Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Robin Hood Chúa Trộm Oai Hùng

Alexandre Dumas - một tên tuổi rất thân thuộc với bạn đọc Việt Nam qua các tiểu thuyết : Bá tước Môngto Crixto , Hai mươi nǎm sau, Ba người lính ngự lâm  Robin Hood - Chúa trộm oai hùng, diễn ra trong hoàn cảnh lịch sử nước Pháp vào những nǎm 1160.  Với ngòi bút linh hoạt và sức tưởng tượng hết sức phong phú, Alexandre Dumas đã hấp dẫn người đọc qua những tình tiết hết sức bất ngờ, hồi hộp, hấp dẫn, lý thú, pha chút châm biếm khi miêu tả nhân vật chính - người anh hùng Robin Hood.  *** Dưới triều đại vua Henry đệ nhị, vào năm Gia-tô kỷ nguyên 1162: một buổi chiều, hai khách du hành, quần áo vấy bẩn vì đường trường, vẻ mặt tiều tuỵ vì mệt mỏi, đi qua những lối nhỏ của khu rừng Sherwood, trong lãnh địa bá tước Nottingham. Không khí giá lạnh; cây cối mới bắt đầu trổ lá xanh phớt tháng Ba, rung nhẹ trong làn gió bấc cuối cùng của mùa đông, một lớp sương mù ảm đạm tràn lan khắp vùng trong lúc những tia nắng tà tắt lịm trong những đám mây đỏ tím ở chân trời. Chẳng bao lâu bầu trời mù mịt tối tăm, những cơn gió lạnh lướt qua khu rừng, báo trước một đêm dông tố. Người tuổi tác hơn trong hai khách du hành trùm kín mình trong chiếc áo choàng, nói: — Này Ritson, gió thổi dữ lắm, mi có sợ rằng ta sẽ gặp bão trước khi tới nơi không? Chúng ta có thực đi đúng đường không? Ritson đáp: — Thưa các hạ, chúng ta đang tiến thẳng tới đích: nếu tôi không nhớ sai, thì một tiếng nữa chúng ta sẽ gõ cổng nhà người gác rừng. Hai người khách lạ im lặng bước đi trong ba khắc đồng hồ. Người mà bạn đồng hành xưng là các hạ bồn chồn lớn tiếng hỏi: — Chúng ta sắp tới nơi chứ? — Thưa các hạ, mười phút nữa thôi. — Được, nhưng cái người gác rừng mà mi gọi là Head đó có đáng để ta tin cậy không? — Hoàn toàn đáng tin, thưa các hạ, Head, anh rể tôi, là người thô lỗ, thực thà, ngay thẳng; anh ta sẽ kính cẩn lắng nghe cái câu chuyện kỳ lạ do Đức Ông bày đặt ra, anh ta sẽ tin ngay; anh ta chẳng biết thế nào là nói dối, cũng chẳng biết ngay cả ngờ vực là gì nữa. Kìa, thưa các hạ, - Ritson ngừng khen ngợi người gác rừng vui vẻ kêu lên, - xin hãy trông phía dưới kia làn ánh sáng phản chiếu nhuộm màu cây cối, nó tỏa ra từ căn nhà của Gilbert Head đấy! Hồi còn trẻ, mỗi buổi chiều khi chúng tôi đi săn mệt mỏi trở về, biết bao lần tôi đã sung sướng vui chào vì tinh tú này của gia đình! Ritson đứng im lặng mơ màng, mắt đăm đăm cảm động nhìn làn ánh sáng chập chờn, nhắc nhở y những kỷ niệm dĩ vãng. Nhà quí tộc chẳng để ý gì đến nỗi xúc động của tên đầy tớ, cất tiếng hỏi: — Thằng bé ngủ à? Ritson, vẻ mặt tức thời trở lại hoàn toàn hờ hững, trả lời: — Dạ, thưa các hạ, nó ngủ say lắm. Tôi thực không hiểu sao Đức Ông lại phải nhọc lòng giữ gìn mạng sống của một đứa bé có hại cho quyền lợi của ngài đến thế. Nếu ngài muốn dứt bỏ hẳn thằng bé đó đi, thì tại sao ngài lại không đâm cho nó một nhát dao vào tim? Tôi xin tuân lệnh ngài, xin ngài cứ nói đi. Để thưởng tôi, xin ngài hãy hứa viết tên tôi vào tờ di chúc của ngài, và thế là thằng bé ngủ khì kia sẽ chẳng bao giờ thức dậy nữa. — Mi im đi, - nhà quí tộc bỗng nhiên nói tiếp, - ta không thích cái chết của thằng bé vô tội này. Ta có thể sợ sau này sẽ có ngày bị tiết lộ ra, nhưng ta thà phải lo âu về nỗi sợ hãi đó còn hơn là phải ăn năn cắn rứt vì tội ác. Vả chăng, ta có lý do để hy vọng và ngay cả tin tưởng rằng tấm màn bí mật bao trùm lên sự ra đời của đứa bé này sẽ chẳng bao giờ bị vén lên cả. Nếu như có sự xảy ra khác thế, thì đó chỉ có thể là công trình của mi thôi, Ritson ạ; ta đoán chắc với mi rằng suốt đời ta lúc nào cũng nghiêm ngặt canh chừng các hành vi, cử động của mi. Dù được nuôi nấng như một gã quê mùa, thằng bé này sẽ không phải chịu cảnh tầm thường của thân phận mình, trong thân phận này nó sẽ tự tạo cho mình một hạnh phúc hợp với các sở thích và thói quen của nó, và nó sẽ chẳng bao giờ phải tiếc cái tên họ và tài sản mà nay nó bị mất đi mà không hề biết. — Mong sao các hạ được toại nguyện! - Ritson lạnh lùng đáp; - nhưng thực ra thì mạng sống của một đứa bé oắt như thế này chẳng đáng để ta phải nhọc nhằn đi từ Huntingdonshire đến Nottinghamshire. Cuối cùng hai khách du hành đặt chân xuống đất trước một ngôi nhà xinh đẹp giống như một cái tổ chim ẩn náu trong đám rừng rậm. — Anh ơi! Anh Head ơi! - Ritson kêu to bằng một giọng vui vẻ, sang sảng, - anh ơi! Mở cửa mau lên; mưa dữ quá, đứng đây tôi trông thấy ánh lửa cháy hồng trong lò sưởi của anh. Mở cửa ra, có người bà con xin được tiếp đãi đây. Bầy chó sủa vang ở phía trong nhà, người gác rừng thận trọng thoạt tiên đáp: — Ai gõ đó? — Một người bạn. — Bạn nào? — Roland Ritson, em anh đây. Mở cửa ra, anh Gilbert. — Cậu đấy à, có phải Roland Ritson, ở Mansfeld không? — Phải, phải, chính em đây, em của chị Marguerite. Nào, anh mở ra chứ? - Ritson bồn chồn nói thêm; - anh em mình sẽ trò chuyện ở bàn ăn. Sau cùng cửa mở ra, hai người khách bước vào. Gilbert Head thân mật bắt tay em rể, rồi lễ phép chào nhà quí tộc: — Thưa ngài kỵ sĩ, tôi rất hân hạnh được tiếp đón ngài. Xin ngài thứ lỗi cho: vừa đây tôi đã thất lễ, để cho cửa đóng giữa ngài và gia đình tôi. Chỗ này hẻo lánh, lại thêm bọn đạo tặc lảng vảng trong rừng, bắt buộc tôi phải thận trọng, bởi vì muốn thoát khỏi hiểm nghèo mà chỉ có dũng cảm và sức mạnh thôi thì không đủ. Thưa quí khách, ngài hãy nhận cho lời tạ lỗi của tôi, và hãy xem nhà tôi đây như nhà của ngài vậy. Mời ngài đến ngồi bên lò sưởi cho khô quần áo, tôi bảo người đi chăm lo cho ngựa của ngài. Lincoln ơi! - Gilbert mở hé cửa phòng bên nói to, - hãy dắt ngựa của quí ngài đây đến nhà kho, vì chuồng nhỏ quá không đủ chỗ tiếp nhận, đừng để chúng thiếu gì cả nhé: bỏ cỏ khô cho đầy máng, chất rơm cho thật nhiều vào. Một gã quê bận y phục kiểm lâm tức thì xuất hiện, bước qua phòng, rồi đi ra ngoài chẳng hề tò mò đưa mắt nhìn các người mới tới; sau đó một phụ nữ xinh đẹp, trạc ba mươi tuổi, đến đưa tay và trán cho Ritson hôn. — Chi Marguerite! Chị thân yêu! - Ritson kêu to, vừa vuốt ve vừa trông ngắm người chị với một niềm thán phục hồn nhiên pha lẫn kinh ngạc; - chị chẳng có chi thay đổi cả, vẫn vầng trán thanh khiết, vẫn cặp mắt sáng chói, môi và má vẫn tươi hồng như độ nào anh Gilbert theo tán tỉnh vậy. — Đó là vì chị sung sướng đấy, - Marguerite đưa mắt dịu dàng nhìn chồng đáp lời. — Em có thể nói: chúng tôi sung sướng, em Maggie ạ, - người gác rừng trung thực nói thêm. - Nhờ em vui tính, nên nhà ta chưa hề có dỗi hờn, cãi lộn. Nhưng về chuyện đó nói thế là đủ rồi, ta phải nghĩ đến khách chứ… Nào! Cậu em, hãy cởi áo choàng ra, còn ngài kỵ sĩ, xin hãy giữ hết nước mưa đầm đìa trên y phục giống như giũ hạt sương mai đọng trên lá cây. Rồi chúng ta dùng bữa tối. Lẹ lên, em Maggie, bỏ vào lò một hai bó củi, bày lên bàn những món ăn ngon, trải lên giường những tấm khăn trắng nhất; lẹ lên, em. Trong khi người thiếu phụ mau mắn làm theo lời chồng, Ritson hất áo choàng xuống phía sau, để lộ ra một đứa bé xinh đẹp bọc trong một chiếc áo lông xanh. Đứa bé mới mười lăm tháng, khuôn mặt tròn trăn, đỏ tươi, báo trước một sức khỏe hoàn toàn và một thể chất tráng kiện. Khi Ritson đã cẩn thận vuốt thẳng những nếp nhàu trên mũ của đứa bé, y đặt cái đầu nhỏ xinh của nó xuống dưới một tia ánh sáng, làm nổi bật lên tất cả vẻ đẹp, rồi nhẹ nhàng gọi chị. Marguerite chạy mau đến. — Chị Maggie, - Ritson nói, - em có một món quà tặng chị, để chị khỏi trách em là trở về với hai bàn tay trống không sau tám năm trời vắng mặt… Nào, chị hãy nhìn xem cái em đem tới cho chị đây. — Lạy thánh bà Marie! - Người thiếu phụ chắp tay lại kêu lên, - lạy thánh bà Marie, một thằng bé! Nhưng mà, cậu Roland, có phải chú thiên thần xinh đẹp này là của cậu không? Anh Gilbert, anh Gilbert, hãy lại đây mà xem một thằng bé đáng yêu quá.. — Một thằng bé! Một thằng bé trong tay Ritson à! - Không phấn khởi như vợ, Gilbert đưa mắt nghiêm khắc nhìn về phía em vợ, trầm giọng nói. - Này cậu, từ khi hết làm lính cậu đã thành người nuôi con nít ư? Sao mà kỳ cục vậy, chạy rông khắp đồng quê với đứa bé bọc trong tấm áo choàng! Thế là nghĩa lý gì kia chứ? Tại sao cậu lại đến đây? Thằng bé này là thế nào? Cậu hãy nói đi, hãy nói thực, tôi muốn biết tất cả mọi chuyện. — Thằng bé này không thuộc về tôi, anh Gilbert ạ; nó mồ côi, vị quí tộc đây mới là người bảo hộ nó. Đức Ông quen biết gia đình chú thiên thần này, ngài sẽ nói anh biết vì sao, chúng tôi tới đây. Này chị Maggie, trong lúc chờ đợi, xin chị hãy nhận cho cái của báu này, nó trĩu nặng trên cánh tay em từ hai ngày… tức là hai giờ. Em chán cái vai trò vú em này lắm rồi. Marguerite hăm hở giật lấy thằng bé đang ngủ, đem vào phòng mình, đặt lên giường, hôn tới tấp lên tay và cổ, bọc ấm trong tấm áo choàng đẹp mặc trong dịp lễ, rồi trở lại chỗ khách ngồi. Bữa ăn tối trôi qua vui vẻ; lúc cuối bữa, nhà quí tộc nói với người gác rừng: — Bà nhà rất khả ái, tỏ ra quan tâm tới thằng bé này, vì vậy tôi quyết định đưa ra với ông một đề nghị dính dáng với hạnh phúc tương lai của ông. Nhưng trước hết, xin cho phép tôi được trình bày ông rõ một số chi tiết đặc biệt về gia đình, sự sinh ra và thân phận hiện nay của đứa trẻ mồ côi khốn khổ mà tôi là người bảo hộ độc nhất. Cha nó là bạn đồng ngũ cũ của tôi trong thời niên thiếu, giữa nơi doanh trại; ông là bạn tốt và thân nhất của tôi. Khoảng đầu triều đại đức vua Henry đệ nhị, chúng tôi cùng đóng với nhau tại Pháp, khi thì ở Normandie, khi thì ở Aquitaine, khi thì ở Poiton; sau mấy năm cách biệt, chúng tôi gặp lại nhau trong xứ Galles. Anh bạn tôi, trước khi rời Pháp, có yêu say đắm một thiếu nữ, đã cưới rồi đem cô ta về Anh ở với gia đình mình. Chẳng may gia đình này lại thuộc một chi phái của một nhà vương giả, vốn tự hào, kiêu hãnh, đây óc thành kiến, không chịu thâu nhận người thiếu phụ đó, cô ta thì nghèo, chỉ có sự cao quí về tình cảm mà thôi. Sự sỉ nhục đó đập mạnh vào tim cô ta, cô ta chết tám ngày sau khi cho ra đời đứa bé mà tôi muốn cậy ông coi sóc; nó không còn cha nữa, vì anh bạn khốn khổ của tôi đã bị thương vong trong một trận chiến ở Normandie, nay đã mười tháng. Những ý nghĩ của bạn tôi lúc sắp chết là hướng về đứa con trai, anh ta kêu tôi đến, vội vàng cho tôi biết tên và địa chỉ của bà vú nuôi đứa bé, rồi yêu cầu tôi nhân danh tình thâm giao của chúng tôi mà nhận làm chỗ nương tựa, người bảo hộ cho đứa con côi. Tôi thề và tôi giữ lời thề, nhưng sứ mạng của tôi thực khó nhà làm trọn vẹn, thưa ông Gilbert, tôi còn là quân nhân, sống trong doanh trại hoặc ngoài chiến trường, không thể tự mình trông nom đứa bé yếu ớt này được. Về mặt khác, tôi không có bà con, bè bạn nào để có thể gửi gắm báu vật này mà không sợ cả. Tôi không còn biết khấn vái thần thánh nào nữa, thì một ý nghĩ chợt đến với tôi là nên hỏi Roland Ritson, là em vợ ông: anh ta tức thì nghĩ ngay đến ông, anh ta nói với tôi rằng, đã tám năm rồi xe duyên với một người vợ đức hạnh, đáng kính, ông vẫn chưa có được hạnh phúc làm cha, chắc chắn ông sẽ vui lòng đón nhận vào dưới mái nhà một trẻ mồ côi khốn khổ, con trai của một quân nhân dũng cảm. Nếu như Chúa ban cho đứa bé này mạng sống và sức khỏe, nó sẽ là người sống kề cận tôi trong lúc tuổi già; tôi sẽ kể lại cho nó nghe câu chuyện đau buồn và vẻ vang của đấng sinh thành ra nó; tôi sẽ dạy nó bước đi vững chắc trong cùng những nẻo đường mà chúng tôi, người cha oai dũng của nó và tôi, đã bước đi. Trong khi chờ đợi, xin ông nuôi nấng thằng bé giống như nó là con ông, mà ông sẽ chẳng phải nuôi nấng không công đâu, tôi xin đoan quyết với ông như vậy. Thưa ông Gilbert, xin ông hãy trả lời: ông có chấp nhận đề nghị của tôi không? Nhà quí tộc lo âu chờ đợi lời đáp của người gác rừng. Người gác, trước khi giao ước, đưa mắt nhìn vợ dò hỏi; nhưng bà Marguerite xinh đẹp ngoảnh đầu đi rồi, nghiêng cổ hướng về phía phòng bên, bà tươi cười lắng nghe tiếng đứa bé thở thì thào nhỏ nhẹ. Ritson, lén liếc mắt nhận xét về mặt của đôi vợ chồng, biết rằng chị mình đã sẵn lòng giữ đứa bé, mặc dầu Gilbert còn do dự, liền nói bằng giọng thuyết phục: — Tiếng cười của chú thiên thần này sẽ tạo nên niềm vui của gia đình chị, chị Maggie hiền hòa ạ. Lạy thánh Pierre! Tôi đoan chắc với chị như vậy, chị sẽ còn được nghe một thứ tiếng nữa cũng chẳng kém vui đâu, đó là tiếng những đồng ghi-nê mà Đức Ông đây hàng năm sẽ rót vào tay chị. Chà! Tôi trông thấy chị đã giàu có và luôn luôn sung sướng, dắt tay thằng bé xinh đẹp này trong các cuộc hội hè trong vùng, nó sẽ gọi chị là mẹ: nó sẽ ăn vận giống như một ông hoàng, sáng chói như vầng thái dương, còn chị thì rạng rỡ vì vui thú và kiêu hãnh. Marguerite không trả lời gì cả, nhưng nhìn Gilbert mà cười. Gilbert thì lặng lẽ, khiến cho nhà quí tộc hiểu lầm. Ông chau mày nói: — Thế nào, ông Gilbert, ông do dự sao? Đề nghị của tôi không vui lòng ông ư? — Xin lỗi ngài, đề nghị của ngài khiến tôi rất vui, chúng tôi sẽ giữ chú bé này, nếu như Maggie không thấy có chi trở ngại. Mình ơi, em nghĩ gì cứ nói ra, ý em sẽ là ý anh. — Vị quân nhân dũng cảm này có lý lắm, - thiếu phụ đáp; - ngài không thể nào nuôi nấng chú bé này được. — Thế thì sao? — Thì sao ư? Em sẽ là mẹ nó, chứ còn sao nữa. - Rồi hướng về phía nhà quí tộc, bà nói thêm: - Nếu một ngày nào đó ngài muốn lấy lại cậu con nuôi này, chúng tôi sẽ đau lòng mà trả lại ngài, nhưng chúng tôi sẽ tự an ủi dẫu rằng mất nó, vì nghĩ rằng từ đây được gần ngài, nó sẽ sung sướng hơn là ở dưới mái nhà tầm thường của một kẻ gác rừng nghèo khổ. — Lời của vợ tôi là một cam kết, - Gilbert nói tiếp, - còn về phần tôi, tôi thề coi sóc chú bé này và làm cha của nó. Thưa ngài kỵ sĩ, đây là bảo chứng cho lòng thành tín của tôi. Ông rút một chiếc bao tay ở thắt lưng ra, ném lên mặt bàn. Nhà quí tộc cũng ném một chiếc bao tay lên bàn, trả lời: — Thành tín đáp lại thành tín, bao tay đền lại bao tay. Bây giờ cần phải thỏa thuận về khoản tiền ăn ở của thằng bé. Nào, ông hãy cầm lấy số tiền này; hàng năm ông sẽ nhận được bằng ngần ấy. Rút từ phía dưới tấm áo ngắn ra một túi da nhỏ đựng đầy tiền vàng, nhà quí tộc cố gắng đặt túi đó vào tay người gác rừng. Nhưng ông ta từ chối không nhận. — Xin ngài hãy giữ lại số vàng này; bánh mì và những cái vuốt ve của Marguerite thì không bán đâu. Một lát lâu sau cái túi da nhỏ từ tay Gilbert được đưa trả lại nhà quí tộc. Cuối cùng người ta điều đình rồi đồng ý, theo đề nghị của Marguerite, là số tiền ăn ở được trả hàng năm cho đứa bé sẽ được để vào một nơi chắc chắn, để rồi sẽ trao lại cho nó khi đến tuổi trưởng thành. Sự việc đã được dàn xếp vừa lòng tất cả, mọi người chia tay nhau, đi ngủ. Rạng sáng hôm sau, Gilbert trở dậy, thèm thuồng ngắm những con ngựa của khách; Lincoln đang bận chải ngựa. Gilbert nói với người đầy tớ: — Con vật đẹp ơi là đẹp! Chẳng ai tin là chúng vừa mới rong ruổi suốt hai ngày trời, vì chúng tỏ ra còn mạnh mẽ lắm. Lạy Chúa! Chỉ có các ông hoàng mới được cưỡi những con tuấn mã như thế này, hẳn là chúng phải đáng giá cả khối bạc to sụ như hai con ngựa của ta. Nhưng mà ta đã quên khuấy mất chúng, những bạn đồng hành khốn khổ này! Máng cỏ của chúng chắc là trống không. Thế rồi Gilbert bước vào chuồng ngựa. Chuồng vắng tanh vắng ngắt. — Sao thế này, chúng không còn ở đây. Ôi! Lincoln ơi, mày đã dắt ngựa ra đồng cho ăn cỏ phải không? — Thưa ông chủ, không. — Thực lạ lùng quá, - Gilbert nói lẩm bẩm; rồi xúc động vì một dự cảm thầm kín, ông chạy xông vào phòng của Ritson. Ritson không có mặt tại đây. Nhưng có lẽ cậu ta đã đi đánh thức ngài quí tộc, Gilbert bụng bảo dạ như vậy trong khi bước sang phòng của vị kỵ sĩ. Phòng này vắng tanh. Marguerite bế thằng bé mồ côi xuất hiện. Gilbert , kêu lên: — Mình ơi, ngựa của ta biến mất rồi! — Làm sao lại có thể thế được! … — Họ đã cưỡi ngựa của ta đi, mà bỏ ngựa họ lại cho chúng ta. — Nhưng vì sao họ lại bỏ ta mà ra đi như vậy kia chứ? — Hãy đoán xem, Maggie ạ, anh chẳng biết gì cả về chuyện này. — Có lẽ họ muốn giấu không cho ai biết họ đi hướng nào. — Thế thì có lẽ họ đã làm điều chi xấu xa phải tự trách mình chăng? — Họ không muốn cho ta biết trước họ lấy ngựa ta thế cho ngựa mệt lử của họ. — Không phải thế đâu: không ai cho là ngựa của họ đã đi tám ngày, vì sáng nay chúng còn tỏ ra lanh lẹ, mạnh mẽ lắm. — Kỳ lạ quá! Thôi đừng nghĩ đến nữa! Nào, hãy ngắm xem thằng bé xinh đẹp biết bao, đang cười kia kìa. Hãy hôn nó đi. — Rất có thể là vị quí tộc không quen biết đó vì muốn đền ơn ta nên đã đổi hai con ngựa đáng giá của ông ta lấy hai con ngựa già khọm của mình. — Có lẽ thế; vì sợ mình từ chối, ông ta đã ra đi trong lúc mình còn ngủ. — Ừ! Nếu quả là như vậy, tôi xin hết lòng cảm tạ ông ta; nhưng tôi chẳng hài lòng về cậu Ritson chút nào, cậu ta phải chào mình mới phải. — Ồ! Thế ra anh không biết, từ khi cô Annette, em gái khốn khổ của anh, vợ chưa cưới của cậu ta, chết đi, Ritson xa lánh vùng này hay sao? Cái cảnh hạnh phúc của vợ chồng mình sẽ gợi lại nỗi khổ của cậu ta. Gilbert thở dài thườn thượt đáp: — Em nói đúng. Annette đáng thương! Marguerite nói tiếp: — Trong vụ này phiền nhất là chúng ta không có cả họ tên, lẫn địa chỉ của vị bảo hộ thằng bé đó. Nếu nó bệnh, thì ta biết báo cho ai? Còn nó nữa, chúng ta sẽ gọi làm sao đây? — Hãy chọn tên cho nó, Marguerite ạ. — Anh hãy tự mình chọn lấy đi, Gilbert; nó là con trai, thì việc này là thuộc phần anh. — Ừ! Nếu em thích, chúng ta sẽ cho nó tên của người anh mà anh đã rất yêu mến; anh không thể nghĩ đến Annette mà không tưởng nhớ đến anh Robin bất hạnh. — Được rồi, thế là nó được đặt tên, và đây là thằng Robin dễ thương của chúng mình! Marguerite vừa nói to vừa phủ đầy những nụ hôn lên mặt đứa bé, nó cười với bà ta như thể bà Marguerite hiền hòa kia là mẹ sinh ra nó. Như vậy là đứa trẻ mồ côi ấy được đặt tên là Robin Head. Sau này, không hiểu vì sao, tiếng Head được đổi thành Hood, và đứa bé xa lạ này lừng lẫy tiếng tăm dưới cái tên Robin Hood. Một thứ tiền tệ xưa của nước Anh. Mời các bạn đón đọc Robin Hood Chúa Trộm Oai Hùng của tác giả Alexandre Dumas & Cao Xuân Hạo (dịch) & Trần Hoàng Ly (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Một phát một mạng - Lee Child
Tên ebook: Một phát một mạng (full prc, pdf, epub) Tác giả:  Lee Child   Thể loại: Best seller, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Tên gốc:  Jack Reacher   Dịch giả: Nguyễn Tuệ Đan   Nhà xuất bản: Văn hóa Sài Gòn năm 2008   Nguồn: e-thuvien.com   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Một Phát Một Mạng Giới Thiệu: Sự xuất hiện của nhân vật người hùng Jack Reacher đủ khiến cánh đàn ông ghen tỵ muốn được như anh, còn phụ nữ phải thầm nhớ, trộm thương. Đó là người vừa dạn dày chinh chiến, vừa quyến rũ và động lòng trắc ẩn, dám sống theo chuẩn đạo đức của riêng mình. Và người anh hùng ấy đây: Jack Reacher. Trong hồ sơ của tác giả, "anh cao 1m95 với các chỉ số: nặng 99 -112 kg, vòng ngực 127 cm. Địa chỉ xác định gần nhất: không biết. Không có bằng lái xe; phúc lợi liên bang; báo cáo thuế; ảnh giấy tờ tùy thân; những người lệ thuộc…". Chung mô típ với kiểu mẫu anh hùng tung hoành ngang dọc. Đẹp trai. Có sức hấp dẫn mạnh mẽ với phái nữ. Dũng cảm, sẵn sàng lao vào nơi nguy hiểm nhất. Cứng đầu, dám liều lĩnh với chính mạng sống của mình để bảo vệ lẽ phải. Đa tình, đi tới đâu cũng có những cô nàng say như điếu đổ, và trong cuốn sách này, đó là một nữ tướng trong quân đội và một phát thanh viên xinh đẹp của đài truyền hình… Sức hút mới của Jack Reacher là sự tồn tại như vô hình của anh giữa nước Mỹ ồn ào, náo nhiệt. Anh thoắt ẩn, thoắt hiện, chế giễu cả lực lượng an ninh quốc gia lẫn băng đảng tinh quái của The Zec, một lão già ham sống hơn bất cứ thứ gì trên đời. Hầu như lúc nào cũng thế, bộ quần áo mới mua mặc trên người cùng đôi giày thuyền không gây tiếng động là hành trang cồng kềnh nhất của Reacher. Jack Reacher tồn tại giữa những cái tên của các vận động viên bóng chày nổi tiếng của đội Yankee, tới những nơi cần mình và theo đuổi những mục tiêu mà anh cho là nhất thiết phải đưa ra ánh sáng. Vừa mang vẻ đẹp của một người hùng phong trần cổ điển, vừa có màu sắc mới mẻ, hiện đại,  Lee Child đã mang đến một thần tượng mới đủ làm nên hiện tượng best-seller trinh thám nổi tiếng trên hàng chục quốc gia. Tờ Sunday Telegraph nhận xét: “Jack Reacher là một người hùng theo lối miền Tây hoang dã xưa: một kẻ độc hành không biết sợ và đầy năng lực, sống theo chuẩn đạo đức của riêng mình và tự hào chưa từng giết kẻ nào không đáng chết”. Tác giả Lee Child Chi tiết là thứ  Lee Child chơi trò tung hứng để ám ảnh các độc giả của mình. Với vụ án mạng khủng khiếp: 5 người chết cùng một lúc ở đoạn giao thông thắt nút “cổ chai”, lực lượng an ninh nhanh chóng xác định dấu vết thủ phạm với đủ chứng cứ rõ ràng, đủ đưa James Barr vào tù với mức án tử hình đợi sẵn. Nhưng với con mắt tinh tường của Jack Reacher, vụ án quá hoàn hảo này được gỡ tung ra để chắp nối lại từ những điều nhỏ nhặt nhất. Bắt đầu từ không một manh mối, những dấu vết khác dần dần được lộ diện ở mức độ kiềm chế, đủ lôi khán giả hồi hộp lật giở hơn 500 trang sách một cách háo hức, say mê. Những cái thắt nút, mở nút tạo nên tiết tấu tinh tế, như một thứ nhạc điệu riêng cho cuốn sách trinh thám này. Điểm xuyết trong đó phải kể tới những câu văn ngắn gọn, không quá màu mè, cho dù đó là những dòng kể về cuộc gặp lại giữa Reacher và vị nữ tướng Hutton trong một căn phòng ở khách sạn. Giọng điệu kể chuyện luôn được chú ý tiết chế, nhằm tạo nên một diễn biến hoàn toàn khách quan, gieo vào tâm lý người đọc những hoài nghi xáo trộn về những dự đoán cho phần tiếp nối. Các đối thoại ngắn đầy sinh động, nêu bật tính cách của các nhân vật. Chẳng hạn như khi Reacher đối diện với kẻ thù lăm lăm tay súng, anh chỉ thủng thẳng nói: “Tao sẽ giúp mày, tao đếm đến ba, rồi mày siết cò”, thể hiện tâm lý “tưng tửng” của một kẻ luôn ngạo nghễ nắm phần chiến thắng. Một Phát Một Mạng là cuốn thứ 9 trong series về Jack Reacher và được đánh giá là cuốn best-seller trinh thám nổi tiếng nhất của  Lee Child. Tác phẩm đã được bán bản quyền cho 39 quốc gia. Mời các bạn đón đọc Một Phát Một Mạng của tác giả Lee Child.
Yêu nhầm Chị Hai...được nhầm Em gái - Leo Aslan
Tên ebook: Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái (prc, pdf, epub) Tác giả:  Leo Aslan   Thể loại: Lãng mạn, Tiểu thuyết, Tình cảm, Văn học Việt Nam   NXB liên kết : Hội Nhà Văn   Đơn vị phát hành: Công ty cổ phần sách Văn Việt   Thời gian xuất bản: 20/06/2012   Khổ sách: 14.5 x 20.5cm   Số trang: 420 trang   Giá bìa: 88.000 Đ     Nguồn: motsach.info   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook Yêu nhầm chị Hai...được nhầm Em gái Giới Thiệu: Tiểu thuyết Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái được đánh giá là cuốn sách văn học mạng viết về tình yêu tuổi học trò trong sáng và có sức hấp dẫn nhất từ nhiều năm trở lại đây, vô tình cũng đã trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều văn sỹ trẻ chấp bút phổ thơ cho truyện. Với gần 6 triệu lượt xem online trước khi được xuất bản, hơn 40.000 comment trong VozForum chỉ trong vòng 3 tháng, hơn 300 các forum cũng như website khác đăng tải lại, “ Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái” với văn phong dí dỏm hài hước nhưng cũng không kém phần trong sáng và lãng mạn, đã thực sự trở thành một hiện tượng văn học mạng với sức thu hút khó cưỡng lại đối với mọi người. Tác phẩm có tên gốc “Kưa nhầm chị hai… được nhầm em gái”, sau được tác giả  Leo Aslan chuyển thành “ Têu nhầm chị hai... được nhầm em gái”. Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái kể về những kỉ niệm học trò trong sáng của ba nhân vật chính: Trí Nam, Tiểu Mai và Khả Vy, cùng những bạn đồng lớp khác. Hồn nhiên và ngây thơ với những xúc cảm chân thật của lứa tuổi mới lớn không khoa trương, không các tình tiết gây sốc hay scandal mà chỉ đơn giản là những tình tiết hết sức đời thường của thời học trò với những mối quan hệ bạn bè, gia đình, thầy cô và xã hội. Dưới ngòi bút của  Leo Aslan, tuổi học trò của chúng ta hiện lên một cách chân thực, như đang trở về thời cắp sách đến trường, hồn nhiên vô tư không toan tính mà vẫn trở nên cuốn hút lạ thường. Cơ sự chỉ vì niềm đam mê với quả bóng tròn, vào một ngày mùa hè năm lớp 9, Trí Nam đã gặp được Tiểu Mai sau cú sút bóng mà cậu chàng gọi là“ huyền thoại”, bởi vì quả bóng không nhắm hướng khung thành mà bay thẳng vào hồ nước làm ướt sũng cô bé Tiểu Mai xinh đẹp, kiêu kỳ đang đứng cạnh đó, sau khi đã làm vỡ bóng đèn tròng trên cổng nhà nàng. Lẽ dĩ nhiên là Nam được Tiểu Mai trả lại quả bóng sau một hồi xin xỏ, bằng một nụ cười duyên dáng à cú ném bóng tông thẳng vào mặt Trí Nam. Ngờ đâu cơ duyên xảo hợp, quả đất vốn tròn nên đi một vòng lại gặp nguời quen, vào cấp 3 Tiểu Mai được xếp học chung một lớp với Nam. Bao nhiêu dự tính của cậu ta cho kế hoạch “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” đang được chuẩn bị ráo riết để chinh phục Tiểu Mai thì sự đời vốn chẳng thể nào lường trước được, khi mà ông trời lại sắp xếp thêm cho bí thư 10A1 nổi tiếng xinh xắn dễ thương trong trường, Khả Vy, tuy không ném bóng vào mặt Nam như Tiểu Mai, mà lại ném…những ánh nhìn hút hồn liên tục vào một cậu con trai suốt ngày cứ đần mặt ra vì con gái. Khiến cho Namlúc nào cũng lâm vào thế “bối thuỷ trước mặt là địch sau lưng là sông”, tiến tới tiếp cận Tiểu Mai cũng không được mà lùi lại sánh bước với Khả Vy cũng không xong. Không giật gân về các tình hình nóng bỏng của xã hội, không lợi dụng những yếu tố câu khách ngoài lề như “ Nhật kí son môi “ hay “ Sợi xích “ đầy tai tiếng và scandal, một câu chuyện xoay quanh các nhân vật ở lứa tuổi học trò như “ Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái” vẫn thu hút cực kỳ đông đảo người đọc thưởng thức và cảm nhận. Không phải là người khởi xướng dòng văn học mạng Việt Nam vốn đã đóng cọc, cũng không phải là tác phẩm văn học mạng đầu tiên được xuất bản thành sách hay có một lịch sử dày đặc những tác phẩm văn học được xuất bản, càng không phải là cây viết độc quyền trong thế giới Văn Học Mạng bao la, khổng lồ và vô tận, nhưng  Leo Aslan lại là tác giả đã thu hút nhiều bạn đọc nhất trong một thời gian ngắn ở thời điểm hiện nay vì độ trong sáng, hài hước của tác phẩm. Chỉ vẻn vẹn 2 tháng sau khi “ Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái” viết được khoảng 130 chương, đã có hơn 170 vạn lượt xem và đến thời điểm này con số người xem đã tăng lên gấp đôi. Dù còn rất trẻ chưa có quá nhiều kinh nghiệm như các bậc đi trước trong lĩnh vực Văn học mạng, thậm chí là câu chuyện hiện vẫn đang được viết tiếp phần 2, phần 3, nhưng  Leo Aslan vẫn được cộng đồng mạng cả nước và được đông đảo độc giả đón nhận. Mời các bạn đón đọc  Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái của tác giả Leo Aslan.
Điệu Nhảy Với Tử Thần - Sherrilyn Kenyon
Điệu Nhảy Với Tử Thần - Phần 3: Bộ Thợ Săn Đêm Lấy bối cảnh đen tối hơn cả trong phần hai Gặp lại kiếp này, chúng ta cùng di chuyển từ khu phố Pháp ở New Orleans về vùng hoang dã hẻo lánh Alaska, phần 3 series Thợ săn đêm xoay quanh những chàng thợ săn nóng bỏng mà bất tử như ma cà rồng chuyên bảo vệ loài người khỏi những ác quỷ săn linh hồn. Trong Điệu Nhảy Với Tử Thần, chúng ta cùng gặp Zarek, chàng thợ săn khó tính nhất trong số các thợ săn đêm. Ẩn dưới thân hình vạm vỡ, bảnh bao ấy là tâm hồn tổn thương cực độ bởi kiếp trước chàng sống với thân phận một nô lệ La Mã. Zarek cay nghiệt bị tất cả mọi người sợ hãi và xa lánh, kể cả vị nữ thần đã biến đổi chàng. Giờ số phận chàng nằm trong sự định đoạt của nữ thần Astrid lãnh cảm-em gái của ba thần Số mệnh, người sẽ phán quyết xem liệu rằng chín trăm năm cô độc có khiến Zarek trở nên hung hiểm tới mức không thể không khoan thứ. Để hoàn thành nhiệm vụ, nàng đã đẩy Zarek tới những giới hạn chịu đựng cuối cùng của mình. Cùng lúc đó, Sasha, người sói đóng giả vật cưng của Astrid đi theo bảo vệ nàng, mang lại cho chúng ta những cuộc đấu võ mồm "thần giao cách cảm" đầy hóm hỉnh như làm dịu đi bầu không khí căng thẳng giữa Zarek và Astrid.Những đoạn hội thoại đậm chất tiếng lóng của Kenyon cũng làm câu chuyện thêm phần hứng thú. Gặp lại kiếp này hẳn sẽ khiến khán giả phải thích thú với mô típ anh hùng “hư hỏng” và Buffy-nàng dũng sĩ diệt ma cà rồng. *** Quan điểm của Zarek: Thợ săn đêm: Là một người canh gác không có linh hồn, kẻ đứng giữa loài người và các thế lực đe dọa đến sự tồn tại của con người. Phải, điều duy nhất tôi có được khi đảm trách ‘Nhiệm vụ thiêng liêng’ đó là sự bất tử và cô độc Điên rồ: Nhiều người cho rằng nguyên nhân khiến tôi rơi vào tình trạng này là do tôi đã chịu đựng sự cô độc trong suốt một khoảng thời gian quá dài. Nhưng tôi không chịu đựng sự điên rồ của mình _ tôi tận hưởng mỗi giây phút của nó. Tin tưởng: Tôi không tin bất cứ ai ... kể cả bản thân tôi. Điều duy nhất tôi tin tưởng là khả năng làm những điều sai trái trong mọi tình huống của bản thân và gây thương tổn cho những kẻ ngán đường tôi. Sự thật: Tôi cam chịu kiếp sống là một tên nô lệ người La mã, và 900 năm tiếp theo sống như một Thợ săn đêm bị đày ải. Bây giờ, tôi đã quá mệt mỏi vì phải cam chịu. Tôi chỉ muốn biết một sự thật, chuyện gì đã xảy ra vào cái đêm tôi bị đi đày_Tôi không còn gì để mất, cũng không có gì để đấu tranh.Astrid (Trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là ngôi sao):Một người phụ nữ đặc biệt, người có thể nhìn thấy rõ sự thật. Dũng cảm và mạnh mẽ, cô ấy là ánh sáng trong đêm đen. Cô ấy chạm vào tôi và tôi run rẩy. Cô ấy mỉm cười và trái tim lạnh giá của tôi tan chảy. Zarek: Họ nói ngay cả người đàn ông đáng nguyền rủa nhất cũng có thể được tha thứ. Tôi chưa bao giờ tin vào điều đó cho đến cái đêm mà Astrid đã mở cánh cửa của cô cho tôi và làm cho con quái vật hung ác này muốn trở lại làm người. Làm cho tôi muốn yêu và được yêu. Nhưng làm sao một tên nô lệ cũ, người đã bán linh hồn cho một nữ thần Hy Lạp có thể mơ tưởng chạm tới, nắm giữ một ngôi sao rực rỡ như vậy? *** Là tác giả có sách bán chạy nhất trên bảng xếp hạng của tờ New York Times, Sherrilyn Kenyon rất tự hảo với nguồn gốc Cherokee (người bản địa châu Mỹ) pha trộn của mình và cuộc sống với những cuộc phiêu lưu đầy cảm hứng. Hiện bà sống cùng chồng và ba con trai, một đàn thú cưng và một bộ sưu tập kiếm. Trong những lúc rảnh rỗi, bà thường ngồi lì trước máy tính để chơi cùng những người bạn tưởng tượng của mình. Với hơn ba mươi triệu bản sách in đã bán tại hơn một trăm quốc gia, Sherrilyn chắc chắn có rất nhiều bạn bè khắp năm châu. Sách của bà thường chiếm vị trí số một các bảng xếp hạng. Tác giả đặc biệt ăn khách này tiếp tục thống trị các thể loại tiểu thuyết. Hiện tại bà đang theo đuổi các sê-ri: Thợ săn đêm, The League, Chronicles of Nick và Beladors. Từ năm 2004, bà đã đưa hơn 80 đầu tiểu thuyết lên vị trí top ten của tờ New York Times ở mọi thể loại, bao gồm cả truyện tranh. “Ngòi bút của Kenyon đầy sức sống, giàu sức châm biếm, gợi tả và khơi lên trí tưởng tượng đến bất tận.” - Trích tờ Boston Globe Trọn bộ series Thợ săn đêm (Dark Hunter): -  Sự Khởi Đầu (The Begining) -  Đêm khoái lạc (Night Pleasures) -  Gặp lại kiếp này (Night Embrace) -  Điệu múa với tử thần (Dance with the Devil) -  Kiss of the night -  Night Play  Mời các bạn đón đọc Điệu Nhảy Với Tử Thần của tác giả  Sherrilyn Kenyon.
Frankenstein (Tiếng Việt)
Tên ebook: Frankenstein (full prc, pdf, epub) Tác giả: Mary Shelly Thể loại: Giả tưởng, Khoa học, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây Dịch giả: ninhpig Nguồn: e-thuvien.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook Frankenstein - Mary Shelly Giới thiệu:  Victor Frankenstein! Người phát minh, nhà khoa học đáng nguyền rủa! Mười lăm tuổi, anh chứng kiến trận sấm sét kinh hoàng thiêu rụi một cây sồi. Số phận anh được vạch sẵn từ đó… Sau nhiều năm miệt mài nghiên cứu, anh đã nhào nặn ra một sự sống từ những vật liệu “sơ cấp”. Một sinh vật khủng khiếp được thai nghén từ những phần khác nhau của xác chết vào một đêm kinh hoàng. Sản phẩm của Frankenstein! Một con quái vật! Gớm ghiếc, chưa hoàn thiện nhưng được trang bị sức mạnh siêu phàm và ý thức về nỗi cô đơn của mình. Từ thân phận lẽ ra là nô lệ, hắn trở thành ông chủ, quay lại trả thù chính người tạo ra mình. Hắn cần một sinh vật giống cái giống mình để cùng chung sống và trao đổi những tình cảm cần thiết cho sự tồn tại. Đối với Frankenstein, địa ngục mới chỉ bắt đầu… Thai nghén từ một cơn ác mộng và được viết ra khi tác giả của nó mới mười tám tuổi, Frankenstein là một câu chuyện gây ám ảnh sâu sắc. Câu chuyện về tạo vật gớm guốc này đã gây sửng sốt, kinh hoàng và thích thú cho người đọc bao thế hệ kể từ lần xuất bản đầu tiên vào năm 1818. Cuốn sách được xếp vào hàng kinh điển, đồng thời giành cho mình vị trí như một trong những tác phẩm tiên phong trong thể loại tiểu thuyết khoa học giả tưởng hiện đại. Tác giả Mary Shelly:  Mary Wollstonecraft Shelley (30 tháng 8 năm 1797 – 1 tháng 2 năm 1851) là nữ nhà văn Anh, bà nổi tiếng thế giới vì là tác giả của tiểu thuyết nổi tiếng: - Frankenstein,  - The Modern Prometheus. ... Mời các bạn đón đọc Frankenstein của tác giả  Mary Shelly.