Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sự Thật

Lowen Ashleigh là một nhà văn. Vì khó khăn tài chính nên cô buộc phải nhận một công việc khác thường. Jeremy Crawford, chồng của nhà văn nổi tiếng Verity Crawford, thuê Lowen viết tiếp những tập còn lại trong bộ sách của vợ anh mà vì lý do sức khoẻ cô không thể hoàn thành. Lowen đến nhà Crawford để tìm kiếm thông tin viết sách. Cô tình cờ phát hiện quyển tự truyện của Verity. Đó là những thú nhận khủng khiếp, bao gồm sự thật cái chết của con gái Verity. Lowen quyết định giấu Jeremy quyển tự truyện. Nhưng khi tình cảm Lowen dành cho Jeremy ngày càng sâu đậm, cô nhận ra nếu anh biết về quyển tự truyện sẽ chỉ có lợi cho cô. Dù Jeremy có tận tâm với người vợ tàn tật thế nào đi nữa, sự thật kinh hoàng sẽ khiến anh không thể tiếp tục yêu vợ mình. Một quyển sách kinh dị lãng mạn của Colleen Hoover, tác giả bán chạy số 1 New York Times . *** Nghe có vẻ lạ lùng đối với chúng ta khi nhân vật chính của một câu chuyện được yêu cầu cho một số nhiệm vụ chắc chắn khiến anh ta choáng ngợp. Nó xảy ra với các sĩ quan cảnh sát thông thường chịu trách nhiệm truy đuổi ông trùm của một mafia lớn, hoặc, như trong trường hợp này khi một nhà văn không mấy thành công được giao hoàn thành một số tiểu thuyết của một tác giả khác đã biến mất. Sự nghi ngờ trong những trường hợp này là phổ biến. Nhưng tại sao không đổi, khi khám phá ra điều gì dẫn nhân vật chính đến trung tâm của một cơn bão nghi ngờ, chicha bình tĩnh, luôn thu hút chúng ta bằng cùng một từ tính, với điện tích đó thông báo những cơn gió mạnh và những cảm xúc mãnh liệt không kém ... Lowen Ashleigh, một tác giả đang trên bờ vực phá sản, nhận được một khoản hoa hồng thay đổi cuộc đời: Jeremy, chồng mới của Verity Crawford, một trong những tác giả quan trọng nhất hiện nay, thuê cô ấy hoàn thành loạt sách trong đó tác phẩm của anh ấy là phụ nữ. trước khi bị một tai nạn nghiêm trọng khiến cô hôn mê. Lowen định cư tại biệt thự của cặp vợ chồng đã kết hôn để anh ta có thể làm việc với các ghi chú mà Verity đang làm, hy vọng tìm đủ tài liệu để bắt đầu nhiệm vụ của mình, nhưng điều anh ta không mong đợi phát hiện ra trong văn phòng hỗn loạn là một cuốn tự truyện của Verity chính cô ấy., được giấu kín để nó không bao giờ lộ ra ngoài. *** Colleen Hoover là nữ tác giả được xếp vào hàng có sách bán chạy nhất của New York Times. Năm 2012, bà xuất bản series truyện đầu tiên gồm ba cuốn Slammed, Point of Retreat và This girl. Năm 2013, bà xuất bản series thứ hai bao gồm Hopeless, Losing Hope và Finding Cinderella. Các tiểu thuyết của bà đều viết về những câu chuyện tình yêu đầy đam mê nhưng cũng chứa nhiều uẩn khúc, với một văn phong lãng mạn, tràn đầy thấu cảm và yêu thương. Trong số đó, tiểu thuyết Lạc mất & Hy vọng (Hopeless) gây ấn tượng mạnh với độc giả hơn cả. Cuốn sách đã dẫn đầu bảng xếp hạng của New York Times trong một thời gian dài, trở thành tiểu thuyết dành cho lứa tuổi trưởng thành hay nhất năm 2013. *** Tôi nghe thấy tiếng hộp sọ vỡ cái bốp trước khi máu anh ta bắn vào người tôi. Tôi khiếp sợ quay ngược lại về vỉa hè. Chân tôi vấp vào lề đường suýt ngã nên tôi vội nắm lấy cột biển báo cấm đỗ xe để giữ thăng bằng. Mới vài giây trước anh ta còn đứng trước mặt tôi. Chúng tôi lẫn trong đám đông chờ đèn hiệu đi bộ bật sáng, rồi anh ta bước xuống đường quá sớm ngay khi chiếc xe tải lao đến. Tôi nhào tới trước định ngăn anh ta lại nhưng không kịp nữa. Tôi nhắm tịt mắt lại trước khi đầu anh ta nằm gọn dưới lốp xe, nhưng âm thanh như nút chai rượu sâm banh bật ra vang lên rõ mồn một. Anh ta nhìn điện thoại của mình mà không nhìn đường, có lẽ đó là thói quen tệ hại nhưng chưa từng gây ra sự cố nào trước đó. Chết vì một thói quen. Mọi người đều hoảng hốt. Tài xế xe tải ngay lập tức nhảy ra khỏi xe và quỳ xuống bên nạn nhân, nhiều người chạy đến giúp đỡ. Tôi vội lùi khỏi đám đông. Không cần nhìn cũng biết anh ta không thể qua khỏi. Bây giờ một chiếc xe tang là cần thiết chứ không phải xe cứu thương. Tôi muốn tránh xa hiện trường vụ tai nạn, nhưng đèn đi bộ đã bật sáng và mọi người bắt đầu đổ sang đường. Một số người thậm chí vẫn dán mắt vào điện thoại di động khi đi ngang qua nạn nhân. Tôi đành đứng lại chờ đường bớt đông. Tôi liếc về phía đó, cẩn thận tránh nhìn thẳng vào nạn nhân. Người tài xế đang gọi điện thoại di động, ba bốn người xúm quanh, một số người dùng điện thoại quay lại cảnh khủng khiếp. Nếu ở Virginia nơi tôi sống trước đây, người ta sẽ hoảng loạn la hét, nhiều phóng viên sẽ có mặt sau vài phút. Nhưng ở Manhattan, việc một người đi bộ bị xe đâm xảy ra thường xuyên. Chỉ là giao thông bị ùn tắc trong phút chốc. Sự thờ ơ vô cảm là lý do tôi chuyển đến thành phố này mười năm trước. Tôi muốn sống ở một thành phố bận rộn đông đúc. Không ai chú ý đến tôi. Ở đây tôi vô hình, không bị soi mói đời tư. Tôi yêu thành phố này vì điều đó. “Cô có bị thương không?” Tôi ngước lên nhìn, một người đàn ông chỉ vào tay tôi và áo tôi đầy quan tâm. Anh không phải là một người New York vô cảm. Có lẽ anh từ nơi khác đến. “Cô có bị thương không ?” Người lạ lặp lại. Tôi nhận ra tay tôi dính máu. “Không. Không phải máu của tôi. Tôi đứng gần anh ta khi…”. Tôi lắp bắp, rùng mình vì nhớ lại cái chết khủng khiếp. Tôi luôn cố cứng rắn như mặt đường bê tông dưới chân, nhưng không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Những gì vừa chứng kiến khiến bụng tôi xoắn lại và muốn nôn oẹ. Tôi đưa tay bụm miệng nhưng bỏ ra ngay khi cảm thấy có gì đó dính trên môi. Máu. Áo tôi cũng vậy, rất nhiều máu không phải của tôi. Tôi kéo áo ra để nó khỏi dính vào người. Tôi muốn xoa trán, véo mũi để khỏi chết ngất, nhưng sợ lại chạm phải máu. Tôi ngước nhìn người đàn ông. “Mặt tôi có dính máu không?” Tôi hỏi anh. Anh mím môi nhìn con đường chúng tôi đang đứng và chỉ một quán cà phê. “Chắc ở đó có phòng vệ sinh”, anh đẩy lưng tôi đi về hướng đó. Tòa nhà Pantem Press, nơi tôi muốn đến, đã rất gần. Chỉ cách mười lăm, hai mươi feet. Tôi tự hỏi người đàn ông vừa chết đã gần đến nơi anh ta cần đến chưa? Anh giữ cửa cho tôi bước vào quán cà phê. Một người nữ phục vụ tay bưng cà phê định len vào thì chợt nhìn thấy áo tôi. Cô ta vội tránh ra nhường đường. Tôi đi đến phòng vệ sinh nữ nhưng cửa bị khóa. Thấy vậy anh đẩy cửa phòng vệ sinh nam cho tôi đi vào sau anh. Anh không khóa cửa, đi thẳng đến bồn rửa và mở nước. Tôi nhìn vào gương và phần nào nhẹ nhõm vì tình hình không đến nỗi tệ như tôi tưởng. Vài vệt máu trên má đã khô, trên lông mày chỉ dính một chút. Hầu như máu bắn hết vào áo. Anh đưa khăn giấy ướt cho tôi lau mặt. Mùi máu tanh nồng khiến tôi nín thở và lại buồn nôn. Tôi muốn cởi áo ra. Ngay lập tức. Sau khi mở nút áo cởi áo để dưới vòi nước chảy, tôi cầm miếng khăn ướt khác anh đưa cho lau máu dính trên ngực. Anh đi ra cửa, nhưng không phải để cho tôi sự riêng tư với chiếc áo ngực kém hấp dẫn nhất mà để khóa cửa lại. Tôi căng thẳng theo dõi anh qua chiếc gương treo trước bồn rửa. Có tiếng gõ cửa. “Tôi ra ngay”, anh nói. Tôi nhẹ nhõm hẳn, ít ra ai đó bên ngoài sẽ nghe thấy nếu tôi hét lên. Tôi kỳ cọ cổ và ngực, tiếp theo là lau tóc, hết bên này đến bên kia cho đến khi không còn một dấu vết nào. “Đây”, anh mở chiếc nút cuối cùng chiếc áo trắng anh đang mặc. “Cô mặc vào đi”. Chiếc áo khoác đang treo trên tay nắm cửa, chiếc áo sơ mi đưa đã cho tôi, trên người anh chỉ còn độc một chiếc áo lót màu trắng. Anh to cao hơn tôi nhiều, tôi sẽ bị nuốt chửng trong chiếc áo này mất. Tôi không muốn mặc nó đến cuộc hẹn chút nào, nhưng không có lựa chọn nào khác. Tôi cầm nó, lấy thêm vài chiếc khăn giấy lau khô người, sau đó mặc vào và cài nút. Trông chẳng ra làm sao, nhưng không phải lỗi tại tôi. Tôi ném chiếc áo dính máu vào thùng rác rồi chống tay lên bồn rửa nhìn mình trong gương. Đôi mắt tôi mệt mỏi, trống rỗng. Tôi lấy tay chà sát hai má để da bớt tái nhưng vô ích. Trông tôi như một xác chết. Tôi xoay người lại. Anh nhét cà vạt vào túi áo vét. “Tôi không biết cô đã bình tĩnh lại hay vẫn còn sốc”. Tôi không sốc nhưng cũng không bình tĩnh. “Tôi không biết nữa”, tôi thừa nhận. “Anh thì sao?” “Tôi không sao”, anh nói. “Tôi còn chứng kiến nhiều việc tệ hơn nhiều”. Không biết anh có nhìn thấy đầu người đàn ông bị nghiền nát dưới bánh xe tải không. Có lẽ anh đúng là dân New York. Hoặc anh làm ở bệnh viện. “Anh có phải là bác sĩ không?” Anh lắc đầu. “Trước đây tôi làm bất động sản”. Anh bước đến gần, phủi thứ gì đó trên vai áo tôi. Áo của anh. Màu mắt anh tiệp với màu chiếc cà vạt, màu lục nhạt. Anh rất đẹp trai, nhưng tôi có cảm giác anh chán ghét vẻ ngoài của mình. Anh không muốn bị chú ý. Anh muốn vô hình, giống như tôi. Nhiều người đến New York để thể hiện mình. Vài người như chúng tôi đến đây để không ai chú ý đến mình. “Cô tên gì?” anh hỏi. “Lowen”. Anh sững lại vài giây khi nghe tên tôi. “Jeremy”, anh đi đến bồn rửa. Tôi không nén nổi tò mò. Anh đã gặp việc gì mà khủng khiếp hơn cả vụ tai nạn? Vì sao ánh mắt anh thăm thẳm vẻ buồn bã cô độc? “Chuyện gì xảy ra với anh vậy?” Tôi hỏi. Anh nhìn tôi trong gương. “Ý cô là sao?” “Anh nói đã chứng kiến nhiều việc khủng khiếp. Là chuyện gì?” Anh tắt nước, lau khô tay, rồi quay lại nhìn tôi. “Cô thực sự muốn biết?” Tôi gật đầu. Anh ném chiếc khăn giấy vào thùng rác, đút tay vào túi quần, ánh mắt đanh lại. “Tôi đã vớt xác con gái tám tuổi dưới hồ lên cách đây năm tháng”. Tôi hít mạnh và bụm miệng. “Tôi rất tiếc”, tôi thì thầm. Vì con gái anh. Vì đã hỏi anh. “Cô thì sao?” Anh dựa vào bồn rửa chờ đợi câu chuyện của tôi. Có người chia sẻ để bi kịch của bạn bớt bi thảm. Khi bạn trải qua những việc tồi tệ nhất, bạn muốn gặp những người cùng hoàn cảnh, những người gặp chuyện buồn và bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Tôi đằng hắng. Bi kịch của tôi không ghê gớm như của anh. Tôi nghĩ lại mọi việc đã xảy đến với mình và cảm thấy chút ngại ngùng vì nó khá tầm thường. “Mẹ tôi mới mất tuần trước”. Anh không tỏ thái độ gì, chắc anh đã dự đoán nhiều hơn thế. “Vì sao bà mất?” “Ung thư. Bà đến ở với tôi từ năm ngoái. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ra khỏi nhà sau khi mẹ tôi mất”. Chúng tôi nhìn nhau một lúc. Tôi chưa từng nói chuyện của mình với một người hoàn toàn xa lạ. Tôi ngại ngùng muốn kết thúc câu chuyện. Nhưng tôi không biết nói gì và đành im lặng. Anh nhìn vào gương hất vài sợi tóc đen vào nếp. “Tôi có một cuộc hẹn phải đi bây giờ. Cô chắc là cô ổn chứ?” Anh quan sát tôi qua gương. “Tôi ổn.” “Ổn?” Anh quay sang tôi, lặp lại câu hỏi. “Tôi sẽ không sao”, tôi nhắc lại. “Cảm ơn anh đã giúp đỡ.” Tôi bỗng muốn thấy anh cười. Nụ cười của anh như thế nào nhỉ? Nhưng anh chỉ nhún vai “Tốt”. Anh mở khóa cửa cho tôi bước ra, nhưng tôi không vội đi như thể tôi chưa sẵn sàng đối mặt với thế giới ngoài kia. Tôi muốn nói gì đó để cảm ơn hoặc tìm một cái cớ gặp lại anh. Mời anh đi cà phê nhân tiện trả lại áo cho anh có được không nhỉ? Trát tim tôi bồi hồi rung động trước anh – một người lạ tốt bụng. Đột nhiên mắt tôi bắt gặp chiếc nhẫn cưới anh đeo trên tay trái. Tôi hấp tấp ra khỏi quán cà phê hòa vào đám đông trên đường. Xe cứu thương đã đến, giao thông bị chặn ở cả hai hướng. Tôi cần quay lại hiện trường vụ tai nạn để cho lời khai. Ở đó đã có một đám đông những người chứng kiến vụ việc. Tôi tường thuật vụ tai nạn và cho họ thông tin liên lạc của tôi. Tôi ngoái nhìn quán cà phê. Jeremy đang bước ra khỏi quán, tay cầm ly cà phê băng qua đường. Chắc anh không còn nghĩ đến tôi mà nghĩ về vợ anh và những gì phải nói với cô ấy khi về nhà mà không có chiếc áo. Tôi rút điện thoại ra khỏi túi xem giờ. Còn mười lăm phút nữa mới đến giờ hẹn với Corey và nhà xuất bản Pantem Press. Tay tôi vẫn còn run và người lạ không còn ở đây để giúp tôi nữa. Chắc cà phê sẽ có tác dụng, hoặc morphine, nhưng chúng đã bị dọn sạch sau khi mẹ tôi mất. Ước gì tôi cất lại một ít. Mời các bạn đón đọc Sự Thật của tác giả Colleen Hoover & iusach (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ánh Lửa Trong Tro Tàn
May mắn trốn thoát sau cuộc đột kích của quân Đế Chế hung tàn, nhưng không một giây phút nào Laia - một Trí Thức nghèo sống dưới Đế Chế bạo tàn - không giằn vặt bản thân vì đã hèn nhát bỏ lại người anh ruột thịt. Mong mỏi giải cứu anh trai khỏi lao ngục, Laia sẵn sàng làm tất cả những gì có thể, thậm chí tự nguyện trở thành nô lệ, cam tâm làm gián điệp trong “lò luyện ngục”. Nhưng, Laia liệu có thể làm được những gì, khi cô luôn phải giành giật từng ngày được sống, khi bao phủ quanh cô là tầng tầng dối trá và sự tàn ác, khi những người được cô đặt trọn niềm tin hóa ra ngay từ đầu chỉ coi cô là con tốt thí? Và Elias -  một Mặt Nạ Tập Sự xuất sắc mang trong mình dòng máu quý tộc đồng thời là ứng cử viên sáng giá cho ngôi Hoàng Đế tương lai - thực chất là bạn hay là thù. Cuộc gặp gỡ giữa họ chỉ là sự tình cờ hay đã được sắp đặt từ trước. Họ là ai và họ đóng vai trò gì trong bàn cờ định mệnh?  Số phận đã ràng buộc họ với nhau, bắt họ phải sát cánh tiến lên phía trước. Nhưng,  HỌ ĐANG TIẾN VỀ PHÍA TỰ DO HAY ĐI ĐẾN CÁI CHẾT?  *** Truyện xoay quanh 2 nhân vật chính thế nên từng chương sẽ được thay phiên nhau kể bởi 1 trong 2. Cái hay trong cách kể này là có thể khiến người đọc biết được suy nghĩ của mỗi nhân vật, qua đó có thể hiểu được và thông cảm cho mỗi hành động, mỗi quyết định của họ. Truyện có cách miêu tả nội tâm khá chân thật, luôn làm nổi bật lên nỗi ám ảnh của từng người: với Laia là nỗi sợ mất đi người anh trai còn với Elias là sự tự do khỏi sự ghê tởm của Backcliff tù túng. Đó là động lực để thúc đẩy nhân vật đưa ra quyết định, không phải lúc nào cũng đúng đắn và nhiều khi khiến họ phải trả những cái giá rất đắt. Nhưng về sau họ sẽ trưởng thành hơn, lấy tội lỗi đó làm ngọn lửa soi sáng tâm hồn, giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi để đến với tự do. Bên cạnh đó, yếu tố lãng mạn cũng không bị làm quá lên như tiểu thuyết lãng mạn. Tác giả giữ ở mức độ vừa phải, hài hòa với những pha hành động gay cấn. Tình cảm của các nhân vật khá là rạch ròi, có những hành động hợp tình hợp lý dù được hay mất tình yêu đó. Các nhân vật nữ được thể hiện là những con người độc lập, mạnh mẽ, không phải là công chúa chỉ chờ hoàng tử đến giải cứu và sống hạnh phúc về sau. Họ tự đưa ra những quyết định khó khăn để giải quyết vấn đề của mình và sẵn sàng chấp nhận hậu quả của nó. Họ luôn cho thấy rằng mình không thua kém gì những gã đàn ông bên cạnh cả. Nếu có lỡ như đánh giá thấp họ, thì họ sẽ cho bạn niếm mùi đau khổ. Nói chung cho 5/5. Hy vọng Nhã Nam nhanh cho ra tập tiếp theo. *** Ánh Lửa Trong Tro Tàn – Cuốn Tiểu Thuyết Dành Cho Các Tín Đồ Của Dòng Truyện Viễn Tưởng Dương Quang Thắng 28/09/2020 Trong năm vừa qua, Nhã Nam đã chính thức xuất bản Ánh Lửa Trong Tro Tàn ( tựa gốc: An Ember In The Ashes). Đây là tập đầu trong loạt truyện cùng tên gồm 4 phần của nữ nhà văn Sabaa Tahir, với 3 phần đầu đã ra mắt và phần cuối sẽ ra mắt vào cuối năm nay. Tuy rằng nhận được nhiều lời phản hồi tích cực từ phía bạn đọc so với những bộ giả tưởng khác mà Nhã Nam dịch, cuốn truyện này vẫn chưa được công bố rộng rãi. Bởi vậy, tôi mong qua một số chia sẻ cảm nhận sau đây thì mọi người sẽ tìm đọc để nhà xuất bản có thể tiếp tục dịch những tập tiếp theo. Tác phẩm Ánh Lửa Trong Tro Tàn lấy bối cảnh ở một thế giới giả tưởng được xây dựng dựa trên hình ảnh của Đế chế La Mã cổ đại. Kể về cuộc chiến giữa hai phe đối địch nhau, Quân Kháng Chiến, những chiến binh ngầm của Vương Quốc Trí Thức với Quân Binh – lực lượng quân đội của Đế Chế nhằm lật đổ chính sách đàn áp, bóc lột của Đế Chế và giành lại chính quyền, tự do cho người dân. Cốt truyện chính theo chân Laia – một cô gái Trí Thức trẻ, người có anh trai tên Darin bị bắt vì nghi ngờ tội phản động. Để giải cứu anh trai, cô buộc phải trở thành một gián điệp thâm nhập vào học viện Blackcliff, nơi đào tạo các binh lính của Quân Binh, dưới thân phận là một nô lệ theo yêu cầu của Quân Kháng Chiến. Và ở đây, cô gặp Elias – một người chiến sĩ quý tộc và là 1 trong 4 ứng cử viên cho ngôi vị hoàng đế. Hai con người, hai thân phận tách biệt, hai hoàn cảnh khác nhau, nhưng lại cùng lý tưởng, buộc định mệnh phải gắn chặt họ lại trên cùng một hành trình. Với mô típ không quá mới lạ, vậy điều gì khiến cho cuốn truyện này trở nên cuốn hút đến vậy? Ngay khi bước vào câu chuyện Ánh Lửa Trong Tro Tàn, tác giả đi ngay vào mạch truyện chính, không kể lể dài dòng. Việc đặt ngay nhân vật chính vào một tình huống nguy hiểm ban đầu đã khơi dậy sự tò mò với độc giả và khiến họ muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ngoài ra, các tình tiết truyện đều được sắp xếp hợp lí, những chi tiết bất ngờ được tác giả gài gắm xuyên suốt câu chuyện và sử dụng vô cùng khéo léo, đưa độc giả qua nhiều cao trào. Từ những cuộc rượt chạy, những âm mưu đến những trận đánh, thử thách đều diễn biến vô cùng nhanh chóng, khốc liệt. Bạn sẽ bị cuốn theo hành trình của các nhân vật chính lúc nào không hay. Nhưng sẽ không thể thành công nếu chỉ dừng lại ở mặt nội dung, mà các nhân vật cũng được khai thác có chiều sâu. Câu chuyện được kể dưới góc nhìn của hai nhân vật chính, cho ta thấy rõ được suy nghĩ và phát triển rõ rệt ở mỗi người. Nhưng lại không sa đà vào miêu tả, khiến mạch truyện bị chậm hay trở nên rời rạc. Mà còn giúp độc giả có sự liên kết, đồng cảm, thấu hiểu với họ. Laia – vốn chỉ là một cô gái bình thường, chưa ý thức được nhiều về những nguy hiểm xung quanh. Chỉ đơn thuần muốn cứu anh trai mà chấp nhận trở thành nô lệ. Cô không hề yếu đuối, mà trái lại rất kiên cường. Dù bị hành hạ, tra tấn, đánh đập, cô vẫn chịu đựng, che giấu đi những cảm xúc trong lòng. Thậm chí, còn không ngần ngại muốn cứu những người đã giúp đỡ cô. Tuy nhiều lúc, cô cũng chủ quan và mạo hiểm, đưa bản thân vào tình huống khó xử. Đồng thời, mang theo sự mặc cảm vì đã bỏ anh mình lại mà chạy trốn. Nhưng sau mỗi lần như vậy, cô lại trở nên mạnh mẽ, độc lập hơn. ” ‘Có hai loại tội lỗi,’ tôi thì thầm. ‘Một loại sẽ trở thành gánh nặng và một loại sẽ cho anh biết mục đích của mình.’ “ Elias – một chàng lính trẻ, được sống và trưởng thành trong một đầy khắc nghiệt với những tư tưởng điên rồ, vốn được định sẵn sẽ trở thành một chiến binh máu lạnh, tàn nhẫn. Tuy nhiên, anh lại không bị tha hoá như bao người lính khác mà vẫn giữ được lý trí cùng bản tính lương thiện, kể cả khi luôn bị dằn vặt bởi những người đã chết dưới tay mình. Thay vì địa vị, thân phận, cùng dòng máu chảy trong người mình, anh luôn khao khát một cuộc đời bình thường, không giết chóc, tàn sát. ” ‘ Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với bà,” tôi nói. ‘Tôi không biết cha tôi là ai, cũng như tại sao bà hận ông ta đến thế. Nhưng tôi biết cái chết của tôi sẽ không mang lại tự do cho bà. Nó sẽ không cho bà sự bình yên. Bà không giết tôi. Chính tôi là người chọn cái chết. Bởi vì tôi thà chết còn hơn trở nên giống như bà. Tôi thà chết còn hơn sống mà không có khoan dung, không có danh dự, không có linh hồn.’ “ Helene – chiến binh nữ duy nhất trong học viện và là người bạn thân của Elias. Tôi thực sự không biết nên nói về nhân vật này thế nào. Tôi đề cao những sự hỗ trợ, giúp đỡ, hy sinh của cô ấy với Elias và điều đó đóng góp một phần quan trọng cho cốt truyện, đặc biệt là ở cuối truyện. Nhưng tôi không thích cô ấy vì những gì đúng đắn mà cô ấy làm không phải vì cô ấy nghĩ điều đó là đúng mà chỉ vì tình yêu cô ấy dành cho Elias. Một điểm cộng lớn cho tác phẩm Ánh Lửa Trong Tro Tàn là tác giả sử dụng yếu tố lãng mạn vô cùng thu hút, thú vị. Mối quan hệ giữa Laia và Elias được thể hiện vô cùng sâu sắc, không hề mờ nhạt mà cũng đi quá sâu gây ảnh hưởng tới mạch truyện. Trái lại, nó còn có tác động rất nhiều, khi cả hai nhân vật chính đều hỗ trợ lẫn nhau, giúp nhau nhận ra những điểm yếu, thiếu sót của bản thân. Và hơn hết, khi ở bên nhau, họ không còn cảm thấy cô độc nữa, những lần tiếp xúc, những cái chạm mặt, những tâm tình họ dành cho nhau, …. khiến ta liên tưởng họ như hai mảnh ghép không thể tách rời. ” ‘Có lẽ chúng ta không nhất thiết phải là nô lệ Trí Thức và Mặt Nạ.’ Tôi bỏ dao xuống.’ Trong đêm nay, chúng ta có thể chỉ là Laia và Elias.’ “ Về thế giới trong cuốn truyện, ở tập đầu tiên này, ta mới chỉ được lướt qua ít thông tin về sự hình thành, về các truyền thuyết, về một vài sinh vật, thế lực cổ xưa, tác giả vẫn chưa đào sâu. Vì thế, vẫn còn rất nhiều điều cần phải khám phá. Hơn nữa, qua một vài chi tiết, một cuộc chiến tranh lớn được báo hiệu sẽ xảy ra trong tương lai. Có lẽ ta sẽ được tìm hiểu nhiều hơn ở những tập tiếp theo. Tổng kết lại, Ánh Lửa Trong Tro Tàn là một tác phẩm có sự trau chuốt về cả văn phong, nội dung, nhân vật. Nếu bạn là một fan của thể loại viễn tưởng, đừng bỏ lỡ cuốn sách này. Hãy thưởng thức nó ngay nhé! *** Thể loại: Kỳ ảo – Phiêu lưu Cuốn này không phải trinh thám nhưng thuộc thể loại fantasy, bao gồm phiêu lưu, điều tra, giết chóc, chiến tranh, máu, rung động, lòng dũng cảm, thuốc độc, phản bội… nên mình xin được đăng review trong hội trinh thám. Từ giờ đến đầu tháng 11 mình sẽ cố gắng chăm chỉ đọc trinh thám trở lại để review nhiều nhiều nhằm được à mà thôi.   Khi nhìn thấy bìa và đọc tóm lược nội dung “Ánh lửa trong tro tàn”, mình nghĩ có lẽ nó giống cuốn “Bụi sao” của tác giả Neil Gaiman. Qủa thật là nó khá giống, nhưng mình mạn phép nhận xét rằng bìa của “Ánh lửa trong tro tàn” là một sự bắt chước / mô phỏng không thành công bìa của “Bụi sao”. Xét theo nội dung khá kịch tính và máu lửa của truyện, tông màu tím của bìa không hợp chút nào, tên tác giả cũng hơi nhỏ, chỉ có kiểu chữ tựa sách là mình thấy đẹp. Truyện bắt đầu khi bọn Quân Binh của Đế Chế ập vào nhà cô gái Laia 17 tuổi, dùng vũ lực với ông bà của cô và bắt giữ anh trai Darin trong khi cô trốn chạy. Với mục đích cứu anh trai khỏi ngục tù của Đế Chế và khỏi cái chết khủng khiếp, Laia tìm gặp nhóm quân Kháng Chiến để xin họ giúp đỡ. Đánh đổi lại, cô phải làm gián điệp thâm nhập vào trường đào tạo Quân Binh Blackcliff. Tại đây, cô tình cờ thu hút được sự chú ý của Ứng Viên Elias Veturius và vài lần nhận được sự giúp đỡ của anh ta. Elias có vẻ rất khác với những học viên tàn bạo của trường Blackcliff, nhưng Laia phải hết sức thận trọng vì cô đã nhà tan cửa nát vì chính những học viên của ngôi trường này. Trong lúc đang mất hứng thú với sách (vì đọc mãi mà ít tìm được cuốn nào ưng ý), mình cầm thử “Ánh lửa trong tro tàn” để đọc lướt và phát hiện nó khá giống loạt truyện fantasy của tác giả Cassandra Clare. Tuy đã cẩn thận đọc phần giới thiệu ở bìa sau để không cầm trúng một cuốn truyện theo bộ (tức là có những phần tiếp theo) nhưng sau khi đọc đoạn kết và Google thêm thì lòng mình vẫn cuộn sóng khi biết rằng nó là cuốn 1 thuộc bộ truyện bốn cuốn! Trong lúc đọc, mình phát hiện dù bản thân đã không còn trẻ nhưng vẫn rất hứng thú với thể loại truyện fantasy, bằng chứng là mình say mê đọc đến gần nửa đêm dù vốn không quen thức khuya. “Tôi sống với cảm giác tội lỗi. Nhưng tội lỗi cũng có hai loại, cô gái ạ: một loại sẽ nhấn chìm cô cho đến khi cô trở nên vô dụng, còn loại kia chính là một ngọn lửa soi sáng mục đích cho tâm hồn cô”. Nữ chính không tạo được ấn tượng gì cho mình vì trong tập 1 thì cô ấy bị tác giả cố ý xây dựng hình tượng yếu đuối, bánh bèo, tuy xinh đẹp nhưng không biết bảo vệ bản thân, thường xuyên cần được nam chính cứu, nên đối với độc giả thích thể loại nữ cường như mình thì cô ấy thật đáng chán. Không biết trong những cuốn sau có thay đổi gì khởi sắc hơn không. ____ Tuy kết cấu truyện rất “công bằng”, hết màn diễn của nữ chính thì đến nam chính, nhưng mình vẫn nhận thấy dường như phần truyện về nam chính được tác giả thổi vào nhiều sức sống hơn. Người đọc có thể dễ dàng dõi theo quá trình suy nghĩ + hành động của anh ta, tuy trưởng thành là một đứa con của Đế Chế độc ác nhưng anh ta lại sở hữu tấm lòng nhân ái và ước vọng cao đẹp dành cho thế giới anh ta đang sống. _____ Không thể không nhắc đến nữ phụ của truyện, là bạn từ nhỏ của nam chính,nhân vật nữ phụ này có tính cách mạnh mẽ khiến mình rất thích, tuy cô ấy hơi nguyên tắc nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ cứng rắn là một trái tim không thiếu phần mềm mại ấm áp. Dễ thương như thế nhưng cô ấy lại bị tác giả đẩy vào một số phận hết sức bi thảm, thỉnh thoảng lại bị mất hết khả năng chiến đấu và phải đợi nam chính cứu, thật đáng thương! “Ánh lửa trong tro tàn” có vài trường đoạn khiến mình nghĩ đến “Battle Royale” và loạt truyện “Húng nhại” – là những cuốn truyện mình không thích và không mua không đọc. Tuy biết rằng dù là thế giới thực hay thế giới trong sách, trong cuộc sinh tồn thì kẻ mạnh hơn sẽ thắng, nhưng đọc những câu chuyện mà bạn bè – người yêu bị buộc phải giết nhau để bảo toàn tính mệnh, mình lại thấy tâm trạng rất tệ. Gần đây mình đọc được một câu là “Kẻ yếu có cái mạnh của kẻ yếu”, nghe thật buồn cười nhưng có tác dụng khiến những kẻ yếu yên tâm đôi chút. Gần như xuyên suốt “Ánh lửa trong tro tàn” là những pha chiến đấu khốc liệt đầu rơi máu chảy giữa những chiến binh dưới 20 tuổi, những tháng ngày đau đớn sợ hãi của nữ chính để có thể cứu sống anh trai… nhưng cốt truyện nhìn chung vẫn minh bạch dễ đọc, tác giả viết không bị loạn hoặc nhầm lẫn, văn phong (sau khi dịch) cũng đủ sức hấp dẫn một đứa đang chán đọc như mình! Tuy nhiên, trái ngược với những chương đầu hơi chậm rãi, phần cuối sách lại diễn ra quá nhanh chóng thuận lợi tạo cảm giác hơi ảo. Vì không soi quá kỹ trong lúc đọc nên mình chỉ phát hiện vài lỗi đánh máy. Phần dịch thuật ổn, ít ra cũng giúp mình có thể thức khuya đọc mà không bị buồn ngủ hoặc chán. Mình đánh giá cuốn này hay hơn bộ “Incaceron” và “Sapphique”, nhưng không hay bằng những bộ fantasy của Cassandra Clare mà mình từng đọc qua. Có lẽ nó cũng tương tự như “Móng vuốt quạ đen”. Nếu những cuốn tiếp theo của “Ánh lửa trong tro tàn” được dịch tiếng Việt thì mình vẫn sẽ đọc tiếp. (Sea, 1-9-2020) Cáo Biển Non Xanh Mời bạn đón đọc Ánh Lửa Trong Tro Tàn của tác giả Sabaa Tahir & Lê Hồng Vân (dịch) & Trần Thị Thu Hương (dịch).
Bách Khoa Yêu Thương
Truyện kể về bốn cô gái, về cuộc sống đủ thứ chuyện trên trời dưới đất thời sinh viên dưới mái trường thân yêu của các cô. Vì tác giả rất thương người... ngốc nên thỉnh thoảng sẽ hơi sa đà vào bạn ngốc ấy khiến các bạn kia bớt đất diễn. Truyện có xu hướng hơi ảo tưởng, trên tinh thần giải trí là chính. Truyện không có lịch ra chương cụ thể, dự đoán là một tuần hoặc nửa tháng mới có chương mới, mọi người xem xét kỹ trước khi nhảy hố. *** Bản Lan Hồ Điệp nhỏ nhỏ lắm, xa xa lắm. Nơi ấy được bao bọc bởi những dãy núi trùng trùng điệp điệp, vốn chưa có điện cũng chẳng có net, nhưng mà quanh năm mưa thuận gió hoà, lan rừng ngào ngạt thơm mát, cảnh đẹp như thơ, người dân dịu dàng chất phác. Nơi ấy hôm nay có đại tiệc, tiếng chồng chiêng ca hát vui ơi là vui, già trẻ gái trai đều đổ về nhà sàn lớn ăn mừng con gái cưng của trưởng bản, Cù Băng Nhạn, người đầu tiên đỗ đại học từ xưa tới nay. Là Bách Khoa, là trường khoa học kỹ thuật hàng đầu nha. Là thủ đô Hà Nội đó a. Ai cũng muốn tới thật gần rồi nắm tay “người nổi tiếng” một chút, mà khổ chẳng phải ai cũng có cơ hội. Thời gian gấp rút quá, trưởng bản ưu tiên già làng ngồi hàng ghế đầu. Các bô lão dặn A Nhạn bao nhiêu là thứ, nào là trên đó ăn uống cẩn thận, nào là hàng tháng tới chỗ A Mạnh lấy tiền sinh hoạt phí, nào là gặp người Kinh nhớ chào hỏi cẩn thận. Rồi thì nhớ viết thư gửi về thường xuyên nha.   Mời các bạn đón đọc Bách Khoa Yêu Thương của tác giả Lan Rùa.
Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?
Một đại gia, tiền tài của cải, sự phong độ của một người đàn ông, anh đều có tất cả…Một cô người mẫu hàng đầu showbiz, nổi tiếng ngoan hiền, đảm đang, có một lượng fan hùng hậu cũng như mối tình tốn bao giấy mực của báo chí… Nhưng thực chất mọi chuyện có tốt đẹp tới vậy hay đằng sau mối tình đó là những âm mưu, những sự thật vô cùng khùng khiếp???   “Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?” kể về một anh chàng Minh đại thiếu gia giàu có, phong độ, thứ gì ông trời cũng ban chon am chính đầy đủ. Qua lời giới thiệu của bạn mình thì Minh và câu người mẫu nổi tiếng showbix nổi tiếng ngoan hiền, đảm đang Ngọc quen nhau. Sau đó cả hai hẹn hò tốn biết bao nhiêu là giấy mực của báo giới. Uyên-nữ chính- một cô nàng đang bị đóng hóa đơn tiền điện nước, tiền nhà… đè lên đầu. Một hôm cô thấy thông tin tuyển dụng tìm người hướng dẫn nấu ăn với mức lương béo bỡ dù nghi ngờ là lừa đảo nhưng cô vẫn quyết định liên hệ thử. Khi nhận việc thì cô nhận ra chủ của cô là con nhỏ Ngọc cao kều ngày xưa, xấu tính bị cả lớp tẩy chay. Bỏ qua ông đầu bếp nổi tiếng Ngọc đã chọn Uyên, bạn nghĩ vì tình bạn cấp ba sao? Không hề, chỉ vì ngày xưa Uyên được con trai đeo bám, học giỏi, mà Ngọc không được ai thích, bây giờ cô ta chỉ muốn làm trung tâm của sự phục vụ, tận hưởng cảm giác là bà hoàng. Đằng sau một mối tình đẹp như mộng là những âm mưu được che dấu bởi sự diễn xuất phi thường xuất sắc của Ngọc.  Truyện này khúc đầu nữ chính bị hãm hại, hiểu lầm tơi tả luôn, thái độ của nam chính cũng đáng ghét nữa nhưng chừng sau anh thương nữ chính lắm. Truyện rất hay và cảm động, ngôn ngữ cũng khá gần gũi đọc xong ghiền luôn, mình không muốn dừng lại luôn ấy. Từ ngữ của Lan Rùa cũng như các bộ truyện Việt Nam khác tuy không được trau chuốt hoa mĩ như ngôn tình Trung Quốc nhưng rất dễ đi vào lòng người, vừa tự nhiên vừa bình dị. Truyện của Lan Rùa hầu như bộ nào cũng hay giúp nhiều bạn xóa bỏ định kiến truyện Việt Nam. Với mình thì tác giả này là một trong những tác giả truyện Việt hay nhất mà mình từng đọc. Nếu bạn để ý thì bộ nào của Lan Rùa cũng thuộc truyện hot nằm hàng Top cả. Còn chần chừ gì mà bạn không kiểm chứng ngay xem bộ này có hay đúng như lời đồn không nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Hãy đọc ngay “Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?” để xem lời mình nói có sai không nha. Khuyến cáo bạn nào đang ôn thi thì không nên đọc vì bạn sẽ bị cuốn theo mạch chuyện mà không thể ngừng được cho tới khi nó kết thúc đâu. Ngoài bộ này bạn có thể thử đọc bộ “Đại thiếu gia, em lạy cậụ” hoặc “Tiểu hồ ly và Quốc Vương” của cùng tác giả cũng khá hay và lôi cuốn đó. *** “Kits……….” Tiếng xe phanh gấp một cách đột ngột. Minh làu bàu: “Mẹ kiếp, chưa sáng đã gặp phải con điên…” Trước mắt anh là một con bé cùng với chiếc xe đạp xanh lá cây, nó run rẩy. Bực hết cả mình, Minh liếc qua con bé, ngao ngán nhìn chiếc quần bò cũ và đôi dép tổ ong. Anh ngó đầu qua cửa kính ô tô, quát: “Đ.. cụ mày đi đứng thế à?” Nó chả nói gì, phóng xe đi thẳng. “Đồ điếc”. Minh quát vọng theo, nhưng chuyện đó cũng chả để lâu trong đầu anh được, lòng anh còn đang mơn man nghĩ về Ngọc – cô chân dài mà thằng bạn sẽ giới thiệu cho anh, Ngọc mới chỉ vào nghề được 3 năm nhưng cô đã là một trong những siêu mẫu đắt giá của nền công nghiệp giải trí nước nhà. Sau những tháng ngày theo dõi “em” trên tạp chí, tivi, chỉ tưởng tượng được gặp và nói chuyện với Ngọc thôi đã làm anh thèm chảy nước dãi. Lòng hồi hộp khôn nguôi, anh nhấn ga tăng tốc; ánh nắng bình minh sao mà chói chang tới thế!!! Chuông điện thoại reo, giọng đầu dây bên kia nheo nhéo: - “Mày làm gì mà lâu thế?” - Vẫn đang ở chỗ chị Hoa. - “Gớm, lại làm đầu à, em lạy chị, chị xinh lắm rồi, chị vác cái xác qua đây cho em nhờ?” - Chờ chị tý nhé cu!!! “Gớm, đại gia à, con gia thế khủng à? Chị đây không thèm nhé, chị đây 3 năm chưa từng cặp qua anh đại gia nào chắc?” Ngọc nghĩ ngán ngẩm, cô chả muốn đến buổi hẹn này tý nào, nhưng mà, khổ nỗi đang vướng “xì căng đan” cướp chồng; cái lão già chết tiệt, dám bảo với cô là đã ly hôn, thế nên, là phải đi quen anh này, cho dư luận im miệng. 9h30 sáng. Ngọc yểu điệu bước vào Royal Café, tiếng nhạc nhẹ, trầm bổng và lãng mạn vang lên, một vài người nhận ra cô siêu mẫu, họ ngước nhìn. Ngọc thích quán này vì nó toàn chỉ chứa khách Vip, họ lịch sự chứ không như lũ ruồi nhặng bám đuôi xin chữ kí ở những chỗ khác. Hoàng giơ tay nhẹ vẫy Ngọc, nàng tháo chiếc kính đen kiêu kì, nhẹ nhàng tiến tới, đúng những bước đi của siêu mẫu. Bỗng cô khựng lại, tự nhiên tim hơi run và má đỏ ửng khi nghe Hoàng giới thiệu: ” Đây là Minh”. Cô cứ nghĩ suốt buổi cô sẽ phải trả vờ, lôi hết khả năng diễn xuất tệ hại của mình ra để làm đối phương tin cô thích hắn, rồi dần dần tạo ra một màn kịch che mắt toàn dân, ai dè…Minh to cao, vạm vỡ và điển trai một cách chết người. Ở anh có một nét đẹp nam tính cuốn hút, gương mặt góc cạnh. Anh nói chuyện rất có duyên, không quá lịch sự, giả tạo, thỉnh thoảng có văng vài từ bậy, nhưng mà không sao hết, Ngọc “chết mê” anh mất rồi… Mời các bạn đón đọc Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? của tác giả Lan Rùa.