Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Hồ Loạn Thế - Khát Trí

Người thì như thế nào? Yêu thì như thế nào? Trời đất đã sinh ra yêu quái nhất tộc, tại sao một đám tiên nhân và con người lại không bằng lòng, chẳng lẽ yêu thì không có quyền lợi sinh tồn sao? Nếu trời đã mù, ta đây nghịch thiên! Nếu nhân tiên vô đạo, ta đây thí thần! Tru tiên! Như thế thì thế nào? Ta đây là yêu! Ta muốn tất cả sinh linh trên tam giới lục đạo phải mở to mắt ra nhìn, yêu cũng có tôn nghiêm của yêu, yêu tuyệt đối không chịu khi nhục! Ta sẽ mang tinh phong huyết vũ đến cho tam giới lục đạo, ta muốn cái thế giới này huyết lãng đào thiên! Ta sẽ để cho toàn thiên hạ đời đời nhớ kỹ tên ta! *** Tuyết rơi lả tả, chỉ sau một đêm đã khoác lên mặt đất cả một tầng tuyết dầy. Nó đến thật nhanh, thật bất ngờ, như muốn dùng sự trong trắng của mình đến tẩy rửa đại địa mờ mịt, như muốn đem tội ác của nhân gian rửa sạch sẽ không lưu lại một chút dơ bẩn nào nữa. Nhưng nhân gian vốn vô tình! Trăm ngàn năm qua, chỉ cần nơi nào có con người xuất hiện, là nơi đó tội ác phủ xuống. Bản tính con người vốn ích kỷ, ngay cả trời cũng bị bỏ quên. Ai là người có thể ngăn cản một màn thảm kịch chốn nhân gian, cho dù là trời cũng vô lực ngăn trở. Tuyết lớn vẫn rơi như cũ, nó vẫn lẳng lặng rơi suốt trăm ngàn năm qua. Nhưng trải qua trăm ngàn năm tuế nguyệt, nó cũng trở nên thờ ơ, tâm trở nên lạnh giá rồi. Vốn dĩ tuyết lạnh, nhưng tâm của nó còn lạnh hơn. Tự như trái tim của một đứa trẻ nọ…. “Tiểu Đinh đừng chạy, hãy xem vô địch đại tuyết cầu của ta đây!” Theo sau tiếng hô to duyên dáng của một giọng trẻ con, một bàn tay một quả cầu tuyết to nhỏ ném về phía tiểu hài tử đang chạy. Tiểu Đinh nhanh nhẹn tránh thoát quả cầu tuyết bay tới, quay về phía tiểu cô nương vừa ném cầu tuyết giả trang mặt quỷ hô lên:” Ngươi ném không trúng, ngươi ném không trúng, ha ha. Ai nha…” Tiểu Đinh chỉ lo trêu chọc mà không lưu ý đến tảng đá lớn dưới chân, ngã té nhào. Tiểu Đinh lật người muốn đứng dậy thì phát hiện trước mặt nó xuất hiện đôi bàn chân. Nó chậm rãi ngẩng đầu nhìn người vừa mới tới. “Mẹ ơi!” Tiểu Đinh bị dọa tức thì kêu lớn, luống cuống đứng dậy chạy về phía đám trẻ con đang chơi đùa, vừa chạy vừa hét lớn:” Quái vật đi ra rồi, quái vật xuất hiện rồi…” Cả đoạn đường cái nhất thời tĩnh lặng, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung về phía kẻ mới tới nọ, không biết đứa nào hét lên đầu tiên, bọn con nít lập tức giống như đám thú vừa mới thoát khỏi nhà giam bỏ chạy tứ tán. Đối tượng mà đám con nít tránh né cũng chỉ là một tiểu hài tử, tên nó là Phương Tử Vũ. Đám trẻ con tại sao lại gọi nó là quái vật? Nguyên lai Phương Tử Vũ trời sinh một khuôn mặt âm dương, cả khuôn mặt một bên màu sắc bình thường còn một bên là màu đen, ở nửa bên khuôn mặt nám đen còn mọc ra đám lông mao trắng quả thật là làm cho người ta khi nhìn vào cảm thấy ghê sợ. Nếu như chỉ nhìn nửa khuôn mặt bình thường mà nói, Phương Tử Vũ cũng rất thanh tú khả ái, nhưng thêm một nửa khuôn mặt nám đen kia lại trở thành đối tượng xỉ báng của mọi người, thành quái vật trong mắt đám hài đồng. Đưa mắt lạnh lùng nhìn đám con nít trốn phía xa xa, Phương Tử Vũ như cũ một vẻ lạnh lùng, cất bước đi tiếp. Đám trẻ con ở cách sau lưng hắn không xa lại tụ tập trở lại, cùng mở miệng hô lên:” Quái vật, quái vật ngươi mau mau đi, ngày ngày trốn trong nhà, cha không đoái hoài mẹ không thương, đi ra đường cái mông xoay lại…” Bài đồng dao không vần này không biết là do ai sáng tác, mặc dù không vần, nhưng đám trẻ con đọc ra thật thuận miệng. Giống như là bài đồng dao này đã được bọn chúng nó đọc đi đọc lại cả trăm ngàn lần rồi, cho nên mới được chỉnh tề, thuận miệng như vậy. Phương Tử Vũ dường như đã nghe cả trăm ngàn lần rồi, không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ bước nhanh hơn về phía trước. “Rầm!” Một tiếng va chạm mạnh, Phương Tử Vũ dùng lực rất mạnh đóng sầm cánh cửa lại, lầm lũi đi về phía phòng của mình. “Tiểu thiếu gia về rồi à!” Một trung niên phụ nhân mặc một cái váy rộng thùng thình, hông quấn cái tạp dề cũ kỹ từ trong bếp chạy ra, nhìn Phương Tử Vũ cười nói:” Tiểu thiếu gia, hôm nay là sinh nhật ngài tròn tám tuổi, vú đặc biệt làm một cái oản trường thọ, còn một quả trứng gà nữa. Người biết không, quả trứng này là Phúc thúc ngài…” “Rầm!” Không đợi bà vú nói xong, Phương Tử Vũ dùng sức đóng chặt cánh cửa phòng mình lại. Bà vú chuyển hướng về phía trung niên nam tử nhìn lại, hai người cười khổ lắc đầu. “Ài, A Phúc, tính tình của tiểu thiếu gia càng ngày càng cổ quái, nếu cứ tiếp tục như vậy thì phải làm thế nào.” Phúc thúc bàn tay nắm chặt lạnh lùng nói:” Còn không phải là đám tiện nhân trong thôn này làm hại sao, chọc giận lão tử để xem lão tử có lột da sống bọn chúng không.” Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của Phúc thúc chợt lóe tinh quang rồi biến mất, ngay lập tức khôi phục lại bộ dạng hai mắt vô thần. ... Mời các bạn đón đọc Yêu Hồ Loạn Thế của tác giả Khát Trí.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nguyên Huyết Thần Tọa
Một lần trong lúc vô tình tao ngộ, làm cho Tô Trầm hai mắt mù. Như thế mà cho dù tao ngộ nhân gian bi thảm nhất tình hình, Tô Trầm cũng không muốn buông tha cho phấn đấu. Hắn muốn dùng cố gắng của mình, vì chính mình, cũng là nhân tộc khai sáng một cái hoàn toàn mới tương lai. Các cấp hé lộ là : Đoán thể cảnh, Dẫn khí cảnh, Phí Huyết cảnh, Khai Dương cảnh, Diêu Quang cảnh... mỗi cảnh cửu trọng thiên *** Đôi lời về tác giả: Duyên Phận - Chắc mọi người đã biết qua tác phẩm Tiên Lộ Tranh Phong và Vô Tận Võ Trang. Với lối hành văn đầy logic , đấu trí đấu pháp rất hay và hấp dẫn đã tạo nên thương hiệu của tác giả , tác phẩm mới này cũng kế thừa những cái tinh túy đó, mời các bạn cùng đón xem bộ truyện mới của Duyên Phận ,Nguyên Huyết Thần Tọa *** Mọi người tốt, sách mới tại trải qua nhiều ngày như vậy chuẩn bị về sau, rốt cục mở ra. Nguyên Huyết Thần Tọa là một cái ta cấu tư hơn một năm cố sự, cũng là cá nhân ta viết đến bây giờ, tự mình cảm giác xuất sắc nhất một cái cố sự. Ta bản thân đối với nó kỳ vọng rất lớn, hi vọng nó có thể lại sáng tạo một cái mới sự kiện quan trọng, siêu việt ta dĩ vãng thành tích. Sáng tác Tiên Lộ thời điểm, từng có qua rất nhiều tiếc nuối, rất nhiều không đủ. Nhưng những này tiếc nuối, những này không đủ, hiện tại là ta lúc sáng tác kinh nghiệm quý báu. Nó nhắc nhở ta như thế nào mới có thể không tái diễn đi qua sai lầm, như thế nào mới có thể để cho mình càng tốt hơn. Ta đem để cho mình làm được tốt hơn kỳ vọng đặt ở trong sách mới, ta hi vọng, ta tin tưởng, ta có thể mang cho mọi người một cái càng thêm xuất sắc hảo cố sự. Để cho chúng ta làm được càng tốt hơn! Đây là ta vĩnh hằng truy cầu. Trịnh trọng dùng cái này, cảm tạ mỗi một vị ủng hộ ta độc giả, bằng hữu, đồng bạn. Ta sẽ hoàn toàn như trước đây chăm chú cố gắng sáng tác, không cô phụ mọi người kỳ vọng. ... Mời các bạn đón đọc Nguyên Huyết Thần Tọa của tác giả Duyên Phận.
Ma Thần Thiên Quân - Đế Thanh
Hắn.... sinh ra trong gia tộc nắm giữ một tinh cầu trong tinh không vô tận. Hắn.... sinh ra trong một thế giới võ giả vi tôn, bách tộc tranh bá. Một ngày kia hắn muốn xưng bá tinh không. Câu chuyện bắt đầu khi hắn thức tỉnh thông thiên nhãn, gia tộc bị hủy...hắn hóa thân ma tộc.... Cùng theo dõi xem hắn làm sao báo thù cho gia tộc, làm sao xưng bá vũ trụ thành tựu Thiên Quân vô địch, hồng nhan bên người, chu du hồng trần.... Cảnh giới phân chia: Khai Mạch, Tụ Nguyên, Nhân Đan, Địa Đan, Thiên Đan, Thông Thần, Thần Cấp....... *** Thanh Vân Tinh, Liệt Thần tinh vực Đây là tinh cầu tiếng tăm lừng lẫy trong Liệt Thần tinh vực, đơn giản vì nó là tổ địa của một trong bát đại gia tộc chia cắt toàn bộ Liệt Thần tinh vực, Vũ gia. Tương truyền bát đại gia tốc đều có Thần cấp cường giả tọa trấn mà cũng không phải chỉ một vị. Bát đại gia tộc quan hệ cũng không phải rất hòa thuận, thế giới này địa vị và lợi ích vẫn là hàng đâu, dẫn đến các gia tộc xảy ra xung đột rất nhiều. Một ngày này, trên Thanh Vân tinh, Vũ gia tổ địa, Ma Thần sơn, không khí trầm lắng, bầu trời lăn lộn, tia chớp đan xen lộ ra vô cùng áp bách. Đây là lôi kiếp, là bước khảm mà thiên đạo đưa ra để thử thách các tu giả, bước qua thì đó là thiên đường, một bước lên trời, còn độ không qua nhẹ thì đạo cơ suy giảm, tu vi lui bước, nặng thì thân tử đạo tiêu, nếu may mắn có Thần cảnh đại năng ra tay giúp đỡ đạo cơ có cơ may giữ lại một lần trùng tu. Trên bầu trời hắc lôi xuyên thấu, thình lình là Hắc lôi kiếp chỉ xảy ra khi có cường giả đột phá đến Thần cấp. Loại này lôi kiếp gặp được tu giả gần như không có cơ hội vượt qua, chân chính thập tử vô sinh, nhưng ở trong lúc này kẻ độ kiếp dường như không cảm giác được điều này. Hắn đứng chắp tay sau lưng, ngửa mặt nhìn trời cười lớn: -Ha ha, đến đây, thiên đạo lão nhi! Lão tử sớm muộn cũng trả lại những gì ngươi tặng cho ta bao lâu nay. Dường như hiểu lời hắn, kiếp lôi càng thêm cuồng bạo, bầu trời như hình thành vòng xoáy khổng lồ.... Oành...Oàng... Oàng. Đệ nhất đạo lôi kiếp buông xuống.... -Ha ha, tới đây, đợi ngươi hơn một tháng, nhi tử ta cũng mau chào đời.... ... Mời các bạn đón đọc ​Ma Thần Thiên Quân của tác giả Đế Thanh.
Thiên Ảnh - Tiêu Đỉnh
Truyện mới của lão Tiêu, mời độc giả đón xem, văn phong vẫn như cũ nhưng cốt truyện có vẻ mới.  *** Lời Tác Giả: Man Hoang Hành đã kết thúc, Tru Tiên cũng đã hết từ mười năm trước. Những câu chuyện ấy có thể còn, có thể không, ai mà biết được? Ngay cả tôi cũng không biết. Viết một quyển sách mới, tên là Thiên Ảnh. Đăng ở Khởi Điểm để mọi người xem thử. Biên tập viên có bảo tôi viết cảm nghĩ về sách mới. Lúc bắt đầu vốn định viết chút gì đó đầy kích động nhưng cuối cùng lại nhận ra mình hoàn toàn bình tĩnh. Viết sách nhiều năm như vậy tôi thấy rất vui vẻ. Có thể làm chuyện mình thích suốt bấy nhiêu năm, dù cho là làm tốt hay không tốt thì cũng đều là chuyện đáng để hạnh phúc. Sách mới viết rất chuyên tâm nên có lẽ cũng khá, bằng hữu thích xem cố sự và sách của tôi bao năm nay hoàn toàn có thể xem thử.. Tôi cũng không nhiều lời nữa nên cứ vậy đi. Nghe nói các loại phiếu ở Khởi Điểm rất quan trọng, còn tôi cũng coi như là một người mới. Vậy nên cầu phiếu cho người mới! *** Trích đối đáp giữa các fan "kỳ cựu" lão Tiêu của Bạch Ngọc Sách: quantl: - Bộ Thiên Ảnh của lão Tiêu viết theo phong cách Cổ Long à, đọc thấy rất giống, cũng bình thường rồi bí ẩn, rồi bắt đầu kéo các nhân vật kì lạ vào, đẩy các nhân vật cũ lên tầm cao nhân. ==' Joker.: - Bộ nào hả ca? Có hay không ca? Nói thật giờ nói đến lão Tiêu đệ thấy quan ngại vãi chưởng.... tiểu toán bàn: - Viết theo kiểu cổ long đúng là khó thật, thấy lão nào viết theo lối này cũng viết cực chậm, Vô Tội (Kiếm Vương Triều), Miêu Nị (Trạch Thiên Ký ), Hắn Từng Là Thiếu Niên (Thư Kiếm Trường An), tên nào cũng rặn cả. quantl: - Không phải ta muốn nói lão Tiêu đang học Cổ Long cách viết không phải văn phong, lão ấy học cách xây dựng bí mật, xây dựng nhân vật, xây dựng bối cảnh, chứ phong cách vẫn vậy. Ví dụ: lão nhân câu cá nơi đầm không cá, lão Mã bán mì, Hắc Lang và Lục Trần, Đinh Đang phong tình mà tàn nhẫn, cách đối đáp của Lục Trần và Lão Mã. Văn phong là của Tiêu Đỉnh, cách tả cách diễn giải của Tiêu Đỉnh nhưng rõ ràng là Thiên Ảnh chịu ảnh hưởng của Cổ Long. Còn mấy tác giả kia nói thật với lão, ngoại trừ văn phong học theo Cổ Long không có một chút gì đáng gọi là hồn của Cổ Long cả, nếu mà ta nhận định thì họ giống Ôn Thụy An hơn là Cổ Long (Ôn Thuỵ An cũng chịu ảnh hưởng nhiều từ Cổ lão đầu). Mời các bạn đón đọc Thiên Ảnh của tác giả Tiêu Đỉnh.