Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi

【Một câu giới thiệu tóm tắt: Sau khi sống lại mới phát hiện là cùng một người】 Kiếp trước, chị của Tần Khả gả cho đại thiếu Hoắc gia Hoắc Trọng Lâu, nhưng bởi vì phát hiện đối phương bị hủy dung mà đào hôn trong đêm. Tần Khả làm thế thân, bị cha mẹ nuôi lừa lên giường của Hoắc Trọng Lâu. Sau lại bị anh kim ốc tàng kiều, bị chị gái âm mưu tính kế trở thành tàn phế, đến chết cũng không thể trốn khỏi người đàn ông đó. Trở về tuổi 16, cô quyết tâm viết lại vận mệnh của mình. Tần Khả đổi nguyện vọng cấp ba, bước vào trung học Kiền Đức, nhưng ở chỗ này lại gặp được giáo bá Hoắc Tuấn. Tính cách Hoắc Tuấn cố chấp, hỉ nộ vô thường, mọi người trong trung học Kiền Đức đều sợ anh, duy nhất chỉ có Tần Khả không sợ —— kiếp trước, cô từng thấy một mặt dữ tợn nhất của anh, vì cứu cô mà không màng sống chết. Hoắc Tuấn đối với mọi người hung ác máu lạnh, duy nhất chỉ đối với Tần Khả hết sức khoan nhượng cưng chiều, Tần Khả quyết định gắng gượng tiếp nhận anh. Tần Khả: “Chúng ta đặt ra ba quy ước.” Hoắc Tuấn: “Em nói đi.” Tần Khả: “Không được nổi điên, không được đánh nhau, không được đùa giỡn lưu manh.” Hoắc Tuấn liếm liếm khóe miệng, khàn giọng cười: “Được.” Hoắc Tuấn nghe lời bắt đầu thay đổi. Cả trường vô cùng kinh ngạc, Tần Khả rất hài lòng. —— Cho đến khi cô đột nhiên phát hiện Hoắc Tuấn chính là trước khi Hoắc Trọng Lâu bị hủy dung. Tần Khả bị dọa chạy. Hoắc Tuấn kéo cô trở về, ngăn ở rừng cây nhỏ trong trường, cười đến cố chấp lại tuyệt vọng —— “Lão tử đổi thành như vậy, em vẫn không thích anh?” “Không…” “Em còn muốn như thế nào nữa?” “…” Tần Khả im lặng hai giây, dè dặt giơ lên một ngón tay: “Thêm một cái nữa.” “Thêm cái gì.” “Thêm… Sau này đừng cùng em chơi Kim ốc tàng kiều?” * Kiếp trước Tần Khả như một tờ giấy trắng, mối tình đầu cũng không có sau đó “Gả” vào Hoắc gia, toàn bộ tính nết và tính tình, đều là do một tay Hoắc Trọng Lâu nuông chiều, từng tấc đều hiện lên trong tâm trí cô. Đến đời này, những việc nhỏ không đáng kể đó đã thâm nhập sâu vào tận xương tủy vẫn chưa sửa được, mặc dù chỉ còn tàn dư, cũng làm cho Hoắc Tuấn mê muội đến chết đi sống lại. Sau này, ở ban đêm vô số lần anh bị cô câu đến không còn hồn phách, cắn răng nghiến lợi ép hỏi: “Trước anh, em đã từng cùng với người đàn ông nào?!” Tần Khả nhìn anh nổi điên, chỉ cười ghé tai anh thì thầm: “… Anh đoán xem?” 【 Tiểu Hoắc gia: #Hệ liệt #Tự đội nón xanh #Tự ăn dấm chính mình 】 *** "-- Đừng!" Tần Khả sợ hãi kêu một tiếng, từ trên giường ngồi bật dậy, sau lưng đổ đầy mồ hôi lạnh. Những ngọn lửa gần ngay trước mắt dường như vẫn còn đang thiêu đốt võng mạc, đôi mắt vẫn như cũ bị đốt đau đến đỏ lên. Đến lúc tiếng ve kêu inh ỏi ngoài cửa sổ chậm rãi truyền vào lỗ tai, thân thể căng thẳng của Tần Khả mới từ từ thả lỏng. Thì ra... Vẫn chưa chết. Trước mắt hơi đỏ lên, có lẽ là do ngủ quá lâu dưới ánh sáng rực rỡ chiếu vào từ cửa sổ, vẫn chưa thích ứng lại được. Tần Khả vừa muốn thả lỏng người đột nhiên cứng lại. ...Tiếng ve kêu? Nhưng cô nhớ rõ, trước khi bị trận lửa thiêu cháy, bên ngoài biệt thự mà người đàn ông đó nhốt cô, chính là tuyết rơi ngày đông giá rét. Vậy làm sao mà cô có thể nghe được tiếng ve kêu? Hơn nữa, trên cái giường mà cô đang ngủ này, còn có phòng ngủ đơn trước mắt thoạt nhìn không tính là lớn, rõ ràng chính là căn phòng lúc cô lên cao trung ở cùng với cha mẹ nuôi còn có chị gái Tần Yên... Lẽ nào... Tần Khả giống như đột nhiên nghĩ tới cái gì, con ngươi trong mắt hạnh chợt co rụt lại. Tiếp theo cô bất chấp, một phen xốc cái chăn mỏng đang đắp trên người lên -- Hai chân trắng nõn như ngọc, xương thịt đều đặn ở bắp chân lộ ra dưới mắt cô. Không có vết sẹo ngoằn ngoèo xấu xí, lại càng không thấy đoạn xương gãy không hoàn chình làm cho da đầu người ta tê dại -- hai cẳng chân mảnh khảnh mềm mại trước mắt này, giống như viên ngọc đẹp không tì vết, đường cong xinh đẹp vẫn kéo dài tới mắt cá chân xinh xắn, đẹp tựa như bầu trời. Đây là vị trí trên người cô mà Hoắc Trọng Lâu mê luyến nhất, sau lần tai nạn dẫn đến bị tàn phế chọc cho anh nổi điên, cũng có vô số đêm tối đen như mực chỉ có ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ, cô nức nở bị anh đè nặng trên giường giống như phát điên mà hôn lên vết sẹo kia... Nếu như trước mắt hết thảy đều là thật. Vậy không phải đã nói lên được... Ngày đêm cô ảo tưởng cầu được trở về quá khứ, cuối cùng cũng đã đến -- hơn nữa lại còn về trước lúc khai giảng lớp mười -- không có bất kỳ một tai họa nào xảy ra, không có việc sau khi chị gái đào hôn bị cha mẹ nuôi lừa lên giường của Hoắc Trọng Lâu, càng không bị chị gái Tần Yên làm hại mất đi hai chân trở thành tàn phế, chỉ có thể bị người đàn ông kia nhốt trong biệt thự của anh. Tần Khả mừng rỡ gần như rơi nước mắt. Mấy phút sau khi lục lọi toàn bộ căn phòng vừa quen thuộc vừa xa lạ, Tần Khả rốt cuộc tìm được điện thoại di động của mình. Đầu ngón tay cô khẽ run nhấn mở lịch. Thấy rõ ngày tháng năm, Tần Khả nhẹ buông tay, di động rớt trên thảm lông dê được trải dưới đất. Cô không nhặt lên, giơ tay che kín mặt. Nước mắt không tiếng động trượt xuống dưới cái cằm nhọn. Cô quả nhiên chết trong trận lửa lớn đó. Mà cô lại trở về thời gian mười năm trước. Cô lúc này sẽ phải vào lớp mười, chính là lứa tuổi đẹp như hoa. -- Cô sẽ không lại bị cha mẹ nuôi lừa gạt, càng sẽ không lại đi tín nhiệm người chị gái tâm như rắn rết kia, cô muốn lấy lại tất cả những thứ thuộc về mình, coi trọng cuộc sống của mình! Hiện tại... Mọi thứ đều còn kịp. Lúc cửa phòng ngủ có tiếng gõ, Tần Khả đang ngồi sau bàn học ở phía trước cửa sổ, trên cuốn vở là bức tranh vẽ lả tả. Vừa nghe thấy tiếng, cô cảnh giác lấy tay che lại cuốn vở, quay đầu lại. Cửa phòng ngủ mở ra, khuôn mặt mẹ nuôi Ân Truyền Phương lộ ra. Tần Khả cắn răng, ép buộc chính mình lộ ra một nụ cười ôn hòa vô hại. -- giống như bản thân mình năm đó. "Mẹ." "Tiểu Khả, cũng đừng cố gắng quá, xuống lầu ăn cơm chiều đi con?" "Vâng ạ, con xuống ngay đây." Ân Truyền Phương đóng cửa rời đi. Bà ta hiển nhiên cũng không chú ý tới Tần Khả mất tự nhiên, trên thực tế, căn bản bà ta cũng không cần phải thể hiện mình để ý đến đứa con nuôi này. Năm đó Tần Khả còn cho là bọn họ thật lòng đối xử tốt với cô, mà hiện tại, sống lại một lần, Tần Khả đã vô cùng rõ ràng -- Ân Truyền Phương và Tần Hán Nghị nhận nuôi hơn nữa còn cố gắng đối tốt với cô, cũng chỉ là do nhớ thương phần di sản khi nuôi dưỡng cô. Một khi để cho bọn họ cầm được, bọn họ sẽ giống như kiếp trước, không chút do dự ném đi cái "Gánh nặng" là cô. Kiếp trước đối với việc mà bọn họ làm, khiến cho Tần Khả cảm thấy chính mình ở trong căn phòng này một khắc cũng không thể đi xuống. Nhưng nhớ tới về sau mới biết đến sự tồn tại của bản di chúc... Thời cơ còn chưa tới, cô phải làm từ từ. Tần Khả cắn môi, quay người lại. Cuốn vở bị cô dùng tay che lại lộ ra, trên mặt vở là dựa theo trình tự thời gian, những việc mà Tần Khả nhớ kỹ hay còn có thể cố gắng nhớ lại của kiếp trước. Cũng là những lựa chọn mà rất nhiều năm sau cô đều vô cùng hối hận. "Mình sẽ không tái phạm sai lầm lần thứ hai." Trong chiếc gương trên bàn, vẫn là cô gái với khuôn mặt đẹp diễm lệ, nhưng trong đôi mắt xinh đẹp kia, vốn là ngây thơ vô hại nhưng trong phút chốc, chỉ còn lại kiên nghị. Tần Khả cầm lấy cục tẩy, xóa đi toàn bộ vết bút chì rất nhạt trên vở. Đến khi ở trên cùng chỉ còn lại một câu. -- "Nguyện vọng cấp ba". Dường như nhớ ra cái gì, trong mắt Tần Khả hiện lên hận ý, cô siết chặt cục tẩy, dùng sức xóa đi bốn chữ. ...... Tần Khả đi xuống cầu thang gỗ hẹp. Trong trí nhớ cô vẫn còn ấn tượng với căn nhà này, chẳng qua cũng không khắc sâu. Chỉ nhớ rõ ở kiếp trước đã xây thành một căn nhà hai tầng lầu, không gian trong nhà cũng không lớn, tầng một chỉ có hơn mấy chục mét vuông, ở dưới lầu phòng ăn và phòng bếp đều chung một phòng, có vẻ vô cùng chật chội. Lúc này, một nhà ba người Tần Yên đang ăn cơm trong phòng ăn nhỏ kia. Thấy Tần Khả xuống lầu, Tần Yên vốn đang thất thần đột nhiên đôi mắt sáng lên, vội buông chén đũa, đi tới. Cô ta đưa tay nắm lấy tay Tần Khả, chớp mắt nhìn cô, rồi lôi kéo cô đi ra ngoài. Phía sau truyền đến tiếng Ân Truyền Phương nhíu mày nói. "Yên Yên, con còn không nhanh ăn cơm, lôi kéo em gái đi đâu vậy?" "Bọn con có chút việc, rất nhanh sẽ trở lại." Tần Yên đáp lại, sốt ruột không chịu được liền kéo Tần Khả ra cửa. Cô ta cũng không chú ý tới ở sau lưng mình, trái ngược với dáng vẻ ngây thơ vô hại trước đây, cô gái đang dùng một loại ánh mắt lạnh lẽo nhìn bóng lưng cô ta. Tần Khả vĩnh viễn cũng không quên được, kiếp trước sau khi đào hôn Tần Yên chán nản hối hận, bị chính mình tiếp tế, lại ghen ghét Hoắc Trọng Lâu đối với cô dư thủ dư cầu* mà nhẫn tâm đẩy cô về phía ô tô đang lái tới. Cô càng không quên được, lúc chiếc xe kia cán qua đùi cô tim đau như chết... (dư thủ dư cầu*: Ta cần ta cứ lấy) Cũng sau vụ tai nạn xe cộ kia cô mới biết được, từ lúc đầu Tần Yên chính là tâm như rắn rết, chỉ có cô ngây thơ đần độn, coi lang sói thành người thân. Mà lúc này, Tần Khả đương nhiên biết vì sao Tần Yên lại sốt ruột như vậy. -- Hôm nay là ngày cuối cùng kết thúc đăng kí nguyện vọng cấp ba. Kiếp trước, cũng chính ngày này, Tần Yên cuối cùng cũng thuyết phục được Tần Khả, vốn cô là từ trung học sơ trung* Kiền Đức lên thẳng trung học cao trung**, lại đổi thành trường nghệ thuật. (* , **: Tương tự cấp 2, cấp 3 bên Việt Nam) Ở kiếp trước, mãi cho đến vài năm sau nhìn rõ được gương mặt thật của Tần Yên, Tần Khả cũng không hiểu rốt cuộc Tần Yên làm như vậy là có mục đích gì. Càng về sau, một lần trung học tụ hội, cuối cùng từ người khác nói đùa cô mới biết được chân tướng -- đơn giản là trước năm lên cao trung, trung học Kiền Đức đột nhiên truyền ra một lời đồn. Nói giáo bá cao trung Hoắc Tuấn, coi trọng một cô gái học sơ trung tên Tần Khả. Mà Tần Yên chính là một trong những người mến mộ trung thành của Hoắc Tuấn. "Tiểu Khả, việc kia em suy nghĩ thế nào??" Cuối cùng kéo cô ra ngoài cửa, Tần Yên gấp không chờ nổi hỏi. "..." Tần Khả cúi đầu, dường như có hơi do dự. Đường cong tuyệt đẹp trên cái cổ mảnh khảnh yếu ớt lộ ra, tựa như một tay là có thể bẻ gãy. Trắng nõn mềm mại, vô cùng mịn màng. Trong mắt Tần Yên xẹt qua một tia ghen ghét. Cô ta biết rõ, cái cổ vượt quá mức xinh xắn này -- chính khuôn mặt đáng yêu thanh thuần của đứa em gái "Nhặt được", đã làm cho bao nhiêu nam sinh trong trường không rời mắt được. Cô ta nhất định không thể để cho Tần Khả xuất hiện trong tầm mắt Hoắc Tuấn. Tần Yên âm thầm cắn răng, trên mặt là nụ cười gượng gạo, tiếp tục khuyên: "Tiểu Khả, em nghe chị, làm việc mà mình thích mới là quan trọng nhất -- hơn nữa em có thiên phú vũ đạo, nếu không đi trường nghệ thuật, quả thật rất đáng tiếc." Mời các bạn đón đọc Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi của tác giả Khúc Tiểu Khúc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tái Thế Phi Xà - Phi Ngữ
 Tái thế vi xà Tác giả: Phi ngữ Thể loại: Cổ trang, Đam mỹ, Cung đình, Xuyên không, Huyền huyễn, Phúc hắc công ôn nhu thụ, Văn học phương Đông Nguồn: bachhoacac.wordpress.com Edit+Beta: Nấm eBook: www.dtv-ebook.com   Nội Dung   Sớm biết cuộc đời hắn được ngôi sao xui xẻo chiếu cố là không có chuyện gì tốt ,nhưng là quá xui đi nha! Lăng Duệ vừa tốt nghiệp,mới lần đầu tiên phá án, mới phá án chuẩn bị thăng chức…. Kết quả cuối cùng là trực tiếp thăng thiên luôn …. Mặc dù nói cùng lắm thì mười tám năm sau lại là một trang hảo hán,nhưng ông trời tựa hồ không dễ dàng buông tha cho hắn……. Hả!?Hắn xuyên đến đâu đây, còn biến thành tiểu xà siêu “Độc”!? Lục Nghiễn Đình nhìn hai cái lỗ do không cẩn thận bị cắn,Lăng Duệ tâm run lên run xuống Không biết vị đại nhân trước mắt này,có hay không tính kế “Tiểu xà” này………
Tiểu Quy Mô Chiến Tranh - Ngân Sâm
 Tiểu Quy Mô Chiến Tranh Giới Thiệu Tác giả: Ngân Sâm Thể Loại:  Đô thị, Hoan hỉ oan gia, Gương vỡ lại lành, 1×1, Đam mỹ, Văn học phương Đông Edit:   Vũ Nguồn: bachhoacac.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung Họ chia tay, sau đó, Trần Xuyên vừa hừ ca vừa dọn đò sang... căn hộ sát vách, để rồi mỗi ngày ra vào, hai người tiếp tục đấu khẩu như miêu với cẩu. Đêm 30 tết, Trầm Hàn bỏ về nhà mẹ đẻ, không dám nói thật là hai người đã chia tay, nhưng rồi lại âm thầm ngồi hút thuốc và... chưởi chồng một mình. Trần Xuyên lẳng lặng lái xe về quê vợ, nhưng rồi gọi điện cho vợ, ăn nói... lưu manh, bị vợ nói cho không kịp vuốt mặt, giả vờ lên núi ngắm cảnh, lại bị mưa xối ướt nhẹp, không có mặt mũi nào vào nhà vợ trọ qua đêm, lại một mình lủi thủi lái xe về thành phố. Tại công ty, tức mình Trầm Hàn, Trần Xuyên "lấy công làm tư" chê bai vợ trước cuộc họp, Trầm Hàn nổi điên; Trầm Hàn vắng nhà, Trần Xuyên lén lấy chìa khóa mở cửa căn hộ cũ, ăn đồ ăn của vợ, tắm phòng tắm của vợ, ngủ trên giường của vợ, vẫn còn giương giương tự đắc... Trầm Hàn về, đá bay Trần Xuyên ra khỏi cửa... Tình yêu cũ của Trầm Hàn về nước, theo đuổi bạn, Trần Xuyên nóng nảy bồn chồn, mỗi khi nhìn thấy/ nghe thấy/ nhận ra... một dấu hiệu xao động của Trầm Hàn trước sự si tình của người yêu cũ, Trần Xuyên lặng người...  Sự im lặng của Trần Xuyên khiến Trầm Hàn tuyệt vọng, muốn nhận lời người yêu cũ, bắt đầu mối quan hệ của họ một lần nữa. Đúng lúc đó, ba mẹ của Trầm Hàn từ quê lên thăm con trai và con rể, Trầm Hàn buộc phải ký hiệp ước hợp tác với Trần Xuyên để "giả làm tình nhân", cơ hội đã đến, Trần tổng đâu có thể để vuột mất... Vì yêu Trầm Hàn, biết người yêu mình quá tuấn tú đào hoa, Trần Xuyên tung tin vịt khiến Trầm Hàn rớt điểm trầm trọng trong mắt người già và phụ nữ, hại Trầm Hàn biến thành kẻ vô lại chỉ còn thiếu nước bị nghi là ...dính AIDS... Vì yêu Trầm Hàn, Trần Xuyên bỏ tiền ra mua chuộc chủ khảo chấm thiết kế để bản thiết kế của Trầm quản lý được chọn, kết cục bị Trầm quản lý biết được, bị bỏ đói vài ngày, còn phải đến đồn cảnh sát nộp tiền bảo lãnh chuộc vợ về...
Xuyên Việt Cự Nhân Quốc Độ - Thi Chức
Xuyên Việt Cự Nhân Quốc Độ Giới Thiệu Tác giả:  Thi Chức Thể Loại:  Xuyên việt, Chủng điền, Ôn nhu công, Cường thụ, 18+   Đam mỹ, Văn học phương Đông Edit+Beta: Vũ & Nấm Nguồn: bachhoacac.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung:   Ngụy nhược thụ xứng với ôn nhu công HE thoải mái tiểu phẩm Không có kinh thiên động địa, không có phản bội ngờ vực vô căn cứ  Tinh khiết cô dâu mới  luyến ái chuyện lý thú.
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi - Mộc Phù Sinh
Tên ebook: Cũng Chỉ là Hạt Bụi (full prc, pdf, epub) Tác giả : Mộc Phù Sinh   Thể loại: Lãng mạn, Tình Cảm, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Type : Ngọc Xinh Xắn   Beta : Jung MinHe   Nguồn : saharavuong.wordpress.com     Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Cũng Chỉ Là Hạt Bụi - Mộc Phù Sinh Giới thiệu: Cũng Chỉ Là Hạt Bụi khắc họa một mối tình bắt đầu bằng một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ, giúp bạn có thêm niềm tin vào hai chữ định mệnh trong tình yêu. Có phải bạn cũng thường hay ngồi tưởng tượng về lần gặp gỡ định mệnh giữa bạn và nửa kia của mình - người mà đến giờ vẫn chưa xuất hiện sẽ đặc biệt như thế nào? Có phải bạn cũng thường mơ mộng đến một mối lương duyên mà bỗng một ngày đẹp trời sẽ xuất hiện? Câu chuyện của Tăng Lý với Ngải Cảnh Sơ trong  Cũng Chỉ Là Hạt Bụi sẽ giúp bạn có thêm niềm tin vào hai chữ định mệnh trong tình yêu. Cũng Chỉ Là Hạt Bụi khắc họa một mối tình bắt đầu bằng một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ giữa một bác sĩ điềm tĩnh tài năng Ngải Cảnh Sơ với cô thủ thư xinh đẹp, dịu dàng có phần nhút nhát Tăng Lý. Lần gặp gỡ đầu tiên là khi Tăng Lý vừa ăn sủi cảo vừa đọc bài bàn luận về những giảng viên đẹp trai, giàu có, phong độ của đại học A trên diễn đàn, đến đoạn: “Thầy Ngải, mãi mãi là một đóa kì hoa dị thảo của Học viện Y. Cụm từ kì hoa dị thảo này có thể giải thích như sau: kì lạ, đặc biệt, xuất chúng, đẹp trai…” thì có người vào mượn sách, cô vô tình làm bắn nhân bánh vào bìa sách và tay của anh ta, đến lúc nhập xong dữ liệu trên màn hình xuất hiện ba chữ: Ngải Cảnh Sơ. Lần gặp gỡ thứ hai là khi Tăng Lý cô gái 25 tuổi bị mẹ bắt đi niềng răng vì bà tin rằng đây chính là lý do dẫn đến việc cô “ế”. Bác sĩ điều trị cho cô đột nhiên ra nước ngoài tham gia một chương trình từ thiện, và cô được chuyển sang cho một bác sĩ mới với bảng tên Ngải Cảnh Sơ. Ban đầu chỉ đơn thuần là mối quan hệ bác sĩ bệnh nhân nhưng sau đó dần dần hai người đều có những cảm xúc đặc biệt về nhau. Trong vô vàn những bệnh nhân anh đã từng điều trị Tăng Lý có thể không có nét gì quá nổi bật nhưng cô lại là người đầu tiên khiến anh cảm nhận được trong lòng mình đột nhiên có thứ cảm giác rung động khi đứng trước một người con gái. Tăng Lý không phải là một cô gái ưu tú, cô nhát gan, không giỏi ăn nói nhưng bù lại cô rất chân thành, từ trước đến giờ chưa từng lừa gạt người khác. Ngải Cảnh Sơ rung động trước Tăng Lý từ khi nào? Có thể bắt đầu từ khoảnh khắc đêm đông gió tuyết một cô gái vô cùng nhút nhát, sợ bóng tối vẫn bất chấp tất cả một mình xuống núi chỉ để đưa thuốc hạ sốt cho anh, hay chính khoảnh khắc anh nhìn thấy cô cho dù tay đã ửng đỏ vì lạnh nhưng vẫn cố chấp muốn tìm lại bằng được chiếc khóa đồng tâm mà rất lâu trước cô cùng chàng trai mối tình đầu thề ước, hay từ lâu rất lâu trước đó, khi anh còn là sinh viên ở một nơi xa xôi, vô tình đọc được những dòng thư tâm sự của cô với người thầm yêu. Còn Tăng Lý bị anh chinh phục từ bao giờ? Ngải Cảnh Sơ là một người lương thiện giàu lòng nhân ái và có tâm với nghề. Dù là với vai trò người thầy hay với vai trò bác sĩ cứu người bản thân anh đều có nguyên tắc và lòng nhiệt huyết. Anh ngoài là bác sĩ điều trị cho cô ra còn là người dạy cô phải biết dũng cảm đối mặt với những lời lăng mạ của người khác, anh cũng chính là người thầy nghiêm khắc nhưng cũng sẵn sàng bảo vệ học sinh của mình khi bị người nhà bệnh nhân vô lý đánh mắng; anh cũng là một người bác sĩ có tấm lòng nhân hậu thậm chí chỉ một lần tình cờ gặp cậu bé lang thang bị hở hàm ếch trên đường, anh cũng không ngần ngại tìm mọi cách để giúp đỡ. Chính những đức tính tốt đẹp đó đã thu hút ánh mắt của Tăng Lý chỉ có điều cô còn chưa dũng cảm thừa nhận mà thôi. Mời các bạn đón đọc  Cũng Chỉ Là Hạt Bụi của tác giả Mộc Phù Sinh.