Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hồ Ly Biết Yêu

Diệp Lạc Vô Tâm là nữ tác giả tiểu thuyết văn học Trung Quốc hiếm hoi có số lượng sách lớn phát hành tại Việt Nam. Toàn bộ sách của chị đều được mua bản quyền xuất bản, trong đó có những cuốn đã vô cùng được độc giả trẻ yêu thích như Yêu là thế, Mãi mãi là bao xa, Nụ hôn của Sói... Đáp lại tình cảm của độc giả Việt, nữ tác giả của những câu chuyện tình đã có chuyến thăm Việt Nam và giao lưu với bạn đọc yêu quý mình tại Hà Nội và TP.HCM vào năm 2015. Tác giả Diệp Lạc Vô Tâm trong buổi giao lưu với bạn đọc Việt Nam năm 2015. Không những thế, tác phẩm của chị còn xuất bản tại Việt Nam trước cả khi sách gốc phiên bản tiếng Trung được phát hành, điển hình như Động phòng hoa chúc cách vách. Hiện, nữ nhà văn đã xuất bản 13 cuốn sách tại Việt Nam và cuốn sách thứ 14 cũng chuẩn bị ra mắt độc giả trong Hội sách TP.HCM vào tháng 3 tới đây. Đó là tác phẩm mới nhất Hồ ly biết yêu. Cuốn sách là câu chuyện tình đầy sóng gió của một vị thần tiên trên Thiên đình với một nàng hồ ly nhỏ đã tu thành tinh. Một người trên trời, một người dưới đất, người này là thần tiên, người kia lại là yêu ma, hai nhân vật trong cả thiên mệnh bao la, đáng lẽ sẽ chẳng thể nào gặp nhau, ấy vậy mà lại yêu nhau. Sự gặp gỡ của họ cũng chỉ là tình cờ, khi nàng tiểu yêu không muốn hại người lại bị ép đến đường cùng phải xuống tìm người phàm mà hút linh khí, đúng lúc ấy gặp một chàng thư sinh giả bộ yếu đuối ngây ngô, ai biết được đó lại là một vị thần tiên thoát tục hóa thành. Đặt nhân vật của mình vào những mâu thuẫn ngay từ xuất phát điểm của câu chuyện, Diệp Lạc Vô Tâm dễ dàng lôi kéo được sự chú ý của bạn đọc. Có lẽ tình yêu càng tồn tại nhiều mâu thuẫn sẽ càng được chứng minh nhiều hơn, mà những tình yêu sâu đậm lại càng khiến người ta ao ước và ngưỡng mộ chăng? Hồ ly biết yêu là tác phẩm mới nhất của Diệp Lạc Vô Tâm và được phát hành ở Việt Nam trước khi ra mắt tại Trung Quốc. Mùa thu năm trước, Diệp Lạc Vô Tâm bất ngờ trở lại với độc giả Việt cùng tác phẩm Yêu là thế sau liền 2 năm không ra tác phẩm mới. Đặc biệt, đây được coi là cuốn "hồi ký tình yêu 10 năm hạnh phúc" của chính nữ tác giả với những mẩu chuyện nhỏ về tình yêu của Diệp Lạc Vô Tâm từ năm 18 tuổi cho đến tận khi 28 tuổi. Trong suốt những tháng ngày thanh xuân của cô gái có biệt danh "Tâm Tâm Mơ Hồ", đã có sự tồn tại của một chàng trai đặc biệt. Người đó đầu tiên là bạn cùng lớp, sau này đã trở thành "bạn cùng nhà" và nay chính là chồng của cô. Tác phẩm được phát hành tại Việt Nam với khoảng 10.000 bản từ tháng 10/2017 nhưng đến tháng 2 này đã được tải bản. Cũng trong tháng 3 này, cuốn sách lần đầu được ra mắt tại Trung Quốc trong một phiên bản được thiết kế đẹp mắt. Yêu là thế giống như cuốn hồi ký 10 năm hạnh phúc của chính Diệp Lạc Vô Tâm. Ngoài ra, 3 tác phẩm nổi bật của Diệp Lạc Vô Tâm cũng đã ký hợp đồng chuyển thể điện ảnh. Đầu tiên sẽ là Sự cám dỗ cuối cùng - câu chuyện hiếm hoi viết về thế giới showbiz và quyền lực trong số 13 tác phẩm của nữ tác giả họ Diệp. Cặp đôi nhân vật chính của cuốn sách là Giản Nhu và Trịnh Vĩ yêu nhau từ khi còn rất trẻ nhưng quyền lực và gia thế đã chia rẽ mối tình đẹp ấy suốt 5 năm trời cho đến khi họ gặp lại một lần nữa... Ứng cử viên cho vai nam chính mạnh mẽ nhưng có phần gia trưởng này chính là 2 soái ca Chung Hán Lương và Lâm Canh Tân. Phim dự kiến được bấm máy vào tháng 4 tới đây. Ngoài ra, Mãi mãi là bao xa - cuốn sách nổi tiếng nhất của Diệp Lạc Vô Tâm dự tính được bấm máy muộn nhất là mùa Xuân năm sau. Tương tự, câu chuyện về chàng quân nhân Diệp Chính Thần của Động phòng hoa chúc cách vách cũng chưa có thông tin chính thức về diễn viên cũng như lịch quay. *** Gặp gỡ, chính là duyên phận… Biệt ly, chính là số mệnh… Trên đời, có những thứ ngay từ lúc sinh ra đã chịu sự sắp đặt ấy, không có cách nào thoát khỏi. Giống như nàng, tiểu hồ ly Mộ Vân. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, số kiếp của mình có một ngày lại có thể khiến cho cả tam giới là tiên giới, ma giới và phàm trần đảo điên đến mức ấy. Nàng chỉ là một con tiểu hồ ly đáng thương, ngay cả mẹ cũng bị thợ săn giết chết. Nàng không có nơi nương tựa, chỉ có thể đi theo một “chị em tốt” là Tiểu Mai, cùng tu luyện để giữ gìn mạng sống. Cuối cùng cũng vượt qua được 300 năm… Giống như Tiểu Mai vẫn hay mắng nàng vậy, nàng vốn là một tiểu hồ ly, đã mang tiếng là yêu tinh chuyên dụ dỗ đàn ông thì phải làm cho đàng hoàng một chút, nếu không thì thật là phí hoài nhan sắc. Thế nên, sau khi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Tiểu Vân cũng bắt đầu học theo Tiểu Mai, tìm đến những nơi hoang vu hẻo lánh, chờ con mồi. Chờ mãi chờ mãi, đến khi nàng đã sắp bỏ cuộc thì cuối cùng cũng có một nam nhân xuất hiện. Đáng tiếc thay, Tiểu Vân lần đầu xuất trận lại gặp phải đối thủ quá khó nhằn, nói giông nói dài cả buổi, đủ các loại chuyện buồn nôn như õng ẹo, giả vờ đáng thương nàng cũng làm rồi, vậy mà nam nhân kia mặt không hề biến sắc, tâm không chút dao động. Đã vậy còn chỉ ngược lại nàng cách quyến rũ đàn ông như thế nào mới hiệu quả. Tiểu Vân mờ mờ mịt mịt nghiêm túc tiếp thu. Lại còn rất nghĩa khí tuyên bố, sẽ tha cho hắn. Nàng không hề biết rằng, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu của mình đã khiến nam nhân kia một khắc in sâu. Những ngày tiếp theo đó, Tiểu Vân rất chăm chỉ tìm kiếm con mồi, cũng rất ngoan ngoãn làm theo lời nam nhân kia đã chỉ dẫn, nhưng không hiểu tại sao người để “ăn” thì không gặp được, người đã hứa không “ăn” thì cứ gặp mãi. Cuối cùng, Tiểu Vân đành đầu hàng số phận, không tìm nữa, dứt khoát làm bạn với nam nhân kia. Như thế có khi còn vui hơn. Lúc này, nàng mới biết, chàng ấy tên Hiên. Là một chàng trai vô cùng khôi ngô tuấn tú, cả người luôn toát ra một khí chất không gì có thể lấn át được. Có lẽ cũng chính vì cảm giác an toàn như vậy, mà Tiểu Vân không ngại ngùng kể hết với chàng cuộc đời của mình. Bắt đầu từ nỗi sợ hãi đối với thợ săn, cho đến quá trình tu luyện 300 năm mà vẫn chưa từng sát hại một linh hồn nào. Đến cuối cùng chính là, hôn sự với Ma Vương của Ma Vực. Hiên chỉ yên lặng lắng nghe, không nói gì, cũng không hề tỏ ra đồng cảm hay thương hại cho nàng. Chàng chỉ lặng lẽ, bầu bạn với nàng, thỏa mãn những mong ước trẻ con của nàng, một cách thầm lặng. Cứ như vậy, họ cùng trải qua những ngày vui vẻ, cho đến khi…. không còn vui được nữa. Ma Vương không đủ kiên nhẫn để chờ đợi, lệnh cho hai cận thần thân tín của mình là Tả hộ pháp Dạ Mị và Hữu hộ pháp Minh Hồn đến bắt nàng về. Lúc còn tự do, Tiểu Vân chỉ cảm thấy đây vốn là số mệnh của mình, chẳng qua chỉ là muốn nó đến muộn một chút. Làm Bát phu nhân của Ma Vương, có thể sung sướng được bao lâu chứ? Nàng chưa từng nghĩ đến, trước kia không có lý do để từ chối thì nàng vốn đã không bằng lòng, bây giờ ý nghĩ cự tuyệt còn lớn hơn gấp bội. Nàng chưa từng nghĩ đến, nàng như vậy lại thường nghĩ đến Hiên, muốn nói chuyện cùng chàng, muốn chơi cùng chàng. Nàng chưa từng nghĩ đến, nàng… hình như đã yêu Hiên mất rồi. Nhưng vậy thì sao chứ? Chưa nói đến, nàng chỉ là một tiểu hồ ly nhỏ bé, so với sức mạnh của Ma Vương thì không có cách nào chống đỡ. Còn Hiên kia? Chàng đối với nàng, dường như không có chút tình cảm nào cả. Chỉ hờ hững và lạnh nhạt đứng đó nhìn nàng, từng bước đi vào ma vực. Tiểu Vân cũng từng trách Hiên, cũng từng từ bỏ hy vọng, nhưng khi nàng vô tình bị cuốn vào ân oán ngàn đời giữa thiên giới và ma giới, nàng mới dần phát hiện ra sự thật về Hiên. Không phải chàng lạnh nhạt, không phải chàng dửng dưng, mà bởi vì chàng, vận mệnh của bản thân còn không được nắm giữ, làm sao có thể cùng với Tiểu Vân nàng bên nhau? Bởi vì Hiên, vốn là Ngọc Thanh Chân Vương, là người con duy nhất của Ngọc Đế và Vương Mẫu, mang trong mình trách nhiệm của tam giới. Chàng chính là vầng thái dương, chiếu sáng vạn vật, mang lại sự ấm áp cho toàn thể chúng sinh. Cũng bởi vì thân phận của chàng như vậy, sống trên thiên giới nghìn năm, đã quen nhìn mọi vật mọi việc một cách hờ hững, chàng đã không nhận ra, tiểu hồ ly thuần khiết đáng yêu đó từ lúc nào đã chiếm trọn trái tim mình, không cách nào thoát khỏi được nữa. Đã rất nhiều lần, chàng nói với Tiểu Vân, họ vốn không thể nào ở bên nhau. Đã rất nhiều lần, chàng tìm mọi cách để Tiểu Vân từ bỏ hy vọng. Nhưng mỗi lần nàng ấy gặp nguy hiểm, mỗi lần nàng ấy lẻ loi và đơn độc, chàng lại không có cách gì bỏ mặc. Tiên giới, ma giới có thể nắm giữ tất cả vận mệnh trong trời đất, thứ duy nhất không thể nắm giữ, chính là tình yêu. Không ai có thể hiểu được, hồ ly nhỏ bé, dù biết rằng có thể bị thiêu rụi cũng dùng hết tất cả sức lực ôm lấy mặt trời. Không ai có thể hiểu được, mặt trời chói sáng trên cao kia, dù biết rằng có thể mất đi tất cả, phải sống trong sự u ám ngàn đời, cũng muốn ở bên cạnh tiểu hồ ly. Tình yêu của Hiên và Tiểu Vân, giống như một quả cầu gai, càng ôm càng đau, càng siết chặt càng rỉ máu. Nhưng họ vẫn bất chấp tất cả, cho dù thịt nát xương tan, hồn xiêu phách tán, cũng muốn chết bên nhau. “Tiểu Vân, khi nàng cảm thấy mình không có gì cả, nàng nhất định phải nhớ, ánh mặt trời là thuộc về nàng, vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình nàng mà thôi.” Một tình yêu như vậy, liệu có thể cảm động được trời đất không? Cho dù Hiên từ bỏ thiên giới, chỉ bằng lòng sống cuộc sống vô dục vô cầu với nàng, thì Ma vương cũng đâu chịu buông tha. Thực ra, trong mắt của Tiểu Vân, Ma Vương cũng không phải là người xấu, bởi vì y chưa bao giờ hại nàng, còn cam tâm chờ đợi ngày nàng hoàn toàn tình nguyện ở bên y. Chỉ có điều, không yêu chính là không yêu. Dù cho y thâm tình đến mấy, y tốt với nàng đến mấy, nàng cũng không thể trao trái tim mình cho y được. Chỉ có thể trách trời cao, đã để Hiên của nàng xuất hiện. Nàng cũng không biết vì sao lại yêu Hiên đến như vậy, nàng chỉ biết rằng, đã có lúc: “Trên con đường dài xa lạ, một mình ta ngốc nghếch đứng đó, giống như ta đang mờ mịt sống trong vận mệnh không có chút ý nghĩa nào của mình. Khoảnh khắc đó, chàng đã cầm lấy tay ta và nói: “Đi thôi!”” Chỉ có hai chữ này, đã cho Tiểu Vân nàng một sức mạnh kiên cường, một lòng can đảm vượt trên tất cả, dũng cảm yêu con người duy nhất trên thế gian này, người mà nàng không nên yêu. Đã rất nhiều lần, vì sự an nguy của nàng, vì mạng sống của nàng, Hiên đã dối lòng mình, hết lần này đến lần khác đẩy nàng ra xa. Nhưng cuối cùng, nàng giống như một cách chim không biết mỏi, đẩy đi càng xa, quay về càng nhanh. Hiên đã hết cách, chỉ đành ôm nàng vào lòng, dùng mọi cách có thể, bảo vệ nàng khỏi sự trừng phạt của cả hai giới. Luật trời đã định, làm trái thì phải gánh chịu hậu quả. Vì tình yêu kiên định của một tiểu hồ ly, Hiên một mình chống chọi tất cả khổ sở, đau đớn. Chàng bằng lòng từ bỏ tất cả sự cao quý của thần tiên, chấp thuận xuống ma giới, chỉ cần được ở bên Tiểu Vân. Hai người lại có những tháng ngày vui vẻ, chỉ không biết khi nào sẽ kết thúc mà thôi. “Chẳng phải nàng muốn ăn lưỡi của ta sao? Bây giờ dù nàng muốn linh hồn hay là nguyên thần của ta thì đều có thể dễ dàng giành được…” May mắn thay, thân phận có thể thay đổi, nhưng khí chất thì không. Cho dù là ở ma giới, Hiên cũng đường đường chính chính bước lên ngai vàng, làm một Ma vương vô cùng quyền lực. Chàng tiếp nhận vị trí, giải thoát linh hồn của Ma vương tiền nhiệm, hướng toàn bộ sinh linh của ma giới đi vào chính đạo. Dưới sự cai quản của chàng, rất nhiều chuyện đã tìm thấy lối thoát, trong đó có cả tình cảm khác lạ của Dạ Mị và Minh Hồn. Mặc dù là hai nam nhân dưới một người trên vạn người, cũng không tránh khỏi sự mơ hồ trong tình cảm. Trải qua mấy trăm năm hết quan tâm lại đối đầu, cuối cùng cũng có thể tự giải mã vị trí của đối phương trong lòng mình. Kết quả, bằng năng lực của mình, chàng đã khiến cho tam giới sau rất nhiều kiếp nạn, cuối cùng cũng yên bình. Và ngay cả tình yêu của tiểu hồ ly đáng yêu kia nữa, cũng được chấp nhận. Những tưởng mọi việc đã có kết thúc êm đẹp, ấy thế mà vấn đề mới lại nảy sinh. Khi hồ ly Tiểu Vân pháp lực 300 năm mang thai của vị thần tiên tu luyện 3000 năm, hai người lại lần nữa đứng trước bờ vực của sự ly biệt. Tiểu Vân cố chấp muốn giữ lại sinh linh nhỏ bé này, nhưng Hiên lại không đồng ý. Chàng không đành lòng nhìn thấy người mình yêu thương nhất ngày ngày sống trong sự đau đớn, dày vò. Pháp lực của đứa bé quá mạnh, thân thể của nàng sẽ không chịu đựng nổi. Bằng một giải pháp đau lòng đến tột độ, Hiên đã quyết định lừa Tiểu Vân, bỏ đi đứa bé. Cách làm này của Hiên đã khiến cả hai không còn có thể vui vẻ bên nhau được nữa. Tiểu Vân hận chàng, nhưng cũng không bằng chàng hận chính mình. Nhưng cũng may, trời cao có mắt. Cho dù chàng bây giờ là Vương của ma giới, thì vĩnh viễn vẫn là con trai của Ngọc đế. Cho nên cuối cùng, tất cả những phẫn hận, nợ cũ tình mới, trong một sự nỗ lực của tất cả, đã kết thúc một cách trọn vẹn. “Hồ ly biết yêu”, yêu một lần, là yêu cả một đời. Yêu một người, là yêu bằng cả sinh mệnh. ----------- " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Lâm Tần - fb//ReviewNgonTinh0105

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Oan Gia Hàng Xóm
Tối hôm sau, giữ đúng lời hẹn, Nguyệt Như và Vỹ Phàm đúng giờ xuất hiện tại nhà hàng Shall. Khi vào trong thì họ đã thấy vợ chồng Hàn Phong đang ngồi chờ. Lần đầu nhìn thấy Hàn Phong và Lăng Tư Giai, Nguyệt Như ngạc nhiên đến há mồm. Cái gọi là trai tài gái sắc chính là họ đúng không? Người đàn ông kia có phải quá tuấn tú không? So với Phan An thời xưa thật không biết ai hơn ai kém nữa. Còn cô gái bên cạnh anh ta… Chúa ơi, phải nói là tiên nữ hạ phàm. Đàn ông nhìn thấy cô ấy chắc chắn chảy nước miếng thèm muốn, còn phụ nữ sẽ ganh tỵ chết mất thôi. “Tới rồi.” Hàn Phong lễ độ đưa tay ra mời. “Tư Giai, lâu rồi mới gặp. Em khỏe chứ.” Kéo ghế cho Nguyệt Như xong, Vỹ Phàm cũng ngồi xuống sau đó lịch sự hỏi thăm Tư Giai. “Em tốt lắm. Nghe nói anh bị thương, bây giờ khá hơn rồi chứ?” Kết thúc kỳ nghỉ, Tư Giai phải lập tức quay lại xử lí công việc ở thành phố P nên không có thời gian thăm hỏi. “Nhờ phúc của chồng em, anh đỡ nhiều rồi.” Vỹ Phàm cười như không cười, hướng ánh mắt về phía Hàn Phong. Hàn Phong bất mãn nhìn Vỹ Phàm một cái còn Tư Giai lại cười “Mấy tháng nay thật làm phiền anh. Bây giờ anh cứ đẩy hết công việc cho anh ấy, còn anh hãy nghỉ ngơi cho tốt.” “Anh cũng đang có ý như vậy.” Vỹ Phàm cực kì đồng tình. “Bà xã, sao em lại nối giáo cho giặc như vậy. Anh làm việc vất vả em không đau lòng sao.” Hàn Phong không vui kháng nghị. “Anh thôi làm trò đi.” Tư Giai liếc anh một cái nhưng trong mắt toàn là nhu tình. Hàn Phong làm ra vẻ uất ức, cúi đầu ăn ngấu nghiến miếng bánh ngọt. Tư Giai cũng mặc kệ anh, cô dời sự chú ý sang Nguyệt Như. “Anh Vỹ Phàm, không giới thiệu một chút sao.” “À… cô ấy là Nguyệt Như, bạn gái của anh. Nguyệt Như, đây là tổng tài của bọn anh Hàn Phong, vợ anh ấy Lăng Tư Giai.” Vỹ Phàm giới thiệu. “Xin chào…” Tư Giai nhoẻn miệng cười. Nụ cười của tuyệt sắc giai nhân thật làm rung động lòng người khiến Nguyệt Như mê mẩn. Trong lúc thất thần cô thốt lên một câu làm tất cả mọi người sững sờ. “Chị có phải minh tinh điện ảnh không. Thật xinh đẹp quá đi.” “Phốc…” Hàn Phong là người đầu tiên khôi phục lại tinh thần đầu tiên, không khách khí cười to. “Cảm ơn…” Tư Giai ngại ngùng đón nhận lời khen. Vỹ Phàm cưng chiều nhìn Nguyệt Như, cô lúc nào cũng đáng yêu như vậy khiến anh yêu càng sâu đậm. Có thể cô không biết nhưng sắc đẹp của cô chẳng hề kém cạnh Tư Giai. “Bái tiểu thư, vợ tôi không phải minh tinh gì đâu. Cô ấy cũng giống tôi và Vỹ Phàm, đang điều hành một công ty.” Cô gái này thật thú vị, khiến Hàn Phong muốn tiếp xúc với cô nhiều hơn một chút. “Oa, chị thật giỏi. Trẻ như vậy mà có thể điều hành cả công ty.” Nhìn vẻ mặt như muốn đem Tư Giai biến thành thần tượng, Vỹ Phàm dở khóc dở cười. “Chỉ là tiếp quản sự nghiệp của gia đình. Cũng không có gì đáng nói. Ngược lại nghe nói Bái tiểu thư có nhiều sở trường, đối với công việc vô cùng nghiêm túc. Thái độ làm việc tốt như vậy mới làm tôi khâm phục.” Tư Giai hào phóng ca ngợi. “Chị đừng gọi em là tiểu thư, em nghe không có quen. Nếu chị không chê có thể gọi em là Nguyệt Như.” “Vậy em cũng gọi chị là Tư Giai đi. Đừng khách sáo.” “Dạ được.” Nguyệt Như cười tít mắt. Hàn Phong và Vỹ Phàm đưa mắt nhìn nhau không khỏi cười khổ. Hai cô gái này đem họ trở thành người vô hình sao, hoàn toàn ngó lơ họ rồi. Nhưng thấy vợ và bạn gái mình vui vẻ như vậy, họ cũng không đành lòng xen vào. Chỉ cùng nhau uống rượu, thỉnh thoảng nói chuyện công việc một chút. Cứ như thế bữa ăn tối kéo dài gần hai tiếng diễn ra khá vui vẻ. Ngay cả khi ra về, Nguyệt Như và Tư Giai cũng còn cảm thấy luyến tiếc. Kết thúc buổi hẹn, Vỹ Phàm cùng Nguyệt Như tay trong tay đi dạo bên bờ sông. Tối hôm nay trăng đặc biệt sáng, ngoài trời còn lất phất mấy hạt mưa. Bầu không khí có hơi lạnh nhưng bàn tay ấm áp của Vỹ Phàm lại có thể xua đi cái lạnh không đáng kể này. Cả hai dừng chân trên cây cầu ánh sáng, nơi mà các đôi tình nhân luôn chọn để hẹn hò. “Vợ chồng chị Tư Giai thật xứng đôi, em nhìn mà ghen tị chết đi được.” Nguyệt Như đứng trên cầu, ra vẻ ngưỡng mộ. “Có gì đáng ngưỡng mộ. Anh và em còn xứng đôi hơn.” Đương nhiên anh không đồng ý với nhận định của Nguyệt Như. “Anh đúng là mèo khen mèo dài đuôi.” Nguyệt Như bĩu môi. Vỹ Phàm khẽ cười sau đó tiến đến ôm cô từ phía sau “Hai người đó không dễ dàng gì mới đến được với nhau. Bây giờ có thể sống hạnh phúc như vậy cũng thật đáng mừng.” “Anh nói chúng ta có thể sống hạnh phúc như thế không? Nói thật, em không tự tin với chuyện hôn nhân tí nào.” Cuộc sống của anh và cô quá khác nhau, cô lo sợ bản thân không làm tốt sẽ khiến anh mất mặt. Ý nghĩ đó khiến cô không thoải mái. Nhất là sau khi nhìn thấy Lăng Tư Giai, nghe thấy anh Hàn Phong tự hào về vợ như thế nào lại càng làm cô tự ti. “Cô gái ngốc, hạnh phúc hay không là do chúng ta. Sao em lại không tự tin chứ? Em hãy nhớ còn có anh ở đây, em chắc chắn hạnh phúc. Thậm chí hạnh phúc hơn cả hai người họ.” Vùi đầu trên vai cô, Vỹ Phàm chân thành hứa hẹn. Nguyệt Như cười vui vẻ, cô xoay lại ôm lấy thắt lưng Vỹ Phàm rồi nhỏ giọng thì thầm “Anh biết em thích nhất câu nói nào của anh không? Không phải anh yêu em hay anh nhớ em mà là có anh ở đây. Chỉ cần có anh ở bên cạnh, em không sợ gì cả.” “Anh cũng vậy, chỉ cần có em bên cạnh… anh không sợ gì cả.” Nhẹ nhàng ôm lấy đối phương, cả Vỹ Phàm và Nguyệt Như đều cảm nhận được tình yêu sâu đậm mà đối phương dành cho mình. Thì ra sống trên đời không phải đơn giản chỉ vì sinh tồn. Mà còn vì chờ một nửa của mình xuất hiện. Khi anh hay cô xuất hiện thì hạnh phúc đã bay đến bên cạnh mình rồi. Còn có bắt được nó hay không phải xem thái độ đối với tình yêu của họ có bao nhiêu chân thành. Mời các bạn đón đọc Oan Gia Hàng Xóm của tác giả Lạc Băng.
Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem
Truyện Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem, hoàng tử yêu lọ lem chỉ có thể là trong truyền thuyết đối vơi bây giờ hoàn toàn không có thật. Đối với xã hội hiện nay thì điều đó lại càng không thể xảy ra, tại sao phải nhất thiết là hoàng tử phải đi đôi với lọ lem mà không phải là người bình thường. Lúc nhỏ anh mồ côi may mắn được gia đình tỷ phú nuôi dưỡng nên bây giờ mới có cái danh giá được gọi là công tử mà thôi, nhưng hắn không biết thân biết phận thì thôi đi hắn lại còn cao ngạo không coi ai ra gì hết. Hắn đối với cô chỉ là kiểu tán gái bình thường tỏ vẻ ta đây, nhưng cô không quan tâm chú ý tới hắn. Hắn thấy cô lên mặt liền vạch ra âm mưu chiếm đoạt cô nhưng chưa bắt đầu thì hắn đã rơi vào lưới tình của cô không thoát ra được. Một kế hoạch thảm bại và hàng loạt câu hỏi tại sao đặt ra liên tục trong đầu hắn, một người với diện mạo ưu tu như hắn lại chịu thua một người con gái như cô sao. Mời bạn đọc theo dõi truyện tiểu thuyết ngôn tình để tìm hiểu. *** Nhật Thiên bước theo dọc hành lang dài. Bệnh viện thật yên tĩnh dễ vang cái giọng sụt sùi của nàng. Hắn nhìn nàng ngồi run lên ở gốc cầu thang. Nhật Thiên mỉm cười bước đến và nhẹ nhàng ôm lấy từ sau. Nàng ngước lên, nước mắt nước mũi đầm đìa… - Anh lừa em thôi phải không?… hic nói là lừa em đi. Em nằm mơ còn chưa bao giờ mơ sẽ có cha cả. Em sợ lắm… – Nàng vùi mặt vào vai hắn, thật không thích những chuyện bất ngờ như vậy. Hắn chun mũi trả lời đáng ghét ngay. - Lừa em để em chiếm hết tài sản của anh sao? Anh đâu có điên như vậy? – Giờ thì “cô em gái” hắn tìm đang ở đây. Người thừa kế “gia sản của hắn” chính là nàng chứ còn ai nữa. Nhưng Thục Uyên không thèm nghe hắn trêu chọc. Nàng thật rất bấn loạn vì sự thật đột ngột này… - Em sợ… bình thường đã không có thì thôi… lỡ như có rồi sẽ đánh mất thì… Em không dám nhận cha đâu! - Em thật là chẳng giống ai khiến người ta không yêu em cũng lạ! Hắn cười ôm lấy âu yếm dỗ dành. Thục Uyên dễ chịu dựa vào ngực hắn cảm thấy vô cùng bình yên. Nàng thôi sụt sùi, mắt ngước nhìn Nhật Thiên rồi rụt rè nói… - Vậy là… em có xứng với anh không? Em giờ có cha rồi… có thể cùng với anh không? Nhật Thiên nuốt khan nhìn đôi mắt ướt lệ của nàng tròn xoe hỏi mình. Hắn thật muốn ăn thịt nàng ngay nếu không phải đang ở một nơi không đúng chổ. Thục Uyên loáng thoáng chỉ nghe hắn mắng mình ngốc thì phải rồi lại hạnh phúc trong nụ hôn ngọt ngào. Những thứ nàng chưa từng dám mơ đều thuộc về nàng. Xem ra nàng là người ít tham lam nhất lại gặt hái được rất là nhiều thứ trong đời này, còn gì hơn được nữa. Nhật Thiên cuối cùng dẫn nàng trở về phòng như một đứa trẻ lạc. Nàng rụt rè không dám bước toàn chờ người thúc từ sau. Nhưng nàng đã khóc òa trong chính vòng tay của cha mình. Hai cha con mất bao nhiêu vất vả mới có thể tìm thấy được nhau, giờ đây chỉ còn là giây phút đoàn tụ thiên liêng hạnh phúc nhất. Tất cả đều rất vui mừng. … Thục Uyên đứng khoanh tay trước ngực nhìn Ngọc Hân đứng trước mặt. Hôm nay chính cô ta là kẻ bại trận không phải nàng… - Tui biết chị không phải ham tài sản mà chỉ vì anh ấy. Thế nên thay mặt cha giải quyết chuyện này tui tha thứ cho chị. Sẽ không ai truy cứu chuyện xấu chị làm! - Giờ cô nói gì mà không được… – Ngọc Hân tuy đã thất bại nhưng vẫn không phục nàng có tất cả. Thục Uyên chỉ cười bằng mũi đáp. - Tất nhiên rồi… cha là của tui, Nhật Thiên cũng của tui. Giờ tui là con nhà giàu rồi cái gì cũng hơn chị. Phải nói là chị thua tui rất là thê thảm… giây phút này thật là rất vui sướng! J.K và Nhật Thiên đứng ở xa chờ cũng không biết nàng giải quyết ra sao mà vui đến muốn nhảy tưng tưng thế kia. Ngọc Hân tức nghẹn bị nàng trêu nhưng không thể nói gì đáp lại được. Sau khi hả hể chiến thắng, Thục Uyên mới nói chuyện nghiêm túc. - Tôi và bạn tôi đã thống nhất không nói ra chuyện của chị với cậu mợ. Chị xinh đẹp có học vấn chắc chắn sẽ tìm được công việc tốt thôi… dù sao tui nghĩ chắc chị cũng đủ cảm thấy thế nào là sĩ nhục ê chề như tôi từng bị chị đối xử rồi. Sống tốt nhé chị! Ngọc Hân đứng đó nhìn Thục Uyên xoay đi. Chỉ còn cô ta đứng không được gì cả lại mất hết từ cha mẹ gia đình, công việc cho đến tình cảm si ngốc về một người đàn ông. Cảm giác nhục nhã ê chề kia cũng tự do cô ta mang đến cho mình. Đối với những gì Thục Uyên đã nhận thì nàng tha cho Ngọc Hân như vậy quá nhẹ tuy nhiên chắc do bản tính nàng là nhu nhược không thể giải quyết được chuyện lớn nên đành vậy. Nàng ngước nhìn phía trước Nhật Thiên đứng đó chờ đợi mình. Bỗng dưng nàng thấy những khổ sở đã trải qua chẳng là gì. Giờ nàng đã được đáp lại còn hơn những giấc mơ đẹp nhất rồi đó chính là… Thế là Thục Uyên chạy đến. Nhật Thiên cũng giang tay mỉm cười rồi ngớ ra trông nàng nhào ngay vào lòng J.K. J.K cũng cười toe toét nựng má nàng đang hớn hở như con cún nhỏ… - Anh Khang quay sắp xong chưa? - Bác khỏe rồi anh mới quay tiếp. Giờ em mới là em họ ruột của anh, hèn gì thấy cưng em quá đi! - Hi… anh ơi! - NÈ!!! Gì mà “anh ơi” nữa? Hai người coi tui là cục đất chắc? Có người ghen tuôn làm nàng và J.K vẫn dững dưng bên nhau nói… - Anh ganh tị vô ích thôi! Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem của tác giả Pé Chồn Present.
Chồng Ngốc Của Tôi
Truyện Chồng Ngốc Của Tôi ở đây không phải nói anh chồng ngốc mà bởi vì cô vợ quá thông minh mà thôi. Cô thông minh đến mức chỉ muốn tìm cho mình một người chồng có khiếu hài hước, có thể đem lại cho cô hạnh phúc suốt đời mà thôi! Cũng đã đến tuổi lấy chống nên cha cô thoi thúc cô mau yên bề gia thất cho cha cô còn yên tâm.  Chỉ có điều, người đàn ông cô chọn trúng thật sự quá đáng yêu khiến lần đầu tiên cô nhìn thấy anh liền yêu thích không muốn buông tay... Với ngôn từ của tác giả Tàng Tĩnh Nhi diễn tả nhân vật cũng như lời thoại rất dễ thương dí dỏm sẽ mang lại những giây phút thư giãn cực kỳ thú vị khi đọc truyện! *** Kiều Nhung Ngọc nằm đúng ba tháng trong bệnh viện, cuối cùng vẫn là sinh trước ngày dự tính một tuần. Cục cưng này chắc là không muốn rời khỏi cơ thể ấm áp của mẹ, nên để cô chịu khổ suốt mười hai tiếng, mới bằng lòng chui ra. May mà mấy tháng qua được chăm sóc cẩn thận, nên mới giúp cô sinh đứa bé an toàn. Lúc đứa bé ra đời, cũng là lúc phát sinh vấn đề mới. Phong Vũ Vọng vì cục cưng để cho Kiều Nhung Ngọc chịu đau quá lâu, mà chán ghét bé. Không cho anh bế còn đỡ, anh cùng lắm là chỉ dùng ánh mắt trừng bé mà thôi. Còn để cho anh bế, thì là chuyện xui rồi. Anh hết bấm lại nhéo, hoàn toàn không nương tay. Chỉ một lúc thôi mà trên người cục cưng đã bầm tím hết lên rồi. Hành động ngây thơ của anh làm cho người lớn hai nhà vô cùng đau đầu. Đau lòng đứa cháu bảo bối, nhưng lại chẳng nỡ mắng người bố trẻ con này. "Vũ Vọng à, con đừng bắt nạt con trai mình nữa." Phong Long Sinh vội vàng ôm lấy cục cưng khỏi tay anh. Ai, thằng bé này thật là hư mà, véo cho mặt cục cưng đỏ hết cả rồi. Vì cục cưng bị ôm đi, nên anh tức giận đến chu môi lên, hung dữ trừng đứa bé. Nếu không cho anh véo thì anh cứ trừng mắt đó. "Vũ Vọng à, vì sao con lại không thích con mình vậy?" Lâm Tuyết khó hiểu hỏi. Sao nó lại không thích đứa bé này chứ. Nghe vậy, anh liền hợp tình hợp lý nói: "Nó để Nhung nhung đau, con liền chán ghét nó. Hừ!" ... ........ "Vũ Vũ, anh lại bắt nạt con hả?" Nghe thấy tiếng con khóc, Kiều Nhung Ngọc vội vàng chạy ra. Nói cũng kỳ lạ, bình thường con trai đều rất ngoan, chỉ có những lúc bị cha bắt nạt, bé mới khóc đến long trời lở đất như vậy. "Không có, anh tuyệt đối không có." Vội vàng giấu hai tay ra phía sau, anh cật lực lắc đầu. Nhung nhung đã cảnh cáo anh, không cho phép anh bắt nạt con trai nữa, nhưng mỗi khi anh nhìn thấy nó, anh liền tức giận, chỉ muốn bắt nạt nó thôi. "Anh sao cứ véo con hoài vậy." Nhìn cục cưng trong lòng Phong Long Sinh, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, cô liền biết, anh lại véo mặt con rồi. "Anh hai bảo thế." Anh gật gật đầu, tỏ ý mình không muốn bắt nạt con trai, là do người khác dạy đó. Nghe vậy, Đỗ Vũ vội vàng kêu oan: "Em trai à, em đừng nói linh tinh, anh đâu có dạy em như thế." Đây chẳng phải là muốn hại chết anh sao? Nhìn đi, nhìn đi, tất cả mọi người đang dùng ánh mắt giết người nhìn anh đó. "Anh nói là, chờ nó ra đời là em có thể quang minh chính đại bắt nạt nó rồi." Chỉ vào bé, Phong Vũ Vọng nói rất rõ ràng. "Anh hai, sao anh có thể dạy nó như thế?" Bạch Dật Phong mở miệng trách cứ. "Đúng vậy, biết rõ anh ấy không hiểu, anh còn dạy linh tinh như thế nữa." Naria cũng mắng anh. Vì muốn ở cạnh Kiều Nhung Ngọc, Naria đã xin từ chức ở bên mỹ, cô đang tính tìm một công việc ở Đài Bắc, rồi định cư tại Đài Loan luôn. "Tôi đâu có!" Đỗ Vũ cảm thấy mình vô cùng oan uổng, anh hoàn toàn không nhớ mình đã nói như vậy. "Có mà, lúc Nhung nhung sinh cục cưng, anh đã bảo em như thế." Phong Vũ Vọng dùng sức gật đầu. Bây giờ còn lôi cả thời gian ra luôn, Đỗ Vũ muốn chối cũng chẳng được. "Anh..." Ông trời à, anh nhớ ra, hình như mình có nói như thế. Lúc ấy, Vũ Vọng gấp đến nỗi cứ đi qua đi lại bên ngoài phòng sinh, anh thấy hoa mắt nên mới cố ý nói như vậy. Không ngờ, nó lại làm theo thật. "Đúng là con dạy Vũ Vọng như thế sao?" Phong Long Sinh đem đứa cháu bảo bối đưa cho Lâm Tuyết, để bà ôm. Ông muốn 'vì nghĩa diệt thân', ông nhất định phải dạy cho đứa con này một bài học. "Con đâu phải cố ý, lúc ấy, con chỉ muốn an ủi nó thôi." Nhìn thấy cha nuôi tràn ngập sát khí tiến về phía mình, anh vội vã đứng lên, rồi chạy biến lên lầu, về phòng lánh nạn. "Thằng nhãi này." Phong Long Sinh nhìn dáng vẻ chạy trốn của anh, vừa tức giận vừa buồn cười, chỉ biết lắc đầu. "Mẹ, đưa cục cưng cho con bế một chút." Kiều Nhung Ngọc vươn tay, muốn nhận lấy cục cưng từ trong tay Lâm Tuyết. Nói thật, từ lúc sinh bé ra đến giờ, cô rất hiếm được bế con. Không phải cô không thích bé, mà thật sự có một nguyên nhân bất đắc dĩ. "Ừ..." Lâm Tuyết đang định đưa đứa bé cho cô, nhưng nửa chừng lại xuất hiện một người, trực tiếp ôm Kiều Nhung Ngọc đi. "Không được, không được. Không cho phép Nhung nhung ôm nó, Nhung nhung chỉ có thể ôm một mình anh thôi." Phong Vũ Vọng ôm eo Kiều Nhung Ngọc, rồi lập tức chạy vào căn phòng bên ngoài vườn hoa. Nhung nhung là của một mình anh, tuyệt đối không cho đứa bé hư kia ôm. "Nó sao vậy?" Đây là lần đầu tiên, Lâm Tuyết nhìn thấy cảnh này, bà có chút sững sờ hỏi. "Chúng cháu đã quen rồi." Mạnh Triết thản nhiên nói. Mỗi lần, chỉ cần Kiều Nhung Ngọc muốn ôm con trai, là Vũ Vọng sẽ nhanh chóng ôm vợ chạy đi. Kiều Nhung Ngọc bị ôm đi, đành phải ngậm ngùi nhìn con trai yêu trong lòng mẹ mình. Con trai à, không phải là mẹ không muốn ôm con đâu.... Mời các bạn đón đọc Chồng Ngốc Của Tôi của tác giả Tàng Tĩnh Nhi.
Xin Chào, Trung Tá Tiên Sinh
Nội dung chính của truyện Xin Chào, Trung Tá Tiên Sinh xoay quanh nhân vật nữ chính có cuộc đời rất thú vị. Trước đây cô sinh ra trong một gia đính rất giàu có nhưng đã bị sa sút. Không còn cách nào khác để kiếm tiền, cô phải nhờ vào thân hình đẫy đà của mình là bộ ngực rất đẹp trong các vai diễn để kiếm tiền. Anh- một vị trung tá trẻ tuổi tài ba, kỹ năng chiến đấu anh đều xếp hạng top và có lòng hi sinh rất dũng cảm. Số phận đưa đẩy thế nào trong một lần làm nhiệm vu anh lại cứu cô trong hoàn cảnh sống chết. Cũng chính vì chuyện đó mà báo chí để mắt đến tung tin làm cô tổn thương! Cô không cần anh chịu trách nhiệm nhưng sâu thẳm trong ánh mắt thì ngược lại...Cô cùng anh kết hôn vì...? Tiền hoặc tình? *** Văn Án -------- Cô là bình hoa ở trong giới giải trí dựa vào quy tắc ngầm leo lên vị trí cao hơn, dựa vào khuôn mặt và bộ ngực giành được một số vai diễn. Anh là trung tá trẻ tuổi nhất trong quân đội, tất cả các hạng mục nghiệp vụ đều đứng đầu, là người có ý chí kiên cường và giàu lòng hi sinh. Cô từng là thiên kim tiểu thư nhưng rơi vào cảnh sa sút, mẹ là người thân duy nhất của cô. Anh là con nhà danh gia vọng tộc có địa vị cao quý, là con trai độc nhất trong nhà, chuyện kết hôn của anh trở thành nhiệm vụ của mọi người trong gia đình. Trời xui đất khiến, ngoài ý muốn, anh dùng phương thức đặc biệt cứu cô trong lúc "nước sôi lửa bỏng", chuyện của bọn họ lan truyền khắp các tờ báo lớn và TV. Cô nói coi như cô bị tổn thất cũng không so đo, không cần anh chịu trách nhiệm, anh lời lẽ chính nghĩa trừng mắt với cô, nói cô phải chịu trách nhiệm với anh! Bị bức bách, cô vì tiền đồ tươi sáng của anh, cùng anh kết hôn. -------- Review ------- Truyện hay, nhẹ nhàng. Tình tiết có logic, vừa hấp dẫn, lâu lâu lại hài hước tí xíu.    Mình rất thích nam 9, tính cách thẳng thắng, bá đạo hay ghen một chút nhưng luôn quan tâm chăm sóc vợ mình. Nữ 9 thì tuy hay dùng scandal để nổi tiếng nhưng thật ra là do quản lý của chỉ sắp xếp hết, chị cũng không thích dấn thân vào showbiz nhưng vì hoàn cảnh nên mới thế thôi. Sau này 2 người yêu nhau thì nữ 9 giải nghệ rời showbiz (hình như vậy, mình không nhớ rõ tại đọc lâu rồi >.   Truyện có 1 chi tiết mà mình rất thích. Đó là một buổi tối nam 9 chở nữ 9 từ quân doanh về khách sạn để mai quay phim, không nhớ làm sao mà nữ 9 lại buồn vs khó chịu, thế là trên đường trở lại quân doanh nam 9 gọi đt hỏi chị mình làm sao để dỗ con gái vui rồi mua bánh ngọt với hoa hồng quay lại khách sạn tặng nữ 9... Phụ nữ nhiều khi chỉ cần có vậy, một người chồng biết quan tâm, để ý xem mình vui buồn ntn, rồi cùng chăm sóc, bảo vệ mình. Quá hạnh phúc rồi ^^    Rồi còn có lần anh đến phim trường xem, gặp đúng cảnh hôn của nữ 9, thế là tự hô cắt rồi dẫn nữ 9 đi không cho quay nữa, đạo diễn ngớ người luôn. "Miệng của em là của anh, cả người em cũng là của anh, muốn hôn hay làm gì khác cũng chỉ có thể là anh."  Bá đạo nhưng mà rất đáng iu. Nữ 9 phải dỗ dành khuyên nhủ lắm, cuối cùng mới quyết định xài diễn viên đóng thế.    Nói chung là đọc truyện thích nam 9 nhất, còn ghét nhất là bà quản lý của nữ 9 với ông anh rể Lạc Hướng Đông của nam 9. Có thể nói, đây là bộ truyện đầu tiên có dàn nhân vật phụ để lại nhiều cảm xúc nhất cho mình. Từ vụ bị cưỡng bức đến phát điên của mẹ Ôn, đến sự chịu đựng cùng tuổi thanh xuân mà chị Lục đã bỏ ra. Nổi khổ mất đi người yêu 10 năm của Văn Phong, sự khốn nạn đê tiện ích kỷ của ông Thành (ba nam phụ) & tên Lạc Hướng Đông chồng chị Lục.    À! Nếu bạn nào muốn đọc ngoại truyện thì bên "diễn đàn lê quý đôn" có đấy, chứ một số web khác mình thấy không có ngoại truyện, các bạn hỏi rất nhiều. ------------------------- Điểm: 9.5 / 10???? *** Đèn flash tanh tách tanh tách vang lên, Ôn Hoàn chỉ cảm thấy các thớ thịt trên mặt mình mỏi nhừ, cô sắp rơi nước mắt rồi, nhưng cô lại không thể chuyển động, chỉ có thể tiếp tục duy trì dáng vẻ tươi cười, sau đó hướng về từng ống kính trước mặt bày ra đủ loại tư thế khác nhau. "Ôn tiểu thư, bộ phim mới của cô qua một thời gian ngắn nữa là công chiếu, đối với phòng vé có kỳ vọng gì không?" Ôn Hoàn vẫn duy trì nụ cười như cũ, nói: "Tôi đối với bộ phim này rất có lòng tin, tin tưởng sẽ có thành tích tốt." "Ôn tiểu thư, có người tung tin nói đạo diễn Trương đối với cô đặc biệt quan tâm, xin hỏi hai người trong lúc đó có phải có quan hệ đặc biệt nào hay không?" "Đạo diễn Trương là một đạo diễn rất tốt, đối với tất cả các diễn viên đều rất quan tâm, không chỉ với riêng mình tôi." Trên mặt vì trong một thời gian dài vẫn giữ nguyên nụ cười như trước nên gần như các thớ thịt trên gương mặt đều bị đông cứng, trở nên có chút không giống là của mình nữa. "Ôn tiểu thư, trước đây có người chụp được ảnh cô và giám đốc bên phía nhà đầu tư bộ phim 'Không bao giờ quên' cùng nhau vào khách sạn, có người phỏng đoán nói sở dĩ cô lấy được vai nữ chính trong 'Không bao giờ quên' hoàn toàn là nhờ dựa vào quy tắc ngầm, vấn đề này cô có muốn nói gì không?" "Đúng vậy, Ôn tiểu thư giải thích một chút đi, có đúng như các báo đã đưa tin, cô thật ra là bởi vì theo ông lớn lên giường mới được các vai diễn này?" "Ôn tiểu thư, nói chút gì đi." ... Trong nhất thời tất cả các phóng viên đều nhao nhao lên, đổi thành người bình thường đối mặt với những vấn đề như vậy chắc chắn là muốn trở mặt, nhưng Ôn Hoàn vẫn duy trì nụ cười như cũ, cho dù tức giận nữa cũng sẽ không biểu hiện lên trên mặt. Bởi vì cô là ngôi sao, là nhân vật của công chúng, cô muốn giữ gìn hình tượng! Cô giữ nguyên khuôn mặt tươi cười nói: "Những thứ này đều là chuyện không thể nào, chắc là có vài người cố ý muốn bôi nhọ tôi." Nghe cô nói như vậy phóng viên tra hỏi gay gắt: "Cô nói có vài người là chỉ Lâm Ngải Vi sao, trước có tin nói hai người các cô vì tranh giành vai diễn lần này mà huyên náo rất không thoải mái." Ôn Hoàn buồn cười liếc mắt nhìn phóng viên nói: "Mọi người chớ nói lung tung, tôi cùng chị Ngải Vi quan hệ rất tốt." "Nhưng có người nhìn thấy cô và Lâm Ngải Vi hai người ở studio đánh nhau một trận." "Được rồi, thật xin lỗi các vị, Ôn Hoàn muốn đi vào, sau này hỏi lại sau, sau này hỏi lại sau." Người đại diện Lynda ở phía sau thức thời đứng dậy, kéo Ôn Hoàn đi vào trong hội trường. Vào phòng khách hội trường, đi ở bên cạnh Lynda có chút hưng phấn thì thầm: "Xem ra các trang đầu ngày mai không thiếu tin rồi." Ôn Hoàn đã thu lại nụ cười trên mặt, không nhìn chị ta, chỉ nói: "Em không thích scandal như vậy." Lynda nhìn cô một cái: "Có scandal mới có hào quang, bây giờ muốn dễ dàng nổi tiếng không có những scandal hỗ trợ ai biết em là ai." Ôn Hoàn mấp máy môi nhưng không lên tiếng. Cô không thích mỗi ngày bị quay như vậy, bị phóng viên truy hỏi hôm qua cùng nhà sản xuất này ngủ, hôm nay cùng diễn viên kia đánh nhau. Cô cũng không thích rõ ràng trong lòng rất phẫn nộ nhưng vẫn phải tươi cười trả lời tất cả các câu hỏi của bọn họ. Cô thậm chí hoàn toàn không thích cuộc sống như bây giờ, cô không thích làm diễn viên, làm ngôi sao, nhìn như vẻ vang đẹp đẽ lắm sau lưng lại có bao nhiêu kinh khủng khiến cho người ta không dám nhìn thẳng, thế nhưng có mấy người có năng lực bởi vì có phải muốn là được đâu. Hôm nay là dạ tiệc lấy danh nghĩa quyên tiền từ thiện, dưới sự hướng dẫn của Lynda, Ôn Hoàn cùng mấy ông tổng chào hỏi xong có chút mệt mỏi liền ngồi xuống ghế sô pha. Nhìn ly rượu, Ôn Hoàn dựa lưng vào ghế, cô không thích tiệc rượu như này, nói cách khác cô vốn không thích những nơi đông người, cho dù trước đây trong nhà thỉnh thoảng tổ chức cô cũng luôn lười xuất hiện. Khẽ nhắm mắt lại, thật là có chút mệt mỏi, tối qua phải họp báo đến rạng sáng mới được ngủ, sáng sớm chưa đến 5 giờ đã bị chị Lynda gọi điện đánh thức, có vài thứ cần phải công bố tiếp, một ngày qua đi thật là mệt mỏi. Cứ như vậy, chợp mắt chưa được một phút đồng hồ, đột nhiên cảm giác được sô pha mềm nhũn, có người ở bên cạnh cô ngồi xuống, dồn sức mở mắt chỉ thấy một người đàn ông tai to mặt lớn còn lồi bụng bia đang cười híp mắt nhìn cô. Ngồi thẳng người, Ôn Hoàn sau một giây lại giơ ra nụ cười hoàn mỹ không chút sơ hở nào: "Ông chủ Vương." "Ôn tiểu thư sao lại ngồi một mình ở đây?" Ông chủ Vương vừa nói xong đã xê dịch đến chỗ bên cạnh Ôn Hoàn, ông chủ Vương này không phải là ai khác, chính là vừa rồi trước khi vào đây Ôn Hoàn bị đám phóng viên kia bao vây, bọn họ nói giám đốc bên phía nhà đầu tư kia! Ôn Hoàn cười cười, nói: "Không có, mới vừa hơi mệt chút, đang chuẩn bị đứng dậy đây." Nói xong trực tiếp đứng lên, không để lộ dấu vết đem khoảng cách hai người tách ra. Không giống như bên ngoài nói, cô lấy được vai diễn là bởi vì cô dựa vào bộ ngực và dựa vào quy tắc ngầm cùng nhà sản xuất lên giường. Cô không hề ngủ cùng người đàn ông này, đừng nói là ngủ trên giường, để cho cô nhìn người đàn ông này vài lần cô sẽ cảm thấy ghê tởm buồn nôn. Ban đầu vai diễn bây giờ của cô đúng là của Lâm Ngải Vi, mà vai của Lâm Ngải Vi ban đầu đạo diễn cũng định cho cô. Còn về phần sau này tại sao lại đổi vai của cô và Lâm Ngải Vi cho nhau cô cũng không rõ lắm. Chị Lynda cũng không nói cho cô biết vai này rốt cuộc là làm sao giành được, nhưng tuyệt đối cô và quy tắc ngầm không có một chút liên quan nào. Ông chủ Vương kia cũng đứng dậy, vốn cũng không cao mà dáng người lại tròn đứng cạnh Ôn Hoàn cao một mét bảy lại còn mang giày cao gót 7 cm, liền thấp hẳn hơn nửa cái đầu, trông cùng một cái thùng nước không có khác biệt. "Ôn tiểu thư chờ sau khi tiệc rượu kết thúc có thời gian không nể mặt cùng nhau ăn một bữa cơm, thế nào?" Nói xong mập mờ nháy mắt với Ôn Hoàn. Nhịn xuống kích động muốn ói ra, Ôn Hoàn cười từ chối nói: "Có thể cùng ông chủ Vương ăn là vinh hạnh của tôi, chỉ có điều sau khi tiệc rượu kết thúc tôi còn có một công bố phải đưa ra, sợ rằng không có thời gian." "Phải không, nhưng vừa rồi người đại diện Lynda của cô nói cô có thời gian mà." Ông chủ Vương không vui nhíu mày một cái. Ôn Hoàn cũng cau mày lại, cô không nghĩ tới Lynda lại đồng ý thay cô. Đúng lúc này, Lynda đi về phía bọn họ. Thấy cô ta qua đây, ông chủ Vương kia ngay lập tức chất vấn: "Lynda, chuyện là thế nào, không phải cô nói buổi tối Ôn tiểu thư không có việc gì sao, sao giờ Ôn tiểu thư nói còn có họp báo?" Nghe vậy, Lynda liếc nhìn Ôn Hoàn, ngay lập tức phản ứng kịp, vừa cười vừa nói: "Là tôi chưa kịp nói với Ôn Hoàn." Vừa nói vừa quay đầu sang nhìn Ôn Hoàn nói: "Buổi họp báo tối nay vừa rồi bên phía đài truyền hình gọi điện thoại cho chị nói hoãn lại, công bố kia cũng không cần đưa ra nữa, ông chủ Vương muốn cùng em ăn một bữa cơm, nói một chút chuyện về bộ phim tiếp theo." Ôn Hoàn cầm quai túi nắm tay thật chặt, sắc mặt cũng không lộ ra bất kỳ tâm tình gì, chỉ quay đầu nói với ông chủ Vương: "Là vinh hạnh của tôi." Thấy cô đồng ý, tâm tình ông chủ Vương rất tốt, tiến lên đưa tay ra kéo tay Ôn Hoàn lại bị Ôn Hoàn khéo léo tránh được, liếc nhìn Lynda và ông chủ Vương nói: "Xin lỗi, tôi đi toilet." Nói xong trực tiếp xoay người đi ra cửa. Quay đầu trong nháy mắt nụ cười trên mặt cũng theo đó phai đi, trong lòng cười nhạt, ăn cơm ư, thật chỉ đơn giản là ăn cơm thôi sao? "Lynda thay cô đồng ý bữa tiệc?" Giọng nói nhàn nhạt lạnh lùng vang lên ở bên tai, quay đầu lại, Lâm Ngải Vi không biết đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào, đang cười mà như không cười nhìn cô. Ôn Hoàn nhìn mắt cô ta, không muốn đấu võ mồm cùng cô ta, cô bây giờ chỉ muốn suy nghĩ thật kỹ về bữa tiệc tối nay làm thế nào đuổi được cái tên đàn ông kiêu căng buồn nôn não chứa đầy phân kia, xoay người muốn rời đi. "Nói cho cô biết, cái lão già kia ở trên giường rất biến thái." Lâm Ngải Vi nói xong, nửa ôm nửa cầm ly sâm banh bên người rời đi. Ôn Hoàn lại nhìn vào mắt cô ta, lúc này mới xoay người bỏ đi. Đợi đến lúc Ôn Hoàn từ trong toilet trở lại, ông chủ Vương bên cạnh Lynda đã rời khỏi, Lynda thấy cô vội vàng kéo cô qua nhỏ giọng nói ở bên tai: "Sửa sang một chút đi, ông chủ Vương đã đặt phòng ở bên cạnh khách sạn Marriot, bây giờ chị đưa em qua đó." "Em không muốn đi." Ôn Hoàn giật lại tay, xoay người sang chỗ khác. "Em nói cái gì đó." Lynda có chút tức giận nói: "Địa vị của ông chủ Vương ở trong cái giới này em còn không rõ sao, nếu như đắc tội với ông ta, vậy sau này em cũng đừng mong lăn lộn ở trong giới này nữa." "Chị không rõ ý của ông ta sao, thật chỉ đơn giản là ăn cơm thôi sao?" "Cho dù biết rõ ông ta có mưu đồ khác em cũng phải đi!" Lynda thái độ rất mạnh mẽ cứng rắn, một chút thương lượng cũng không có. "Em nói rồi, em có thể phối hợp với chị tất cả bao gồm diễn xuất lẫn hoạt động thương nghiệp, nhưng em không bao giờ bán mình." Đây là điểm mấu chốt của cô! Thấy cô như vậy, Lynda cũng biết khó mà nói cứng được, chỉ có thể mềm giọng nói: "Được rồi được rồi, cơm này em vẫn phải ăn, sẽ không xảy ra chuyện gì, chờ em qua đó chị lập tức gọi cho bà Vương, em cũng biết bà Vương kia nổi tiếng là hổ cái mà." Nghe vậy, Ôn Hoàn nhìn vào mắt chị ta: "Thực sự?" Lynda khẳng định nói: "Đương nhiên, chị có thể để cho em bị tổn thất sao?!" Nếu như chị ta đã nói như vậy, Ôn Hoàn không còn lý do gì để từ chối, chỉ có thể gật đầu theo chị ta đi ra ngoài. Đến đó ông chủ Vương đã ở đấy, thấy các cô đi tới, mặt đầy thịt mỡ tươi cười nhìn các cô. Lynda cười nói vài câu xã giao xong thì tìm cớ rời đi. Ôn Hoàn tự nói với mình gắng sức không nhìn ông ta, trong lòng đếm thời gian chờ bà Vương sư tử Hà Đông kia đến đây gầm gào. Thấy cô cúi đầu vẻ mặt thận trọng, ông chủ Vương cười nói: "Ôn tiểu thư khát nước à, trước uống ngụm nước chanh đi, tôi mới vừa bảo nhân viên phục vụ ép đấy." Ôn Hoàn cũng không phải quá khát, chẳng qua vừa rồi ở yến tiệc có uống nhiều rượu đỏ, để tản đi mùi rượu trên người, không nghĩ nhiều bưng nước chanh nhấp một ngụm. Hai người nói một lát, vị trí ngồi của ông chủ Vương kia càng lúc càng gần sát bên người Ôn Hoàn, Ôn Hoàn chỉ cảm thấy điều hòa trong phòng mở có chút cao, cả người bắt đầu có phần khô nóng. Ngay lúc ông chủ Vương chuẩn bị thò tay nắm lấy tay của Ôn Hoàn kéo qua, cửa phòng bị người khác mạnh mẽ đẩy ra. "Vương Đại Phúc, ông muốn làm gì!" Lynda quả nhiên nói được thì làm được, đẩy cửa vào không phải ai khác chính là hổ cái nhà họ Vương! Ông chủ Vương kia thấy thế bị dọa sợ rút nhanh tay về đứng dậy. "Vương Đại Phúc, ông là tên khốn kiếp, ông thật to gan dám mang hồ ly tinh tới đây." Nói xong xông vào cầm túi ném vào mặt của ông chủ Vương. E sợ chuyện bị làm lớn lên, ông chủ Vương vội vàng ôm vợ đẩy đi ra ngoài, miệng không ngừng nói về nhà giải quyết về nhà giải quyết. "Tên khốn kiếp, bà đây không để yên cho ông!" Bà Vương vừa đi vừa quát. Ông chủ Vương đâu còn dám mạnh miệng phản bác, chỉ là trước khi rời đi không nhịn được hướng về phía Ôn Hoàn đang ngồi nhìn thêm mấy lần. Ôn Hoàn không biết sao mình lại như vậy, cả người không có một chút sức lực, trong lòng dường như có một đống lửa, cả người như muốn bị thiêu cháy. Chống thân thể đứng dậy đi ra ngoài, choáng váng đi, cũng không biết đi tới đâu, chỉ cảm thấy mình đụng phải cái gì đó, mà vật kia giống như khối băng vừa vặn có thể giải trừ đống lửa trong lòng cô. Hao hết sức lực nâng mắt lên, chỉ cảm thấy trong tầm mắt mình xuất hiện một bóng dáng mơ mơ hồ hồ, có chút lắc lư lơ lửng. Bây giờ Ôn Hoàn không có chút ý thức nào, chỉ có thể thuận theo dục vọng trong lòng mình đi tới gần phía trước, tay gắt gao víu chặt. Mời các bạn đón đọc Xin Chào, Trung Tá Tiên Sinh của tác giả Mạc Oanh.