Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cha Tui Nói Ổng Là Thần

Lưu ý: Nam nữ chủ không phải tình yêu, thuần tình thân, cp với nữ chính là thanh mai trúc mã, trước khi nữ chính trưởng thành sẽ không nói chuyện yêu đương.     * Phần 1 của truyện: Nhóc già trong nhà thần . . . Kim Sân là một vị tử thần, anh đang nghiên cứu app Final Destination, một app quản lý linh hồn loài người và anh sẽ được thăng chức nếu công trình này hoàn thiện.    Vốn mọi thứ đang rất suôn sẻ thì bỗng một ngày thì hệ thống xuất hiện lỗi bug, trong danh sách của hệ thống rơi mất tên của một đứa bé, dẫn đến việc đứa bé biến mất khỏi thế giới loài người. Nhưng trên thực tế, bé chưa chết, mà chỉ không có thực thể. Bé không cần ăn, không cần uống và người trưởng thành cũng không thể thấy bé.   Kim Sân cũng phải trả một cái giá khá đắt. Vị trí tử thần vốn đã được xác định cho anh, nay lại bị đối thủ một mất một còn cướp mất. Mà anh còn phải nuôi đứa bé trong mệnh cách này sống đến năm tám tuổi. Sau đó, đợi bé bị tử thần hái đi dựa theo mệnh cách bản gốc, anh mới có thể trở về vị trí tử thần. Hiện tại đứa bé này đã năm tuổi, còn ba năm nữa.   Chuyện này đối với tử thần, nhất là vị tử thần vừa có tiền, có thế, vừa có thuộc hạ như Kim Sân mà nói là điều hết sức đơn giản. Thế nên, anh lập tức lệnh cho mấy thuộc hạ của mình mang bé về chăm sóc, chỉ ba năm thôi mà, thời gian sẽ qua rất nhanh.    Nhưng rồi Kim Sân phát hiện, hình như anh đã đánh giá sai tình hình thực tế, anh bất lực nhận ra rằng nuôi lớn một đứa trẻ quả thật là một việc phi thường mà nhân loại đã làm được. Cũng từ đây, rất nhiều chuyện dở khóc dở cười xảy ra và hành trình trở thành một ông bố "trẻ" của tử thần Kim Sân chính thức bắt đầu.     Dạo này Chúc Chúc cảm thấy rất hạnh phúc, trước đây, bé đã đi rất nhiều nơi, cũng đã tốn rất nhiều thời gian nhưng vẫn không tìm thấy ba ba mất tích của mình. Chỉ là hôm nay bé đã tìm thấy được ba ba rồi, ba ba vẫn giống như lúc trước, sẽ gọi bé là Chúc Chúc, vẫn cao lớn như trong ấn tượng của ngày xưa.    Mặc dù Chúc Chúc cũng có chút buồn phiền vì đôi khi ba không thích ôm bé, không thích hôn bé, nhưng bé biết không có nghĩa là ba không thương Chúc Chúc. Vì ba ba là ba ba đơn thân nên nuôi bé sẽ không hề dễ dàng, ba ba chắc chắn rất vất vả nên không có thời gian cho Chúc Chúc, bé sẽ không làm phiền ba ba, chờ khi nào ba ba rảnh rỗi, ba sẽ ôm bé, rồi hôn hôn bé nè.   Chúc Chúc biết hình như ba rất cô đơn, không có ai làm bạn với ba ngoài mấy cô chú bóng đen hay giúp việc trong nhà. Bé sẽ làm áo choàng siêu nhân cho ba ba, để ba ba trở thành đại anh hùng được mọi người yêu mến, rồi ba ba sẽ có rất nhiều người bạn.   Chúc Chúc biết sau này mình sẽ lớn lên, khi ấy ba ba sẽ già đi, lúc ấy bé sẽ rửa tay, lau mặt cho ba ba như ba ba đã làm cho bé. Chỉ là ba ba nói ba ba sẽ không già, ba ba bảo sẽ chăm sóc Chúc Chúc cả đời.   Chúc Chúc biết ba ba rất thương mình, vì sau này khi ba ba đã hết bận thì lúc nào cũng chơi với bé, sẽ ôm bé, sẽ hôn bé, sẽ bế bé cùng chơi tàu bay. Ba ba chính là người giỏi nhất, ngầu nhất, chính là đại anh hùng trong lòng của Chúc Chúc luôn.   Ai là người yêu ba ba nhất?   Là tiểu Chúc Chúc bé nhỏ.   Vậy ai yêu Chúc Chúc nhất?   Là ba ba Kim Sân tử thần.   Ba ba, hai chữ “Ba ba” này hình như được trao một ý nghĩa thiêng liêng. Kim Sân bị gọi quá nhiều lần, bản năng liền bắt đầu cảm thấy Chúc Chúc là con gái của mình. Anh cũng bắt đầu cho rằng chăm sóc bé là trách nhiệm của anh.    Ngày ngày nhìn Chúc Chúc vui vẻ hoạt bát, ngày ngày nghe con bé gọi hai tiếng “ba ba” non nớt nhưng đầy tin tưởng ỷ lại, Chúc Chúc dường như trở thành một phần cuộc sống của anh, con bé chính là sắc màu ấm duy nhất trong sinh mệnh bất tận và cô độc này.    Con gái bé bỏng của anh có thể nhìn ra anh luôn một mình, không có ai làm bạn.   Con gái cưng của anh cho rằng, bởi vì những ba ba khác là đại anh hùng mà anh lại không phải, cho nên bé mới cố gắng để anh cũng là đại anh hùng, để mọi người không nói anh là người xấu, để anh có thêm bạn bè.   Con gái của anh ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, khiến anh chỉ muốn mang tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới cho bé, để bé mãi luôn vui vẻ, tươi cười. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Đã từng, Kim Sân đã từng vô số lần thắc mắc, tại sao nhiều cha mẹ nhất định phải dùng cách gọi “cục cưng” để gọi trẻ con loài người?   Nhưng bây giờ anh lại cảm thấy, chỉ có hai chữ “cục cưng” này mới xứng với con gái đáng yêu của anh.   Nếu bỗng có một ngày bé an tĩnh ngủ thiếp đi, sẽ không mở mắt nữa, sẽ không còn gọi anh là ba ba, không bao giờ ôm đuôi của áo ngủ khủng long nói với anh rằng, ba ba, ba ba, ba dẫn con đi trượt thang nhé… Thì anh phải làm sao?   Anh muốn nhìn thấy con gái bình an, vui vẻ lớn lên.   Anh có tuổi thọ vô tận, chí ít hãy để anh bảo vệ con gái một đời.   Anh là tử thần và nếu có thể, anh nguyện đánh đổi tất cả chỉ cần sinh mạng của con gái.   Thế là tử thần ba ba vì bảo vệ Chúc Chúc nhỏ bé mà trốn đông trốn tây, đổi hết thân phận này đến thân phận khác, cuộc sống giàu sang khi xưa cũng chẳng thể hưởng thụ, nhưng quan trọng nhất là hai chữ “vui vẻ”, không phải sao?   ....   Ba ba của Chúc Chúc có một quyển sổ nhỏ, trong đó ghi rất nhiều tên người.   Ba Chu hết sức đắc ý nói với Chúc Chúc, ổng là thần. Đợi đến khi Chúc Chúc mười bốn tuổi, ổng sẽ khôi phục lại thân phận thần, ổng muốn đổi toàn bộ mệnh cách của mấy người trong quyển sổ thành mệnh gian khổ hết.   Tiểu Chúc Chúc vui vẻ hỏi: “Còn con? Có thể làm công chúa không ạ?”   Ba Chúc cười lạnh: “Đổi mệnh cách của con thành tên ăn mày nhỏ nhé! Do con nên ta mới không thể làm thần.”   Chúc Chúc: “…” Thừa nhận, đây là cha ruột.   …   “Cha tui nói ổng là thần” là một bộ truyện vô cùng dễ thương, ấm áp và ý nghĩa. Ở đó, ta cảm nhận được tình cha con thiêng liêng giữa Kim Sân và Chúc Chúc, là mối tình thanh mai trúc mã trong sáng, đáng yêu của tiểu Chúc Chúc và anh Thừa Khiếu, là tình cảm gia đình đầy cảm động có thể khiến người ta rơi nước mắt.       Một Chúc Chúc ngoan ngoãn, hiểu chuyện, chỉ muốn ôm bé vào lòng để nuông chiều, yêu thương, một ba ba Kim Sân sẵn sàng hy sinh tất cả vì con gái của mình và cả anh Thừa Khiếu chính nghĩa, luôn bảo vệ và quan tâm Chúc Chúc… Còn có rất nhiều nhân vật thú vị khác tạo nên một câu chuyện đầy màu sắc.   Nội dung ý nghĩa, kết hợp với lời văn nhẹ nhàng, dễ thương nhưng không kém phần hài hước, nếu bạn nào muốn tìm một làn gió mới để thư giãn đầu óc thì đây nhất định sẽ là sự lựa chọn tuyệt vời dành cho bạn. _____   “ “: Trích từ truyện.   Review by #Tuyết Tần  - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Thu vàng tháng mười, cây trái ven đường đã kết đầy quả, cành nặng trĩu quả vươn ra đầu tường. Gió nhẹ khẽ vuốt, xào xạc xào xạc, tựa như đang vẫy chào những người đi ngang qua. Một cô bé mặc váy đỏ đang đứng ở chân tường, đôi mắt bé nhìn thẳng vào những quả đỏ au kia. Bé nuốt một ngụm nước bọt, gắng sức nhảy lên song vẫn không với tới. Cô bé không được ăn quả ủ rũ cúi đầu ôm con vịt đồ chơi, lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn đầy mong đợi. Sau đó, bé bi bô kêu to với con vịt đồ chơi đang ôm trong ngực:“Cạc cạc…” Cô bé đè lên bụng vịt nhỏ, vịt nhỏ lập tức đáp lại:“Cạc ~ “ Cô bé:“Cạc cạc cạc…” Con vịt đồ chơi nhỏ:“Cạc cạc ~ “ Bên cạnh con đường là sân chơi, mấy bạn nhỏ trượt phần phật từ trên trượt thang trượt xuống. Một đứa bé trong đó nghe được tiếng cạc cạc nên nhìn theo, sau đó lôi kéo người mẹ đứng bên cạnh, chỉ chỉ cô bé rồi nói với mẹ mình:“Mẹ ơi, con muốn con vịt nhỏ em gái kia đang ôm, nó sẽ kêu cạc cạc cạc, mẹ mua cho con một con được không?” Người mẹ trẻ nhìn sang, bên kia chỉ có một cái chai nhựa bị gió thổi vang lên soàn soạt, liền cảm thấy lạnh sống lưng. Cô ta bế con gái lên rồi nói:“Cục cưng, bé gái kia trông thế nào?” “Em gái ấy đang ôm con vịt nhỏ trong tay, mặc váy màu đỏ, buộc tóc. Em ấy đang nói chuyện với vịt nhỏ ạ…” Người mẹ trẻ càng nghe càng cảm thấy sau lưng tê dại. Cô ta nhìn sang bên kia, lại kéo một bạn nhỏ đứng bên cạnh rồi nói:“bạn nhỏ này, bên kia có một bé gái mặc váy đỏ đúng không?” Bạn nhỏ đang bận chơi thang trượt, vội vàng nhìn thoáng qua rồi nói:“Có ạ, em gái còn ôm một con vịt nhỏ trong tay.” Người bố trẻ tuổi khác thấy người phụ nữ xa lạ tiếp cận con mình, vội vàng đi đến liền nghe được câu này. Anh ta đưa mắt nhìn sang chỗ con mình chỉ, ở đó không có gì hết. Hai phụ huynh liếc mắt nhìn nhau, vội vàng ngăn một bạn nhỏ khác:“Bạn nhỏ này, cháu nhìn bên kia xem có bé gái nào không?” Cậu bé nhìn thoáng qua:“Có ạ, em ấy đang đến đây…” Ngay sau đó, bạn nhỏ kéo góc áo ba ba rồi nói:“Ba ba, ba ba, chúng ta có thể dẫn em ấy về nhà không ạ? Em ấy kêu như một con vịt…” Một người lớn trong nhóm hét to một tiếng“Có quỷ!!!” Cô bé mặt váy đỏ hét theo. Những đứa trẻ khác cũng được phụ huynh nhào tới ôm chạy. Bé gái sợ đến mức dùng một cái xô đỏ bên cạnh đội lên đầu mình và bạn vịt nhỏ của mình. Bé trốn ở một bên, cơ thể nhỏ nhắn run lẩy bẩy. Quỷ đều muốn ăn thịt trẻ con. Tử thầnKim Sân mang theo bóng đen tìm được cái bug* nhỏ này, thì thấy một cảnh như vậy. (*Bug là những lỗi phần mềm trong chương trình hoặc hệ thống máy tính làm kết quả không chính xác hoặc khônghoạtđộng như mong muốn.) Cô bé giống như con đà điểu nhỏ, vùi đầu trong xô, cơ thể đang run lẩy bẩy vẫn còn ở bên ngoài. Hiện trạng trẻ con loài người này là anh tạo thành. Trước đó, anh đang nghiên cứu app Final Destination thì xuất hiện hệ thống bug. Trong danh sách của hệ thống rơi mất tên của đứa bé này, dẫn đến việc đứa bé biến mất khỏi thế giới loài người. Nhưng trên thực tế, bé chưa chết, mà chỉ không có thực thể. Bé không cần ăn, người trưởng thành cũng không thể thấy bé. Kim Sân cũng phải trả một cái giá khá đắt. Vị trí tử thần vốn đã được xác định, nhưng đã bị cướp đi vì cái chết của đứa bé này.Anh nhất định phải nuôi đứa bé trong mệnh cách này sống đến năm tám tuổi. Sau đó, đợi bé bị tử thần hái đi dựa theo mệnh cách bản gốc, anh mới có thể trở về vị trí tử thần. Hiện tại đứa bé này đã năm tuổi, còn ba năm nữa. Đối với tử thần, nhất là tử thần có tiền, có thế, còn có thuộc hạ mà nói, đây là chuyện hết sức đơn giản. Kim Sân vẫy tay, hai bóng đen bên cạnh tiến lên cưỡng ép kéo đầu đà điểu nhỏ ra khỏi xô. Tóc tai của đà điểu nhỏ rối bời. Lúc này, bé vẫn đang nhắm chặt hai mắt, ra sức níu lấy lan can sắt bên cạnh, còn phát ra một tiếng“Cạc!”đầy kinh hoàng. Bóng đen không dám dùng quá nhiều lực. Suy cho cùng, chúng cũng không thể làm đứa nhỏ này bị thương được. Hai bóng đen chỉ có thể nhìn về phía Kim Sân xin chỉ thị. Từ trước đến nay, Kim Sân vẫn luôn xem thường loài người, nhất là trẻ con loài người phiền phức. Anh mở miệng nói:“Chu Chúc, thả lan can ra.” Chúc Chúc vẫn nhớ rõ tên mình, bé lập tức mở mắt, liền thấy được… ba ba bốc khí đen? Tuy bé đã rời khỏi cha mẹ hai năm, nhưng bé vẫn nhớ ba ba bé từng gọi bé như vậy! Mà ba ba cũng cao như thế luôn! “Cạc cạc cạc cạc cạc…”Nhóc con cố gắng gọi ba ba. Trong hai năm qua, bé chỉ có con vịt đồ chơi biết kêu cạc cạc này ở bên, nên nhóc con ít tuổi cũng học theo ngôn ngữ này luôn. Vì vậy, bé chỉ có thể kêu cạc cạc đầy trầm bồng du dương. Kim Sân nhìn trẻ con loài người đáng ghét này một lúc, mới nói với bóng đen:“Dẫn về.” Lần này, hai bóng đen lại bắt lấy Chúc Chúc lần nữa. Chúc Chúc rất sợ bóng đen đột nhiên xuất hiện này, liền giãy giụa tay nhỏ chân nhỏ muốn đi tìm ba ba. Đôi mắt nhóc con trong veo như nước, tựa như đang không hiểu vì sao ba ba lại không ôm bé. Giọng bé phát run, sợ hãi kêu:“Cạc cạc cạc cạc cạc!!!” Bé giãy giụa hết sức, một bóng đen vì không chú ý mà để bé thoát được. Cũng may, sau khi nhóc con thoát ra cũng không hề chạy lung tung. Bé đột nhiên nhào vào người Kim tiên sinh. Kim Sân bị trẻ con loài người ôm, anh phải cố nén xúc động muốn một cước đá bay bé lại. Anhnhìn bóng đen bên cạnh, lại nhìn trẻ con loài người. Bé sợ bóng đen đến mức rưng rưng nước mắt, nhìn anh xin giúp đỡ. Kim Sân trực tiếp biến cái xô nhựa của một đứa bé chơi cát bên cạnh cho to lên mấy lần, sau đó xé cái băng dính hình trẻ con loài người ra khỏi đùi mình. Anh nhanh nhẹn bỏ bé vào xô rồi xách cái xô lên. Cho dù, anh có không thích thì anh cũng phải bảo đảm, trẻ con loài người phiền phức này sống đến năm tám tuổi. Chúc Chúc bị bỏ vào xô. Bé với tay nhỏ, sau đó từ từ đưa cái đầu nhỏ ra ngoài. Đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm ba ba, lại len lén nhìn về hướng khác. Sau khi bé thấy bóng đen thì lập tức rụt lại vào xô, run run rẩy rẩy phát ra một âm sữa nhỏ“Cạc ~ “ Kim Sân nghe thấy tiếng cạc tội nghiệp này thì đưa mắt nhìn hai bóng đen bên cạnh, hai bóng đen lập tức lui xuống. Sân chơi đã không còn ai. Gió đêm hây hẩy, Kim Sân bước đôi chân dài, xách theo cái xô màu đỏ, ngồi vào chiếc xe sang trọng. Thời điểm xe chuyển động, nhóc con trong xô lại run rẩy. Một lúc sau, dường như nhóc con đã cảm thấy an toàn. Bé lại với tay nhỏ lên thành xô lần nữa. Bé giống như con chuột nhỏ, cẩn cẩn thận thận thò đầu ra. Sau khi đôi mắt to tròn phát hiện không thấy quỷ đâu nữa, lúc này bé mới lật người thoát khỏi cái xô, rơi xuống chỗ ngồi trên xe. “Cạc cạc cạc cạc…”Nhóc con nhanh chóng bò lên, ôm đồ chơi, kéo góc áo Kim Sân. Kim Sân cực kỳ ghét bỏ, anh nhấc bé lên bỏ lại vào trong xô. Lần này, nhóc con ngoan ngoãn ngồi xổm trong xô, ngước nhìn Kim Sân với đôi mắt trong veo như nước —— “Cạc cạc cạc cạc…” Mời các bạn đón đọc Cha Tui Nói Ổng Là Thần của tác giả Thành Nam Hoa Khai.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đường Ngựa Vằn (Ban Mã Tuyến)
Couple chính: Kiều Hiểu Kiều, Cận Ngữ Ca Couple phụ: Hoan Nhan, Âu Dương Thông        Thể loại: Hiện đại, hình cảnh x tổng giám đốc, cường công x nữ vương thụ, nữ nữ sinh tử, HE.        Văn án       Một tổng giám đốc quanh năm suốt tháng lạnh lùng, cao ngạo. Một nữ cảnh sát hiếm hoi trực thuộc đội trọng án . Mặt ngoài lén lút là tình nhân của nhau Nhưng ai biết được tình yêu khi nào đã phát sinh        Lời editor Theo mình thì truyện hay nhưng đã lâu và hầu như không ai edit tiếp. Vì vậy, mình edit chỉ nhằm mục đích thỏa mãn sở thích cá nhân là chính. Ở vnsharing có 1 bạn đã dịch 1 số chương của truyện này và mình cũng dùng để tham khảo, chỉnh sửa lại 1 chút và edit đến hết truyện. Văn án mình copy từ đó. Lần đầu edit nếu đọc ẹ quá mong xí xóa..             ---             Có những con đường, nhìn như chẳng thể bước qua, kỳ thực lại có thể.                          Chỉ cần có đường ngựa vằn.                          Đường ngựa vằn ở đây là gì?                          Tình yêu. *** Buổi sáng chín giờ rưỡi tại sân bay Vân Đình. Đây là thời gian đông đúc và tấp nập nhất ở đại sảnh sân bay, mọi người vội vàng lôi kéo các loại hành lý của mình, đều vội vã đi đến những nơi khác nhau. Giọng nữ trong radio lịch sự, êm ái lặp lại nội dung nhắc nhở, thang cuốn tự động không biết mệt mỏi đưa 1 đám người đi lên, rồi lại đem 1 nhóm khác đi xuống. Chuyện này ở đại sảnh thật sự là rất bình thường, yên tĩnh nhàn nhã là chuyện rất khó xảy ra. Tại dãy ghế chờ, có một người ngồi với vẻ mặt rất ung dung tự tại. Mặc trang phục công sở, trên cặp chân dài đặt một chiếc laptop, hai tay liến thoắn như bay trên bàn phím, lông mày theo dòng chữ đang gõ thỉnh thoảng giương lên, lại hạ xuống, chăm chú trong bầu không khí của chính mình, hoàn toàn không để cảnh vật xung quanh quấy nhiễu. Nhìn qua, trông rất giống một OL bình thường. Xung quanh tràn ngập ánh sáng rực rỡ xuyên qua kính thủy tinh trong suốt, thấy được cả những hạt bụi trong không khí đang bay lượn, bao phủ người này trong một cỗ ánh sáng ấm áp. Cửa an ninh xuất hiện từng đợt náo nhiệt, lại một chuyến bay hạ cánh, hành khách chen chúc nhau ra ngoài. Trong đám đông, một mỹ nhân đeo kính râm, mái tóc quăn dài rất thời trang cùng giày bó cao tới đầu gối bước đi vô cùng tao nhã thong thả khiến người ta chú ý. Rất nhiều người không ngừng quay đầu lại, có vài người còn đâm vào người đang đi đối diện. Giày bó mỹ nữ làm như không thấy, vẫn đi thẳng tới. 2 tên thanh niên mặc đồ vest nhanh chân tới đón : "Cô ba, cô đã trở về? Cô hai dặn tôi tới đón cô, xe đang chờ ở bên ngoài." "Chị tôi đang ở công ty sao? Cuộc họp mấy giờ bắt đầu?" "10 giờ. Cô hai cùng các giám đốc khác đang ở công ty chờ cô." Mỹ nữ gật gật đầu, không hề hỏi nhiều, đưa hành lý cho bọn họ, chỉ giữ lại ví của mình, rồi lại đi về phía trước. Hai người tới đón vội vàng bước nhanh đuổi theo. Cách đó không xa, vẫn không có ngẩng đầu, những âm thanh vui tai phát ra từ máy tính, lại 1 vòng trò chơi được hoàn thành! Cô gái nắm hai đấm vô cùng phấn khích, sẵn tiện giơ hai tay qua khỏi đầu, duỗi người một cái thật mạnh. Sau đó, khép lại laptop, đứng dậy, mang hành lý, sải bước đuổi theo hướng đi của người đẹp. **** lời editor **** Dù sao đây cũng là công sức của B, nên bạn nào có lòng tốt vác đi đâu thì báo B 1 tiếng nhé, B sẽ oke con dê liền. Vì B cũng muốn biết con mình đang lưu lạc nơi nào. B rất cảm ơn các bạn đã giúp B chia sẻ đến nhiều fan của Ban Mã Tuyến. Thanks. ******************   Mời các bạn đón đọc Đường Ngựa Vằn (Ban Mã Tuyến) của tác giả Dịch Bạch Thủ.
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Bạch Mẫn là một phụ nữ hiện đại 27 tuổi, vô tình bị đưa về quá khứ một ngàn năm trước, sống thân phận của tam tiểu thư Mộ Dung gia – Mộ Dung Phong, vừa lúc bị gả cho tứ hoàng tử Tư Mã Nhuệ. Nàng không muốn lấy hắn, mà hắn ban đầu chính là muốn lấy em gái nàng – Mộ Dung Tuyết.Truyện xoay quanh hai người bọn họ, và kéo dài từ quá khứ đến tận tương lai. Cụ thể thế nào thì hạ hồi phân giải ^_^! *** “Vượt qua ngàn năm yêu chàng” là một câu chuyện xoay quanh chữ “yêu”. Vì yêu mà hi sinh, vì yêu mà đau khổ, rồi lại vì yêu mà chết đi. Không chỉ tình yêu của nam nữ chính khiến độc giả, chuyện tình của những cặp phụ cũng lấy đi không ít nước mắt của độc giả. Nữ chính là Bạch Mẫn, xuyên đến thời cổ đại, thân phận mới của cô là tam tiểu thư của Mộ Dung Phủ- Mộ Dung Phong. Nàng thay tiểu muội của mình gả cho Tứ hoàng tử Tư Mã Nhuệ. Nàng nghĩ nàng chỉ là người gả thay vì vậy luôn cố gắng giấu mình, không tranh với đời, không muốn tiếp xúc với hắn. Bởi nàng còn muốn quay về nơi nàng sinh ra và sống hơn hai mươi năm. Nhưng có câu “Trời không chiều ý người”, nàng càng tận lực tránh hắn thì lại càng thu hút ánh nhìn của hắn. Tính cách không tranh, lãnh đạm lại thanh cao ấy khiến Tư Mã Nhuệ bắt đầu để ý đến nàng. Cũng chẳng biết từ bao giờ mà sự để ý lại chuyển thành quan tâm rồi thành yêu. Tuy hắn yêu nàng, nàng cũng bắt đầu có tình cảm với hắn nhưng ý nghĩ quay về hiện đại vẫn thôi thúc nàng, nàng vẫn muốn được quay về. Đến ngày nàng trở về được thì nhưng ký ức về quá khứ đã bị xóa bỏ. Vậy mà hình ảnh của một thiếu niên luôn bám theo nàng, mọi lúc mọi nơi. Ngày mà nàng nhớ ra hắn, thì lại nhận được một lời khuyên rằng Hai người có duyên nhưng không phận”. Rốt cuộc làm sao để hai người đến được với nhau thì mọi người hãy tự đọc và tìm hiểu nha, nói trước nhiều quá thì không hay. Tình cảm của Tư Mã Nhuệ và Bạch Mẫn cực kì oanh liệt và cảm động. Chứng kiến quá trình hai người yêu nhau rồi ở bên nhau khiến cho nhiều độc giả phải rơi lệ đó. Tư Mã Nhuệ không giống những nam nhân cổ đại, chàng không cưỡng cầu nữ chính yêu mình, chàng muốn một tình yêu xuất phát từ tình nguyện ở hai phía. Ngoài nam nữ chính ra tình yêu của những cặp phụ cũng được tác giả miêu tả chi tiết và cảm động không kém. Xét riêng ra thì đó có thể được coi như một bộ truyện riêng vì tình yêu ấy không hề đơn giản cũng như bình dị giống nhiều cặp phụ trong truyện khác. Cũng nhiều hoàn cảnh đáng thương lắm. Truyện rất hay, hay từ cặp chính tới cặp phụ, từ tình cảm đến cung đấu. Truyện là sự kết hợp trọn vẹn và hoàn hảo. Đừng chần chừ nữa mà hãy nhảy hố đi, “Vượt qua ngàn năm yêu chàng” sẽ không làm các bạn thất vọng đâu. *** Bất cứ ai khi đọc một bộ ngôn tình tiểu thuyết nào cũng dễ ra nhận nội dung của bộ tiểu thuyết đều xoay quanh một chữ “tình”. Nhưng xoay quanh như thế nào thì hoàn toàn không giống nhau. Chữ “tình” trong “Vượt qua ngàn năm yêu chàng” diễn ra trong cung với biết bao tranh đấu giữa hậu cung phi tần dù nhân vật chính không phải là phi tần của hoàng đế. Nhân vật chính Bạch Mẫn xuyên qua khi đang… ngủ (đúng là lý do độc nhất vô nhị (_ _)), chưa kịp định thần thì biết tin thân xác mà mình đang tạm trú – Mộ Dung Phong sẽ phải thay tiểu muội gả cho tứ thái tử “bất hảo” của hoàng tộc Tư Mã Nhuệ. Không khóc lóc, không kêu gào, không cầu xin vì Bạch Mẫn cho rằng người mà Tư Mã Nhuệ yêu là Mộ Dung Tuyết, nếu không phải vì vợ chồng đại thái tử Tư Mã Triết – Mộ Dung Thiên đứng giữa quay vần, nên nàng vẫn sống theo một phong thái gọi là ung dung. Thậm chí ngay trong đêm tân hôn nàng đã bày tỏ rõ thái độ “chuyện của ngươi, chuyện của ta” với Tư Mã Nhuệ nhằm mong y sẽ để nàng có một cuộc sống bình lặng. Nhưng người xưa có câu “người tính không bằng trời tính”, chính vì tính cách không phân tranh, lãnh đạm của nàng đã thu hút sự chú ý của “bất hảo” tứ thái tử, và cũng không biết từ khi nào từ chú ý đã chuyển sang “ái”. Hắn ái nàng, nàng cũng có tình cảm với hắn, nhưng ý nghĩ trở về cứ thôi thúc trong nàng, và ông trời không phụ lòng nàng. Nàng trở về nơi đã sinh ra và lớn lên suốt hai mươi mấy năm qua, trong lòng không còn bất cứ ký ức gì về nơi đó. Dẫu vậy trớ trêu thay, hình ảnh của Tư Mã Nhuệ luôn bám theo nàng, mọi lúc mọi nơi, đến khi nàng nhớ ra y, nhớ ra tình cảm của mình dành cho y thì nhận được lời khuyên đây có lẽ là số phận của hai người, nàng không nên cưỡng cầu. Nhưng Bạch Mẫn liệu có chấp nhận buông xuôi tất cả không? Nàng và Tư Mã Nhuệ còn có thể gặp lại hay không? Muốn biết, xin đừng ngần ngại dời gót ngọc sang Thính Vũ Lâu ☆ヽ(▽⌒*)♪ Thoạt đầu khi mới đọc, Bạch Mẫn làm cho E nhớ đến nhân vật Bạch Thiển trong “Tam sinh tam thế”. Cả hai đều đem đến cho E cảm giác không thích phân tranh, muốn sống một cuộc đời phẳng lặng. Nhưng càng về sau hai nhân vật dần tách biệt. Hình ảnh Bạch Mẫn – Mộ Dung Phong được xây dựng khá giống với câu nói “hữu xạ tự nhiên hương”. Nàng không có sự đoan trang giống đại tỷ Mộ Dung Thiên, sự cơ trí như nhị tỷ Mộ Dung Du, hay vẻ đẹp khuynh nước khuynh, sự ôn nhu như tiểu muội Mộ Dung Tuyết, nhưng ở nàng toát ra sự cao quý khiến bất cứ ai cũng phải trầm trồ, cũng phải si mê. Dám yêu dám hận, không hối hận bất cứ điều gì cũng là một trong những điểm khiến người khác phải ngưỡng mộ nàng. Không giống như Tiểu Tuấn Tử Đoan Tuấn Mạc Nhiên, hòn đá nhỏ Phượng Dật, Vi Phong, “bất hảo” thái tử Tư Mã Nhuệ không có nhiều tình địch nổi trội. Tình cảm của Tư Mã Nhuệ dành cho Bạch Mẫn – Mộ Dung Phong không phải là sét đánh, tất cả bắt đầu từ sự chú ý rồi dần mới chuyển từ từ sang “ái”. Cách yêu của Tư Mã Nhuệ không hề giống với những nam tử thời đó, y không ép buộc, y muốn nàng tự nguyện trao trái tim cho y. Nếu như khi đọc về tình yêu của Đoan Tuấn Mạc Nhiên với Lăng Tây Nhi trong “Vô Diệm Vương Phi” E thấy cảm động, thì nay tình yêu của Tư Mã Nhuệ và Bạch Mẫn – Mộ Dung Phong thật sự làm E cảm động đến mức suýt khóc 。・;´∧`;・。 Mộ Dung Thiên là một nữ nhân đoan trang, rất xứng với ngôi vị hoàng hậu, chủ nhân của tam cung lục viện trong tương lai. Nhưng có lẽ “thiên ý trêu ngươi”, nàng cuối cùng chỉ là một con cờ trong bàn cờ của người khác. Là đại thái tử phi, nàng luôn sống đúng mực với người trên kẻ dưới, sống đúng với cương vị của nàng, nhưng nàng lại không phải là người hạnh phúc trong hôn nhân. Tư Mã Triết si tình với thanh mai trúc mã, đó cũng là đều bình thường, nhưng vì y quá si tình, si tình đến độ ngốc nghếch nên E thấy y quá yếu đuối. E đối với Mộ Dung Thiên là thương xót, thì đối với Tư Mã Triết, E vừa tội mà vừa ghét nhân vật này. E có nghe một câu nói, “Nam nhi đại trượng phu, nâng lên được cũng bỏ xuống được”. Nếu đem câu này ứng lên người của Tư Mã Triết thì y không xứng là đại trượng phu. Trong lịch sử có Trung Quốc có tứ đại mỹ nhân Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền và Dương Quý Phi ứng cho hai câu nói, “Hồng nhan họa thủy” và “hồng nhan bạc mệnh” thì tại vương triều Đại Hưng, Mộ Dung Tuyết chính là minh chứng sống cho hai câu nói này. Mười lăm tuổi, nàng lọt vào mắt xanh của “bất hảo” tứ thái tử Tư Mã Nhuệ, nhờ tam tỷ Mộ Dung Phong thay bản thân xuất giá nên tránh được y. Nhưng “tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa”, tránh được Tư Mã Nhuệ nàng lại gặp một người khác trong dòng tộc Tư Mã. Nàng yêu y bằng trái tim chân thành của một thiếu nữ mới lớn, dâng hiến tất cả cho y, đổi lại nàng được gì? Đau đớn khi những người thân yêu trong gia đình phản đối, rồi thậm chí hai người yêu thương, nâng niu nàng như bảo bối không nhìn nhận nàng. Rồi vì y nàng lại trải qua nỗi đau đớn nhất của người phụ nữ, vì y mà người thân thiết nhất của nàng hy sinh cứu nàng, vì y nàng không còn là một thiếu nữ hồn nhiên nữa, và rồi cuối cùng y dùng nàng làm vật chắn để bảo vệ bản thân. Số phận của Mộ Dung Tuyết nói ra có nét giống với Lâm Y Y của “Vô Diệm Vương Phi”, nhưng Y Y may mắn hơn nàng vì ít ra sau bao sóng gió cũng còn có một người thật lòng yêu thương, che chở cho Y Y đến hết cuộc đời. Còn nàng thì sao? Có, y có yêu nàng nhưng không nhiều bằng nàng yêu y. Y cũng chỉ nhận ra điều đó sau khi nàng không còn. Tư Mã Cường, Tư Mã Minh Lãng là hai nam nhân đã bị sự cao quý của Bạch Mẫn – Mộ Dung Phong thu phục. Nhưng hai người họ đã chậm một bước vì nàng đã là tứ thái tử phi, nên họ cầu chúc cho nàng hạnh phúc. Họ chỉ có thể đứng bên ngoài cuộc sống của nàng, nhưng vì nàng, họ không ngại hy sinh bản thân mình. Nói ra cả hai cũng là những người si tình, nhưng họ lí trí hơn Tư Mã Triết nhiều. Họ không đuổi theo thứ không thuộc về mình để rồi đánh mất thứ quý giá bên cạnh. Ngụy Hồng Ngọc, Mạnh Uyển Lộ đại diện cho sự chiếm hữu, sự toan tính trong tình yêu. Ngụy Hồng Ngọc lợi dụng hai nam nhân của gia tộc Tư Mã để giúp người mình yêu, nhưng cuối cùng thì sao? Y có yêu nàng không? Không hề, mà nàng cũng phải trả giá bằng chính nửa đời sau của mình. Còn Mạnh Uyển Lộ, ỷ vào thân phận, ỷ vào gia thế, nàng luôn tìm cách chiếm lấy tình yêu của Tư Mã Nhuệ, cho dù bất chấp thủ đoạn nào để rồi cuối cùng sống cuộc đời hiu quạnh. Nàng đáng thương, nhưng E không cảm thấy nàng đáng thương! Một người chà đạp lên tình cảm người khác dành cho mình thì liệu có đáng thương không! Dù người đó biết y không xứng với nàng, nhưng vì nàng y sẵn sàng ra tay sát hại chủ tử mình đã theo hầu bao nhiêu năm, vì nàng sẵn sàng đón nhận cái chết, nhưng đáp lại chỉ là khinh thường của nàng. Một người như  vậy không hề đáng thương! Cũng không thể quên tình cảm thầm lặng của Nhã Lệ công chúa của Ô Mông quốc dành cho Tư Mã Nhuệ. Nàng biết y không yêu nàng, nên cũng không níu kéo y. Nàng chỉ mong y có thể toàn tâm toàn ý ở bên cạnh người mình yêu. Ngoài ra còn có sự hy sinh trong tình yêu của hoàng hậu, của Ngô phi, và của Lưu phi. Nhìn chung “Vượt qua ngàn năm yêu chàng” là một bộ tiểu thuyết hay. Bản thân E không phải là người hâm mộ của thể loại tình yêu, nhưng khi đọc E cảm thấy rất hay và rất thích. Tác giả Thu Dạ Vũ Hàn đã khai thác những mảnh khác nhau trong tình yêu, từ tình yêu thầm lặng, sự hy sinh trong tình yêu, và thậm chí là những âm mưu, toan tính báo thù được đặt trong đó. Khác với Juu_chan, E không gọi tên tác phẩm là “Yêu em qua hàng ngàn năm” là vì E cảm thấy chữ “ngươi” trong tên gốc giống với chữ “chàng” hơn. Nội dung cũng nói về chuyện Bạch Mẫn – Mộ Dung Phong dù vượt qua hàng ngàn năm vẫn nhớ mại tình cảm dành cho Tư Mã Nhuệ, nhưng tên của Juu_chan gọi cũng không sai. Tóm lại khi đọc xong bộ tiểu thuyết, các bạn sẽ hiểu vì sao (⌒_⌒)   Mời các bạn đón đọc Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng của tác giả Thu Vũ Dạ Hàn.
Một Mảnh Phù Hoa
Tên truyện: Một mảnh phù hoa Tác giả: Yên Vũ Thể loại: 1x1, huyền huyễn, hiện đại, ngược tâm nhẹ. HE. Nếu ta chỉ là một mảnh phù hoa trong cuộc đời dài đằng đẵng của ngươi, ngươi nguyện đem ta cất vào trong tim, năm dài tháng rộng giữ lấy ta trong lòng?.  Dã hồ, ngươi quả thật là động chân tình?. *** Truyện lấy ý tưởng từ một cfs của Luyến Ái cfs, thật ra cfs chỉ là cfs bình thường, mình hư cấu dựa trên tình tiết đó nếu chủ nhân của cfs vô tình đọc được, thấy khó chịu muốn mình ngưng viết thì inbox cho mình nhé. Mình xoá. *** Buổi sáng, trời vào tháng chín tươi đẹp, mặc dù đêm qua có một cơn mưa lớn nhưng chung quy cũng không thể nào làm khung cảnh trước mặt có chút ảm đạm. Trên sân khấu lớn của trường đại học X, các bạn cựu sinh viên đang hát hò chúc mừng tân sinh viên, Bạch Dĩnh có vẻ nhàm chán chống tay lên cằm nhìn các "anh chị" đang hăng sức trên sân khấu. Sau khi kết thúc, một tràng pháo tay rộn ràng vang lên, Bạch Dĩnh lập tức vỗ tay theo, giả vờ hưng phấn. Ai trong hội trường cũng biết Bạch Dĩnh, sắc đẹp của nàng thật không ai sánh bằng, nàng còn đẹp hơn cả minh tinh điện ảnh, tính tình thì hòa nhã dễ gần. Cựu hoa khôi Bạch Lộ Tư là chị gái của nàng, mỗi người một vẻ, nếu nói Lộ Tư là một quả bom nóng hổi, lúc nào cũng có thể khiến người đối diện nổ tung thì Bạch Dĩnh là một dòng nước nhàn nhạt len lỏi qua khe núi. Ánh nắng chiếu vào dòng nước, vẻ đẹp càng lung linh mà thanh thuần. Lúc này đây nàng cò trắng (Bạch Lộ Tư, Bạch Lộ có nghĩa là cò trắng) đang đứng trên bục phát biểu bài chào mừng tân sinh viên, vốn ông nội của các nàng muốn lấy một bài thơ ra đặt tên cho chị nàng, lấy qua lấy lại lại lấy đúng bài Bạch Lộ Tư của Lý Bạch, một nàng cò trắng xinh đẹp bị chết tên. Bạch Lộ Tư lại ghét cái tên này vô cùng, mỗi lần Bạch Dĩnh gọi chị ấy là cò trắng liền bị rượt đánh. - Này, cậu tên gì?- Một nữ sinh ngồi bên cạnh Bạch Dĩnh khều tay nàng, hỏi. Bạch Dĩnh cũng rất hòa nhã đáp lại: - Mình tên Bạch Dĩnh, còn bạn? - Mình tên Bối Kỳ, tân sinh viên. - À, chào bạn, rất vui được biết bạn. Mình cũng là tân sinh viên - Bạch Dĩnh bắt tay Bối Kỳ, vui vẻ cười nói. Các người bạn từ thời cấp ba đều bị bỏ lại hết nên khi vào trường đại học nàng cũng không có bạn, nếu Bối Kỳ muốn kết bạn với nàng, cũng tốt, dù sao nàng cũng lọc qua một lần xem ai có thể làm bạn, ai thì không. - Cậu có ở kí túc xá không? Ở khu nào? Bối Kỳ có một gương mặt tầm trung, không quá đẹp, cũng không quá xấu, ngũ quan hài hòa, nhìn có vẻ an nhiên. Bạn ấy hỏi dồn dập như vậy có phải đang có ý đồ gì không? Chắc tại mình đẹp quá? Bạch Dĩnh hơi nhăn mày nghĩ, dù sao lão thiên cũng sinh ra mình gương mặt đẹp như vậy, làm sao tránh khỏi bướm ong. - Haiz.. Mình ở khu C- Bạch Dĩnh thở dài, ai mượn lại xinh đẹp bức người thế này chứ, về phải bắt bẻ lại ông nội của mình, ai mượn lại sinh ra cha mình vô cùng xinh đẹp, để cha mình sinh ra mình đẹp thế này cơ chứ! Khổ, thật là khốn khổ. - Thật trùng hợp, mình cũng ở khu C-Bối Kỳ mỉm cười. Cùng khu thôi mà, có gì vui mà cười? - Có gì nhờ bạn chỉ giáo thêm! Có gì mà chỉ giáo, chỉ sợ mình chỉ giáo bạn lại chịu không nổi! - Bạn đã có bạn trai chưa? Biết ngay là đã phải lòng mình rồi, Bạch Dĩnh lại lắc đầu, ra vẻ bất đắc dĩ. - Kết bạn với mình nhé? Cũng không tệ. Buổi mừng tân sinh viên rốt cuộc cũng xong, Bạch Dĩnh thong thả ôm theo ba lô lên trên phòng. Mở cửa phòng kí túc xá liền nghe mùi ẩm mốc xộc vào mũi, nàng nhăn mặt, quăng ba lô xuống đất dùng tay xua không khí ra khỏi phòng. Từ ngoài nhìn vào còn tưởng đang diễn vai hằng nga bắt bướm, cứ huơ qua huơ lại. - Này, tránh ra!- Một bạn nữ đồng học đi vào bên trong phòng, xô Bạch Dĩnh qua một bên. -Ngươi làm gì mà múa may ngoài cửa? - Mình nghĩ chắc nó bị thần kinh rồi, chuyển phòng thôi- Một bạn nữ đi cùng nói, có vẻ khinh bỉ hất mũi nhìn nàng. -Thần kinh nè- Bạch Dĩnh lè lưỡi trợn mắt trêu hai người họ, nàng thả ba lô xuống giường dưới, nghĩ lại nằm giường dưới phải nhìn bọn chúng nên mới suy nghĩ lại. Nàng leo lên cầu thang rồi lên giường trên, bỏ mặc hai người điên bọn chúng ở dưới. - Sợ gì mà không ở lại, Thẩm Nguyệt, ngươi nằm giường dưới đi, ta lên trên. - Nhưng tóc ngươi dài như vậy, thả xuống hù chết ta. Trân, ngươi nằm dưới đi. - Không, ta nằm trên cho. - Thôi, nằm dưới đi. Bạch Dĩnh đưa đầu xuống dưới giường, mắng: - Phân nằm trên dưới cũng rắc rối vậy à? Nhanh lên, ai thích nằm trên thì nằm trên, thích nằm dưới thì nằm dưới. Lải nhải phiền chết ta. Cốc cốc. Tiếng gõ cửa thu hút ánh nhìn của Bạch Dĩnh, nàng đưa mắt nhìn qua, vẫn như cũ dùng kiểu trút ngược đầu xuống, tóc rũ rượi nhìn ra cửa. Nhìn nàng lúc này chẳng khác gì ma nữ, Bối Kỳ "A" la lên một tiếng lùi lại sau. Nữ nhân này, người không ra người, quỷ không ra quỷ. Cư nhiên là nữ nhân xinh đẹp Bạch Dĩnh nàng thấy ban sáng. Thật mất hình tượng, Bối Kỳ thầm mắng. Nhưng không là ma thì tốt, Bối Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nàng đem hành lí vào trong, cười nói: - Xin chào mọi người, mình là Bối Kỳ, tân sinh viên. - Chào bạn, ta tên Thẩm Nguyệt, còn đây là Ngải Trân. Bằng tuổi cả. Thẩm Nguyệt rốt cuộc cam chịu hạ phong, nằm dưới, còn Ngải Trân giống Bạch Dĩnh, nằm giường trên. Phòng có Bối Kỳ không khí khác hẳn, nàng ấy rất thân thiện, hết bắt chuyện rồi mang theo bánh mứt chia cho các nàng. Dù không thân, nhưng trong túi Bối Kỳ có bia, lôi ra uống liền trở thành hảo hữu. Một mâm tiệc được đãi bằng những cục chả thơm ngon, một ít bánh mặn, một ít trứng cút nước lẩu mua ở cửa hàng tiện lợi. Ngải Trân ngà ngà say, bỏ cục chả vào miệng nhai nhồm nhoàm nói: - Nói thật, ta là không muốn vào đây học chút nào. Ta phi, Bạch Dĩnh muốn phun một ngụm nước miếng xuống đất, trường đại học X này rõ ràng là tốt nhất ở thành phố này rồi, còn nói láo nói xạo. Ngải Trân có một mái tóc dài đến nửa lưng, độ dài cũng tương tự Bạch Dĩnh, nàng khi cười có má lúm đồng tiền, nhan sắc cũng coi là thanh nhã đi. Thẩm Nguyệt tóc ngắn ngang vai, điệu bộ chẳng ra vẻ gì là thục nữ, nhưng khi nói chuyện giọng nàng rất ngọt ngào, rất có khiếu đọc truyện hay làm đài phát thanh. - Không phải đút tiền để vào đây là Trân? - Này! - Haha, chọc ngươi mà, đừng giận nha Trân Trân. Bạch Dĩnh uống một ít bia xem các nàng diễn trò một lúc thì tiếng gõ vào cửa cắt ngang suy nghĩ của các nàng, có tiếng hung tợn vang lên, lưng mọi người liền đổ một tầng mồ hôi lạnh: - Giám thị đây, mở cửa ra, ta điểm danh số người. Ngay lập tức ai ôm bia đi cất được thì ôm bia đi cất, ai mang đồ ăn đi giấu được thì mang đồ ăn. Bạch Dĩnh lấy một chiếc khăn ra lau hiện trường, chưa tới hai phút giải quyết được đống lộn xộn. Bối Kỳ mở cửa, Bạch Dĩnh giả vờ lấy khăn lau các thanh cột của giường, thấy giám thị bèn mỉm cười chào, duyên dáng như vậy ai nỡ trách mắng nàng? - Lau giường hả?- Ông mỉm cười dê, nhìn chằm chằm đôi má đỏ thẹn thùng của Bạch Dĩnh, nàng có thẹn tí nào? Bia đấy! - Giám thị, đủ bốn người mà..- Giọng Bạch Dĩnh kéo dài, Thẩm Nguyệt da gà da vịt nổi lên đồng loạt. - Đủ thì thôi, đủ thì thôi. Giám thị vui vui vẻ vẻ bước ra cửa, bộ bốn cuối cùng cũng thoát đại nạn.   Mời các bạn đón đọc Một Mảnh Phù Hoa của tác giả Yên Vũ.
Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú
Một câu chuyện sủng ngọt ngào kể về tiểu công sau khi có cơ hội trọng sinh đã tìm được tiểu thụ  hạnh phúc chưng bánh bao. Cũng ở kiếp trước tiểu công đỡ giùm cho tiểu thụ một nhác kiếm độc vì thế mất máu mà chết. Tiểu công sau khi trọng sinh đã sủng tiểu thụ lên trời. Ấm áp, ngọt ngào, không ngược. *** Cuối cùng thì ta cũng coi xong bộ này… hahahahahah Trọng sinh chi sủng nhĩ bất cú, được tóm gọn như sau: Anh công là một hoàng đế, vào đúng ngày sinh nhật thứ 25 của mình, bị thích khách ám hại, nào ngờ Tiểu thụ lại chạy tới cứu anh, rồi chết vì trúng độc. Anh công nhìn thấy Tiểu thụ mới biết ẻm chính là Cung tì ngày xưa bị mình “sàm sở” rồi cũng phong phu thị, nhưng kiểu “chơi qua đường” lại thêm ẻm bị mất hài tử, nên anh cũng không quan tâm nữa… Vốn anh cũng chưa chắc nhớ nổi khuôn mặt của ẻm, nhưng không ngờ ẻm lại liều mạng cứu anh, trong khi tất cả các phi tần khác đều hoảng sợ, lo chạy trốn… Anh nhìn thấy em lần cuối, nhìn em từ từ tắt thở, mới cảm thấy được như mất một thứ quý báu nhất trên đời, đó chính là chân tình. Sau đó anh điều tra, mới biết cả hậu cung của anh, người thì bắt tay với loạn thần, người thì tranh quyền đoạt lợi hại người… Anh cảm thấy vô cùng chán nản, rồi ngày đêm đều tưởng niệm tới 1 Tiểu cung tì đáng yêu, thuần khiết ngày xưa, vì anh mà ngày đêm chờ đợi, chỉ vì anh dạy viết chữ mà không ngừng luyện tập, chỉ vì một lời hứa vu vơ sẽ trở lại kiểm tra em mà nỗ lực, nhưng anh chẳng bao giờ quay lại… Mấy chục năm trôi qua, tưởng niệm,… dần trở thành tình ái, anh nhận ra chân tình là 1 điều tuyệt đẹp biết bao nhiêu,… Anh ước nguyện có thể 1 lần gặp lại em, để yêu thương, chăm sóc,… cùng em có một gia đình nhỏ, có thể một lần bảo vệ em cùng hài tử… Và rồi… như bao bộ trọng sinh khác… Anh tỉnh dậy và thấy mình đã quay lại thời điểm ngày xưa… Từ khúc này mới thấy anh ghê gúm nè… Anh quay lại vào thời điểm hai người sắp gặp nhau, lúc này anh là Thái tử… Anh đã không từ thủ đoạn, dẹp hết toàn bộ trướng ngại vật, bắt đầu từ hậu cung của mình, như bức tử Thái tử phi, đem nhốt bạn phi ngày xưa ám hại con em,… sẵn tay giải quyết dần bọn gian thần… Anh còn nhở phụ hoàng cùng hoàng đệ tử trận, nên đi giết toàn bộ bộ tộc người ta trước… Chuẩn bị sẵn sàng… Lúc này em nó vào cung, anh mua chuộc mấy tổng quản trong cung, để dinh em qua chỗ mẫu hậu của mình cho an toàn, rồi anh đi đánh trận trở về, xin cho em làm Quân thị, sủng ái, cưng chiều, yêu thương em không còn gì để nói… Anh còn vô cùng kiên nhẫn, nuôi em từ từ, lúc cưới về em mới 14 tuổi, anh nhận nại tới năm em 16 tuổi, mới ăn em, để đảm bảo sức khỏe của em + diệt trừ hết hậu hoạn… Nói tới sụ bảo vệ của anh, chỉ tội mấy bạn đụng vô em. Đầu tiên là bạn làm chung vì ganh tị nên hất nước nóng làm em phỏng tay, không biết anh làm gì mà bạn ấy đã biến mất không dấu vết; hai người đi ra đường, có người lỡ dại chọc ghẹo em, hình như gia đình bạn ấy cũng không sống tốt; cung phi của anh, dọa nạt làm em sợ, anh cũng tiện đường tiễn bạn ấy luôn, Vương phi của đệ đệ anh hãi hại con hai người, bạn đệ đệ đã tình nguyện quăng ả vô hâm băng, đông chết,… Đó là còn chưa kể anh luôn cử 1 đống ám vệ bám sát em từ khi còn là Tỳ nữ… Nhưng như vậy chưa đủ làm anh cảm thấy thỏa mãn, anh còn từ từ nâng em lên vị trí cao nhất. Khi anh lên làm vua, sau khi đã có đủ thực quyền + thêm em sinh ra 3 hoàng tử, liền ra 3 đạo thánh chỉ: Thứ nhất, sắc phong em làm hoàng hậu. Thứ hai, phong con trai trưởng của hai người làm thái tử. Thứ ba, đổi luôn quốc hiệu thành tên em, coi như quà mừng sinh nhật. –> Ước vọng của em là đưa em lên đứng ngang hàng với anh. Đã tới đó, anh vẫn chưa hài lòng, khi còn là thái tử, anh đã hết lòng đào tạo 4 đứa em trai, để sau này sử dụng hết 4 người, không để nhàn tản như kiếp trước, em trai anh buồn vì vợ chết ra biên ải, anh cũng chỉ cho đi có 2 năm. Con trai anh, 3 tuổi đã bắt đầu đi học. Em thụ khi còn trẻ, anh đã bắt em luyên võ hay thể dục gì đó để duy trì sức khỏe… Tất cả cũng chỉ để, 2 người sống bên nhau càng lâu càng tốt. Bên cạnh đó, không muốn đi theo vết xe cũ của phụ hoàng, lao lực mà chết, thái tử mới 18 tuổi, lập tức nhường ngôi, cùng em đi du ngoạn thiên hạ… Tiểu thụ thì ôn nhu, từ một cung tỳ, bắt đầu học tập để trở thành mẫu nghi thiên hạ, em thụ ở kiếp này đúng là siêu hạnh phúc. Anh thì chuyên sủng em, thiên hạ ai ai cũng biết, một lần em lại cứu Hoàng hậu (mẹ anh, người Phụ hoàng anh yêu nhất) nên hoàng hậu lại càng thương em, thêm nữa em sinh được 4 trai, 1 gái, 1 song nhi,… nên anh không cần phải bị bắt nạp thêm ai hết… Em ôn nhu, nhưng không ngược, không bao giờ làm gánh nặng cho anh, ngược lại luôn tự rèn luyện để trở thành người xứng đáng với anh, khi mẹ anh gặp nguy, em liều chết bảo vệ, khi anh bị thích khách ám hại, hai người bị lưu lạc thì em rất chịu cực, chịu khổ ra ngoài kiếm tiền để mua thuốc, săn sóc cho anh,… Nội dung em là một hiền thê mẫu mực, vô cùng xứng đáng để anh “sủng” tới mức đó… Truyện không ngược, cùng lắm là 2 chương đâu, khúc sau là coi cách mà anh sủng ái em, và họ cùng nhau trải qua những khoảng thời gian hạnh phúc cùng khó khăn của cuộc đời… *** Rì-viu: Một câu chuyện cục kỳ ngọt ngào mới trong làng sủng thụ của mấy anh công quâm Kiếp trước em thụ là một song oa tử, vì gia đình bé thụ phải vào hoàn cung làm việc, à không phải làm thái giám đâu nhá!!!=)) Một lần tình cờ gặp anh công, cái ảnh cưỡng X con người ta luôn...Thế là thụ có bảo bảo. Sau này anh công lên làm vua phong cho em thụ làm chức gì đó mà tui quên rồi. Trong hoàng cung mà, bải bảo của ẻm bị phi tần trước khi làm vua ảnh hại ẻm sảy thai, kết quả bé thụ không còn khả năng mang thai Sau khi trọng sinh anh công thề, kiếp này nhất phải yêu sủng em hơn. Anh lập ra kế hoạch từ ngày em chưa vào cung, kế hoạch của công quân đương nhiên là hoàn mỹ, rước được bảo bối nhỏ về anh sủng vô đối luôn í. Lúc đó cũng có nhiều con nữ ganh ghét mà không làm gì được vì bé thụ được anh công bảo vệ quá kỹ.=))) Con đường sủng thê chính là không có lối về, ôn nhu chăm sóc đến trân trọng ẻm dần dà bé thụ cũng yêu ảnh luôn=)) Rồi anh công bảo là đợi tới sinh nhật của thụ mới 'ăn' người ta. Đến cuối cùng do ông Lịch Vương anh công 'ăn' bé thụ sớm hơn dự tính, hoàng hậu cũng yêu thích bé thụ nhiều hơn. Kết quả chương sau hay gì gì đó thụ liền có bảo bảo=)) *Ặc* Đại hoàng tử dễ thương vô đối luôn=)) nhưng do bản chất ghen của ảnh nên anh công đã tính toán cho bé thụ sinh thêm vài đứa để Đại Hoàng Tử chăm sóc để bé không còn thời gian quấn lấy vợ ảnh nữa. Kết quả là có một cặp song sinh trai, sau có một cặp long phụng sau nữa có một song oa tử** theo lời con editor thì song oa tử có khả năng sinh sản giống như phụ nữ nhưng khả năng mang thai kém hơn tí, còn lại hoàn toàn đều là nam. Đánh giá của Đại Lười: Văn hay, editor thím ấy edit cũng hay nốt, ngoài ăn đường ngọt tận tâm can thì ta rất mê bọn nhỏ của công và thụ, cưng cưng lắm luôn í. *** Khải Thái năm thứ ba mươi ba. Tuyên Đức Điện – ngự thư phòng lúc này vẫn sáng đèn, một trung niên nam tử vận hoàng bào đang ngắm bức tranh được treo ở phía trên cao. Trên bức tranh chỉ vẽ một thiếu niên mặc áo cung thị*, thân hình gầy gò, khuôn mặt thanh tú nở nụ cười nhợt nhạt đứng bên cạnh một tiểu đình. “Nguyên Phúc, ngươi nhìn xem cho trẫm bức tranh này đã họa giống chưa?” Hiên Viên Hãn Thừa hướng người đang đứng hầu hạ kế bên, nội thị tổng quản thái giám Nguyên Phúc, hỏi. Nguyên Phúc đã làm nội thị tổng quản hơn ba mươi mấy năm, tuổi của ông còn muốn lớn hơn cả hoàng đế, tóc mai hai bên cũng đã bạc trắng, gương mặt che kín bởi nếp nhăn lúc này chỉ còn cách thở dài, hồi đáp. “Bẩm Hoàng thượng, nô tài thấy quả có giống diện mạo của Lâm quý nhân thời niên thiếu.” “Giống sao?” Hiên Viên Hãn Thừa nói khẽ, kỳ thật, hình dạng của thiếu niên ấy trong kí ức của hắn đã có chút mơ hồ. Chỉ nhớ rõ nhất đôi mắt to tròn ngập nước của thiếu niên, hai má lúm đồng tiền nho nhỏ khi thiếu niên cười rộ lên vô cùng đáng yêu. Nhớ tới nụ cười cuối cùng bị nhiễm đầy máu tươi, sự việc xảy ra cách đây ba mươi năm, chỉ tưởng tượng lại thôi cũng làm tâm hắn đau đớn không ngừng. Nguyên Phúc biết hoàng thượng lại nhớ về Lâm quý nhân. Hôm nay chính là sinh thần của hoàng thượng, đáng lẽ sinh thần của đế vương đều được tổ chức bằng yến tiệc chiêu đãi toàn Hậu cung cùng quan lại, nhưng sinh thần của hoàng thượng trong ba mươi năm qua chính là điều cấm kỵ trong cung. Ba mươi năm trước, vào đúng sinh thần của hoàng thượng đã xảy ra một chuyện mà đến nay, người trong cung không một ai dám nhắc đến. Ba mươi năm trước, Hiên Viên Hãn Thừa vì sinh thần năm 25 tuổi của mình đã tổ chức một yến tiệc, giao cho người đang được sủng ái nhất của hắn là Thục phi chủ trì. Thục phi vốn là con gái của một vị quan ngũ phẩm họ Từ, nàng bị đem tặng cho hắn lúc đó vẫn còn là Thái tử để làm thị thiếp. Từ Tuyết Doanh có bề ngoài xinh đẹp, lại là một nữ tử có tính cách ôn nhu như nước nên được Hiên Viên Hãn Thừa vô cùng sủng ái. Nếu không phải do nhiều năm Thục phi vẫn không hoài thai, Hiên Viên Hãn Thừa còn muốn phong nàng lên làm Qúy phi. Hoàng hậu của Hiên Viên Hãn Thừa là Tiết Thải Dụ, cháu họ của thái hoàng thái hậu Tiết thị, là hoàng gia gia trước khi lâm chung đã ban hôn cho hai người. Tiết thị là kế hậu, khi đó bà là muội muội của quan Lại bộ thượng thư. Phụ hoàng của Hiên Hiên Hãn Thừa – Hiên Viên Chiêu Thâm là con trai thứ ba của tiên hoàng, do Vương hoàng hậu sở sinh nhưng do rong huyết khi sinh nên qua đời. Về sau, tiên hoàng vẫn luôn sủng ái Tiết thị. Tiết thị vì thế cũng liều mình tuổi già mà hạ sinh Thập hoàng tử Hiên Viên Chiêu Hồng. Vì Hiên Viên Chiêu Hồng là do Tiên hoàng khi đó đã già mới được sinh ra nên cũng chỉ lớn hơn Hiên Viên Hãn Thừa một tuổi.   Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú của tác giả Tối Ái Tiểu Miêu Miêu.