Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bậc Thầy Của Nghệ Thuật Giao Tiếp (Dale Carnegie)

MỤC LỤC

LỜI MỞ ĐẦU...5

CHƯƠNG 1: KHIẾN ĐỐI PHƯƠNG VUI VẺ

TRÒ CHUYỆN VỚI BẠN...16

CHƯƠNG 2: NỖ LỰC KHIẾN ĐỐI Tìm mua: Bậc Thầy Của Nghệ Thuật Giao Tiếp TiKi Lazada Shopee

PHƯƠNG NHÌN NHẬN SỰ VIỆC MỘT

CÁCH KHÁCH QUAN..327

CHƯƠNG 3: GIÚP ĐỐI PHƯƠNG THAY

ĐỔI NHẬN THỨC.456

LỜI MỞ ĐẦU

Dale Carnegie là bậc thầy nhân sinh vĩ đại của thế kỷ XX. Nửa thế kỷ trở lại đây, danh tiếng của ông ngày càng được nhiều người biết đến. Từ phương Tây sang phương Đông, các tác phẩm của Dale Carnegie được dịch ra mười thứ tiếng, gần như bất kỳ ngữ hệ nào cũng có những bản dịch sách của ông. Vì thế ông được coi là tác giả có lượng sách bán chạy lớn thứ hai trong lịch sử xuất bản nhân loại. Tờ Timecủa Mỹ từng viết: “Có lẽ ngoài Nữ thần Tự do, ông chính là biểu tượng của nước Mỹ”.

Từ một đứa trẻ nông thôn trở thành một danh nhân nổi tiếng thế giới, dựa vào đâu mà được như vậy? Đó là vấn đề khiến nhiều người suy nghĩ. Cho dù “Thất bại là mẹ thành công”, nhưng ai chẳng hy vọng tìm ra bí quyết thành công để có thể thuận lợi đoạt được vòng nguyệt quế?

Thành công của Carnegie được lý giải là dựa vào việc ông có cách đối nhân xử thế sâu sắc hơn người, trí tuệ vượt bậc; tư tưởng quản lý bất hủ, mẫn tiệp nhanh nhạy; nghệ thuật ngôn ngữ giao tiếp phong phú, hàm súc. Dựa vào thành công và tư tưởng của ông, chúng ta có thể chắt lọc được tinh hoa trong đó. Suy nghĩ một cách sâu sắc, chúng ta sẽ thấy được phong thái và trí tuệ của bậc thầy nhân sinh, vị thần trí tuệ, kỳ tài kinh doanh, bậc thầy ngôn ngữ này, để từ đó có thể lĩnh hội được nghệ thuật thành công bất hủ của ông. Tin rằng điều này chắc chắn rất có ích đối với bạn.

Dale Carnegie là một cao thủ trong kinh doanh. Trên đời, điều con người khó lý giải nhất chính là “đứng soi gương nhưng lại nhìn thấy kẻ trong gương không phải mình mà là một người khác”. Bạn có nhận ra bản thân mình không? Bạn có nhân sinh quan của riêng mình không? Bạn có thể tạo lập và sống cuộc đời tự chủ không?

Trong cuộc sống có quá nhiều điều không được như ý, có khi những bất hạnh sẽ phát sinh ở xung quanh, thậm chí là giáng xuống đầu bạn. Có lẽ bạn sẽ cảm thấy mình nản lòng thoái chí, sống không có mục đích. Dale Carnegie chính là vị cứu tinh, người dẫn dắt cho những người gặp khó khăn, thất bại. Carnegie đã tiếp cận cuộc sống với cái nhìn tinh tế và sâu rộng về mọi mặt, tiến hành thay đổi ngay trong quá trình sinh tồn, trưởng thành và phát triển để hạn chế bớt những sự việc đáng tiếc của nhân loại. Tư tưởng của Dale Carnegie giúp ta nhận ra và vượt qua chính mình.

Dale Carnegie là một vị thần trí tuệ. Tuy không bàn về vũ trụ rộng lớn vĩ đại nhưng ông biết gợi mở trí tuệ của mình và người khác, tư tưởng của ông chính là một cẩm nang về trí tuệ. Con người học tập và làm việc trong cuộc sống này luôn thể hiện và vận dụng trí tuệ nhưng nhiều khi lại không chú tâm, thậm chí có thể cảm thấy lực bất tòng tâm. Carnegie nhận ra tiềm năng của con người là không giới hạn, mấu chốt là phải biết cách gợi mở và vận dụng nó. Ông đã đưa ra chính những biểu hiện về trí tuệ trong cách cư xử, sinh hoạt và làm việc thường ngày của mình để giải thích một cách toàn diện nhất về điều này cho người đời sau.

Dale Carnegie là một kỳ tài trong quản lý kinh doanh. Quan niệm của ông về quản lý được cả thế giới công nhận.

Những tư tưởng của ông về tự quản lý, quản lý công khai, quản lý tiêu thụ, cách dùng người đều được coi là xuất sắc.

Những kinh nghiệm quản lý phong phú tích lũy trong cuộc sống sinh nhai cả đời ông chính là lời giáo huấn đáng để chúng ta tham khảo, mở ra cánh cửa rộng lớn trên con đường bước vào sự nghiệp kinh doanh.

Nghệ thuật và tài năng kinh doanh xuất chúng của ông khiến mỗi một thành công đều khiến nhân loại hướng về.

Dale Carnegie trở thành biểu tượng của chủ nghĩa hoàn mỹ trong giới quản lý trên thế giới, nhận được sự sùng bái và ngưỡng mộ của nhân loại. Dale Carnegie còn là một bậc thầy về ngôn ngữ. Trong thời đại internet hiện nay, phương thức quan hệ quốc tế biến đổi rất nhanh chóng, mỗi một cá nhân với xuất thân, tính cách, sở thích khác nhau, trong cuộc sống hay trên thương trường,

10 chính trường đều cần có tài ăn nói và khả năng thuyết phục... Nhờ vậy mới có được sự coi trọng từ cấp trên và đồng nghiệp, sự yêu mến của cấp dưới, sự tin tưởng của khách hàng, có được tình yêu cũng như tình bạn tốt đẹp. Có thể diễn đạt một cách rõ ràng, ngắn gọn để thuyết phục người khác trong một thời gian ngắn hay không, đó chính là vấn đề mấu chốt dẫn tới thành công.

Dòng sông lịch sử chảy cuồn cuộn, chôn vùi bao kẻ thành bại được mất với bao buồn vui, hoan lạc, bi thương. Nhiều kẻ đến tuổi xế chiều quay đầu nhìn lại không ngăn nổi tiếng thở dài “Nếu được sống thêm một lần, tôi tuyệt đối không lặp lại những thất bại đó”. Kỳ thực, thất bại và thành công nhiều khi chỉ cách nhau trong gang tấc, thay đổi trong chớp mắt mà thôi. Dale Carnegie muốn chúng ta kiên trì tin tưởng, thành công đang cách ta không xa, thất bại trong đời có thể tránh được. Trên đời không có thất bại tuyệt đối.

Trên thế giới, mỗi người đều có chỗ đứng của riêng mình, đó chính là cái gọi là “Trời sinh ra ta, ắt có lý do để ta tồn tại”. Qua việc nghiên cứu các sách về thành công của Dale Carnegie, bạn có thể phát hiện mỗi người đều có cơ hội thành công, mấu chốt là ở thực tế thành tựu trong cuộc đời, chính như Dale Carnegie đã từng nói: “Một trăm lần suy nghĩ không bằng một lần hành động”.

Bạn có thể lựa chọn cuộc đời tốt hơn hay không? Câu trả lời là bạn có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình. Thế bạn có thể kiểm soát được bản thân để không trở thành cái máy sinh tồn chỉ biết lặp đi lặp lại những hành động nhàm chán hay không? Rõ ràng ai cũng đều có trí tuệ, đều muốn thể hiện trí tuệ của mình vượt qua kẻ khác. Vậy bạn có thể nắm giữ và nâng cao trí tuệ của mình bằng cách nào? Câu trả lời chính là “Quản lý sẽ khiến công việc và cuộc sống được trật tự hóa”. Vậy bạn có muốn biết cách quản lý không? Hiếm ai lại không muốn có được sự nghiệp kinh doanh vĩ đại như của Dale Carnegie.

Ngôn ngữ của thành công giống như sự dao động của quả lắc đồng hồ, nó được coi là phương thức hài hòa để dẫn dắt đối phương tự nguyện tự giác đi theo.

Tại sao bạn lại không phát huy công dụng to lớn nhất của ngôn ngữ một cách hữu hiệu? Mấu chốt làm nên thành công không phải ở xuất thân, trình độ giáo dục, nền tảng kinh tế, mà đó là tính cẩn thận, thực tế, dũng cảm hướng về phía trước. Hãy dùng ngôn ngữ, trí tuệ, suy nghĩ và tư tưởng quản lý của bạn để làm nên cuộc đời vĩ đại.

Cuốn sách này không chỉ bàn về chiến thuật và đạo lý trong nghệ thuật thành công của Dale Carnegie mà còn hàm chứa tinh hoa tư tưởng cuộc đời ông. Nó có giá trị tham khảo lớn đối với những ai muốn khiêu chiến với cuộc đời, đạt tới thành công, nâng cao bản thân.

Tổng thống Nga Putin đã nói: “Một người chỉ cần không hạ thấp bản thân mình thì không một thế lực nào có thể đánh bại”. Vậy bây giờ chúng ta hãy bắt đầu cuộc đời vĩ đại thôi nào!Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Dale Carnegie":Quẳng Đi Gánh Lo Và Vui SốngBậc Thầy Của Nghệ Thuật Giao TiếpTâm Lý Vợ ChồngChiến Thắng Nỗi Lo Và Sự Căng ThẳngBằng Hữu Chi GiaoTrở Thành Người Lãnh Đạo Hiệu QuảNghệ Thuật Nói Trước Công ChúngQuẳng Gánh Lo Đi Và Vui SốngThay Đổi Để Thành CôngĐứng Dậy Lần NữaLợi Thế Bán Hàng

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bậc Thầy Của Nghệ Thuật Giao Tiếp PDF của tác giả Dale Carnegie nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Lối Sống Tối Giản Của Người Nhật
Lối Sống Tối Giản Của Người NhậtLối sống tối giản là cách sống cắt giảm vật dụng xuống còn mức tối thiểu. Và cùng với cuộc sống ít đồ đạc, ta có thể để tâm nhiều hơn tới hạnh phúc, đó chính là chủ đề của cuốn sách này. Chẳng có ai từ khi sinh ra đã có tài sản, đồ đạc gì trong tay. Vậy nên bất cứ ai khi mới chào đời đều là những người sống tối giản. Cứ mỗi lần bạn sở hữu trong tay những đồ dùng hơn mức cần thiết là một lần bạn lấy mất tự do của chính mình. Giá trị bản thân chúng ta không đo bằng những đồ dùng mà chúng ta sở hữu. Những đồ dùng này chỉ cho chúng ta một chút cảm giác hạnh phúc nhất thời mà thôi. Mang theo những đồ dùng hơn mức cần thiết sẽ lấy hết thời gian, năng lượng của bạn. Khi nhận ra được điều đó, tức là bạn đã bắt đầu trở thành một người sống tối giản. Những người sống tối giản luôn cảm thấy vui vẻ, mới lạ mỗi ngày. Cái cảm giác này, tôi nghĩ bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được, dù bạn có phải là một người sống tối giản hay không, bởi bất cứ ai. Lối sống tối giản của người Nhật gồm có năm chương, trong đó, chương một, tác giả sẽ giới thiệu cho bạn lối sống tối giản là gì, đưa ra định nghĩa của anh về nó. Sau đó anh sẽ đưa ra lý do vì sao mình lại theo lối sống này sau nhiều năm sống trong căn phòng của bản thân. Chương hai tác giả sẽ đề cập đến tại sao sau ngần ấy năm, đồ đạc trong nhà lại chất nhiều đến thế. Những đồ đạc được tích tụ lại do thói quen hay nhu cầu của con người này mang ý nghĩa gì? Chương ba là những bí quyết để cắt giảm đồ đạc trong nhà. Tác giả sẽ đưa ra cho bạn những quy tắc cụ thể, những phương pháp để có thể giảm bớt đồ đạc trong nhà. Thêm vào đó cũng sẽ giới thiệu cho bạn danh sách bổ sung 15 điều cho những người muốn tối giản hơn nữa cùng với toa thuốc cho “căn bệnh muốn vứt bỏ”. Chương bốn, những thay đổi của chính tác giả sau khi dọn hết đồ đạc trong nhà. Kèm theo đó, anh còn phân tích và khảo sát thêm về các kết quả nghiên cứu tâm lý học. Cuối cùng chương năm, tiếp nối ý từ chương bốn, tác giả sẽ giải thích tại sao những thay đổi của bản thân lại dẫn đến “hạnh phúc”. Để hiểu sâu hơn về lối sống tối giản, bạn nên đọc hết từ chương một đến chương bốn. Tuy nhiên, bạn cũng có thể đọc riêng từng chương. Thậm chí chỉ cần đọc chương ba cũng có thể giúp bạn cắt giảm được đồ đạc của mình. Trong cuốn sách này, “lối sống tối giản” được hiểu là: 1) giới hạn tối thiểu cần thiết cho bản thân và 2) vứt bỏ tất cả mọi thứ trừ những thứ quan trọng. Và những người sống theo lối sống đó gọi là người sống tối giản.
Tôi Tự Học (Thu Giang)
TỰA Tôi còn nhớ một câu chuyện ngụ ngôn Ả Rập rất ngộ nghĩnh sau đây do văn sĩ Anatole France thuật lại: Có một nhà vua gọi các bậc trí giả trong nước, bảo tìm tòi và mang lại cho ông sự khôn ngoan. Các nhà bác học ấy sưu tầm tất cả sách vở hay nhất trong nước để chở đến cho nhà vua. Nhà vua đang bận vui chơi trong một yến tiệc nên không có ngày giờ đọc: “Nhiều quá! Làm sao đọc hết được? Suốt đời ta cũng không đọc hết. Các người hãy tuyển lại trong đống sách ấy những quyển nào hay nhất và cần thiết nhất thôi”. Các nhà bác học ngày đêm tuyển chọn, còn được một số sách hay nhất, bèn đem chở đến nhà vua. Bấy giờ, nhà vua đang mơ màng buồn ngủ, bèn bảo: “Vẫn còn nhiều quá! Các khanh cố gắng thêm lên, đọc lại thật kỹ các sách này và tóm tắt lại tinh hoa của nó, viết lại thành một quyển sách thôi, rồi ta sẽ đọc quyển ấy để thu thập sự hiểu biết của những bậc thông minh nhất thế giới từ cổ chí kim, có phải tiện hơn không?”. Các nhà bác học uyên thâm nhất cặm cụi cả năm trường mới rút đặng tinh hoa vào một bộ sách duy nhất. Lòng mừng khấp khởi, vị cao niên nhất trong các nhà thông thái ôm bộ sách quí ấy vào đền. Nhà vua cũng vẫn chê là còn dài dòng lắm: “Khanh hãy cố gắng rút tất cả tinh hoa bộ sách này làm thành một câu thôi, như thế ta chỉ học lấy câu ấy để biết được tất cả cái biết của con người từ xưa đến nay, trong khắp thiên hạ”. Nhà thông thái trở về, và sau một tháng trở vào đền, cầm theo câu tư tưởng chứa đựng tinh hoa tất cả sự hiểu biết của con người, viết trên một tấm lụa ngà: “Con người sinh ra, yếu đuối, trần truồng. Càng ngày càng lớn hơn, về sức mạnh cũng như về dục vọng, nhưng lòng tham muốn lại không bao giờ thỏa mãn. Rồi tàn tạ, rồi tiêu vong”. Tìm mua: Tôi Tự Học TiKi Lazada Shopee Nhà vua đang bận sửa soạn ra quân, tỏ vẻ giận dữ nói: “Điều ấy có gì mà phải nói. Ta đã biết dư rồi! Các anh toàn là bọn láo cả!” ❉❉❉ Câu chuyện này muốn nói gì thế? Theo Charles Baudoin, trong những ý kiến các trí giả xưa nay, ý kiến này của Alain có lẽ là đúng nhất: “Văn hóa là điều không thể truyền được mà cũng không thể tóm tắt lại được”. Tôi cũng nhìn nhận lối nhận xét trên đây của Alain là đúng. Như thế, sao lại còn viết ra quyển Tôi tự học để làm gì? Tự học là một nghệ thuật. Là nghệ thuật thì không thể truyền được. Trang Tử cũng có câu chuyện ngụ ngôn sau đây, gẫm rất là ý vị: “Hoàn công đọc sách ở trên lầu. Có người thợ mộc đang đẽo bánh xe ở nhà dưới, nghe tiếng đọc, bỏ tràng, đục, chạy lên thưa với nhà vua: - Cả dám hỏi nhà vua học những câu gì thế? Hoàn công nói: - Ta đọc những câu của Thánh nhân. - Thánh nhân hiện còn sống không? - Đã chết cả rồi? - Thế thì những câu nhà vua đọc chỉ là những cặn bã của cổ nhân đấy thôi. - À! Anh thợ! Ta đang đọc sách, sao dám được nghị luận. Hễ nói có lý thì ta tha, bằng không có lý ta bắt tội. Người thợ mộc nói: - Tôi xin cứ lấy việc tôi làm mà suy luận. Khi đẽo bánh xe, rộng, hẹp, vừa vặn, đúng mực thì thật là tự tâm tôi liệu mà nảy ra tay tôi làm, như đã có phép nhất định, chứ miệng tôi không thể nói ra được. Cái khéo ấy, tôi không thể dạy được cho con tôi, con tôi không thể học được của tôi. Bởi vậy, năm nay tôi đã bảy mươi tuổi rồi mà vẫn giữ nghề đẽo bánh xe. Người xưa đã chết thì cái hay của họ khó truyền lại được, tưởng cũng như đã chết cả rồi. Thế thì những câu nhà vua học, thực ra chỉ là những cặn bã của người xưa mà thôi”. Thật có đúng như lời của Alain đã nói: “Văn hóa là một cái gì không thể truyền, cũng không thể tóm tắt lại được”. ❉❉❉ Văn hóa tuy không thể truyền được cái hay nhưng có thể khêu gợi và giúp cho người ta đi đến chỗ hay. Cũng như nguyên tắc dạy vẽ, tuy không truyền lại được cái thiên tài của họa sĩ, nhưng cũng giúp cho người người có thể có được những lề lối làm việc để thành một nhà họa sĩ chân tài. ❉❉❉ Tác giả là người đã vất vả rất nhiều trong con đường học vấn. Trước đây, tác giả là người rất kém về trí nhớ, lại cũng kém cả thông minh và sức khỏe, sau khi ra trường cảm thấy mình bơ vơ, ngơ ngác trước con đường học vấn mênh mông. Thú thật, ở trường tác giả không học được gì hơn là những ý thức thông thường, nhưng không “tiêu hóa” được bao nhiêu. Là vì chương trình quá nặng mà thời gian “tiêu hóa” rất ngắn. Cho nên ra trường được vài năm thì dường như đã quên gần hết những gì mình đã học. Sở dĩ sau này có được chút ít học vấn, dù nông cạn đến đâu, cũng đều nhờ công phu tự học cả. Tác giả nhận thấy câu nói này của Gibbon rất đúng: “Mỗi người đều nhận được hai thứ giáo dục: một thứ do người khác truyền cho; một thứ, quan trọng hơn nhiều, do mình tự tạo lấy”. Đó là trường hợp của tác giả. Và, như bác sĩ Gustave Le Bon đã nói, tác giả cũng đã “dùng phần thứ hai của đời mình để đả phá những ảo vọng, những sai lầm và những nếp suy tưởng hẹp hòi lạc hậu mà mình đã hấp thụ được trong khoảng đời thứ nhất” của mình ở nhà trường.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Thu Giang":Óc Sáng SuốtThuật Tư TưởngTôi Tự HọcDịch Kinh Tường Giải (Di Cảo) - Quyển ThượngDịch Kinh Tường Giải (Di Cảo) - Quyển HạĐể Trở Thành Nhà VănMột Nghệ Thuật SốngĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Tôi Tự Học PDF của tác giả Thu Giang nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Mặc Kệ Thiên Hạ Sống Như Người Nhật
Mặc Kệ Thiên Hạ Sống Như Người NhậtCuốn sách gối đầu giường cho những người hay lo lắng, sợ hãi và luôn thấy mình kém may mắnDành cho những ai muốn được sống là chính mình, cuộc đời của mình, tuổi trẻ của mình.Đã đến lúc bạn nên dừng tìm kiếm sự an ủi ở người khác, hoặc chờ đợi sự giúp đỡ từ một ai đó. Bởi an ủi hay giúp đỡ về mặt cảm xúc đôi khi giống như con dao hai lưỡi. Nó có thể giúp bạn chống đỡ lo âu hay muộn phiền nhất thời, nhưng lại đẩy bạn chìm sâu hơn vào những cảm xúc tiêu cực đó. Giống như một đứa trẻ khi vấp ngã, bạn mong đợi một sự xoa dịu từ người lớn, mà quên mất rằng sự “hỗ trợ” ấy chỉ càng khiến bạn mãi chẳng thể nào “biết đi”.Và Mặc hệ thiên hạ, sống như người Nhật chính là cuốn sách dành cho những người muốn đi bằng chính đôi chân mình. Dành cho những người muốn gạt bỏ những nỗi sợ bởi chính tay mình, chứ không cầu cứu bất kì sự trợ giúp nào.Hãy thử sống một ngày “mặc kệ thiên hạ”, mặc kệ những lời nhận xét từ người khác. Hãy thử sống một ngày bạn cho phép mình từ bỏ, từ bỏ những thứ khó khăn, ngổn ngang lo lắng. Hãy thử sống một ngày bạn trân trọng mọi cung bậc cảm xúc bên trong con người bạn.“Nếu bạn có thể thẳng thắn đối diện với bản thân và từ bỏ những thứ đang giam cầm bạn, bạn sẽ trở thành con người có chính kiến, biết quý trọng hơn và đặt những cảm xúc của bản thân lên trên mọi ánh nhìn của người khác.”Mari Tamagawa khuyến khích mỗi người nên sống thật và ngưng phán xét bản thân. Thật lãng phí khi bạn để cuộc đời mình phải trải qua những tháng ngày khổ sở chỉ vì cái nhìn của người khác. Cũng đừng tin vào những “chiếc phao” cứu cánh mà bạn nhầm tưởng rằng sẽ giúp mình rũ bỏ được mọi lo lắng. Tổn thương tâm lí, áp lực hay nỗi sợ… của bản thân, chúng ta phải đối mặt với nó, chiến đấu và tự chữa trị cho chính mình.Đã đến lúc bạn cần phải nói lời tạm biệt với cuộc sống đầy âu lo đang rút cạn năng lượng của bạn. Cuộc đời của bạn không thuộc về ai khác, cuộc đời của bạn thuộc về bạn. Tháng 3 này hãy để “Mặc kệ thiên hạ, sống như người Nhật” giúp bạn bắt đầu cuộc đời mới, cuộc đời mang tên chính mình.
Tôi Tự Học (Thu Giang)
TỰA Tôi còn nhớ một câu chuyện ngụ ngôn Ả Rập rất ngộ nghĩnh sau đây do văn sĩ Anatole France thuật lại: Có một nhà vua gọi các bậc trí giả trong nước, bảo tìm tòi và mang lại cho ông sự khôn ngoan. Các nhà bác học ấy sưu tầm tất cả sách vở hay nhất trong nước để chở đến cho nhà vua. Nhà vua đang bận vui chơi trong một yến tiệc nên không có ngày giờ đọc: “Nhiều quá! Làm sao đọc hết được? Suốt đời ta cũng không đọc hết. Các người hãy tuyển lại trong đống sách ấy những quyển nào hay nhất và cần thiết nhất thôi”. Các nhà bác học ngày đêm tuyển chọn, còn được một số sách hay nhất, bèn đem chở đến nhà vua. Bấy giờ, nhà vua đang mơ màng buồn ngủ, bèn bảo: “Vẫn còn nhiều quá! Các khanh cố gắng thêm lên, đọc lại thật kỹ các sách này và tóm tắt lại tinh hoa của nó, viết lại thành một quyển sách thôi, rồi ta sẽ đọc quyển ấy để thu thập sự hiểu biết của những bậc thông minh nhất thế giới từ cổ chí kim, có phải tiện hơn không?”. Các nhà bác học uyên thâm nhất cặm cụi cả năm trường mới rút đặng tinh hoa vào một bộ sách duy nhất. Lòng mừng khấp khởi, vị cao niên nhất trong các nhà thông thái ôm bộ sách quí ấy vào đền. Nhà vua cũng vẫn chê là còn dài dòng lắm: “Khanh hãy cố gắng rút tất cả tinh hoa bộ sách này làm thành một câu thôi, như thế ta chỉ học lấy câu ấy để biết được tất cả cái biết của con người từ xưa đến nay, trong khắp thiên hạ”. Nhà thông thái trở về, và sau một tháng trở vào đền, cầm theo câu tư tưởng chứa đựng tinh hoa tất cả sự hiểu biết của con người, viết trên một tấm lụa ngà: “Con người sinh ra, yếu đuối, trần truồng. Càng ngày càng lớn hơn, về sức mạnh cũng như về dục vọng, nhưng lòng tham muốn lại không bao giờ thỏa mãn. Rồi tàn tạ, rồi tiêu vong”. Tìm mua: Tôi Tự Học TiKi Lazada Shopee Nhà vua đang bận sửa soạn ra quân, tỏ vẻ giận dữ nói: “Điều ấy có gì mà phải nói. Ta đã biết dư rồi! Các anh toàn là bọn láo cả!” ❉❉❉ Câu chuyện này muốn nói gì thế? Theo Charles Baudoin, trong những ý kiến các trí giả xưa nay, ý kiến này của Alain có lẽ là đúng nhất: “Văn hóa là điều không thể truyền được mà cũng không thể tóm tắt lại được”. Tôi cũng nhìn nhận lối nhận xét trên đây của Alain là đúng. Như thế, sao lại còn viết ra quyển Tôi tự học để làm gì? Tự học là một nghệ thuật. Là nghệ thuật thì không thể truyền được. Trang Tử cũng có câu chuyện ngụ ngôn sau đây, gẫm rất là ý vị: “Hoàn công đọc sách ở trên lầu. Có người thợ mộc đang đẽo bánh xe ở nhà dưới, nghe tiếng đọc, bỏ tràng, đục, chạy lên thưa với nhà vua: - Cả dám hỏi nhà vua học những câu gì thế? Hoàn công nói: - Ta đọc những câu của Thánh nhân. - Thánh nhân hiện còn sống không? - Đã chết cả rồi? - Thế thì những câu nhà vua đọc chỉ là những cặn bã của cổ nhân đấy thôi. - À! Anh thợ! Ta đang đọc sách, sao dám được nghị luận. Hễ nói có lý thì ta tha, bằng không có lý ta bắt tội. Người thợ mộc nói: - Tôi xin cứ lấy việc tôi làm mà suy luận. Khi đẽo bánh xe, rộng, hẹp, vừa vặn, đúng mực thì thật là tự tâm tôi liệu mà nảy ra tay tôi làm, như đã có phép nhất định, chứ miệng tôi không thể nói ra được. Cái khéo ấy, tôi không thể dạy được cho con tôi, con tôi không thể học được của tôi. Bởi vậy, năm nay tôi đã bảy mươi tuổi rồi mà vẫn giữ nghề đẽo bánh xe. Người xưa đã chết thì cái hay của họ khó truyền lại được, tưởng cũng như đã chết cả rồi. Thế thì những câu nhà vua học, thực ra chỉ là những cặn bã của người xưa mà thôi”. Thật có đúng như lời của Alain đã nói: “Văn hóa là một cái gì không thể truyền, cũng không thể tóm tắt lại được”. ❉❉❉ Văn hóa tuy không thể truyền được cái hay nhưng có thể khêu gợi và giúp cho người ta đi đến chỗ hay. Cũng như nguyên tắc dạy vẽ, tuy không truyền lại được cái thiên tài của họa sĩ, nhưng cũng giúp cho người người có thể có được những lề lối làm việc để thành một nhà họa sĩ chân tài. ❉❉❉ Tác giả là người đã vất vả rất nhiều trong con đường học vấn. Trước đây, tác giả là người rất kém về trí nhớ, lại cũng kém cả thông minh và sức khỏe, sau khi ra trường cảm thấy mình bơ vơ, ngơ ngác trước con đường học vấn mênh mông. Thú thật, ở trường tác giả không học được gì hơn là những ý thức thông thường, nhưng không “tiêu hóa” được bao nhiêu. Là vì chương trình quá nặng mà thời gian “tiêu hóa” rất ngắn. Cho nên ra trường được vài năm thì dường như đã quên gần hết những gì mình đã học. Sở dĩ sau này có được chút ít học vấn, dù nông cạn đến đâu, cũng đều nhờ công phu tự học cả. Tác giả nhận thấy câu nói này của Gibbon rất đúng: “Mỗi người đều nhận được hai thứ giáo dục: một thứ do người khác truyền cho; một thứ, quan trọng hơn nhiều, do mình tự tạo lấy”. Đó là trường hợp của tác giả. Và, như bác sĩ Gustave Le Bon đã nói, tác giả cũng đã “dùng phần thứ hai của đời mình để đả phá những ảo vọng, những sai lầm và những nếp suy tưởng hẹp hòi lạc hậu mà mình đã hấp thụ được trong khoảng đời thứ nhất” của mình ở nhà trường.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Thu Giang":Óc Sáng SuốtThuật Tư TưởngTôi Tự HọcDịch Kinh Tường Giải (Di Cảo) - Quyển ThượngDịch Kinh Tường Giải (Di Cảo) - Quyển HạĐể Trở Thành Nhà VănMột Nghệ Thuật SốngĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Tôi Tự Học PDF của tác giả Thu Giang nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.