Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử

Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, nữ cường, 1x1, HE Converter: Ngocquynh520 Editor: Ren San Bản máu tanh: Mẹ kế và phu quân thông dâm, bức nàng đến con đường chết. Sau khi trọng sinh, nàng nên xử người mẹ kế trơ trẽn trước hay người phu quân bội bạc kia trước? Bản ấm ấp: Kể từ khi cậu tú tài Phạm Trường An cưới được cô nương Đỗ Thu Nương dữ như hổ, hắn nhanh chóng nhận ra, muốn có "thịt" mà ăn, thì có bốn điều cần ghi tâm khắc cốt: Tam Tòng bên trái, Ngũ Đức bên phải, phu cương dưới chân, nương tử ở trong lòng. Còn nếu ngoại tình? Cứ chờ ăn gậy của Thu Nương đi! *** - Nam chính: Phạm Trường An (Phạm Tử Chính) - Nữ chính: Đỗ Thu Nương - Thể loại: cổ đại, trùng sinh, nam nữ cường, kiếp này sạch, hài, HE. - 8.5/10 Kiếp trước gả nhầm một tên háo sắc dám tɦôиɠ ɖâʍ với mẹ kế nên kiếp này Thu Nương thấy hắn còn hơn thấy quỷ. Nhờ những kí ức cũ, Thu Nương giúp đệ đệ của mình không mắc bẫy của người góa phụ, giúp cha mình không cưới nhầm một nữ dâm tặc vào nhà, nàng còn giúp tên ngốc Phạm Trường An cứu giúp tổ mẫu hắn, chỉ là không ngờ cuối cùng nàng lại gả cho hắn. Phu quân của nàng nhìn ngơ ngác nhưng thật ra lại cực kì thông minh, và, hắn có một thân phận thật đặc biệt... Truyện này lúc đầu kể về kiếp trước của nữ chính, thật sự là mình có hơi sốc xíu. Đôi gian phu dâm phụ làm mình thấy sợ huhu. Edit tạm ổn, không nhiều lỗi. Nội dung truyện khá dễ thương mà cũng không kém gây cấn. Nam chính sợ vợ và tỏ ra ngốc nghếch nhưng tính kế người khác thì "đỉnh của chóp" =))) Truyện đan xen giữa hài và các vụ án nên thật sự rất cuốn hút. Đọc giải trí thật sự rất ok. Trích: "Phạm Trường An vĩnh viễn sẽ không biết, kể từ khi gả cho hắn, tất cả vui buồn yêu giận của hắn đều ảnh hưởng tới Đỗ Thu Nương. Hắn cười một tiếng, nàng cảm thấy không có khó khăn gì không vượt qua được. Hắn đau khổ, nàng lập tức khóc to giùm hắn, mong giúp hắn vơi đi một nửa khổ sở." *** Mùng một tháng giêng Kiến Nguyên năm ba mươi sáu, thôn An Bình, tỉnh Kiến Châu, phía nam Đại Tề. Rõ ràng đang giữa trưa, trời lại nhanh chóng tối sầm xuống, hẳn là sắp có một trận mưa lớn. Đỗ Thu Nương từ từ tỉnh lại, áo khoác bằng gấm mặc trên người cũng không giúp nàng xua được cái lạnh phát ra từ sâu trong lòng. Buổi sáng ngày đầu năm, vốn là Đỗ Thu Nương sẽ tới Phật đường lễ Phật, nhưng vừa bước ra khỏi phòng, đã bị người đập một gậy lên gáy. Hiện tại gáy nàng sưng to, rất đau, tay lại bị trói ngược ra sau. Nàng vô cùng hoảng hốt, không biết đã xảy ra chuyện gì. Lúc này, bên ngoài tấm rèm xanh lại truyền đến những tiếng xột xoạt kỳ lạ. Giọng của nữ nhân kia rất quen! “Nguyên Bảo, bảo bối của ta, chàng nói chàng thương ta, nhưng đã mười ngày nửa tháng không tới tìm ra rồi…. a…..” Giọng nói kia bỗng nhiên ngừng lại, nhưng chữ ‘A’ cuối cùng mang theo hương vị dâm đãng, như là cố ý kêu lên để kích thích người khác. “Ta có muốn cũng không dám. Lão già kia vừa mới chết, nếu ta tới, bị ác phụ nhà ta nhìn thấy, chắc chắn sẽ chém ta làm hai mảnh!” Nam nhân cười nói, bóp nữ nhân một cái thật mạnh. “Chết mất! Chàng nhẹ một chút, nhẹ một chút, ta…. Chịu không nổi… A….” Giọng của nữ nhân ngọt nị, rên rỉ xong lại nói “Hôm nay là cúng bảy ngày của lão. Chàng gấp gáp như vậy, nếu hồn phách của lão quay lại tìm chàng….. Tiểu bảo bối, hiện giờ ta vẫn là nhạc mẫu của chàng đó!” “Có yêu tinh câu hồn như nàng ở đây, nếu lão trở lại, cùng lắm thì tức chết lão thêm một lần nữa là được chứ gì?” Nam nhân cười nói “Bảo bối, từ nay về sau chúng ta không phải sợ ác phụ kia nữa! Giờ nàng ta đang ở đằng sau rèm kia. Ta kêu người trói ác phụ này vào cây cột, trời lạnh như vậy, hẳn là không lâu sau nàng ta sẽ chết vì rét!” “Thật sao?” Giọng của nữ nhân cao vút lên “Chàng thật sự chịu giết nàng ta?” “Giờ nàng ta đang ở bên trong đấy thôi!” Nam nhân cười nói “Để ta dẫn nàng đi xem!” Đỗ Thu Nương bỗng thấy trước mắt sáng lên, tiếp theo đó là hai khúc thịt di động sáng bóng bước vào. Nàng nhổ một ngụm nước bọt, nghiến răng nói “Tiện nhân!” Hai người kia không ngờ Đỗ Thu Nương đã tỉnh, nam nhân vô thức lui một bước, rồi bị nữ nhân bên cạnh kéo lại, cười nói “Sợ cái gì, không phải nàng ta đã bị trói rồi hay sao?” Nữ nhân khom người xuống, bắt lấy cằm Đỗ Thu Nương, “Chậc, Thu Nương, sao lại đến nông nỗi này chứ?” “Trương Thu Hoa, xương cốt phụ thân ta còn chưa lạnh, ngươi đã quyến rũ nữ tế thông dâm! Nếu ta thoát được, chắc chắn sẽ loan truyền chuyện xấu của hai ngươi, cho ngươi bị dìm lồng heo!” Đỗ Thu Nương há miệng suýt cắn trúng tay Trương Thu Hoa, nhưng Trương Thu Hoa đã nhanh chóng rụt tay lại. “Loan truyền?” Trương Thu Hoa cười nói “Ngươi cảm thấy ngươi có cơ hội sao?” Trương Thu Hoa ôm chặt nam nhân bên cạnh, cười to nói “Thu Nương, vi nương chỉ sợ ngươi bước không ra khỏi cửa phòng này nổi đâu! Tướng công của ngươi sẽ không cho ngươi đi ra! Chàng nói có phải không, Nguyên Bảo?” Đỗ Thu Nương nhìn sang Trương Nguyên Bảo. Trương Nguyên Bảo tránh né ánh mắt nàng, lạnh nhạt nói “Nói nhảm với nàng ta làm gì, ước chừng nàng ta cũng chẳng sống qua nổi hôm nay!” “Trương Nguyên Bảo! Ngươi thật tàn nhẫn! Bao nhiêu chữ nghĩa của ngươi bị chó ăn hết rồi sao? Lúc trước ngươi khăng khăng đòi cưới ta, ta dốc hết sức chăm lo cho gia đình, ngươi mới có thể an ổn đi thi, giờ ngươi vừa đậu cử nhân đã làm ra chuyện ghê tởm này! Trương Nguyên Bảo…. Ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!” Đỗ Thu Nương tức giận nói. Trương Thu Hoa cười nói “Nhi à, đừng mắng. Lúc trước, phụ thân ngươi bắt gặp ta và Nguyên Bảo trên giường, cũng chỉ im lặng nuốt vào bụng đó thôi! Phụ thân ngươi rất sĩ diện! Nếu ngươi muốn sống thì mau cầu xin ta, có lẽ ta sẽ thay Nguyên Bảo quyết định, tha cho ngươi một lần. diễ.,;n.đàn.lê/qluýmdhd[ôn Bằng không…..” Trương Thu Hoa che miệng cười “Bằng không, chuyện này mà lộ ra ngoài, ta sợ phụ mẫu ngươi ở dưới suối vàng cũng sẽ bị tức chết một lần nữa đó!” Đỗ Thu Nương nghe vậy, toàn thân cứng đờ. Sức khỏe của phụ thân nàng rất tốt, phụ thân bệnh chết nàng cũng thấy rất kỳ lạ, không ngờ là do tiện nhân này tức chết! Trương Thu Hoa kéo Trương Nguyên Bảo lên giường, nhìn Đỗ Thu Nương nói, “Nguyên Bảo, ta muốn một lần nữa!” Vừa nói vừa ra sức vuốt ve sờ mó Trương Nguyên Bảo. Dường như có người nhìn càng kích thích bản chất cầm thú của Trương Nguyên Bảo. Tiếng hít thở của hắn ta càng ngày càng thô, “Được! Để ta thoải mái một lần nữa!” “Thu Nương đang nhìn chúng ta đó!” Trương Thu Hoa nhẹ nhàng nắm lấy vật kia của Trương Nguyên Bảo, cố ý sờ sờ hai cái. Trương Nguyên Bảo rên một tiếng nói “Cứ để nàng ta nhìn, cho nàng ta kiếp sau đầu thai cố mà học tập làm một nữ nhân dịu dàng như nàng…..” Nói xong, hai người lại quấn lấy nhau. Mùi vị dâm mỹ trong phòng càng ngày càng nồng. Tiếng thở dốc rên rỉ rơi vào tai Đỗ Thu Nương khiến lửa giận trong lòng nàng dâng trào. Từ lâu, Đỗ Thu Nương đã biết Trương Nguyên Bảo trăng hoa, nhưng trước giờ hắn đều chỉ trăng hoa ở bên ngoài, chưa từng dẫn tới trước mặt nàng. Một lần kia, nàng dẫn theo đệ muội của mình tới đập tan nhà quả phụ gian díu với Trương Nguyên Bảo, hai người chiến tranh lạnh một tháng, cuối cùng vẫn là phụ thân nàng ra mặt khuyên nhủ, nàng mới nguôi. Một lần, hai lần, rồi rất nhiều lần, nàng đều dẫn người tìm Trương Nguyên Bảo về. Nàng đã cho hắn đủ mặt mũi, không để lộ chuyện ra ngoài. Ai ngờ, Trương Nguyên Bảo lại dòm ngó kế mẫu của nàng. Nói là kế mẫu, nhưng thật ra nữ nhân này lại bằng tuổi Trương Nguyên Bảo. Lúc trước, người khác luôn hâm mộ nàng, bởi vì nàng đã gả cho người có học vấn nhất thôn. Nhưng hôm nay tất cả những hâm mộ đó đã hóa thành mây bay. Ân ái ngày hôm qua trở thành trò cười lố bịch nhất. Phu quân và kế mẫu hợp nhau tức chết phụ thân nàng, giờ còn hợp nhau hại chết nàng. Trên giường, hai người kia đã tiến vào cao trào. “Nguyên Bảo, bảo bối của ta, chàng mau….. mau một chút…..” Mặt Trương Thu Hoa đỏ ửng, ánh mắt mê ly. Còn nam nhân trên người nàng ta thì đang ra sức ‘cày cấy’. Hai người hoàn toàn coi Đỗ Thu Nương là không khí. Đỗ Thu Nương dời mắt về phía góc tường. Nơi đó có một cây kéo. Lúc mới thành thân, Trương Nguyên Bảo cũng rất nâng niu nàng, lúc vào thành đi thi, hắn đã mua bốn cây kéo đặt ở bốn góc phòng. “Thu Nương xinh đẹp như vậy, để nàng ở nhà một mình ta thạt không yên tâm. Ta để kéo ở đó, nếu có kẻ xấu tới, nàng hãy dùng kéo đâm hắn!” diệlkln.đàn.lê.q;l;uý,đ'ôn Ngày đó, dưới ánh nến, Trương Nguyên Bảo nắm tay nàng, trong mắt tràn đầy yêu thương. Thời gian trôi qua, hắn đã quên mất. Đỗ Thu Nương lặng lẽ nở nụ cười, ngày đó nàng đã nói gì? À, nàng nói: nếu không có kẻ xấu, ta sẽ dùng cây kéo này thiến kẻ phụ lòng ta. Mỗi lần bắt được Trương Nguyên Bảo gian díu với nữ nhân khác, nàng đều ngồi trong phòng nhìn cây kéo ngẩn người. Trời không quên ta….. Đỗ Thu Nương lấy cây kéo, trở tay cắt bỏ dây thừng, bình tĩnh nhìn hai kẻ trên giường. “Thập Nương, bảo bối của ta, nàng làm ta mất hồn,….” Nam nhân trên giường tăng nhanh tiết tấu. Nữ nhân nắm thật chặt cánh tay nam nhân, cuối cùng “A” một tiếng, hai người mềm nhũn nằm bẹp xuống. “Trương Nguyên Bảo.” Đỗ Thu Nương kêu nhỏ. Hai kẻ trên giường kinh hãi, tại sao giọng Đỗ Thu Nương lại ở ngay bên cạnh? Hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn, trước mắt bỗng hiện lên một luồng sáng trắng. “A….” Nam nhân hét thảm, tiếp theo đó là tiếng hét sợ hãi của nữ nhân, như âm hồn gào thét phiêu đãng khắp thôn An Bình. Buổi trưa ngày mùng một đầu năm, đột nhiên trời đổ mưa to, cả thôn An Bình đều kinh động. Thôn trưởng khua chiêng triệu tập tất cả thôn dân đến trước nhà Trương Nguyên Bảo, nhưng không một ai dám tiến vào một bước. Đỗ Thu Nương từ từ xuất hiện trong màn mưa, cả người đầy máu, tóc dài xõa tung, đôi mắt sáng lạ thường, giống như có hai ngọn lửa đang thiêu đốt, khiến người ta sợ hãi lại có chút xíu thương tiếc. Đỗ Thu Nương đã từng là thiếu nữ đẹp nhất thôn An Bình, giờ lại giống như Tu La bước ra từ trong địa ngục. Nước mưa xối lên người nàng, rửa đi vết máu, tạo thành một vệt máu dài dưới chân. Hình ảnh đó khiến người sợ hãi đến tận đáy lòng. Hồi lâu sau, thôn trưởng đánh bạo vòng qua người Đỗ Thu Nương, bước vào phòng. Trên giường, một đôi nam nữ không mảnh vải che thân còn duy trì tư thế quan hệ, cổ họng bị cắt ngang, máu rơi tí tách xuống đất, vẻ mặt kinh hoàng, giống như trước khi chết đã rất sợ hãi….. Xưa nay thôn An Bình luôn rất bình yên, dù là thôn trưởng cũng không chịu nổi kích thích mãnh liệt như vậy, chịu không nổi phải nôn ra. Một lúc sau thôn trưởng lấy lại tinh thần, mới vọt ra khỏi phòng, run rẩy nói “Giết……. giết người…..” Phụ thân, nữ nhi đã báo thù cho phụ thân. Đỗ Thu Nương nhếch miệng cười, ngã rầm xuống…….. Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử của tác giả Ngư Mông.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Giai Thoại Tình Yêu Hades và Persephone - Tứ Nguyệt Thiên Đường
Đây là câu chuyện về vị thần cai quản địa ngục thần bí, lạnh lùng, trang nghiêm trong thần thoại Hy Lạp. Tương truyền hắn là vị nam thần chuyên tình, hay cùng nữ thần tình yêu Aphrodite trêu đùa, lại đi bắt con gái của nữ thần nông nghiệp – Persephone, bắt ép nàng trở thành vợ của mình. Do tác động từ mẹ của mình, Văn Nhã Lệ thích nhất là câu chuyện cổ – Thần thoại Hi Lạp. Cô thích những câu chuyện thần thoại nhưng không hề nghĩ đến khi cô xuyên qua lại trọng sinh đúng người mà cô thích nhất – vợ của Hades – Persephone. Đây là trò đùa của ông trời với cô sao? Đáng chết! Mời các bạn đón đọc Giai Thoại Tình Yêu Hades và Persephone của tác giả Tứ Nguyệt Thiên Đường.  
Long Duyên - Đại Phong Quát Quá
Một đại hiệp bản lĩnh kém cỏi không mơ ước xa xôi.    Một thiếu niên đạo sĩ nho nhã lánh đời.    Một thư sinh kiết xác vờ vĩnh cơ hội.    Và vây quanh là long, lân, quy trình độ tạp nham…    Tập hợp thành một lữ đoàn cùng đi tranh giành nghiệp đế.    Lấy bối cảnh sơn thủy kỳ ảo với sự đồng hiện của thần, người, linh thú, Long duyên là câu chuyện về hoài bão, nhiệt huyết, tình cảm của thanh xuân - một thanh xuân kiêu hãnh chỉ sôi nổi với kết quả mà rất ít bận tâm tới quá trình. Càng đi xa, họ càng gặp nhiều vấp váp. Khi vấp váp, họ buộc phải tinh chỉnh mục tiêu để cuối cùng chấp nhận một đích điểm vừa vặn với khả năng, hoàn cảnh, và nhất là số phận mà định mệnh ngồi một bên đã dành sẵn. Cũng bởi thế, Long duyên còn là tiếng thở dài bùi ngùi cho những giấc mơ huy hoàng không đạt tới, cho một hình hài trưởng thành quá khác với ước vọng người ta từng ấp ủ khi mới bước vào đời. Mời các bạn đón đọc Long Duyên của tác giả Đại Phong Quát Quá.
Đại Đường Tiểu Lang Trung - Mộc Dật
Nhắc đến các tác phẩm của tác giả Mộc Dật có lẽ đa phần bạn đọc không xa lạ nữa, từ Nạp Thiếp Ký tới Hình Danh Sư Gia, Tống Y ... Mộc Dật tạo nên tên tuổi của mình cùng phong cách truyện riêng biệt. Đại Đường Tiểu Lang Trung là bộ truyện mang đậm nét đặc trưng của tác giả. Những năm đầu Đại Đường khai quốc, trong huyện thành Thạch Kính có một hiệu thuốc tên Quý Chi Đường, chủ hiệu thuốc Tả Quý y thuật bình thường, thê tử Lương thị nhu nhược nhút nhát, nhi nữ đanh đá thương đệ đệ, cả nhà sinh hoạt hết sức gian nan, hiệu thuốc ít khách đổ bể tới nơi. Cuối năm rồi trong nhà chỉ có banh bao đen trộn rau dại, còn bị chủ nhà đòi nợ, không nộp được tiền sẽ đuổi khỏi nhà ... Tả Thiếu Dương là nhi tử độc nhất của nhà đó, từ đây y bước trên con đường hành y đầy chông gai, cũng không thiếu bóng hồng bầu bạn. *** Tuyết lại rơi, đã cuối tháng một rồi, năm ngoái qua Tết một cái là trời chuyển ấm rất nhanh, năm nay trời lạnh hơn mọi năm thì phải, Tả Thiếu Dương hay nghe hàng xóm than phiền như thế. Mới đầu tuyết chỉ rơi lác đác vài bông không ai chú ý, sau mỗi lúc một lớn, rơi rào rào như ai đứng trên máu nhà rải lông ngỗng xuống, trời đất dần bao phủ trong một máu trắng thê lương. Nhà Miêu Bội Lan đã chuyển tới tiệm tạp hóa, bên đó vốn là chỗ ở của thương binh nặng cần theo dõi thường xuyên, nên tuy Tả Thiếu Dương đã mua đứt luôn, song Miêu gia vẫn ở lại nhà y, nhà nàng toàn nữ nhân trẻ nhỏ, ở chung với đống nam nhân như vậy không tiện, cũng không an toàn. Bây giờ vì hai nhà cần tách bạch tránh lệnh trưng thu lương thực nên chuyển hẳn sang đó ở. - Thôi, ăn cơm đi, đứng nhìn mãi cũng không giải quyết được gì. Tả Quý dừng bước giục thê tử, Lương thị đáp một tiếng vào nhà chuẩn bị cơm nước, Bạch Chỉ Hàn bị thương vẫn đi giúp, cứ nói vết thương nhỏ không ảnh hưởng gì, Tả Thiếu Dương thi thoảng lại bị mẹ lườm một cái, y không dám phân bua gì hết. ... Mời các bạn đón đọc Đại Đường Tiểu Lang Trung của tác giả Mộc Dật.
Bút Ký Xuyên Qua của Nữ Phụ - Dương Tử Nguyệt
Lúc trước có một tác giả viết tiểu thuyết, cô ấy lười viết kết cục của nữ phụ nên đem tất cả nữ phụ trở thành bia đỡ đạn.   Sau cô xuyên thành… nữ phụ trong các bộ tiểu thuyết vườn trường, cung đấu, mạt thế, tu chân…   Kiểu hình ác độc? Kiểu hình thánh mẫu? Kiểu hình kiêu căng? Đủ hết.   Đương nhiên kết cục của nữ phụ luôn là lĩnh cơm hộp …    Tác giả khóc lớn, vì về nhà, vì mạng sống, cô không thể không chia rẽ nam nữ chính~~~   Làm nữ phụ gì đó thật sự rất bi ai~~~ Mời các bạn đón đọc Bút Ký Xuyên Qua của Nữ Phụ của tác giả Dương Tử Nguyệt.