Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phôi Đạo - Hoại đạo

Editor: Tiểu Chi Chi Beta-er: Thư Nguyễn (Vụ 1 đến vụ 4), Ra (Vụ 5 đến vụ 9) Thể loại: Hiện đại, kinh hãi huyền nghi, couple xem trong văn án, 1×1, trinh thám, HE. Truyện mang nhiều yếu tố tâm lý biến thài cùng với các loại hành vi dị thường, cốt truyện xoay quanh việc điều tra và phá án. Sẽ có rất nhiều vụ án kỳ quái cùng nhiều mỹ nữ xuất hiện xen kẽ. Cường thế buồn bực tao công vs thiên nhiên ngốc phúc hắc thuộc tính không rõ thụ. Xen kẽ cặp đôi phụ: tử triền lạn đả công vs hoa hoa công tử thụ. Những đứa bé liên tiếp mất tích một cách bí ẩn, xác chết trong cống thoát nước, xác chết sống dậy mà giết người, đường phố bị tàn phá bởi việc ném bom một cách điên cuồng, thảm án diệt môn cùng hàng chữ máu để lại trên tường… Tóm lại, nếu muốn tìm hiểu nguồn gốc, bản chất của tội ác thì cứ vào xem. Khụ khụ, chư vị cảnh quan thỉnh nghiêm túc. Thể loại: Kinh dị, huyền ảo, oan gia, thiên chi kiêu tử. Nhân vật chính: Thẩm Dạ Hi, Khương Hồ. Nhân vật phụ: Thịnh Diêu, Thư Cửu, Tô Quân Tử, Dương Mạn, An Di Ninh, Địch Hành Viễn, An Tiệp, Mạc Thông. Cái khác: khách trọ lữ quán, tình tiết biến thái xuất hiện, 1vs1. *** #REVIEW: PHÔI ĐẠO/HOẠI ĐẠO Tác giả: Priest Thể loại: Hiện đại, kinh hãi huyền nghi, 1x1, trinh thám, HE Tình trạng: Hoàn edit (94 chương + 1 phiên ngoại) Review bởi: MeiTH từ Hội Nhiều Chữ ----- Văn án: Truyện mang nhiều yếu tố tâm lý biến thài cùng với các loại hành vi dị thường, cốt truyện xoay quanh việc điều tra và phá án. Sẽ có rất nhiều vụ án kỳ quái cùng nhiều mỹ nữ xuất hiện xen kẽ. Cường thế buồn bực tao công vs thiên nhiên ngốc phúc hắc thuộc tính không rõ thụ. Xen kẽ cặp đôi phụ: tử triền lạn đả công vs hoa hoa công tử thụ. Những đứa bé liên tiếp mất tích một cách bí ẩn, xác chết trong cống thoát nước, xác chết sống dậy mà giết người, đường phố bị tàn phá bởi việc ném bom một cách điên cuồng, thảm án diệt môn cùng hàng chữ máu để lại trên tường… Tóm lại, nếu muốn tìm hiểu nguồn gốc, bản chất của tội ác thì cứ vào xem. Khụ khụ, chư vị cảnh quan thỉnh nghiêm túc. Về tác giả Priest: Có thể khẳng định rằng nếu đọc đam mỹ mà không đọc truyện của Priest là một thiết sót rất lớn. Priest là một tác giả nổi tiếng, được coi như là một định mệnh của loại truyện đam mỹ, là một cái tên đảm bảo đối với người đọc. Truyện của Priest có rất nhiều bộ nổi tiếng, tỉ như Cẩm Sắt, Thất Gia, Thiên Nhai Khách hay bộ truyện đã được chuyển thể thành phim đang nổi đình đám hiện nay là Trấn Hồn. Nhưng bộ truyện đưa mình đến với Priest lại là Phôi Đạo, sau này được đổi tên thành Hoại Đạo. Phôi Đạo/Hoại Đạo là một bộ truyện trinh thám lồng tình cảm nam x nam giữa Thẩm Dạ Hi và Khương Hồ. Về nhân vật chính: Thẩm Dạ Hi (công): Là một cô nhi, từ nhỏ đã sống trong cô nhi viện. Có lẽ do hoàn cảnh sống và cũng là đứa trẻ lớn nhất tại cô nhi viện nên Thẩm Dạ Hi từ nhỏ đã kiên cường, mạnh mẽ hơn người khác, theo như An Di Ninh nói thì anh còn là một người "đặc biệt liều mạng". Cũng chính vì bản tính này nên anh rất được người trong đội cảnh sát coi trọng. Anh là đội điều tra chuyên phụ trách những vụ án đặc biệt khó giải quyết, vô cùng ngay thẳng, thông minh, chính trực nhưng có đôi lúc lại rất lưu manh, đương nhiên là lưu manh với bà xã nhà mình rồi =))) Nói về mặt tốt của anh chàng này thì rất nhiều nhưng có một điểm Priest xây dựng đã khiến nhân vật này bớt cứng nhắc chính là dù bản thân Dạ Hi rất nóng tính nhưng lúc nào cũng tỏ vẻ trầm tĩnh hay tôi không sao hết. Và quá trình cảm hóa, làm tan chảy tảng băng Khương Hồ cũng được miêu tả hết sức đáng yêu và đặc biệt. Cách theo đuổi của đội trưởng đội cảnh sát này không thể lãng mạn hay màu mè mà chỉ biết vùi đầu đọc sách, tìm hiểu về nghề nghiệp của người kia mặc dù bản thân là một người không tin vào lý luận của tâm lý học tội phạm. Khương Hồ (thụ): Priest trong tất cả các bộ truyện của mình thì luôn dành sự ưu ái nhiều hơn cho các nhân vật thụ, và đương nhiên bộ này cũng thế. Khương Hồ được xây dựng là một tiến sĩ tâm lý học tội phạm, trẻ tuổi (chỉ mới 24 tuổi) nhưng bằng cấp và hiểu biết đã treo đầy người. Học rộng tài cao, trên người có huyết thống Anh Quốc lại càng tôn thêm vẻ điềm đạm, quý tộc, trái ngược với Thẩm Dạ Hi nóng rực như lửa. Tuy nhiên Khương Hồ lại đúng là một điển hình cho IQ cao mà EQ thấp. Khương Hồ là sự kết hợp giữa thiên tài và tên ngốc. Lúc cần tư duy động não thì thông minh đến đáng sợ, mạch suy nghĩ nhanh đến nỗi người đọc như mình cũng không theo kịp. Nhưng nhiều lúc lại hiện nguyên hình là một bé cưng lúc nào cũng lơ mơ, lề mề, chậm hiểu, hồn vía trên mây khiến ai cũng muốn nổi bản tính làm mẹ, đặc biệt trong chuyện tình cảm. Nhìn thấu lòng người, nhìn thấu những góc khuất trong tâm lý con người nên 24 mùa xuân xanh mà Khương Hồ vẫn không có lấy một mảnh tình vắt vai. Cũng may là Thẩm Dạ Hi xuất hiện trong cuộc đời Khương Hồ, lửa nóng rốt cục vẫn làm băng tan chảy. Nhìn chung đây là một nhân vật rất moe, rất đáng yêu dù đôi lúc hơi đáng sợ (vì thông minh quá đáng ấy). Về tuyến nhân vật phụ: Trong bộ truyện này có rất nhiều nhân vật đáng yêu, những người trong đội điều tra mỗi người một vẻ. An Di Ninh, con gái của một cặp nam x nam lúc ẩn lúc hiện, cục trưởng Mạc - Mạc Thông. Dương Mạn nữ cường láu cá, tinh nghịch và là người khiến anh em trong cục phải sợ một phép. Thịnh Diêu, đây là nhân vật đối với mình là đáng thương nhất trong truyện, được gọi là "Thịnh thiếu gia" phong lưu sát gái nhưng thực chất là dùng điều đó làm vỏ bọc che lấp đi tình yêu thủy chung với một trai "thẳng" đã có vợ con - Tô Quân Tử. Tô Quân Tử cũng là một thành viên của đội điều tra, biết rõ tình cảm của Thịnh Diêu nhưng vì hiểu nên phải tỏ ra không biết thì tốt hơn. Thịnh Diêu si tình, đơn phương nhưng một mực giấu trong lòng vì không muốn "chị dâu" buồn, không muốn chen chân vào hạnh phúc của người khác. Tôi vừa thương vừa khâm phục nhân vật này. Và cũng vì thế mà phải cảm ơn đến Thư Cửu, một anh chàng đào hoa lưu manh nhưng lại phải lòng Thịnh Diêu, kết cục là cũng rước được bạn Diêu về nhà. Về quá trình theo đuổi thì cứ đọc để biết nó moe đến mức nào: ảnh đế mặt dày x cảnh sát phong lưu. Nhìn chung, đây là một bộ truyện ổn, đọc hay và cách hành văn của tác giả rất logic, dễ hiểu với người đọc. Bộ này có lẽ nghiêng về trinh thám nhiều hơn là tình cảm. Nhưng phần tình cảm không vì thế mà bị lướt nhanh hay lược một cách quá mức. Về phần trinh thám, nội dung của truyện được chia thành các vụ và đặt tên một cách rõ ràng. Truyện có 10 vụ án khác nhau, mỗi vụ đều có nội dung, diễn biến, lý do gây án... rõ ràng, cực kì gay cấn và thu hút người đọc. Cũng như các bộ truyện trinh thám khác như Đọc thầm (Priest) hay các bộ truyện của Dực Tô Thức Quỷ, đây cũng là án lồng án, vụ án này liên kết với vụ án kia tạo thành tổng thể một vụ án lớn có người đứng phía sau. Bắt đầu từ vụ án 2 thì người đọc sẽ hình dung được sự lờ mờ xuất hiện của nhân vật sau màn này - Kha Như Hối, nhà tâm lý học vĩ đại nhất thế giới, người thầy dẫn dắt Khương Hồ vào nghề, và cũng là người có tâm lý biến thái tạo ra những vụ án tra tấn + giết người dã man chỉ vì ông ta “muốn hiểu được tâm lý giết người của kẻ giết người”. Có đọc Phôi Đạo thì mới biết tâm lý con người rốt cục là như thế nào, cách viết của tác giả về vấn đề này theo mình đánh giá là cực kì tốt. Hơn thế nữa, trong truyện còn lồng ghép những đạo lí nhân sinh cơ bản mà không hề khô khan. Về phần tình cảm, mình khá ấn tượng với cách viết của tác giả này. Chuyện tình yêu trong truyện không phải là thứ tình yêu hừng hực như lửa cháy, không phải mới gặp đã yêu mà là một tình yêu nhẹ nhàng, tích góp từng chút từng chút rồi mới bén lửa mà cháy mãi. Tình cảm giữa cặp nhân vật chính cũng là như vậy, là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén nhưng lại bền chặt, thiên trường địa cửu nhưng vẫn không thiếu đi cái si mê, điên cuồng. Cách viết của tác giả trong việc xây dựng tình cảm theo mình xuất sắc hơn Dực Tô Thức Quỷ rất nhiều. Người đọc sẽ không cảm thấy ngột ngạt, gượng gạo mà sẽ thấy rất tự nhiên, gần gũi và chân thực. Cũng không quá khi nói rằng Phôi Đạo/Hoại Đạo là một đứa con tinh thần xuất sắc của Priest. Đánh giá chung: Nếu bạn thích trinh thám, bạn không thể bỏ qua bộ truyện này. Nếu bạn thích đam mỹ, không đọc truyện của Priest chính là thiếu sót. Nên đọc, phải đọc, điều quan trọng phải nói 3 lần!!! P/s: Lâu lâu em Mê mới làm rv và đương nhiên vẫn là trinh thám, các chị các mẹ hãy ủng hộ em để em có động lực lên thêm vài bài rv trinh thám hay đam mỹ nữa. Yêu các chị các mẹ HNC *** Thấy trinh thám và thấy Pi đại là chang nhảy ngay, thế nhưng không ngờ motip của bộ này giống bộ Đọc Thầm dã man, thế nên nhịn không được, bài rv này chắc ít nhiều sẽ so sánh với bộ đó một xíu nhé! Về cơ bản, bộ này thật sự khá ổn. Nội dung Hoại Đạo bao gồm khá nhiều vụ án nhỏ, mỗi vụ đều có diễn biến, tình huống, lý do gây án… cực kỳ gay cấn và hồi hộp. Và thấp thoáng đâu đó ở từng manh mối của vụ thứ 2, thứ 3, thứ 4… lại thấy được sự liên quan đến một người - Kha Như Hối - nhà tâm lý học tội phạm vĩ đại nhất thế giới, kẻ đã bị cảnh sát quốc tế truy nã suốt mấy năm trời vì những vụ án tra tấn + giết người dã man chỉ vì ông ta “muốn hiểu được tâm lý giết người của kẻ giết người”. Cũng như Đọc Thầm, các vụ án của Hoại Đạo chính là dạng vụ án lồng trong vụ án, vụ án liên kết với vụ án, chính vì thế càng làm tăng thêm màu sắc hấp dẫn và bí ẩn của câu chuyện! Ưu điểm: So với đội trưởng Lạc khá mờ nhạt vì bị Phí tổng lấn át, thì anh công Thẩm Dạ Hi bên này luôn luôn đồng hành cùng với bạn thụ Khương Hồ, hơn nữa Thẩm đội trưởng còn được mẹ ruột dành khá nhiều cảnh để miêu tả nội tâm nhân vật, kể những câu chuyện riêng về anh. Vậy nên, hình tượng nhân vật công trong này ít nhiều có vẻ khá nổi bật. Priest có vẻ khá ưu ái thụ, nếu không phải là dạng có thể năng cường đại, thì cũng là dạng có đầu óc siêu quần khiến người khác thán phục. Và Khương Hồ cũng là một cục cưng làm mình vô cùng ấn tượng của Pi đại. Cậu là một nhà tâm lý học tội phạm kiêm bác sĩ tâm lý cực giỏi, vì khả năng mạnh nhất của Khương Hồ đó chính là có thuật đọc tâm của người đối diện, cộng thêm khả năng quan sát và nhận xét đầy biến thái, khiến cho không chỉ các nhân vật khác trong truyện ‘sợ hãi’ cậu, mà ngay cả người đọc nhiều lúc cũng mắt tròn mắt dẹt với luồng suy nghĩ hack não của Khương Hồ. Đây cũng là một ưu điểm khác của truyện, do truyện này chú trọng nhiều đến diễn biến tâm lý tội phạm nên đọc cảm thấy rất cân não, có chiều sâu. Vì nội tâm con người là thứ phức tạp nhất, cũng là thứ đáng sợ nhất, thành ra nhiều lúc đọc cảm thấy lý do giết người tuy cực kỳ ‘vô lý’, nhưng dành thời gian ngẫm lại thì lại thấy rất ‘hợp lý’. Thành ra đọc xong, ít nhiều độc giả sẽ rút ra được cho mình những quyết định, cách hành xử, cách ứng phó... với nhiều tình huống trong cuộc sống mà chúng ta thường ít khi nghĩ tới. Ah, nhân tiện nói thêm một tí về bạn thụ trong này. Khương Hồ là sự kết hợp giữa thiên tài và kẻ ngốc. Nhiều lúc bản thông minh đến đáng sợ, nhưng nhiều lúc bản ngốc tới mức làm mình trỗi dậy thiên tính làm mẹ muốn bảo bọc luôn. Túm lại là một nhân vật rất moe, rất đáng yêu. Nhưng lại yêu không dễ tí nào, cũng chỉ vì bản quá hiểu lòng người, dễ dàng nhìn thấu được tâm tư của người khác, thế nên gần như chẳng ai che giấu được góc khuất tối tăm trước mặt bản. Vậy nên dù có ngoại hình rất đẹp, năng lực lại xuất chúng, nhưng đã hai mươi mấy mà Khương Hồ vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai nào. Cũng may, Thẩm Dạ Hi xuất hiện trong cuộc đời Khương Hồ. Một anh chàng cảnh sát ngay thẳng, thông minh, nhiệt tình, chính trực (đôi lúc có tí lưu manh), đã khiến 'tảng băng' họ Khương này dần dần bị tan chảy từ lúc nào không hay. “Dưới áo khoác của tôi, có một khẩu súng lục.” Thẩm Dạ Hi giật bắn mình bật dậy từ trên giường, anh sững sờ nửa ngày, mới líu lưỡi hỏi, “Dưới… dưới áo khoác của cậu, có cái gì cơ?” “Một khẩu súng lục.” Khương Hồ bình tĩnh nói. “Súng lục cái gì cơ? Cậu để sát người như vậy, đã kéo chốt an toàn gì gì đó chưa? Mang cái thứ đồ chơi nguy hiểm đó theo làm gì? Nhỡ đâu…” Khương Hồ đột nhiên chặn lời anh, “Lúc này, anh chẳng phải nên hỏi tôi, súng ở đâu ra, tôi mang theo một hung khí bên mình cả ngày như vậy, là có tư tâm gì sao?” Thẩm Dạ Hi ngây người, há hốc miệng, đầu óc loạn tùng phèo cả lên, không biết nên nói gì cho phải, Khương Hồ lại bật cười. Người đàn ông tên Thẩm Dạ Hi này, đối với bạn bè và đồng nghiệp luôn tỉ mỉ săn sóc, khi anh muốn đối tốt với một người, vậy… thật rất khó khiến người ta không rung động. (Đây là lúc một anh chàng cảnh sát chính trực Thẩm Dạ Hi - người vốn không tin vào mấy lý luận của việc nghiên cứu tâm lý tội phạm, lại vì người kia mà vùi đầu cả ngày đọc sách, học tập để hiểu được công việc và sở thích của Khương Hồ.) Có người lấy lòng người yêu bằng cách tặng hoa tặng quà, có người lấy lòng người yêu là xây dựng bầu không khí lãng mạn, có người tương đối chất phác, chỉ biết một lòng một dạ với người họ thích, chăm sóc đối phương chu đáo, Thẩm Dạ Hi cảm thấy vị này nhà mình đặc biệt quá cơ, người này hoàn toàn không có điểm nào giao với sự lãng mạn và hoa tươi linh tinh cả, nếu có đem đến trước mặt cậu đoán chừng cũng chỉ ngơ ngác hỏi một câu “Hôm nay là lễ gì thế”, người lại khá là mạnh mẽ, hiếm khi cần đến sự bảo vệ và chăm sóc của người khác, chỉ đành thông qua phương pháp bất thường này, cho cậu biết, mình vẫn luôn có ý đồ đến gần cậu, kể cả chuyên môn và lĩnh vực nghiên cứu của cậu. Ngoài ra thì khác với Đọc Thầm chủ yếu chỉ chú trọng đến hai nhân vật chính, bộ này lại dành không ít đất diễn cho các nhân vật phụ khác, đặc biệt là một cặp milky couple Ảnh đế mặt dày công x Cảnh sát phong lưu thụ còn có hẳn phiên ngoại riêng luôn cơ. Đôi đấy dễ thương kinh khủng, mình đọc nhiều cmt còn thấy có lắm bạn bảo thích họ hơn cả đôi chính! Túm lại là truyện hay, tên tuổi tác giả đủ uy tín để bảo đảm rồi nè, thêm cái nữa là nhà edit rất mượt, một combo vừa đủ để bộ này xứng đáng được các bạn lưu vào danh sách đọc ngay và luôn đó <3 Mời các bạn đón đọc Phôi Đạo - Hoại đạo của tác giả Priest.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chỉ Nam Thu Phục Quan Nhị Thiếu (Hướng Dẫn Trêu Chọc Đàn Ông)
Nhị thiếu gia nhà họ Quan mặc dù bên ngoài đẹp trai, bên trong nhiều tiền nhưng lại là một hỗn thế ma vương, tính cách thất thường, không ai dám chọc vào.  Thế nhưng, nào ai biết được, trong một đêm tiệc rượu, lại có một “đại mỹ nhân” dám trêu chọc đại ma vương Quan Hành, cùng anh trải qua một đêm tình nóng bỏng, còn dám nghênh ngang dùng mười đồng tiền mua “lần đầu tiên” của Quan nhị thiếu.  Quan Hành giận, rất giận. Thế nhưng, người thì đi rồi, giày của anh đêm qua còn bị cô ném ra ngoài cửa sổ, muốn đuổi theo cô “tính sổ” lại không được, chỉ có thể nuốt nỗi giận vào trong, thề với trời nếu gặp lại cô gái đó, nhất định sẽ dùng ba trăm sáu mươi kế trả mối nhục “mười đồng” này. Ông trời chính là cực kỳ chiều lòng người, chẳng qua bao lâu cho Quan Nhị thiếu cơ hội phục thù. Trong một ngày mưa to, Quan Hành dưới sự bức ép của mẹ mà phải theo “đối tượng xem mặt” đi ăn cơm, tình cờ lại gặp được Lương Kiều.  Tất nhiên, người đàn ông mấy hôm trước còn cùng mình mây mưa, mấy hôm sau đã cùng người phụ nữ khác “thân mật” sẽ khiến Lương Kiều chẳng có bao nhiêu ấn tượng tốt. Vì thế, lúc anh trào phúng cô: “Loại con gái lẳng lơ như cô, cũng là lần đầu tôi gặp được”, Lương Kiều cũng không ngại đáp trả: “Loại tra nam như anh, tôi lại gặp không ít.”  Lần thứ hai gặp mặt, Quan Hành vẫn bị miệng lưỡi độc địa của Lương Kiều hạ knock out. Lần thứ ba gặp lại, Lương Kiều đang đi trên đường, Quan nhị thiếu vô tình đi ngang qua, cố ý tạt nước bùn lên khắp người cô. Ngày kế tiếp, Lương Kiều dùng sơn đỏ, ở trên mũi xe anh viết mười mấy chữ to: “Bản thân sớm bắn, khẩn cầu bí phương, dùng số tiền lớn để tạ ơn, không chân thành xin đừng quấy nhiễu.”  Lương Kiều lúc quét sơn vô cùng hết mình, nhưng hậu quả lại khiến cô hết hồn. Phá xe của Quan nhị thiếu, còn bôi nhọ “năng lực” của anh tất sẽ phải trả giá. Mà cái “nghiệp” này của Lương Kiều chính là một món nợ siêu to, siêu khổng lồ, đến mức cô chỉ có thể “bán thân trả nợ”, trở thành osin cho Quan Hành. Đại mỹ nữ cùng nhị thế tổ ở chung một chỗ, vừa là oan gia lại còn từng là bạn giường một đêm, tất sẽ dẫn đến củi khô bốc lửa. Mà đám lửa này càng cháy càng to, thiêu rụi tất cả lý trí của Lương Kiều cùng Quan Hành, thổi bùng lên một thứ tình cảm gọi là “yêu” trong trái tim hai kẻ cứng đầu. Thế nhưng, một người thì quá lý trí, một kẻ lại chẳng chịu nhìn thẳng vào trái tim mình, cùng tuesday luôn nhăm nhe phá đám, cùng với áp lực từ xuất thân của hai người, liệu có khiến tình yêu của Lương Kiều cùng Quan Hành kết trái?  Từ kẻ đi săn trở thành người bị săn, ai mới là con mồi trong cuộc tình này? Mời bạn đọc truyện để tìm câu trả lời nhé. *** Lương Kiều là một đại mỹ nữ, nhưng là một mỹ nữ có gai. Bởi vì tình thế ép buộc mà rơi vào kết cục “tình một đêm” với Quan nhị thiếu. Thế nhưng, cuộc sống đã mài dũa cô trở thành một kẻ lý trí, sẽ không vì thất tiết mà đau khổ, cũng sẽ không o ép đối phương chịu trách nhiệm cho lần đầu tiên của mình.  “Mười đồng”, cùng một anh đẹp trai trải qua những giây phút nóng bỏng, Lương Kiều nghĩ nghĩ, cảm thấy bản thân thật ra còn được hời nhiều lắm. Vốn nghĩ sẽ không còn gặp lại, thế nhưng hết lần này đến lần khác, Lương Kiều vẫn đụng phải Quan Hành.  Lương Kiều là một người phụ nữ lý trí, sự phản bội của mối tình đầu cùng người cha bội bạc đã khiến cô chẳng còn bao nhiêu hy vọng vào tình yêu. Đối với cô, Quan Hành chỉ là một người “bạn giường”, thế nhưng, không biết từ lúc nào, người bạn giường này lại đi sâu vào trái tim cô, bẻ đi từng chiếc gai nhọn, xoa dịu những vết thương từ sự phản bội của mối tình đầu cùng người cha bội bạc của cô.  Anh gieo xuống tim cô một hạt giống, dùng sự dịu dàng ngốc nghếch của mình khiến cái cây ấy đâm chồi rồi nở hoa, trói chặt trái tim cô, khiến cô không thể rời xa anh. Quan Hành là nhị thiếu gia nhà họ Quan, tính tình tùy hứng, kiêu ngạo bất tuân. Người phụ nữ có thể thu phục anh, thứ nhất là phải đẹp, thứ hai là phải độc. Mà Lương Kiều vừa hay lại có cả hai thứ này.  Quan nhị thiếu nhìn bề ngoài thì thành thục lắm, diễn vai hỗn thế ma vương cũng ra hình ra dạng. Thế nhưng, sống lâu mới biết, Quan nhị thiếu chính là một chú Husky điển hình, vừa gặp tưởng ngầu, sống lâu mới biết là ngáo.  Có lẽ, lúc ban đầu bị sự cứng đầu của Lương Kiều khiêu chiến, khiến anh chú ý đến cô, sau lại bởi vì sự hòa hợp thân thể mà giữ cô bên cạnh nhưng đến cuối cùng, chính những yếu đuối trong tâm hồn Lương Kiều khiến anh cảm thấy thương xót, đến mức chỉ muốn mãi mãi giữ cô bên người, dùng sự ấm áp của mình che chở cho cô. Tổng quan mà nói, nội dung của “Chỉ nam thu phục Quan nhị thiếu” không hề mới, thế nhưng tác giả rất biết cách giữ vững nhịp điệu của chuyện. Các tình huống được xây dựng vừa đủ, không bị quá lố, vừa hài hước, vừa ngọt. Nhân vật được xây dựng hợp lý, đại mỹ nữ đi với nhị thiếu gia, muốn sủng có sủng, muốn thịt có thịt. Cá nhân tớ cho rằng đây là một bộ truyện phù hợp để giải trí, không cần dùng não khi đọc, thích hợp cho những ngày chây lười chẳng muốn làm gì, thêm một cốc sữa là đúng chuẩn. Nếu bạn muốn học cách theo đuổi trai đẹp lại nhiều tiền thì mời nhảy hố để tham khảo kinh nghiệm của Lương đại mỹ nữ nhé.  ____ " ": Trích từ truyện được edit bởi Rv-er Review by #Nghịch Thần - /ReviewNgonTinh0105 *** Sùng sục sùng sục - - Nước ở trong nồi sôi lên, Lương Kiều mở vung nồi, lấy ra một gói mì sợi, cầm một nắm ném vào. Trên tường của phòng bếp có một cửa sổ nho nhỏ, ngoài cửa sổ vẫn là mưa phùn liên miên, giọt nước mưa rơi xuống trượt dọc theo thủy tinh, tạo thành những vệt nước nghiêng lệch. Phòng bếp nhỏ không đến năm mét vuông, không gian chật chội, đến cả không khí cũng mang cảm giác ngột ngạt. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa kính mơ hồ có thể nghe thấy, cùng tiếng sùng sục của nồi nước sôi như hòa vào nhau, chỉ nghe thôi cũng đủ làm cho người ta cảm thấy tâm phiền ý loạn. Mỗi lần trời mưa đều cảm thấy đặc biệt khó chịu, muốn cởi sạch chạy trần truồng ra ngoài, cũng không biết đây là suy nghĩ kiểu gì nữa. Lương Kiều thầm thở hắt ra, cầm đũa quấy loạn lên trong nồi. Bạn cùng mướn chung phòng đêm nay phải chăm sóc bạn trai, không trở về được, không có người nấu cơm, Lương Kiều liền giảm bớt việc bằng cách ăn mỳ, đến cả rau cũng không cho vào, định chốc nữa trộn một chút tương thịt bò cay vào, bữa tối cứ như vậy mà trôi qua thôi. Lúc nấu mì xong, điện thoại cũng vang lên, là một số xa lạ. Lương Kiều tắt bếp, lấy di động từ túi ra, mở đặt đến bên tai.”Xin chào.” “Chị Kiều đúng không, em là Tống Bắc, chị còn nhớ em không?” Đầu bên kia điện thoại là một giọng nam tuổi còn trẻ. Cái vợt dùng để vớt mỳ được cô treo trên tường nhà màu trắng, Lương Kiều đưa tay lấy xuống, bỏ những sợi mỳ vớt được vào trong bát, bên cạnh đó cố gắng tìm tòi ký ức trong đầu: “À, còn nhớ, Tống Bắc sao, tìm chị có chuyện gì không?” “Em không sao, là Dung Dung...” Giọng nói Tống Bắc có chút lo lắng: “Cô ấy bị một người đàn ông mang đến hội sở, nơi đó gọi là Hoàng Đình , em sợ cô ấy bị người ta bắt nạt nên muốn đi cùng, nhưng mà hội sở không cho em vào, chị Kiều có thể đi tới đó một chuyến hay không?” Nhắc tới Dung Dung Lương Kiều mới nhớ tới , cái cậu Tống Bắc này là người theo đuổi trung thành của Trâu Dung Dung từ cao trung tới đại học, là tiểu tử đặc biệt cố chấp. Trâu Dung Dung là em ruột cùng cha mẹ của Lương Kiều, đến thành phố C học đại học, cô ấy sống ở khu nhà mới tu sửa lại tại vùng ngoại thành, một nửa ngăn cách với bên ngoài, đến khi học đại học năm thứ hai mới có thể ra ngoài vào cuối tuần. Cho nên bình thường Trâu Dung Dung đều ở lại trường học, thỉnh thoảng cuối tuần sẽ đến chơi hai ngày. Nhưng mà hôm nay mới thứ tư, Lương Kiều nhíu mày: “Không phải lúc này nó đang đi học sao?” “Chị Kiều, trước tiên em sẽ nói cho chị, nhưng chị biết rồi đừng mắng Dung Dung nhé “ Tống Bắc ấp úng nói: “Cô ấy đăng ký làm người mẫu cho một công ty, mấy ngày gần đây đều không đi học, em lo lắng cho cô ấy, cho nên hôm nay lén đi theo một ngày... Cô ấy bị lãnh đạo công ty mang tới, còn có vài người mẫu nữ khác, em nhìn giống như là để tiếp rượu...”   Mời các bạn đón đọc Chỉ Nam Thu Phục Quan Nhị Thiếu (Hướng Dẫn Trêu Chọc Đàn Ông) của tác giả Nhất Tự Mi.
Nương Nương Lại Tìm Đường Chết
Chàng từng nói: “Nếu hoàng cung là một lồng giam, trẫm nguyện đem những thứ tốt nhất để xây thành. Bởi vì nhà giam này của trẫm, chỉ có một chú phượng hoàng nhỏ là nàng”*.  Nàng là Tô Hoài Cẩn, chàng là Tiết Trường Du vừa xứng một đôi “mỹ đức”**, vốn nên là một mối lương duyên, thế rồi kết cục lại là nước mắt rơi xuống nhuộm vạt áo, một ngọn lửa cắn nuốt cung Du Cẩn, cũng đem bọn họ từ nay âm dương cách biệt.  Đau khổ. Hối hận. Hiểu lầm. Tất cả đều theo ngọn lửa kia cháy thành tro bụi.    Vốn nên là người chết quên hết, kẻ ở lại ôm lấy bi thương, lại bởi vì duyên còn chưa dứt, đem phượng hoàng niết bàn, trở lại vạch xuất phát, khi tấn bi kịch kiếp trước còn chưa bắt đầu, khi trái tim còn chưa đi sai hướng.  Tô Hoài Cẩn nàng đã từng bước qua một kiếp, cũng đã nếm trải cái gọi là “vì tình mà đau, vì quân mà khổ”. Vậy nên nếu có cơ hội làm lại, nàng nhất định khiến cho những kẻ từng hãm hại nàng phải trả giá, càng quan trọng hơn là kiếp này, nàng không muốn cùng Tiết Trường Du kia trở thành một đôi “mỹ đức” nữa. Trùng sinh trở lại vốn đã nắm một nửa thiên cơ, thế nhưng Tô Hoài Cẩn lại phát hiện ra, lần niết bàn này bị trói định cùng “hệ thống” nằm trong chiếc vòng hồng ngọc mà tiên đế ban cho. Có được “hệ thống” vốn dĩ nên là một chuyện vui, thế nhưng có ai nói cho nàng biết vì sao cái hệ thống này lại gọi là “càng chết càng lợi hại” hay không? Nếu đã trốn không nổi, chạy không xong, vậy thì Tô Hoài Cẩn chỉ còn cách vừa phải đối phó với tiểu nhân, chống lại sự theo đuổi của “phu quân” cũ đồng thời nghĩ cách làm sao để có thể “tìm chết” mỗi ngày. *** Chàng là Tiết Trường Du, là Tứ hoàng tử được hoàng thượng sủng ái, còn trẻ đã được phong tước Yến Vương, sau lại trở thành hoàng đế của Tiết quốc. Từ nhỏ chàng đã được thái thượng hoàng tứ hôn với đích nữ phủ thừa tướng Tô Hoài Cẩn, dùng vòng ngọc cùng nhẫn ban chỉ làm từ cùng một khối để đính ước.  Vốn là một mối lương duyên, phu thê ân ái, lại bởi vì tiểu nhân phá hoại cùng hai chữ "ngu hiếu" dẫn đến những hiểu lầm, cuối cùng là âm dương cách trở. Ngày ngọn lửa lớn nhuộm đỏ cung Du Cẩn, cũng là ngày trái tim chàng đau đớn khôn nguôi.  Nếu có thể quay lại, Tiết Trường Du chàng nhất định sẽ đau sủng nàng, tin tưởng nàng, sẽ biến không chỉ hoàng cung này mà còn cả thiên hạ này trở thành lồng giam đẹp đẽ nhất, đặt dưới chân phượng hoàng nhỏ của chàng. Có lẽ, bởi vì tưởng niệm của chàng quá lớn, hoặc cũng có thể bởi chàng còn thiếu nợ nàng quá nhiều, hay giả như một mối tơ duyên còn chưa dứt, thế nên vòng ngọc đưa nàng ngược thời gian, thì nhẫn ban chỉ cũng cho chàng sống lại.  Bắt đầu từ giây phút lại gặp nàng năm ấy, lại lần nữa được ôm nàng trong vòng tay, rốt cuộc chàng đã hiểu được, dùng tính mạng để yêu một người là thế nào. Dù đã biết sẽ phải bước trên con đường “thê nô” không lối thoát, nhưng bởi vì đó là nàng, chàng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng, hình như Cẩn Nhi của chàng có chút lạ, không những đối với chàng lạnh lùng, xa cách, còn năm lần bảy lượt muốn tìm chết, khiến trái tim chàng mỗi ngày đều lơ lửng treo cao. Tiết Trường Du thực sự muốn khóc, vì sao trùng sinh trở lại, mỗi ngày vì theo đuổi phu nhân mà phải ăn giấm chua còn chưa đủ, lại còn phải mọi lúc lo lắng đề phòng thê tử của chàng tìm đường chết như vậy? *** Tô Hoài Cẩn là đích nữ phủ thừa tướng, là thân muội muội của chấp trưởng đại nguyên soái Tô Hoài Chẩn, từ nhỏ đã có hôn ước với Tứ hoàng tử Tiết Trường Du. Sau khi Tiết Trường Du đăng cơ liền được phong Hoàng quý phi, cầm phượng ấn, chấp chưởng lục cung. Vốn là một đường phong quang vô hạn, thế nhưng đến cuối cùng lại bởi một chữ “hiếu” khiến “tình” này vỡ đôi, dùng một mồi lửa, đem tất cả yêu thương cùng thống khổ cháy rụi cùng cung Du Cẩn.  Thế nhưng, lưới tình còn chưa dứt, cho nàng sống lại năm nàng còn chưa gả cho Tứ hoàng tử. Một kiếp đau thương kia, nàng vì tình mà thu liễm, nghe theo phụ thân lấy phu làm trời, từng bước cẩn trọng đến mức bẻ gãy tính tình, chịu người ức hiếp, còn tính toán khiến nàng không thể sinh, cuối cùng là táng thân trong biển lửa.  Niết bàn trùng sinh, lại có thêm hệ thống hỗ trợ, Tô Hoài Cẩn quyết không nhẫn nhịn. Muốn tính kế nàng, phải xem có bao nhiêu bản lãnh, còn phải có gan chịu hậu quả. Kẻ nào muốn nàng chết, nàng còn vui mừng cảm tạ, bởi mỗi lần “chết” nàng sẽ trùng sinh trở lại càng thêm “mạnh mẽ” hơn. Sống lại kiếp này, Tô Hoài Cẩn vốn muốn đi trên con đường của riêng mình, rời xa hoàng cung toan tính, làm một phú bà tự tại.  Thế nhưng, số phận lại thích trêu ngươi, đem nàng cùng Tiết Trường Du buộc chặt, không những khiến cho “phu quân cũ” đuổi tới cửa, còn khiến chàng như miếng keo da chó, đẩy thế nào cũng không ra, chỉ có thể tiếp nhận. Từ này về sau, nắm mệnh phượng hoàng, độc sủng hậu cung, cùng quân một đời ân ái. Kiếp trước, Tiết Trường Du là Tứ hoàng tử được sủng ái, tính tình nóng nảy, thủ đoạn tàn nhẫn, còn là một phu quân gia trưởng. Chàng với Tô Hoài Cẩn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã có hôn ước, bởi vậy, đối với chàng thú nàng là lẽ dĩ nhiên.  Kiếp trước, chàng hưởng thụ tình yêu của nàng, lại quên đi cảm nhận của người cùng chàng kề vai chung gối. Chàng vì “ngu hiếu” khiến cho hiểu lầm giữa bọn họ ngày càng thêm sâu, đến cuối cùng, còn lại là một ngọn lửa đốt cháy cung Du Cẩn, cùng với nước mắt rơi trên tro bụi của tình yêu. Cho đến tận lúc chết đi, điều Tiết Trường Du hối hận nhất không phải là tin lầm nịnh thần làm mất nước, mà là đã không tin tưởng Tô Hoài Cẩn. Vốn cho rằng đã chẳng còn cơ hội bù đắp cho nàng, thế nhưng duyên trời chưa dứt khiến chàng quay ngược thời gian, trở lại lúc tất cả còn chưa quá muộn. Đi qua một kiếp đau thương, rốt cuộc Tiết Trường Du cũng hiểu được ai mới là người quan trọng.  Vì thế, kiếp này, Tiết Trường Du vẫn là Tứ hoàng tử được sủng ái, tính tình nóng nảy, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng trước mặt Tô Hoài Cẩn chính là một kẻ không tiết tháo, mặt dày, so với cao da chó còn bám dai hơn. Nàng là bảo bối của chàng, là đầu quả tim so với mệnh chàng còn quý giá hơn.  *** “Nương nương lại tìm đường chết” là một bộ truyện thú vị, không bởi vì tình tiết cung đấu hay mức độ “thê nô” của nam chính, mà ở cách tác giả cân bằng tính “hệ thống” của truyện. Lúc mới xem thể loại, tớ còn lo lắng mãi, chỉ sợ tác giả không nắm chắc việc xử lý “chức năng” của hệ thống và việc trùng sinh của nam nữ chủ, khiến cho truyện phát triển theo hướng máu chó, nữ chính mang bàn tay Thanos. Cuối cùng thì, “Nương nương lại tìm đường chết” quả thật vẫn đi trên con đường của máu cún, cơ mà là thứ cẩu huyết khiến người đọc thoải mái, vui vẻ.  Hệ thống được sử dụng không quá đà, đặc biệt là nữ chính phải “tìm chết” để nâng cấp kỹ năng của mình, hơn nữa phải nâng cấp từ từ, khiến cho hình ảnh nữ chính không bị “bàn tay vàng” hóa một cách tùy tiện, phù hợp với mạch truyện.  Nam nữ chính cùng trùng sinh, sửa chữa sai lầm. Có thể nói, kiếp trước bọn họ đều yêu nhau, chỉ là ở giữa có quá nhiều hiểu lầm mới dẫn đến kết cục đau thương, thế nên kiếp này, khiến cho bọn họ cùng cố gắng, cùng sửa chữa, loại bỏ hiểu lầm. Tớ luôn cho rằng, tình cảm phải có sự cố gắng từ hai phía, một mối quan hệ tan vỡ, là lỗi của cả hai bên, thế nên tớ thực sự thích cách tác giả để cả hai nhân vật trùng sinh, cũng như cách tác giả giải thích mối quan hệ kiếp trước của hai người. Dàn nhân vật phụ khá đồ sộ, muốn đáng yêu có đáng yêu, muốn đáng ghét có đáng ghét. Nhân vật nam không phải “chính” đặc biệt nhiều, khiến nam chính ăn dấm chua tương đối lớn. Sủng vật vô cùng ngầu, cũng không ít lần khiến nam chính điêu đứng trong hũ giấm.  Nếu bạn thích sủng, ngọt, nếu bạn thích máu chó vui vẻ, sảng khoái; nếu bạn mê nữ cường cùng với “trung khuyển” phu quân thì chúc mừng, bạn đã tìm thấy tổ chức. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp trong review tới.  ______________ Chú thích: * đoạn trích từ truyện do reviewer tự edit, đã có chỉnh sửa một số nội dung cho phù hợp. ** Du - Cẩn dịch ra là mỹ đức. Theo quan niệm người Trung Quốc xưa thì một nam một nữ có tên ghép lại như này thì được coi là mối duyên tốt đẹp.  Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Nương nương! Nương nương! Việc lớn không tốt!” Một cái thị nữ biểu tình hoảng loạn, bước chân lảo đảo, từ ngoài điện nhanh chóng vọt vào tới, suýt nữa bị ngạch cửa tử vướng một ngã. Kia thị nữ một mặt hướng trong chạy, một mặt hô to: “Nương nương! Quý Phi nương nương, không hảo! Không hảo! Hoàng thượng tới……” Nguy nga trang nghiêm đại điện, sơn tiết tảo 棁, đan doanh toàn phượng, nguyệt lương liên miên, bạch quả phi tráo, vốn nên xa hoa cùng với, nhưng mà lúc này lại lạnh lẽo, quanh quẩn một cổ cuối mùa thu thê lương…… Cửa điện thượng một phương đại biển. Thượng thư —— Du Cẩn điện! Thị nữ vẻ mặt hốt hoảng, sắc mặt trắng bệch, trên trán lăn mồ hôi, nhanh chóng nhảy vào Du Cẩn điện, hô to: “Nương nương!” Đại điện bên trong, cũng là lạnh lẽo, không nửa điểm tiếng động, liền cái phụng dưỡng cung nhân đều tìm không thấy. Một cái người mặc tố y tuổi trẻ nữ tử ngồi ngay ngắn ở trong điện, nhìn đến hoảng loạn vọt vào điện tới thị nữ, vẫn chưa mở miệng, chỉ là nâng lên mí mắt liêu liếc mắt một cái, ngay sau đó lại cúi đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào trong tay màu đen quân cờ. “Đát ——” Tô Hoài Cẩn trắng nõn ngón trỏ ngón giữa nhéo hắc tử, một tiếng giòn vang, đã đem hắc tử dừng ở bàn cờ phía trên. Thị nữ kinh hoảng nói: “Nương nương! Hoàng thượng tới…… Hoàng Thượng tới……” Thị nữ nói tới đây, thanh âm dừng một chút, tiếng nói trở nên gian nan khàn khàn, run rẩy vài hạ, nước mắt đảo quanh nhi, cuối cùng thấp giọng nói: “Hoàng Thượng tới…… Tới ban chết nương nương……” “Đát!” Lại là một tiếng giòn vang, Tô Hoài Cẩn vẫn là không nói chuyện, sắc mặt cũng chưa từng thay đổi, vẫn cứ vững chắc ngồi ở ghế trên, nhìn trước mặt bàn cờ. Nàng hạ hai tử, liền nghe được “Đạp đạp đạp” tiếng bước chân, tựa hồ có đoàn người đang từ ngoài điện mà đến, kia cung âm dồn dập, liền phảng phất là một đạo…… Bùa đòi mạng. Theo “Đạp đạp” cung âm, quả nhiên có người đi nhanh từ ngoài điện đi đến, khai đạo chính là một bọn thị vệ thái giám, bao quanh vây quanh một cái minh hoàng long bào nam tử. Kia nam tử thoạt nhìn 30 có thừa, thân hình cao lớn, khuôn mặt tuấn mỹ, hai mắt lược hiện hẹp dài, mũi cao thẳng, môi lược mỏng, hơi hơi híp mắt, một bộ minh hoàng long bào đem nam tử phụ trợ uy nghiêm trầm ổn, đúng là đương kim thánh thượng Tiết Trường Du. Tiết Trường Du vừa đi tiến vào, kia thị nữ vội vàng quỳ trên mặt đất, dập đầu nói: “Nô tỳ bái kiến Hoàng Thượng!” Mời các bạn đón đọc Nương Nương Lại Tìm Đường Chết của tác giả Trường Sinh Thiên Diệp.