Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cây Olive Màu Trắng

Tỷ lệ người với người có duyên gặp gỡ là một phần bảy tỷ. Trong tỷ lệ hiếm hoi ấy, trong vài tích tắc ngắn ngủi trước khi quả bom phát nổ, số phận của nữ phóng viên Tống Nhiễm và chuyên gia gỡ bom Lý Toản bỗng gắn chặt với nhau bằng một sợi dây chỉ đỏ. Trải qua những phút giây hiểm nguy cận kề, những thời khắc tưởng chừng tất cả có thể nổ tung trong chớp mắt, hay khi bóng ma tâm lý bủa vây, họ vẫn luôn lặng lẽ dìu đỡ, chở che cho đối phương. Trên mảnh đất bạc màu vì bom đạn anh chỉ cho cô thấy một cây olive trắng. Màu trắng đó tương trưng cho bi thương, mất mát, nhưng cũng chính là màu của dịu dàng, thuần khiết, như chính tình yêu của họ. “Cây olive trắng dưới bầu trời sa mạc xanh trong, còn họ ở bên nhau, chứng minh rằng mọi chuyện không phải một giấc mộng.” *** Có một tài liệu nào đó đã viết rằng, trong một cuộc thi giành quyền bảo vệ thành phố Attica cổ ở Hy Lạp, người chiến thắng là nữ thần Athena đã dùng cây giáo của mình để tạo ra cành olive, với mong muốn mang đến sự màu mỡ và bình an. Từ đó, cây olive được tượng trưng cho an bình và thịnh vượng. Nhưng dòng sông lịch sử bằng một cách chân thực nhất, cũng nói cho nhân loại biết rằng, muốn có hòa bình và thịnh vượng, nhất định phải trải qua chiến tranh, giữa cái cũ và cái mới, giữa bảo thủ và tiến bộ, giữa thiện và ác. Thế giới này, khi bạn sống trong yên ổn và hòa bình, không có nghĩa là những nơi khác cũng như vậy. Họ vẫn đang hằng ngày hằng giờ đấu tranh để sinh tồn, hay chỉ đơn giản chỉ là cố gắng sống để chờ đợi một cuộc đời tươi sáng hơn.   Làm sao chúng ta biết được nỗi đau của họ? Làm sao để giúp đỡ họ? Chính là nhờ những người như Lý Toản và Tống Nhiễm. Lý Toản thuộc lực lượng đặc biệt được cử đến hỗ trợ quân đội nước D chống lại quân p.hản c.hính phủ và bọn khủng bố. Tống Nhiễm là phóng viên chiến trường, ghi lại những khoảnh khắc đó để truyền tin tức đến khắp nơi trên thế giới, để mọi người biết rằng còn có một đất nước đang cần giúp đỡ như vậy. Tỷ lệ gặp gỡ giữa hai người trên hành tinh này là một phần bảy tỷ, tỷ lệ để lưu lại ấn tượng về nhau có lẽ còn thấp hơn như vậy nữa. Nhưng họ chỉ cần 5 giây đồng hồ. 5 giây, chỉ hơn thời gian chờ đợi đèn vàng chuyển sang đỏ một chút xíu, nhưng cũng có thể mãi mãi không thể chạm tới chiếc huy chương vàng danh giá trong một cuộc thi. 5 giây, không đủ để quay đầu khi lướt qua nhau trên phố, nhưng cũng có thể cứu được một mạng người. Lý Toản đã cứu Tống Nhiễm như vậy đấy. Giữa chiến trường đầy mưa bom bão đạn, anh đã cứu một phóng viên, cũng cứu lấy lý tưởng của một cô gái, cũng cứu lấy lý tưởng của chính mình, chỉ là điều đó sau này anh mới biết. Hết thời hạn biệt phái, Tống Nhiễm quay lại thành phố hòa bình phồn hoa, nhưng ánh mắt của người lính dũng cảm kia mãi vẫn không thể ra khỏi tâm trí cô. Có quan tâm nhất định sẽ tìm kiếm, cuối cùng cô cũng có được tin tức của anh. Thì ra anh thuộc lực lượng quân đội thành phố ngay bên cạnh cô thôi, rất gần. Nhưng biết rồi thì có thể làm sao? Chẳng làm sao cả, mình có ý chắc gì người ta đã có tình? Tống Nhiễm rất nặng lòng, nhưng cũng không cố chấp đến vậy. Vì hiểu lầm tình trạng độc thân của anh, cô lại một lần nữa xung phong đến nước D. Chỉ là không ngờ, duyên phận sẽ không vì sự bỏ cuộc của cô mà đứt đoạn, họ gặp lại nhau. Lý Toản ban đầu cảm thấy có chút lạ, vì sao cô gái này lại thay đổi thái độ với anh? Nhưng là một người lính trên chiến trường, nhiệm vụ vẫn quan trọng hơn tất thảy, may sao Tống Nhiễm cũng cảm thấy vậy. Cô cố gắng dằn những cảm xúc ngổn ngang trong lòng mình xuống, phối hợp với anh hoàn thành nhiệm vụ. Chính vì những va chạm hết sức đời thường như vậy, hai trái tim lần nữa đến gần nhau hơn. Cho đến lúc, cô xác định được mình đã hiểu lầm, trái tim lại lần nữa thổn thức mạnh mẽ vì anh. Trùng hợp thay, cả anh cũng vậy. Nhưng trước khi họ kịp nhận ra tình cảm của đối phương, biến cố ập đến. Họ đều trở về nhà, nhưng là với một sự hoang mang về lý tưởng. Thì ra, không chỉ nơi có tiếng s.úng rền vang mới là chiến trường. Thì ra, không chỉ có s.úng ống đạn dược mới gây ra tổn thương cho người khác. Tống Nhiễm vì một bức ảnh đoạt giải thưởng mà bị chỉ trích là kiếm tiền bằng sự khổ nạn của người khác. Lý Toản vì một quyết định trong lúc cấp bách mà không thể tha thứ cho bản thân. Họ đều lạc lối trong lý tưởng ban đầu. Một người trầm cảm, một người ám ảnh tâm lý. Mẹ cô từng nói, cô và Lý Toản là hai con người thuần khiết và thiện lương hiếm có còn sót lại, chính vì như vậy, họ giống như hai hòn đảo cô đơn lạc lõng giữa dòng đời này. Cuối cùng, hai con người lạc lõng ấy, đi ngược lại dòng đời mà gặp được nhau. Họ đều từ nơi đó trở về, hiểu được tiếng lòng của nhau, có thể san sẻ nỗi đau cho nhau. Cuối cùng, “Nhiễm Nhiễm, anh thật sự thích em.” “Em cũng vậy.” Rất nhẹ nhàng và cũng rất nhanh chóng. Hôm qua thổ lộ, hôm nay về gặp bố, hôm sau ở cùng nhau. Có thể bạn thấy nhanh, nhưng thực tế không phải vậy. Từng đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, hơn ai hết họ quý trọng những giây phút yên bình bên nhau, không muốn lãng phí bất kỳ khoảng thời gian nào. Họ lặng lẽ ở bên nhau như vậy. Nhưng mà, nỗi ám ảnh trong lòng cần phải được cởi bỏ. Lý Toản muốn trở lại nước D, muốn chính mình giải quyết nỗi ám ảnh trong lòng và quay về toàn tâm toàn ý với Tống Nhiễm. Nhưng cách làm của anh lại là một cách vô cùng mạo hiểm, thế nên trước khi rời đi, giữa hai người đặt ba dấu chấm. Tống Nhiễm vừa đau lòng vừa xót xa, giận dỗi với anh, nhưng rồi cũng không thể chiến thắng sự nhung nhớ da diết. Cuối cùng, cô cũng quay lại nơi đó. Vì công việc, cũng là vì anh. Lần này gặp lại nơi chiến trường, mọi thứ đã được đẩy lên đỉnh điểm. Mặt trận, sống chết và cả tình yêu. Họ thăng hoa cảm xúc sau những lần an toàn hoàn thành nhiệm vụ. Họ bắt đầu mơ ước về một cuộc sống sau khi trở về. Thế nhưng, điều đó cũng giống như cây olive màu trắng mà họ đã từng nhìn thấy vậy. Chỉ là ảo ảnh. chiến tranh của đất nước đó đã dừng lại, tôi cũng muốn dừng lại. Tôi muốn mọi chuyện chấm dứt ở giây phút họ trở về từ cõi chết, ở thời khắc Tống Nhiễm không từ bỏ hy vọng, tìm được Lý Toản điên loạn trên đường phố. Tôi muốn mọi chuyện kết thúc vào lúc Tống Nhiễm đưa Lý Toản quay về nhà với câu nói “A Toản, không sao cả. chiến tranh kết thúc rồi.” Thế nhưng, mọi chuyện là không thể. chiến tranh kết thúc, người hy sinh được vinh danh, vậy người còn sống trở về thì sao? Họ mang trên người vết tích của từng trận chiến, mang trong đầu nỗi ám ảnh về cái chết của chiến hữu, của những người mà mình yêu thương, mãi không thể hồi phục. Con người có thiện ác, xã hội có trắng đen. Nhưng Tống Nhiễm và Lý Toản dùng trái tim không một vết xước của mình, bao dung đối phương. Nước D lấy đi của họ tuổi trẻ, nhiệt huyết và thân thể khỏe mạnh. Nhưng họ không hối hận. Họ luôn tin rằng, cây olive màu trắng mà họ nhìn thấy không phải là ảo ảnh, mà là một giấc mơ, giấc mơ một đời bình an. … Viết về chiến tranh không bao giờ là đề tài nhẹ nhàng, nhưng nếu không có ai viết, thì ai có thể hiểu được nỗi đau của những người lính? Ai có thể hiểu được nỗi ám ảnh của người sống sót? Ai có thể hiểu được tình yêu sâu sắc nở hoa giữa bom đạn? A Toản, nếu có kiếp sau, em chỉ muốn làm một con chim sẻ, không bay về phương Nam, chỉ ở mãi trên một đỉnh núi. Vậy thì anh sẽ là cây cổ thụ trên đỉnh núi đó. Nhiễm Nhiễm, anh không nợ nước, cũng không nợ nhà, nhưng lại nợ em. A Toản, anh vất vả rồi. Đợi em, chúng ta sẽ cùng đi. Con của họ, là Lý Tống Chi và Lý Tự Chi, một trai một gái. Hãy dành chút thời gian để đọc tâm sự của họ viết về bố Lý Toản và mẹ Tống Nhiễm, bạn nhé? ___ " ": Trích từ truyện. Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hiện đại, chiến tranh chống khủng bố, sĩ quan & phóng viên chiến trường, chưa rõ số chương. Nhất kiến chung tình. Năm giây, có thể làm được những gì? Uống một cốc nước, đi một quãng đường? Nói một câu, đọc một trang sách? Năm giây, có thể khiến em yêu anh. Ngày mà Tống Nhiễm gặp Lý Toản, là một ngày bình thường. Người đàn ông cầm khẩu súng tới gần, bên trên chiếc mặt nạ lộ rõ một đôi mắt đen nhánh, cảnh giác hệt như loài chim ưng. Tốc độ của anh ta chậm, không vội vàng, lúc cách cô hơn mười mét thì nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã che kín của cô một lát, mắt híp lại hỏi: “Người Trung Quốc?” Tống Nhiễm thiếu chút nữa đã khóc, hô lớn: “Đúng! Tôi là phóng viên!" Lúc này, các đồng đội của anh ta mới ào ào từ chướng ngại vật đi ra. Anh ta đến gần xem quả bom, lại nhìn chân cô đang giẫm lên mảnh kim loại, nói: "Cô đạp chuẩn đấy" "...." Trong giọng nói chứa đựng ba phần trêu chọc bảy phần ôn hòa, Tống Nhiễm không biết nên trả lời thế nào, nhưng cả người lại thoáng buông lỏng. Anh ta quỳ một chân trên đất, tháo bỏ hộp sắt, để lộ những sợi dây chằng chịt bên trong. Tống Nhiễm không khỏi hít vào một hơi. Người đàn ông nghe thấy, nhìn cô vẫn duy trì một chân chống đất nhẹ giọng hỏi: "Có thể chống đỡ nổi không?" Tống Nhiễm chỉ có thể gật đầu. Anh ta không tin, đứng lên nói: "Trước tiên cô xuống xe đã". Tống Nhiễm thấp giọng đáp: "Tôi không dám" “Không sao. Tôi đỡ.” Người đàn ông an ủi, tay trái đỡ lấy xe máy, trong nháy mắt cô cảm nhận được sức lực của anh. Tay phải anh cầm cánh tay cô, Tống Nhiễm theo bản năng nhanh chóng nắm lấy tay anh, cơ bắp trên cánh tay người đàn ông căng đầy rắn chắc. Anh hướng dẫn: “Đừng rời trọng tâm, chân phải bắt ngang qua rồi hạ xuống.” Tống Nhiễm nương theo sức lực từ cánh tay anh, thành công từ trên xe bước xuống. Trong chốc lát, hai chân cô vừa xót vừa tê, mồ hôi ướt đầm đìa dưới lớp quần áo. Một đồng đội của anh tiến lên dắt chiếc xe đi. Những người khác đẩy tới khu vực bãi bỏ gần đó tạo thành lớp che chắn. Anh nói: "Duy trì trọng tâm ở chân bên trái, không được nhúc nhích" “Được” , Tống Nhiễm liếc nhìn bộ đếm giờ... Anh một lần nữa ngồi xổm xuống, bắt đầu nghiên cứu sắp xếp đường dây. Sắp tới giữa trưa, mặt trời phả hơi nóng hừng hực. Vì ở vùng sa mạc nên cơ thể có thể cảm nhận được nhiệt độ lên đến gần 50°C. Mồ hôi dày đặc chảy xuống từ lông mày Tống Nhiễm tràn vào trong mắt làm cô khẽ run một trận. Một cái run này dọa chính cô sợ đến mức hồn bay phách lạc. “Cố gắng chống đỡ.” Anh cười nhạt nói: “Cô mà động một phát là tôi trở thành anh hùng ngay.” Tống Nhiễm nói: “Ừ” Chân sau của anh quỳ xuống đất, cúi đầu xem tiếp đường dây, thỉnh thoảng lại cắt đứt vài sợi. Có lẽ tính tình ôn hòa của anh có tác dụng giúp cho cô giữ được bình tĩnh, khiến tâm trạng Tống Nhiễm ổn định đôi chút. Nhưng thời gian trôi qua cực kỳ dài, đợi rất lâu, cô kìm không được nhìn thời gian còn lại. Mắt thấy bộ đếm giờ chỉ còn 0:03:00 phút, một lần nữa cô lại hoảng hốt. Anh vẫn như cũ mạch lạc phá bom. Lúc bộ đếm giờ còn 00:02:00 phút, anh khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói: Thời gian không còn kịp rồi" Tống Nhiễm giật mình Anh nói vậy, nhưng hai tay cũng không dừng lại. Đồng đội của anh nhận ra được tính nghiêm trọng, lại kêu lên: "A Toản" Nước mắt Tống Nhiễm ẩm ướt vành mắt, cùng mồ hôi chảy vào trong khăn che mặt, hai má thấm ướt, cô khẽ hít mũi. Lần này anh ngẩng đầu, đôi mắt phía dưới mũ bảo hộ cong cong mỉm cười với cô: "Đừng sợ, sẽ không bỏ mặc cô lại đâu" Ánh nắng rơi trên lông mi anh lấp lánh, giọng nói thanh tịnh* như suối trong. Tống Nhiễm ngừng khóc, lúng túng gật đầu. Anh lại cúi đầu, tiếp tục phá bom. Nhưng cô cảm nhận được tình hình ngày càng nghiêm trọng. “Anh đi đi.” Cô khẽ nói: “Anh là người tốt, tôi không muốn… kéo anh chết cùng.” Anh không ngẩng đầu lên, hỏi lại một câu: "Cô có thể chạy nhanh đến mức nào" “Hả...?” “Năm giây, có thể chạy được bao xa?” Giọng anh khá hời hợt, cau mày cắt dây, vẫn không ngẩng đầu. Tống Nhiễm không phản ứng kịp. Anh giải thích: “Còn lại một phút rưỡi, tôi chỉ có thể loại bỏ trọng lực của máy cảm biến trong vòng ba mươi giây, để khi cô dời chân nó sẽ không phát nổ ngay lập tức. Nhưng bộ đếm giờ sẽ tăng tốc lên mười lần, nghĩa là một phút còn lại sẽ rút ngắn còn 5 giây. Cô có thể chạy được bao xa?". Năm giây? Tống Nhiễm lờ mờ đáp: “10 mét 20 mét... tôi không biết nữa" “Chậc...” Anh bộ dạng tiếc nuối, nói: "Không đủ.” “Có lẽ 30 mét !” Cô vội nói, “Tôi chưa từng chạy hết sức mình.” Anh lại nói: “ Vậy thì hôm nay thử xem" “Được.” Cô gật đầu. “Mười giây. Chuẩn bị.” Anh nói, đôi mắt cố định trên đống dây, tay vẫn tiếp tục thao tác không ngừng Tống Nhiễm hít thật sâu một hơi. Anh thấp giọng: “5, 4, 3…..” Loại bỏ trùng điệp các cửa ải, rốt cuộc anh chọn ra một dây cuối cùng. Toàn thân Tống Nhiễm căng thẳng. “1.” Anh cắt đứt sợi dây kia, bộ đếm liền điên cuồng tăng tốc, anh đứng dậy nắm chặt tay cô, chạy vọt ra ngoài. Bên tai gió lớn nổi lên cuốn tung cát bụi. Cô không nghe, không nhìn thấy được, bị anh kéo tay liều mạng chạy. Tiếng gió, bụi bặm, mồ hôi nóng rãy, cả nhịp tim đập, tất cả đều không cảm giác được gì nữa. Trong nháy mắt dường như thời gian không gian không còn tồn tại, chỉ có ánh mặt trời mùa hè tựa như tấm thủy tinh thiêu đốt đôi mắt con người. Cô không biết năm giây đó là ngắn hay dài Cuối cùng anh kéo cô vào trong lồng ngực để bảo vệ, cùng ngã nhào xuống đất. Cơ thể của người đàn ông trở thành bức tường che chắn cho cô. Khoảnh khắc tiếp theo, trong tiếng nổ ầm ầm, cát đá và bùn đất, mảnh vụn như mưa từ trên trời ào ào trút uống. thanh tịnh*: trong sạch và yên tĩnh. Mời các bạn đón đọc Cây Olive Màu Trắng của tác giả Cửu Nguyệt Hi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn của Tôi - Tây Sương Thiếu Niên
Tên eBook: Nữ Thượng Cấp Hung Tợn của Tôi (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Hài hước, Văn học phương Đông   Người dịch: Hà Linh   Ngày xuất bản: 17/05/2013   Công ty phát hành: Công ty TNHH Văn hóa Hương Thủy   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Chủ dự án: CoCo   Nguồn sách: CoCo   Chụp pic & Tách pic: CoCo   Beta   Thanh Nguyen & Dung Nguyen &   CoCo & Thanh Tâm & Huyền Nga &   Phạm Huỳnh Uyên Khôi & Mi Hà & Pò Sữa Cung Đình   Làm ebook: CoCo  Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free  GIỚI THIỆU   “Cô ấy là vợ tôi, hôm nay là kỷ niệm ngày chúng tôi kết hôn”, tôi khoác vai Lâm Tịch, nói với cô bán hàng, “Phiền cô gói nó lại cho tôi. Chúng tôi lấy chiếc này”.   “Ai là vợ anh hả? Hôm nào là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta?”, cô đẩy tôi ra, bất mãn nói.   “Có em ở bên anh thì hôm nào cũng là kỷ niệm ngày cưới”.     Anh - một chàng nhân viên quèn có thành tích cao nhất từ dưới lên, bình thường đến mức quay người lại cũng có thể biến mất trong biển người nhưng lại có khá nhiều "chiến công hiển hách" cứu mỹ nhân khỏi nanh sói hiểm độc chốn công sở.   Cô - gia thế hiển hách, dung mạo tuyệt trần, là sự kết hợp hoàn hảo giữa gương mặt thiên thần và con người ác quỷ…  *** Một hôm, Ân Nhiên nhắn tin cho bạn mình một mẩu chuyện cười tiết lộ tuyệt chiêu đối phó trước nguy cơ đạo chích hiếp dâm nhưng lại gửi nhầm đến số của giám đốc bộ phận tiêu thụ Lâm Tịch. Lâm Tịch thấy tin nhắn gây cười này lại được gửi từ một tiểu tử thấp kém, có khi không qua nổi thời gian thử việc, trong lúc nổi giận đã phạt anh đi chuyển hàng dưới kho. Vô tình mấy thương nhân đang bàn việc hợp tác tưởng lầm là nhân viên đắc lực của tổng giám Lâm Tịch, thế là đối xử với anh như “sếp bé”.   Trên bàn rượu, do hai bên không thống nhất được một vài chi tiết nhỏ trong hợp đồng, mấy người kia bỏ thuốc mê vào cốc của Lâm tổng giám và Ân Nhiên…  *** Cô và anh không đội trời chung, oán hận tận xương tủy, luôn thầm ra đòn ác hiểm ngáng chân lẫn nhau…   Trong thời đại tình yêu rẻ như mớ rau ngoài chợ, liệu bạn có trở nên lạnh lùng, vô tình, thiếu lòng tin?   Thế nhưng trời run rủi lại se duyên cho họ đến với nhau, cùng nhau bỏ trốn tới "chân trời góc bể" sau vụ tố cáo quan chức cấp cao hoành tráng. Mời các bạn đón đọc Nữ Thượng Cấp Hung Tợn của Tôi của tác giả Tây Sương Thiếu Niên.
Tình Yêu Điên Cuồng - Thúy Thúy Sinh Sinh
Tên eBook: Tình Yêu Điên Cuồng (full prc, pdf, epub)  Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông   Dịch giả: Cao Tuấn Việt - Hồng Tú Tú   Nhà xuất bản: Hồng Đức, Hương Giang Books   Phát hành: 15/9/2012   Type: Hoài Thương, Vicky Lương, Ong vàng, Phi Phi Yên Vũ   Chụp pic: Koibito & ĐánhBoss   Beta & Ebook: BG Trang Trang Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free Giới thiệu tác phẩm:   Phương Tiểu Kỳ một cô gái cá tính, mạnh mẽ, hoạt bát đang làm việc tạm thời trong một ngân hàng nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc bề ngoài của cô, thực ra cô là một người có khá nhiều tâm sự và rất yếu đuối. Có thể cô đã tự tạo vỏ bọc cho mình từ năm cô mười bảy tuổi, khi Tiểu Kỳ chứng kiến cảnh người bố mà cô tôn kính bao năm nay bỏ rơi hai mẹ con cô để đi theo người đàn bà tên Ngụy Doanh cùng đứa con gái hơn cô vài tuổi Tiểu Vũ. Từ ngày đó cô đã không còn tin vào cái gọi là tình yêu nữa, Tiểu Kỳ liên tục đi gặp mặt ở trung tâm mai mối của mẹ Manh Manh (người bạn thân của cô), cô đã gặp gỡ vô số người chỉ nhằm mục đích chọc giận người bố của mình để ông biết được cô hận ông như thế nào khi ông bỏ rơi hai mẹ con Tiểu Kỳ để đi theo người đàn bà khác.   Số phận của Tiểu Kỳ lại rẽ sang một ngả khác khi cô gặp Thạch Lỗi nhưng câu chuyện tình của Tiểu Kỳ với anh chàng bộ đội Thạch Lỗi đã gặp khá nhiều trắc trở, khi thì bị Tiểu Vũ chen ngang, lúc lại là Tiểu Chân cô bạn thanh mai trúc mã của Thạch Lỗi.   Có lẽ trong cuộc đời mỗi người phụ nữ đều có hai người đàn ông như vậy, một người khiêm nhường, tinh tế, quan tâm. Người khác thì bá đạo cố chấp, nhiệt tình như lửa. Trên con đường tình yêu mỗi lựa chọn sẽ mang đến kết cục không giống nhau. Bên cạnh cô còn có Lý Vĩ Lợi, anh là chiến lợi phẩm mà cô có được khi phá hoại cuộc gặp mặt của Tiểu Vũ bởi cô hận hai mẹ con Tiểu Vũ nên muốn làm họ đau khổ nhưng chính cô cũng không biết được bí mật ẩn giấu sau sự việc ly hôn giữa bố mẹ cô. Cuối cùng cô cũng được biết chân tướng sự thật cô không phải là con gái của bà Từ mà là con gái của bố và người tên là Ngụy Doanh Doanh, cô đau đớn, dằn vặt mình vì thời gian qua cô đã đi từ sai lầm này đến sai lầm khác, làm nhiều điều có lỗi với chính cha mẹ ruột của mình.   Trải qua bao thăng trầm cuối cùng cô đi đến quyết định rời bỏ thành phố cô đang sống và làm việc, rời bỏ người đàn ông cô yêu say đắm cùng bà Từ đến một nơi khác để quên đi tất cả những gì đã xảy ra. “Duyên phận” lại đưa cô gặp lại Thạch Lỗi ở Tây Tạng, ở đây cô biết rằng anh vẫn rất yêu cô, muốn cưới cô nhưng cũng lúc này cô phát hiện thêm một điều nữa rằng Vĩ Lợi vẫn luôn dõi theo, sát cánh bên cô suốt ba năm qua kể từ khi cô bỏ lại lễ cưới ra đi.   Tiểu thuyết mang đến cho ta một tình yêu trắc trở nhưng cũng đầy ngọt ngào, hạnh phúc. Hãy đọc Tình yêu điên cuồng để đong đếm xem trái tim dũng cảm của mình yêu một người đến nhường nào! Mời các bạn đón đọc Tình yêu điên cuồng của tác giả Thúy Thúy Sinh Sinh.
Cớ Sao Mãi Yêu Em - Tâm Văn
Tên eBook: Cớ sao mãi yêu em (full prc, pdf, epub)  Tác giả: Tâm Văn  Thể loại: Ngôn tình, Văn học phương Đông Người dịch: Yingliิ   Nhà xuất bản: Văn Học   Công ty phát hành: Văn Việt   Chụp sách: Đánhboss Xongmới Ngủngon  Typeo    Thanh Sương, Lazycat Nguyen, Pic Lê   Fleur Thương, Tiểu Yêu Nữ, Phi Phi Yên Vũ    Bích Thuỷ Trần, Nga Ngoan Ngoãn, Maruko Tran   Hatbodao Dethuong, Huyền Nguyễn Thị    Beta: Đánhboss Xongmới Ngủngon & HT   Ebook: Devil Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm Ebook Free Giới thiệu tác giả    Tâm Văn, thuộc chòm sao Xử Nữ, nhóm máu AB. Sinh vào đầu những năm 70.   Sinh ra ở một thành phố nhỏ nằm ở phía nam Trường Giang, có vẻ ngoài mềm mại, dịu dàng, tâm hồn tinh tế của con gái Giang Nam. Từ nhỏ yêu văn chương, thích mộng mơ. Thần kinh mẫn cảm như sợi dây đàn, cảm nhận được những lời mềm mại, dịu dàng, than vãn, buồn tủi của nhân tình thế thái. *** Giới thiệu nội dung truyện   Mười lăm mười sáu tuổi, chúng mình gặp phải tình yêu nhưng chẳng biết cách yêu. Hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, chúng ta biết yêu lại chẳng thể nào tìm thấy tình yêu nữa.   Đây không phải là tiểu thuyết hư cấu mà là quyển hồi ký về tuổi thanh xuân.   Khi tuổi thanh xuân dần héo úa lụi tàn theo năm tháng, tôi đã dùng ngòi bút của mình từng chút gợi lại cuộc sống thời trung học, mái trường đại học, những năm tháng tươi đẹp trong sáng sôi nổi nhất cùng mối tình ngây dại thuần khiết trước kia của mình.   Tuy rằng khi đó, chúng tôi chưa học được cách yêu nhưng có thể khẳng định một điều rằng chúng tôi đã thực sự yêu nhau sâu đậm.   Dù sau ngần ấy năm, anh rời xa tôi nhưng tôi vẫn nhớ về hình ảnh của anh, về những năm tháng tươi trẻ chúng tôi đã cùng nhau trải qua. Mời các bạn đón đọc Cớ Sao Mãi Yêu Em của tác giả Tâm Văn.