Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trọng Sinh Nguyên Soái Phu Nhân Là Tang Thi

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Tinh tế, Cường cường, Độc miệng tang thi thụ x Cường đại cơ trí công. Số chương: 137 + 2 phiên ngoại. Chuyển ngữ: Châu Chíp (JuJu) Ở thế giới đang xảy ra mạt thế trăm năm bị loài người cưỡng ép làm cho đầu óc mê muội, mà trong số đó có một tang thi sợ quỷ đã vậy còn sợ nghèo dã man là Sân Mộc. Vào một ngày Sân Mộc quyết định  đóng gói gia sản đi ẩn cư. Sau khi ăn hết lương thực dự trữ, Sân Mộc chuẩn bị hảo hảo ngủ một giấc, lại không ngờ, một giấc ngủ dậy đã là vạn năm về sau. Vạn năm về sau, địa cầu đã làm cổ chiến trường di chỉ không còn sinh mệnh. Tỉnh lại, Sân Mộc trong lúc vô tình nhặt về một nam nhân bị thương, dự định mang làm sủng vật, lại không ngờ, nguyên bản cho rằng chỉ là một con cừu con nam nhân kia trên thực tế lại chính là một con sói đang dấu đi răng nanh. Ngao ô một tiếng, liền đem "tiểu" tang thi đóng gói mang về tinh cầu. - "Ngươi lưu manh!! Ta đã cứu ngươi!"  "Bé" tang thi lời lẽ chính đáng. "Hảo, ta lấy thân báo đáp." Ngài nguyên soái mặt poker, nhào lên, áp đảo...... Vì thế, tang thi vương tử cùng ác long nguyên soái hạnh phúc sinh hoạt ở cùng nhau. *** DƯỚI ĐÂY LÀ PHẦN REVIEW. CÓ TỪ NGỮ KHÁ MỞ :v Ôi mợ ơi. Phải nói là đọc xong nó thoả mãn mà cũng hụt hẫng gì đâu. Sân Mộc vừa ngầu vừa soái vừa manh, Viên nguyên soái thì vừa ngầu vừa soái vừa u mê cùng trung khuyển ???? cơ mà một trong những điều làm tui tiếc nhất là hầu như, gần như không có phần về sức chiến đấu của Viên nguyên soái, chỉ biết là ảnh mạnh hơn Sân Mộc (khi tỉnh lại dưới lớp băng vạn năm và đến Lam Tinh Á) còn ở thời kì đỉnh cao thì ai mạnh hơn ai cũng là ẩn số mặc người suy đoán ???? Chính văn thì tình tiết đôi khi hơi dài dòng (chắc đối với tui), tui lại là con người bị tự hào khách quan (kiểu như nhân vật chính mà ngầu bá cháy hay có mấy kiểu áp đảo vcl thì tui cực kì tự hào vcl như kiểu mẹ tự hào con vậy, trong khi tui chỉ là reader ????) thì cảnh Sân thiếu bạo ngược diện rộng chưa đủ đô tui lắm ????????‍♀️????????‍♀️ Cơ mà những cảnh áp đảo của Sân Mộc thì phải nói là ngầu thôi rồi !!!!! Mà đôi phu phu nhà nguyên soái phải nói là có số đào hoa vcl, xong rồi hai bên đổ giấm qua lại dòm cưng gì đâu( dù ko nhiều lắm). Đến đỉnh điểm là nguyên soái bị người gài nên bị tung xì căn đan với người mà trước đó gia gia của nguyên soái muốn ổng cưới,( kiểu là gia gia nguyên soái muốn nguyên soái cưới, vì đối phương là cháu của ông bạn già, trong một lần say rượu mà định hôn ước ????, lúc đầu ổng tính làm tròn trách nhiệm nhưng không hề có tình cảm, cái gặp nạn rồi gặp trúng người êu cái về từ bỏ mẹ luôn), xong rồi chiến tranh lạnh ti tí cái nguyên soái quyết định đến thẳng học viên cầu hôn trước bàn dân thiên hạ để công khai luôn(chứ trước đó cả hai đính hôn rồi, lúc đính hôn còn làm cả Lam Tinh Á sôi nổi vcl ra). Còn nguyên soái phải nói là ổng cũng thuộc dạng bình thường nghiêm túc + cường thế vcl, cái gặp người thương cái kiểu băng sơn hoá thành ánh mặt trời, ôn nhu cùng thiếu điều muốn biến thành chân chó bà luôn. Tiêu chuẩn kép phải nói cũng trên trung bình, bao che cũng có thừa với người yêu, gặp người bình thường mà phá như người yêu ổng là ổng cho đi thẩm vấn bà rồi. Và đặc biệt là ổng yêu Sân Mộc vcl ra, thà đối mặt với cả hành tinh mình từng hi sinh mà phục tùng để bảo vệ em, yêu em và hi sinh cả mạng sống để chữa trị tinh hạch cho em (trước đó em cũng đã từng chữa trị cho anh đến độ tinh hạch nứt và bị biến về bộ dạng tang thi). Anh cưng em thì em cũng thương anh không kém. Kiểu như lâu lâu biệt nữu các thứ thì phải nói là tự hào về anh ra mặt. Em còn từng bảo không tin tưởng nhân loại, kể cả đồng loại tang thi(sao chép lại từ mẫu gen tang thi của em- tự nhận là người nhà), vậy mà vẫn tin anh. Phải nói là uma, khúc mà anh cầu hôn tặng bông công khai, em còn giận dỗi ti tí vụ xì căng đan mà bỏ đi, cái lúc dừng rồi quay lại nhìn anh mà hôn hoa anh tặng, duma, cẩu lương ngon lắm các bác ạ ???????? Tóm lại phu phu nhà này là yêu nghiệt !!!! Cơ mà hổng có thích cái kết chính văn mấy, kiểu vừa là OE vừa SE vừa HE ấy ???? Kết phiên ngoại thì tạm chấp nhận được cơ mà tui vẫn thấy hơi thiếu, dù tui hổng biết thiếu gì, chỉ là hơi hụt hẫng tí ???????? cơ mà nếu nghĩ lại đây cũng là cái kết có logic, còn logic thế nào tuỳ mỗi người mỗi ý, đọc truyện đi là biết à!!! Còn có 2 cp phụ mà mị cũng rất hóng: cp Trác Kỳ Bảo (thụ) với Tư Kỳ(công) .( cp này thì phải nói là mần nhau mẹ rồi. Lúc đầu anh còn đạp lên mông em, sau khi mần nhau xong bị Sân Mộc chọc em thì anh mặt dày nhận vợ mợ luôn rồi) Cp Long Vũ (công) với Mễ Phi (thụ) ( cp này thì cũng hổng có nhiều tình tiết thân mật dạng anh anh em em gì, mà là em hay núp sau anh, còn anh hay lo lắng cho em vậy). ( cơ mà tui phân dị thôi chứ trong chính văn hổng ai biết ai công hay thụ đâu ???? lỡ tác giả gu lạ cho em Mễ Phi loi choi làm công thì tui ngã ngửa. Vì dù gì có tình tiết bảo hai người là hôn ước giả( tức là người có hôn ước) thôi ????????‍♀️????????‍♀️. Chứ có nói ai là chồng còn ai là chồng của chồng đâu !!! NÓI CHUNG TÓM GỌN LẠI LÀ NÊN XEM!!!!! ***   Lảm nhảm: Sân Mộc ở mạt thế là tang thi hoàng, là chúa tể của đàn tang thi ấy, cậu ngủ 1 giấc thế mà vừa mở mắt tỉnh dậy đã là vạn năm sau cmnr. Sân Mộc chỉ còn nhớ đứt quãng một vài kí ức thôi chứ không nhớ hết. Cậu ở địa cầu hoang vu không một bóng người chỉ có đàn tang thi, cậu đi loanh quanh thì gặp Viên Úc Thần và cấp dưới đang đánh nhau với tang thi, Viên Úc Thần bị thương nặng, vì anh là nhân loại đầu tiên cậu nhìn thấy sau khi tỉnh dậy cộng thêm cậu thích hơi thở, giọng nói của anh nên cậu quyết định cứu anh (mê trai ấy mà ==). Viên Úc Thần bị thương vô cùng nặng, dị năng bị hủy, nếu không cứu kịp thì sẽ chết, cậu cắn răng đem viên tinh hạch yêu quý mà cậu dành lấy được lúc trước cho Viên Úc Thần ăn, và quyết định coi anh như sủng vật của mình. Sân Mộc nói không cho phép Viên Úc Thần rời bỏ cậu vì anh là (sủng vật) của cậu, Viên Úc Thần thì nghĩ là sân mộc muốn lấy mình nên hứa là sẽ cưới cậu để báo ơn. Viên Úc Thần là người của tinh cầu khác, anh là nguyên soái của một binh đoàn, sau một thời gian thì có phi hành khí đến đón anh về, Viên Úc Thần dẫn Sân Mộc về tinh cầu của mình luôn, Sân Mộc cũng không muốn ở lại địa cầu không một bóng người này nên đồng ý đi theo anh và cố gắng che dấu thân phận tang thi của mình. Viên Úc Thần nói với gia đình và cấp dưới thân phận của cậu là nguyên soái phu nhân là vị hôn phu của anh, chỉ cưới Sân Mộc không cưới ai cả. Sau đó Sân Mộc vào học ở trường quân sự, cậu mạnh lắm với thông minh nữa nên không ai ăn hiếp được cậu, còn làm trùm trường luôn ấy bảo kê cho cả trường. Sân Mộc phân vân có nên trị thương cho Viên Úc Thần không, vì cậu nghĩ rằng nếu anh hồi phục rồi sẽ không cần cậu nữa, sẽ bỏ đi, cậu lại phải mất công đi tìm sủng vật khác, đắn đo suy nghĩ lắm nhưng cậu vẫn đồng ý chữa trị cho Viên Úc Thần, chữa trị cho anh rất tiêu tốn năng lực nên Sân Mộc đã hấp thụ hết tinh hạch mà vẫn không đủ dùng, cạn kiệt sức lực cậu biến về nguyên dạng tang thi, sợ bị phát hiện nên sau khi trị thương thành công cho Viên Úc Thần thì cậu bỏ trốn. Viên Úc Thần tìm được Sân Mộc nhưng cậu không chịu về, cậu thẳng thắn thừa nhận thân phận tang thi với Viên Úc Thần, anh có chút giật mình nhưng cũng chấp nhận rồi thổ lộ với cậu luôn. Sân Mộc thì hết cmn hồn, đó giờ cậu không nghĩ giữa 2 người là tình yêu, mãi đến khi anh thổ lộ cậu mới phát hiện mình cũng có tình cảm với anh, cuối cùng thì cũng theo anh về. Thật ra Sân Mộc không quá tin tưởng viên úc thần, cậu đã từng bị nhân loại hãm hại nên mang nỗi hận thù, nhân loại ích kỉ, ngu xuẩn, không có lương tâm, cậu luôn nghĩ có một ngày nào đó cậu và Viên Úc Thần sẽ phải đối đầu với nhau. Sân Mộc đáng yêu lắm, vì cậu là tang thi nên có chút ngây ngốc, đáng yêu, hơi chậm tiêu xíu thôi thế nhưng đừng nhầm, cậu mạnh cực kỳ mặc dù đã ngủ sau vạn năm và công lực chưa khôi phục hoàn toàn. Sân Mộc mang nỗi hận với nhân loại ngu ngốc ích kỉ, những người đã từng tiếp xúc với Sân Mộc đều nhận xét cậu là một người cực kỳ tàn nhẫn và khát máu, tính cách cực kỳ không tốt, trong suy nghĩ của cậu thì chỉ có bạo lực và giết chóc thế nên không ai dám đắc tội với sân mộc. Viên Úc Thần thì trầm ổn, ngầu cực, mạnh mẽ, đối với Sân Mộc thì rất ôn nhu, dịu dàng và càng ngày càng yêu thích cậu, rất thương Sân Mộc, bảo vệ cậu mặc dù biết cậu rất mạnh. Theo như Sân Mộc nói thì Viên Úc Thần như là một "đứa trẻ", một ngày nào đó sẽ bị chính tín ngưỡng của mình làm cho thất vọng tột cùng. Truyện ngọt ngào lắm luôn, ngược ở những chương cuối ????. Càng về sau sẽ giải thích lý do tại sao tên truyện là "trọng sinh", về thân phận tang thi của Sân Mộc, về Viên Úc Thần, về những người bạn xung quanh Sân Mộc. Sau đó có xuất hiện 3 người là người của địa cầu xưa giống như sân mộc, tiếp cận cậu với mục đích muốn cậu mang theo họ về địa cầu. Gần cuối thân phận tang thi của Sân Mộc sẽ bị bại lộ, cậu không muốn liên lụy đến Viên Úc Thần nên cắn răng đả thương anh, nói không yêu anh, sau đó bỏ trốn, lại dùng hết công lực của cậu để đánh nhau với những người địa cầu xưa mang ý xấu, cậu dùng sức lực cuối cùng để lấy tinh hạch trong đầu mình ra tặng cho Viên Úc Thần, sau đó bỏ mạng ???? Viên Úc Thần dùng công lực của mình chữa trị tinh hạch cho Sân Mộc, anh muốn cứu sống cậu, cuối cùng Sân Mộc thì sống còn Viên Úc Thần thì lại chết ???? Sân Mộc phát điên lên sau đó tiêu diệt kẻ thù, cậu dùng dị năng của mình quay ngược thời gian, nhưng lỡ tay quay về ngàn năm trước. Sân Mộc tỉnh dậy trong băng và đợi ngàn năm sau để được gặp lại Viên Úc Thần, sau đó hai người làm lính đánh thuê đi qua khắp các tinh cầu. Truyện này rất hay thế nhưng ở những chương cuối, tác giả vội kết thúc quá hay sao đấy vẫn chưa giải thích được lý do tại sao Sân Mộc dùng quay ngược thời gian mọi người đều quên mất sự tồn tại của cậu nhưng chỉ có Viên Úc Thần nhớ, nói chung là kết khá ổn chỉ là tình tiết quá nhanh. Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Nguyên Soái Phu Nhân Là Tang Thi của tác giả Diễm Quỷ Thất Nương.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc - Vũ Cách Nguyệt
CẢNH BÁO: Bài review tiết lộ khá nhiều nội dung truyện, cũng như có nhiều tình huống cẩu huyết thách thức khả năng người đọc, mong các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố. Xin cảm ơn rất nhiều. ... Tiết Thần Quang vốn là con gái của ẩn sĩ Tiết Nhân Cẩn, sống trong một phủ đệ cùng với phụ thân, một đời vô lo vô nghĩ. Nàng có một thanh mai trúc mã tên là La Trường Khanh mà nàng hay gọi là Tử Khiên ca ca. Hắn là người mà nàng yêu thương từ bé, là người dạy nàng viết chữ, là người cõng nàng trên lưng đuổi theo bươm bướm, là người luôn yêu chiều nàng hết mực.  Tử Khiên ca ca của năm ấy, người mà Thần Quang luôn miệng khen là rất xinh đẹp, sau này nhất định phải thành thân với huynh ấy. Nhưng cớ làm sao, Tiết gia lại vô duyên vô cớ bị khép vào tội mưu phản, 138 mạng sống của Tiết gia ngã xuống, Thần Quang bị một mũi tên xuyên tim. Mà người bắn tên lại chính là La Trường Khanh, là Tử Khiên ca ca luôn thương yêu nàng nhất. Tại sao? Tại sao vậy? Nàng nhớ ngày hôm qua, hắn hôn nàng, nói yêu nàng, muốn cứu nhau trong lúc hoạn nạn. Thế mà tại sao hôm nay hắn không chút do dự giết chết vị hôn thê của mình, rồi lại khải hoàn mà về với quyền nghiêng thịnh thế trong tay. Chẳng lẽ bao nhiêu tình cảm khi xưa chỉ là giả dối? Nàng không cam tâm, nàng phải trả thù! Có lẽ ông trời đã hiểu được nỗi khổ tâm của nàng, cho nàng một cơ hội báo thù, cho nàng xuyên vào thân thể của một nô lệ ở dưới đáy xã hội đương thời để tiếp tục cuộc đời, báo thù cho 138 mạng Tiết gia.  Dù là thân nô lệ thì đã sao, mục đích từ bây giờ của nàng chỉ có báo thù. Thế gian này quá tàn nhẫn, tàn nhẫn đến nỗi giết chết một Tiết Thần Quang tiêu dao thuần khiết. Nàng hiện giờ dù có thảm hại đến cỡ nào, nàng cũng sẽ gắng gượng qua tất cả. Dù cho nàng bị nô dịch khổ sai, thức ăn của nàng chỉ toàn những thứ hôi thiu bốc mùi, mặc y phục dơ bẩn, rồi đến khi trưởng thành nàng lại bị đem ra chợ nô lệ rao bán như một món hàng. Về phần La Trường Khanh, dù đã ba năm trôi qua nhưng chàng vẫn không thể quên được người con gái ấy, chàng vẫn nhớ như in đôi mắt trong trẻo và mùi hương thoang thoảng trên người Tiết Thần Quang. Vì thế khi đi qua chợ nô lệ, chàng tình cờ nhìn thấy đôi mắt ấy, đôi mắt năm xưa đã từng nhìn chàng mang theo nhiều nhu tình mật ý. Thế nên hắn mua một nô lệ xấu nhất, chỉ vì đôi mắt giống nàng năm xưa. Nhưng La Trường Khanh không biết nô lệ mà hắn mua chính là Tiết Thần Quang mà hắn ngày đêm mong nhớ, Tiết Thần Quang mà hắn tưởng rằng đã mãi hương tiêu ngọc vẫn, hắn đặt tên cho nàng là Thính Tuyết.  Đôi mắt ấy, vẫn như thế, vẫn nhìn hắn, làm hắn điên cuồng trong bóng đêm... Nhưng vận mệnh trêu đùa, nàng lại phải gả cho Ngũ hoàng tử đương triều - Triêu Mặc, chính là hoàng tử ngu dốt vô năng nhất hoàng thất, làm một thiếp thất nhỏ bé của một hoàng tử không có tiền đồ. Lúc bấy giờ hắn cũng chỉ là một tên nhóc mười hai, mười ba tuổi trói gà không chặt.  Ở phủ hoàng tử, Thần Quang nhẫn nhịn, hiền huệ săn sóc Triêu Mặc từng chút một. Nàng cùng hắn học chữ, cùng khổ luyện dưới ánh trăng, thậm chí giúp hắn và thanh mai trúc mã Diệp Đảm mà hắn yêu nhất ở bên nhau. Nàng khoan dung độ lượng, thông tuệ hiền hòa, tựa như ánh trăng bạc nhẹ nhàng dần khiến hắn để tâm, bất giác ánh mắt lại lưu luyến trên người nàng lâu hơn một chút. Năm tháng qua đi, tình một sâu, hắn lại nhất quyết phủ nhận tình cảm ấy, hắn cố chấp thuyết phục bản thân rằng người hắn yêu chỉ có Diệu Đảm. ... Trích đoạn: "Ngươi từng rèn luyện?" "Ừ, nô tì thuở nhỏ bần hàn, khổ cực gì cũng từng chịu." "Hiện tại đi theo ta, ngươi không phải chịu khổ nữa, mỗi ngày chờ ăn cơm là tốt rồi." "Cơm cũng chia cay đắng và ngọt, nô tì sợ cơm đắng. "Cơm sao lại đắng?" Triêu Mặc tò mò. Thần Quang nhất thời không có mồm miệng lanh lợi lúc trước, nhàn nhạt cười một tiếng, má phấn lại còn tươi đẹp hơn hoa đào, cúi đầu nói, "Điện hạ không có ở bên cạnh tức là khổ (đắng). . . ." Triêu Mặc lặng yên. "Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm ngọt." Hắn lại cười một tiếng, đẹp như mặt trời, kéo tay của nàng, đây là lần đầu tiên hắn nắm tay của nàng, Thần Quang không khỏi nhớ tới một câu nắm tay đến chết, bên nhau đến già, thầm than trong lòng, chỉ mong làm vợ chồng với hắn khi trẻ, làm bạn với hắn khi già.  ... Tiết Thần Quang luôn là một người vợ tốt, nàng chủ động lựa chọn những nô tì xinh đẹp, mỹ cơ dâng lên để hắn có thể thoải mái về cả thể xác và tinh thần. Nàng theo lời hắn giữa đêm đứng bên ngoài lạnh lẽo để canh cho hắn và Diệu Đảm tâm tình. Thế mà Triêu Mặc lại nhẫn tâm lợi dụng nàng để giết chết những kẻ ngáng chân hắn trên con đường bước đến vương quyền, nhẫn tâm đẩy nàng vào chỗ chết. Nhưng khi thấy nàng vẫn bình an sống sót quay trở về, hắn lại âm thầm cảm thấy may mắn, nhận ra nàng quan trọng với hắn nhường nào. Trải qua nhiều biến cố, cứ tưởng cả hai sẽ hạnh phúc bên nhau trọn đời khi Triêu Mặc đăng cơ làm hoàng đế, phong nàng là hoàng hậu, Diệp Đảm vì mắc phải tội ác mà bị tống vào lãnh cung tự sinh tự diệt. Nhưng biến cố lại bất ngờ kéo đến. Khi La Trường Khanh chết đi, Tiết Thần Quang mới biết được hóa ra nào phải Trường Khanh là người đã giương mũi tên năm xưa bắn chết gia tộc nàng. Mà hung thủ thực sự lại chính là nam nhân mà bao lâu nàng đầu ấp tai gối - Triêu Mặc.  Chính hắn đã vì những hận thù năm xưa mà giết chết 138 mạng sống của Tiết gia và cả nàng Tiết Thần Quang. Hóa ra bao năm nay nàng đã hận nhầm người, Tử Khiên ca ca của nàng vẫn luôn yêu Tiết Thần Quang. Nàng muốn trả thù Triêu Mặc, muốn hắn phải chết để đền mạng. Nhưng đến khi hắn nhấp cùng nàng ly rượu, nàng lại không nỡ ra tay, không nỡ hại chết hắn. Nên nàng chọn lựa giữ miếng thuốc độc ấy cho mình, nàng bỏ độc vào ly rượu của mình và nhấp cạn. Rời đi... Tiết Thần Quang rời xa nhân thế, cùng với Tử Khiên ca ca của nàng ở nơi chân trời xa. Bỏ lại Triêu Mặc nơi trần thế đơn độc. Hắn có cả giang sơn nhưng thiếu đi một đoạn tình ái hoàn chỉnh. ... "Cuộc đời của nàng chỉ có ba mươi ba tuổi, sau khi suy nghĩ thông tất cả thì an tĩnh hết đi. Triêu Mặc lau sạch vết máu ở khóe miệng nàng, nhẹ nhàng ôm nàng như chưa có gì xảy ra, thưởng thức trăng sáng như nước ngoài cửa sổ. Nàng rốt cuộc vẫn không nỡ giết hắn. Đẩy ra lòng bàn tay của nàng, miếng độc dược kia còn nguyên, thật ra thì nàng đại khái có thể bỏ vào trong miệng dây dưa với hắn, sau đó thanh âm gì cũng không có, hắn ôm nàng cùng nhau rời khỏi thế giới này. Chỉ là, nàng vẫn bỏ qua, một thân một mình rời đi. Có lẽ cũng mệt mỏi hắn, sống đủ những ngày hư tình giả ý này. Nhưng Quang nhi, kiếp này của nàng rốt cuộc có khắc nào yêu ta không, nàng đến tột cùng yêu ai? Nàng ôm mục đích gì để đối xử tốt với ta, rồi lại ôm mục đích gì chết đi, sau đó thật là độc ác, rời đi ta, rời đi nhi tử cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng liếc mắt một cái. Trong cung điện của nàng trừ không khí trầm lặng xa hoa cái gì cũng không có để lại, không có bất kỳ đồ dính linh khí của nàng. Chỉ có dưới gối, lặng lẽ để một tờ giấy đã ố vàng, trên đó viết: Tử Khiên yêu Thần Quang. Đây là năm chữ đầu tiên Tử Khiên ca ca dạy nàng học." (*) ... Nhìn chung đây là một câu chuyện mang một màu sắc chứa nhiều bi ai về cuộc báo thù và những hiểu lầm, tình cảm của nàng Tiết Thần Quang với vị hôn phu kiếp trước La Trường Khanh và hoàng tử Triêu Mặc. Truyện này sẽ rất thích hợp cho các bạn thích ngược, cẩu huyết và Sad Ending. Nhưng tớ không thích tính cách của các nhân vật cho lắm, Tiết Thần Quang muốn xây dựng thành nữ cường lạnh lùng không cần tình ái chỉ hướng tới quyền lực mà tớ đọc cứ cảm thấy gượng gạo và thấy nhân vật được miêu tả không tới, Triêu Mặc thì lằng nhằng không quyết đoán, La Thần Khanh thì tình cảm của ảnh khiến cho độc giả như tớ hoang mang quá chẳng biết ảnh yêu ai, tính cách cũng không được rõ ràng. Nhưng mà, đây có lẽ sẽ là một trải nghiệm dành cho bạn đó, biết đâu câu chuyện sẽ hợp với bạn. Thế nên, hãy đọc cùng tớ nhé! ... Chú thích: (*): trích từ truyện Review by #Anh Dung Hoa Bìa: #Lệ Tần Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc của tác giả Vũ Cách Nguyệt.
Đào Yêu Ký - Tát Không Không
Đào Yêu không có họ, bởi vì nàng không có cha. Người thân duy nhất trên đời này của nàng là người mẹ bị điên cũng sớm qua đời. Tâm nguyện duy nhất của bà trước khi nhắm mắt xuôi tay là trao lại chiếc túi hương cho người cha chưa từng biết mặt của Đào Yêu. Vì thế, nàng bước chân vào giang hồ, bắt đầu chuyến hành trình tìm cha của mình. Điểm đến đầu tiên trong cuộc hành trình của nàng là trấn nhỏ Sài gia. Tại đây, Đào Yêu được quen với quả phụ Ngũ nương hào sảng, khí khái; trung khuyển Trần bộ đầu cùng chàng công tử Mộ Dung Dật Phong ngây thơ lại thích làm màu. Bọn họ bị cuốn vào một vụ án kỳ quái, cùng nhau lần theo dấu vết để vạch trần sự thật. Đào yêu rời trấn Sài gia trong sự tiếc nuối của Ngũ nương cùng Trần Đại Chí, cùng cái đuôi nhỏ Dật Phong. Hắn cùng nàng bước tiếp trên con đường tìm cha, gặp gỡ với vợ chồng Hách Hầu gia nổi tiếng. Đáng tiếc, cuộc chia tay của họ lại kết thúc bằng cái chết bi thảm của vợ chồng Hách Liên. Trong cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này bất ngờ xuất hiện anh chàng thích khách Cửu Tiêu, luôn ra tay cứu giúp Đào Yêu. Kể từ đó, Cửu Tiêu bị biến thành hộ vệ kiêm bảo tiêu cho Đào Yêu cùng Mộ Dung. Cuộc hành trình của Đào Yêu vẫn tiếp tục, sự xuất hiện của Hàn Ly bí ẩn, những manh mối về vụ thảm sát Ân gia, cùng thân thế cha nàng dần dần được hé mở. Từ giang hồ hỗn loạn đến bí mật cung đình, cuộc hành trình của Đào yêu rồi sẽ đi đến đâu, mời bạn đọc “Đào yêu ký” để tìm ra câu trả lời. *** Đào yêu ký giống như một cuốn tự truyện về cuộc hành trình truy tìm tung tích người cha bí ẩn của Đào yêu. Toàn bộ câu chuyện là những tình huống hài, bựa với hàng loạt phát ngôn gây sốc của dàn nhân vật cả chính lẫn phụ. Đào Yêu - nữ chính của truyện, là một cô nàng ít nói nhưng một khi nói sẽ khiến cho tất cả mọi người câm nín. Nàng trải qua tuổi thơ với cuộc sống gần như tách biệt với bên ngoài. Cả thế giới của nàng chỉ có người mẹ điên cùng bà vú bị câm. Vậy nên, nàng không biết cách giao tiếp với người khác. Nàng nghĩ gì nói đấy, nên những hành động của nàng thường khá bất thường. Nhưng Đào yêu là một cô nàng rất kiên định, đã nói là sẽ làm mà đã làm là sẽ làm đến cùng.  Mộ Dung Dật Phong xuất hiện đầy hào nhoáng nhưng lại kết cục lại vô cùng “bi thảm”. Hắn là con nhà thế gia điển hình, một công tử từ trong trứng nước. Xông pha giang hồ mà có một dàn hộ vệ cùng “bảo mẫu” đi theo. Võ công của Mộ Dung Dật Phong chỉ thuộc dạng mèo cào, đầu óc thì luôn tưởng bở lại lạc quan thái quá. Mộ Dung có chút ngốc nhưng thật thà và kiên định. Hắn thích Đào yêu, thế nên hắn quyết bám theo nàng. Dù hắn sợ chết, dù hắn yếu đuối nhưng lúc cần thiết hắn vẫn sẵn sàng đứng ra bảo vệ nàng. Một kẻ ngốc cùng một nàng khờ đã được định trước là trời sinh một cặp. Cửu Tiêu - xuất hiện âm thầm nhưng lại không thể biến mất trong im lặng, vì bị túm được. Hắn từ người bảo vệ trong bóng tối, bị hai kẻ ngốc buộc trở thành hộ vệ ngoài sáng. Cửu Tiêu bảo vệ Đào yêu theo chỉ thị của cha nàng, nhưng cùng nàng và Mộ Dung trải qua nhiều sóng gió, hắn chợt nhận ra, từ bao giờ mình đã coi hai kẻ kia là tri kỷ. Thế nên, đến cuối cùng, sự bảo vệ của hắn đã chẳng phải vì trách nhiệm mà xuất phát từ chân tình. Hàn Ly - nhân vật nửa chính nửa tà nhưng càng về cuối truyện càng biến chất, đến cuối cùng “dậy thì” thành một gã phản diện. Hàn Ly có một thân thế khá phức tạp. Hắn lạnh lùng, mưu mô, tiếp xúc với Đào yêu cũng vì mục đích. Nhưng trong lúc vô tình hắn lại thích nàng. Khi một kẻ cô độc tìm được nguồn ấm, hắn sẽ lựa chọn dùng mọi thủ đoạn để giữ lấy. Hàn Ly thuộc tuýp người có chút tiêu cực cùng ích kỷ nhưng xét cho cùng tất cả cũng chỉ vì hắn muốn được sống mà thôi. Đào yêu ký không phải cuốn truyện phức tạp với các tình huống đa chiều khiến bạn phải suy nghĩ. Đây đơn giản chỉ là một câu chuyện để giải trí, có mỹ nam, có kích tình, có tình tiết hài, cùng dàn nhân vật vừa lầy lại vừa nhây. Nếu bạn đang tìm một câu chuyện chỉ đơn thuần để giải trí mà không cần tốn tế bào để suy nghĩ thì chúc mừng bạn đã đến đúng hố rồi, chỉ cần nhảy xuống và tận hưởng thôi! Review by Mỹ Dung Hoa Bìa: Tơ Chiêu Nghi Mời các bạn đón đọc Đào Yêu Ký của tác giả Tát Không Không.
Vương Phi Của Yêu Tinh Vương - Trúc Quân
Rốt cuộc người này đang giở trò quỷ gì mà lại bắt cóc nàng? Chỉ vì người nữ là “thứ” hắn để lại hai mươi năm. Nàng là "người phản bội", phải trả một cái giá rất lớn cho việc không trung thành. Nói gì mà nàng nhất định phải trở về tiếp nhận giam cầm trừng phạt. Ôi trời! Không phải tội danh đó sớm trở thành phế thải rồi sao? Hắn còn ở đằng kia xưng Vương gì đó, hạ mệnh lệnh gì đó. Thiệt thòi cho mẹ hắn sinh ra hắn còn rất “có hình con người”, không ngờ đầu óc lại không rõ ràng như thế. Chẳng lẽ hắn phát tác bệnh tâm thần sao? . . . . . . Đã hai mươi năm rồi, hắn mang về là Mật nhi. Nhưng nàng của hiện nay nhanh nhẹn lanh lợi, lại vui vẻ, không có nửa điểm giống như Mật nhi ôn nhu mà uyển chuyển hàm xúc kiếp trước, càng không nói tới nàng lại kêu gào hắn là “bệnh thần kinh”. Chẳng lẽ nàng thật sự đã quên chính mình từng cho hắn “đội nón xanh”? Càng làm cho người ta buồn bực là, hắn thân là yêu tinh vương, không phải từ trước đã quyết định phải giam cầm nàng cả đời đấy sao? Vì sao hiện tại vẫn không dứt động tâm với nàng?! Chẳng lẽ hắn lại muốn nếm thử tư vị bị phản bội? . . . . . . *** "Nhàm chán, nhàm chán, thật là quá nhàm chán." Thi Vũ dựa trong ngực Lôi Tư, không nhịn được đau khổ kháng nghị. Đến yêu tinh giới đã nửa năm rồi, nhưng cái gì cũng không được chơi, thật là có lỗi với chính mình. Tính đi tính lại cũng phải muốn trách Hoa yêu tinh trưởng lão, đều là hắn nói ra chuyện mình mang thai, Lôi Tư mới có thể phái An Đáp cùng Lai Đốn coi chừng nàng một tấc cũng không rời, rất sợ nàng lại tiếp tục xảy ra chuyện nguy hiểm, tổn hại tới mình và tiểu bảo bảo trong bụng. "Không thể nào!" Thanh âm Lai Đốn so Thi Vũ bi thảm hơn. Từ khi hắn bị phái tới bảo vệ vương phi, đều chưa từng hưởng thụ qua một ngày tốt đẹp, Thi Vũ không phải vụng trộm chạy đi Mộng Chi Hồ tìm Ôn Đế Ny thì chính là không để ý cảnh cáo của yêu tinh vương, lén trèo lên cây đu lớn kia ngắm phong cảnh, yêu tinh vương giận đến mức thiếu chút nữa hạ lệnh chém cây đu lớn. Công công vì bảo vệ tính mạng cây đu đáng thương, đành phải nửa đêm lén mang đi. "Làm sao không thể? Sau khi kết hôn Huyền Vũ không tới, Tây Đa Khắc cũng thế, có bạn gái tốt, sẽ không đến thăm ta, thật là trọng sắc khinh bạn! Nghĩ tới nghĩ lui chỉ còn Toa Toa có nghĩa khí nhất, nếu như nàng ở chỗ này, nhất định sẽ giúp ta nghĩ kế, để cho ta chơi đủ." Lôi Tư âm thầm vui mừng, may mắn Toa Toa đã đến nhân gian, nếu không chẳng phải là hoạ theo mưa, hai người đem yêu tinh giới quậy cho lật trời. ... Mời các bạn đón đọc Vương Phi Của Yêu Tinh Vương của tác giả Trúc Quân.
Hào Môn Thuần Luyến: Bạn Gái Đậu Phụ Em Là Lớn Nhất - Ưu Nha
Thời điểm cô thích anh, anh vẫn lạnh lùng, thờ ơ; Thời điểm cô yêu anh, anh bắt đầu thích cô; Thời điểm cô không còn thương anh nữa, anh mới vừa yêu cô. Rốt cuộc, Chung quy là do cô yêu quá nhanh hay là anh không theo kịp tiết tấu? Nếu như, Trời cao thương anh, cho anh thêm một cơ hội, Vậy anh có thể lại được nhìn thấy, cô vì anh mà tự nguyện uống ly rượu độc kia không? Nếu như,... *** Lại nói về Lương Thu, sau khi Quý Tiểu Đông rời khỏi tập đoàn Thái Tử, không lâu sau anh cũng xin từ chức. Dù sao, anh cũng không thể sống cả đời ở đó, anh còn có chuyện làm ăn của chính mình, hơn nữa người quan trọng nhất đã bỏ đi thì anh còn ở lại đó cũng không có ý nghĩa gì. Điều khiến anh cảm thấy bất ngờ và vui mừng chính là sự kiện to lớn của công ty được tổ chức sau đó mấy ngày ở Thâm thủy cảng. Hoàng Phủ Chính đã tổ chức đại hội lớn để thông báo đến toàn công ty, công bố mọi chuyện cho toàn thể nhân viên biết sự thật thậm chí anh còn bổ sung nói rõ Quý Tiểu Đông đã từng tham gia điều tra trong vụ mất trộm và vụ án lấy cắp tác phẩm. Hành động lần này của anh đã gây nên đợt sóng lớn mênh mông trong tập đoàn Thái Tử. ... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Thuần Luyến: Bạn Gái Đậu Phụ Em Là Lớn Nhất của tác giả Ưu Nha.