Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

U Linh Cảnh

Thể loại: Đam mỹ, cường cường, thanh mai trúc mã, tương ái tương sát, phương Tây, HE Biên tập: Âu Dương Tình Văn án Y có một khát khao... Chỉ là không ngờ lại thực hiện được. Y kích động nắm chặt đất thần, ngón tay lại nhẹ nhàng sờ sợi tóc vàng óng lẫn trong nắm đất đó. Y hoảng hốt Không ngờ lại thành công… Dùng loại đất Thần từng tạo ra Adam còn thừa lại, cùng với sợi tóc của Raphael… Để tạo ra một Raphael. Một Raphael của riêng y. *** Có thể nói, chị Bơ đã xây dựng một mạch truyện cực kì thành công, cộng thêm bối cảnh hiện đại đan xen kì huyễn gợi sự thần bí và hấp dẫn và cả hoành tráng cho câu chuyện. Giọng văn vẫn kiểu hài hài tưng tửng tạo thêm không khi vui tươi và hài hước cho câu chuyện, còn giúp nhân vật mang theo vài phần trẻ con đáng yêu, nhất là a công, ngạo kiều moe moe ứ chịu nổi ???? Đề cử đọc thử! *** 【 Cửu Giới Hệ Liệt 】gồm có: 01 – U Linh Tửu Điếm | Hiệp Sĩ Hạt Đào Ba Quả Táo → Yingie (Hoàn) 02 – U Linh Boss | Zhu Yu Feng (Hoàn) 03 – U Linh Giới | Lạc Hữu Cung (Hoàn) 04 – Thất Lạc Phong Ấn | Fang Cao Yuan (Hoàn) 05 – U Linh Cảnh | Fang Cao Yuan ... *** Mãng xà ló mặt, không cậu còn ai.  Thời gian còn sớm, Asmodeus ngồi thang máy xuống thẳng cửa Bắc dọc hành lang cầu vồng trong đặc khu Đông ở tầng thứ bảy.  Mé phải hàng rào sắt, dưới cây bách xòe ra như chiếc dù có treo một tấm biển thoắt ẩn thoắt hiện. Nhìn kỹ sẽ phát hiện bên trên có khắc chữ “Có mãng xà ra vào” để cảnh cáo, nhưng chẳng qua lá cây bách quá xum xuê, cộng thêm một nhánh cây dài rũ xuống tình cờ che khuất tầm nhìn từ bên ngoài.  Asmondeus cũng không chú ý lắm mà cứ nhìn thẳng về phía trước và đi.  Con đường bằng ngọc chạm trổ hoa văn dẫn thẳng vào quảng trường giấu mình trong làn sương mù mịt, nơi từng một thời là sàn nhảy được cư đân địa ngục yêu thích nhất, địa thế bằng phẳng, diện tích rộng lớn, đèn đóm lộng lẫy, phong cảnh tươi đẹp, vào mỗi kỳ nghỉ là nườm nượp người ra kẻ vào. Sự đông vui tấp nập kéo dài đến mãi một trăm năm trước, sau khi trung tâm nghiên cứu khoa học Laboli cho ra đời thảm khiêu vũ trên không, quảng trường này mới dần bị bỏ hoang. Nhưng ít người lai vãng lại là tốt hơn cho thiên nhiên, cây cối rậm rạp, không khí tươi mát, vô cùng thích hợp để làm nơi hẹn hò vụng trộm hoặc giết người giấu xác, quả là một công đôi việc.  Đèn đường hai bên dần dần chuyển từ màu hổ phách sáng sủa sang màu cam đậm mập mờ, cũng có nghĩa bây giờ là mười lăm giờ rồi. Địa ngục không có mặt trăng mặt trời nên không thể nhìn màu trời để đoán thời gian, vậy nên lúc xây dựng đã quy ước dùng màu sắc của đèn đóm đánh dấu các mốc thời gian.  Asmodeus bước nhanh hơn, nhẹ nhàng lướt qua hành lang dài hai cây số để đến trung tâm quãng trường. Tuy khách xưa đã tìm kiếm niềm vui mới nhưng bề mặt quảng trường vẫn giữ nguyên nhiều loại địa hình đặc thù của đủ các kiểu khiêu vũ.  Người đưa ra lời mời – Beelzebub – đang đứng giữa những cây cột hình trụ dành cho điệu nhảy Hiphop.  Điệu Hiphop này là loại khiêu vũ giao lưu hữu nghị trên các loại cột cao thấp khác nhau, có yêu cầu rất cao về kỹ năng khiêu vũ cùng năng lực phản ứng, cũng là điệu nhảy phái nam ở địa ngục ưa chuộng khi tìm người yêu.  Đáng tiếc thời kỳ thịnh vượng “quần ma loạn vũ” đã qua, nơi này, vào lúc này đây chỉ còn lại một Beelzebub đứng lẻ loi giữa hai cây cột sặc sỡ. Thân hình cao to của gã đứng ngay hướng ngược sáng che khuất cả một cây đèn đường, ánh đèn màu vỏ quýt men theo đường nét trên cơ thể gã mà lan ra, từ xa trông như bóng đen được dùng bút màu viền lại.  Người đọc truyện tranh đều biết, khi hình ảnh này xuất hiện, tám chín phần mười là vẽ hung thủ đang gây án. Asmodeus tuy chưa từng đọc truyện tranh nhưng giác quan thứ sáu của y khiến y đề cao cảnh giác. Đặc biệt là nơi ánh sáng không chiếu tới được, những cột đá giờ đây chẳng khác nào hóa thân của bóng tối, để lại trên đất từng mảng u ám.  Y ngừng bước, trong đầu đột nhiên nảy ra ý định rời khỏi nơi này…  Nhưng đến còn nhanh hơn suy nghĩ của y là cái ôm nhiệt tình lại không thiếu phần mạnh mẽ của Beelzebub.  “As, cậu cuối cùng cũng đến, tôi chờ cậu lâu quá chừng.”  Giọng điệu oán trách khó giấu niềm hân hoan lại quá đỗi thân thiết nhắm chuẩn vào sự mềm lòng và hay thẹn thùng của Asmodeus khiến y lập tức quẳng cảnh giác ra khỏi đầu. Asmodeus cuống quýt nói: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”  Thật ra cũng không hẳn là muộn, đèn đường vào lúc này vừa chuyển sang màu đỏ cam của quýt chín chứng tỏ hiện tại là mười lăm giờ đúng.  Beelzebub không chữa lại mà nương theo nói tiếp: “Nếu chúng ta bàn luận thuận lợi thì chẳng hề phí công tôi chờ chút nào.”  Dù mới vào chiều nhưng một người đứng giữa nơi hoang vắng thế này đúng là quá đìu hiu. Asmodeus cảm thấy hơi áy náy, nhưng nơi này là do Beelzebub lựa chọn, “Là chuyện gấp lắm ư? Sao không bàn trong phòng làm việc của anh?”  Phòng làm việc của Beelzebub là nơi cất giữ nhiều món ngon vật lạ tươi sống nhất, hấp dẫn nhất ở địa ngục nên rất được khách dự họp của các giới ưa thích.  “Bàn chuyện ở đây hiệu suất cao hơn.” Beelzebub nói đầy ẩn ý: “Đây là một nhiệm vụ bí mật, số người biết chuyện không vượt quá năm. Cậu là một trong số đó, khoan hỏi, nghe tôi nói hết đã.”  Gã mở một bao mứt quả khô bắt đầu nhai nhóp nhép, thoạt nhìn có vẻ ung dung nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc, thậm chí cả tiếng nhai nuốt cũng lên xuống theo giai điệu trầm bổng.  “Trước đây từ rất lâu rồi, khi chúng ta còn trên thiên đường, Michael lén đọc trộm ‘Nhật ký tiên tri’ rồi kể lại với ngài Lucifer. Trong nhật ký viết rằng: Khi trái đất đi đến điểm tận cùng, nhân loại sẽ xuất hiện kẻ hủy diệt, chín giới vì vậy mà biến mất, không có cách nào cứu vãn, ngay cả vị Thần toàn năng của chúng ta cũng không thể ngăn cản việc này. Từ lúc ấy trở đi, ngài Lucifer bất kể đang ở nơi nào cũng không quên chú ý đến tin tức của kẻ hủy diệt. Đến mấy hôm trước, thám tử gài ở nhân giới báo tin về rằng kẻ hủy diệt đã xuất hiện.”  Beelzebub nhìn chằm chằm vào Asmodeus đang tỏ vẻ lo lắng, “Là những kẻ mạnh nhất trong chín giới, chúng ta cần phải ngăn cản lời tiên tri này không để nó biến thành hiện thực. Ngài Lucifer cùng tôi đều cho rằng cậu là nhân tuyển thích hợp nhất.”  Asmodeus nghe rất chăm chú, rất kinh hoàng, nhưng vẻ mặt lại là từ chối thẳng thừng: “Thần làm không được, tôi càng làm không được.” Sợ Beelzebub nghe không rõ, trên trán y thậm chí còn hiện lên một chữ “không” ánh vàng lập lòe.  Beelzebub nheo mắt vờ như không thấy, “Phần sau của nhật ký Thần để lại một lời chú thích, ‘Có lẽ thiên sứ cùng kẻ đọa lạc có thể mang lại cơ hội cuối cùng’.”  Asmodeus lắc đầu, “Không thể nào là tôi được. Lúc còn ở thiên đường, môn ‘Giải mã lời dạy của Thần’ tôi chưa bao giờ đủ điểm, chuyện quan trọng như vậy nên nhờ người nào thích hợp hơn tôi.”  “Thích hợp hơn cậu… Ví dụ như?”  “Mammon. Với số tài sản khổng lồ cùng trí thông minh hơn người, anh ấy có thể giải quyết vấn đề một cách hoàn mỹ.”  Beelzebub vì đã nhận phần hối lộ kếch sù của Mammon để thả cho hắn một kỳ nghỉ, nghe đến đây đương nhiên phải phủ quyết không chút do dự: “Bản chất dơ bẩn của đồng tiền chỉ khiến vấn đề càng thêm tha hóa, về phần trí tuệ của hắn ta… Ngoài nạp vào thẻ tình yêu cùng xài cho việc tính toán các khoản nợ tăng thêm từng ngày thì chẳng còn lại bao nhiêu.”  Asmodeus do dự rồi đề xuất nhân tuyển thứ hai: “Beria đi, sự thân thiện của cậu ấy sẽ giúp cho mọi việc thuận lợi.”  Beelzebub cười lạnh: “À ừ, một kẻ mắc bệnh tham ngủ mỗi ngày tỉnh táo chưa quá hai giây?”  Asmodeus: “…”  Đếm đi đếm lại chỉ còn người bạn thân duy nhất của y ở địa ngục: Abaddon.  Y hơi do dự nhưng nghĩ đến Abaddon bị vây giữa đủ các món nợ trong bao nhiêu năm nay, biết đâu đây là cơ hội để trả hết số nợ đó thì sao, vì vậy y bèn nhiệt liệt đề cử: “Abaddon có sức mạnh vô địch, đánh đâu thắng đó, nhất định có thể chấn chỉnh nhân giới.”  Beelzebub khinh bỉ không tiếc lời: “Ừ, đặc biệt cộng thêm trí tuệ thấp, khả năng khống chế bản thân kém, bất cứ lúc nào cũng có thể tay trong tay với kẻ hủy diệt, đẩy nhanh tốc độ hủy diệt chín giới.”  Mặc cho nhân tuyển mình tiến cử bị bác bỏ từng người một, Asmodeus vẫn quyết không bỏ cuộc. Đôi mắt đen mơ màng của y len lén nhìn lên, sau khoảnh khắc chần chừ thì dần trở nên kiên định.  Beelzebub vừa nhướng mày lên thì nghe y nói: “Thật ra anh mới là sự lựa chọn thích hợp nhất.” Giọng Asmodeus vừa chân thành lại dào dạt tình cảm: “Anh là tể tướng sáng suốt nhất của địa ngục ta, là vị cố vấn ngài Lucifer tin tưởng và tín nhiệm nhất, là nhân vật được cả ngàn vạn con dân địa ngục tôn sùng. Giải quyết công việc bằng cái đầu lạnh, điềm tĩnh, không tự cao, nhìn xa trông rộng, rộng lượng, dứt khoát… Bao nhiêu ưu điểm đều tập trung vào một người, đúng là nhân tuyển phù hợp nhất để cứu vớt chúng sinh trong cơn nguy khốn.”  Những lời khen tốt đẹp nhất không mất tiền cứ thế tuôn ra như thác.  Đây là lần đầu tiên Beelzebub cảm nhận được lời nói suông của Asmondeus lại có thể tạo cho y vỏ bọc cứng rắn khó nhằn đến mức này. Vậy nên gã đành phải dùng đến “cái đầu lạnh” để “điềm tĩnh” và “không tự cao” mà gật đầu, rồi sau đó mở miệng với phong thái “nhìn xa trông rộng” nhưng cũng không thiếu phần “rộng lượng” lại rất “dứt khoát”: “Chẳng phải là không được. Nhưng có điều trong thời gian ngài Lucifer bế quan, địa ngục cần phải chuẩn bị chu đáo nhỡ khi nhiệm vụ thất bại. Vậy nên cậu có bằng lòng chung vai gánh vác trách nhiệm dẫn dắt địa ngục chống lại nguy cơ tận thế hay không?”  …Đây là một lựa chọn khiến người khác vô cùng tuyệt vọng.  Hoặc phải gánh vác trách nhiệm với chín giới, hoặc phải chịu sức ép của địa ngục – Điều này hoàn toàn đi ngược lại với hình tượng ma vương ăn không ngồi rồi, mơ màng chờ chết của y.  “Giả sử chín giới biến mất, tôi tình nguyện đón nhận cái chết.”  Nói xong, y mới dám thở phào một hơi.  Nguy cơ Beelzebub đề cập đến, với y mà nói có lẽ không phải là vấn đề, mà là đáp án. Y thầm nghĩ: Vạn vật tan thành mây khói chưa hẳn là việc xấu. Ít nhất y còn có cơ hội cùng với… Hòa lẫn vào nhau quyện thành một nắm cát bụi?  Suy nghĩ ích kỷ hèn mọn vừa nhoáng lên, đầu y lại bất thình lình đau buốt.  Asmodeus đang đau đến loạng choạng lùi lại mấy bước, lưng bỗng nhiên va phải thứ gì đó cứng ngắc lạnh băng – Chẳng biết từ khi nào, cột đá đã chắn hết đường đi của y, giờ y mới chú ý thấy, những cột đá vốn nằm rải rác giờ đây đã lẳng lặng co cụm lại thành vòng vây kín kẽ bao lấy y như một nhà giam.  Có thể trong thời gian ngắn bố trí việc này mà không ai hay biết chẳng phải người nào khác ngoài vị ma vương còn lại ở đây, vị vua trong lĩnh vực thao túng khống chế những vật thể bù nhìn không có sinh mạng: Beelzebub.  Đối diện với ánh mắt chất vấn của đối phương, Beelzebub hoàn toàn không có ý định phủ nhận, gã còn mỉm cười nói: “Trong lúc chờ cậu đến, tôi đã chuẩn bị một món quà nhỏ, hy vọng cậu sẽ thích.”  Chữ “không” vàng kim trên trán Asmodeus biến to gấp đôi, thể hiện rõ ràng và triệt để lời từ chối của chủ nó.  Nhưng biết làm sao được, Beelzebub lựa chọn làm người mù tạm thời không cách nào chữa khỏi. Gã chỉ lên bầu trời, tươi cười bảo: “Giấy gói quà đã khiến tôi phải tốn biết bao nhiêu công sức.”  Nội tâm không muốn xem nhưng cổ Asmodeus lại thật thà ngẩng lên.  Bầu trời vốn tối đen như mực vì có ánh đèn mà bị nhuộm vàng một vùng. Những cột đá cao vút hệt như những thanh đao sắc bén cắt nát bầu trời thành nhiều mảnh vụn lộn xộn. Dưới ánh nhìn chăm chú của Asmodeus, mũi đao từ từ thò ra xúc tu dài ngoằng đung đưa nhè nhẹ.  Vào lúc này, Asmodeus chỉ hận sao thị lực của mình quá tốt.  Cách xa tận mười mấy mét, y vẫn có thể thấy rõ hoa văn trên vảy cùng với đầu lưỡi chẻ làm hai của lũ “xúc tu”.  “Tuy được gọi là mãng xà khổng lồ nhưng chúng cùng tộc người khổng lồ không có quan hệ gì cả. Chúng là một trong những đặc sản của địa ngục. Nghe nói chấm muối ớt ăn cũng ngon phết, tôi tìm lâu lắm mới gom đủ được mười ba con, hy vọng cậu sẽ thích món quà này.”  Beelzebub khá tự mãn với kiệt tác của mình. Ý tưởng khoét rỗng cột đá rồi nhét rắn vào sáng tạo nhường nào cơ chứ, nào phải ai cũng tùy tiện nghĩ ra được.  Mãng xà khổng lồ bị nhốt trong cột đá cả buổi trời, khó khăn lắm mới được thả ra. Vừa quen với môi trường một chút, chúng đã chầm chậm trườn dọc xuống cột đá.  Asmodeus nhìn chằm chằm vào động tĩnh của chúng, vị trí xương hồ điệp sau lưng bỗng nhiên nhô lên và xuất hiện một đôi cánh đen to lớn giang rộng.  Mãng xà cảm giác được uy thế của ma vương bèn cuống quýt ngừng lại, có mấy con thậm chí sợ quá còn rụt vào trong cột đá.  Beelzebub ngây ra.  Tại sao không giống những gì gã tưởng tượng cơ chứ? Theo tài liệu sưu tầm được, Asmodeus có chứng sợ rắn ăn sâu vào máu, đừng nói phản kháng, dù muốn chạy chân cũng nhũn ra… Lẽ nào kho tin tức của địa ngục cũng có chuyện tiền nào của nấy?!  Chính vào lúc gã đang cân nhắc vấn đề quản lý mạng lưới thông tin của địa ngục, đôi cánh của Asmodeus bỗng nhiên cong lên hướng về phía trước rồi khép lại, che kín cả người y đến cả đầu cũng không để lộ, trông chẳng khác nào một con đà điểu mặc đồ tây.  Beelzebub: “…”  Đến lúc phải thưởng cho nhân viên quản lý hệ thống tin tức một túi snack tôm rồi. Mời các bạn đón đọc U Linh Cảnh của tác giả Tô Du Bính.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tam Sinh, Vong Xuyên Bất Tử - Cửu Lộ Phi Hương
am Sinh là tinh linh từ hòn đá Tam Sinh bên bờ Vong Xuyên hóa thành. Nàng cứ tưởng rằng sẽ vĩnh viễn ở bên bờ Vong Xuyên cho tới lúc chết. Cũng không ngờ một hồi tình kiếp lại phá hỏng mọi dự đoán tương lai của nàng. Lần đầu tiên gặp nam tử ôn nhuận như ngọc, giống như ánh nắng tươi sáng ở nhân giới chiếu rọi con đường Hoàng Tuyền tràn ngập Bỉ Ngạn hoa. Hắn hứa cho nàng tự do ba kiếp… Nàng ở nhân giới tìm hắn ba kiếp… Nhưng cuối cùng… Tình kiếp của nàng, rốt cuộc là nằm trong ba kiếp của nàng, hay là đời này chuyên phá rối Mạnh Khê… ***  Bộ này chắc có rì viu rồi nhưng hôm nay vừa cày xong nên nổi hứng ngoi lên viết vài dòng .  Một hòn đá Tam Sinh sống ở cạnh bờ Vong Xuyên ở Minh Giới, thời gian trôi qua đá Tam Sinh trở thành linh vật có linh hồn có hỉ nộ ái ố. Tam Sinh cứ ngày ngày trải qua cuộc sống bình thản cho đến khi chiến thần Mạch Khê lịch kiếp, khi Mạch Khê đi ngang qua bờ Vong Xuyên thì tình kiếp của Tam Sinh cũng bắt đầu.  Một lần gặp gỡ, Tam sinh đã đuổi theo Mạch Khê tận ba kiếp chàng luân hồi. Mạch Khê cũng thật may mắn khi được Ti Mệnh Tinh Quân viết cho số mệnh của ba kiếp đều là máu chó.  Kiếp thứ nhất không được ở bên cạnh người mình yêu: Mạch Khê yêu Tam Sinh nhưng cuối cùng Tam Sinh cũng lấy thân chắn kiếp cho Mạch Khê giúp chàng hoàn thành một kiếp.  Kiếp thứ hai phải ở bên cạnh người mình không thích: Lần này Mạch Khê là người tu tiên, Tam Sinh bị xem như yêu quái. Cuối cùng Mạch Khê vô tình giết chết Tam Sinh.  Kiếp thứ ba muốn mà không có được: Lần này hai người vẫn yêu nhau nhưng không phải Tam Sinh chết mà là Mạch Khê tử nạn.  Tuy ba lần lịch kiếp Mạch Khê đều quên mất Tam Sinh nhưng cả ba lần chàng đều rất yêu Tam Sinh.  Một hòn đá vô tâm vô phế, một chiến thần vì bách tính thiên hạ mà không quan tâm tới thất tình lục dục cuối cùng lại vì yêu đối phương mà nguyện hy sinh bản thân.  Truyện của Cửu Lộ Phi Hương thì chắc ai cũng biết rồi, trong bi có hài. Truyện này thì nhẹ nhàng hơn mấy bộ như Hộ tâm hay Chiêu Diêu rất hợp cho ai thích huyền huyễn nhưng sợ bị hack não với mấy môn phái tu chân hoặc tình tiết máu chó. *** Review Tình Kiếp Tam Sinh (Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử) Chuyện kể rằng, một chuyện kì lạ xảy ra, hòn đá vô tri bên bờ Nại Hà hoá tinh linh, lại kéo theo một chuyện kì lạ hơn nữa, tinh linh muốn “quyến rũ” Chiến Thần. Các tiểu Giáp chỉ còn biết dung ánh mắt “hết thuốc chữa” nhìn Tam Sinh ngốc ngếch loạn ngôn. Xin quý danh người ta mà hành đại lễ quá mức, đến nỗi máu đầm đìa toàn thân. Thấy “chàng rất đẹp” cho nên “em muốn quyến rũ chàng”. Nữ nhân gì mà lại không biết xấu hổ như thế chứ? Cơ mà Tam Sinh của tôi là đá, một hòn đá hoá tinh linh. Chẳng thể “mọc tóc”, chứ đừng nói “nếp nhăn” và cũng không biết đến “động lòng”, nên đừng bàn đến “xấu hổ”. Vậy mà câu chuyện của tôi, lại nói về “tình kiếp” của đá, Tình Kiếp Tam Sinh. Chiến Thần Mạch Khê lịch kiếp ba vòng luân hồi, Tam Sinh được tự do ba kiếp. Tự do vui chơi nàng lại không thích, khăng khăng lao thân vào lịch kiếp của người ta. Vô tâm vô tính trở thành kẻ chắn kiếp nạn, che chở cho Mạch Khê tránh khỏi đau thương và khổ hạnh của lịch kiếp. Vô tâm vô tính nhận hết xót xa về mình. Minh vương nói nàng “chó ngáp phải ruồi”, chuẩn nhưng vẫn cần chỉnh. Ba vòng lịch kiếp Chiến Thần Mạch Khê không thoát khỏi tay nàng, bị nàng quyến rũ thành công, “ruồi ngáp phải thịt” mới đúng. Chiến Thần trong lòng chỉ có thiên hạ, sao có thể chứa đựng tư tình nữ nhân. Tư tình nữ nhân thì không chứa nổi. Nữ nhân thật phiền, lạnh lùng lãnh đạm là có thể đá văng. Tư tình của đá thì chàng ta sao mà đá đi đây. Tam Sinh không phiền, mà vô cùng phiền, chàng ta đá không nổi. Nàng ta vô cùng cứng đầu, kiếp đầu thì vô duyên xông vào đoạn duyên tình của chàng với người khác, kiếp thứ hai lại không biết cao thấp đối đầu với chàng, kiếp thứ ba lại rất ngu ngốc, tự diệt bản thân vì chàng. Thật là khiến chàng đau cả đầu. Hận không thể lấy lại ba kiếp tự do đã cho nàng ta Nàng ta vô cùng lưu manh, kiếp đầu gặp chàng lúc chín tuổi, đòi làm nương tử của chàng, kiếp thứ hai, công khai tỏ rõ tư tình với chàng trước mặt một đứa trẻ, trói chàng lại một đêm, đòi phải “chịu trách nhiệm”, kiếp thứ ba, ăn đậu “hũ” của chàng khiến chàng đỏ rần cả mặt, lại còn chê bai chàng da mặt “quá mỏng”… Nàng ta còn vô cùng ngu ngốc, kiếp đầu chịu chết trong đau đớn chỉ để mở rộng con đường quan trường vì dân cho chàng, kiếp thứ hai vì cứu người của chàng mà bị lưỡi kiếm của chàng xé rách cơ thể, kiếp thứ ba, vì muốn giành lại công bằng cho chàng, mà nhập ma. Nàng ta còn vô cùng chấp nhất không hiểu chuyện, kiếp đầu chàng chỉ cần có nàng, vậy mà nàng lại dám coi thường sinh mệnh, nhận lấy cái chết đau đớn, kiếp thứ hai lại ngốc ngếch hứng trọn mũi gươm của chàng, không một lời oán than, chỉ hi vọng chàng gọi tên nàng một lần, kiếp thứ ba, chàng không đổi Tam Sinh, không cần ngôi vị, phải chịu ức hiếp, nàng nhập ma, ,muốn diệt sạch những kẻ làm tổn thương Mạch Khê của nàng. Nàng ta còn là một nữ nhân không hiểu chuyện, nàng ta chỉ biết có Mạch Khê, chỉ biết nghĩ cho Mạch Khê. Kiếp nào kiếp nấy chỉ chăm chăm bảo vệ, che chở và mang lại thứ tốt nhất cho chàng. Không muốn chàng phải chịu một chút tổn thương dù là nhỏ nhất. Nàng nghĩ, dù sao kiếp này của nàng cũng chẳng quan trọng, dù sao nàng cũng chưa bao giờ là “Sống”, nhưng tại sao nàng không nghĩ, kiếp sống này của Mạch Khê chỉ là lịch kiếp, dẫu sao, chàng cũng vẫn là “thần”. Một “hòn đá chết” gắng sức bảo vệ, giữ gìn một “vị thần”. Tôi nghĩ nên để nàng ta bị Chiến Thần đạp thành bột mịn, giống hòn đá cứng gấp trăm lần nàng ta bị liên luỵ do nàng ta chạy trốn trước ấy. Sao mà có người ngốc như thế? Sao lại có thể nguyện ý như vậy? Sao Tam Sinh là đá, lại nặng tình đến thế? Nàng nói: “Nếu kẻ khác bắt nạt nàng, nàng sẽ trả gấp mười, nhưng Mạch Khê bắt nạt nàng, nàng chỉ có thể để cho hắn bắt nạt. không thể buông tay” Chẳng phải người ta vẫn nói, kẻ nặng tình là kẻ thua sao? Nàng “động tâm” với hắn, chỉ đành bất lực để hắn “bắt nạt”. Có đấu cũng không lại, bởi vì không nỡ. Không nỡ làm tổn thương đến chàng, dù chỉ một chút. Thật khó hiểu, vì sao nàng làm việc tốt, chàng là tức giận như thế. Thật đúng là lấy oán báo ơn mà. Nàng tủi thân muốn chết. Mạch Khê thật đáng ghét! Nhưng nàng lại chẳng thể ghét, chẳng thể buông tay Để rồi cuối cùng, trở về vòng luân hồi, chàng vẫn luôn là Chiến Thần Mạch Khê, còn nàng vẫn là hòn đá hoá linh bên bờ Nại Hà. Vẫn biết là thế, vậy mà sao vẫn chấp nhất không để chàng phải chịu thiệt thòi. Không hiểu chuyện như vậy đáng nhận phạt. Một hòn đá hoá linh bé nhỏ không chút sức mạnh vậy mà dám náo loạn trần giới, che chắn lịch kiếp cho Chiến Thần. Đã bị “Moi tim”, lại còn vẫn cứng đầu nói “Không hối hận”. Vậy nàng ta còn định thế nào mới biết nói hai chữ “hối hận” đây? Tôi uất ức quá. Tôi muốn xem trái tim của hòn đá kia có phải cứng như nguyên thân của nàng ta không? Nhưng có lẽ, trái tim ấy ấm nóng và mềm mại lắm. Đập những nhịp đập của tình yêu, thổn thức cùng “động lòng”, hi sinh trọn vẹn đến vậy, làm sao có thể cứng lạnh như hòn đá vô tri. Một mình lê thân với lồng ngực trống rỗng, đau đớn lui vào tảng đá dưỡng thương. Vậy là thời gian vô tình trôi qua. Mọi chuyện trở thành một kỉ niệm thuần khiết trong lòng nàng. Cứ nghĩ, chẳng thể rung động. Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng ấy, cái tên “Mạch Khê” được phát ra cùng với sự ê ẩm nơi hốc mắt. “Lúc này ta mới hiểu được, hóa ra không phải ta không nhớ, mà là tự ép chính mình không được nhớ. Sợ rằng nhớ lại những kỉ niệm không thể có lại.” Có lẽ trái tim của nàng và nguyên thân của nàng là hai hình ảnh đối lập nhau chan chát. Thế mới biết không thể đánh giá linh hồn qua vẻ bề ngoài được. Một hòn đá, ai có thể nghĩ nổi nó sẽ biết “tư tình”, ai nghĩ được nó sẽ biết “hi sinh”, ai mà ngờ được nó lại là người con gái đang ôm xác người mình yêu, rơi nước mắt và nói: “Ta thích, bởi vì được gặp chàng”. Bởi vì có chàng nên ta mới yêu mới nhớ, không có chàng, chẳng có gì đáng để mong chờ. Một người con gái như vậy liệu có “quyến rũ” được Chiến Thần Mạch Khê! Và tình yêu đã nở hoa từ Đá, đoá hoa mai đó sẽ chẳng bao giờ tàn lụi. Nó được chăm tưới bằng máu, nước mắt của Tam Sinh. Và sẽ được Chiến Thần gìn giữ trân trọng. Câu chuyện vừa bi vừa hài với một kết thúc HE. Tôi đã khóc đến nỗi sưng vù cả mắt. Khóc vì buồn, vì thương, vì cảm động, vì hạnh phúc. Tình yêu trong truyện trải qua quá nhiều những mất mát, nhưng đổi lại một tương lai vĩnh hằng. Tình kiếp Tam Sinh – Lịch Kiếp Chiến Thần. Duyên phận thật diệu kì. Cám ơn Ti Mệnh vì những tình tiết cẩu huyết của nàng ta. Cảm ơn số phận đã mỉm cười với sự ăn may của Tam Sinh. Cám ơn tình yêu của nàng đã khiến cho Chiến Thần rung động. Cám ơn sự hi sinh vì nhau của hai người, đã khiến cho tôi được cùng khóc cùng cười và hạnh phúc cùng họ. P/S : Truyện đã đọc rất lâu rồi. Đọc đi đọc lại n lần rồi, nhưng giờ mới viết nổi bài cảm nhận >”< Mời các bạn đón đọc Tam Sinh, Vong Xuyên Bất Tử của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Sư Phụ (Hệ Liệt) - Cửu Lộ Phi Hương
Không cần kiếp sau ta gặp lại Chỉ mong cùng chàng kiếp này nắm tay nhau Trên đỉnh núi tiên mây mờ che phủ Dù tám mươi năm hay trăm năm chờ đợi Muôn vạn vì sao vẫn lấp lánh sáng ngời Tình chàng vẫn mặn nồng như màu máu đỏ tươi                 Cỏ cây trên núi úa tàn rồi lại thắm Chỉ trái tim này vẫn giữ bóng hình ai... Chỉ cần nghe tên Cửu Lộ Phi Hương thôi là mình biết cũng sẽ có nhiều người giống mình. Đều cực kỳ thích những truyện của tác giả này. Chủ quan mà nói thì trong lòng mình tác giả truyện huyền huyễn đỉnh nhất chỉ có Cửu là xứng đáng đứng đầu bảng. Mình vừa đọc lại bộ Sư Phụ Hệ Liệt của Cửu xong. Bộ này mình đọc cũng lâu phết rồi. Giờ quay ra đọc lại cảm xúc vẫn thấy xốn xang như ngày đầu  Đây không phải là truyện dài, chỉ là một hệ liệt về tình sư đồ gồm 4 truyện ngắn. Mỗi truyện chỉ không đến 10 chương nhưng bằng giọng văn tưng tửng nhẹ nhàng cũng đầy tình cảm của Cửu đã khiến cho người đọc, mà cụ thể là mình trải qua mọi cung bậc cảm xúc theo từng nhân vật. Truyện đầu tiên trong hệ liệt là bộ Sư phụ có bệnh. Nghe tên truyện thì cứ nghĩ sư phụ là một người đau ốm bệnh tật nhưng không phải. Bộ này nữ chính tưng tửng hâm hâm đáng yêu vô cùng. Lúc nhìn thấy nam chính thì “ánh mắt cứ như muốn ăn thịt người ta vậy”. Chưa được sự đồng ý đã nhận người ta làm sư phụ ngay khi người ta chưa kịp đồng ý. Vừa mới quen mà đã chỉ muốn lột áo người ta ra ngay )) đừng nhầm nữ chính háo sắc. Thực ra vì nữ chính chỉ muốn quay về thời đại của mình, nữ chính bị xuyên không đến quá khứ 300 năm trc. Muốn trở về phải có Ly Kính mà nam chính đang giữ thế nên nữ chính tìm mọi cách tiếp cận nam chính chỉ vì muốn lấy Ly Kính trên người nam chính thôi ) Nữ chính cứ tìm đủ mọi cách khiến nam chính thích mình, để rồi cuối cùng chính mình cũng sa vào, đã thích người ta từ bao giờ. Kết truyện là anh nam chính thì tương lai đã bắt nữ chính ở lại với anh nam chính thì quá khứ  Nhiều bạn nói thương Ma đầu vì ko có nữ chính nhưng mình lại nghĩ khác. Anh Ma đầu quá khôn ý chứ, thích nàng rồi, bắt nàng ở lại cùng mình từ 300 năm trc, quá khứ thay đổi, tương lai cũng sẽ thay đổi. Quá khứ anh ko thành ma, và quá khứ anh có nàng. Thì khi quay về tương lai nếu ko có gì thay đổi thì nàng vẫn sẽ bên anh thôi. Nếu nữ chính mà về cùng Ma đầu thì chắc anh nam chính ở lại sẽ cô đơn suốt 300 năm mất  Túm lại cái kết không thể ngọt ngào hơn. “Hắn để con lại bên ta. Sau này… con hãy ở bên ta nhé. Mãi mãi ở bên ta”  Truyện thứ hai là truyện Sư phụ tuổi cao. Truyện này với truyện thứ ba motip gần giống nhau. Đều là tình yêu của đồ đệ dành cho sư phụ, sau đó phụ lòng khiến sư phụ đau buồn. Motip nghe thì đơn giản nhưng khi đọc thì cảm xúc cứ xốn xang. Trong truyện Sư phụ tuổi cao. Nàng là một vị chiến thần thời xưa, đã sống quá lâu trên đời. Cả cuộc đời của nàng chỉ thu nhận có một đồ đệ. Một đồ đệ vô cùng trân trọng và yêu thương nàng và nàng cũng vậy. Mặc dù sau này đồ đệ của nàng khiến nàng vô cùng đau lòng, mặc dù.. nàng đã yêu đồ đệ của mình từ bao giờ. Nhưng nàng chôn giấu điều đó quá sâu trong lòng, sâu đến mức chính nàng cũng ko nhận ra. Chỉ biết rằng khi nàng nghĩ đồ đệ của nàng đã chết, tâm của nàng cũng chết theo, nàng bình thản mặc nhiên chờ đợi ngày quy thiên của mình. Bởi vì nàng ko còn luyến lưu gì nữa, nên nàng buông xuôi. Nhưng thật may là đồ đệ của nàng đã quay lại tìm nàng. Quay lại để khiến cho nàng phát hiện ra mình đã yêu và đã được yêu đến nhường nào. Thật may mắn là cuối cùng nàng không tiếp tục chết đi. Mà đã khoẻ mạnh trở lại. Cho dù để được hồi sinh nàng đã mất đi vị trí Thần. Nhưng có lẽ nàng ko cần cái chức danh đó nữa, bởi vì cho dù nàng có là ai đi chăng nữa. Nàng vẫn sẽ mãi là một vị Thần trong lòng người đồ đệ ngốc nghếch của nàng.!!!~ Truyện thứ ba là Sư phụ ức chế. Truyện sao mà nó ngọt ngào. Đọc mình vừa cảm thấy ngọt ngào lại vừa cảm thấy buồn cười. Buồn cười vì giọng văn tưng tửng rất riêng của Cửu. Ngọt ngào vì tình yêu vĩnh cửu của đại đồ đệ của nữ chính đối với nàng. Vì tình yêu, đồ đệ của nàng sẵn sàng hy sinh mạng sống để đi kiếm thuốc giải cho nàng. Vì tình yêu, cho dù bị đánh đến hấp hối, cho dù sa vào ma đạo, đồ đệ của nàng vẫn không ngừng yêu nàng. “Sư phụ đoán bao nhiêu năm nay con có từng nhớ sư phụ không?.. Ngày nhớ đêm mong, nhớ đến phát điên. Tám chữ này cũng không đủ để hình dung một phần vạn trong lòng đồ nhi.” Tình yêu ấy nó đơn giản vô cùng. Yêu là yêu, là cố chấp, là yêu đến hết cả cuộc đời. Là chờ đợi nàng tỉnh lại, cố chấp ở bên nàng trong suốt ba trăm năm nàng say ngủ. Mặc cho đau đớn giày vò nhưng vẫn bất chấp chờ nàng, đợi nàng. Truyện ôi sao mà nó ngọt. Cuối cùng thì tình yêu của đại đồ đệ đối với sư phụ suốt bao nhiêu năm cũng đã được hồi đáp. Chàng đã cùng sư phụ mình năm xưa sinh ra một bầy tiểu ma đầu. Kết thúc xúc tích rõ ràng ngắn gọn  Truyện cuối cùng, cũng chính là truyện duy nhất SE trong hệ liệt. Và cũng là bộ đã thôi thúc mình viết cái review này. Truyện “Sư phụ đến đây giao chiến” mở đầu hơi khác với mấy bộ còn lại. Vừa đọc mình vữa nghĩ không phải là sư đồ luyến à, sao mới đầu truyện mà đồ đệ đã tìm đủ mọi cách để giết sư phụ nàng thế này? Nhưng khi đọc thì mới hiểu. Càng đọc mình càng cảm thấy thương nữ chính, nàng là một đồ đệ được sư phụ nàng tuỳ tiện nhận, tuỳ tiện nuôi. Ngay đến cả cái tên cũng không đặt cho nàng. Nàng yêu sư phụ, nhưng cũng chính vì yêu, nên càng hận. Nàng hận vì sư phụ đã bỏ rơi nàng suốt bao nhiêu năm, hận vì những việc vô tâm vô tính của sư phụ đã khiến lòng nàng đau suốt bao nhiêu năm trời. Từ khi sư phụ đi, nàng một mình cô độc, nàng gặm nhấm lại từng kỷ niệm khi được ở bên sư phụ. Và rồi cho đến khi không thể chịu được. Nàng tìm một cái cớ để có thể đường đường chính chính đi tìm sư phụ nàng, để được gặp lại sư phụ nàng, đó là giết sư phụ. Nàng đuổi giết sư phụ nàng, nhưng khi sư phụ nàng đứng im để nàng giết, nàng lại không thể nào xuống tay. Để rồi nàng hy sinh thân mình cứu sư phụ. Nàng chết, nàng cứ đứng mãi ở cầu Nại Hà. Cho dù không còn nhớ ra mình là ai, không còn nhớ về sư phụ, nhưng với tình yêu đã ăn sâu vào trong trái tim, với nỗi trăn trở lo lắng cho người. Nàng vẫn cứ ngây ngô đứng đó, đứng qua bao nhiêu năm, qua bao kiếp luân hồi của thế gian. “Dường như ta đứng đây để chờ một người, tuy nhiên rốt cuộc phải chờ ai, ta cũng không nhớ được nữa.” Đọc xong đoạn này mình khóc luôn. Cảm thấy chua xót vô cùng. Cả cuộc đời nàng đã cô độc chờ đợi mãi một người, vậy mà cho đến khi chết đi rồi nàng vẫn lại phải đợi tiếp.!!~ Quãng thời gian chờ đợi của nàng cuối cùng cũng kết thúc vào ngày nàng nhìn thấy sư phụ nàng, thấy được cuộc sống trên trần thế của người ấy. Sư phụ nàng giờ đã trở nên điên khùng, vì quá đau đớn khi nàng – người mà hắn yêu đã chết. Nhìn sư phụ đau đớn vì nàng, khóc vì nàng, nàng cũng khóc. Cuối cùng nàng buông tay, uống bát canh Mạnh Bà, nàng và sư phụ kiếp này hết duyên từ đây. “Ta vứt bỏ chờ đợi của mình, để hy vọng kiếp sau hắn có thể tìm thấy ta”..!~ Đọc xong truyện cuối cùng mình rầu luôn cả buổi ấy. Cứ ngổn ngang khó tả   Tóm lại truyện của Cửu thì luôn luôn đáng đọc. Bài review này mình viết bằng một số đánh giá khá chủ quan của bản thân. Mỗi người khi đọc chắc đều sẽ có một cách cảm nhận khác nhau. Hy vọng review của mình sẽ góp phần giúp các bạn có thể tìm đc những truyện mà các bạn thích. ^^ Mời các bạn đón đọc Sư Phụ (Hệ Liệt) của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Nhất Niệm lộ Hướng Bắc - Cát Tường Dạ
Văn Án Anh, Lục Hướng Bắc có gì đặc biệt hơn người? Không phải là nhờ vào khuôn mặt "Họa quốc ương dân", hơn nữa lại có nụ cười hồ ly mê hoặc chết người không đền mạng, ba cô không nhận ra anh có nhiều người hâm mộ vây quanh sao? Lại còn đem vị trí phó tổng giám đốc công ty giao cho anh? Như thế còn chưa đủ hay sao? Tại sao ba cô còn mê muội muốn đem cả cô gả cho anh nữa? Người đàn ông trưởng thành không có việc gì làm hay sao? Đến Đồng gia làm con rể làm gì vậy? Cô Đồng Nhất Niệm vốn không thích kiểu chồng như thế này! Cô không muốn có người chồng như thế, rõ ràng là vì nhà cô có tiền bạc và thế lực nên mới kết hôn với cô. Cô không muốn có người chồng như thế, từ lúc bắt đầu kết hôn thì lạnh nhạt như tảng băng, cứng rắn như một tảng đá. Cô không muốn có người chồng như thế, mỗi ngày đến nửa đêm vẫn chưa chịu về nhà, cô chán ghét phải chờ đợi và lo lắng. Cô không muốn có người chồng như thế, cho dù bọn họ điên cuồng như thế nào nhưng chỉ cần một cuộc điện thoại của người con gái khác cũng có thể gọi anh đi. Cô không muốn có người chồng như thế, đã nuôi dưỡng tình nhân mà lại còn chỉ vào mặt cô mà mắng chửi, anh lại còn giúp đỡ người ta. Cô không muốn có người chồng như thế, cho nên mới đem đơn ly hôn ném trước mặt anh: "Họ Lục kia, tôi chịu đựng đủ rồi! Chúng ta ly hôn đi!" Thế nhưng, vì sao tất cả mọi người đều lấy tay chỉ vào đầu cô? "Đồng Nhất Niệm! Đầu cô bị cửa kẹp hỏng rồi à? Cô còn có thể tìm đâu ra một người đàn ông ưu tú như Lục Hướng Bắc chứ? "Đồng Nhất Niệm! Cô có biết một khi cô đã buông tay, có bao nhiêu cô gái xếp hàng chờ được gả cho anh không?' "Đồng Nhất Niệm! Con nếu dám cùng Hướng Bắc ly hôn, ba sẽ không cần một đứa con gái như con nữa!" "Chị, chị muốn ly hôn với anh rể sao? Em sẽ không khách sáo nữa! Anh rể! Em đến đây! Anh có thể hỏi em yêu anh sâu đậm đến mức nào!" Nhưng không ai biết rằng cô cùng anh kết hôn hai năm, rõ ràng nắm tay đồng hành, cùng ngủ chung gối, tâm hòa tâm, sao lại xa cách tận chân trời như vậy. Nếu như tất cả mọi thứ có thể quay lại một lần nữa, cô có trở lại giữa hè đó hay không? Cô sẽ không đi ra đồng hái bông sen đẹp nhất, như thế, cô sẽ không rơi xuống hồ nước, lại càng không được anh cứu, khiến cho bắt đầu từ đó cùng anh nắm tay, nhưng lại xa cách chân trời... Thế nhưng... Thế nhưng, Lục Hướng Bắc, chúng ta rõ ràng đã ly hôn, tại sao anh còn muốn đến từng bước từng bước bóp nát tim em! Mời các bạn đón đọc Nhất Niệm lộ Hướng Bắc của tác giả Cát Tường Dạ.
Nhân Gian Hoan Hỉ - Tùy Hầu Châu
Biết được tâm tư của Đa Ninh nên trước khi qua đời, mẹ cô muốn Chu Diệu lấy Đa Ninh và chăm sóc cô thay bà. Để hoàn thành tâm nguyện của bà, hai người đồng ý kết hôn với thỏa thuận nếu ai tìm được ý trung nhân thì sẽ cho nhau lối đi riêng. Bên cạnh nhau hơn 20 năm, cả hai hiểu rõ tính tình sở thích của đối phương nhưng lại không hiểu tình cảm của nhau. Người ngây thơ, người không hiểu tình yêu dẫn đến hiểu lầm nhau. Chu Diệu tưởng Đa Ninh thích anh trai mình, cô lại nghĩ anh chỉ xem cô là em gái. Hai người giấu kín tâm sự, vẫn đối xử với nhau như anh trai em gái. Nhưng sự đời trớ trêu, vào một đêm trăng thanh gió mát máu bốc lên đầu, hai đứa lau cò cướp súng một phát lòi hẳn quả bom, chả bù cho người ta cày đêm cày ngày không mọc được nửa hạt giống. Xui xẻo vào thời điểm ấy công ty Chu Diệu mới thành lập gặp khó khăn sắp phá sản, không muốn liên lụy đến Đa Ninh, sợ cô phải vất vả nên anh dựng màn kịch mình đã có người yêu để ly hôn và chia tài sản cho cô. Hai người chia tay trong hoà bình êm đẹp, cô ra nước ngoài nhưng giấu anh việc cô mang thai, vì anh vốn không thích trẻ con, mà anh lại không yêu cô nên cô sợ anh sẽ yêu cầu cô phá thai, lại càng không muốn dùng đứa con để ràng buộc giữ chân anh. 5 năm sau cô trở về với mục đích lập nghiệp vừa muốn thăm dò tình cảm của Chu Diệu, cô muốn anh phải thích cô trước. Còn Chu Diệu, gặp lại cô, anh mừng hơn trúng Vietlot, giả vờ lạnh lùng lăng xăng chân chó tiếp cận cô, nghĩ cách làm sao để cô yêu anh đây. Anh bạn hoà thượng của Chu Diệu tư vấn cứ quất đi rồi nước sẽ chảy thành sông, cô bạn quân sư nửa mùa của Đa Ninh mách nước hãy thả thính cho nó ghiền nhưng đừng để nó đớp. Hai người không mưu mà hợp vờn qua vờn lại, thèm nhỏ dãi mà phải kiềm nén. Có điều Đa Ninh vốn hiền hoà, lúc cần ngầu sẽ rất ngầu nhưng lại dễ mềm lòng, rốt cuộc chưa ngược Chu Diệu được bao nhiêu đã bị con sói gian manh mặt dày dụ mất. Tuy xiêu xiêu rồi nhưng Đa Ninh vẫn không nói cho anh biết Alice là con của anh, cô muốn anh tiếp nhận đứa bé vì yêu thích thật sự chứ không phải vì là trách nhiệm nghĩa vụ. Nhưng Chi Diệu không phải dạng vừa, anh ngu một lần chứ đâu có ngu cả đời. Phương pháp đơn giản hiệu quả nhất khi muốn kiểm tra huyết thống là gì? Tất nhiên là xét nghiệm ADN rồi. Nhưng không, Chu Diệu phải chơi khác người. Check kiểu sinh học là xưa rồi, anh chơi hẳn toán học, râm rục học và đồ hoạ vi tính nhé. Nghi ngờ Alice là con mình, anh cộng trừ nhân chia ngày rụng trứng 5 năm trước của Đa Ninh, kết hợp tư thế xáp lá cà khi đó là kiểu gì, xác suất bao nhiêu %. Lôi computer đồ hoạ nhan sắc kết hợp giữa anh với cô sẽ cho ra khuôn mặt đời F1 tròn méo như nào. Dễ sợ vãi mèo!!! Hỏi sao Đa Ninh lặn mất 5 năm, bệnh thế kia mà. Túm quần lại đây là câu chuyện của hai đứa dở hơi yêu mà không chịu nói, cứ tự biên tự diễn tự thẩm rồi sau đó làm vài trò con bò mới chịu hốt hàng nhau. Cô nhóc Alice là spotlight dù xuất hiện không nhiều, bé đáng yêu, hồn nhiên lém lỉnh và thông minh phù hợp với lứa tuổi chứ không bị lố như một số truyện cùng motif. Tuyến nhân vật phụ nhí nhố góp phần mang lại tiếng cười, đặc biệt là cô nàng quân sư trăm phương ngàn kế tìm cách nhúng chàm anh hòa thượng vì hai người từng có uẩn khúc trong quá khứ. Cảm thấy cặp này thú vị hơn cặp chính nhiều. Cộng điểm sang chảnh cho nữ chính vì quan điểm không lấy con cái ra để ăn mày tình cảm, cầu xin tình yêu của đàn ông. Đa số truyện của Tùy Hầu Châu đều nhẹ nhàng hài hước, mạch truyện đều đều, văn phong khá ổn nhưng plot truyện còn lỗ hổng, xây dựng nhân vật thiếu chiều sâu, thiếu hồn. Điều này thể hiện rõ ở những phân đoạn lắng đọng, chuyển biến hay bùng nổ cảm xúc, mình đọc mà cứ thấy trôi trôi, không "cảm" được nội tâm nhân vật. Tuy nhiên để giải trí thì vẫn ổn, hợp với #Team_mong_manh. Trong thời buổi khó khăn như này thì Tùy Hầu Châu vẫn là sự lựa chọn ok, ít ra sẽ không đập bàn chửi thề vì uống nhầm máu chó :)) Edit khá mượt. Mời các bạn đón đọc Nhân Gian Hoan Hỉ của tác giả Tùy Hầu Châu.