Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Giang Hồ Kỳ Cục

Thể loại: Cổ đại, hài hước, sủng, giang hồ ân oán, giáo phái, cải trang giả dạng, chủng điền văn, HE Số chương: 46 chương Edit: Mia Leo Giới thiệu 1: Thế nào là "Cầu người được người?" Chính là khi bên ngoài mưa rơi như trút nước, hắn nằm trong phòng đang nhớ nhung một người con gái nào đấy, thì vừa lúc đó nàng đến gõ cửa phòng hắn. Sau đó, không nói không rằng, nhào vào trong lòng hắn, cho hắn hưởng thụ hương thơm ngọt mịn.  Thế nào là "Sống không bằng chết?" Chính là khi hắn chịu vứt bỏ những rào cản tư tưởng, thỏa hiệp với cảm xúc lòng mình, muốn cho nàng nếm thử cảm giác trái cấm.... Thì nàng lại nói: "Đại sư, tướng công của ta muốn bỏ vợ cưới vợ khác. Ta chuẩn bị đi tự sát, nên đến đây nói tạm biệt với người...." --- Giới thiệu 2: Tiểu nữ chăn dê không hiểu gì về đời sống giang hồ, không hề biết đến các võ công cái thế, chỉ giỏi trò trộm cắp lừa bịp. Mới vừa thành thân liền bị tướng công ghét bỏ, cứ vài ngày nhận một phong hưu thư trở thành chuyện vô cùng bình thường với nàng. Vốn không thể nào thực hiện được lời hứa, về sau lại bất hạnh bị ruồng bỏ. Không sao, chỉ cần có “Đại sư” ở sau lưng chỉ điểm thì có thể cầu được lòng người. Đại sư nói: “ Rồi sẽ có một ngày tướng công của cô sẽ thu hồi tất cả hưu thư, yêu cô đến chết đi sống lại.”  Đại sư còn nói :“Ta thích nhất nữ nhân có ánh mắt thật to, thoạt nhìn ngây ngốc, nói dối không chớp mắt, có thể cùng ta đi lừa gạt giang hồ, thích mặc áo bông… Cô cười cái gì ? Người mà ta nói cũng không phải là cô đâu!” Cuối cùng, đại sư cũng chịu vứt hết tính cách cố tỏ vẻ lạnh lùng, thổ lộ tình cảm với nàng : “Cho dù trong sổ sinh tử ghi dương thọ của nàng chỉ còn một ngày, ta cũng nguyện cùng nàng lật đổ chốn giang hồ này.” Giang hồ này đúng là bị lật đổ, ngay cả hòa thượng cũng động lòng phàm muốn ôm mỹ nhân về. Về phần mỹ nhân, tinh thần hoảng loạn, khó tránh khỏi bị sốc, căng thẳng hét to : “Đại sư như vậy là không được, mặc dù ta là hạ đường thê(1) nhưng đệ đệ của người là tướng công của ta, như vậy khác nào là loạn luân !” Thế nên mới nói, giang hồ này rất ư là kỳ cục. Còn đối với người trong giang hồ thì có lẽ đó chính là câu chuyện cười muôn thuở. Nhân vật chính : Hình Hoan Diễn viên phụ: Một dàn lộn xộn, lung tung  (1) hạ đường thê: người vợ bị ruồng bỏ  ***   #REVIEW: ------- 1. GIANG HỒ KHÔNG THEO BÀI BẢN Tác giả: Bản Lật Tử Thể loại: Cổ đại, giang hồ, hài, ngọt sủng Tình trạng: convert hoàn Review bởi: #gl1309 --- Nữ chính là con gái của một môn chủ, sau khi cha qua đời thì lên kế nhiệm. Cô hiếm khi lộ diện, song chẳng rõ vì sao trên giang hồ lan truyền rất nhiều điều tiếng không tốt, xem cô là nữ ma đầu mới nổi đã vấy bẩn thanh danh trước kia của cha. Vì không giao du nhiều với bên ngoài nên phải đến lúc các môn phái kéo tới hỏi tội cô mới biết chuyện. Cơ mà cô trẻ tuổi chứ đâu có dễ bắt nạt. Vừa bị họ chụp mũ giết hại nhân sĩ võ lâm, chòng ghẹo zai nhà lành là cô bật ngay lại, rằng có ghẹo thì cũng phải cỡ nam chính mới đáng, đâu phải củ cải nào cũng hợp nhãn cô. Ai dè lập tức nam chính xuất hiện, lần đầu gặp mặt, quá sức ngượng ngùng. May mà anh cũng rất trượng nghĩa đứng về phía cô. Thế nên cô được cho thời hạn 1 năm, dưới sự giám sát của nhân vật đại hiệp thanh danh vang xa là nam chính, bắt đầu xuống núi tìm xem kẻ nào dám mạo danh mình làm bậy. Cả đường cùng lần theo dấu vết sót lại, họ gặp được vô số người và sự việc liên quan, hoa đào cũng nở hết đóa này tới đóa khác nhưng đều bị lờ đi, vì toàn bộ chú ý của họ đã đặt hết vào bạn đồng hành bên cạnh. Trong đó, người chủ động trước là nữ chính. Cô có võ công cao, tính tình hào sảng, thẳng thắn mà vẫn giữ được nét duyên riêng. Suốt quá trình điều tra chân tướng, cô vừa làm nhiệm vụ của mình, vừa tiện thể quang minh chính đại tán đổ zai đẹp bậc nhất giang hồ. Mà anh chàng nhìn tưởng khó gần thế chứ cô thả bao nhiêu thính cũng chụp cho bằng sạch, thi thoảng còn hứng chí thả ngược. Sau cứ thế tán qua tán lại, đâu đâu cũng thấy phất phới tim bay. Hơn nữa, bề ngoài nam chính là đại hiệp toàn thân tỏa hào quang chính nghĩa, nhưng trong bụng lại hết sức đen tối. Do được dân tình tôn vinh quá lâu nên anh đâm... chán, cứ thích lạng quạng giữa thiện và ác. Người khác khen anh là đại hiệp, mắng cô là dâm ma, thực tế thì chính cô đã giữ anh tránh xa tà đạo. Ang không làm việc xấu, chỉ vì một lý do rất ư là hường huệ: yêu đương thú vị hơn =v= Nội dung bộ này siêu đơn giản, đọc chủ yếu là vì tương tác của đôi trẻ đáng yêu, khôi hài và vì muốn nạp thêm đường thôi. Chứ không cần soi cũng thấy vài điểm trừ như cốt truyện quá cũ, mở đầu kiểu đâm bang, tình cảm đến vội vàng, đôi chỗ hơi sến sẩm, xây dựng nhân vật trong ngoài tương phản chưa thành công. Còn thêm tình tiết ngớ ngẩn kiểu A và B đang đánh nhau, đám lính chạy tới hỏi: “Bọn mi là ai?”, A: “Tui là đại hiệp, nó là râm tặc”, lính: “Ồ nghe danh đại hiệp đã lâu”, xong nhào qua bắt B, mình: ??? ??? người đâu cả tin đến thế là cùng. Cơ mà bù lại thì vẫn thắng ở chỗ nhẹ nhàng không tốn não và ngắn gọn dễ tiêu hóa. Có điều là tác giả dùng văn hiện đại để viết truyện cổ đại, còn bị ảnh hưởng nhẹ từ văn dịch light novel Nhật nữa nên đọc vô thấy hơi ngộ. ---------------------------------------- 2. MẠT THẾ TRỌNG SINH CHI TÔ TẦN Tác giả: Thỉnh Ngã Khiếu Sơn Đại Vương Thể loại: Hiện đại, mạt thế, sủng Tình trạng: convert hoàn Review bởi: Huyền Huyền --- Nội dung: Nữ chính kiếp trước tin nhầm người nên bị hại chết. Kiếp này được trọng sinh, mang theo không gian tung hoành ở mạt thế. Đánh giá: - Cốt truyện ổn, tác giả hành văn mạch lạc, diễn biến tình cảm của tuyến nhân vật chính/ phụ thay đổi hợp lí theo mạch truyện. - Nữ chính ban đầu tuy lạnh lùng nhưng k đến mức độ máu lạnh, mặc dù hành động có chút cứng rắn nhưng phù hợp với hoàn cảnh, tuy kiếp trước bị phản bội nhưng kiếp này k vì thế mà đa nghi hay tâm lí vặn vẹo trở nên độc ác sau này được tình cảm bạn bè, thân nhân cảm hoá dần dần có "sức sống" hơn. - Truyện kết thúc OE, có buff nữ chính, ngoài nữ chính còn có nhân vật phụ phản diện trọng sinh, truyện k có nam chính nhưng theo người đọc tự thẩm thì nếu tiếp tục phát triển khả năng cao là Lâm Thanh Dương . Thực ra ban đầu mình k thích Lâm Thanh Dương lắm vì anh này ban đầu có chút thánh phụ và não hơi bị chập, mạt thế xung quanh toàn zombie mà cứ nhoi nhoi như kiểu đang đi chơi, toàn gây rắc rối để nữ chính phải đi cứu. Sau khi hại nữ chính suýt ngỏm thì tự hiểu lấy mình dần thay đổi chín chắn, truởng thành hơn. - Truyện tuy rằng là về mạt thế nhưng k xoáy sâu vào sự khắc nghiệt, nguy hiểm ở mạt thế mà hơi có hơi hướm như điền văn: nhận người thân, đấu đá với kẻ thù và thân thích cực phẩm, đánh zombie, tích luỹ vật tư, xây dựng căn cứ..... *** Có người nói trong chốn giang hồ có tranh đấu, có máu tanh, có chém giết, không những thế còn có rất nhiều người trong giang hồ không cần làm gì vẫn có thể ăn no mặc ấm. Bọn họ có võ công cái thế, hành tung quỷ dị khác thường khiến nhiều người sùng bái. Nghe mọi người nói vậy, Hình Hoan cũng cho là như vậy. Nhưng, ý nghĩ này đã bắt đầu sụp đổ từ khi nàng thành thân. Hình Hoan là ai ? Nàng là một người có gia thế trong sạch, kiếm sống nhờ vào nghề chăn nuôi gia súc tại một thị trấn nhỏ heo hút cách xa kinh thành. Năm nàng vừa tròn mười sáu tuổi, trước sự chứng kiến của toàn bộ người trong thôn khoảng bốn mươi lăm hộ gia đình bao gồm thôn trưởng, nàng vô duyên vô cớ nhặt được một may mắn lớn, trở thành một "nhân vật đáng ghen tỵ nhất trong năm". Vì nàng được gả cho nhị thiếu gia Triệu Vĩnh Yên của Triệu gia trang, đệ nhất võ lâm sơn trang về cung cấp binh khí. Trên thực tế cuộc hôn nhân này chỉ là một trò lừa gạt, nhưng nàng kiên quyết không tiết lộ, che dấu sự thật cho tới cùng. Tuy rằng ngày nào nhị thiếu gia cũng chỉ quan tâm đến một chuyện là làm cách nào có thể đuổi nàng đi càng nhanh càng tốt. Cách vài ngày lại có một phong hưu thư được đưa đến tay nàng. Số hưu thư nàng nhận được trong hai năm nay cũng sắp xếp đầy rương gỗ được đặt ở dưới gầm giường rồi. Nhưng cũng may, lão phu nhân đối xử với nàng rất tốt, bà không hề trách cứ nàng không thể chăm sóc hầu hạ tướng công chu đáo. Mỗi lần nói chuyện với nàng, đều luôn tươi cười, ôn hòa, thậm chí còn ủy thác trách nhiệm nặng nề, giống như lúc này… “ Hình Hoan, thiếp mời đại biểu của đại hội võ lâm lần thứ chín được đưa đến rồi.“ “ Nhanh như vậy sao ạ?” Nàng còn chưa hề nghe lần thứ nhất đến lần thứ táma, thế mà nay đã đến lần thứ chín rồi. Nhanh thật! “Vậy, thưa mẫu thân đại hội được tổ chức ở đâu ?” “Ở kinh thành con à.” Kinh thành ! Đôi mắt Hình Hoan chợt sáng lên : “Mẫu thân, con có thể đến đó một lần được không ?” “Được chứ. Triệu gia trang chúng ta là võ lâm thế gia. Nhị thiếu phu nhân của Triệu gia trang sao có thể vắng mặt được? Người trong giang hồ đều nói con là một người hiền lành, lương thiện, khiêm tốn, biết kính trên nhường dưới, cử chỉ đoan chính. Quả thật là tấm gương lý tưởng của nữ nhi trên giang hồ hiện nay. Tất cả đều nhất trí đề cử con làm đại biểu cho nữ nhân võ lâm để xuất hiện trong đại hội lần này.” “Mẫu thân, Hình Hoan nhất định sẽ trân trọng cơ hội này, chăm chỉ học hỏi các vị tiền bối để trở thành một thanh niên ưu tú trên giang hồ, kiên trì rèn luyện, đoàn kết lẫn nhau, vì dân cống hiến sức mình. Trung với giang hồ, với sơn trang, yêu ghét rõ ràng, không quên gốc tích!” Nàng nghiêm nghị tuyên thệ. “…Hình Hoan, những thứ này chả liên can gì đến con cả. Ta sắp xếp vậy là để cho con đi cùng với Vĩnh Yên. Đường xá xa xôi, cứ thong thả mà đi, nhân cơ hội này mà bồi dưỡng tình cảm, cố gắng lúc về trong bụng có thêm một tiểu thiếu gia. Còn việc làm thanh niên ưu tú của giang hồ, ta sẽ cho người khác làm, con hiểu không ?” Đường xá xa xôi, đi từ từ mà bồi dưỡng tình cảm ư? Hình Hoan chẳng cảm nhận được điều đó. Nàng chỉ biết suốt dọc đường đi, Triệu Vĩnh Yên thì an nhàn cưỡi tuấn mã, còn nàng phải cuốc bộ bám sát theo sau. Nói cho ra oai là "tăng thu giảm chi". Trên thực tế, nàng đã đi mòn không biết bao nhiêu đôi giày, số bạc bỏ ra để mua giày cũng đủ để mua một con ngựa tốt. Mà thực ra, dù không mua ngựa thì bọn họ cũng có thể cưỡi cùng một con ngựa mà, dù sao trông nàng cũng không quá to béo. Nhưng đó là một chuyện không thể, suốt dọc đường đi, Triệu Vĩnh Yêu ngoài việc tiếp tục đưa cho nàng thêm mười tám phong hưu thư ra, thì hắn chẳng thèm có bất cứ giao tiếp gì với nàng. Mời các bạn đón đọc Giang Hồ Kỳ Cục của tác giả An Tư Nguyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hành Trình Về Thị Trấn Buồn Tênh - Nhiều Tác Giả
Hành Trình Về Thị Trấn Buồn Tênh Thông Tin Nguồn: Romance Book Tác giả: Nhiều tác giả Thể loại: Truyện Gay, Truyện Ngắn, Đam mỹ, Văn học Việt nam Ebook: Romance Book Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com GIỚI THIỆU   Hành Trình Về Thị Trấn Buồn Tênh – Tình yêu trai Việt, nghe kể chuyện đời nhau​ ​ Bạn đang nghĩ: “Lại một cuốn sách lá cải, câu khách. Lại những chuyện sốc và sex rẻ tiền.” Bạn sẽ nghĩ lại ngay sau khi đọc xong truyện đầu tiên trong tập sách này.​ ​ Cái thứ tình yêu vốn còn bị cấm kị, còn bị kiêng dè, còn lắm kẻ dè bỉu, nên nó bị đè nén, bị chèn ép, nó không được bộc lộ là nó, không được tự do nói lên tiếng nói và khát vọng của chính nó. Kéo theo đó là biết bao nhiêu hệ lụy. Những người vợ, người mẹ, người yêu… họ sẽ đón nhận sự thật này ra sao, họ đã hành xử thế nào. Những người trong cuộc họ nghĩ gì, mong ước gì, họ đã phải đối diện với chính mình, với mọi người như thế nào. Họ đã sống ra sao và tương lai của họ sẽ đi về đâu... Đó là cả một chặng đường dài mà chúng ta mới chỉ bắt đầu bước chân vào cuộc hành trình.​ ​ Được chọn lọc từ các bài dự thi gửi về cho cuộc thi truyện ngắn hằng năm do Diễn đàn Tình yêu trai việt tổ chức. Những câu chuyện có thể do người trong giới, ngoài giới, có thể là hồi ký, có thể là những chuyện có thật trong cuộc đời của người viết, cũng có khi chỉ là hư cấu… Nhưng tất cả đều rất thật, đầy xúc động, sâu sắc và nhân văn. Đến đây, bạn sẽ hiểu vì sao bạn đã nhầm khi nghĩ rằng nó là một “cuốn sách lá cải, rẻ tiền, câu khách”.​
Hẹn đẹp như mơ - Phi Ngã Tư Tồn
Tên ebook: Hẹn Đẹp Như Mơ (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Phi Ngã Tư Tồn     Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tiểu thuyết, Văn học phương Đông     Công ty phát hành: Quảng Văn     Nhà xuất bản: NXB Văn Học     Trọng lượng vận chuyển: 460 grams     Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Dịch giả: Keichan (Huyền Trang)   Số trang: 432   Ngày xuất bản: 08/2012   Nguồn: trangsachhong.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com   Bìa sách Hẹn đẹp như mơ - Phi Ngã Tư Tồn Giới thiệu:     Một câu chuyện dịu dàng và đầy xúc cảm.       Tình yêu đẹp của tuổi thanh xuân mơn mởn, những thời khắc ấm áp, tuyệt đẹp của mối tình Mạnh Hòa Bình và Vưu Giai Kỳ mãi mãi sẽ chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ đẹp đến mức không chân thực. Mối tình ấy khép lại, rồi Nguyễn Chính Đông bước vào cuộc đời của Giai Kỳ một cách lạ lùng.       Giằng xé giữa quá khứ và thực tại, giữa tình yêu và sự cao thượng, giữa hận thù và tin yêu, Giai Kỳ đã chọn lựa điều gì để có thể đem lại hạnh phúc cho mình và những người mình yêu?       Có nhiều khi, chúng ta cứ ngỡ rằng cái mình từ bỏ chỉ là tình cảm trong một thời điểm, nhưng đến phút cuối mới biết rằng, hóa ra nó là cả cuộc đời.   “Tình mềm tựa nước, Hẹn đẹp như mơ”… Một áng văn dịu dàng vô tận của Phỉ Ngã Tư Tồn mà bạn không thể bỏ qua.   Hẹn đẹp như mơ, đó là lời hứa hẹn 100 năm của Nguyễn Chính Đông và cả Vưu Giai Kỳ.    Tình yêu không nhất thiết phải là bên nhau thiên trường địa cửu. Thời gian thích hợp để gặp một người tri kỷ đã là hạnh phúc, thời gian thích hợp để gặp một người thích hợp là hạnh phúc trọn vẹn. Vưu Giai Kỳ gặp Nguyễn Chính Đông khi niềm tin vào sự sống đã gần cạn kiệt. Nguyễn Chính Đông gặp Vưu Giai Kỳ, yêu Vưu Giai Kỳ khi sự sống của bản thân cũng gần cạn kiệt. Hai con người cạn kiệt, gặp nhau, thành tri kỷ, và yêu nhau, thành thiên trường địa cửu.      “Gặp đúng người, đúng thời điểm là Hạnh phúc Gặp đúng người, sai thời điểm là Bi thương Gặp sai người, đúng thời điểm là Bất lực Gặp sai người, sai thời điểm là Thê lương”     Vưu Giai Kỳ yêu Mạnh Hòa Bình ở sai thời điểm, dù tình yêu đó có đẹp đến mấy, người đó có sẵn sàng trả giá và hy sinh để tình yêu tồn tại cách mấy thì cũng không vượt qua được ranh giới của chính bản thân Vưu Giai Kỳ. Người ta không thể nào yêu mà cứ canh cánh trong lòng nỗi đau mình là gánh nặng của người khác, mà Vưu Giai Kỳ thì càng không. Mạnh Hòa Bình sẵn sàng từ bỏ tất cả, để ở bên Giai Kỳ. Mà cái Giai Kỳ phải từ bỏ là lòng tự trọng bị chà đạp của bản thân, cái chết của người cha, sự đau thương của tình yêu để ở bên Mạnh Hòa Bình. Tình yêu ở đây, không hề có đúng - sai, chỉ là việc nó đến không đúng lúc. Tình yêu lúc nào cũng trông chờ vào duyên phận, duyên là do trời định, phận là do người tạo. Gặp nhau, yêu nhau, nhưng càng mong manh và yếu ớt.   Tình yêu của Vưu Giai Kỳ và Mạnh Hòa Bình cũng giống như câu chuyện "Cái Bóng" trong truyện cổ Andersen vậy. Không biết khi nào là thật, khi nào là giả. Những thứ tưởng chừng càng dễ vượt qua thì càng ảnh hưởng nặng nề.   Vưu Giai Kỳ, ngay từ bé, đã hiểu nỗi khổ của người mẹ, khát khao đi tìm hạnh phúc trong cái lẽ thường mà người ta khinh bỉ là "bỏ trốn theo trai", rồi cả sự cảm thông khi người mẹ gặp bất hạnh. Người phụ nữ như vậy thì càng không thể vượt qua những thứ tưởng chừng là "tình yêu sẵn sàng vượt qua" - sự tự tôn của bản thân và gia đình để bất chấp tiếp tục tình yêu với Mạnh Hòa Bình. Dù yêu, dù đau đớn, nhưng vẫn buông xuống. Cầm lên được, thả xuống được. Chính vì vậy, tình yêu của Mạnh Hòa Bình và Vưu Giai Kỳ mới là bi thương.   Giai Kỳ cũng như một giấc mộng của Mạnh Hòa Bình "Giai Kỳ như mộng". Và cũng là giấc mộng của Nguyễn Chính Đông, chỉ khác là, giấc mộng này còn chờ sự bắt đầu ở 100 năm sau.   Nguyễn Chính Đông và Vưu Giai Kỳ bắt đầu từ 1 chiếc bật lửa, người ta gọi đó là cơ duyên. Khi Nguyễn Chính Đông cố gắng để yêu Vưu Giai Kỳ, thì tình yêu đó trở thành tình yêu tuyệt vọng của con người biết mình không còn khả năng để yêu và được yêu.   Nguyễn Chính Đông mua lại căn nhà cho Giai Kỳ, và cũng khi đó, tình yêu của Giai Kỳ thật sự bùng nổ, mà nó càng bùng nổ mãnh liệt bao nhiêu thì càng đau thương bấy nhiêu. Không ai biết, căn nhà đó biểu trưng cho sự ấm áp của tình thân mà Vưu Giai Kỳ khao khát từ khi người cha qua đời. Giai Kỳ sống, mà người ta không biết được, cuộc sống đó rốt cuộc còn có mầm sống hay không, cha mất, nhà mất, người yêu đi mất, tình yêu mất, mẹ sống đau khổ. Chính bởi vậy, ngôi nhà đó tượng trưng cho tất cả mạch sống mà Vưu Giai Kỳ cần. Mà Nguyễn Chính Đông hiểu. Đó là tri kỷ. Hiểu được, có một ngày cô sẽ về, cũng giống như có một ngày anh sẽ chết vậy. Càng thấu hiểu thì càng đau đớn, càng đau đớn thì càng tuyệt vọng. Tuyệt vọng vì biết được khả năng có thể được yêu nhưng lại không có khả năng để tiếp nhận và duy trì tình yêu.    Mà Vưu Giai Kỳ cũng bắt đầu tình yêu với Nguyễn Chính Đông bằng 2 sự chọn lựa đầy bi thương. Lựa chọn lần thứ nhất là yêu Nguyễn Chính Đông. Lựa chọn lần thứ hai là không nói cho Nguyễn Chính Đông biết tình yêu đó.  Để khi anh chết rồi, cô vẫn lựa chọn lên máy bay như mong ước của anh. càng quay đầu, càng đau thương. Nếu đã có cơ hội gặp lại ở 100 năm sau thì sao lại phải đau thương cho 1 lần chia cắt nhất thời.   Truyện kết thúc với hình ảnh Vưu Giai Kỳ đeo chiếc nhẫn thay cho mặt dây chuyền, với lí do: tay trái đã đeo nhẫn kết hôn, tay phải làm việc, vì thế, đeo lên dây chuyền để gần tim. Mỗi lần cô thở là mỗi lần cô sống cho cả ước vọng của cả cô và anh, sống cho một cuộc đời không trọn vẹn của Nguyễn Chính Đông. Không có hình ảnh của chồng Giai Kỳ, chỉ có đứa con tên là Kỷ Niệm. Cho đến cuối cùng, Giai Kỳ vẫn sống, vẫn bắt đầu cuộc sống mới, với một người chồng mới, không phải là Mạnh Hòa Bình. Cả câu chuyện là một sự hồn nhiên đầy bi kịch, bởi vì cả nước mắt và nụ cười cùng song hành với nhau. Kết thúc luôn dựa vào cái bóng của duyên phận, mà đời người luôn bị bao trùm bởi cái bóng khổng lồ ấy.   Ở đây không có công chúa và hoàng tử, không có cô bé lọ lem và bà mẹ kế độc ác, không có sau bao đau thương thì đi đến bến bờ hạnh phúc. Ở đây chỉ có sự ngậm ngùi của một tình yêu đầy khát vọng, có sự cặm cụi miệt mài yêu thương để đối lấy lời hứa hẹn cho 100 năm sau, 100 năm của sự vĩnh hằng. Ở đây, có chú lính chì đứng bằng một chân, dũng cảm sống và chết đi, cùng cô vũ nữ cũng đứng bằng một chân.    Giống như thông điệp một bộ phim hoạt hình đoạt giải Oscar "Spirited Away" đã nói: Tuổi thơ đang đến thì phải chấp nhận nó sẽ ra đi. Mọi thứ tốt đẹp rồi phải từ bỏ, để trưởng thành và để lớn lên.   Mời các bạn đón đọc  Hẹn đẹp như mơ của tác giả Phi Ngã Tư Tồn.
Hồng Nhan Lộ Thủy - Trương Tiểu Nhàn
Tên ebook: Hồng Nhan Lộ Thủy (full prc, pdf, epub) Tác giả: Trương Tiểu Nhàn Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngược luyến, Văn học phương Đông Edit: Phong Lin Beta: Rabbitlyn aka Thỏ Độ dài: 20 chương Poster: HappyOneday Tạo ebook:  christylam Nguồn: christylam.wordpress.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Hồng Nhan Lộ Thủy - Trương Tiểu Nhàn Giới thiệu:   Tôi nằm im lắng nghe tiếng phát thanh viên vang vọng từ radio.   Bỗng nhiên tôi bật cười. Anh thành công như thế, chắc hẳn là rất hạnh phúc. Vết thương đã không còn rỉ máu nữa, tôi đã từng nếm trải mùi vị của sự tan vỡ, nên sẽ không đau khổ nữa, cũng sẽ không bị dục vọng và hối hận giày vò nữa…   - – – – -   Lời người edit:    Nếu bạn là người tim yếu, thì tốt nhất nên nhảy hố này, đơn giản là nó sẽ rèn luyện cho tim bạn khỏe lên ^^   Truyện thực tế, nên sẽ không có những chi tiết mơ mộng của ngôn tình, nữ chính Hình Lộ không phải là cô gái yếu đuối, cô ấy có sự ngây thơ của tuổi mới lớn, nhưng cũng có sự thục dụng của người trải đời, Hình Lộ vừa đáng thương, vừa đáng giận, vừa đáng trách…     Còn cảm nhận của bạn về nữ chính thế nào? Hãy đọc và tự đưa ra kết luận nhé.
Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách)
“Chính từ cái nhìn này đã khiến tuổi thanh xuân rực rỡ của cô trong tích tắc biến thành một trang giấy trắng. Từ đó trên trang giấy trắng được viết lên những dòng chữ màu đen, đó là cái tên của anh, không thể xóa, nét bút vô cùng sắc sảo.”   Yêu thầm có cảm giác thế nào? Trong tưởng tượng của tôi, yêu thầm giống như một chén trà sen: ban đầu nếm thử chỉ thấy vị đắng chát nhưng càng uống càng lưu luyến hương thơm ngọt ngào vấn vương nơi đầu lưỡi. Người ngoài nhìn vào chỉ mường tượng ra vị đắng qua những cái nhăn mày nhíu mặt của người uống mà chẳng thể cảm nhận được hương thơm dịu ngọt bên trong. Tiếc rằng tôi chưa từng được tự mình nếm thử một chén trà sen để có thể chia sẻ với các bạn, chỉ đành mượn một góc thanh xuân của cô gái Tống Giai Nam để kể về một tình yêu thầm ngát hương thơm như thế.  Tống Giai Nam thầm yêu Tô Lập. Cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên khi cả hai còn cắp sách tới trường. Trong những tháng ngày của tuổi trẻ đó, anh như ánh dương rạng rỡ, rọi sáng trái tim của bao cô gái mới biết đến cảm giác rung động đầu đời. Còn cô lại là một vì sao bé nhỏ lặng lẽ, không nổi bật cũng chẳng quyến rũ nhưng lại rất đỗi dịu dàng, trầm tĩnh. Tống Giai Nam chưa bao giờ có ý định bày tỏ tình yêu của mình với Tô Lập. Lý trí nói với cô rằng anh quá tốt đẹp, quá hoàn hảo, quá xa vời. Nhưng trái tim lại thúc đẩy cô đến gần anh hơn, dù chỉ một chút, dù anh chẳng hề biết đến cô. Bằng một tin nhắn giấu tên, Tống Giai Nam bước vào cuộc đời Tô Lập. Khi quyết định trả lời tin nhắn tới từ một người xa lạ, Tô Lập chẳng thể ngờ việc làm ngẫu hứng này lại làm thay đổi cuộc đời anh nhiều đến thế. Từ vài dòng tin nhắn cho tới những cánh thư, từ mấy câu chuyện phiếm về âm nhạc tới những tâm sự sâu kín nhất, Tô Lập đã tự mở cánh cửa trái tim mình chào đón Tống Giai Nam. Anh kể với cô về ngôi trường Đại học anh đang theo học, tả cho cô nghe bầu trời sao anh đang ngắm, khoe với cô bài hát mới anh đang nghe, gọi điện cho cô để mặc cho bản thân khóc oà khi mối tình đầu tan vỡ. Đối với Tô Lập, người con gái bí ẩn trong thư vừa là một người bạn, một tri kỷ vừa là nơi chốn bình yên dịu dàng nhất của tuổi trẻ nồng nhiệt. Đến một ngày, những dòng thư đã không còn đủ sức chứa đựng bao tâm sự chất chồng, Tô Lập đề nghị được gặp mặt người bạn qua thư. Chính vào khoảnh khắc đó, cô đột ngột tan biến khỏi cuộc đời anh. Trở thành bạn tâm thư của Tô Lập có lẽ là một trong những quyết định táo bạo nhất trong đời của Tống Giai Nam. Qua những câu chữ, Tống Giai Nam tự giải phóng cho bản thân mình khỏi lớp vỏ trầm lặng, nhút nhát. Cô tự tin, cô lạc quan, cô vui vẻ. Cô thoải mái để sự ấm áp, nồng nhiệt của Tô Lập lan toả đến mình. Cô tự do mở lòng, dùng sự dịu dàng của mình an ủi vỗ về Tô Lập khi anh mệt mỏi với nhịp sống mới quá nhộn nhịp. Nhưng thực tế chứng minh Tống Giai Nam vẫn chỉ là một ngôi sao bé nhỏ sợ hãi phải hiện thân trước ánh sáng mặt trời. Khi Tô Lập muốn gặp mặt, Tống Giai Nam hoảng loạn. Cô lo sợ phải thể hiện con người thật của mình trước anh, lo sợ anh sẽ thất vọng khi phát hiện ra cô chẳng tốt đẹp như những gì luôn thể hiện trong thư và có lẽ trên hết, cô sợ chính cô sẽ thất vọng về bản thân mình. Vậy nên, Tống Giai Nam quyết định chạy trốn, vội vã cắt đứt liên lạc, vội vã bước ra khỏi cuộc đời Tô Lập. Vào giây phút Tô Lập nhìn thấy Tống Giai Nam nhiều năm sau đó, anh mới hiểu được duyên phận đã ưu ái mình như thế nào. Một Tống Lập trẻ trung, sôi nổi của nhiều năm trước đã từng để vuột mất Tống Giai Nam; một Tống Lập trưởng thành, trầm ổn của nhiều năm sau quyết tâm trói chặt trái tim cô mãi mãi. Rốt cuộc Tô Lập đã biết Tống Giai Nam là người bạn tâm thư bí ẩn từ lúc nào? Có lẽ là khi Tống Giai Nam đến thăm ngôi trường Đại học mà Tô Lập thường kể cho cô trong những năm tháng sinh viên ngập tràn háo hức. Có lẽ là giây phút Tô Lập vui sướng khi thấy Tống Giai Nam đứng trong sảnh khách sạn sau bao năm mất liên lạc. Cũng có lẽ từ khoảnh khắc cậu học sinh Tô Lập ngắm nhìn cô bạn lớp bên trong lớp học ngập ánh nắng chiều, cậu đã biết đây là cô gái của cuộc đời mình. Đến cuối cùng thì, trong những tháng ngày tinh khiết, trong trẻo đó, không chỉ có một người ôm một nỗi niềm thầm yêu một người. * * * * * Đây không phải lần đầu tiên tôi viết cảm nhận về một bộ truyện của Sênh Ly và phải thừa nhận rằng, so với lần trước, tôi dành nhiều tình cảm ưu ái cho ''Khi lướt qua nhau'' hơn. Văn phong giản dị, nhẹ nhàng mà trầm lắng của Sênh Ly đặc biệt hợp với chủ đề yêu thầm. Có nét tinh khiết, trong sáng của tình yêu tuổi học trò, có vẻ lặng lẽ, mộc mạc của sự thầm lặng ngọt ngào cũng nhưng cũng không thiếu cảm giác nồng nàn, dịu êm của tuổi trưởng thành. Mỗi nhân vật của Sênh Ly cũng có nét hấp dẫn riêng. Tống Giai Nam nhút nhát, lặng lẽ cũng học cách để mở lòng cho tình yêu, Tô Lập từ một chàng trai ấm áp, nồng nhiệt trưởng thành thành một người đàn ông đủ bản lĩnh để chinh phục trái tim cô gái mình yêu, ngay cả nhân vật nữ phụ tưởng chừng như đáng ghét cũng có nét cá tính thu hút bất ngờ.  Tôi thích câu chuyện của ''Khi lướt qua nhau'' với tư cách một người thứ ba chưa từng có trải nghiệm thầm yêu. Có lẽ, một tác phẩm hay đơn giản là một tác phẩm có thể truyền tải cho người đọc một xúc cảm mà bản thân người đó chưa từng được trải qua. Còn bạn, bạn đã từng được nếm thử ly trà sen đắng chát thơm dịu mang tên yêu thầm chưa? Bạn sẽ chia sẻ hương vị đó với tôi chứ?  ____________________ '' '': Trích dẫn từ truyện Review by #Linh_Hy Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đó là một buổi sáng ẩm ướt đầu mùa đông, cả ngôi trường như hòa tan trong màn sương trắng xóa, thấp thoáng chỉ nhìn thấy những ô cửa sổ bằng kính màu xanh lục, ánh mặt trời xuyên qua ô cửa kính tạo thành một dải ánh sáng mờ ảo sâu tận bên trong phòng, tạo nên một hình ảnh mờ nhạt. Do bất ngờ có sương mù, nên rất nhiều người đến trễ, thầy chủ nhiệm cũng không tức giận mà chỉ lặp đi lặp lại: “Nhanh lên một chút, đừng nói nhiều nữa, nhanh vào lớp học.” Tống Giai Nam mang xe đạp vào nhà gửi xe của trường, cô tìm được một vị trí để xe rất thuận tiện cho việc lấy xe khi tan học vào buổi trưa, khóa xe lại, lấy cặp sách, đang chuẩn bị di chuyển đuôi xe để vào lớp học thì cô nhìn thấy ở phía trước bãi đậu xe có một nam sinh cao gầy, bóng lưng trông rất đẹp mắt, dáng người mạnh mẽ, bộ đồng phục thể thao màu xanh lam mặc trên người vô cùng vừa vặn, tay áo được xắn trên cánh tay một chút, để lộ ra chiếc đồng hồ đeo tay sáng lấp lánh, cậu ấy đang cố gắng tìm một vị trí thích hợp để đỗ xe của mình, động tác có chút ngốc nghếch, có chút buồn cười. Tống Giai Nam không kiềm chế được mà nhiều lần nhìn thoáng qua bóng lưng ấy, sau đó mới rời đi. Cũng như bao buổi sáng sớm khác, cái cảm giác mệt mỏi rã rời do thức sớm để đến trường vẫn chưa chấm dứt, tất cả mọi người đều ào ạt chạy xuống tầng dưới lấy nước nóng, bệ chứa nước vẫn tràn đầy, thầy dạy tiết học đầu tiên đã đến, thầy không vừa ý mà phất tay: “Mau mở cửa sổ ra, hít thở không khí trong lành một chút, buồn ngủ cũng không được ngủ, tỉnh táo lại một chút đi các em, đứng lên hoạt động nào!” Một cơn gió lạnh khẽ lướt qua sau gáy của Tống Giai Nam, cô không khỏi rùng mình hai cái, cố gắng bật dậy từ trên bàn, chuông báo vào học cũng đã vang lên, thầy giáo môn Ngữ Văn chậm rãi viết lên tấm bảng màu đen dòng chữ — 《A Phòng Cung Phú》, Tống Giai Nam nhìn dòng chữ rất lâu, sau đó mới xé xoàn xoạt một trang giấy nhỏ rồi viết mấy chữ lên đó: “Buổi trưa, tớ và cậu đến căn tin ăn nha, bố mẹ tớ lại đi công tác nữa rồi.” Sau đó cô chuyển trang giấy đến người ngồi ở hàng ghế phía sau: “Đưa cho Trương Tịnh Khang.” Chỉ một lát sau, tờ giấy đã được truyền trở lại, ngoại trừ một chữ “Được” ra, phía trên trang giấy còn được vẽ thêm một khuôn mặt tươi cười, Tống Giai Nam vò trang giấy, sau đó tiện tay ném vào ngăn bàn, lúc này giọng nói cứng nhắc và khô khan của thầy giáo truyền tới khiến cô lại có cảm giác buồn ngủ. Bỗng nhiên, Tống Giai Nam cảm nhận một sự ấm áp truyền đến mu bàn tay, một dải ánh sáng lấp lánh đang bao phủ trên cánh tay cô, từng tia nắng mỏng manh bắt đầu len lỏi khắp phòng học, càng ngày càng dài, càng ngày càng rộng, cuối cùng, ngay cả trên mặt cô cũng là những tia nắng ấm áp của mặt trời. Tâm trạng bỗng nhiên trở nên vô cùng tốt, cho nên tinh thần chán nản ban đầu cũng bắt đầu dần dần thích nghi với buổi học khô khan. Mời các bạn đón đọc Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách) của tác giả Sênh Ly.