay trắng mà dựng thành. Vậy nên, có thể hiểu được anh đã phải vất vả và cực khổ như thế nào để có được thành công rực rỡ như ngày hôm nay.   Cuộc hôn nhân vội vàng của anh cùng Nguyễn Hạ không xuất phát từ tình yêu. Anh biết bản thân mình bị bẫy bởi cô gái xinh đẹp nhưng toan tính này. Thế nhưng, bảo bảo mà cô ấy đang mang trong bụng lại vô tội. Anh là người trưởng thành, cũng có đủ năng lực để chịu trách nhiệm cho những sai lầm của mình. Vì thế, anh kết hôn cùng cô.   Thế nhưng, cô vợ của anh là một người cực kì cực kì ích kỷ tàn nhẫn. Anh biết, cô ấy không yêu anh, hôn nhân cũng chỉ vì những thứ anh đang có. Nhưng, cô ấy cũng không hề yêu đứa con nhỏ của họ, luôn lạnh nhạt ghét bỏ. Cho nên, trong biệt thự xa hoa rộng lớn này, trái tim và tâm tư của đôi vợ chồng chưa bao giờ dành cho nhau. Đến đứa nhỏ cũng có thể cảm nhận được sự rạn nứt.    Và rồi, bi kịch xảy ra.   Đêm hôm ấy, trời mưa rất to, Tống Đình Thâm gặp tai nạn thảm khốc trên đường mà mất đi. Tất cả tài sản đều để lại cho hai mẹ con. Thế nhưng, những vấn đề kì lạ liên tục xảy ra, cuối cùng còn lại không bao nhiêu tiền.    Nguyễn Hạ khi đó, chỉ lo nghĩ cho bản thân, muốn tìm nơi nương tựa mới mà nhẫn tâm vứt bỏ con trai cho người khác. Lúc ấy, cô không biết được rằng, đây là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của cô. Sai lầm, đẩy cô đi đến kết cục thê thảm nhất.   Bởi vì đứa con trai nhỏ đó chính là nhân vật phản diện vô cùng uy lực trong truyện. Và cậu ta, khi trưởng thành sẽ tự tay huỷ hoại tất cả những người đã từng chà đạp, bỏ rơi hay đối xử không tốt với cậu. Mà bi ai thay, mẹ của cậu, Nguyễn Hạ, lại có tất cả những điều ấy.   ***   Bây giờ, Nguyễn Hạ xuyên đến thời điểm mà chồng cô, Tống tiên sinh vẫn chưa bị tai nạn mất đi, đứa con trai nhỏ vẫn còn ở bên cạnh mình. Vì thế, cô nỗ lực muốn thay đổi cốt truyện bi kịch kia, để không ai lại rơi vào địa ngục một lần nữa.   Cho nên, Nguyễn Hạ bắt đầu từ con trai nhỏ - Tống Thư Ngôn.   Cậu bé năm nay vừa tròn 4 tuổi, mập mạp, trắng trẻo, hay nói hay cười. Khi thấy mẹ đến đón cậu từ bên ông bà ngoại về nhà, cậu đã vui vẻ biết nhường nào. Bởi, từ trước đến nay, mẹ chưa bao giờ dịu dàng với cậu như thế.   Cậu không biết thế nào là tình yêu nhưng cậu lại biết từ phút giây mẹ ôm cậu vào lòng và nói với cậu rằng, hãy tha thứ cho mẹ về những lỗi lầm trước đây, cậu liền thấy trước mắt như có bầu trời đầy những ngôi sao sáng xinh đẹp. Có mẹ ở bên, thế giới này liền bình yên ấm áp như vậy.   Nguyễn Hạ đời trước chỉ là một cô gái bình thường không nhận được nhiều tình cảm từ gia đình. Thế nên, cô khá bối rối với đứa con trai bất ngờ này. Nhưng có lẽ, tận sâu trong trái tim một người phụ nữ, luôn có những mảnh ghép mềm mại và tinh tế, chạm vào rồi liền biến thành bức tranh hoàn chỉnh. Mà bức tranh đó, chính là đứa con trai nhỏ đáng yêu, ngọt ngào của cô.   Vì để thay đổi vận mệnh, Nguyễn Hạ nhờ con trai làm chiếc cầu nho nhỏ đến bên ba nhóc. Bởi vì, cô biết, trong khoảng thời gian hơn 4 năm qua, chỉ có mình Tống Đình Thâm là luôn yêu thương con trai vô điều kiện, dường như dành tất cả sự kiên nhẫn, dịu dàng một đời cho con.    Mà bi kịch sắp xảy ra, nên cô nhất định phải ngăn lại.   Cho nên, hai mẹ con dắt tay nhau bay qua thành phố xa lạ, đem ba nhóc trở về. Có lẽ, những nỗ lực và sự kiên trì của cô đã có kết quả, Tống Đình Thâm tránh được một kiếp mà bình an không việc gì. Và trong đoạn thời gian ngắn ngủi này, anh cũng nhận ra, Nguyễn Hạ vợ mình đã thay đổi.   Nguyễn Hạ không còn là cô vợ chỉ biết đến những bộ váy rực rỡ, những bộ trang sức đắt tiền, những cuộc vui không bao giờ dứt nữa. Cô ấy cũng sẽ không lạnh nhạt ghét bỏ con trai nhỏ, cũng không xem anh như người vô hình, chỉ nhìn tiền không nhìn mặt.   Cô ấy bây giờ, đang cố gắng kéo gần khoảng cách với con, học cách ở chung, giao tiếp và chơi với con. Có lẽ, cô ấy không biết, những lúc nhìn hai mẹ con tự nhiên ở bên nhau như vậy, biệt thự rộng lớn này mới giống một ngôi nhà như bao ngôi nhà khác. Dưới ngọn đèn vàng trong phòng khách, cô ngồi trên thảm xếp hình cùng bảo bảo, anh thì ngồi trên ghế sopha, cúi đầu làm việc bên máy tính.   Trong không khí, thoang thoảng mùi hoa thơm ngát, có vị ngọt ngào và dịu êm của sự ấm áp…   Mối quan hệ hờ hững của Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm cũng cải thiện rất nhiều. Cô biết cách ứng xử hơn, biết điều hơn và cũng có chút dễ thương hơn. Chút nho nhỏ ấy, chạm vào tim anh, lưu luyến không chịu rời đi nữa. Anh thế nhưng, muốn vãn hồi lại cuộc hôn nhân này của mình và cô. Nếu cả hai thử cố gắng bước thêm một bước nữa về phía nhau, vì bản thân, vì bảo bảo, có phải sẽ có kết quả tốt đẹp hay không?   Thế nên, Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ đều vô tình để cho đối phương tiến về phía mình, chầm chậm chầm chậm nhưng thật bền chắc. Có lẽ, chính họ cũng không biết, rất nhiều khoảnh khắc, họ thật sự đã động tâm mất rồi.   Cũng có thể, ban đầu họ là vì những lý do khác nhau nhưng dần dần đều bị thay thế bởi tình yêu. Một tình yêu chân thành và đậm sâu.   Vậy nên, quãng thời gian còn lại, hãy để cuộc hôn nhân này trở thành cuộc hôn nhân ấm áp bền lâu nhất trên đời.    Trân trọng. Gìn giữ. Và hạnh phúc.   Bảo bảo, con là con yêu của ba mẹ mãi mãi. Chúng ta sẽ cùng nhau đi hết đoạn đường dài này nhé.   ***   “Xuyên thành mẹ của nhân vật phản diện” không phải là một motif mới nhưng lại là một bộ truyện hay rất đáng đọc cho mn trong thời gian này. Vẫn là chủ đề xuyên thư nữ phụ, cưới trước yêu sau và có thêm các yếu tố khác như bảo bảo đáng yêu, sạch sủng ngọt thật khiến người ta khi đã đọc thì khó lòng dứt ra được.   Nếu nói về các nhân vật ấn tượng thì mình nghĩ tác giả đã thật xuất sắc khi xây dựng cả ba nhân vật chính đều sáng như vậy.   Đầu tiên là nam chính Tống Đình Thâm, nổi bật lên là một người đàn ông xuất thân hèn kém nhưng lại tài giỏi và quyết đoán vô cùng. Đi lên bằng hai bàn tay trắng, anh đã nỗ lực rất nhiều lần để có thể thành công như hôm nay.    Cho dù biết được bản thân bị Nguyễn Hạ tính kế, thì khi có bảo bảo vẫn rất có trách nhiệm gánh vác. Hơn nữa, ở những năm tháng cô vợ của mình ăn chơi trác táng khắp nơi không có con trai nhỏ trong mắt thì anh vẫn kiên trì quan tâm duy nhất là công việc và con mà thôi.   Một người vừa làm cha mà cũng vừa làm mẹ, có rất nhiều khó khăn, nhưng anh đều chấp nhận và cố gắng khiến cho con trai không cảm thấy thiếu thốn tình thương. Cứ thế, gần 5 năm trời. Bảo bảo với anh, là thứ quý giá nhất trên đời. Cho nên, khi đọc được những phân đoạn này, mình rất ngưỡng mộ cũng như thêm yêu quý nhân vật nam chính. Bản lĩnh, tài năng và giàu lòng yêu thương.   Thứ hai là nữ chính Nguyễn Hạ, sau khi xuyên qua thì biết thay đổi vận mệnh cũng như bản thân để thích nghi với hoàn cảnh. Ban đầu, tuy cô cũng yêu mến bảo bảo nhưng kỳ thực lại không phải là tình mẹ con. Xuất phát điểm của cô là người lạ, cho nên cần thêm thời gian. Vì vậy, sau này sợi tơ yêu thương kết qua những tháng ngày bên nhau ấy đã buộc chặt mối quan hệ thiêng liêng cao quý này lại với nhau.    Cuối cùng có lẽ là nhân vật ấn tượng nhất, bảo bảo con trai của cặp đôi nhân vật chính. Không như những cậu nhóc thiên tài, thần đồng, trưởng thành ở các bộ truyện khác, bảo bảo trong truyện này vô cùng vô cùng đáng yêu, hợp với lứa tuổi đang có. Những tâm tư, tình cảm của cậu nhóc được miêu tả khéo léo và xúc động, chạm đến trái tim người đọc.   Bản thân mình chưa có gia đình, chưa có con nhưng sau khi đọc xong truyện này thật sự rất muốn nhanh chóng có một bảo bảo như vậy. Mập mập, mềm mềm, trắng trắng, ngoan ngoãn, xinh đẹp… đúng là không có gì bằng luôn í.   Nội dung truyện có nội hàm, mạch truyện ổn, tình cảm nam nữ chính nhẹ nhàng, không có quá nhiều sóng gió thích hợp cho mn đọc giải trí lắm ạ. Vậy nên, mình muốn đề cử bộ truyện này cho tất cả mn cùng đọc và cảm nhận, xem thử có giống mình không nào? ______   Văn án được edit bởi #Kir   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nguyễn Hạ bước vào toilet, nhìn bản thân mình ở trong gương, cô vẫn có chút không hoàn hồn được. Bản thân là người mê gái đẹp, trước đây đều là cô quỳ liếm nhan sắc của người khác, lúc này, đối tượng được quỳ liếm lại biến thành chính cô. Sự việc là thế này, một tuần trước, vì Quốc Khánh được nghỉ đến bảy ngày, cho nên cẩu độc thân không có đối tượng, Nguyễn Hạ lên mạng tìm vài bộ tiểu thuyết, chuẩn bị thức trắng đêm để đọc, còn ban ngày thì ngủ hết cả ngày, lúc nào tỉnh dậy thì gọi đồ ở bên ngoài, như thế chẳng phải quá mĩ mãn hay sao? Trong vòng bạn bè của cô, mọi người đều đi ra ngoài chơi các kiểu nhưng cô không hề hâm mộ, ngày nghỉ ai ra ngoài thì kệ người đó, trời đất trong thiên hạ có thế nào thì nhà này mới mà nơi thoải mái nhất. Cô đọc một quyển tiểu thuyết, ước chừng khoảng một triệu chữ nhưng mà cô lại thấy rằng, có rất nhiều nội dung và đoạn miêu tả hoạt động tâm lí là cố tình kéo dài chữ, nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của cô, có thể thấy được trên phương diện thiết kế nội dung truyện, tác giả quả thật rất giỏi. Đợi đến khi cô chấn hưng tinh thần thì thấy đã đến hơn năm giờ sáng ngày hôm sau, khi cô chuẩn bị đứng lên vào nhà vệ sinh, bỗng nhiên tụt huyết áp, trước mắt tối đen, cô trực tiếp ngã xuống đất. Khi cô tỉnh lại lần nữa thì đã xuyên vào trong bộ tiểu thuyết này rồi, cô trở thành một nhân vật phụ trùng tên trùng họ với mình. Từ nhỏ Nguyễn Hạ đã sống cùng với ông bà nội, tình cảm với ba mẹ cũng không phải sâu đậm gì lắm, sau đó thì ông nội, bà nội lần lượt qua đời, cô được ba mẹ đón về thành phố, khi đó cô đã học đến trung học phổ thông rồi, rất khó để lại gần gũi với ba mẹ nữa. Có đôi khi cô cũng cảm thấy, trở thành người thân cận nhất, có duyên không nhất định sẽ có phận, giống như cô với ba mẹ mình vậy. Cho dù là ba mẹ hay là chính cô, đều muốn cố gắng để hàn gắn quan hệ nhưng sự thật chứng mình, có khoảng cách nhất định sẽ hợp với bọn họ hơn. Đại khái là vì như thế này, đối với Nguyễn Hạ mà nói, nếu như không thể quay về thế giới ban đầu của mình, cô cũng không cần quá lo lắng cho ba mẹ. Ba mẹ cô đều có lương hưu, cô còn có một em trai nữa, vốn dĩ từ khi cô học đại học cũng rất ít khi ở nhà. Ngược lại Nguyễn Hạ cảm thấy may mắn khi năm đó ba mẹ cô vi phạm chính sách (một con), cố ý sinh thêm một em trái, nếu như ba mẹ chỉ có một cô con gái là cô, vậy thì ba mẹ tuyết đối không thể chấp nhận việc cô ra đi, dù sao thì chuyện người đầu bạc tiến người đầu xanh, có mấy gia đình có thể chấp nhận được? Có em trai ở đó bọn họ vẫn sẽ đau lòng rất lâu nhưng sẽ không đến mức hoàn toàn sụp đổ. Nhưng trong nháy mắt khi cô tỉnh lại, cô liền tiếp thu được tất cả trí nhớ của nguyên chủ. Nếu như bắt buộc phải dùng một từ để hình dung nguyên chủ, thì mỹ nhân rắn rết là thích hợp nhất. Nguyên chủ thực sự là đẹp đến cùng cực, ít nhất là Nguyễn Hạ chưa từng gặp được một cô gái nào xinh đẹp hơn cô ấy, giơ tay nhấc chân đều rất lẳng lơ nhưng lại thanh thuần và gợi cảm. Bình thường thì với kiểu phụ nữ như thế này, cuộc đời của cô ấy cũng sẽ rất đặc sắc. Nguyên chủ là điển hình của đẹp nhưng nghèo, cô ấy sinh ra trong một gia đình đến miếng ăn cũng thành vấn đề, ba không có nghề nghiệp chính thức, thường xuyên ra công trường làm công nhận lao động đơn giản, kiếm một chút phí sinh hoạt, còn mẹ thì sao? Bởi vì mẹ cô ấy dáng vẻ xinh đẹp, ba của nguyên chủ không muốn bà ấy ra ngoài làm việc, sợ bà sẽ bị người khác nhòm ngó. Cho nên, từ khi bà kết hôn với ba của nguyên chủ, mẹ của nguyên chủ chưa đi làm một ngày nào. Mời các bạn đón đọc Xuyên Thành Mẹ Của Nhân Vật Phản Diện của tác giả Lâm Miên Miên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Biết Gió Từ Đâu Tới Tập 1 - Cửu Nguyệt Hi
Cuốn sách không chỉ nói lên tình yêu đẹp đẽ của hai nhân vật chính, phải biết trân trọng từng chút thời gian yêu nhau, bên cạnh đó cuốn sách còn có thông điệp truyền tải rất ý nghĩa như bảo vệ môi trường, bảo vệ động vật hoang dã (linh dương Tây Tạng, cá voi Bắc Băng Dương), tiết kiệm nước sinh hoạt. Tập 1: "Cuộc đời này, em đi qua những con đường tối tăm gian khổ, vận mệnh đập vỡ em, nát vun, bốc cháy. Lạnh lùng nhìn em thê thảm ngã xuống. Nhưng em vẫn cảm kích đối thủ này. Bởi vid trong những ngày gian nan tăm tối nhất, nó luôn chừa lại cho em một tia sáng, vuốt ve, tu bổ, chiếu rọi cho em. Em đứng dậy hết lần này đến lần khác, khi đứng vững, cuối cùng vận mệnh chịu thua, hai tay dâng cho em vinh quang cao nhất. Đúng vậy. Chịu chết không dễ, sống cũng hiên ngang." -Trình Ca *** Tiếng chuông từ chiếc đồng hồ quả lắc đặt trong phòng khách vang lên, Trình Ca đang rửa ảnh trong phòng tối, cầm chiếc cặp kẹp tờ giấy ảnh chậm rãi đưa qua đưa lại trong khay nước rửa ảnh. Dưới mặt nước dập dờn ánh đỏ, tờ giấy ảnh màu trắng dần dần hiện lên hình ảnh một người ăn mày ngồi ăn bánh quy ven đường, sau lưng là sông Hoàng Phố và tòa tháp Đông Phương Minh Châu. Nghe thấy tiếng chuông đồng hồ, Trình Ca mới nhớ cô đã tự nhốt mình trong phòng tối ba tiếng rồi. Vẫn không hài lòng. Cô đặt chiếc cặp xuống, ngẩng đầu nhìn mười mấy dây ảnh đang hong trên tường. Dưới ánh sáng màu đỏ nhạt là vô số bức ảnh, vô số thế giới, nhân vật, tĩnh vật, phong cảnh, đô thị. Cô mím chặt môi, nặng nề thở ra một hơi qua lỗ mũi. Toàn là rác. Trình Ca vò đầu mấy cái, đưa tay giật hết đống ảnh xuống xé tan tành rồi nhét vào thùng rác. Cô bước nhanh ra ngoài, sập cửa lại, cầm bao thuốc và chiếc bật lửa Zippo trên bàn uống nước lên, nhanh chóng châm một điếu, rít một hơi thật sâu. Qua màn khói thuốc vừa thở ra, ánh mắt Trình Ca dừng lại ở chiếc tủ kính chạm rỗng trong phòng khách bày đủ loại cúp, pha lê, mạ vàng... Giải vàng cuộc thi ảnh quốc tế Hamdan Dubai, giải vàng cuộc thi ảnh quốc tế Sony, giải A cuộc thi ảnh người Hoa toàn cầu, giải nhất cuộc thi ảnh quốc tế Hasselblad, nhiều vô số kể. Ba trăm lẻ một ngày, đã ba trăm lẻ một ngày cô không có một tác phẩm nào có thể làm cho chính mình hài lòng. Phong độ sa sút? Tài hoa cạn kiệt? Trình Ca nheo mắt, đến lúc bừng tỉnh lại, đầu lọc điều thuốc đã bị cô vô thức cắn nát. Bác sĩ Phương từng nói, phụ nữ thích cắn nát những vật thể nhỏ hình ống có ham muốn tính dục rất mạnh. Trình Ca cười lạnh một tiếng, cầm lấy điện thoại xem tin nhắn, có tin nhắn nhận một tiếng trước đến từ “Cao tám múi”, nội dung: “Hôm nay có đến không?” “Cao tám múi” họ Cao, là một người quen, người mẫu nội y nam, vai rộng eo thon, cơ bụng rắn đanh, hai chân thon dài, cực kỳ nam tính. Trình Ca nheo mắt lại, nhả ra một hơi thuốc thật dài, nhanh chóng trả lời một câu: “Vì sao lại không?” Cô vừa tắm xong thì chuông điện thoại vang lên, quấn khăn tắm đi ra nghe điện. Người gọi là bác sĩ Phương. Cô bật loa ngoài. “Trình Ca?” “Sao?” “Đang làm gì đấy?” “Vừa tắm xong chuẩn bị đi ngủ”. Trình Ca bỏ khăn tắm ra, mở tủ quần áo lấy ra một chiếc quần lót ren màu đen. “Hình như chị nghe thấy tiếng mở tủ quần áo, chuẩn bị ra ngoài à?” “Không, em đang tìm quần áo để mai mặc”. Trong gương, thân thể Trình Ca trắng như tuyết, ngực đầy đặn, eo thon nhỏ, bụng dưới phẳng lì. Mặc chiếc quần lót xuyên thấu vào không che được bất cứ thứ gì, bên dưới lớp ren mềm mại là một cặp mông căng tròn, đôi chân thẳng tắp trắng mịn như ngó sen. Bên kia điện thoại, bác sĩ Phương hiển nhiên không tin lời cô nói cho lắm: “Trình Ca, đã một tuần em không đến chỗ chị rồi đấy”. “Dạo này tinh thần em rất tốt”. ... Mời các bạn đón đọc Anh Biết Gió Từ Đâu Tới Tập 1 của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du
Thế nào là ác độc? Chính là khiến họ cảm thấy căm ghét, kinh sợ, cảm thấy bản thân đang bị ức hiếp. Vậy có cách gì để ngăn chặn? Cổ nhân đã nói. dạy chi, thuận chi, lấy y thiện độ chi. Điều này khiến Trang Thư Tình chỉ cười nhạt bởi giết người không cần quá phức tạp, nó chỉ như cái chớp mắt mà thôi. Nàng vẫn biết rằng có nhân ắt có quả nên tuyệt nhiên chưa từng hối hận, nhưng nếu có ai để dựa vào thì thật tốt. *** "Tỉnh dậy." Lời nói lành lạnh, mang theo vô tận triền miên và ôn nhu khiến Trang Thư Tình lập tức xoay người ngồi dựng lên, ký ức trở về. Đúng rồi, Chỉ Cố đã trờ lại.” "Giờ nào ?" "Hẳn là sắp giờ Thìn." Vừa lòng nhìn thất nét mặt tỏa sáng của người trên giường, khóe miệng Bạch Chiêm gợi lên độ cong rõ ràng. Đã là giờ thìn rồi sao, giấc ngủ này của nàng thật tốt. Đầu óc Trang Thư Tình tỉnh táo lại, nhìn bàn tay bị hắn giữ lại nàng cũng không vội mà rời giường, dựa vào lòng hắn nói: “Cứ như vậy cùng ta cả đêm?” “Ừm.” Bạch Chiêm nâng tay kia đặt lên ngực, “Thật vui.” Không cần dùng nhiều cảm xúc, không cần suy nghĩ nhiều, ý cười cứ như vậy từ trong lòng tràn ra, tràn tới trong ánh mắt, nét mặt Trang Thư Tình xuất hiện phong tình tươi đẹp, cứ như vậy vô cùng tự nhiên. Bạch Chiêm tiến lên trước, ngậm lấy hai cánh môi kia, giây phút đó, phàng phất như đấy lòng của hắn đang tươi cười, thỏa mãn thở dài một tiếng. Bạch Chiêm không có tiến thêm một bước, chỉ nhẹ nhàng chạm lên môi nàng nói: “Hữu Phong, chúng ta thành thân đi.” Tên này đã mấy tháng qua chưa có ai gọi nàng như vậy, lúc này hai tiếng kia phát ra từ trong miệng hắn, nàng lại cảm thấy thỏa mãn hơn bao giờ hết, thậm chí còn đề cập đến chuyện hôn sự, nàng cũng cảm thấy bản thân không cần nghĩ nhiều hơn nữa, “Được.” Hơi thở của Bạch Chiêm hơi loạn một chút, càng ra sức hôn sâu. Cho nên khi Trang Thư Tình xuất hiện trước mọi người, sắc môi nàng hôm nay vô cùng diễm lệ. ... Mời các bạn đón đọc Ác Nhân Thành Đôi của tác giả Quỷ Quỷ Mộng Du.
Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu - Vô Xứ Khả Đào
Thời khắc đẹp nhất của tình yêu là tại nơi tình yêu bắt đầu. Thư Hoàn từng nói với Hoắc Vĩnh Ninh: “Nếu lúc nào em cũng mang đến cho anh cảm giác mới mẻ, có thể để em ở bên anh lâu hơn được không?” Lúc check in, Hoắc Vĩnh Ninh tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần: “Nếu lúc đó mình kiên trì, liệu hiện tại có thể khác đi không?” Thông thường, tất cả những chuyện xảy ra trước khi gặp nhau đều vì chờ đợi, sau khi gặp nhau, rõ ràng rất yêu nhưng lại khiến nhau tổn thương. Thế rồi sau khi biệt ly, mới hiểu hóa ra thực sự đó là chữ “yêu” nhưng tất cả đều không cách nào trở lại như xưa được nữa. Sau khi tất cả yêu hận tình thù được giấu sau bức màn “thân thế” được vén lên, sự hổ thẹn và tự trách của Hoắc Vĩnh Ninh ngày càng nhiều hơn là vì cả hai lần, anh không cách nào bảo vệ người mà mình yêu thương nhất, vì thế anh đã lựa chọn một cách yêu khác… Thời gian tiến về phía trước, em nguyện lùi lại phía sau, chỉ để được bình yên nắm tay anh lần nữa. *** Đôi lời người dịch: Truyện không dài không ngắn, tầm tầm như các truyện đã xuất bản bình thường, mình không hứa trước bất cứ điều gì nhưng sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành nhanh nhất có thể. Mình cũng đã dịch một vài truyện trước đây nhưng thực sự đây là cuốn mình rất tâm đắc, ấp ủ từ khi truyện mới được xuất bản bên Trung (nếu mình nhớ không nhầm thì đầu năm 2014) nhưng đến giờ mới quyết định dịch và đăng cho mọi người đọc. Truyện không kể về một nữ chính Tiểu Bạch hay hoàn hảo, vị tha gì đó... mà ngược lại, nữ chính có lẽ những chương đầu sẽ bị ném đá rất nhiều, nhưng sau khi đọc phần sau các bạn sẽ hiểu và thông cảm. Nói chung là nói trước mất hay nhưng đảm bảo hãy nhảy hố đi, các bạn sẽ không hối hận đâu! Thật đấy! Trust me! *** Lời cuối sách: Suy cho cùng vẫn có người hạnh phúc Tôi viết câu chuyện này vào lúc cuối thu, qua một mùa đông rồi đến tận mùa xuân năm sau. Ấn tượng sâu nhất là một lần đi học buổi sáng, ngồi trên xe bus, đột nhiên nghĩ đến kết cục này… nghĩ đến hai người trong câu chuyện chia lìa nhau trước ranh giới sinh tử, càng ngày càng rời xa và cuối cùng không thể gặp lại nữa. Tôi bị kết thúc đó ám ảnh. Mải mê suy nghĩ đến mức ngồi quá trạm xe bus cần xuống, lần đầu tiên trong đời. Khoảnh khắc ấy, tôi biết câu chuyện sẽ kết thúc như vậy. Mặc dù lúc đó lòng tôi nặng trĩu. Nhiều lần sau đó tôi muốn đổi sang một kết thúc khác, cảm thấy nếu như vậy thì cuộc đời quá tàn nhẫn với Thư Hoàn, một kết thúc có hậu cũng không tệ. Nhưng đắn đo suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không thay đổi. Dù lúc mới chắp bút, tôi chưa nghĩ gì đến kết thúc của các nhân vật, nhưng tôi hiểu rõ sự cố chấp của Thư Hoàn, từng bước dẫn dắt cô ấy đến điểm cuối cùng. Sau khi trải qua tuổi thơ đó, cho dù có gặp lại Hoắc Vĩnh Ninh một lần nữa thì anh cũng không còn mang lại cảm giác an toàn đầy đủ cho cô ấy nữa. Cả đời này cô không cách nào đặt niềm tin vào anh hay bất cứ người nào khác được nữa. Cơ hội xoay chuyển duy nhất của họ có lẽ là câu chuyện “mang thai”. Đáng tiếc vận mệnh vẫn không mỉm cười với họ. Đứa bé đó không xuất hiện. Nếu không, cuộc đời cô đã tươi đẹp hơn nhiều. Còn Hoắc Vĩnh Ninh, từ sự bất lực khi còn nhỏ đến sự bỏ lỡ khi trưởng thành… Từ đầu đến cuối, anh chỉ thiếu đúng mấy chục giây chờ đèn đỏ mà thôi. Nhưng lại vì thiếu sót đó mà chịu đau khổ cả đời. Lúc viết câu chuyện này, tôi nghe đi nghe lại một bài hát: Người của hai thế giới vương vấn không thôi Ban đầu chắc hẳn là sự dối trá thiện ý của số phận Nỗi nhớ của anh dành cho người đó Trở thành nỗi đau dai dẳng trong em Em đau lòng cho chúng ta Tạm biệt Nhưng không hẹn ngày gặp lại Chia ly làm anh lưu luyến Cái chết đừng cướp đi nỗi nhớ của anh Lời bài hát có lẽ là tâm trạng người vợ của Hoắc Vĩnh Ninh trong ngoại truyện. Hoắc Vĩnh Ninh sẽ đối tốt với Phó Đình suốt đời. Cũng có thể cô ấy sẽ biết đến câu chuyện này hoặc là mãi mãi không. Suy cho cùng vẫn có người hạnh phúc. Cuối cùng cảm ơn các bạn đã đọc đến những dòng này của tôi. Cảm ơn sự đồng hành và ủng hộ của các bạn trong mấy năm viết sách của tôi. Cảm ơn sự tâm huyết của tổng biên tập và biên tập Khang Khang. Hẹn gặp lại ^_^ By Vô Xứ Khả Đào. Mời các bạn đón đọc Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu của tác giả Vô Xứ Khả Đào.
Phong Khởi Thương Lam (Phiên Ngoại) - Lạc Hi
Phong Luyến Vãn và Nhan Mạc Oa là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ. Bỗng 1 ngày thiên địa chấn động, Ma vương xuất thế quấy nhiễu người dân. Thiên Sơn tiên nhân thấy Nhan Mạc Oa người tỏa thần khí xuất chúng hiếm có nên đưa đi tu tiên, mong một ngày nào đó thành đạo giúp dân lành. 10 năm sau, Phong Luyến Vãn đi tìm lại người bạn ngày xưa của mình trên Lam Uyên Đại Lục rộng lớn này..... *** Ta nói nha, sau khi được tên Nhan đại thần kia khao một bữa, nghĩ lại bụng vẫn còn rất no, hôm nay Lục viện huyên náo hơn hẵn, ta bước vào sảnh kiếm đại một chỗ ngồi chờ Tiêu Tiêu đến, vô tình nghe được một số chuyện rất thú vị, phía trước mọi người đang bàn tán về người sẽ khảo sát sức mạnh của từng người để xếp loại kia là ai, còn nghe người sẽ khảo sát có thể là Huyền Linh chân nhân gì đó, nghe nói người đó có thể là Viện trưởng của Lục viện lắm a ! - Haizzzzz~~~~ Tiêu Tiêu sao giờ này còn chưa đến nữa ?!! Không lẽ lại bị mấy tên đáng ghét kia bắt nạt nữa ? Vừa nghĩ đến chuyện đó ta liền đứng dậy, định bước ra tìm Tiêu Tiêu thì đã thấy cô ấy đi vào, mấy người đang bàn tán về Huyền Linh chân nhân kia bỗng nhiên đổi chuyện, một tên nam nhân có vẻ là một thiếu gia nói mỉa với một tên khác có thể là người hầu của hắn . - Chẳng phải là con bé cửu phẩm đây sao ? Ta tưởng ngươi đã biết điều cuốn gối về quê rồi chứ ? Ngươi xem có phải không ? Hahahahahahhh!!!!! - Thiếu gia, người nói hơi quá rồi, chắc cô ta ở lại để xin làm người hầu của chúng ta đấy . À mà, rác phẩm như cô ta thì chắc không có ai nhận cô ta làm người hầu đâu. Ta thấy vậy liền bước đến phía Tiêu Tiêu đỡ lời. - Cái gì mà cửu phẩm, rác phẩm không bằng người hầu ? Ta thấy nó còn hợp hơn ngươi nhiều đó, đồ công tử bột ! -Ngươi ! được lắm, bạn của rác phẩm cũng chỉ là rác phẩm mà thôi, trước khi chết ngươi khôn hồn mà phun tên ra để thiếu gia ta đây còn làm một cái bia cho ngươi nữa ! - Phong Luyến Vãn ! ... Mời các bạn đón đọc Phong Khởi Thương Lam (Phiên Ngoại) của tác giả Lạc Hi.