Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Em Gái Của Gian Thần

Review Lạc Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Trong giấc mơ của nàng, ngày hôm ấy tuyết rơi dày đặc, trắng xóa, phủ kín tất cả vạn vật xung quanh, che lấp mọi sắc màu vốn dĩ đang tồn tại. Nàng nằm dưới nền tuyết ấy, bị người ta đút vào miệng từng đoạn từng đoạn cỏ độc. Cổ họng bỏng rát, lồng ngực bóp nghẹt, máu từ khóe môi chảy ra... đỏ thẫm. Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, cái nhìn như muốn xuyên thủng trái tim nàng. Ánh mắt hắn lạnh lẽo còn hơn cả băng giá, nhấm nháp nỗi sợ cùng đau đớn của nàng. Nỗi hận thấu xương của hắn như tràn ra, bủa vây và quất từng nhát vào nàng... Có lẽ, đây là cái giá mà nàng phải trả cho tất cả những sai lầm trong quá khứ đã gây ra cho hắn. Nàng nằm đó giãy giụa thống khổ, không thể nói, không thể van xin, không thể bấu víu... Hắn nhìn nàng từ từ chết đi, một cái chết tàn nhẫn đến cùng cực, vẻ mặt hắn điên cuồng vặn vẹo đầy khoái cảm thưởng thức. . . . Cho đến tận lúc này Lâm Uyển vẫn chưa thể tin vào sự thật đã xảy ra với nàng. Nàng vậy mà xuyên vào cuốn tiểu thuyết của chính mình, lại khốn khổ rơi vào số phận bi thương của nữ phụ Lý Lệnh Uyển. Kết thúc tàn khốc của nàng ta, đêm nào nàng cũng mơ thấy. Đông chí Tuyết dày Cỏ độc Cắt lưỡi Kiếm xuyên tim Máu tràn Lệ rơi... Và người gây ra tất cả bi kịch cho nàng chính là nam xứng Lý Duy Nguyên - nhân vật một tay nàng phác họa và viết ra trong tiểu thuyết của mình. Còn điều gì tồi tệ hơn thế kia chứ? Nàng sợ hãi và muốn đổi thay mọi thứ trước khi quá muộn. Vì thế, nàng tận lực nén lại tất cả những hoảng loạn sợ sệt mà tìm cách lấy lòng Lý Duy Nguyên. Nhưng dù nàng có làm gì đi nữa, hắn luôn thờ ơ lạnh nhạt. Nàng cũng chỉ biết kiên trì, kiên trì và kiên trì dùng tấm lòng của mình thể hiện thiện ý với hắn. Lý Duy Nguyên từ khi thơ bé đến bây giờ luôn bị mọi người trong gia tộc khinh khi chán ghét và hành hạ đủ mọi trò. Hắn ẩn nhẫn cam chịu nhưng nội tâm lại như có muôn vàn con rắn độc đang rít gào. Chờ một ngày hắn có thể đứng trên cao mà giẫm đạp tất cả những ai đã từng thương tổn hắn, vạn con rắn ấy sẽ tung mình cuộn chặt, cắn nuốt và nhấm nháp, tận hưởng con mồi đến chết mới thôi. Ban đầu, Lý Duy Nguyên chán ghét Lý Lệnh Uyển vô cùng. Nhưng sự kiên trì, chân thành và trái tim ấm áp của nàng dần khiến hắn rung động. Với một người như Lý Duy Nguyên, một khi đã bước vào lòng hắn cũng là khi đặt chân xuống địa ngục. Bởi chút yêu thương đã có kia của Lý Lệnh Uyển hắn nguyện dùng cả đời này giam cầm đánh đổi. Sinh mệnh của nàng chỉ có thể theo hắn đi đến tận cùng, cho dù là thiên đường hay địa ngục. Lúc ấy Lý Lệnh Uyển không biết rằng, nàng đã có giao ước với ác quỷ. Vĩnh viễn không thể quay đầu. Vĩnh viễn không thể thay đổi. Vì thế, hắn đem tất cả dịu dàng và ấm áp bao nhiêu năm qua chưa dùng đến đều dành cho nàng. Hắn xem nàng là viên ngọc quý trên tay mà nâng niu bảo vệ. Thứ nàng muốn hắn nhất định sẽ cho. Thứ nàng cần hắn nhất định sẽ lấy. Thế gian này ai muốn thương tổn đoạt đi nàng đều phải chết. "Uyển Uyển, từ nay về sau ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt." Nhưng tình cảm của hắn không chỉ đơn giản là huynh muội bình thường. Hoàn cảnh sống khắc nghiệt và những gì hắn đã chịu đựng bao năm qua khiến tâm lý hắn trở nên biến thái vặn vẹo. Cho dù Lý Lệnh Uyển là muội muội của hắn thì cũng không ai được chạm vào nàng. Hắn muốn giam nàng bên cạnh mình cả đời, không xa không rời. Lúc ấy, hắn xem nàng như là mặt trời của mình. Không có nàng hắn liền điên cuồng tăm tối. Hắn thành tâm đến mức một người đã từng chưa bao giờ tin vào tâm linh thần phật. Vậy mà, ngày hôm ấy hắn quỳ xuống kiên trì cầu xin phạt tổ tâm nguyện duy nhất, cho nàng một đời bình an vui vẻ bên hắn. Những tưởng nỗ lực của Lý Lệnh Uyển sẽ làm cho câu chuyện thay đổi được kết cục. Nhưng không, mọi thứ vẫn xảy ra theo cách này hay cách khác như nàng đã viết. Nghĩa là những gì nàng kiên trì bao năm nay dần trở nên vô dụng. Sợ hãi và hoảng loạn khiến nàng như nghẹt thở. Nàng bây giờ chỉ có thể bấu víu vào Lý Duy Nguyên mà thôi. Nhưng hắn là nam xứng, cuối cùng cũng chết... Đúng lúc này, Lý Duy Nguyên vô tình biết bí mật của nàng đang che dấu và thân phận thật sự của mình. Thì ra hắn cùng Lý Lệnh Uyển không hề có quan hệ huyết thống. Lớp màng ngăn cách bị xé rách, không gì có thể cản trở hắn đến bên nàng, giam nàng dưới đôi cánh của mình. Sự điên cuồng độc chiếm và biến thái vặn vẹo của hắn dưới lớp vỏ bọc quân tử lạnh nhạt đang dần rạn nứt. Nha hoàn hãm hại nàng hắn giết chết ném xác xuống giếng sâu, nữ chính nguyên tác sẽ thay nàng ăn cỏ độc, chịu cắt lưỡi, kiếm xuyên tim mà chết... Nam phụ khác muốn cướp nàng, hắn sẽ đuổi cùng giết tận... Vì nàng, tay của hắn nhuốm bao nhiêu máu cũng không do dự hay hối hận. Vậy mà, ngày mùa đông ấy, trong giây phút nguy hiểm nhất khi mũi tên của kẻ thù bắn tới, nàng đã đẩy hắn ra. Mũi tên độc kia xé gió đâm xuyên tim nàng. Máu không ngừng tuôn ra thấm ướt cả áo choàng. Nàng đau đớn thống khổ nhắm hai mắt lại. Khoảnh khắc đó hắn thấy trái tim mình như bị khoét rỗng và chìm vào tăm tối. Hắn biết, mình sắp mất nàng. Cuồng loạn. Phẫn nộ. Đau đớn. Bất lực... Ác quỷ trong hắn muốn bung ra khỏi lồng ngực và điên cuồng cắn xé, muốn hủy diệt cả thế giới. Nếu nàng chết đi hắn sẽ đem cả thiên hạ này chôn vùi bồi tội với nàng. Nàng nằm trong vòng tay hắn, yếu ớt mỏng manh. Máu tuôn rơi nhỏ xuống nền tuyết trắng xóa. Mỗi giọt khắc sâu nỗi đau vào tim hắn. Lần thứ ba hắn khóc, vì nàng. Là hắn, chẳng thể bảo vệ tốt cho nàng như đã hứa. Là hắn, dù biết trước vận mệnh và nắm trong tay quyền khuynh thiên hạ thì cũng chẳng thể cứu nàng. Chỉ còn lại tuyệt vọng và đau thương. Nàng cứ như vậy mà rời xa hắn. Hỗn độn giữa mơ và thực, xoay vòng giữa yêu và hận. Lý Lệnh Uyển nàng phải làm sao để cứu vớt cuộc đời Lý Duy Nguyên. Không có nàng bên cạnh, ác quỷ hắn liền lạc lối. Mà nàng nhìn thấy hắn như vậy, trái tim như bị lăng trì bởi khổ sở và ân hận. Rõ ràng, kết cục bi thảm này là do nàng viết nên... Nhưng, yêu thương khắc cốt, nhân duyên sâu đậm liệu có dễ dàng buông bỏ như thế? Lý Duy Nguyên hắn làm sao chấp nhận mất nàng. Dù có nghịch thiên cũng phải đem nàng về giam giữ bên mình. Chỉ có như vậy, hắn mới thấy mình còn sống. Câu chuyện sẽ kết thúc như thế nào? Liệu những kiên trì nỗ lực và sự tàn nhẫn độc ác không từ thủ đoạn của Lý Duy Nguyên có thể níu kéo vận mệnh Lý Lệnh Uyển quay về? Một lần nhìn nàng chết đi, tận tay thiêu hủy thân xác nàng... có làm cho những điên cuồng độc chiếm biến thái của hắn với nàng giảm bớt hay không? Xin mời mn hãy tìm lời giải đáp ở những chương cuối câu chuyện nhé ^^ ... "Em gái của gian thần" mang một màu sắc mới đầy thu hút bởi nội dung khá lạ cùng cách xây dựng nam nữ chính. Tác giả không đi theo lối mòn cũ mà phá cách và tạo ấn tượng mạnh với hình ảnh nam chính. Một con người mang vẻ ngoài lạnh nhạt quân tử nhưng bên trong thì tàn nhẫn độc ác và biến thái vặn vẹo không ai bằng. Tình yêu của hắn dành cho nữ chính mang tính chiếm hữu cao, không ngại chặt đứt tất cả mọi thứ xung quanh và giam cầm nàng bên mình vĩnh viễn. Sự cuồng loạn đó bắt nguồn từ thời thơ ấu sứt sẹo và đầy bi kịch của hắn. Và hắn xem nàng là sinh mệnh của mình. Ai chạm vào nàng hắn liền giết. Vì thế, truyện không mang giá trị nhân văn sâu sắc, chỉ đơn giản là thư giãn thoải mái. Nam chính thuộc tuýp #ÁC nên ai thích hiền lành chính nghĩa không nên nhảy ạ. Đặc biệt, truyện không có tiểu tam, chỉ có nam phụ, nam nữ chính song xử và ít sắc phân đoạn sau. Truyện nội dung khá hay và mới lạ thú vị thích hợp cho những bạn muốn đổi gió. Đảm bảo đọc không dừng lại được luôn í. Hiện tại thì truyện mới được edit thôi. Ai không chờ được thì nhảy hố cv nha, khá dễ đọc đấy ạ Review Cửu Trùng Cát - fb/hoinhieuchu Nam chính Lý Duy Nguyên, vốn là đường huynh của nữ chính. Thân thế hắn là chuyện bí mật của gia tộc họ Lý. Mẹ hắn là Đỗ thị, con gái quan Ngự sử, vì đắc tội quyền thần nên bị ám hại vướng vòng lao lý, cả nhà đều bị liên lụy. Lý lão thái gia, cha chồng bà muốn ôm đùi vị quyền thần này nên bán đứng gia đình thông gia, nhúng tay ám hại khiến cả nhà thông gia chết thảm. Trước đó, Đỗ thị đã sinh cho Lý gia một đứa con gái, Lý lão thái gia sợ phiền phức nên đưa Đỗ thị vào am ni cô cắt tóc tu hành. Rủi thay, am ni cô này bị yêu râu xanh nhòm ngó, Đỗ thị bị cưỡng hiếp mới có Lý Duy Nguyên. Đỗ thị vì muốn quay về Lý gia, thay mận đổi đào nói Lý Duy Nguyên là giọt máu của Lý gia. Tuy nhiên khi trở về, Đỗ thị bị nhốt ở biệt viện, Lý Duy Nguyên vốn ko được thừa nhận, trở thành cái gai trong mắt của cả Lý gia bởi vừa trở về thì Lý lão thái gia lại chết. Số mệnh hắn bị gắn với từ sao chổi. Cả Lý gia đều chán ghét hắn. Đối với Đỗ thị hắn là vết nhơ, vì hắn mà con gái bà mới chết, thế cho nên tuổi thơ của hắn gắn liền với đánh đập, chửi rủa, mắng nhiếc, ko một ai yêu thương hắn. Hắn lớn lên trong tăm tối, tinh thần hắn bệnh hoạn, biến thái, tâm lí hắn vặn vẹo, độc ác. Tất cả đều là do ngòi bút của nữ chính ban tặng. Nữ chính Lâm Uyển xuyên qua thành Lý Lệnh Uyển - nữ phụ pháo hôi trong quyển tiểu thuyết mà mình tự viết nên. Trong quyển tiểu thuyết đó, vị nữ phụ pháo hôi này đanh đá, ngốc nghếch, ngực to não phẳng, làm đủ chuyện điên rồ đấu đá với nữ chính, kết cục chết rất thê thảm. Khi nữ chính xuyên qua, đương nhiên là phải thay đổi số phận của mềnh rồi, mềnh là tác giả cơ mà. Đầu tiên là phải ôm đùi boss quyền thần + gian thần Lý Duy Nguyên. Nhưng hỡi ơi, nữ chính bắt đầu viết truyện là Lý Lệnh Uyển năm 13 tuổi, khi xuyên qua Lý Lệnh Uyển mới 8 tuổi. Vậy trong 5 năm kia đã xảy ra chuyện gì, nữ chính hoàn toàn ko biết cốt truyện nha. Vì tránh kết cục bi thảm của mình, nữ chính quyết định trở thành chúa cứu thế, trở thành vị đường muội tốt, làm ánh sáng dẫn lối cho Lý Duy Nguyên quay đầu. Nhưng rồi hắn yêu nàng, dù trên danh nghĩa 2 người là đường huynh muội. Truyện ko có incest đâu nên mọi người đừng lo, thân thế của nam chính còn có uẩn khúc khác. Vì yêu nàng, hắn trở nên tươi sáng hơn, nhưng cũng chỉ đối với một mình nàng mà thôi. Ôn nhu của hắn là dành riêng cho nàng. Mà chiếm hữu của hắn cũng chỉ đối với nàng mà thôi. Nữ chính phát hiện mọi thứ đi lệch quỹ đạo vốn có, dù yêu nam chính nhưng nàng vẫn muốn thoát khỏi chiếm hữu lệch lạc của nam chính, thoát khỏi cái lồng giam mà nam chính đặt ra cho mình. Nam phụ Thuần Vu Kỳ, ban đầu có hôn ước với nữ chính nhưng bị nam chính phá ngang. Về sau phát hiện nam nữ chính có mờ ám. Hắn quyết tâm giành lại nữ chính, giành lại vị hôn thê vốn là của hắn. Khi hai bên giằng co, nam phụ giương cung bắn nam chính và nữ chính đỡ một mũi tên cho nam chính, nàng chết sau đó quay lại thế giới ban đầu, nàng vẫn là tác giả... Kết cục mị xin không kể, để tò mò một chút câu reader cho tác giả. Truyện không dài, cv cũng dễ, đọc giải trí cuối tuần cho mấy nường nào thích nam biến thái... Hehe. Một sớm tỉnh dậy, nữ chính trong con gái gian thần của chúng ta đã xuyên không đến gia đình nhà họ Trịnh, trở thành thất tiểu thư Trịnh Diễm. Nhưng khác với các nữ chính xuyên không khác, gia thế của Trịnh Diễm hơi “đặc biệt” một chút. Cha nàng là tể tướng, quyền khuynh thiên hạ, cũng chính là một gian thần hàng thật giá thật, còn là loại cao cấp nhất trong các loại cao cấp. Kéo bè kết phái, hãm hại trung thần, thao túng quyền lực, Trịnh tể tướng cái nào cũng có phần. Sống trong đống nước bọt khinh bỉ của nhân dân, cả nhà họ Trịnh mỗi ngày trôi qua đều vui vẻ sung sướng. Cũng vì vậy, nữ chính ngay từ lúc còn bé xíu đã toát mồ hôi hột mỗi khi nghe nói vị đại thần này bị giáng chức, vị kia bị lưu đày… Chính là do người cha đáng kính của nàng diệt trừ chứ sao. Cái việc hãm hại trung thần này Trịnh tể tướng càng làm càng thuận tay, mặc cho dân chúng thường xuyên chửi mắng khắp đường to ngõ nhỏ. Nhưng có đạo lí, leo càng cao ngã càng đau. Trịnh Diễm nhớ lại những tấm gương “gian thần” trong lịch sử, không một ai thoát khỏi kết cục nhà cửa tan nát, đến mạng cũng chẳng còn. Lo lắng cho tương lai của chính mình, nàng ngay lập tức xốc lại tinh thần, nhất quyết tìm cách kéo cha già Trịnh ra khỏi con đường tà đạo ngay trước khi quá muộn. Nàng không muốn chết sớm như vậy đâu! Khốn nỗi, lão hoàng đế đã già, thái tử đương tuổi tráng niên lại ghét phe Trịnh tể tướng ra mặt. Lý tưởng cao đẹp của Trịnh Diễm vỡ vụn khi nàng nhận ra: người không vì mình, trời tru đất diệt. Thù hận của thái tử với nhà họ Trịnh đã đến mức một mất một còn. Trịnh Diễm buông tha cho ý định trở thành “trung thần”, tiếp bước con đường của cha mình, giúp Trịnh tể tướng lên kế hoạch phế thái tử, với tôn chỉ “làm thì làm cho tới, diệt cỏ phải tận gốc”. Cũng trong đoạn đường trưởng thành này, Trịnh Diễm đã gặp được nửa còn lại của mình – Trì Tu Chi. Ngày đó, Trịnh Diễm tiện tay cứu giúp một “cô gái” bị khinh bạc giữa đường, lại tình cờ tạo một mối nhân duyên. Trì Tu Chi vốn là hậu nhân duy nhất của một thế gia đã xuống dốc, có sắc đẹp kinh diễm, thường xuyên bị nhầm thành nữ nhân. Vì vậy chàng luôn ngưỡng mộ Trịnh Tĩnh Nghiệp, người ta cũng là thư sinh trắng trẻo, đi lên từ hai bàn tay trắng mà chẳng ai dám khinh nhờn! Trì Tu Chi định đến phủ tể tướng xin làm môn sinh, ai ngờ nửa đường nhảy ra con gái của tể tướng, mọi dự định của chàng thành ra hỏng bét. Lần đầu gặp mặt rồi sẽ có lần hai, lần ba…, chàng càng ngày càng lún sâu vào tình yêu đơn phương với tiểu cô nương nhà tể tướng. Nhưng Trịnh Diễm là ai chứ – nàng như hòn ngọc quý của Trịnh phủ, thông minh, đảm đang lại xinh đẹp, muốn có được nàng không phải đơn giản dạng thường. Trì Tu Chi biết rằng phải đi cửa sau mới thành, nên cắp sách đến học cùng với nữ chính, âm thầm gây dựng quan hệ, đánh dấu chủ quyền. Chờ đến khi cả nhà họ Trịnh ngớ người ra, thì hai đứa trẻ đã say đắm lắm rồi. Vậy là Trịnh Diễm đành phải gả. Truyện có tuyến nhân vật phải nói là rất đồ sộ. Nam chính Trì Tu Chi muốn tài có tài, muốn sắc có sắc, lại đội thê tử lên đầu, chỉ sợ nàng không chịu gả. Nam phúc hắc kết hợp với nữ gian xảo tạo thành một tổ hợp cực kì đáng sợ. Trịnh tể tướng vốn đã “gian”, con rể tương lai của ngài lại là “nịnh thần”. Đúng là cha truyền con nối! Con giái gian thần là cuốn truyện đầu tiên tôi đọc mà nhân vật chính đứng ở vai “phản diện” nhưng không gây ác cảm. Thời đại trong truyện vốn coi trọng các thế gia lớn, kể cả hoàng gia cũng có địa vị không bằng. Trịnh tể tướng đi lên từ tầng lớp thấp kém, căm ghét sự giả dối của thế gia. Ông tuy là tham quan nhưng cũng rất có “đạo đức”, không hại dân và luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu. Còn đám quan lại “thanh liêm” nhưng thực chất chỉ bo bo giữ mình. Rốt cuộc, “gian” hay “không gian” cũng chẳng quá quan trọng nữa. Truyện mang hướng điền văn nhưng muốn đấu trí có đấu trí, muốn hài có hài nốt, cảnh nóng thì… xin lỗi không có gì nhiều đâu, đừng mong chờ, nữ chính là mầm non cơ mà! Tóm lại, đặt yếu tố giải trí có logic lên hàng đầu thì không thể bỏ qua “Con gái gian thần”. Bạn không tin hả, thử đọc trích đoạn dưới đây xem: Tân Thái tử Tiêu Lệnh Tiên biết Trì Tu Chi muốn cưới Trịnh Diễm, cực kì lo lắng, tìm cơ hội nói chuyện với chàng: “Tuy Trịnh thị là con gái Tể tướng, nhưng cậu cũng là thần tử Thiên tử, nghìn vạn lần cũng phải nhớ đạo làm chồng, không được sợ vợ!” Trì Tu Chi tiều tụy đi nhiều, khẽ mỉm cười, Tiêu Lệnh Tiên nhìn thấy mà lòng khẽ run, ôi ôi, đập chai vđ! Giọng điệu của Tiêu Lệnh Tiên đã mềm mại đi tám trăm lần: “Phụ nữ thời nay ghen dữ lắm, cậu không được để bọn họ được tùy tiện. Nếu cô ta dám bày trò, cậu… cứ nói cho ta biết! Ta sẽ làm chủ giúp.” “Điện hạ.” “Hử?” “Vợ của thần rất ôn nhu đáng yêu.” “…” (*) Mời các bạn đón đọc Em Gái Của Gian Thần của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Văn Phòng Chủ Tịch Phi Nhân Loại - Cuồng Tưởng Chi Đồ
Cửa lớn tập đoàn Vạn Vật mở Hoan nghênh đón khách từ bốn phương Nếu hỏi các vị từ đâu tới Chỉ nghe đặc trợ hét thảm thương …Boss lớn, cứu mạng, có yêu quái! QAQ *** Thước tam thiếu gia - nhà mặt phố bố làm quan, tuyệt đối là một cậu ấm trung nhị được cưng chiều không biết sự đời, thành phần ất ơ không lo ăn mặc, có tiền tiêu như nước thì ba đời cũng không hết.  Nhưng nói Thước Cần là phá gia chi tử thì cũng không đúng lắm. Số lần theo mấy tên thiếu gia nhà giàu ăn chơi cũng chẳng được bao nhiêu lần. Đơn giản vì một điều: Thước Cần quá lười, không có động lực để phá, chỉ thích ở nhà xem TV, lên mạng chơi game. Vì vậy, Thước Cần có thể coi là bé ngoan giữa đám hồ cẩu bằng hữu khác. Dưới sự yêu thương bao bọc của mọi người, 20 năm qua vô lo vô nghĩ mà lớn lên, Thước Cần chẳng biết cái gì gọi là khó khăn cuộc sống, đến việc học cũng đã được trải đường vào trường đại học tốt nhất nước rồi. Vậy cuối cùng thiếu gia Thước Cần của chúng ta đang làm gì? Đang lo nghĩ cho kế mưu sinh về sau. Tại sao ư? Thực ra đó bắt nguồn một câu chuyện rất bi thương rất bi kịch và cũng rất thối nát… Ngày qua ngày, cuối cùng đến một ngày nọ, Thước đại lão gia bùng nổ khi thấy đứa con thứ 3 của mình suốt ngày trốn học. Túm cổ được thằng con không còn từ gì để miêu tả của mình đang trốn tiết về nhà, Thước Cần lập tức bị lão già nhà mình dùng ba nghìn từ chửi bới giáo huấn, nào là không biết cầu tiến ăn không ngồi rồi, lại đến bại hoại gia phong là mất mặt gia đình, thậm chí còn cả cái gì mà làm ảnh hưởng đến phẩm chất dân tộc làm cho đất nước xấu hổ… đến chuyện kế thừa hương khói.  Thước Cần ngồi ngu ngơ nghe cha mình mắng mà lòng đầy dấu ???Từ khi nào sứ mệnh vĩ đại gánh vác vinh quang gia đình và danh dự dân tộc quăng lên vai cậu thế này? Vâng! Và trong một giây phút nông nổi, lời nói ra trước suy nghĩ, Thước tam thiếu gia của chúng ta đã thốt ra một câu nói có sức tàn phá 20 độ richter, khiến nhà cậu gà bay chó sủa: “Hiện tại con không có hứng thú với phụ nữ" < Ý của Thước Cần: Con bây giờ chỉ yêu bình trà nhỏ và kiếm Càn Khôn (trang bị trong game) thôi> Ý hiểu của Thước lão gia: Con mình không thích phụ nữ, con mình không thích phụ nữ, con mình không thích phụ nữ < điều quan trọng phải nhấn mạnh n lần >… CHA NÓ CHỨ, CON MÌNH THÍCH CON TRAI!!!!! Thế là trong khi bạn nhỏ Thước Cần của chúng ta chưa hiểu gì đã bị ông bố đang thay đổi sắc mặt như con tắc kè hoa, từ đỏ sang xanh, từ xanh sang đen xách cổ đuổi ra khỏi nhà với lời tuyên bố: "Từ hôm nay trở đi mày không còn là người của cái nhà này nữa, cũng đừng mong lấy được một đồng của tao! Cút ngay!” Bạn nhỏ Thước Cần từ nhỏ đã được mọi người trong nhà “nâng như trứng, hứng như hoa” chưa từng nói nặng một câu, hôm nay bị đuổi đi như thế, Thước Cần cũng cảm thấy uất ức vô cùng, không cam lòng gào lên: “Con không cần! Ba yên tâm, con sẽ không lấy một đồng nào của ba hết, cho dù về sau ba muốn cho con cũng không nhận đâu!”. Nói xong thì cậu hiên ngang xoay người đi ra khỏi cửa, lái xe rời đi. Nói cho oai thế thôi chứ 5 phút sau, đúng 5 phút sau, Thước tam thiếu gia đã hối hận, chỉ muốn tự đập nát đầu mình. Cậu vừa nói cái gì thế này? Không lấy một đồng nào? Có cho cũng không nhận? Sao cái loại khẩu khí như thằng ngu mắc bệnh trung nhị giai đoạn cuối lại xuất phát từ mồm cậu cơ chứ Orz… Hết tự kiểm điểm lỗi lầm cho đến việc ấu trĩ như thế này: Thước Cần quỳ xuống khấn: ”Đèn thần của Aladdin, vừng ơi mở ra, phật pháp mười phương phổ độ chúng sinh, làm ơn hãy ban cho con sức mạnh để con trở thành She-ra, nhầm rồi, trở thành He-man… Xin cho thời gian đảo ngược trở lại, để con có cơ hội sửa sai, con sẽ không bao giờ nói ra câu nói não tàn như phim truyền hình kia một lần nữa đâu QAQ” mà Thước Cần cũng làm được là đủ để hiểu bạn nhỏ này phụ thuộc vào người nhà ra sao rồi ha:v :v  Và tiếp theo vì cái gọi là lòng tự tôn của bản thân Thước Cần đành ngậm đắng nuốt cay, đau khổ trở lại căn hộ đứng tên mình, ăn hết một rổ nho, tâm hồn vỡ nát của Thước Cần mới cảm thấy được an ủi phần nào. Tiếp theo khi dây thần kinh phản ứng của cậu chạy xong 3 vòng Trái Đất, Thước Cần mới suy nghĩ ra tại sao lão cha của cậu đột nhiên nổi giận đuổi cậu ra khỏi nhà. Cậu bất đắc dĩ “bị” come out. Đến cái lúc cậu kịp phản ứng, muốn về nhà giải thích sự hiểu lầm thì khắp thành phố A đã lưu truyền mấy cái tin lá cải như: Thước tam thiếu gia sau khi come out với gia đình tuyên bố ra đi với hai bàn tay trắng, phỏng vấn người tình đồng tính bí mật của cậu..v..v hay đủ các kịch bản cẩu huyết khác. Tài khoản thì bị đóng băng, đám anh em tốt thì cười trên nỗi đau khổ mà không chịu cứu vớt, hai ông anh mắc chứng “đệ luyến” thì đang ở tít mù khơi nào đó, Thước Cần rất muốn bắt chước những nhân vật trong mấy bộ phim truyền hình cũ rích lúc 8h: quỳ xuống ngửa đầu lên trời hét dài: Tại sao? Tại sao ông trời lại đối xử với ta như vậy? Lục tung từng ngóc ngách của nhà lên moi ra được 2,5 vạn (~100 triệu), cuối cùng gà công nghiệp Thước Cần dù đã sống 1 cuộc sống “bình dân” nhưng cuối cùng lại tiêu hết vèo trong vòng 2 tháng. < Trích ngang: Nỗi niềm tâm sự của rv-er khi thấy mức chi tiêu hằng ngày của Thước tam thiếu là: “Muốn ném cho tên thần kinh này vài quả trứng thối và lá rau rồi đó nha~ * nghiến răng*” > Thế là Thước Cần không bằng cấp, không kinh nghiệm lại phải lăn vào tìm việc nếu không muốn trở thành ma đói. Đúng lúc ấy, thông báo tuyển dụng trợ lí đặc biệt của tập đoàn Vạn Vật với tiêu chí: “Không cần thông minh, không yêu cầu nghiệp vụ chỉ cần có tâm lí vững vàng, lương thỏa thuận” lọt vào tầm mắt của cậu khiến Thước Cần lập tức “hăng tiết gà” mà đi thử việc. Đây là màn tường thuật trực tiếp màn phỏng vấn của Thước Cần: “Sao cậu lại lựa chọn tập đoàn của chúng tôi?” “Hoạt động của tập đoàn Vạn Vật những năm gần đây rất phát triển, tương lai nhất định sẽ còn tiến xa trong nền kinh tế thị trường. Tôi hi vọng có thể trở thành một thành viên trong tập thể này, cùng công ty tiếp tục tiến lến.” “Tại sao lại muốn ứng tuyển vào vị trí này?” Thước Cần im lặng nghĩ, các người chỉ tuyển mỗi vị trí này, không ứng tuyển vào nó thì còn ứng tuyển vào đâu được nữa, ngoài miệng lưu loát trả lời, để phối hợp còn trưng ra vẻ mặt vô cùng sùng bái:  “Đi theo người đứng đầu một tập đoàn lớn như ngài là cơ hội để tôi được học hỏi trau dồi kinh nghiệm và kiến thức hạn hẹp của bản thân.” < Chí hướng cao cả này nếu cha già Thước Cần nghe được nhất định sẽ ngồi thắp hương trong từ đường ba ngày ba đêm!> “Vậy cậu có gì muốn hỏi tôi không?" “Không có.”  “Chúc mừng, cậu được nhận.” “…”  (Tiếng lòng của Thước Cần: Đến trình độ người ta cũng không hỏi, thực ra mấy người đi lừa đảo đúng không hả?? (╯‵□′)╯) Và cứ như thế, con thỏ Thước Cần đã bị vứt vào một chỗ mà ở đó ai ai cũng không phải người “phình phường”. Đến lúc phát giác ra: Thước Cần: “Lão tử muốn nghỉ việc, muốn đình công!!!!!” Vị chủ tịch nào đó nở nụ cười hắc hóa: “Cậu đã kí hợp đồng bán thân, không nghỉ được đâu. Nếu cậu nhất quyết muốn nghỉ, để bảo toàn bí mật, chúng tôi đành…” Thước Cần: "Đành..” Chủ tịch ý vị thâm trường: "Cậu chắc không muốn biết đâu ha~~” Thước Cần: “(╯‵□′)╯︵┻━┻. Tôi muốn kiện mấy người….” Thiều Khuynh Tri - chủ tịch của tập đoàn vạn vật, vẻ trầm ổn lịch lãm ưu nhã ung dung, người đàn ông giá trị hàng tỷ bề ngoài là như vậy. Sự thật ra sao?? Đây chính là câu trả lời:  Thứ nhất, phải nhấn mạnh rằng anh ta là boss trong cái đám mà Thước Cần cho là yêu quái, nên nếu không có gì thì đừng có đụng chạm gì đến vị này. Chết lúc nào không biết đâu ~~ Thứ hai, là một vị tổng tài, Thiều Khuynh Tri có đầy đủ tính cách để xứng với chức vị. Đó là: tư bản độc tài, chuyên hút máu của nhân viên “lương thiện” như Thước Cần, bề ngoài ôn thuận như ngọc nhưng bên trong thì hắc hóa, chuyên đi lừa đảo người khác, bóc lột sức lao động. Ví dụ như sau: Thiều Khuynh Tri: “Tiểu Thước Cần < phiên bản Thước Cần chibi bằng cỏ do ngài chủ tịch đính thân làm> tôi cho em em có giữ cẩn thận không?" Thước Cần: “Hình như….” Thiều Khuynh Tri: “Nếu không giữ cẩn thận, trừ tiền lương.” Hay như thế này: Thước Cần: “Ngài chủ tịch à, tôi chỉ là một người bình thường thôi, không phải so với đám thần thú của mấy người được. Đến đấy có lẽ hơi nguy hiểm, tôi sẽ chỉ làm vướng chân tay của ngài thôi. Ngài xem...” Thiều Khuynh Tri nhướng mày: “Tôi phải vất vả đi mà cậu dám không đi!” Thước Cần: “~~~ Đi, đi chứ ngài chủ tịch đi sao tôi không dám đi. Ha ha” Thiều Khuynh Tri: “Ngoan.” Thước Cần: *Lệ rơi đầy mặt* Và điều cuối cùng, người mà chủ tịch Thiều nhắm trúng, không ai có thể chạy thoát. Nếu rơi vào trường hợp như vậy, tốt nhất về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi chờ bị ăn đi là vừa :v :v ------ Trích đoạn:  “Tôi hỏi lại lần nữa, phải nói đúng lương tâm, tôi đối với em thế nào?” “…… Có thể bỏ qua vụ đúng lương tâm được không?” Thiều Khuynh Tri từ chối cho ý kiến. “Anh đối xử với tôi rất tốt, dạy tôi rất nhiều thứ, cho tôi môi trường để phát triển, rất tin tưởng tôi, lúc nào có nguy hiểm cũng xuất hiện cứu tôi...”  Nói xong, Thước Cần cảm giác hình như mình hơi bị có lương tâm quá đà, nhanh chóng bổ sung “Nhưng mà tôi gặp nguy hiểm cũng đều tại anh, thỉnh thoảng anh lại còn như phần liệt, dọa tôi sợ chết khiếp!” Thiều Khuynh Tri gật đầu: “Đoạn trước nhận xét rất tốt.” Thước Cần phát điên: “Đoạn sau mới là mấu chốt!” “Nhân thân thì sao?” “Khống chế cuồng, tự đại cuồng, phần tử bạo lực, phúc hắc, không phải người!” Thiều Khuynh Tri mặt không đổi sắc: “Tiếp tục.” “… Mặt mũi cho qua, năng lực cho qua, sự nghiệp cho qua, chỉ số thông minh cho qua nốt, nấu ăn coi như không tệ.” Thước Cần cực kỳ trái lương tâm nói. “Em thấy chưa, tôi diện mạo xuất chúng, tài hoa hơn người, sự nghiệp thành công, thông minh trí tuệ, còn biết làm việc nhà, biết bảo vệ em, em còn bất mãn cái gì?” “…” Thước Cần nháy mắt sợ ngây người. Cái anh này anh tự luyến cmnr à? Còn có thể quang minh chính đại bẻ cong sự thật hơn nữa hay không? --------- Trước đây tôi đã từng đọc một truyện của tác giả Cuồng Tưởng Chi Đồ và cảm thấy rất thích nên khi nhìn thấy tên truyện này tôi đã lập tức nhảy hố và cuối cùng nó cũng không làm tôi cảm thấy thất vọng. Truyện rất nhẹ nhàng hài hước có nhiều tình tiết dở khóc dở cười khiến cho người đọc có thể giải trí nên nếu ai muốn tìm một câu chuyện để thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi thì hãy nhảy hố. Nhưng đặc biệt nhấn mạnh một điều: "Nếu ai đọc truyện này trông mong vào cái chân nhân của anh công thì tốt nhất từ bỏ ý định đi. Tại vì anh ấy trong dạng thần thú chỉ là một con cừu mà thôi ????????????.????????????.  ________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Huyền_Sắc Dung Hoa Bìa: #Vân Tiệp Dư *** Sống mấy ngàn năm, Yến đại giáo sư lần đầu tiên gặp phải vấn đề nan giải như thế này. Yến Tây Như hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào hay phải nói cái gì trong tình trạng bị người ta lột sạch quăng lên giường, trong lòng thậm chí còn cảm thấy sợ hãi. Thước Thừa Dụ nhìn thân thể người trước mặt, chỉ hận không thể một phát ăn luôn, nhưng nhìn đến vẻ mặt quẫn bách của Yến Tây Như lại không đành lòng. “Đừng căng thẳng, thả lỏng đi, anh sẽ cẩn thận.” Thước Thừa Dụ vừa dỗ người vừa hoàn thành công tác chuẩn bị, bắt đầu làm chính sự. Yến Tây Như khẽ rên một tiếng, cả người run lẩy bẩy. ... Mời các bạn đón đọc Văn Phòng Chủ Tịch Phi Nhân Loại của tác giả Cuồng Tưởng Chi Đồ.
Người Trong Ván Mê Tình - Lục Xu
Cô chỉ là mật thám được cài bên cạnh tam thiếu nhà họ Diệp… Hắn giữ cô lại, rốt cuộc là vì cô rất đặc biệt, hay là có ẩn tình nào khác? Khi cô phát hiện nguyên nhân cái chết của tam thiếu phu nhân, phát hiện tình yêu đích thực hắn bảo vệ và tất cả bí mật ẩn giấu sau lưng của hắn, cô sẽ có kết quả thế nào? Điều chờ đợi cô là người qua đường đều biết, để vỗ về tình yêu đích thực của mình, tam thiếu một cước đá chết đứa bé trong bụng cô, không chút do dự đuổi cô ra khỏi phủ… *** Một cơn gió thổi tới, cành lá khô ào ào rơi xuống, trên tấm thảm lá dày đặc này, Lâm Văn Trúc cứ trấn định nhìn người đối diện như vậy, sắc mặt bình tĩnh, không phải là đã hạ quyết tâm, mà là sự chờ mong với tín niệm kiên định nào đó, còn về việc hắn có hoài nghi cô hay không, đã không còn quan trọng từ lâu, điều quan trọng là cô đã làm chuẩn bị xong rồi.   Diệp Khuynh Lăng trầm mặc nhìn cô gái ở đối diện, tay vươn ra giữa không trung, nắm lấy một chiếc lá khô, hắn bóp vụn chiếc lá từng chút từng chút một, vụn lá bay đi theo gió, lúc này hắn mới đi đến trước mặt cô.   Lâm Văn Trúc vẫn cố chấp nhìn hắn.   Chính là hai đôi mắt lúc nhìn người ta như có cùng bản chất.   Không hiểu sao lòng Diệp Khuynh Lăng sinh ra thứ cảm giác phẫn nộ, còn chưa suy nghĩ, cơ thể đã hành động theo bản năng, tay hắn đã vươn vào trong cổ cô, kéo sợi dây màu đỏ đã sớm phai màu kia, bao gồm cả mặt dây chuyền, hắn cầm trong tay, cho dù vì đau mà sắc mặt cô nhăn nhó hắn cũng không buông tay, “Ta mặc kệ cô là ai, cũng mặc kệ cô có mục đích gì, bây giờ cút ngay cho ta”. ... Mời các bạn đón đọc Người Trong Ván Mê Tình của tác giả Lục Xu.
Người Tình Nguy Hiểm - Mạc Nhan
Cuộc hành trình đi tìm lại ký ức đầy gian nan của một cô gái chính là nội dung của truyện Người Tình Nguy Hiểm của tác giả Mạc Nhan. Lúc tỉnh dậy thì cô biết mình đã mất trí nhớ, cô không còn nhớ chuyện gì nữa và bên cạnh cô lúc này có khẩu súng. Cô cảm nhận được bản thân mình rất mạnh mẽ nên quyết định sang Đài Loan để tìm sự thật về bản thân mình thật sự là ai? Ở đây cô gặp một người đàn ông và người đàn ông đó nhận cô là người tình của hắn? Bản thân hắn rất yêu cô, nhận biết được nếu ở bên cạnh cô hắn có thể mất mạng bất cứ lúc nào... *** "Vậy vì sao.. . ." "Tha thứ anh hiện tại mới nói cho em có một số việc tạm gác lại thời điểm cuối cùng nói sau có vẻ tốt." Sự thật đích thực quá sức chịu đựng, trong khoảng thời gian ngắn làm cho cô không biết làm sao nói ra lời. "Đúng rồi, con chip kia —" nói trắng ra, xảy ra nhiều chuyện như vậy toàn bộ vì con chip kia gây nên, cô muốn biết nhất đúng là rốt cuộc con chip lưu lạc phương nào? Lôi Đình Lạc cười đến thần bí. "Đương nhiên là đặt ở chỗ an toàn nhất." Nói xong liền cầm lấy đồng hồ quả quýt ở ngực cô, không ai lường trước được đầu khác của thứ này ẩn dấu huyền cơ. ... Mời các bạn đón đọc Người Tình Nguy Hiểm của tác giả Mạc Nhan.
Ngươi Là Cái Tay Nải - Nhĩ Nghiên
Chuyện kể về một vu nữ mồ côi, từ nhỏ bị nhốt trong sơn động tích phúc cho vịnh Tấn Vân cùng với tên sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên sinh ra trong một vùng hẻo lánh, từ lúc sinh ra, ngoài trưởng vịnh, Tiểu Ngưu lang và một số người trong vịnh thì nàng chưa từng gặp một nam nhân nào khác. Ngày cô gặp Phượng Thất Thiềm, là ngày máu tươi nhuộm đầy vịnh, hắn cầm kiếm đứng ở đầu dốc giọng trầm thấp mà hờ hững nói :"trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi" làm lưng cô ướt đẫm mồ hôi. Nén lại sự sợ hãi trong lòng, nàng nói :"Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà" *** Sau đó, Trương lão tà bị vạch mặt, nỗi oan mẹ ta phải gánh chịu nhiều năm rốt cuộc được giải bỏ. Còn ta thì xuất hiện trước con mắt mọi người với thân phận Thất phu nhân cùng thánh tế tân nhiệm của Phượng Minh Cô Thành. Ngày ta cùng Tiểu Phượng Tiên đưa Trương lão tà lên pháp trường, lúc được ngàn vạn thành dân vây quanh, ta trông thấy một bóng dáng quen thuộc trong biển người. Là Tiếu Tiếu. Hắn đi theo xe tù chở Trương lão tà, cho đến khi tận mắt nhìn thấy Trương lão tà bị chặt đầu, hắn mới bỏ đi, trước khi đi, hắn còn ngoái lại nhìn ta, sau đó cúi mình vái chào, rồi biến mất trong biển người đang vui mừng hò reo. Trong lòng ta không vui, đứng trên đài cao cho thành dân chiêm ngưỡng một lúc rồi quay về kiệu. Tiểu Phượng Tiên biết lý do ta buồn, chỉ ôm ta không nói một lời. ... Mời các bạn đón đọc Ngươi Là Cái Tay Nải của tác giả Nhĩ Nghiên.