Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiệm Tạp Hóa Của Nhóc Con

【 Văn án 】 Cậu bé hơn năm tuổi, mồ côi cha mẹ, ông thì qua đời. Cậu thật sự bơ vơ trên đời này, họ hàng cũng không muốn nhận thêm một nỗi vướng bận khác, cho nên đưa cậu bé đến nhà cô trên trấn nhỏ. Cô: Đứa nhỏ này tôi thích. Anh trai: Đứa em này anh cực kỳ thích. Trấn nhỏ: Đứa nhóc này chúng tôi cũng yêu thích. Lâm Đông: Vậy mọi người nhớ đến tạp hóa mua nhiều đồ nha, con muốn tiết kiệm tiền đi tàu hỏa tìm cha và mẹ con. Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Nòng nọc nhỏ đi tìm cha mẹ. Tag: Chủng điền văn, chuyện hằng ngày, chậm nhiệt, siêu ngọt ngào, moe moe. Vai chính: Lâm Đông ┃ vai phụ: Hạ Tiểu Xuyên, Lâm Lệ Hoa…. Vip đề cử: Lâm Đông năm tuổi rưỡi, là đứa nhỏ ông nhặt được ven đường, vốn tưởng là có thể lớn lên bên cạnh ông, không ngờ ông lại đột ngột qua đời, cô chú đều không thích bé, đưa bé đến nhà cô, đối mặt với những người xa lạ và trấn nhỏ xa lạ, thay vì sợ hãi, bé cố gắng dũng cảm khắc phục sợ hãi, đối mặt với cuộc sống nhỏ của mình, giúp đỡ cô quản lý tiệm tạp hóa, đối xử thật lòng với những người bạn nhỏ khác, thay đổi chính mình, cũng thay đổi trấn nhỏ, từ ai gặp cũng không thích đến người gặp người yêu, dựa vào vào cố gắng của mình gặt hái được sự nghiệp cùng tình yêu. Câu chuyện ấm áp về hệ chữa trị, nhân vật tươi sáng rõ nét, tác giả dùng ngòi văn tỉ mỉ thoải mái tạo nên một nhân vật chính sinh động tích cực luôn hướng về phía trước, chuyện xưa tự nhiên trôi chảy, làm cho người ta trong tiếng cười mang nước mắt, đáng giá để đọc. ==================================================== Hoàn điềm điềm điềm ngọt ngào: Sủng nịch thâm tình trúc mã công × đáng yêu thiện lương tiểu thiên sứ bảo bảo thụ! A a a a a a a a a a a không cho phép ai bỏ qua truyện này [ nước mắt ]!!! Đặc biệt đặc biệt ngọt, văn hệ dưỡng thành, câu chuyện bắt đầu từ lúc thụ từ một đứa bé năm tuổi bé mà lớn lên, đứa nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu quá trời quá đất, hơn nữa rất hiểu chuyện!!! Tôi bắt đầu khóc từ chương 1 đến chương 58. Tuyến tình cảm cũng cực kỳ tốt! Trúc mã công sủng bảo bảo tận trời từ nhỏ! Mọi người nhất định phải xem. *** "Vậy mấy người nói xem Lâm Đông phải làm sao bây giờ?" "Tuy rằng nó gọi cha chúng ta một tiếng ông, nhưng nó cũng không phải họ Lâm, tuy cha đã đi rồi, cũng không nên để chúng ta nuôi nó cả đời chứ? Bản thân chúng ta cũng có trai có gái, đâu có dư sức mà nuôi nó." "Vậy hay là đưa nó đến cô nhi viện đi." "Chuyện này... nếu cha biết thì không tốt đâu?" "Cha đã qua đời nửa năm rồi! Làm sao mà biết được?" "..." Cách nhau một bức tường, những câu nói của những người cô chú kia đều lọt vào tai của Lâm Đông, tuy rằng bé chỉ có hơn năm tuổi, thế nhưng bé cũng mơ mơ hồ hồ cảm giác được, người lớn không thích bé, cho rằng bé rất vướng víu, không muốn bé, bé cảm thấy khổ sở, không nhịn được mà nghĩ trong lòng —— —— nếu như, nếu như bé cũng có cha mẹ thì tốt rồi. Nhưng mà bé không có. Bé là đứa nhỏ do ông nhặt được ven đường, lúc nhặt được bé là vào mùa đông, cho nên tên bé là Đông—— Lâm Đông. Lâm Đông sống cùng ông được ba năm thì ông rời xa nhân gian, các cô chú thấy bé đáng thương, thay phiên nhau nuôi dưỡng bé, nhưng dù sao cũng không phải máu mủ ruột thịt, nuôi được một thời gian thì cảm thấy chán, dần dần coi bé như một loại quần áo, muốn nhanh chóng bỏ rơi bé, nhưng lại không thể quá mức vô tình vô nghĩa, làm chuyện cười cho người khác, vì vậy mấy người họ tụ tập lại cùng nhau nghĩ biện pháp. Bọn họ thương lượng đến thương lượng đi, cuối cùng thương lượng ra một kết quả: "Vậy đưa nó đến chỗ của Lệ Hoa đi." "Chỗ của Lệ Hoa có được không? Tính tình Lệ Hoa không tốt chút nào, đã vậy em ấy còn có con trai đấy." "Có con trai thì làm sao? Anh cũng có con trai đây. Đừng quên, em ấy cũng là do cha nhặt được, cũng đều là nhặt được ở ven đường như Lâm Đông, hoàn cảnh giống nhau, hơn nữa, cha nuôi em ấy nhiều năm như vậy, em ấy còn chưa trả ân bao giờ, bây giờ để cho em ấy nuôi Lâm Đông, giải quyết khó xử của chúng ta, cũng coi như là báo đáp công ơn nuôi dưỡng của cha, em ấy được lợi rồi." "Vậy còn tiền cha để lại..." "Tiền gì? Không có tiền! Cha không có để lại tiền! Cứ quyết định như vậy đi!" "..." Lúc này cửa phòng mở ra, bé ngoan Lâm Đông ngồi trên ghế sa lon quay đầu nhìn sang, nhìn thấy chú Hai cười híp mắt đi ra. "Lâm Đông à, đói bụng không?" Chú Hai ôn tồn hỏi. Lâm Đông lắc lắc đầu nhỏ, bé không có đói bụng chút nào. Chú Hai xoa xoa hai tay nói: "Không đói bụng à, vậy chú Hai đưa con đi tìm cô Lệ Hoa chơi có được không?" Lâm Đông không nói lời nào, đôi mắt trong suốt sạch sẽ nhìn chú Hai, khiến cho chú Hai có chút chột dạ. Chú Hai tránh ánh mắt của Lâm Đông, nói: "Đi thôi, dẫn con đi sang nhà cô Lệ Hoa để ăn ngon." Lâm Đông ngồi không nhúc nhích, đầu nhỏ hợp gục xuống. Chú Hai khom lưng bế bé lên, để thím Hai sắp xếp hành lý cho bé, sau đó ôm bé rời khỏi nhà, dọc đường đi chú Hai không ngừng nói chuyện với bé. Từ sau khi ông qua đời, Lâm Đông không còn nói chuyện nhiều, tuy rằng có rất nhiều chuyện không hiểu, nhưng bé rất nhạy cảm, có thể nhận ra được thật lòng hay giả dối của người lớn, không nói một lời cùng chú Hai ngồi trên xe công cộng, lại ngồi trên xe buýt, ngồi thêm một chuyến xe công cộng. Cuối cùng xe công cộng dừng lại ở một thị trấn nhỏ. "Đến thị trấn rồi." Chú Hai như trút được gánh nặng: "Đi thôi." Chú Hai vươn tay ra trước mặt Lâm Đông. Lâm Đông nhìn chằm chằm bàn tay to của chú Hai một chút, do do dự dự, vẫn vươn tay nhỏ ra ngoài. Chú Hai cười híp mắt nắm bàn tay nhỏ của Lâm Đông, đi vào thị trấn nhỏ Cẩm Lý. Thị trấn nhỏ Cẩm Lý cũng giống như các thị trấn nhỏ khác, nhà cửa chằng chịt cao thấp khắp nơi, cây cối cao thấp không đều tùy ý tô điểm, đi ở trong này giống như đi vào một thế giới khác bên ngoài thành phố. Lâm Đông và chú Hai dừng lại trước cửa tiệm tạp hóa XX, XX là bởi vì sơn vẽ trên cữa đã cũ kỹ quá mức, thấy không còn thấy rõ chữ, trong lòng chú Hai dùng "XX" để thay thế, Lâm Đông là do không biết chữ nào cả. Ánh mắt của bé di chuyển từ trên cửa vào hai gian phòng bên ngoài chứa đầy đồ vật lẫn lộn muôn màu muôn vẻ, gương trang điểm, bột giặt, sữa bò cùng giấy vệ sinh...v..v không thiếu gì cả, trên đất phía ngoài cửa bày đầy chai chai lọ lọ không giống nhau. Đang nhìn tiệm tạp hóa, đột nhiên một trai một gái loạng choạng bước ra từ phía trong, quay người gào vào trong tiệm: "Sao cô lại mắng chửi người khác!" Tiếng gào vừa dứt, một người phụ nữ da dẻ ngăm đen, thân hình rắn chắc bước ra từ trong tiệm, một tay chống nạnh một tay chỉ đôi trai gái này mắng: "Tôi cứ thích mắng mấy người đấy? Muốn đánh nhau hả? Bà đây phụng bồi!" Người phụ nữ lập tức vén tay áo lên. Đôi trai gái kia bị dọa, nhanh chóng chạy mất. Người phụ nữ không đuổi theo, nhổ một bãi nước bọt ra đất, mắng: "Đã bắt chước mở tiệm tạp hóa, lại còn dám lại đây kiếm chuyện, đồ đầu óc đen tối!" Người phụ nữ mắng xong mới nhận ra được bên cạnh cửa tiệm có người, quay đầu lại nhìn, thấy chú Hai đứng trên đường đứng, cùng với Lâm Đông nhỏ xíu đứng bên cạnh. Đối mặt với ánh mắt của người phụ nữ kia, Lâm Đông nhanh chóng dịch lùi hai bước nhỏ, trốn bên chân chú Hai. Chú Hai nhìn người phụ nữ kia cười làm lành gọi: "Lệ Hoa." Lâm Lệ Hoa hơi kinh ngạc: "Anh Hai." "Ừ!" Chú Hai cười đáp. "Anh tới làm gì?" Lâm Lệ Hoa lạnh giọng hỏi. "Có việc." Chú Hai theo bản năng xoa xoa đầu Lâm Đông. Lâm Lệ Hoa cảnh giác: "Chuyện gì?" "Tới thăm em một chút." Chú Hai mỉm cười. Lâm Lệ Hoa trực tiếp cắt lời: "Có chuyện gì thì nói thẳng." Chú Hai chậm rãi thu lại nụ cười, mặt trở nên bi thương: "Chuyện này, cha đi rồi, anh em chúng ta cũng mất liên lạc với nhau, rất đau buồn, đặc biệt là đứa nhỏ Lâm Đông này cũng không có ai nuôi, cho nên —— " Mời các bạn đón đọc Tiệm Tạp Hóa Của Nhóc Con của tác giả Thủy Tinh Phỉ Thúy Nhục.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quỷ Thê - Mạt Hồi
Anh là một phóng viên chuyên tìm những tin tức nóng hổi mới ra lò, viết về những sự kiện nổi nhất hiện nay chưa từng xảy ra, với ngòi bút của anh từ một câu chuyện bình thường cũng có thể biến thành rất lớn và nóng hổi hất. Trong một lần nghe ngóng, anh đã nghe thấy được một tin tức vô cùng hot đó chính là trên núi có một quỷ vương rất bí hiểm. Anh vô tình trở thành mục tiêu của quỷ vương và biến thành vị hôn phu bất đắc dĩ của quỷ vương. Nhưng chỉ là tin đồn thật chất quỷ vương chính là một cô gái xinh đẹp nhưng lại cô đơn trong chính căn nhà của mình muốn tìm một người bầu bạn và người đó chính là anh một người mà cô chờ đợi bấy lâu nay. *** Thân là chuyên lan ký giả của tạp chí “Tham tầm cổ đại thần bí sự kiện” Tần Tiêu đi theo đám người để thu hoạch một chút tin tức, trong một thôn trang ngụ tại một nơi nào đó ngoài ngoại ô tiềm ẩn một chuyện tuyệt đối sẽ làm hắn kinh kỳ. Tin tức này, làm cho Tần Tiêu gần đây vốn không tìm ra được đề tài gì mới lạ mà sinh ra lo lắng có chút chờ mong. Thế là, vào sáng sớm một ngày trời đầy gió, Tần Tiêu cùng với Giang Nham – nhiếp ảnh ký giả hai người chạy xe trên con đường dẫn đến tiểu thôn trang nằm sâu trong rừng ít người biết tới. Ngoại ô cách thị khu chỉ một đoạn đường, một đoạn đường phái trước bọn hắn đi vô cùng thuận lợi không gặp bất kỳ phiền phức nào. Tuy nhiên, khi đi tới gần cuối đoạn đường, cũng chính là đã đến được ngoại ô thành phố xa xôi, lúc người dẫn đường từ quốc lộ quay đầu tiến nhập một con đường nhỏ ẩn sâu trong rừng cây, phiền phức liền bắt đầu nối gót mà tới. Tần Tiêu bọn hắn lái xe tiến vào con đường nhỏ như ẩn như hiện không có điểm dừng bên trong rừng cây, con đường nhỏ đầy những hố cùng bùn loãng trên mặt. Lúc bắt đầu thì bọn hắn còn có thể miễn cưỡng tiến vào, nhưng đường đi dần dần hẹp lại không khác gì một tiểu đạo. Tần Tiêu cùng Giang Nham không đường chọn lựa đành phải xuống xe đi bộ. “Ha ha, một nơi bí ẩn, xem ra thật sự sẽ tìm được một chuyện kỳ bí nào đó không hề tầm thường nha!” Nhìn lên dương quan phía trên hoàn toàn đã bị những cây đại thụ vươn tới tận mây che khuất, hình thành nên một nơi âm u lại có chút âm lãnh nhượng Tần Tiêu không thể không hưng phấn cười nói trong lúc bước đi. “Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là chúng ta không bị lạc đường.” Giang Nham trên vai khoát máy chụp ảnh không có lạc quan được như Tần Tiêu mà cười khổ nói. “Chắc sẽ không lạc đường đâu.” Nhìn thì thấy trong khu rừng rậm rạp này chỉ có độc một con đường, Tần Tiêu không phải thực khẳng định nói, “Đường chỉ có một, sao có thể lạc đường chứ.” “Chính là chúng ta đã qua nơi này hơn ba lần rồi .” Giang Nham không khỏi lại nâng lên cổ tay xem thời gian trên chiếc đồng hồ, “Hiện tại, đã là bốn giờ năm mươi phút chiều rồi .” “Di, đã trễ như thế?” Tần Tiêu vẫn tập trung tiến bước nghe hắn nói như thế, sửng sốt một chút. “Tần Tiêu, chúng ta không biết phải đi bao lâu nữa mới tới được đích, tiếp tục đi nữa thì trời sẽ tối. Bằng không, chúng ta về trước đi, lần sau lại tới?” “Này. . . . . .” Đề nghị củaGiang Nham nhượng Tần Tiêu cúi đầu suy tư. Giang Nham nói cũng không phải không có đạo lý, ở khu rừng đi từ nãy đến giờ không thấy có dã thú hung mãnh xuất hiện, nhưng buối tối sẽ xuất hiện cái gì thì mọi người không thể dự liệu được , vì an toàn, trở về là phải. Nhưng mà, đã đi lâu như thế rồi, lại bỏ cuộc như vầy, hắn thật tại có chút không cam lòng. . . . . . Ngay lúc này, sâu trong khu rừng đột nhiên thổi tới một trận đại phong, đại phong cứ dồn dập thổi tới, sau đó một tiếng thanh nhạc ẩn ẩn ước ước không biết từ nơi nào truyền tới. “Ngươi nghe, có nhạc thanh. Nhất định là sắp đến mục tiêu rồi !” Tần Tiêu trong lòng rung động, bỏ mặc Giang Nham đang hô to phía sau, liền cúi đầu tiếp tục bước nhanh vào rừng. “Tần Tiêu!” Nhìn Tần Tiêu bước nhanh rời đi, thân ảnh sắp biến mất giữa thụ lâm, Giang Nham không đường chọn lựa, đành phải chạy nhanh theo hắn. Bọn hắn bước nhanh xuyên qua một mảnh lại một mảnh tùng lâm, đi hơn mười phút thì, con đường nhỏ vẫn kéo dài đột nhiên rẽ làm hai ngã. ... Mời các bạn đón đọc Quỷ Thê của tác giả Mạt Hồi.
Cặp Đôi Xui Xẻo - Bạch Giới
Bạn đang đọc truyện Cặp đôi xui xẻo của tác giả Trạm Lượng trên website đọc truyện online.  Đúng vậy, hắn và cô thật sự là “bạn cùng chung hoạn nạn”, tình cảm không ai sánh được! Có điều, khi bất cứ ai hỏi hai người bọn họ quen nhau như thế nào thì hắn và cô cũng rất ăn ý… thà chết chứ không cung khai! Đùa cái gì chứ, muốn bọn họ thành thật thừa nhận, nói hắn và cô là vì duyên “chó” mà kết bạn sao?  Là vì “chó rượt” nên bị ép thành một cặp… vậy mặt mũi của bọn họ biết để vào đâu chứ! Cho nên đương nhiên hắn và cô phải tay nắm tay, lòng bảo lòng cùng nhau giữ vững bí mật!  Nhưng khi nụ hôn đầu tiên của cô bị hắn cường đoạt đi, vậy mà hắn lại hoàn toàn không nói sorry với cô. Còn dám khăng khăng nói đó chẳng qua là dán “Salonpas” mà thôi, bảo cô đừng so đo như vậy.  Cái này, cái này… mà còn có thể nhịn được thì không gì không thể nhịn nữa. Cô quyết định chiến tranh lạnh với hắn, xem xem ai lợi hại hơn? Nhưng khi hắn bị cô chỉnh thảm, số xui phát huy công lực, trở thành đệ tử của thần xui xẻo thật sự thì… Cô lại không nỡ hơn bất cứ ai, nhịn không được mà muốn dịu dàng với hắn một chút.  Cái này… chẳng lẽ là tình yêu?! Nghĩ như vậy, hai “đại biểu xui xẻo” lập tức quyết định dắt tay nhau đi về phía con đường hạnh phúc thênh thang. Có điều… xui xẻo sẽ không di truyền mới đúng chứ! *** Hắn nghĩ không ai có thể xui xẻo hơn hắn được nữa! Nếu hắn tự nhận là thiên hạ đệ nhị xui xẻo thì tuyệt đối không ai dám xưng đệ nhất. Có điều trên thực tế cũng không có ai muốn giành chức đệ nhất này! “Thế nào?” Hoả nhãn kim tinh trừng trừng ông thầy bói mù đang không ngừng sờ soạng bàn tay mình, cũng không biết là thật sự đang sờ xương cốt hay là ăn đậu hủ của hắn, chàng trai đã sắp không còn tính nhẫn nại nữa. Đáng ghét! Chắc chắn là hắn xui đến nỗi não ngâm vào nước rồi nên mới có thể thực sự đi tin mấy lời đồn, chạy tới cho ông già mù – nghe nói là thần toán này xem số, muốn biết rốt cuộc là mình xui bẩm sinh hay là ý trời khó tránh? Sờ sờ soạng soạng cả buổi trời, rốt cuộc ông thầy bói mù cũng gật gù đắc ý (vì đã coi ra), lại than ngắn thở dài. “Xui thật! Xui thật! Cả đời này chưa từng thấy người xui xẻo một cách kỳ lạ đến thế…” Trong cái xui có tài lộc, trong tài lộc có cái xui. Hiếm thấy, thật hiếm thấy! Bị những lời vừa mở miệng ra là một tràng lời xui ý xẻo này chọc giận, chàng trai nhịn không được mà gầm lên giận dữ. “Hứ! Cái gì gọi là ‘cả đời này chưa từng thấy’? Người mù còn có thể nhìn thấy người ta sao? Căn bản chính là giả danh lừa bịp!” Con mẹ nó! Cư nhiên xui đến mức ngay cả đi coi bói cũng có thể gặp phải kẻ lừa bịp, trên đời này còn có người xúi quẩy như hắn sao? “Mẹ nó! Cái gì mà thần toán? Thần toán cái con khỉ! Mình là thằng ngu nên mới có thể chạy tới cho một cái lão mù đùa giỡn…” Tức giận đến nỗi xé cả bảng hiệu, đồng thời với việc trở mặt rời đi, miệng chàng trai còn đang căm phẫn không thôi mà lải nhải. “Sao người mù lại không có thể thấy được người chứ? Ta mắt mù nhưng lòng sáng a!” Bất đắc dĩ mà giải thích, ngặt nỗi khách đã tức giận bỏ đi, ông thầy bói mù chỉ có thể phí công gọi theo, lại rung đùi đắc ý. “Gần đây những người trẻ tuổi thật không có tính nhẫn nại, ta còn chưa có nói xong mà… Thôi vậy, có tiền thu trước là tốt rồi.” ……………………….. Cô nghĩ không ai có thể xui xẻo hơn cô được nữa! Nếu cô tự nhận là thiên hạ đệ nhị xui xẻo thì tuyệt đối không ai dám xưng đệ nhất. Có điều trên thực tế cũng không có ai muốn giành chức đệ nhất này! “Thế nào?” Đôi mắt trong veo nhìn ông thấy bói mù đang cầm lấy tay mình sờ sờ nắn nắn, cô gái bi ai truy hỏi. Ôi… Nhất định là cô xui đến nỗi bị xe đụng hư não rồi nên mới có thể coi ngựa chết thành ngựa sống mà chạy tới cho ông thầy bói mù – nghe nói là rất linh này tính xem vận xui của mình có thể có ngày chấm dứt không? Đã từng có kinh nghiệm bị xé bảng hiệu, ông thầy bói mù im lặng thật lâu, lúc này mới thật cẩn thận mà tìm từ, cuối cùng chỉ dùng một chữ để kết luận: “Xui!” “Ông không thể an ủi tôi một chút sao? Thầy bói không phải là một dạng bác sĩ tâm lí khác sao? Ông có đạo đức nghề nghiệp hay không chứ?” Bị một từ “xui” đập vào làm cả người bị thương, lại nhớ đến cuộc sống liên tiếp xúi quẩy từ nhỏ đến lớn, cô gái không nén được mà bi phẫn mà lên án, lại thương tâm mà khóc òa. “Hu hu… dù sao tôi cũng đã định trước là phải làm người xui xẻo rồi…” Không nói gì mà nhìn theo người khách vừa khóc vừa bỏ đi, muốn ngăn cũng ngăn không kịp, ông thầy bói mù chỉ có thể bất đắc dĩ mà ngửa mặt lên trời than: “Ta còn chưa nói xong mà, cô xui thì có xui, nhưng trong cái xui có chồng che chở… Ai~ya! Gần đây, những người trẻ tuổi đều không chịu nghe cho hết câu sao chứ?” ... Mời các bạn đón đọc ​Cặp Đôi Xui Xẻo của tác giả Bạch Giới.
Đậu Đậu, Em Chưa Biết Yêu - Niêm Đường
BE, aka Bad Ending, ý chỉ “Kết thúc không hoàn mỹ, có khuyết điểm”; ngược lại thì HE (Happy Ending) chính là “Kết thúc tốt đẹp, chữa khỏi lòng người”. Từ đó cho thấy, bình thường HE có ý nghĩa “Hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau”. Và tất nhiên là, chúng ta có thể hiểu được ý nghĩa chân chính của BE là: Vị hoàng tử phải lòng công chúa ấy, hắn hắc hóa*. Như bạn thấy, bài văn này tên gọi [Đậu Đậu, em chưa biết yêu]; cho nên nó kể về, một nhân vật chính không biết yêu là quái gì xuyên vào thế giới 2D, nơi chứa nhiều các vị lão gia anh tuấn và phải công lược* bọn họ ra kết thúc [BE] tổng cộng 100 lần mới được về nhà - Một câu chuyện về sự cố gắng quyết tâm siêu tục khí. À đúng rồi, sau này cô đã biết yêu là gì. Quyết tâm đến nhường nào ha!!!! Các thế giới: Gintama, Psycho-Pass, One Piece, Fate/Zero, Magi: The Labyrinth of Magic, Highschool of The Dead *Hắc hóa: tinh thần thay đổi theo chiều hướng xấu. *Công lược (攻略): Đối với dòng game hẹn hò, công lược được khái quát là lập kế hoạch, sách lược và cách thực hiện một cách toàn diện. Công lược có thể hiểu như: theo đuổi, tán tỉnh, cưa cẩm, chinh phục,... hoặc cũng chính là walkthrough. Tống mạn là nhân vật chính xuyên qua nhiều thế giới manga/anime, hoặc một thế giới tổng hợp nhiều manga/anime bên trong. *** Tại sân thi đấu trò chơi lớn nhất thành phố B, năm phút trước vừa kết thúc một trận chung kết giải thi đấu game World Cup cỡ lớn. Thắng bại đã phân, dù là game thủ trong sân hay là mọt game ở ngoài xem phát sóng trực tiếp đều vỡ òa, điên cuồng hò hét tên người thắng. "Tinh thần Đậu, mã lực Đậu, Đậu thần dưới đáy quần có thiên địa ♂" Đã từ ghế tuyển thủ đi tới hậu đài, Đường Tiểu Đậu nghe được câu "Đậu thần dưới đáy quần có thiên địa ♂" ấy, phun ra "Phụt" một cái. Cô đứng lên kéo xuống mũ trùm đen che mặt lại, chỉ lộ ra chiếc cằm nhọn tái nhợt, theo đồng đội từ con đường đặc biệt rời khỏi sân đấu, tránh đi những khán giả đang kích động dữ dội. Đến khu vực công cộng bên ngoài, cô còn chưa bước ra hai bước, đã bị cô bé trước mặt nhào tới ôm vào lòng! "Đậu ca ca ~ người ta nhớ cậu muốn chết!" "Tiểu Bạch..." Đường Tiểu Đậu lôi kéo cô bạn thân xinh đẹp đang có xu hướng treo trên người mình: "Tối nay đi ăn ở đâu?" "Đi nhà cậu!" Tiểu Bạch cười hì hì khoác tay Đường Tiểu Đậu. "Tớ có đem theo trò chơi mới sang đây nè ♂" Mười phút sau, hai người đã ngồi vào một buồng xe trống trải trong tàu điện ngầm. Đường Tiểu Đậu uốn thành con tôm, chân mang giày Martin thong dong đạp vách thùng xe. Cô chuyên tâm loay hoay điện thoại trên tay, dùng súng ngắm cảm ứng trọng lực liên tiếp headshot người chơi đối điện. Tiểu Bạch ở cạnh bên mắt lom lom nhìn sườn mặt chuyên chú của Đường Tiểu Đậu, "Đậu Đậu, cậu hạng mấy rồi?" ---- Cái game xạ kích này cũng là do cô đề cử cho Đường Tiểu Đậu chơi tuần trước. Đường Tiểu Đậu ngã người, lười biếng nói: "Ai biết." Tiểu Bạch bám víu trên người cô nhìn một lát, xanh mặt. Trên giao diện trò chơi, bảng xếp hạng toàn quốc hiển thị một chuỗi con số khủng khiếp ---- Đường Tiểu Đậu chỉ tốn ba ngày đã lọt top mười toàn quốc, xem bộ còn có xu thế tăng lên nữa! "... Quái vật game!" Tiểu Bạch nhìn chằm chằm năm ngón tay bay múa linh hoạt của Đường Tiểu Đậu, "Tớ thấy lúc anh cậu chơi, tốc độ tay cũng giống cậu, vì sao số trận thắng của cậu nhiều vậy?" "Trò chơi mà, tôi luyện kỹ thuật đến trình độ nhất định thì cũng kẻ tám lạng người nửa cân." Đường Tiểu Đậu khẽ nghiêng vai để tiện cho tên lóc chóc bên cạnh dựa vào thoải mái hơn, dù rằng thật ra cô không có mấy lạng thịt. "Đến lúc đó, liều mạng thì cần xét tâm lý." Cô đưa tay chỉ một người chơi ở màn hình trước mặt mới vừa thò đầu ra, tên là [Tên hay đều nhường cho chó xài rồi], "Ví dụ như người này, trong đội ngũ bọn họ thì thực lực và kỹ thuật của hắn đều là mạnh nhất, thế nhưng tính cách nông nổi hấp tấp. Vừa mở màn, tớ liền giết ba cái đồng đội gà của hắn, còn cố ý đánh chữ nói đội ngũ bọn họ thua trận là tại vì hắn, người khác đều bị tay mơ như hắn liên lụy." Đường Tiểu Đậu gợi lên một nụ cười có phần lưu manh, nhấn mạnh chữ "tay mơ". "Người anh em đó lập tức không bình tĩnh, spam tới một phút mắng tớ 'mông cũng không hiểu còn phun bậy'..." Khi đang nói chuyện, ngón tay cô trượt qua màn hình cảm ứng ném ra một quả bom cay, lại cấp tốc chuyển đổi thành kính ngắm rồi bóp cò súng! Bịch một tiếng, khuyển thủ [Tên hay đều nhường cho chó xài rồi] bị headshot, nhược liễu phù phong (1) ngủm ---- (1) Yểu điệu như cành liễu đong đưa theo gió "Xem nè, hắn phỏng chừng tức giận đến tay run, đang bận đánh chữ mắng tớ đây, chẳng phải còn không né được sao?" Tiểu Bạch bị rung động đến thất điên bát đảo: "Ồ ồ, còn có chiêu này! Xin chỉ giáo!'' ... Mời các bạn đón đọc Đậu Đậu, Em Chưa Biết Yêu của tác giả Niêm Đường.
Y Hương Tấn Ảnh Hệ Liệt - Mị Ngữ Giả
Con người sống giữa thế giới này đôi lúc khoác lên mình một chiếc mặt nạ, là chiếc mặt nạ vui cười giữa chốn nhân gian. Vẫn là nỗi buồn đó nhưng được giấu kín sau khóe miếng, là nước mắt đó nhưng chôn chặt trên bờ mi. Đây chính là tâm sự của nhân vật nữ chính trong truyện Y hương Tấn ảnh. Cô là nàng dạ oanh khoác lên mình chiếc áo cầu kì khi đêm xuống, có thể mọi người không ai biết nhưng cô chính là người con gái khuynh thành tuyệt thế, mỹ nhân làm các bậc anh tài trong chốn chính sự phải lung lay. Người ta nói “ Anh hùng khó qua ải mỹ nhân” Cô chính là cửa ái khó khăn nhất mà mọi người phải đổ gục. Cô còn có một thân phận khác là cô gái văn thư bình thường, giản dị khi thóa bỏ lớp hóa trang. Cũng như bao cô gái khác, cô rồi cũng yêu, gặp anh và lao vào tình yêu say đắm, anh cũng đã biết được thân phận của cô nhưng với chức vụ hiện tại của anh, có hay không cô có thể cùng anh viết nên truyện tình cảm động lòng người giữa thời loạn lạc. Có hay không một thiên tình sử chạm lòng người. Cùng theo dõi truyện Dân quốc đặc sắc được dựng nên dưới ngòi bút của tác giả Mị Ngữ Giả, chuyện tình quân dân thắm thiết, chuyện tình yêu làm ta phải nao lòng. *** “Trên đường Tân Hoa có hơn hai trăm học sinh biểu tình, lão Dịch cùng Tiểu Bắc đi một chuyến đi! “Bản thảo vụ công nhân đình công còn chưa tới sao, giục nữa đi giục nữa đi, hạn nộp bản thảo tối đa đến không giờ mười lăm thôi đấy!” “Tiểu Trình bài xã luận đã tốt chưa?” “Nếu mà bản thảo tình hình chính trị đương thời không kịp, đành dùng bài nhận xét của nước ngoài vậy, Niệm Khanh mau dịch hai cái bản thảo ấy đi!” Sắp tới bảy giờ, trong hai tầng trụ sở tòa soạn vẫn nhốn nháo vội vội vàng vàng như cũ, đèn đuốc sáng trưng tiếng máy đánh chữ lách tách đồng loạt vang lên, bản thảo hỏng vứt tán loạn đầy đất, người người ra ra vào vào như đi đánh trận, đạp cầu thang uỳnh uỳnh đến rung cả sàn nhà. Diệp tổng biên tập gấp đến độ sắp bốc hỏa, thân hình ục ịch như gió cuốn ra cuốn vào, lúc thì bay vào ban Tình hình chính trị đương thời thúc giục, khi thì phóng ra ban Xã hội phân phó người, quay ra đã thấy vọt vào ban biên tập bỏ lại một câu, không đợi Niệm Khanh ngẩng đầu, liền hùng hùng hổ hổ quay về văn phòng tiếp điện thoại. “Tôi…” Niệm Khanh vừa há mồm phun ra một chữ, bóng dáng Tổng biên tập đã mất dạng ở cửa. Tự Mai từ trong đống bản thảo ngóc đầu lên, vỗ xuống bàn cười, “Thảm quá đi, dịch hai cái bản thảo cơ à!” Vừa nghe Tự Mai mở miệng, Tiểu Chung đang bận rộn cũng quay đầu đáp lời, “Thoát Tuyến tổng biên có khác, chỉ bóp quả hồng mềm.” Diệp tổng biên tập đại danh là Diệp Khởi Hiến, Tiểu Chung lần đầu nghe thấy cái tên này liền cười đến lật trời, bởi vì Khởi Hiến trong tiếng Quảng Đông âm đọc gần giống Khởi Tuyến, nghĩa là bệnh thần kinh, từ đấy về sau cái biệt hiệu Thoát Tuyến * tổng biên tập liền truyền ra khắp tòa soạn. Tự Mai vừa nghe Tiểu Chung dùng giọng Quốc ngữ pha lẫn tiếng Quảng Đông thì nhịn không được bật cười, Niệm Khanh lại cười không nổi, hai bản dịch, phải dịch tới khi nào, đã bảy giờ rồi…Cô giương mắt nhìn đồng hồ trên tường, thở dài đẩy đẩy cái kính gọng đen trên mũi. ... Mời các bạn đón đọc Y Hương Tấn Ảnh Hệ Liệt của tác giả Mị Ngữ Giả.