Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tô An Cưới Vợ

Tô An, một nữ ăn mày lại đào hoa hơn người, hoa đào tận năm lần nở.  Từ một tên ăn mày trở thành một người giàu có, đã biết trái tim nên dành duy nhất cho một người nhưng lại vô thức lại rung động. Là bất đắc dĩ hay là do trái tim nàng tham lam, nàng vẫn luôn muốn giữ lấy họ. "Ta không thể bỏ ai trong bất kì họ, bởi vì họ đều là thê tử của ta!"  Tô An nhìn tất cả trìu mến.  Có lẽ tình yêu của nàng tham lam nhưng nàng sẽ vẫn luôn muốn tham lam như thế . Bàn tay tuy không thể nắm hết những bàn tay kia nhưng nàng nguyện dùng vòng tay để bảo vệ họ.  Từ Tô chủ nhân đến các Tô phu nhân đều là những nữ nhân ngốc nghếch trong tình yêu. *** Đôi lời của tác giả: Ai không thích NP thì clickback nhé, đây là một câu truyện về Tô An và các phu nhân của mình, xem giải trí là được. Cám ơn các bạn theo dõi  *** Tình cảm tỷ muội? Tô An phủi phủi tay mình cho đỡ bẩn nhưng phủi đến mức nào thì tay vẫn như cũ, với một đứa ăn mày như nàng việc sạch sẽ càng làm cản trở. Bao nhiêu lần xin việc đều không được vì họ không nhận người không rõ lai lịch như nàng vào, kể cả là công việc giặt quần áo. Tâm trạng thì buồn bã, người thì mệt nhoài, lúc này đây Tô An đang đi kiếm bạn mình, Tô Huệ, để cùng về nhà. Tô An đi ngang qua quầy bán màn thầu, nàng dừng lại một chút rồi quyết định mua hai cái, một cái cho mình, một cái cho Tô Huệ. Nàng và Tô Huệ là chị em kết nghĩa, cả hai đều là đứa trẻ bị vứt bỏ từ lúc còn nhỏ nên tên họ mình là gì cũng không biết, tên này cũng là tự đặt cho giống nhau. Tô An ngậm một cọng cỏ, bộ đồ trên mặc vừa dơ bẩn vừa rách rưới, Tô Huệ đã không biết bao nhiêu lần vá nó lại cho nàng. Một người đàn ông va vào người Tô An rồi chạy đi thật nhanh, tiếng người phụ nữ phía sau la ú ớ, "Cướp, cướp!" Bà ta chạy lại nhằm vào nàng mà đánh đấm, mọi người lại xem ngày một đông, "Ăn cướp này,... ăn cướp này... dám lấy trộm của bà." Vừa nói bà vừa đấm vào lưng Tô An đôm đốp. Tô An không hiểu gì bị đấm cho tỉnh hẳn ra, "Bà điên, ta lấy khi nào?" Nàng đẩy ả chới với té, ả bị những ngấn mỡ trên người làm mất cân bằng nên té ngã trên đất, khóc bù lu bù loa lên, tiếng rống vang khắp bốn phương. "Đã ăn cướp rồi còn đánh tôi kìa bà con ơi!!" Tô An vươn tay định đỡ dậy liền bị ả hất ra rồi khóc nức nở như việc thật sự như vậy. Tiếng xì xầm ngày càng một lớn, Tô An định giải thích nhưng nàng nghĩ chẳng ai thèm tin một đứa như mình, quả thật như vậy, một đám người hùa nhau vào đánh nàng, còn có người đạp vào bụng, vào lưng. Tô An vùng đánh trả nhưng chả thấm thía gì với họ, họ đánh cho đến khi máu nàng trên trán rơi xuống nhưng vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng. "Tất cả dừng lại" Một tiểu nữ nhân xông vào cản bọn người man rợ ra, nhưng sức nàng yếu không thể cản nổi đám người đang mất dần lý trí, "Các ngươi đứng đó làm gì, mau vào cản ra!" Nàng mất kiên nhẫn hướng về gia nhân của mình hét. Diệp Tuyết Y đang đi dạo thì thấy mọi người đang tụ tập lại đánh một ai đó, nàng định bỏ đi nhưng trái tim không hiểu sao lại thật bất an. Nhìn vào trong đám người nàng thấy Tô An đang bị người ta đánh, nàng nghĩ cũng không nghĩ mà lao vào cản họ ra. Mọi người rốt cuộc cũng chịu dừng lại rồi bỏ đi, Tô An thẫn thờ ngồi đó như một con ngốc. Nàng thật sự muốn chỉ lên trời mà chửi, thấp hèn nên mọi người mới như thế? Muốn đánh thì đánh mà chẳng chịu cho nàng giải thích một câu, nhưng, nếu nàng giải thích ai sẽ là người tin tưởng. Tuyết Y lấy khăn tay định lau máu trên trán cho Tô An nhưng nàng vội rút tay lại, giả vờ nói, "Ngươi bị điên, bị đánh cũng không chịu tránh?" "Liên quan gì đến ngươi, xú nha đầu" Tô An đứng dậy quệt đi vệt máu trên trán mình, nàng nhìn ra xa thấy cái bánh bao mua cho Tô Huệ bị họ đạp bẹp dí. Nàng nhặt bánh lên bỏ vào trước ngực, ít nhất còn có thể cho con tiểu mực của thím Trương ăn được. "Đồ ngu ngốc" Tuyết Y tức giận dậm chân, "Ngươi hết thuốc chữa rồi." Tô An đi ra con suối nhỏ gần chỗ nàng ở rửa mặt, Tuyết Y cũng lẽo đẽo theo sau nàng, nàng ấy cho nô tỳ một ít bạc rồi dặn chúng rời khỏi một lúc. "Đi theo gì chứ? Hôm nay ta không muốn cãi nhau với ngươi đâu" Tô An múc một ít nước trong lòng bàn tay rồi rửa mặt mình. Tuyết Y phùng má tức giận, "Ta nói muốn gây chuyện chắc?" Tô An lườm nàng một cái rồi đứng lên,"Thế thì muốn làm gì? Không phải ta bị đánh ngươi vui lắm sao?" "Ừ, ta vui lắm, biết vậy ban nãy ta không cản ra rồi" Tuyết Y đá vào mông Tô An khiến nàng mém tí ngã xuống đất. Tô An ôm mông mình quay lại nhìn Tuyết Y, "Ta bảo hôm nay không muốn giỡn mà." Nói rồi nàng bỏ đi, một bước như hai bước bỏ Tuyết Y ở lại đó một mình. Con phố thênh thang chỉ có một mình nàng độc bước, những con người xa lạ và vội vã, nàng tự hỏi, rốt cuộc mình là ai, là gì trong cuộc sống này? Tô An tìm một lúc cũng thấy Tô Huệ, nàng ấy đang ôm một gói cơm trong tay đi về phía nàng, "Hôm nay có thịt nhé An An."   Mời các bạn đón đọc Tô An Cưới Vợ của tác giả Jihyo Blues.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du
Thế nào là ác độc? Chính là khiến họ cảm thấy căm ghét, kinh sợ, cảm thấy bản thân đang bị ức hiếp. Vậy có cách gì để ngăn chặn? Cổ nhân đã nói. dạy chi, thuận chi, lấy y thiện độ chi. Điều này khiến Trang Thư Tình chỉ cười nhạt bởi giết người không cần quá phức tạp, nó chỉ như cái chớp mắt mà thôi. Nàng vẫn biết rằng có nhân ắt có quả nên tuyệt nhiên chưa từng hối hận, nhưng nếu có ai để dựa vào thì thật tốt. *** "Tỉnh dậy." Lời nói lành lạnh, mang theo vô tận triền miên và ôn nhu khiến Trang Thư Tình lập tức xoay người ngồi dựng lên, ký ức trở về. Đúng rồi, Chỉ Cố đã trờ lại.” "Giờ nào ?" "Hẳn là sắp giờ Thìn." Vừa lòng nhìn thất nét mặt tỏa sáng của người trên giường, khóe miệng Bạch Chiêm gợi lên độ cong rõ ràng. Đã là giờ thìn rồi sao, giấc ngủ này của nàng thật tốt. Đầu óc Trang Thư Tình tỉnh táo lại, nhìn bàn tay bị hắn giữ lại nàng cũng không vội mà rời giường, dựa vào lòng hắn nói: “Cứ như vậy cùng ta cả đêm?” “Ừm.” Bạch Chiêm nâng tay kia đặt lên ngực, “Thật vui.” Không cần dùng nhiều cảm xúc, không cần suy nghĩ nhiều, ý cười cứ như vậy từ trong lòng tràn ra, tràn tới trong ánh mắt, nét mặt Trang Thư Tình xuất hiện phong tình tươi đẹp, cứ như vậy vô cùng tự nhiên. Bạch Chiêm tiến lên trước, ngậm lấy hai cánh môi kia, giây phút đó, phàng phất như đấy lòng của hắn đang tươi cười, thỏa mãn thở dài một tiếng. Bạch Chiêm không có tiến thêm một bước, chỉ nhẹ nhàng chạm lên môi nàng nói: “Hữu Phong, chúng ta thành thân đi.” Tên này đã mấy tháng qua chưa có ai gọi nàng như vậy, lúc này hai tiếng kia phát ra từ trong miệng hắn, nàng lại cảm thấy thỏa mãn hơn bao giờ hết, thậm chí còn đề cập đến chuyện hôn sự, nàng cũng cảm thấy bản thân không cần nghĩ nhiều hơn nữa, “Được.” Hơi thở của Bạch Chiêm hơi loạn một chút, càng ra sức hôn sâu. Cho nên khi Trang Thư Tình xuất hiện trước mọi người, sắc môi nàng hôm nay vô cùng diễm lệ. ... Mời các bạn đón đọc Ác Nhân Thành Đôi của tác giả Quỷ Quỷ Mộng Du.
Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu - Vô Xứ Khả Đào
Thời khắc đẹp nhất của tình yêu là tại nơi tình yêu bắt đầu. Thư Hoàn từng nói với Hoắc Vĩnh Ninh: “Nếu lúc nào em cũng mang đến cho anh cảm giác mới mẻ, có thể để em ở bên anh lâu hơn được không?” Lúc check in, Hoắc Vĩnh Ninh tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần: “Nếu lúc đó mình kiên trì, liệu hiện tại có thể khác đi không?” Thông thường, tất cả những chuyện xảy ra trước khi gặp nhau đều vì chờ đợi, sau khi gặp nhau, rõ ràng rất yêu nhưng lại khiến nhau tổn thương. Thế rồi sau khi biệt ly, mới hiểu hóa ra thực sự đó là chữ “yêu” nhưng tất cả đều không cách nào trở lại như xưa được nữa. Sau khi tất cả yêu hận tình thù được giấu sau bức màn “thân thế” được vén lên, sự hổ thẹn và tự trách của Hoắc Vĩnh Ninh ngày càng nhiều hơn là vì cả hai lần, anh không cách nào bảo vệ người mà mình yêu thương nhất, vì thế anh đã lựa chọn một cách yêu khác… Thời gian tiến về phía trước, em nguyện lùi lại phía sau, chỉ để được bình yên nắm tay anh lần nữa. *** Đôi lời người dịch: Truyện không dài không ngắn, tầm tầm như các truyện đã xuất bản bình thường, mình không hứa trước bất cứ điều gì nhưng sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành nhanh nhất có thể. Mình cũng đã dịch một vài truyện trước đây nhưng thực sự đây là cuốn mình rất tâm đắc, ấp ủ từ khi truyện mới được xuất bản bên Trung (nếu mình nhớ không nhầm thì đầu năm 2014) nhưng đến giờ mới quyết định dịch và đăng cho mọi người đọc. Truyện không kể về một nữ chính Tiểu Bạch hay hoàn hảo, vị tha gì đó... mà ngược lại, nữ chính có lẽ những chương đầu sẽ bị ném đá rất nhiều, nhưng sau khi đọc phần sau các bạn sẽ hiểu và thông cảm. Nói chung là nói trước mất hay nhưng đảm bảo hãy nhảy hố đi, các bạn sẽ không hối hận đâu! Thật đấy! Trust me! *** Lời cuối sách: Suy cho cùng vẫn có người hạnh phúc Tôi viết câu chuyện này vào lúc cuối thu, qua một mùa đông rồi đến tận mùa xuân năm sau. Ấn tượng sâu nhất là một lần đi học buổi sáng, ngồi trên xe bus, đột nhiên nghĩ đến kết cục này… nghĩ đến hai người trong câu chuyện chia lìa nhau trước ranh giới sinh tử, càng ngày càng rời xa và cuối cùng không thể gặp lại nữa. Tôi bị kết thúc đó ám ảnh. Mải mê suy nghĩ đến mức ngồi quá trạm xe bus cần xuống, lần đầu tiên trong đời. Khoảnh khắc ấy, tôi biết câu chuyện sẽ kết thúc như vậy. Mặc dù lúc đó lòng tôi nặng trĩu. Nhiều lần sau đó tôi muốn đổi sang một kết thúc khác, cảm thấy nếu như vậy thì cuộc đời quá tàn nhẫn với Thư Hoàn, một kết thúc có hậu cũng không tệ. Nhưng đắn đo suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không thay đổi. Dù lúc mới chắp bút, tôi chưa nghĩ gì đến kết thúc của các nhân vật, nhưng tôi hiểu rõ sự cố chấp của Thư Hoàn, từng bước dẫn dắt cô ấy đến điểm cuối cùng. Sau khi trải qua tuổi thơ đó, cho dù có gặp lại Hoắc Vĩnh Ninh một lần nữa thì anh cũng không còn mang lại cảm giác an toàn đầy đủ cho cô ấy nữa. Cả đời này cô không cách nào đặt niềm tin vào anh hay bất cứ người nào khác được nữa. Cơ hội xoay chuyển duy nhất của họ có lẽ là câu chuyện “mang thai”. Đáng tiếc vận mệnh vẫn không mỉm cười với họ. Đứa bé đó không xuất hiện. Nếu không, cuộc đời cô đã tươi đẹp hơn nhiều. Còn Hoắc Vĩnh Ninh, từ sự bất lực khi còn nhỏ đến sự bỏ lỡ khi trưởng thành… Từ đầu đến cuối, anh chỉ thiếu đúng mấy chục giây chờ đèn đỏ mà thôi. Nhưng lại vì thiếu sót đó mà chịu đau khổ cả đời. Lúc viết câu chuyện này, tôi nghe đi nghe lại một bài hát: Người của hai thế giới vương vấn không thôi Ban đầu chắc hẳn là sự dối trá thiện ý của số phận Nỗi nhớ của anh dành cho người đó Trở thành nỗi đau dai dẳng trong em Em đau lòng cho chúng ta Tạm biệt Nhưng không hẹn ngày gặp lại Chia ly làm anh lưu luyến Cái chết đừng cướp đi nỗi nhớ của anh Lời bài hát có lẽ là tâm trạng người vợ của Hoắc Vĩnh Ninh trong ngoại truyện. Hoắc Vĩnh Ninh sẽ đối tốt với Phó Đình suốt đời. Cũng có thể cô ấy sẽ biết đến câu chuyện này hoặc là mãi mãi không. Suy cho cùng vẫn có người hạnh phúc. Cuối cùng cảm ơn các bạn đã đọc đến những dòng này của tôi. Cảm ơn sự đồng hành và ủng hộ của các bạn trong mấy năm viết sách của tôi. Cảm ơn sự tâm huyết của tổng biên tập và biên tập Khang Khang. Hẹn gặp lại ^_^ By Vô Xứ Khả Đào. Mời các bạn đón đọc Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu của tác giả Vô Xứ Khả Đào.
Phong Khởi Thương Lam (Phiên Ngoại) - Lạc Hi
Phong Luyến Vãn và Nhan Mạc Oa là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ. Bỗng 1 ngày thiên địa chấn động, Ma vương xuất thế quấy nhiễu người dân. Thiên Sơn tiên nhân thấy Nhan Mạc Oa người tỏa thần khí xuất chúng hiếm có nên đưa đi tu tiên, mong một ngày nào đó thành đạo giúp dân lành. 10 năm sau, Phong Luyến Vãn đi tìm lại người bạn ngày xưa của mình trên Lam Uyên Đại Lục rộng lớn này..... *** Ta nói nha, sau khi được tên Nhan đại thần kia khao một bữa, nghĩ lại bụng vẫn còn rất no, hôm nay Lục viện huyên náo hơn hẵn, ta bước vào sảnh kiếm đại một chỗ ngồi chờ Tiêu Tiêu đến, vô tình nghe được một số chuyện rất thú vị, phía trước mọi người đang bàn tán về người sẽ khảo sát sức mạnh của từng người để xếp loại kia là ai, còn nghe người sẽ khảo sát có thể là Huyền Linh chân nhân gì đó, nghe nói người đó có thể là Viện trưởng của Lục viện lắm a ! - Haizzzzz~~~~ Tiêu Tiêu sao giờ này còn chưa đến nữa ?!! Không lẽ lại bị mấy tên đáng ghét kia bắt nạt nữa ? Vừa nghĩ đến chuyện đó ta liền đứng dậy, định bước ra tìm Tiêu Tiêu thì đã thấy cô ấy đi vào, mấy người đang bàn tán về Huyền Linh chân nhân kia bỗng nhiên đổi chuyện, một tên nam nhân có vẻ là một thiếu gia nói mỉa với một tên khác có thể là người hầu của hắn . - Chẳng phải là con bé cửu phẩm đây sao ? Ta tưởng ngươi đã biết điều cuốn gối về quê rồi chứ ? Ngươi xem có phải không ? Hahahahahahhh!!!!! - Thiếu gia, người nói hơi quá rồi, chắc cô ta ở lại để xin làm người hầu của chúng ta đấy . À mà, rác phẩm như cô ta thì chắc không có ai nhận cô ta làm người hầu đâu. Ta thấy vậy liền bước đến phía Tiêu Tiêu đỡ lời. - Cái gì mà cửu phẩm, rác phẩm không bằng người hầu ? Ta thấy nó còn hợp hơn ngươi nhiều đó, đồ công tử bột ! -Ngươi ! được lắm, bạn của rác phẩm cũng chỉ là rác phẩm mà thôi, trước khi chết ngươi khôn hồn mà phun tên ra để thiếu gia ta đây còn làm một cái bia cho ngươi nữa ! - Phong Luyến Vãn ! ... Mời các bạn đón đọc Phong Khởi Thương Lam (Phiên Ngoại) của tác giả Lạc Hi.
Nghe Kìa Thời Gian Đang Hát - Lạc Mạc Chi Vũ
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi, dù bạn gấp gáp, nó cũng không vì bạn mà nhanh hơn, dù bạn hoài niệm, nó cũng không vì bạn mà dừng lại thêm một khoảnh khắc nào. Trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời, đã bao lần ta chậm lại cảm nhận nhịp đập của thời gian, đã bao lần ta tĩnh lặng lắng nghe thời gian đang hát? Tình yêu và tình bạn chân thành, liệu chúng ta có từng bỏ lỡ điều gì trong quãng thời gian hữu hạn của mỗi người? “Tình yêu cũng giống như lon cola, có khi rất ngọt, có khi rất kích thích; song nếu để lâu sẽ bị mất gas, cảm giác kích thích cũng không còn nhưng vẫn lưu lại dư vị ngọt ngào.” *** Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết. Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị. Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị. Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy. Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ. Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên. Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó. Hạnh phúc là gì? Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.   Mời các bạn đón đọc Nghe Kìa Thời Gian Đang Hát của tác giả Lạc Mạc Chi Vũ.