Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Anh Đào Hổ Phách

Trong cuộc sống vốn luôn đổi thay liên tục này, bạn sẽ gặp những người phải gặp, cũng sẽ xa những người phải xa. Một khi số phận đã an bài, cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận nó. Không thể níu kéo, càng không thể cưỡng cầu.   Lần đầu Lâm Kỳ Nhạc gặp gỡ Tưởng Kiều Tây, là khi cả hai lên chín.   Lâm Kỳ Nhạc, hay còn có tên khác là Lâm Anh Đào, từ nhỏ sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ vùng núi tên là Quần Sơn. Lâm Kỳ Nhạc là một cô bé hồn nhiên đáng yêu, gia đình không phải là có điều kiện, nhưng cô sống cùng cha mẹ vô cùng hạnh phúc. Cô từ nhỏ đã hiếu động, cùng ba tên nhóc bạn thân khác lập thành một nhóm chuyên phá phách nghịch ngợm.   Năm cô lên lớp Hai, Tưởng Kiều Tây cùng cha từ Tỉnh Thành chuyển đến thị trấn Quần Sơn. Tưởng Kiều Tây là một cậu bé có ngoại hình rất đẹp, nhưng lại vô cùng lạnh nhạt và xa cách với mọi người. Nhưng cho dù Tưởng Kiều Tây lạnh lùng thế nào, Lâm Kỳ Nhạc vẫn nhiệt tình làm quen.   Cô chủ động nói chuyện với cậu, chủ động rủ cậu xem truyện tranh của mình, chủ động mời cậu đi xem thỏ trắng mà cô nuôi. Ban đầu mình cũng không thích Tưởng Kiều Tây cho lắm, vì một đứa nhỏ lại tỏ ra lãnh đạm như vậy, thật sự không thích hợp.   Nhưng thực sự, Tưởng Kiều Tây là một đứa trẻ đáng thương. Tưởng Kiều Tây có một anh trai, người anh trai này học rất giỏi, tài hoa xuất chúng hơn người, nhưng không may lại chết yểu ở tuổi mười hai. Tưởng Kiều Tây từ lúc vừa ra đời đã gánh trên vai bổn phận sống luôn cả phần của anh trai, phải trở nên xuất sắc, phải trở nên tài giỏi.   Tưởng Kiều Tây bị bố mẹ ép buộc sống dưới cái bóng của người anh trai chưa từng gặp mặt. Anh trai cậu khi còn sống thích màu đen, nên giờ đây bất cứ thứ gì Tưởng Kiều Tây sử dụng đều màu đen, nhưng chưa một ai biết, cậu chẳng hề thích thứ màu sắc tối tăm này, cũng chẳng có ai quan tâm điều đó.   Nhưng Lâm Kỳ Nhạc lại quan tâm. Cô bé chín tuổi vốn nào biết tình yêu là gì. Lâm Kỳ Nhạc đối với Tưởng Kiều Tây nhiệt tình hơn bất kỳ ai, đối xử với cậu luôn là tốt nhất. Thấy Tưởng Kiều Tây mặc toàn màu đen, cho rằng cậu thích màu này, Lâm Kỳ Nhạc liền đổi các chiếc kẹp tóc màu mè bình thường của mình thành chiếc kẹp màu đen.   Trong khi Lâm Kỳ Nhạc và hội bạn thân suốt ngày quậy phá chẳng bao giờ chịu ở yên một chỗ, thì Tưởng Kiều Tây luôn an ổn ngồi làm bài tập. Trong khi Lâm Kỳ Nhạc và hội bạn thân bày trò lười biếng, trốn làm bài tập, thì quyển sách Olympic Toán bên cạnh Tưởng Kiều Tây một bước không rời.   Tưởng Kiều Tây chán ghét gia đình của mình, vẫn luôn đợi một ngày mình trưởng thành sẽ rời khỏi. Nơi cậu hướng đến là nước Mỹ xa xôi, sẽ không cần phải chịu đựng nhiều thứ như thế này nữa, cũng không cần phải sống dưới cái bóng của anh trai nữa.   Làm bạn cùng Lâm Kỳ Nhạc hai năm, sống những ngày tháng vui vẻ bên bè bạn, Tưởng Kiều Tây buộc phải quay về Tỉnh Thành để học lên cấp Hai.   Không cần nói cũng biết Lâm Kỳ Nhạc buồn bã thế nào khi Tưởng Kiều Tây đi mất. Nhưng chưa dừng lại ở đó, Quần Sơn xảy ra nhiều vấn đề, mọi người dân lần lượt di dời. Những người bạn thân của Lâm Kỳ Nhạc đều dọn nhà đến Tỉnh Thành sống.   Đáng lẽ Lâm Kỳ Nhạc cũng sẽ đi Tỉnh Thành, sống ở nhà bố mẹ một người bạn thân từ nhỏ. Nhưng cô không đồng ý, cha mẹ Kỳ Nhạc còn ở Quần Sơn, thì cô tuyệt đối không rời xa mảnh đất này. Đây là một đoạn khiến mình rất cảm động và có tình cảm nhiều hơn đối với nhân vật nữ chính.   Tưởng Kiều Tây rời đi, những người bạn chí cốt cũng đến Tỉnh Thành. Lâm Kỳ Nhạc đơn độc ở lại Quần Sơn học hết cấp Hai. Bạn thân của cô tuy ở xa, nhưng vẫn thường gọi điện thoại về cho Kỳ Nhạc. Nhưng chỉ có Tưởng Kiều Tây thì không có bất cứ tin tức gì, không có lấy một lá thư hay một cuộc điện thoại, hoàn toàn bặt vô âm tín.   Cuối cùng, lên cấp Ba, vì hoàn cảnh mà Lâm Kỳ Nhạc đã chuyển lên Tỉnh Thành học. Lâm Kỳ Nhạc hiện giờ đã chẳng còn là cô bé nghịch ngợm vô tư năm nào nữa. Thay vào đó, cô đã biết suy nghĩ thấu đáo, biết nỗ lực phấn đấu vì mục tiêu của bản thân.   Lâm Kỳ Nhạc cố gắng học tập để được chuyển cơ sở học, để có thể gặp được bố mẹ thường xuyên hơn. Không còn là cô nhóc lười biếng hôm nào, Lâm Kỳ Nhạc học tập một cách liều mạng đến nỗi giáo viên cũng ngạc nhiên, vì vậy mà thành tích vô cùng tốt.   Cuối cùng, Lâm Kỳ Nhạc chuyển cơ sở học, cô gặp lại Tưởng Kiều Tây.   Xa cách năm năm, giờ đây gặp lại cả hai đã chẳng còn có thể cười cười nói nói vô tư như Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây của thời thơ ấu nữa. Mà thay vào đó, giữa hai người còn tồn tại một số vấn đề và hiểu lầm chưa được giải quyết.    Thật ra khi Tưởng Kiều Tây rời xa Lâm Kỳ Nhạc là do mẹ cậu ép buộc. Tưởng Kiều Tây cũng do mẹ cấm đoán nên không thể nào liên lạc với Lâm Kỳ Nhạc được. Họ xa nhau như vậy, rất dễ dàng để lạc nhau mãi mãi. Nhưng may mắn giờ đây số phận đã an bài họ tìm được nhau sau bao năm xa cách.   "Anh đào hổ phách" viết về câu chuyện tình yêu của Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây, về cuộc đời của Lâm Kỳ Nhạc, cũng là tái dựng lại thời thơ ấu, thanh xuân, tuổi trẻ của mỗi người chúng ta. Thời thơ ấu Kỳ Nhạc từng có một nhóm bạn rất thân, nhưng rồi dần dần đều rời bỏ cô mà đi. Đây giống như một câu chuyện nhân sinh vậy, cuộc sống xoay vần, sẽ chẳng ai có thể bên ta mãi mãi, bạn bè đều có cuộc sống của riêng mình.   Câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng lại có gì đó buồn man mác. Bởi như đã nói trên, đây cũng chẳng hẳn là một câu chuyện thông thường, mà nó giống một câu chuyện đời hơn. Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây, thời gian ở bên nhau của họ, ban đầu còn chẳng dài bằng thời gian mà họ xa cách nhau.   Trong câu văn của tác giả rất bình đạm, rất nhẹ nhàng, có phần hờ hững. Nhưng một khi đã đắm chìm vào mạch truyện này rồi, tớ lại bất giác bị cuốn vào giọng kể ấy, cuốn vào cái buồn man mác ấy để rồi chứng kiến không chỉ là tình yêu của cặp đôi nhân vật chính, mà còn là một quãng đường thanh xuân dài rợp nắng cùng bao ước mơ, hoài bão và khát vọng tuổi trẻ.   Nếu đây là thể loại bạn thích thì đừng nên bỏ qua "Anh đào hổ phách" nhé! ____   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Trong suốt quãng đời tuổi thơ đầy ắp tiếng cười trong veo tinh nghịch, Lâm Kỳ Nhạc đã từng đối mặt với ‘vực sâu vạn trượng’ tưởng chừng như ‘không thể quay đầu’ không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cô gái nhỏ cũng đều vượt qua trót lọt. Đến chín tuổi năm đó, đã xảy ra một lần ngoài ý muốn. “Hết đường rồi.” Dư Tiều vóc dáng cao lớn, đứng bên rìa mép núi nói. Đá sỏi và cát mịn dưới đế giày của hắn rơi xuống sườn núi lạo xạo. Đã rất lâu mà tiếng vọng vẫn không ngừng dội lại, không biết sâu cỡ nào. Đỗ Thượng gầy tong teo, đeo cặp sách đứng bên cạnh, hai đầu gối va vào nhau lập cập. Cậu chàng rướn cổ thò người dòm xuống vách đá, vừa liếc mắt một cái lập tức líu lưỡi lắp bắp: “Không được… không được… không được…” Đỗ Thượng lui về sau mấy bước, mặt mũi trắng bệch cắt không còn một giọt máu: “Đáng sợ quá, đi về đi.” Thái Phương Nguyên, một ông tướng béo múp, đứng thật xa ở tuốt đằng sau. Rõ ràng là cùng tuổi với các bạn đồng trang lứa, cũng chỉ mới chín tuổi, nhưng cơ thể đã nặng lù lù, đích xác là một quả cầu đặt trên hai cái chân khẳng khiu đang ráng hết sức chống đỡ. Vẫn còn cách vách núi hơn một chục mét, Thái Phương Nguyên đã đứng bất động, chống hai tay lên đầu gối thở hồng hộc, rống: “Lâm Kỳ Nhạc, cậu dẫn mọi người đi cái chỗ ngu ngốc điên khùng gì vậy hả!” Lâm Kỳ Nhạc — nữ sinh duy nhất trong bốn người. Cô đứng bên rìa vách đá, dõi mắt nhìn chăm chú thung lũng sâu hun hút tĩnh mịch bên dưới. Sau đó ngẩng đầu lên, dòm chằm chằm con đường nhỏ chạy xuyên qua khu rừng thăm thẳm phía đối diện, cách vách đá hơn chục mét kia. “Tớ có thể nhảy qua!” Lâm Kỳ Nhạc đột nhiên la to. “Cậu không thể.” Dư Tiều đứng bên cạnh liếc xéo một cái, phản đối ngay lập tức. “Cậu có bệnh hả!” Thái Phương Nguyên ở đằng sau gào lên. Lâm Kỳ Nhạc không muốn bỏ cuộc. Hôm nay, cô nhất định phải đi qua trại nuôi ngỗng phía khu rừng đối diện, đi xem ngỗng trắng của bác nông dân ở thôn bên kia nuôi. “Tớ có thể bay qua!” Cô reo. Đỗ Thượng đứng bên cạnh lập tức ném qua ánh mắt khinh thường không mảy may che giấu, duỗi tay kéo cánh tay hai khúc trắng mịn hồng hào của Lâm Kỳ Nhạc: “Đi về, đi về, đi về!” Lâm Kỳ Nhạc trong lòng còn vương vấn mấy con ngỗng, miệng dẩu ra. Mặt trời vẫn chưa xuống núi, bốn cô cậu học trò tiểu học men theo con đường mòn đi về trường. Lâm Kỳ Nhạc giẫm lên lớp lá thông dày trên mặt đất, lắng nghe tiếng lạo xạo bên tai. Cô nghiêng đầu nhìn Đỗ Thượng, Dư Tiều, nói một cách trịnh trọng: “Trên sách viết, nếu lúc nãy chúng ta hạ quyết tâm, thu hết can đảm nhảy xuống, sau lưng chúng ta sẽ mọc ra đôi cánh, sẽ bay lên!” Dư Tiều có vóc dáng cao nhất, chính là ông cụ non thiếu niên lão thành. Hắn đút hai tay trong túi quần, nhủ thầm trong bụng ý nghĩ này của Lâm Kỳ Nhạc thật viển vông nhưng vốn là chuyện thường ngày ở huyện, nghe riết thành quen. Đỗ Thượng ở bên cạnh nhíu mày, hai hàng chân mày nhăn lại khiến cho miếng băng cá nhân dán trên trán cũng nhúm theo. Đỗ Thượng hắng giọng nghiêm túc nói với Lâm Kỳ Nhạc: “Cậu nhìn thấy bánh nhân thịt rồi đó, Anh Đào, chính là cái loại mà bác Triệu bán trong căn tin công trường đó.” Đỗ Thượng khoa chân múa tay, huơ một vòng tròn trước mặt. “Cậu mà bay thiệt, tới lúc đó khuôn mặt của cậu sẽ đập xuống đất bẹp dúm thế này nè! Chè bè như vậy đó! Cái gì mà mắt với mũi, đều lõm hết vào trong giống như hành băm. Tay chân cũng chèm bẹp, chẳng khác gì Ta Ta —” (*Ta Ta là một loại kẹo cao su bong bóng.) Thái Phương Nguyên đi phía trước, đang nhét tay vô túi lấy kẹo cao su ra ăn. Đỗ Thượng tiếp tục dạy bảo Lâm Kỳ Nhạc: “Cậu nhìn đi, cái màu hồng kia của Ta Ta, nó đó, chính là màu sắc tay chân cậu. Tới lúc đó, cậu té xuống sẽ buồn nôn như vậy —” Thái Phương Nguyên đang ngậm một viên kẹo cao su trong miệng, quay đầu lại mắng: “Có để yên cho người ta ăn không hả!” Đường mòn băng xuyên qua rừng rậm, sát ngay dưới chân núi có một cái cổng gạch cao cao do chính quyền thành phố Quần Sơn đặc biệt xây dựng lên, nhằm mục đích cảnh báo cho khách vãng lai biết ‘Lên núi nguy hiểm’. Đồng thời cũng để ngăn chặn mấy đứa nhóc không sợ trời sợ đất thích phiêu lưu mạo hiểm giống đám Lâm Kỳ Nhạc, Dư Tiều làm xằng làm bậy. Lâm Kỳ Nhạc bám tay vào đầu tường, trèo lên cổng gạch. Đỗ Thượng nối gót theo sau, lẩm bẩm: “Hôm nay đi cả buổi trời vậy mà vẫn không nhìn thấy ngỗng trắng… Anh Đào, tan học tớ muốn đến nhà cậu xem thỏ trắng nhỏ của bà nội Trương cho cậu —” “Không được!” Lâm Kỳ Nhạc lập tức trả lời, tròng mắt đỏ au. “Tại sao chứ?” Đỗ Thượng bất mãn hỏi lại. “Cậu luôn nói mấy chuyện khiến người ta chán ghét.” Lâm Kỳ Nhạc nhảy xuống khỏi cổng gạch, xoa xoa tay phủi hết đất cát trong lòng bàn tay ra: “Cậu còn định làm cho thỏ trắng của tớ buồn nôn hả!” Lâm Kỳ Nhạc phăm phăm đi về hướng trường học. Trong bốn người, cô luôn là người đi nhanh nhất, hệt như gió lốc điện chớp, cưỡi mây đạp gió mà đi. “Không có, tớ…” Đỗ Thượng muốn nói lại thôi, cậu chàng nhìn theo bóng lưng thoăn thoắt của Lâm Kỳ Nhạc rồi quay sang hai tên kia trút oán giận bất bình: “Tớ làm gì mà khiến thỏ con buồn nôn chứ?” Mời các bạn đón đọc Anh Đào Hổ Phách của tác giả Vân Trụ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ - Ân Tầm
Tên eBook: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ (full prc, pdf, epub) Tác giả: Ân Tầm Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học Phương Đông   Bộ sách: Tứ đại tài phiệt (Quyển 4)   Nguồn convert: Mây   Editor: Min Ngốc   Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook -  http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ Giới thiệu: Tình yêu rất thần kỳ thường không hẹn mà gặp, bình thường ngắm trúng mục tiêu rồi cũng không cách nào giải thích nổi tình yêu là gì? Nhưng rất khó định nghĩa nhưng tình yêu vẫn thường nhẹ nhàng len lỏi vào mỗi ngóc ngách, mang theo một tia giống như mật ngọt hòa vào lòng người… Kế tiếp. Tình yêu ngọt ngào của Hoàng Phủ Ngạn Tước bắt đầu… Nhà hàng Hongkong Water Hiện tại thời tiết đã chuyển lạnh, khách hàng đến thuê phòng riêng cũng đã lạnh mười phần, nhưng người đàn ông ngồi ở góc bàn kia mồ hôi đang tuôn ra như nước mưa, khăn giấy trong tay đã sớm muốn rời ra từng mảnh vụn rồi, còn không quên lau lau mồ hôi trên trán. Vừa lau vừa e sợ mà nhìn nhìn cô bé ngồi đối diện kia. Nếu ai không biết chuyện thì lại nghĩ biểu tình của người đà ông này nhất định bị cô bé có dáng dấp mê người kia bắt nạt. Hơn nữa cô bé này lại cực lực trừng mắt, nhưng bộ dáng lại rất đáng yêu giống như một con búp bê vô cũng xinh đẹp, đôi mắt trong veo,mái tóc dài óng mượt cũng được buộc gọn ra đằng sau làm lộ ra cái trán cao thông minh, đôi môi anh đào đỏ mọng chúm chím, đôi mắt thỉnh thoảng lóe lên một tia giảo hoạt. Chỉ thấy cô bé ngồi đối diện người đàn ông khẽ mở tờ giấy ra đọc chầm chậm,  không biết cô bé này nói gì đó mà người đàn ông kia bật cà lăm ngắt lời cô. "Liên tiểu thư này.., xin hỏi cô còn mấy cái quy tắc yêu đương nữa? " Âm thanh của người đàn ông phát ra thậm chí có chút run rẩy. "Ha ha" Liên Kiều bật cười ha ha! Người con gái trước mặt tốt bụng nhắc nhở nhìn đến bộ dạng hắn thì cô thật muốn đạp bàn cười to. Cô bé này rất đáng yêu thêm mấy tờ giấy trong tay mà nhìn biểu hiện của tên kia thì không còn từ nào để diễn tả.. "Không nhiều, khoảng chừng hai trang nữa là hết rồi!" Người đàn ông nghe vậy, mồ hôi sau gáy nhanh chóng rớt xuống thành giọt, vội vã giơ di động lên: "A Liên Kiều tiểu thư, bạn tôi gọi tới, tôi ra ngoài nhận điện thoại một chút!" "Được rồi, đi nhanh về nhanh!" Cô gái được gọi là Liên Kiều vô cùng hào phóng phất tay. Tên đàn ông kia chạy như tốc độ đua x era khỏi phòng riêng, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn thật là không có việc gì, tự dưng lại học cái việc đi xem mắt qua internet. Đúng là ban đầu khi nhìn thấy cô bé này hắn đã bị hấp dẫn, tuy rằng hắn không biết được hoàn cảnh cùng con người cô, chỉ biết cô mang trong mình dòng máu Malaysia. Đâu biết được cô bé có tên Liên Kiều này mới ngồi xuống đã bắt đầu đọc cho hắn cái gì mà quy tắc tình yêu!! Trời ạ hắn chưa từng gặp qua một cô bé nào kì quái như thế,lại còn đưa ra một đống quy củ. Nếu hắn mà không kiếm cớ chuồn êm thì không biết mạng hắn có còn giữ được nữa hay không. Mặt khác hắn muốn bổ sung một câu. Cái tên Liên Kiều của cô bé này, lại khiến tài năng Trung văn của hắn trỗi dậy, ừm hình như là tên của một vị thuốc Đông y nào đó~~ Aiz cũng không rõ nữa. Bộ Tứ đại tài phiệt gồm có: - Tổng tài lãnh khốc tuyệt tình ái thê - Giao dịch đánh mất tim của trùm xã hội đen - Đăng ký kết hôn trễ - Gặp gỗ nhân vật lớn hàng tỷ Mời các bạn đón đọc Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ của tác giả Ân Tầm.
Hôn - Ngải Tiểu Đồ
Tên Ebook: Hôn (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Ngải Tiểu Đồ Thể Loại: Ngôn tình, Văn học phương Đông   Hình thức: Bìa Mềm   Giá bìa: 98.000 ₫   Công ty phát hành: AMAK   Nhà xuất bản: NXB Hồng Đức   Trọng lượng vận chuyển: 418 g   Kích thước: 13 x 20.5 cm   Tác giả: Ngải Tiểu Đồ   Số trang: 380   Ngày xuất bản: 09/2013   Nguồn: jinkwon24.wordpress.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Hôn Giới thiệu: Hôn là một trong những truyện “Cán bộ cao cấp” mình thích nhất. Thích từ lúc nó chỉ là bản convert trên tangthuvien.com còn chưa có ai edit. Vậy mà ngoảnh đi ngoảnh lại truyện đã được xuất bản rồi. Đọc Hôn này mình thấy rất thấu hiếu. Tình cảm hai bên dành cho nhau quá khác biệt, thiếu mất một thứ quan trọng nhất là lòng tin. Một bên không tin, một bên không dám tin, đuổi bắt đến mệt nhoài. Đọc xong truyện này, có một chi tiết mình còn ấn tượng hơn cả nam nữ chính, đó là về bố mẹ của Diệp Túc Bắc và mẹ của Lộ Tùng Quang. 2 người phụ nữ và 1 người đàn ông. Bố của Diệp Túc Bắc vì một phút do dự, cuối cùng làm tổn thương cả hai người phụ nữ. Nỗi đau mang theo dai dẳng cả đời, không sao bù đắp được. Một người có tất cả ngoại trừ tình yêu, một người ngoài tình yêu ra, chẳng có gì cả. Đến phút cuối, cả ba người bọn họ đều đáng thương như nhau. Tình cảm oán hận trút cả lên đầu bọn trẻ. Hôn nói về tình yêu sau hôn nhân. Hai nhân vật chính vì môn đăng hộ đối mà kết hôn với nhau, trong khi đem lòng thầm yêu đối phương song một phần vì những biến cố xảy ra thời đi học, một phần vì không dám thổ lộ mà vẫn giấu kín trong lòng. Tận đến khi người yêu cũ của nam chính mang theo một bé gái xuất hiện, tất cả mọi người đều cho rằng đó là con của nam chính còn nam chính lại không phủ nhận. Sinh ra trong một gia đình mà bố hết lần này đến lần khác phản bội mẹ, rồi còn có con với một người đàn bà khác, từ nhỏ nam chính luôn bị áp lực phải giỏi giang hơn người, phải là niềm tự hào của cả gia tộc để mẹ mình không cảm thấy tủi hổ. Cũng vì sống quá trách nhiệm nên khi phải lựa chọn giữa tình yêu và danh dự của gia tộc mình, anh lựa chọn bỏ rơi nữ chính để lãnh mọi tiếng xấu anh không hề gây ra về bản thân. Hôn còn miêu tả rất cảm động về những người con gái sinh ra trong các gia đình giàu có và bề thế phải trở thành công cụ liên minh giữa các gia tộc, để rồi bị giam cầm trong những cuộc hôn nhân không hề hạnh phúc. Mời các bạn đón đọc Hôn của tác giả Ngải Tiểu Đồ.
Mèo Hoang - Đinh Mặc
Tên eBook: Mèo hoang (full prc, pdf, epub) Tác giả: Đinh Mặc Thể loại: Viễn tưởng, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Người dịch: Nguyễn Bảo Ngọc   Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Số trang: 576   Ngày xuất bản: 08/08/2014   Giá bìa: 145.000 ₫   Công ty phát hành: Đinh Tị   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Chụp pic: chubbycheeks   Type: gacoi2112, Zin nhí nhố, Sư tỷ tự kỷ, 4s2.keosua, hanakimi, bon bon, dangelpiglet, darknessflower98, Quyendinh    Beta: kimkhanh3597   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Mèo Hoang Giới thiệu Một năm nào đó không xác định, cô gái loài người Tô Di tỉnh dậy ở một nơi xa lạ, không chỉ không phải nhà của cô mà thậm chí còn không phải là trái đất của cô. Bằng một cách nào đó cô đã bị lưu lại đến đây và phải tìm cách tồn tại ở hành tinh xa lạ này. Trong một lần chạy trốn khỏi đám người xấu, bị dồn đến bước đường cùng thì Tô Di thấy một chiếc xe ô tô đỗ xịch trước con ngõ mà mình bị bắt, dùng hết sức lực cuối cùng, cô bò đến phía người đàn ông đi xuống và cầu xin sự sống. Người đàn ông đó chính là Mạnh Hi Tông, thủ lĩnh đội quân lính đánh thuê đang trú dưới lớp vỏ của Thương Chủy, cục trưởng cục trị an Tinh Cầu. Để bảo toàn tính mạng mình, Tô Di chấp nhận làm 1 con rối, 1 con búp bê hay là bất cứ cái gì mà Mạnh Hi Tông muốn, nhưng anh ta lại muốn cô trở thành vật hiến tế trên bàn mổ của 1 tên bác sĩ biến thái. Lại bị dồn đến bước đường cùng, Tô Di đã tìm cách học lái chiến hạm và chạy trốn nhưng bị bắt lại. Điều này lại khơi lên sự hứng thú của Mạnh Hi Tông với Tô Di, anh cho cô đi học để trở thành 1 sĩ quan lái máy bay chiến đấu trước khi trở về bên cạnh mình. Và cùng với Mạnh Hi Tông, Tô Di, một cô gái loài người bình thường, yếu đuối, phải dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt bảo vệ toàn cõi thiên hà.   *** Từ lúc bắt đầu gặp cô, cuộc sống của anh đã dần lệch khỏi quỹ đạo vốn có. Anh từng nói... Cô sẽ dùng thứ gì để đổi lấy tính mạng của mình? Nhớ kĩ... bất luận thứ gì thuộc về tôi đều không thể phản bội tôi. Tôi thích em dịu dàng, ngoan ngoãn, biết nghe lời... Nhưng em phải nhớ kĩ, cho đến tận lúc này, tôi chưa bao giờ là người tốt! Mèo Con, đây là lần cuối cùng tôi cho phép em rời xa tôi. Mèo Con, phải sống sót! Tôi sẽ đến cứu em, nhất định sẽ tới cứu em. Tô Di, anh cũng vừa mới biết câu trả lời. Bởi vì, anh yêu em. Trung úy Tô Di, đây là mệnh lệnh cấp cao nhất, phải lấy anh, em không được kháng lệnh. Em có tự do của riêng mình, cũng có anh.   *** Từ lâu, anh đã nhận định cô là người phụ nữ của mình, dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, dù sống hay chết... Tác giả Đinh Mặc - Quê ở Vũ Hán, Hồ Bắc, hiện đang sống ở Bắc Kinh. - Một trong những tác giả được yêu thích nhất trên mạng Tấn Giang với thể loại truyện rất đa dạng: cổ trang, viễn tưởng, tội phạm, thương trường... Các tác phẩm:  - Hãy nhắm mắt khi anh đến - tải eBook - Thời gian tươi đẹp - tải eBook - Từ bi thành - tải eBook - Nếu ốc sên có tình yêu - tải eBook  - Kiêu sủng - tải eBook - Giang Sơn Bất hổi - tải eBook - Truy tìm Ký ức - tải eBook - Độc quyền chiếm hữu - tải eBook - Anh hùng thời loạn - tải eBook - Mèo hoang - tải eBook - Dục vọng của người chinh phục - tải eBook Mời các bạn đón đọc Mèo Hoang của tác giả Đinh Mặc.
Mạnh Mẽ Khi Yêu - Quý Khả Tường
Tên Ebook: Mạnh Mẽ Khi Yêu (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Quý Khả Tường Thể Loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Nhà xuất bản: NXB Hội nhà văn   Nguồn: nghiepdu.net   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Mạnh Mẽ Khi Yêu Giới thiệu: Thẩm Tĩnh và Mạnh Đình Vũ là một cặp đôi ngọt ngào như bao cặp tình nhân khác. Thẩm Tĩnh ngây thơ hồn nhiên, tay chân vụng về, luôn thích dựa dẫm nhõng nhẽo với người yêu. Ban đầu Mạnh Đình Vũ cảm thấy cô như vậy rất đáng yêu, anh cũng sẵn lòng chăm sóc cô cả đời. Nhưng thời gian dần dần trôi qua, anh bắt đầu không vừa lòng với cô, luôn trách cứ cô không biết tự chăm sóc bản thân, làm gì cũng sai sót. Lẽ nào anh thật sự phải làm bảo mẫu cả đời của cô ư? Anh cũng là một người đàn ông có tham vọng, có chí tiến thủ. Anh muốn nắm lấy cơ hội hiếm hoi được chuyển đến phố Wall làm việc. Mặc dù lưu luyến cô, lo lắng cho cô, nhưng cuối cùng anh đã chọn con đường thực hiện ước vọng của mình. Năm tháng trôi đi, giờ đây anh đã công thành danh toại, tiền bạc, địa vị, danh tiếng, cả những tiểu thư danh gia vọng tộc đeo bám anh không dời. Nhưng anh bị chứng mất ngủ trầm trọng, thậm chí phải đi gặp bác sĩ tâm lý. Anh không tài nào nghỉ ngơi, đầu óc không lúc nào thanh thản, hình ảnh Thẩm Tĩnh ám ảnh anh. Ước vọng đã thành hiện thực, nhưng anh không tìm thấy hạnh phúc. Anh quyết định quay lại Đài Loan để tìm cô. Nhờ sự giúp đỡ của Ngụy Nguyên Lãng, khó khăn lắm anh mới tìm lại được cô, nhưng Thẩm Tĩnh bây giờ không còn là cô gái yếu đuối từng khóc lóc van xin anh đừng ra đi ngày nào. Đài Loan thay đổi, cô cũng đã đổi thay. Cô trở thành người phụ nữ chững chạc điềm đạm, bình thản đối mặt với anh, bình thản khuyên anh hãy rũ bỏ quá khứ, hãy tiến thẳng trên con đường mà anh đã chọn. Cô không hề trách cứ anh, cô coi anh như một người bạn đã lâu không gặp, cô mong anh tiếp tục gặt hái những thành công tiếp theo. Hoàn toàn trái với tưởng tượng của anh, không có nước mắt, không có oán thán, nhưng thái độ lạnh lùng đó của cô càng khiến anh đau đớn... Mời các bạn đón đọc Mạnh Mẽ Khi Yêu của tác giả Quý Khả Tường.