Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Uý Lam (Phiến Đá Màu Xanh Thẳm)

Văn án 1:   Lần đầu khi Tần Lục Trác gặp Úy Lam, cô đứng ở hành lang đồn cảnh sát, ánh đèn chiếu vào người cô như có như không.   Một mỹ nhân, thanh lãnh như sương.   Sau đó không lâu, mỹ nhân này quang minh chính đại ôm gối gõ cửa phòng ngủ anh.   Cô mặt mũi nhợt nhạt, nhìn anh nói: “Đêm nay tôi sợ, ngủ cùng nhau đi.”   Mỗi người trong cuộc đời sẽ có một thời điểm như thế này, một giây trước rõ ràng đang nghĩ con mẹ nó cái quỷ gì vậy, mà ngay sau đó lại mềm lòng. Tần Lục Trác cúi đầu nhìn đôi chân trần của cô, chân trái nhẹ dẫm lên chân phải, anh cười nhẹ một tiếng, tránh ra: “Vào đi.”   Rất lâu sau đó, Úy Lam hỏi hắn, ngày hôm đó vì sao lại để cô đi vào.   Anh suy nghĩ thật lâu: “Sợ nếu em bị từ chối thì sẽ khóc.” ***   Văn án 2:    Tần Lục Trác: “Không sao, em hãy đi bảo vệ những chú voi đáng yêu kia, anh sẽ bảo vệ em.”   Úy Lam: “Em cứu mèo của anh, chẳng lẽ anh không phụ trách với em?”   Xuyên qua rừng rậm, vượt qua sinh tử.   Cả đời này trung thành với tổ quốc, trung thành với đội cảnh sát, trung thành với em.   ***   Trong cuộc đời của mình, Tần Lục Trác chưa bao giờ biết nể mặt ai, càng không xem sắc mặt người khác để làm việc, chỉ có ngoại lệ duy nhất là Úy Lam. Duyên phận của bọn họ, từ lúc bắt đầu, dường như đều gắn liền với cục cảnh sát.   Lần đầu gặp mặt, cô đứng bên ngoài đồn cảnh sát, bên phải là vị hôn phu phản bội đang ồn ào níu giữ, dưới ánh đèn hành lang, trên mặt cô là một mảnh lạnh lùng, không có buồn bã, không có đau khổ, thậm chí không có một chút gợn sóng. Bởi có lẽ, đi đến kết cục chia tay, là thứ cô đã sớm dự liệu.   Thế nhưng, Úy mỹ nhân lạnh lùng, lại bởi vì người đàn ông ngồi ăn cơm bên vỉa hè mà dao động. Người đàn ông đó, thái độ với cô lúc đầu rõ ràng không kiên nhẫn. Thế nhưng lại giúp cô giải quyết vị hôn phụ bạc tình, còn chủ động đưa cô về nhà, vứt cô lại một mình đi ăn nhưng lại vì lo lắng cho cô mà ngồi bên vỉa hè. Vì thế, Úy Lam hỏi tên anh, còn chủ động lấy cớ giữ liên lạc.   Bởi vì, hình như cô thích anh.   Thế rồi, giống như sự sắp đặt của định mệnh, khiến cho bọn họ bước chung trên một con đường. Cục cảnh sát là nơi gặp gỡ, những vụ án liên tiếp dẫn lối cho họ đến bên nhau. Úy Lam từ giây phút bắt đầu, chưa bao giờ che dấu cảm xúc đối với anh.    Bác sĩ Úy lạnh lùng, đối với tình cũ không do dự cắt đứt, bên bờ sống chết vẫn có thể bình tĩnh phân tích. Vậy mà, năm lần bảy lượt mặt dày tìm anh giúp đỡ, chủ động tạo cơ hội để gặp anh. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Tần Lục Trác dù có là một tên ngốc, cũng có thể nhận ra Úy Lam đối với anh là có ý, đằng này anh không những không ngốc, còn đặc biệt nhạy bén. Đối với những người phụ nữ khác, anh chưa bao giờ nhân nhượng, đến một nửa cơ hội cũng không cho phép để họ quấn lấy anh.    Thế nhưng, Úy Lam lại là ngoại lệ, hết lần này đến lần khác, anh nhân nhượng cô, cho phép cô bước vào cuộc sống của mình, cho phép cô nhìn rõ nội tâm đau khổ mà anh luôn dấu diếm.   Bời vì, dường như anh cũng thích cô.   Tần Lục Trác làm người dứt khoát. Anh thích một cô gái, nhất định sẽ đem cô đến bên cạnh, dùng cách thức thẳng thắn nhất, thừa nhận với cô. Thế nhưng, con đường yêu này, cả anh và cô đều bước quá vội mà quên mất giữa bọn họ, là Úy gia cách trở, là quá khứ anh muốn chôn vùi đang đe dọa. Anh sợ làm tổn thương cô gái của anh, thế nên, lần đầu tiên trong cuộc đời, Tần Lục Trác chạy trốn.   Anh cho rằng, chỉ cần làm như vậy, sẽ khiến cô gái của anh rời đi, có thể đẩy cô ra khỏi thế giới hiểm nguy vây quanh anh. Nhưng có lẽ, Tần Lục Trác đã quên mất, người anh yêu là Úy Lam, là bác sĩ tâm lý chỉ cần nhìn cũng có thể hiểu rõ mọi suy nghĩ trong lòng anh. Cô thích anh như thế, mà anh, lại đối với cô có tình, thì làm sao bác sĩ Úy có thể buông tay?   Cô dùng cách của bản thân, nói cho anh biết, Úy Lam là cô gái mạnh mẽ, không cần anh bảo vệ, không sợ hiểm nguy, cũng không bao giờ là gánh nặng. Thế nên, anh không cần lo lắng, cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần anh yêu cô, còn cô sẽ mãi là bến đỗ bình yên cho anh trở về.   ***   Trong cuộc đời mỗi người, dù không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng sẽ luôn chọn và học được cách trở thành người mà mình muốn.   Úy Lam sinh ra trong gia tộc nhà họ Úy, cuộc sống hạnh phúc của cô, những thứ cô có, đều là do chữ "Úy'' ban tặng. Thế nhưng, chữ Úy này, cũng chú định cô phải dùng hôn nhân để đánh đổi. Thế nên, cô theo sự sắp đặt của gia đình, đính hôn với Chu Tây Trạch.   Cuộc hôn nhân này của bọn họ, sớm đã nhạt nhẽo giống như cách mà mỗi người trong vòng tròn danh lợi đeo mặt nạ, biết rõ chẳng có bao nhiêu tình ý, nhưng vẫn phải cố gắng duy trì. Cô không phản đối, cũng không nhiệt tình tiếp nhận, bởi vì Úy Lam đang đợi, đợi một cơ hội, để chấm dứt sự ràng buộc ngột ngạt này, để danh chính ngôn thuận tìm một người cô yêu và tình nguyện dắt tay.   Thế rồi, cô cũng đợi được ngày này, ngày cô có thể đường hoàng cắt đứt với vị hôn phu, thậm chí ở giao lộ ấy, còn gặp được người cô luôn tìm kiếm. Cô là Úy Lam, là bác sĩ Úy lạnh lùng, trấn định, chỉ cần liếc mắt liền có thể đọc rõ tâm của một người.    Cô là Úy Lam, là mỹ nhân thanh lãnh băng sương, là đóa hoa kiêu kỳ không ai dám hái. Thế nhưng, cô có thể vì một người, từng bước bỏ đi lạnh lùng, kiêu ngạo, bỏ đi sự bình tĩnh của mình để đến bên anh.   Úy Lam là người phụ nữ lý trí nhất cũng là cô gái dũng cảm nhất, bao dung nhất. Bởi vì người cô yêu là Tần Lục Trác, đã từng là đội trưởng đội phòng chống ma túy còn nhiều trách nhiệm trên vai. Vì thế, cô dùng hành động của mình, chứng minh cho anh thấy, cô không cần anh bảo vệ, cũng không cần anh lo lắng quan tâm, chỉ cầu anh ở giây phút mệt mỏi nhất, ở lúc cuối cùng có thể quay về bên cô.    Bởi tất cả những gì cô cần là tình yêu của Tần Lục Trác.   Ở rất lâu về trước, Tần Lục Trác đã từng lựa chọn, trở thành một cảnh sát ưu tú, hết mình vì nước, vì dân. Anh đã từng là đội trưởng Tần đầy nhiệt huyết, không ngại hiểm nguy, cùng đồng đội tiến về phía trước. Thế nhưng, tất cả sự tự tin cùng nhiệt huyết của anh đều tan biến vào giây phút tận mắt chứng kiến sự hy sinh của những người anh em đã cùng anh vào sinh ra tử.    Anh không thể đối mặt, không thể vượt qua, chỉ có thể đem nỗi đau, sự hổ thẹn cùng áy này chôn vào lá thư từ chức.   Từ đó, không còn Tần đội trưởng của cục cảnh sát Đông Sơn, chỉ có một ông chủ Tần của một công ty xây dựng nhỏ ở đế đô. Vốn dĩ, cuộc đời anh sẽ cứ như vậy trôi qua trong sự ăn năn, hối hận. Thế nhưng, ở giao lộ của cuộc đời anh gặp được Úy Lam. Cô lạnh lùng, bình tĩnh, cô giảo hoạt, tính kế người từng bước đem anh kéo lại đồn cảnh sát, khiến anh lần nữa chân chính trở lại với nơi anh nên thuộc về.   Tần Lục Trác là người đàn ông mạnh mẽ, ngang ngạnh, anh không biết thương tiếc, càng không biết nhún nhường. Anh là một khối đá cứng đầu, bởi vì gặp được đầm nước lam sâu thẳm mà từng chút một hòa tan, lần nữa đối mặt với quá khứ, tìm lại những thứ quý giá đã từng đánh mất.   ***   Em luôn cảm thấy, cả đời này sẽ là một đầm sâu hoang vắng. Lại bởi vì gặp anh, xoáy nên từng vòng dao động. Anh luôn cho rằng, trái tim này vì đau thương mà hóa thành sắt đá. Bởi vì gặp được em, từng chút một bị hòa tan.   Em là phiến đá lam xanh thẳm Anh là cây lớn thật xanh tươi Gặp được em đêm đó Nỗi buồn hóa xuân sang. ________   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mùa đông ở bên ngoài Bắc Kinh lạnh lẽo mà hiu quạnh. Cửa kính ngoài phòng làm việc bị biến thành cửa kính đá, bên cạnh chỗ cửa sổ là một cái sô pha, thích hợp để làm việc, nằm trên đó, ánh mặt trời chiếu vào, tựa hồ mọi phiền não đều biến mất hầu như không còn. Trong phòng làm việc lúc này thật yên tĩnh, không có một người khách nào. Một nữ nhân viên mặt quần áo màu xanh nhạt cúi đầu ngồi trước văn phòng, cô gái cúi đầu nhìn lịch trình hôm nay, lúc 10h có một vị khách đặc biệt. Thật đau đầu. Đinh, thang máy đã tới. Nhân viên lễ tân vừa nhấc chân, liền thấy một thiếu nữ giơ tay vuốt tóc, miệng nhai kẹo cao su. " Trần tiểu thư." Cô lập tức đứng dậy, khom lưng. Trần Tiểu Lộ nâng mắt nhìn cô một cái, anh mắt khinh thường lại cao ngạo. Cô gái không dám nói nhiều, trực tiếp đưa người đến phòng khám bên trong. Cửa phòng màu vàng nhạt yên tĩnh đang đóng, nhân viên gõ hai cái, đẩy cửa, mời Trần Cẩm Lộ đi vào. Một cô gái mang vẻ mặt kiêu ngạo tiến vào phòng, nhìn người đang đứng bên cạnh cửa sổ, ánh mắt không khỏi dừng lại. Mặc dù cô đã đến đây được một tháng, mỗi tuần đều thấy chủ của căn phòng này, giờ phút này vẫn không khỏi sinh ra một cảm giác kinh diễm. Người đang đứng bên cửa sổ mặc một chiếc áo lông cao cổ màu vàng nhạt, quần rộng màu đen, quần áo cắt may có thể nói là vô cùng đơn giản. Cơ bản không thể nhìn ra là kiểu dáng gì, kiểu dáng này chính là kinh điển nhất. Chỉ là dáng người của cô quá hoàn hảo, đặc biệt là chiếc eo nhỏ nhắn kia, bị chiếc quần eo cao ôm lại, nhất thời có cảm giác một tay có thể ôm gọn. " Ừm, hôm nay tôi có việc, đến trước khi đi, cô không được báo lại với anh tôi." Trần Cẩm Lộ thu lại sự hâm mộ trong mắt, không khách khí mà nói. Lúc này người đứng bên cửa mới đi đến cái bàn bên cạnh. Trên bàn bày biện rất đơn giản, không có khung ảnh, nhưng lại có một cái khung tên trong suốt. Uý Lam. Trần Cẩm Lộ nhìn cái tên đoan trang trên khung. Uý Lam hỏi cô: " Em muốn uống gì?" Lại là những lời nói này. Trần Cẩm Lộ không kiên nhẫn hỏi: " Tôi nói chị có thể hỏi câu khác hay không, tôi đến đây một tháng bốn lần, mỗi lần đến, câu đầu tiên chị nói đều là hỏi tôi muốn uống gì? Những người ở Harvard dạy chị những việc này sao?" Uý Lam yên tĩnh nhìn người trước mặt. Hoàn toàn nằm trong dự kiến của cô, lần đầu tiên Trần Cẩm Lộ đến đây cố vấn đã thất bại, từ đó cô cũng không dò xét cô ấy chuyện gì nữa. Ngón tay cô nhấn trên điện thoại, nhân viên lễ tân liền nhanh chóng bắt máy, cô nhìn Trần Cẩm Lộ, ánh mắt thản nhiên: " Đem vào phòng một ly ca cao nóng." Trần Cẩm Lộ ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên cô đến phòng làm việc, bị Uý Lam dễ dàng phân tích như trở bàn tay. Một lát sau, nhân viên lễ tân bưng vào một ly ca cao nóng. Phòng làm việc nhất thời bị hương thơm bao phủ. Uý Lam không tiếp tục nhìn cô, ngược lại mở một chiếc bút ghi âm, dựa theo thường lệ, từ lúc bước vào phòng, mỗi một câu cô nói đều đã bị ghi âm lại. Đây là công việc của bác sĩ tâm lý. Sau khi chuẩn bị tốt, cô lại ngẩng đầu nhìn vị cố vấn của mình. Trần Cẩm Lộ là một nữ sinh cấp ba, gia cảnh đặc biệt giàu có, chính xác mà nói, là đặc biệt có nhiều tiền. Cha cô ấy là chủ tịch của một công ty niêm yết, chị em trong gia tộc ủng hộ nhau. Là con nhà giàu nên Trần Cẩm Lộ cũng có không ít tật xấu, ghét học, ngạo mạn, không thể kiềm chế bản thân, nói năng thô lỗ, tiêu tiền như nước. Trần Cẩm Lộ đứng bên cạnh Uý Lam nhìn căn phòng trang trí thoải mái, cho đến khi ánh mắt cô nhìn thấy giá áo trong góc, phía trên treo áo khoác mùa nâu nhạt, còn có một túi xách màu đen, tuy là nhãn hiệu Channel, nhưng không phải là mẫu mới của năm nay. Trần Cẩm Lộ thích những thứ hàng xa sỉ, sản phẩm của mỗi quý, cô đều có thể thuộc như lòng bàn tay. Vì thế cô liền khinh thường đồng thời có chút đồng cảm mà nói: " Bác sĩ Úy, cái áo này của chị trông cũng thật cũ, kiểu dáng cũng quá lâu rồi." Ánh mắt của Uý Lam nhìn theo cô, sắc mặt thản nhiên. Trần Cảm Lộ thấy sắc mặt của cô không có thay đổi gì, cảm thấy bản thân như bị coi thường. Đối với thiếu nữ đang trong thời kỳ phản nghịch mà nói, để ý nhất chính là việc mình nói nhưng đối phương lại không trả lời. Vì thế cơ bản lúc này cô như bị coi thường, lập tức hoàn toàn bùng nổ. Cô nói: " Ba tôi cả ngày bảo tôi đọc sách, đọc sách, nhưng nhìn chị xem, chị tốt nghiệp Harvard, ngược lại chỉ có một cái túi xách cũ, còn không bằng việc tôi sau này làm theo ý muốn của ba mình." Rốt cuộc, trong lúc Trần Cẩm Lộ còn đang thao thao bất tuyệt mà khoác lác, khoé miệng của Uý Lan hơi cong lên, hỏi lại: " Phải không?" Trần Cẩm Lộ quay lại nhìn cô, ánh mắt xem thường. Cho đến khi Uý Lam chậm rãi mở miệng: " Mặc kệ ba em là ai, bất cứ người nào ở đây một giờ, đều phải trả chị một ngàn." Bản thân đắc ý nói dào dạt nên Trần Cẩm Lộ liền thở dốc, sau đó, khuôn mặt nhanh chóng ửng đỏ. Quên đi. Buổi tối, tan tầm đúng 6 giờ. Nhà Uý Lam ở khu gần đây, cô cầm túi xách đi ra, trực tiếp ấn thanh máy xuống lầu. Xe chạy hai mươi phút liền đến nhà. Khi còn nhỏ cô lớn lên ở chỗ này, khi đó xung quanh khu vực này vẫn chưa có nhiều toà cao ốc như vậy. Đây là chỗ cô ở từ khi sinh ra, trước phòng có hai cái cây, một cây được ông ngoại trồng lúc chị Uý Nhiên sinh ra, cây còn lại được trồng lúc cô sinh ra. Lúc còn sống ông ngoại cô còn trồng một giàn nho, nhưng nó sớm đã không còn. Tường hồng ngói đỏ vẫn còn đây, lại chẳng thấy người xưa. Cô không giao tiếp nhiều, bình thường nghỉ cũng thích ở trong nhà. Dĩ nhiên mùa đông cũng ở trong nhà, cùng ba mẹ và chị gái ăn cơm. Nên suốt một buổi tối di động của cô cũng không hề vang lên. Thẳng đến 12 giờ, lúc cô chuẩn bị đi ngủ, di động đột nhiên có tin tức mới gửi đến. Cô mở Wechat, nhấn mở tin tức gần đây, nhìn đến tin tức mới đăng của Trần Cẩm Lộ. Lúc cô nhấn vào, thông báo liên tiếp gửi đến không ngừng. Đều là Trần Cẩm Lộ đăng. Cô ấy mới đăng một vài tấm ảnh. Có vài tấm tối tăm, vài tấm tràn ngập ánh đèn loá mắt, là ở quán bar. Ánh đèn tối lại, tuy hai gương mặt trong bức ảnh có chút mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhìn ra được. Cô không biết cô gái trong ảnh là ai, nhưng người đàn ông đó là Chu Tây Trạch. Là vị hôn phu của cô. Di động lại lần nữa rung lên, Trần Cẩm Lộ lại đăng lên một tin tức mới. Lần này trên Wechat là một video ngắn, cô biết Trần Cẩm Lộ là cố tình, tin tức mới này nhất định liên quan đến Chu Trạch Tây, Uý Lam vẫn duỗi tay bấm mở, trong phòng là âm nhạc ồn ào, mở rộng ra, ánh đèn không ngừng thay đổi màu sắc, không thể che được hình ảnh hai người đang tình nồng ý mật. Cô gái mặc một chiếc áo lông màu trắng, duỗi tay ôm lấy cổ Chu Tây Trạch, hôn lên má anh ta. Chu Tây Trạch khẽ cười, duỗi tay cố định môi cô gái đó mà hôn xuống. Chỉ vài giây video, chứng cứ vô cùng xác thực. Người đàn ông này vừa mới tặng cô một chiếc nhẫn cầu hôn bằng kim cương, đúng là kẻ tiêu tiền mà. Uý Lam nhìn chằm chằm di động một lúc, cô đã có dự cảm, chuyện này cơ bản không ngoài dự đoán của cô. Cô đem điện thoại ném xuống giường, đi pha cho mình một ly nước. Năm phút đồng hồ sau, di động lại vang lên lần nữa. Uý Lam đại khái đoán được là ai gọi, cô cầm lấy điện thoại, nhìn cái tên trên đó, vẫn là nghe máy. " Có phải chị muốn biết tôi đang ở quán bar nào?" Giọng nói đầy vẻ tự tin của Trần Cẩm Lộ vang lên, mang theo sự đắc ý về trò đùa của mình. Cô đăng những tấm hình này cho Uý Lam xem, tuyệt đối không phải xuất phát từ thiện ý nhắc nhở. Ngược lại, cô lại càng muốn thấy sự thất thố cùng quẫn bách của Uý Lam. Cho nên khi không thấy Uý Lam trả lời mình, cô liền không chờ nổi mà gọi điện cho cô ấy. Uý Lam rất hiểu tính cách của cô nàng, cô biết nếu cô không tới đó như mong muốn của cô ấy, sẽ bị cô ấy quấy rầy không chịu nổi, vì thế cô phối hợp mà ừ một tiếng. Quả nhiên Trần Cẩm Lộ cười vui vẻ, cô nói: " Chị có phải rất tò mò làm sao tôi có thể biết được vị hôn phu của chị hay không, tôi sẽ nói cho chị...." " Các người đang ở đâu?" Uý Lam đánh gãy những lời thao thao bất tuyệt tiếp theo của cô. Quả nhiên Uý Lam cắt đứt những lời nói của cô ấy không chỉ không làm cho Trần Cẩm Lộ tức giận mà còn làm cho cô ấy cười vui vẻ. " Chúng tôi đang ở quán bar Hoàng Hậu." Cô ấy còn thật chân tình nói với Uý Lam quán bar nằm trên đường nào, hận không thể nói, chị mau đến đây bắt gian đi. Uý Lam nghe xong, chuẩn bị tắt máy, đầu bên kia điện thoại lại truyền đến một tiếng than nhẹ, sau đó cô nghe Trần Cẩm Lộ nhẹ nhàng nói: " Hình như tôi đã thấy Tống Trầm." Những lời này làm Uý Lam nhíu mày, tính hỏi lại, nhưng đầu bên kia đã tắt điện thoại. Sau khi Uý Lam nhìn điện thoại một lúc lâu, rốt cuộc, cô vẫn đi đến tủ quần áo, mở cửa, thay quần áo. Đầu mùa đông ở Bắc Kinh lạnh đến nỗi co rúm người lại, Uý Lam mặc cái áo khoác màu trắng gạo, cầm túi xách từ bên trong đi ra, thật muốn nhanh đi đến chỗ chiếc xe đang đỗ bên ngoài. Lúc này đã là đêm khuya, trên đường xe không nhiều lắm, Uý Lam lái xe rất nhanh, cho nên nửa tiếng sau cô đã đến quán bar. Cô đưa chìa khoá xe cho người ở bãi đậu xe, đi vào thang máy. Cửa thang máy mở ra, rõ ràng cách rất xa hành lang, nhưng tiếng nhạc ồn ào đã che trời lấp đất. Uý Lam lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi cho Trần Cẩm Lộ. Nhưng gọi ba lần đều không có người nghe máy. Cô tìm một vòng quanh quán bar, vẫn không tìm thấy Trần Cẩm Lộ, nhưng cô lại thấy Chu Tây Trạch đầu tiên. Anh ta cầm một ly rượu, ngồi bên cạnh anh ta là một người bạn, hai người đang nói chuyện với nhau. Nhưng sau đó, một cô gái mặc chiếc váy trắng đi đến, ngồi vào ngực Chu Tây Trạch. Chu Trạch Tây một tay ôm cô gái đó, một tay cầm ly rượu, tiêu sái mà tuỳ ý. Cùng với những lúc anh ta ở bên cạnh cô, dáng vẻ nghiêm túc, ôn nhu, hoàn toàn bất đồng. Uý Lam đứng tại chỗ thưởng thức một lúc, nhớ đến việc chính của mình, vừa mới xoay người, liền thấy Trần Cẩm Lộ đã đứng phía sau cô từ khi nào, đang nghiến răng nghiến lợi. Cô ấy mới thay đổi màu tóc, ánh đèn của quán bar chiếu xuống, càng thêm hung dữ. " Chị còn không đi lên đánh bọn họ, những kẻ chó này." Trần Cẩm Lộ nghiến răng, có vẻ tức giận. Uý Lam nhíu mày, nhớ tới câu nói lúc nãy khi gọi điện thoại, cô hỏi: " Em không sao chứ?" Trần Cẩm Lộ chớp mắt: " Tôi thì có thể có chuyện gì?" Uý Lam bình thường lại, cô hỏi: "Nếu em đã nói không có chuyện gì, chị đi về trước đây." Quay về? Trần Cẩm Lộ cho rằng bản thân mình nghe nhầm ngoảnh đầu lại nhìn cô. Lúc Uý Lam xoay người, Trần Cẩm Lộ giữ chặt cô lại, chỉ về phía sau nói: " Bạn trai của chị có người phụ nữ khác, chị mặc kệ sao? Chị có phải là phụ nữ không vậy?" Chị có phải là phụ nữ không vậy? Vì vậy, cô đứng lại nhìn Trần Cẩm Lộ, thản nhiên nói: " Tất nhiên chị là phụ nữ." Trần Cẩm Lộ phát ngốc, Uý Lam quá thản nhiên. Từ lần đầu tiên cô gặp cô ấy, cô ấy luôn bình tĩnh giống như mặt hồ nước, mặc kệ gặp chuyện gì, tựa hồ đều không thể làm cô ấy gợi lên một gợn sóng. Ngay cả lúc này, khi vị hôn phu của mình có người phụ nữ khác, cô ấy vẫn thản nhiên như vậy. " Quên đi, gặp tình huống này, chị nên lấy bình rượu đập vào đầu hai tiện nhân kia." Vừa vặn có nhân viên phục vụ bưng khay đi qua bên người bọn cô, Trần Cẩm Lộ trực tiếp lấy bình rượu, nhét vào trong tay cô. Uý Lam cuối cùng cũng lộ ra chút kinh ngạc, có chút dở khóc dở cười. Nhưng thật ra lúc này người vẫn luôn ngồi uống rượu là Chu Tây Trạch ngẩng đầu đã nhìn thấy Uý Lam. Người phụ nữ ngồi trên người anh ta ngắt trái dâu tây trên bàn chuẩn bị đút cho anh ta, lập tức bị anh ta đẩy xuống sô pha. Lúc Chu Trạch Tây chạy đến bên này, Uý Lam đang đem chai rượu trả lại cho người phục vụ. Chẳng qua vừa quay đầu, cô đã thấy Chu Tây Trạch đứng trước mặt, vẻ mặt quẫn bách, nghẹn nửa ngày, mở miệng hỏi: " Uý Lam làm sao em lại ở đây?" * Uý Lam có chút đau đầu mà nhìn xung quanh, nửa đêm cục cảnh sát cũng làm việc không ngừng nghỉ. Cục cảnh sát nhiều người như vậy là vì ở gần khu vực này có khá nhiều quán bar, náo loạn đương nhiên cũng không phải một hai lần, lúc này còn đang có người mắng nhau, có vẻ giống như không phục lắm. Quán bar phía trước có người đánh nhau, cảnh sát bắt họ trình diện. Vì chuyện gì cô cũng bị bắt vào đây, ngẩng đầu nhìn Chu Tây Trạch cách đó không xa, đầu tóc anh ta ướt đẫm, rượu vang đỏ rơi tí tách. " Hai người là người yêu?" cảnh sát đi đến hỏi Uý Lam. Trần Cẩm Lộ ở phía trước, vì muốn làm cho cảnh sát bắt Chu Tây Trạch, cô cấy cực kỳ nói quá, định đem Chu Tây Trạch miêu tả thành kẻ phóng túng hay ăn chơi ở quán bar. Chu Tây Trạch nhìn Uý Lam, rốt cuộc nhịn không được đứng dậy đi đến, nói: " Uý Lam có chuyện gì chúng ta về nhà nói, việc gì phải làm người ngoài nhìn vào chê cười." Nói xong, anh ta hung dữ trừng mắt nhìn Trần Cẩm Lộ đang dựa vào tường. Uý Lam phất bàn tay anh ta ra, mặt cô thản nhiên, lộ ra chút lạnh nhạt. Chu Tây Trạch tự biết mình đuối lý, chính mình nói nhiều như vậy nhưng cũng không dễ làm người trước mặt anh nói chuyện. Cũng may lúc này có cảnh sát đi đến, hỏi: " Người nào là Uý Lam?" Uý Lam ngẩn đầu, liền thấy một tiểu cảnh sát trông thanh tú nhìn cô, đột nhiên người đó cười đến vui vẻ. " Chị dâu, chị yên tâm, anh Trác đang trên đường đến đón chị, chị có uỷ khuất gì, cứ nói trước với em đi." Mời các bạn đón đọc Uý Lam (Phiến Đá Màu Xanh Thẳm) của tác giả Tưởng Mục Đồng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Cần Đến Trêu Chọc Ta
Warning:  Nội dung truyện là cả 1 bầu trời hư cấu, có nhiều tình tiết nhạy cảm không hợp lẽ thường, độ sắc cũng nhiều kèm theo NP, SM, BT :v :v Vì vậy, truyện KHÔNG DÀNH cho trẻ em, FA và những thanh niên nghiêm túc. Rv chỉ mang tính chất tham khảo, không có bất kỳ mục đích nào hướng đến người đọc.  Lời khuyên chân thành là KHÔNG NÊN đọc rv cũng như đọc truyện khi chưa đủ 18+, tinh thần và lý trí chưa vững. Vì truyện có nhiều cảnh HOT, SO HOT và SO SO HOTTTT. Nói chung là đọc rv cho vui rồi nhấn like cho mình là được rồi. Còn truyện thì khó quá bỏ qua đi :) // Vì đọc mấy truyện này mà mình biến thành Sắc nữ luôn rồi :v :v . Nên mn đừng có đi theo vết xe của mình nhé, vẫn nên là thánh nữ đi ạ.                                                  Trong một lần bị thương thì Phượng Dạ Diễm bất ngờ gặp được hai cậu bé sinh đôi giống y chang mình và anh trai Phượng Dạ Hoàng. Rốt cục thì chuyện gì đã xảy ra? Không lẽ, người con gái mà cả hai cùng yêu thương cuối cùng cũng chịu xuất hiện sau những năm tháng chạy trốn kia. Vậy thì, được lắm, lần này cả hai sẽ không để cho "mèo hoang nhỏ" bỏ trốn nữa. Nếu cô muốn rời đi, họ cũng sẽ không thương tiếc mà bẻ chân cô để giam giữ cả đời bên mình. Chuyện xưa lật lại, đầy bi thương cùng nước mắt cho dẫu cũng đã có những phút giây ấm áp hạnh phúc. Tất cả cũng bởi vì chữ tình đã đến nhưng lòng người còn chưa nhận ra... Khi ấy, Tô Mộ Thu là một cô học sinh bình thường, còn là người giúp việc tại Phượng gia. Trong một lần tình cờ đưa nước lên cho cậu chủ Phượng Dạ Hoàng, cô bị người ta tính kế và hiểu nhầm. Cuối cùng, không thể tránh thoát là  trở thành "vật sủng" để hai cậu chủ trút giận và chơi đùa. Từ đó, cái giá phải trả của Mộ Thu chính là thỏa mãn tình ái của cả hai người. Họ như ác ma đeo bám cuộc đời cô, từng bước áp sát và hủy diệt tất cả. Sự say mê điên cuồng độc chiếm của họ khiến Mộ Thu sợ hãi nhưng không cách nào chạy trốn được. Bởi vì, số mệnh của cô ngay từ khi bắt đầu đã bị người ta nắm lấy. Càng muốn rời xa lại càng bị trừng phạt thật sâu. Nhưng cả 3 đều không hề hay biết mình đã bị cuốn vào trò chơi tình yêu đầy nguy hiểm chí mạng này. Phượng Dạ Hoàng và Phượng Dạ Diễm đều đã đem tim mình đặt vào Mộ Thu. Tuy vậy, sự điên cuồng biến thái và cách thể hiện của họ đã khiến cho cả ba bị ngăn cách.  Cả hai có thể vì Mộ Thu mà trừng phạt tất cả những ai dám thương tổn cô cho dù là nhỏ nhất. Cả hai có thể vì nụ cười cô dành cho người khác mà muốn phát điên phá hủy mọi thứ. Cả hai có thể vì cô mà không màng cả tiền tài địa vị cùng sinh mạng này.. . Tuy nhiên, vết thương cả hai gây ra cho cô quá sâu để họ có thể bước tiếp trên một con đường. Sự việc không may xảy ra khiến người ta sợ hãi. Cô chạy trốn với cái thai đang mang cùng nỗi oán hận và đau đớn cho người ở lại. Hóa ra, ác ma phải lòng thiên sứ, cuối cùng cũng bị duyên phận tách rời. Vậy mà, ông trời dường như trêu chọc khi một lần nữa họ tìm thấy Mộ Thu, tìm thấy yêu thương tưởng chừng đã đánh mất từ rất lâu rồi. Và thế giới, lại mở ra cánh cửa tàn nhẫn để giam giữ cô bên mình. Nhưng lần này, nhất định sẽ không để cô trốn thoát nữa. Mộ Thu, vĩnh viễn đừng mong có thể quay đầu. Vâng, đó là toàn bộ nội dung của truyện được mình viết một cách hoa mỹ. Còn chân thật hơn là câu chuyện về hai người đàn ông trong thế giới hắc đạo và công cuộc chinh phục một cô gái bé nhỏ với rất rất nhiều cảnh H xịt máu mũi người đọc :v :v  Vì vậy, mn hãy cân nhắc thật kỹ trước khi nhảy hố này. Bởi vì rv chỉ mang tính chất tham khảo và nói lên một số nội dung chính mà thôi. Tốt nhất, là đừng đọc truyện nếu vẫn chưa sẵn sàng cho những pha nóng bỏng cực độ, tuôn trào máu trong người như thế. Truyện chỉ thích hợp cho sắc nữ đã chinh chiến qua nhiều truyện H. Còn lại, mn cứ bỏ qua rv hôm nay đi cho bình yên ạ ????????????  #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sáng sớm, trời trong gió mát, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi khắp nơi mang đến một bầu không khí tràn đầy sức sống. Cây cối xanh tươi chìm đắm trong ánh mặt trời. Nơi này là một mộ viện lớn tọa lạc tại vùng ngoại ô. Ánh sáng nhu hòa nhẹ nhàng quét sạch bầu không khí lạnh lẽo, ánh mặt trời chiếu trên mặt đá hoa cương khúc xạ nên những tia sáng chói mắt, gió nhẹ thổi, mang theo hơi thở ôn hòa ôn nhu mơn trớn chữ viết khắc trên bia mộ. Tô Lam. Phượng Dạ Hoàng, Phượng Dạ Diễm, Tô Mộ Thu, Phượng Sở Mạc cùng với Phượng Sở Nhiên năm người đứng ở trước bia mộ, một thân trang phục màu đen, vẻ mặt nghiêm túc trang trọng, ngay cả hai đứa bé trai hoạt bát hiếu động an tĩnh hiếm có. Tô Mộ Thu nhìn gương mặt quen thuộc trên bia mộ đã lâu không gặp, trong nội tâm rung động, hốc mắt hơi nóng, cô tiến lên một bước, muốn quỳ xuống lại bị một tay của Phượng Dạ Hoàng giữ lại, Phượng Dạ Diễm ở một bên đem áo vest trên người cởi ra trải lên trên mặt đất. Cô cảm động vì sự quan tâm chăm sóc của họ, nghiêng đầu cười ôn nhu với bọn họ, sau đó quỳ xuống trước mộ bia, nhẹ nhàng đặt bó hoa trong tay xuống. “Mẹ, đây là hoa mẹ thích nhất, Tiểu Thu mang tới cho mẹ, thực xin lỗi, cho tới bây giờ mới đến gặp mẹ, mẹ có khỏe không?” Tay cô nhẹ nhàng vuốt ve ảnh chụp trên bia mộ. Trên ảnh chụp Tô Lam đang cười nhẹ nhàng đầy yêu thương. Bia mộ sạch sẽ không hề nhiễm một hạt bụi nhỏ, nhìn ra được là có người định kỳ lau chùi. “Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên, đến đây chào bà ngoại đi con.” Cô quay đầu khẽ gọi hai đứa con trai. “Dạ.” Phượng Sở Nhiên cùng Phượng Sở Mạc nhu thuận ở bên trái cô quỳ xuống. “Mẹ, đây là hai đứa cháu ngoại của mẹ.” “Bà ngoại, con là Tiểu Mạc.” “Bà ngoại, con là Tiểu Nhiên, năm nay bốn tuổi, Tiểu Nhiên là con trai sẽ bảo vệ mẹ thật tốt.” Phượng Sở Nhiên nghiêm trang nói, thanh âm trẻ thơ vang vọng. Nghe vậy, Tô Mộ Thu trìu mến sờ sờ đầu nó, cười ôn nhu. Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm cũng quỳ xuống bên cạnh cô, người phía trước ôm cô vào ngực, “Mẹ, mẹ yên tâm giao Tiểu Thu cho chúng con, chúng con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.” Cô ngửa đầu nhìn anh cùng Phượng Dạ Diễm, trong nội tâm vô cùng hạnh phúc. Một số phụ nữ trên thế giới hy vọng một ngày kia bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, vì thế mà hao hết tâm tư dùng hết thủ đoạn, nhưng cô, chỉ cầu yên tĩnh bình dị sống hết một đời, ông trời lại cho cô gặp gỡ được hai người đàn ông bất phàm, cả đời nhất định vinh hoa phú quý cùng ngàn vạn sủng ái. Cô có tài đức gì mà ông trời yêu thương cô như thế? “Chúng ta trở về đi!” Cô nhẹ nói. “Ừ.” Phượng Dạ Hoàng gật đầu, nâng cô dậy. Hai người đàn ông đi bên cạnh cô, hai đứa con trai dẫn đầu đi ở đằng trước thỉnh thoảng quay đầu vẫy tay, cười rạng rỡ gọi, “Mẹ, đi nhanh lên một chút a!” Tô Mộ Thu vẻ mặt nhu hòa cười, “Đừng chạy nhanh quá, coi chừng ngã.” Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua ngôi mộ, vô thức nắm chặt tay hai người bên cạnh. Mẹ, Tiểu Thu sẽ thật hạnh phúc, nhất định hạnh phúc, nhất định như vậy. Mời các bạn đón đọc Không Cần Đến Trêu Chọc Ta của tác giả Vô Vị Bi Thương.
Điên Cuồng Độc Chiếm
Trích đoạn nhỏ: Đột nhiên một ngôi mộ lớn không tên xuất hiện trước mặt cô, cô dừng bước, ngẩn người nhìn hồi lâu, sau đó vẫn nhịn không được hỏi: “Vì sao ngôi mộ này không có tên?”  Không ngờ Lãnh Ngạo lại chợt ôm chặt lấy cô, bước đến gần ngôi mộ kia bình tĩnh nói: “Đây là mộ chuẩn bị cho chúng ta, sau này chúng ta sẽ cùng chôn ở đây.” Từ từ tới gần, anh vỗ vỗ tay lên ngôi mộ, nói: “Khả Nhi, ở bên cạnh tôi vĩnh viễn, đây là số phận của em!” Lãnh Ngạo - chính là hình dung của một nam thần "KINH", người cũng như tên lãnh khốc, tàn nhẫn, cuồng ngạo, lạnh lùng và cô độc. Khi còn nhỏ do gặp một BIẾN CỐ đã khiến tâm lý anh trở nên không-bình-thường. Lần đầu tiên anh gặp Thước Tiểu Khả, cô mới 5 tháng tuổi, vì thấy đôi chân nhỏ xinh đẹp của cô mà "nhất kiến chung tình". Từ đó về sau, cuộc đời cô bị ác ma là anh nắm trong lòng bàn tay. Tiểu Khả trở thành con dâu nuôi từ bé và sống trên giang đảo - một nơi không tự do. Lãnh Ngạo cho cô tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời, nhưng lại giam cầm cô bên mình, đi đâu cũng không rời. Năm 16 tuổi, cô vì thỏa mãn khao khát tự do đã lái canô đi xa hơn vị trí cho phép. Và cái giá phải trả là đôi chân xinh đẹp. Lãnh Ngạo tàn nhẫn muốn bẻ gẫy nó, nhưng vì anh có một sự say mê điên cuồng với chân cô nên giảm hình phạt xuống thành đứt gân và đem đi chữa trị. Đây là cảnh cáo cho cô nếu có ý định chạy trốn khỏi anh. Sự điên cuồng độc chiếm trong anh gần như là biến thái vặn vẹo. Cũng do "bóng ma tâm lý" khi còn thơ bé ám ảnh nên anh luôn lo sợ cô rời bỏ mình. Những ai lại gần hay vô tình hữu ý với cô đều bị anh triệt tiêu. Anh không cho phép bất cứ ai bất cứ thứ gì có thể ảnh hưởng và làm cô xao động. Tình yêu của anh dường như là một sự cố chấp đến tàn nhẫn. Anh càng muốn giam cầm thì cô càng sợ hãi và muốn chạy trốn. Nội dung truyện chính là một cuộc truy đuổi của Lãnh Ngạo với Thước Tiểu Khả. Một người muốn giam giữ người mình yêu bên cạnh, một người lại muốn phá bỏ chiếc lồng giam hoa lệ đó rời đi. Cuối cùng, trong cuộc chiến tình yêu này ai là người chiến thắng? Liệu Tiểu Khả có thể thoát khỏi ác ma này hay không? Khi mà sự cố chấp yêu thương đến điên cuồng của anh đã không còn có thể khống chế. Truyện có bối cảnh đen tối phức tạp do nam chính sinh ra trong gia tộc hắc đạo nên có nhiều phân đoạn bạo lực, lại dính líu đến buôn bán vũ khí, thế giới ngầm, tranh giành địa bàn quyền lực. Anh lại bị bệnh "chân khống" khá nặng nên có cái nhìn gần như say mê vặn vẹo với chân cô, lúc nào cũng liếm mút tỉ mỉ, kỹ càng, nâng niu như báu vật vô giá nhất. Cũng vì đôi chân nhỏ xinh đẹp này mà anh mới để ý đến cô khi còn thơ bé luôn đấy ạ. Còn muốn biết vì sao anh lại điên cuồng độc chiếm và khác thường như vậy thì xin mời đọc truyện sẽ rõ. Nói chung, truyện chỉ mang yếu tố đọc giải trí là chính, thích hợp dành cho những bạn thích khẩu vị lạ, có trái tim mạnh mẽ chịu được kích thích và tâm lý vững vàng. Nên những bạn yếu mềm nhạy cảm với những vấn đề mình đã kể trên thì không nên nhảy hố đâu ạ. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đêm. Mưa nhỏ lất phất, gió thổi cành cây phát ra tiếng động kỳ lạ. Tòa nhà nhỏ hai tầng được màn đêm bao phủ. Cách đó khoảng trăm mét là mấy chiếc ô tô màu đen, người ngồi trên chiếc xe đầu tiên có khí thế đặc biệt lớn. Mười mấy phút đồng hồ sau, từ căn nhà nhỏ một người đàn ông trung niên đi ra. Ông ta một tay che dù, một tay ôm bé gái sơ sinh vừa được mấy tháng, vẻ mặt cứng ngắc, chân bước đi vô cùng khó khăn. Người đàn ông mất rất nhiều sức lực mới đi đến được trước chiếc xe đứng đầu kia, đồng thời đằng sau nhảy ra mấy hộ vệ mặc âu phục đen, bao vây xung quanh người đàn ông. Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, một gương mặt già nua hiện ra. Mặc dù là một ông lão hơn năm mươi tuổi nhưng trên người vẫn toát ra phong phạm vương giả. “Lão gia, tôi giao con gái cho ngài.” Người đàn ông trung niên khẽ cúi đầu, giọng nói lộ vẻ bất đắc dĩ. Ông lão vươn tay vẫy, một hộ vệ đi tới mở cửa xe, ôm bé gái sơ sinh trong ngực người đàn ông trung niên tới cho ông chủ. Vẻ mặt ông lão lạnh đến đáng sợ, cũng không liếc mắt nhìn người đàn ông một cái đã đóng cửa xe lại, sau đó kéo cửa sổ lên. Bé gái sơ sinh rời khỏi vòng ôm quen thuộc, vừa vào trong xe đã khóc lên. Một bé trai mười tuổi ngồi cạnh ông lão thấy em bé khóc nháo liền vươn tay ôm đứa bé vào ngực mình. Mời các bạn đón đọc Điên Cuồng Độc Chiếm của tác giả Hữu Phượng Linh Nhi.
Đường Chim Bay
Tôi nhớ khi lần đầu đọc review về cuốn truyện này, có một bạn đã nói: “Không khác gì phim hành động Âu Mỹ.” Và quả thật, truyện không khác gì kịch bản một bộ phim hành động gay cấn, khiến độc giả phải thót tim theo từng chi tiết.  Câu chuyện bắt đầu ở thành phố LA xinh đẹp bên bờ Thái Bình Dương. Lý Lộc là một bác sĩ trẻ, mở phòng khám “sinh lí” cho đàn ông trong con phố nhỏ xíu ô tô không thể quay đầu. Vào một ngày trời yên biển lặng, đột nhiên gã đàn ông Keith William xông tới, ngang nhiên dí "hàng nóng" vào đầu bắt cô phải chữa trị cho anh bạn bị thương của anh ta. Đó là lần đầu tiên nam nữ chính gặp nhau, cũng bắt đầu mối tình trái ngang của họ. Sau khi ra khỏi phòng khám nam khoa nho nhỏ ấy, Keith không thể nào xua tan được hình bóng vị bác sĩ xinh đẹp Lý Lộc ra khỏi đầu. Và thế là anh chàng ngốc nghếch bắt đầu quá trình theo đuổi đầy mồ hôi, máu và nước mắt của mình…  Tôi không nói ẩn dụ đâu, mồ hôi, máu và nước mắt theo đúng nghĩa đen đấy.  Nếu bạn tin những dòng nhăng cuội trên kia, hãy tỉnh ngộ đi. Lý Lộc không phải một cô bác sĩ yếu đuối thông thường mà Keith cũng chẳng phải xã hội đen đầu đường xó chợ. Cô là thành viên một tổ chức bí mật tên Pandora, chuyên triệt hạ những gia tộc hắc bang buôn bán "hàng trắng". Còn anh là một người lính sinh ra từ chiến trường, một đặc công hạng nhất. Duyên số đưa đẩy, hai người cùng bắt tay chiến đấu với một trong những gia tộc hắc bang hùng mạnh nhất: Akis.  Lý Lộc vốn là người yêu của người thừa kế gia tộc Akis, thiếu gia Brando, lúc hắn còn đóng giả một giáo sư hiền lành trong trường đại học. Phát hiện ra sự thật ấy, cô bị hắn thủ tiêu bằng cách tiêm vào người thứ chất gây nghiện nguyên thuỷ và vứt xác trong con ngõ nhỏ. Nhưng Lý Lộc phúc lớn mạng lớn không chết. Cô sống lại với thân phận khác, và trả thù là mục đích duy nhất khiến cô tồn tại qua những cơn bệnh vật vã kinh hoàng không có điểm dừng. Trong quá trình đó, chẳng biết từ lúc nào anh chàng Keith đã xuất hiện trong cuộc sống đầy rẫy nguy hiểm của cô. Để đến khi Lý Lộc chân chính đối mặt với Brando một lần nữa, cô lại do dự, không muốn cùng hắn “đồng vu quy tận”. Bởi vì cô còn luyến tiếc cuộc sống, luyến tiếc một người trong cơn mê man vẫn gọi tên cô:  “Đau thế này, tại sao hắn ta có thể đối xử với em như thế?” Pandora, công chúa mở ra hộp tai hoạ cho nhân gian, nhưng sau tai nạn, trong tay công chúa cầm chính là hi vọng. Keith William là một người đàn ông điển trai, lại lên được phòng bếp xuống được chiến trường, tuy có hơi ngốc nghếch trong tình yêu. Anh và Lý Lộc đã từng gặp nhau từ rất lâu về trước, nhưng anh lại nghĩ cô là nam, còn tưởng mình là gay vì có tình cảm thầm kín với “anh bạn Lý”. Sau này gặp lại lần đầu tiên, Keith đã chĩa súng vào đầu Lý Lộc. Lần thứ hai anh mang hoa hồng tới “cảm ơn” bác sĩ, lần thứ ba là đưa cô đi mua thuốc… Dần dần, một Lý Lộc lạnh lùng chỉ biết trả thù cũng đã bị cảm hoá từ lúc nào không hay. Khi phát hiện ra Lý Lộc và “anh bạn Lý” ngày trước là một người, Keith chỉ thiếu nước khóc oà lên vì hạnh phúc, hoá ra anh và cô đã có duyên.  Nhưng tình yêu giữa hai người không hề được yên bình. Phát hiện ra Lý Lộc còn sống, Brando, người yêu cũ kiêm thiếu gia của gia tộc Akis quyết tâm bắt cô về dưới trướng hắn. Một cuộc truy đuổi gắt gao diễn ra, Lý Lộc bị thương nặng, Keith bị bắt, bị tra tấn trong ngục tối và tiêm Hell Drop, thứ thuốc mạnh nhất Brando chiết xuất ra, hai người đều rơi vào tình trạng kiệt quệ. Họ phải làm sao để thoát khỏi hiểm cảnh, khi mà đã bị bao vây bởi đội quân “đột biến” của Brando? Truyện muốn ngọt có ngọt, muốn hài có hài, muốn có máu me lại càng có nhiều. Dàn nhân vật phụ cũng toàn là nhân vật “khủng”: xạ thủ bắn tỉa Brad, sát thủ dùng một sợi dây mảnh Dương, thiên tài máy tính Z… Tuy truyện hơi buff các diễn viên nhưng không thấy quá lố, các tình tiết hành động đều căng thẳng nghẹt thở. Đảm bảo bạn không thể rời mắt khỏi màn hình pc/ điện thoại cho tới khi đọc xong những dòng cuối cùng. Trích đoạn: “Anh xác định mình không biết ý nghĩa của hoa hồng đỏ?” “Ý nghĩa, có ý nghĩa gì?” Rất tốt, Lý Lộc nghĩ, đây là một thanh niên thuần khiết ở vùng nông thôn cỏ không mọc chim không ỉa, thật là một thanh niên thuần khiết có thể dí súng vào trán bác sĩ. “Buổi sáng hôm đó thật xin lỗi, tôi quá nóng nảy.” Lý Lộc rất rộng lượng: “Tôi biết rõ, ai cũng có lúc rút súng chỉ vào đầu người khác, anh ngàn vạn đừng để ý.”  ------------------ “Hình như cô không đem quần áo thường ngày tới, ngày mai tôi ra ngoài mua cho cô một ít nhé, cô muốn loại quần áo gì?” “Đồ nguỵ trang của Hải quân Lục Binh, đồ nguỵ trang mặc trong rừng, mặc trong sa mạc, mấy bộ nguỵ trang của lính dù. Một bộ đồ hành động màu đen, tấm che lưng tác chiến, bao da phòng hộ cột sống, áo chống đạn tơ nhện… tất cả đều lấy số nhỏ.” Lý Lộc đọc một bộ, sắc mặt Keith liền sa sút thêm một phần. “Chẳng lẽ trừ những thứ đó ra, không có thứ gì khác sao?” Lý Lộc nghĩ tới nghĩ lui, vỗ đầu một cái: “Sao tôi lại quên mất! Tôi cũng cần một hộp băng vệ sinh. Hộp lớn nhé, cái loại mua một lần có thể dùng nửa năm đó, giá tiền cũng phải chăng chút. Cũng cần vài hộp tampon, nhét vào lúc làm nhiệm vụ an toàn hơn dùng miếng bông.” Keith chảy nước mắt, hô hào trong lòng: tôi muốn hỏi quần áo bình thường, cô muốn loại quần áo bình thường nào! ---------------------- Review by Huyên Chiêu nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lý Lộc bị đè xuống nền xi măng lạnh lẽo, trên đỉnh đầu cô là cánh tay đàn ông ngăm đen đầy sức mạnh. Cả khuôn mặt cô đều bị vùi vào rãnh nước bùn bên đường. Cô chỉ là một người châu Á, một học sinh năm thứ tư rất bình thường của học viện y dược này, bạo lực dễ dàng khiến thân thể cô khuất phục. Vậy mà, chỉ thân thể khuất phục vẫn còn chưa đủ, ở nơi giao nhau của đời thường và thế giới ngầm này, còn đòi hỏi cả sự khuất phục về tinh thần. Đây là một ngõ hẻm ít người qua lại, hai bên là vách tường cổ xưa, trước sau đứng đầy người. Bọn họ đang nhỏ giọng trao đổi. Cảm giác sợ hãi giống như cơn thủy triều lặng lẽ ùa tới, mang theo sự ép buộc không thể chống cự, khiến Lý Lộc ngạt thở, vùng vẫy trong cơn mưa mịt mù.. Giáo sư Mary nói: "Tôi hỏi cô lần nữa, đây là cơ hội cuối cùng, cô nhất định phải nắm bắt nó. Cô muốn gia nhập với chúng tôi, hay vẫn khăng khăng đối nghịch?" Người đang nói là một người phụ nữ quyến rũ, cao 1m7 mấy, tóc quăn màu vàng, cô ta là giáo sư của Lý Lộc, đã từng. . . Lý Lộc rất hoảng sợ, mặc dù như thế, cô lại không muốn thỏa hiệp. Cô sinh trưởng ở thành phố, cho dù di dân đến nước Mỹ không mấy quen thuộc, cũng chưa từng gặp sự đối đãi này. Nhưng bây giờ, những người khác tộc đang bao quanh cô, không cho cô một con đường sống. "Nó không chịu gật đầu, đến như vậy còn không chịu gật đầu." Giáo sư Mary nói, xoay người đi về phía một người đàn ông còn trẻ tuổi. Hắn còn mặc áo khoác trắng trong phòng thí nghiệm, khung mắt kiếng màu vàng đeo trên sống mũi, hai cái tay nắm thật chặt. Có một mái tóc đen nhánh như người châu Á, nhưng sống mũi cao thẳng, hai mắt sâu, con ngươi màu hổ phách lóng lánh trong suốt. Mary nói với hắn: "Thiếu gia Brando, nó không chịu gật đầu, cậu xem phải làm sao." "Không được, không thể giết cô ấy, tôi không đồng ý." Brando nói, mười ngón tay xoắn vào nhau. Lý Lộc bị đè vùi lấp ở trong bùn lầy, chỉ có một nửa mắt có thể nhìn sự vật. Trong bóng tối âm u, bóng dáng của Brando vẫn cao thẳng, hắn là người trẻ tuổi có khí chất kỳ dị, rất dễ dàng hấp dẫn chặt ánh mắt của người khác. Mời các bạn đón đọc Đường Chim Bay của tác giả Cuồng Ngôn Thiên Tiếu.
Cho Dù Là Khổng Tước Cũng Bị Vu Giáo Sư Ăn Sạch (Phía Sau Kết Cục Điềm Văn)
Hứa Duy yêu thầm một người rất nhiều năm, thế nhưng trúc mã của cô lại phải lòng rồi kết hôn với một người phụ nữ thật sự chẳng hơn cô bất kể một điểm nào. Tình đầu tan vỡ, trong lúc cảm xúc che mờ lý trí, Hứa Duy vội vàng kết hôn với trúc mã của người giờ đã là vợ của người cô đã yêu suốt bao năm - Vu Thế Châu.   Cô luôn cho rằng cuộc hôn nhân của bọn họ vốn chỉ tồn tại trên hình thức, bởi vì cô và anh đến với nhau chẳng qua là để trả thù cái tứ giác luyến đầy khổ sở này mà thôi. Thế nhưng, Hứa Duy không biết rằng, ngay từ lúc bắt đầu, chưa một giây phút nào Vu Thế Châu đứng trong tứ giác luyến này cả.   Bởi vì người anh yêu, từ đầu đến cuối, chỉ có một, là cô.   Anh luôn lặng lẽ ở bên cô, âm thầm chăm sóc cô, dùng hành động để khiến cho cô hiểu được tình cảm của mình. Thế nhưng cô lúc bình thường thì thông minh vậy mà trong tất cả những việc liên quan đến Vạn Lệ Tước cùng Tô Tĩnh đều trở nên bướng bỉnh đến mức ngốc nghếch.   Cô cố chấp cho rằng người anh yêu là Tô Tĩnh vì thế luôn cự tuyệt tất cả sự “chân thành” của anh, còn tự động biến những quan tâm của anh trở thành sự ủng hộ của đồng minh.   Kết hôn nửa năm, mối quan hệ của bọn họ vẫn luôn dậm chân tại chỗ, đè lên trái tim của cả cô và anh. Tất cả những điều này tích tụ thành một ngọn lửa lớn, cho đến một ngày, rốt cuộc Vu Thế Châu cũng không thể kìm nén được nữa. Vì thế, trái tim anh phun trào, lý trí anh chạy trốn, để mặc cho cảm xúc điều khiển.   Đêm ấy, giữa men say và da thịt cận kề tiếp xúc, mối quan hệ của bọn họ đã rẽ sang một hướng khác.   Hóa ra, từ trước đến nay, là cô luôn tự suy bụng ta ra bụng người, hiểu lầm tấm lòng của anh. Hóa ra, trong lúc cô vì yêu đơn phương mà nhận lấy một thân đầy thương tích, luôn có anh đứng đằng sau dõi theo, chờ đến khi có được một cơ hội, liền không ngại ngần bản thân sẽ bị cô làm tổn thương, liền lao lên phía trước ôm lấy cô.   Vu giáo sư của cô, là một người đàn ông nội liễm, là người dùng bàn tay rộng cùng thân thể ấm áp, sưởi ấm trái tim cô, cho cô một đời bình an, biến cô thành tiểu công chúa hạnh phúc nhất trên thế gian này.   ***   À thì thú thật với các bạn là cái phần review bên kia đã được tớ dùng bảy mươi hai phép thần công cùng công phu mấy chục năm để tô vàng nạm ngọc rồi đó. Còn nếu bạn hỏi tớ có cảm nghĩ gì sau khi đọc xong bộ này thì chỉ có một chữ thôi: SƯỚNG.   Trước khi giải thích vì sao tớ lại cảm thấy “sướng”, tớ có đôi điều muốn tâm sự “sương sương” với các bạn về hai nhân vật chính đã nhé.   Hứa Duy sinh ra trong gia đình giàu có, là tiểu thư được nuông chiều. Bất hạnh là năm cô mười lăm tuổi, ba mẹ gặp tai nạn qua đời. Tớ biết bạn đang tưởng tượng ra điều gì tiếp theo, thế nhưng cuộc sống của Hứa Duy sau sự kiện bất hạnh kia hoàn toàn không thảm như bạn nghĩ đâu.   Dù mất đi ba mẹ, cô ấy vẫn nhận được sự yêu thương và quan tâm từ gia đình, đặc biệt là bà nội của mình. Vì thế, mặc dù mồ côi nhưng tính cách Hứa Duy lại vô cùng sáng sủa. Cô hoạt bát, lém lỉnh lại có sự nhạy cảm nhất định nên rất biết làm vui lòng mọi người.   Hứa Duy yêu thầm Vạn Lệ Tước rất nhiều năm, bởi vì vào lúc cô cô đơn nhất, chính là anh ta đã nói sẽ luôn ở bên cạnh cô. Thế nhưng, người nghe luôn nhớ còn người hứa thì nhanh quên. Nhiều năm sau, Vạn Lệ Tước lại vì một người con gái khác mà bỏ cô đi.   Hứa Duy của lúc ấy, không khóc, không nháo, cũng không cố tình chen chân phá hoại hạnh phúc của Vạn Lệ Tước. Cô tự động lùi bước vào khu vực friendzone, tự mình gặm nhấm nỗi đau của chính mình. Có lẽ, điều điên cuồng nhất cô làm khi “thất tình” là đi xem mắt để rồi đồng ý kết hôn với Vu Thế Châu.   Hứa Duy thực sự giống như một con chim khổng tước kiêu ngạo, xinh đẹp. Cô yêu một người, sẽ dùng hết trái tim để yêu, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ vứt bỏ tự tôn cùng tự trọng của mình. Cô ấy biết nơi đâu là giới hạn, biết đâu là điểm dừng, biết như thế nào là đủ và buông tay.   Hứa Duy là người cực kỳ rõ ràng, khi cô ấy lựa chọn từ bỏ, sẽ cực kỳ “nhẫn tâm” không cho người cũ bất cứ một cơ hội nào, toàn tâm toàn ý vì người thật lòng với mình.   Nếu Hứa Duy là khổng tước, thì Vu Thế Châu chính là một cây ngô đồng. Anh sinh ra trong một gia đình bình thường, ngoài việc thông minh hơn người thì chẳng còn gì để có thể theo đuổi cô. Đối với anh, cô chính là một ngôi sao sáng lấp lánh mà anh luôn chỉ có thể đứng nhìn từ xa, rồi bỗng một ngày, ngôi sao ấy chợt rơi xuống, vừa vặn nằm trong vòng tay anh.   Anh vốn nghĩ cho cô không gian, từ từ khiến cô hiểu được tình cảm của mình. Thế nhưng cô nhóc của anh lại quá ngốc, luôn luôn không chịu hiểu, ép anh đến mức khó có thể chịu đựng thêm nữa, chỉ có thể ra tay.   Và thế là, trong một đêm nọ, nương vào hơi men, khổng tước nhỏ đã bị Vu giáo sư ăn sạch.   Vu Thế Châu là một giáo sư hệ vật lý học, tính cách lãnh đạm, duy chỉ có lúc “trên giường” là biến thành một người khác, bắt nạt Hứa Duy đến mức khóc lóc xin tha mới thôi. Anh yêu một người, sẽ hết lòng bảo vệ người đó, sẽ không để ai tới gần, không cho ai cơ hội chen vào giữa bọn họ. Anh nhường nhịn cô, yêu chiều cô, bảo vệ cô, bởi vì:   “Anh thích một người, 5 năm, vừa gặp liền thích, thật vất vả mới có được cô, lúc bắt đầu còn cứ ngỡ là mơ.”   Tình cảm của nam nữ chính phát triển nhanh nhưng hoàn toàn hợp lý. Nữ chính tính cách mạnh mẽ, rõ ràng, xử lý các mối quan hệ hài hòa. Nam chính là kiểu nội liễm, mặt ngoài đoan chính bên trong cầm thú, theo chủ nghĩa thê nô.   Còn về lý do vì sao tớ “sướng” thì đó là bởi đây là một bộ truyện cao H. Vầng, là cao H đấy các bạn ạ, thịt thà rất nhiều, đa dạng phong phú còn rất chất lượng. Truyện có rất rất rất nhiều cảnh nam nữ chính “tiếp xúc thân mật” trong mọi hoàn cảnh, ở mọi thời điểm nhưng không phải là kiểu chỉ có thịt mà không có nội dung.   Nam nữ phụ cũng được khai thác ở một khía cạnh khác. Nữ phụ thì không thể yêu thương được, còn nam phụ lúc đầu do quên mất đọc chương 2 nên tớ thấy cũng không đến nỗi nào. Nhưng sau khi tớ đọc phần bị thiếu kia, kết luận của tớ là nam phụ đúng là một đôi trời sinh với nữ phụ. Cũng may là nam nữ chính rất dứt khoát, không có hai kẻ này bất kỳ cơ hội nào.   Tác giả thực sự rất nhây, tớ cho rằng truyện này có rất nhiều không gian để phát triển, nếu tác giả đầu tư thêm thì sẽ thành một bộ cẩu huyết siêu hot. Nhưng mà mẹ tác giả nói là chỉ muốn viết truyện H nên thực sự đây chỉ là một bộ H thôi các bạn ạ (dù vẫn có nội dung).   Vào một ngày tháng 11 miền Bắc se lạnh, tớ xin được tặng một chiếc “chăn bông” cho bạn, đảm bảo đọc xong không cần đắp chăn bạn vẫn nóng. Còn với các sắc nữ Xì Gòn nói riêng và miền nóng nói chung thì xin chúc mừng bạn đang được bonus thêm một nguồn nhiệt nữa để thiêu đốt chính mình.   Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp lại ở hố tiếp theo nhé. ________________   " ": Trích dẫn từ truyện được edit bởi rv-er. Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mời các bạn đón đọc Cho Dù Là Khổng Tước Cũng Bị Vu Giáo Sư Ăn Sạch (Phía Sau Kết Cục Điềm Văn) của tác giả Thanh Đăng.