Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Độc Sủng Ngốc Hậu

Cuộc đời của Tần Dục quả xứng với câu lên voi xuống chó. Chàng là trưởng tử của Vĩnh Thành Đế, do hoàng hậu sinh ra, thân phận vô cùng tôn quý, chưa đầy ba tuổi đã được sắc phong làm thái tử. Từ nhỏ, chàng thông minh hiểu chuyện, lớn lên càng quân tử chính trực. Có thể nói, Tần Dục là một con người tài giỏi, anh minh, là một thái tử xứng chức mà ai ai cũng công nhận. Đáng lẽ chàng sẽ thừa kế ngôi vị hoàng đế, trở thành một minh quân, mang lại đời sống ấm no cho dân chúng, cho trăm họ của Đại Tần... Nhưng rồi bi kịch đã xảy ra, một tai nạn và kết quả là Tần Dục mất đi khả năng đứng lên. Cũng kể từ đó chàng mất đi ngôi vị thái tử, trở thành Đoan Vương. Thế rồi, vào năm Vĩnh Thành thứ hai mươi hai, Vĩnh Thành Đế ban hôn cho Đoan Vương Tần Dục và quận chúa Lục Di Ninh. Thế nhân nói rằng, hai người này không những môn đăng hộ đối mà còn xứng lứa vừa đôi. Đoan Vương Tần Dục năm năm trước bị ngựa dẫm lên, trở thành kẻ tàn phế không thể đi lại, còn quận chúa Lục Di Ninh, nàng ấy là một kẻ ngốc... Cứ như vậy, Lục Di Ninh trở thành Đoan Vương Phi.   Vốn dĩ là thái tử cao quý, là thiên tử tương lai, nhưng giờ đây Tần Dục lại trở thành một vương gia tàn phế, bị ban hôn cho một vương phi ngốc nghếch. Tức giận, đau khổ, phẫn nộ... Cuối cùng mọi cảm xúc cũng chỉ hóa thành hai chữ “chấp nhận”.  Chàng chấp nhận Lục Di Ninh, cưới nàng về làm vương phi, cho nàng tất cả đãi ngộ của vương phi nên có, khiến nàng không lo áo lo cơm, nhưng chàng cũng chẳng bao giờ để tâm đến nàng, xem nàng như chưa từng tồn tại... Mãi đến khi Đoan vương phủ bị bao vây, khi Tần Dục đã đối mặt cận kề với cái chết, chàng mới thấy rõ được hình dáng của nàng, chàng mới biết được thì ra vương phi của mình có đôi mắt đẹp đến thế. Cả đời của Tần Dục, nửa đời trước là vinh quang vô hạn, là những tháng ngày học tập đạo trị quốc để trở thành thiên tử tương lai, nửa đời sau là khuất nhục, nhẫn nhịn, là khoảng thời gian trù tính dài đằng đẵng để nâng đỡ tứ đệ Tần Diễn mà chàng yêu thương lên ngôi hoàng đế. Và rồi những ngày tháng cuối đời là giây phút đối mặt với sự phản bội, là tự giễu đến tận cùng khi chứng kiến Tần Diễn chính tay hạ lệnh phong tỏa vương phủ, cũng không cho thức ăn nước uống, muốn chàng từ từ đau khổ, từ từ chết đói. Và trong vương phủ tồi tàn ấy, chỉ có hai người ở lại với Tần Dục, một tên thái giám trung thành và vị vương phi ngốc nghếch mà chàng chưa từng để tâm tới. Tần Dục đói bụng, nàng sẽ nhảy vào hồ nước trong đình bắt cá cho chàng ăn, cá hết, nàng lại tìm rau dại trong vườn để chàng lấp bụng, nàng chưa bao giờ tới gần chàng, lúc nào cũng chỉ trốn ở góc phòng nhìn chàng từ xa, nhưng chim sẻ bắt được trong vườn đều dành cho chàng một phần... Và khoảnh khắc khi mũi tên ghim thật sâu vào lồng ngực của hai người, Tần Dục biết kiếp này chàng nợ nàng nhiều lắm, nếu có kiếp sau, Tần Dục nguyện dùng cả đời để bảo vệ Lục Di Ninh, hộ nàng một đời vinh hoa phú quý… Tần Dục chết đi, linh hồn lại vất vưởng hơn mười năm ở nhân gian, chàng chứng kiến dân chúng lầm than, chứng kiến triều đình thối nát, ngoại tộc thì ngang nhiên xâm lược, thiên tai lại triền miên không dứt. Tần Dục cảm thấy bất lực, chàng không cam lòng, chàng muốn đất nước phồn vinh, muốn thiên hạ thái bình, muốn cứu vớt những người dân vô tội... Xin ông trời hãy cho chàng thêm một cơ hội, một cơ hội để sửa chữa tất cả những sai lầm, để thay đổi bi kịch trong tương lai. Và rồi ông trời cũng cho Tần Dục một cơ hội, chàng sống lại, vào đúng khoảnh khắc Lục Di Ninh được ban hôn cho chàng. Thời gian trở lại, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, nợ nần của kiếp trước, thanh toán ở kiếp này, ân tình đã từng thiếu, xin trả lại ở đời này... Di Ninh, hãy để ta chăm sóc nàng cả đời, có được không? -------------------------- “Độc sủng ngốc hậu” là một bộ truyện khá hay, tình tiết cốt truyện không quá nặng nề, ngọt một cách vừa phải và không ngán. Tuy có viết về đề tài tranh đấu quyền lực nhưng câu chữ không rối não mà khá dễ hiểu. Hình tượng nam chính và nữ chính không bị tô hồng hay nâng cao một cách quá đà, nhất là cách xây dựng nữ chính rất dễ thương. Nữ chính Lục Di Ninh là một người khá đặc biệt, nàng không phải người Đại Tần mà sau khi chết đi mới xuyên đến nơi này. Ở thế giới của Lục Di Ninh, nàng là một dược nhân, cả đời bị nhốt trong một căn phòng nhỏ, bị cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, chỉ có thể tiếp xúc với những bát thuốc đắng ngắt, chịu đựng những cơn đau quằn quại, chịu đựng khổ sở đói khát... Mãi đến khi nàng chết đi, linh hồn mới xuyên tới Đại Tần và trở thành quận chúa Lục Di Ninh vốn đã ngốc nghếch từ nhỏ, lại còn bị mẫu thân ghét bỏ không quan tâm. Cả cuộc đời bị ngăn cách với thế giới nên Lục Di Ninh rất ngây thơ và đơn thuần, đối với nàng, người nào cho nàng cái ăn cái mặc thì đó chính là ân nhân, là người mà nàng sẽ bảo vệ. Thế nên, khi Tần Dục thất thế, nàng nguyện ý ở lại, bởi chàng là người đầu tiên cho nàng nệm êm giường ấm, là người đầu tiên cho nàng nếm được vị ấm nóng của đồ ăn. Người tốt đến như vậy, nàng nhất định phải bảo vệ… Suy nghĩ của Lục Di Ninh đơn thuần và đáng yêu vậy đấy, nàng không ngốc, chẳng qua vì lớn lên trong hoàn cảnh đặc biệt nên nàng không thích nghi và tiếp xúc được với mọi người. Nhưng cho dù như vậy thì cũng có sao đâu, bởi kiếp này đã có một Tần Dục đủ kiên nhẫn, đủ bao dung yêu thương che chở cho nàng. Nàng không biết gì, chàng có thể dạy, một ngày dạy chưa xong thì hai ngày, nửa tháng, một năm... thậm chí là cả đời. Kiếp trước của Di Ninh là dành cho Tần Dục, vậy kiếp này của Tần Dục là dành cho Di Ninh. Quá trình tình cảm của nam nữ chính diễn ra tự nhiên, từ báo đáp ân tình chuyển sang thích rồi yêu sâu đậm khá hợp lý, chậm rãi nhưng cũng rất ngọt ngào. Nói chung đây là một bộ truyện ổn, nếu bạn nào muốn tìm một bộ ngọt, sủng và có pha chút tranh giành quyền lực chốn cung đình để nâng cao khẩu vị thì “Độc sủng ngốc hậu” sẽ là bộ truyện thích hợp dành cho bạn. PS: Nữ chính là một khả năng rất đặc biệt, còn đặc biệt như thế nào thì mời bạn đọc truyện sẽ biết nha ^^ ____________ Review by #Lăng_Tuyết Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Kẻ tàn phế với người đần độn, vốn là trời sinh một đôi." Mấy ngày trước trời vô cùng lạnh, có một trận tuyết lớn, dường như phủ lên kinh thành một lớp vải trắng tựa đang để tang, mấy ngày nay trời lại trong vắt, ánh mặt trời chiếu lên tuyết, làm cho cả thế giới bừng sáng vài phần. Đây là ngày thích hợp để tắm nắng, đông xưa nếu thời tiết đẹp như vậy, dân chúng kinh thành chắc chắn sẽ đem đệm chăn trong nhà ra, bê ghế tới ngồi ở cửa, vừa phơi nắng vừa tán gẫu với láng giềng một phen. Năm nay lại khác. Bắt đầu từ mười năm trước, Đại Tần không ngừng xảy ra thiên tai, phản loạn khắp nơi, phía nam nổi loạn, ngay cả đất bắc Vinh Vương cũng mượn danh "Thanh quân trắc"(1) để tạo phản, đến nay kinh thành đã bị đại quân của Vinh Vương bao vây nửa tháng. (1) Thanh quân trắc: diệt trừ gian thần bên cạnh vua (theo Bách khoa Baidu). Sau khi kinh thành bị phong tỏa, dân chúng trong thành vốn vì lương thực không đủ mà chết đói, hôm trước trận tuyết lớn làm sập phòng ở, rất nhiều người chết vì lạnh, tình huống trong kinh thành quả thực giống cảnh đã rét vì tuyết lại buốt vì sương. Kinh thành đã không thể chống đỡ được nữa. Tần Dục khoác áo lông cáo ngồi trong đình bên hồ, nhìn nước hồ đóng băng vài thước, nở một nụ cười châm chọc. Mùa đông năm nay cực kỳ lạnh giá, người Nhung ở phương Bắc chắc chắn sống không tốt lắm... Hắn có nên cảm thấy may mắn vì cá chép trong hồ sớm bị vương phi bắt lên ăn, bằng không lúc này bị đóng băng dưới đáy hồ, sẽ lãng phí mất? Hơn nữa, chết rét hay chết đói còn không bằng để người ta chặt một nhát sảng khoái. Tần Dục ôm ngực, cố để bản thân không ho khan, dường như muốn nôn cả phổi mình ra. Ngày xưa phủ Nhiếp Chính Vương phú quý náo nhiệt cỡ nào, bên cạnh hắn lúc nào cũng có vài vòng người vây quanh, khi đó chỉ sợ hắn ho nhẹ hai tiếng cũng có rất nhiều kẻ muốn tiến lên hầu hạ, nhưng hiện tại, trong phủ này chỉ còn tổng cộng ba người mà thôi. Trong vô thức, hắn đã nghèo túng đến mức này, chẳng khác gì cá chép được nuôi trong hồ. Đến chuyện mình sẽ chết như thế nào cũng không biết. - Vương gia, ăn cơm thôi. Giọng nói lanh lảnh của hoạn quan vang lên, xẹt qua không gian yên tĩnh. Tần Dục ngẩng đầu, nhìn thấy Thọ Hỉ mang theo một hộp đồ ăn tới, Thọ Hỉ là thái giám theo hầu hắn từ nhỏ, trước kia trắng trẻo mập mạp giống cái bánh bao, nay đã gầy như cái sào trúc, rõ ràng không đến ba mươi, mà trên khóe mắt đã đầy nếp nhăn. - Ta còn có cơm để ăn? - Tần Dục tự giễu một câu, đồng thời nén cơn ho xuống, miễn để Thọ Hỉ lo lắng. - Vương gia... - Thọ Hỉ cúi đầu, gương mặt bi thương. Trước khi Thánh thượng đăng cơ, Vương gia nói gì nghe nấy, lúc chưa tự mình chấp chính cũng luôn lấy Vương gia làm chủ, sai đâu đánh đó, nhưng từ khi tự chấp chính liền bắt đầu chèn ép Vương gia. Tuy bị chèn ép nhưng khi đó Vương gia vẫn sống rất tốt, chung quy Vương gia luôn giữ không ít hậu chiêu... Nhưng, Vinh Vương lại khởi binh. Từ ngày Vinh Vương khởi binh, tình cảnh của Vương gia ngày một xấu đi. Mời các bạn đón đọc Độc Sủng Ngốc Hậu của tác giả Quyết Tuyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình yêu nơi đâu - Bộ Vi Lan
  Tác Giả: Bộ Vi Lan Người dịch: Đỗ Mai Dung Nhà xuất bản Thời Đại Đơn vị phát hành: Bách Việt Năm xuất bản: 2013 NGUỒN: HỘI EBOOK FREE Năm 13 tuổi, lần đầu tiên cô gặp anh - người con trai có ánh mắt lấp lánh, giọng hát ấm áp, người con trai đã khiến một cô bé trầm tĩnh như cô có thể sôi nổi bộc lộ hết những suy nghĩ và ước mơ của mình. 3 năm sau, lần đầu tiên cô thực sự gặp lại người con trai đó bằng xương bằng thịt chứ không phải một hình ảnh trong kí ức, thì anh đã quên cô rồi. Anh, khi đó đã là bạn trai của một người con gái khác, trong mắt anh cũng chỉ nhìn thấy người con gái đó. Vì cô ấy, vì cứu em trai cô ấy, anh phải ngồi tù oan mấy năm. Còn cô, cũng chỉ âm thầm theo đuổi và giúp đỡ anh trong suốt quá trình kháng án. Trong những năm anh ở tù, người con gái anh yêu đã vì cuộc sống quá khắc nghiệt mà kết thúc sinh mệnh, cũng chính là cô đã giả danh người con gái ấy mà để viết thư choanh. Cô giấu kĩ tình yêu của mình mà biến thành cô ấy, không phải vì cô muốnnhận được tình yêu của anh, cô chỉ đơn giản là muốn anh giữ lấy niềm tin và tiếp tục sống. Khi anh được tự do, mặc dù biết tình yêu của anh cũng đóng băng theo cái chết của người con gái ấy nhưng cô vẫn luôn ở bên anh, vẫn âm thầm hy vọng. “Không cần thề nguyền, không cần kết duyên. Không liên quan gì tới anh hết, em chỉ đang cố gắng để yêu thôi. Một lần, cho dù có phải chết.”   Vậy mà anh lúc này đã khác, không còn là chàng trai cô đã yêu thời niên thiếu nữa. Anh điên cuồng theo đuổi tiền tài danh vọng, tìm mọi cách để vươn lên, chà đạp những kẻ đã vùi dập anh xuống bùn lầy. Quyền lực và tiền bạc khiến anh trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng. Càng ngày cô càng cảm thấy rõ ràng sự đổi thay của anh. Anh đã không còn là “anh” trong lòng cô và rồi cô đã quyết định ra đi… Cuối cùng thì anh có thể sống mãi trong quá khứ, vì quá khứ mà bỏ qua hiện tại?
Đức Phật và nàng: Hoa sen xanh - Chương Xuân Di
Tên gốc: Tên gốc: Không phụ Như Lai không phụ khanh Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di) Tên khác: Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di) Đức Phật Và Nàng - Hoa Sen Xanh - Cuốn sách ngồn ngộn những tri thức quý báu và hiếm có về lịch sử triều đại nhà Nguyên, Mông Cổ, về lịch sử phật giáo Tây Tạng và những biến động to lớn của thời cuộc. Tiểu thuyết này không dành tặng những ai muốn nhanh chóng tìm kiếm một chuyện tình bay bổng, lãng mạn. Chúng ta buộc phải nhẩn nha thưởng thức chầm chậm những dòng tri thức văn hóa, lịch sử, tôn giáo rất dày, rất sâu chảy cuồn cuộn trong cuốn sách, buộc phải có một cái nhìn thật sự nghiêm túc về tình thân, tình yêu, tình người trong sự hỗn mang của thời cuộc, để từ đó thêm thấu hiểu, thêm yêu thương và trân trọng những gì ta có.
Không kịp nói yêu em - Phỉ Ngã Tư Tồn
  Trên chuyến tàu trở về nhà, Doãn Tĩnh Uyển đã gặp gỡ và giúp đỡ Mộ Dung Phong. Phút tạm biệt, anh để lại cho cô chiếc đồng hồ vàng khắc hai chữ “Bái Lâm”, và duyên phận của hai người cũng bắt đầu từ đó. Hứa Kiến Chương – người bạn thanh mai trúc mã và cũng là chồng chưa cưới của Doãn Tĩnh Uyển bị Thừa quân bắt xử, khép vào tội chết do buôn hàng cấm, mà Mộ Dung Phong chính là Cậu Sáu Mộ Dung – đại soái của Thừa quân, Tĩnh Uyển đã một mình vượt đường xa xôi, nắm giữ hy vọng mong manh tìm đến nhờ Mộ Dung Phong giữ lại mạng sống cho Hứa Kiến Chương… Hai người trùng phùng ở đây, rồi lại ly biệt. Hôn lễ của Tĩnh Uyển và Kiến Chương sắp diễn ra, Mộ Dung Phong vượt địch tuyến, bất chấp nguy hiểm để đến gặp Tĩnh Uyển, để nói cho cô biết rằng anh thực sự yêu cô: “Anh điên rồi mới thích em đến thế”. Họ gặp gỡ tạm thời, sau đó lại chia xa. Trái tim đã chiến thắng lý trí, trước hôn lễ, Tĩnh Uyển đã trốn nhà ra đi, cùng với chiếc đồng hồ vàng khắc tên Bái Lâm, vượt đường sá xa xôi, bom đạn thời chiến, trèo đèo lội suối, chỉ để được gặp Mộ Dung Phong, chỉ muốn ở bên Mộ Dung Phong. Và họ đã được bên nhau như thế. Nhưng rồi, “quốc gia vạn dặm, quan sơn như tuyết, loạn thế kinh mộng, nửa đời phồn hoa”, giữa giang sơn và người đẹp, người anh hùng luôn phải chọn một.   Là Tĩnh Uyển hay là thiên hạ đại cục? Là tình yêu hay là lý tưởng? Lựa chọn đó sẽ đem lại hạnh phúc hay đau khổ cho Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong?
Công chúa cầu thân - Tiên Chanh
Tác giả: Tiên Chanh (Còn biết đến với tên Chanh Tươi) ~*~ Người dịch: hayngungay, Yuuri, banhbaochieu, Dennis Q. Đoạn sau chương 41 do bạn Sò đánh máy từ sách của NXB Trẻ, dịch giả: Nguyễn Thị Thu Hà với tên tác giả lấy là: Tôn Oánh Oánh. Cảm ơn bạn Sò nhiều! ~*~ Cảm ơn bạn Lady_jeny (TVE) và bạn hunny_nguyen (wattpad) đã chia sẻ bản word. Mình dùng bản word đoạn đầu của hai bạn. ~*~ Làm ebook: Tiểu Dương ~*~ Warning: Trước khi đọc truyện bạn hãy nhìn lại CMND của mình và check: 1. Nếu bạn chưa đủ 18 tuổi, nhìn lên phía trên và ấn Back để ra ngoài. 2. Nếu bạn đã đủ 18 tuổi nhưng dị ứng với truyện có chút chút… đoạn nhạy cảm, nhìn lên phía trên và ấn Back để ra ngoài. 3 . Nếu bạn đã đủ 18 tuổi, không mắc phải điều thứ 2 và có hứng thú, mời đọc tiếp bên dưới. Vài lời của tác giả: Muốn xem kiểu nhân vật nữ lạnh nhạt, thoát tục đi ra cửa mời rẽ trái. Muốn xem kiểu nhân vật nữ có mối thù sâu đậm đi ra cửa mời rẽ phải. Nhân vật nữ trong truyện này trước khi quay về quá khứ: thứ nhất chưa bị chồng phản bội; thứ hai chưa bị tên con trai nào đá cho nên vẫn tràn đầy mơ ước của một cô bé về tình yêu, và rất háo sắc. Nhân vật nữ trong truyện này trước khi quay về quá khứ mới chỉ 19 tuổi nên cô ấy không trưởng thành cho lắm, lời nói và hành động cũng rất ngây thơ. Nhân vật nữ trong truyện đã làm 1 chuyện không thể gọi là “việc thiện”, nên việc quay trở lại quá khứ chỉ là phần thưởng mà thần tiên ban cho cô, do đó mà cô đã có chuẩn bị tâm lí, sau khi quay trở lại quá khứ không hề buồn khổ mà rất phấn khích, xúc động, và có một chút điên rồ…. Nhân vật nữ trong truyện quay về quá khứ với thái độ vui chơi nên xin đừng đòi hỏi ở nhân vật chính có tình cảm nghiêm túc, sâu sắc với nhân vật nam. Được rồi, việc giới thiệu kết thúc ở đây. Nếu bạn thích đọc truyện hài ước thì mời tiếp tục.