Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bánh Xe Nghiệt Ngã

Tiểu thuyết “BÁNH XE NGHIỆT NGÔ của tác giả PHI TRƯỜNG đưa bạn đọc đi sâu vào một cơ sở sản xuất của nền công nghiệp hiện đại Hoa Kỳ, hé cho ta thấy bí quyết thành công của nó : những giám đốc năng nổ, tháo vát làm việc mười hai mười bốn tiếng một ngày, những kỹ sư tận tụy yêu nghề luôn tìm cách ứng dụng các tiến bộ khoa học kỹ thuật mới nhất để nâng cao chất lượng sản phấm, tổ chức lao động chặt chẽ trong nhà máy mẹ kết hợp với hệ thống xí nghiệp vệ tinh qui tụ những tay nghề cao, bộ máy quảng cáo và dịch vụ thương mại rộng khắp thuận tiện cho người tiêu dùng… Đồng thời tác giả cũng phanh phui những mâu thuẫn đang ngáng trở nền sản xuất lớn tư bản. Chủ nghĩa phát triển thậm chí có nguy cơ sa sút : sự cạnh tranh tàn nhẫn giữa các công ti cá mập, nạn ô nhiễm môi trường sống, tệ phân biệt chủng tộc và nạn mafia có mặt khắp nơi dùng khủng bố tàn bạo để bòn rút công nhân, số đông người lao động bần cùng nổi giận… Qua câu chuyên xoay quanh một nhà máy sản xuất ôtô lớn với nhiều gương mặt rất khác nhau, chủ tịch công ty, quản đốc phân xưởng, công nhân bình thường, da trắng và da đen, những cặp vợ chồng chung thủy và những cô nhân tình quí phái… bạn đọc có thể cảm nhận được ánh hào quang kỳ diệu nhưng đầy lo lắng của một hình thái kinh tế xã hội đang tìm cách thích nghi để tồn tại. *** Arthur Hailey (người Anh có quốc tịch Canada) (1920 - 2004) là tác giả của mười một cuốn best-sellers, trong đó có "Bản tin chiều" đã được dựng thành phim. Ông có 11 tiểu thuyết bán rất chạy được in ở 40 quốc gia với 170 triệu bản. Hailey được coi là người trường vốn trong sự nghiệp sáng tác. Những cuốn truyện ông viết đã vượt khỏi quê hương, được xuất bản trên 40 nước với hơn 170 triệu bản. Điểm nổi bật trong tác phẩm của ông là những nhân vật có xuất xứ rất tầm thường nhưng khi bị đẩy vào hoàn cảnh bi hùng đã vượt lên thành một số phận khác.  Sinh ngày 5/4/1920, Hailey sớm phải bỏ học ở tuổi mười bốn, bởi cha mẹ không đủ tiền chu cấp ăn học cho con trai. Sau đó, chàng trai Arthur trở thành phi công trong quân chủng Hoàng gia Anh trong đại chiến 2. Năm 1947, nhà văn tương lai rời bỏ xứ sở sương mù đến Canada và nhập quốc tịch tại đây. Thời gian đầu nơi đất khách, Hailey phải kiếm sống như một nhân viên tiếp thị cho nhà máy sản xuất máy kéo. Được một thời gian thì việc viết lách đã cám dỗ Hailey. Cuốn tiểu thuyết đầu tay của ông là The Final Diagnosis, xuất bản năm 1959, kể về một bác sĩ chẳng may gây ra cái chết với một bé sơ sinh.  Mải mê với những con chữ trong một thập kỷ, rồi ông trở về công việc kinh doanh, chỉ ngồi vào bàn viết như một thú vui. Bà vợ của Hailey cho biết, nhà văn rất khiêm tốn và giản dị, nhưng ông có một niềm hân hoan đặc biệt khi đọc những bức thư của độc giả tán dương tác phẩm mình. Hậu duệ của ông dự định sẽ tổ chức một bữa tiệc tưởng nhớ ông vào tháng giêng theo đúng nguyện ước của người quá cố. Mười bốn tuổi đã nghỉ học vì cha mẹ không đủ tiền cho ông đi học tiếp, Arthur Hailey tham gia thế chiến thứ 2 với tư cách là phi công trong không lực hoàng gia Anh và trở thành nhà văn khi xuất bản tác phẩm đầu tay The final diagnoisis vào năm 1959.  Arthur Hailey có cách viết tiểu thuyết rất hấp dẫn, mô tả những người bình thường trong hoàn cảnh bất thường. Năm 2001 ông nói với hãng tin AP: "Tôi không thật sự tạo ra ai cả. Tôi chỉ lấy từ đời thật". Một số tác phẩm của ông đã được ra tiếng Việt như: Bản Tin Chiều Lời Chẩn Đoán Cuối Cùng Phi Trường Tập 1 Phi Trường Tập 2 Nhà Băng Khách Sạn Phi Trường (Người dịch: DgHien) Bánh Xe Nghiệt Ngã ... *** Chủ tịch hãng Động Cơ Thông Dụng bực mình, cả đêm qua mất ngủ : chiếc chăn điện trở chứng liên tục và mỗi lần như thế ông lại thức giấc vì lạnh. Lúc này vẫn mặc bộ đồ ngủ, choàng áo khoác, ông rón rén đi lục tìm khắp ngôi nhà vắng lặng rồi mang bầy lên nửa còn lại của chiếc giường lớn nhiều thứ dụng cụ đồ nghề, bắt đầu tháo bộ phận điện trong khi Côrali vợ ông vẫn còn ngủ. Ông phát hiện ngay chỗ tiếp xúc kém. Vừa cằn nhằn các tay sản xuất chăn điện làm ẩu, ông mang xuống xưởng riêng dưới hầm để sửa. Người vợ vươn vai. Chỉ vài phút nữa đồng hồ báo thức sẽ đánh chuông. Lúc ấy bà mới dậy lo bữa điểm tâm trong khi vẫn còn ngái ngủ. Ở thị trấn Blumfin Hin cách Đitơroi mười lăm kilômét này bây giờ vẫn còn tối. Sáng sớm hôm đó chủ tịch hãng ĐCTD, người khô khan, cử chỉ lanh lẹn nhưng bản tính nói chung điềm tĩnh có hai cớ để bực mình : chiếc chăn điện tất nhiên là một, còn một nữa là cách xử sự rất đáng giận của Imơcxơn Vên. Mấy phút trước đây qua chiếc đài bán dẫn đặt trên bàn ngủ mở thầm đủ nghe ông đã nhận ra giọng nói chua ngoa quen thuộc và dễ ghét của nhà “phê phán xe hơi” cỡ lớn này. Bữa qua trong cuộc họp báo ở Oasinhtơn một lần nữa Imơcxơn Vên lại công kích ba người đáng ghét nhất xưa nay của lão : Động Cơ Thông Dụng, Fo và Craixlơ. Lên án ba ông Lớn về tội “tham lam, tụ tập bè đảng lưu manh, bội tín, cưỡng đoạt tiền của dân chúng”. Vì ba Ông Lớn đã hoàn toàn thỏa thuận cùng nhau ngăn cản việc phát triển loại xe “sạch sẽ” thay cho xe chạy xăng, loại xe chạy hơi nước hoặc chạy điện là những loại Vên cho rằng “đã sẵn sàng lăn bánh”. Lời buộc tội chẳng có gì mới. Nhưng Vên vốn rất khôn khéo trong sự giao tiếp với công chúng và giới báo chí nên đã lồng vào lời tuyên bố những tư liệu mới làm nó có giá trị thông tin, thu hút được người đọc. Vị chủ tịch hãng công nghiệp lớn nhất thế giới tốt nghiệp kĩ sư một trường nổi tiếng ngồi sửa bộ phận hâm nóng của chiếc chăn điện với niềm vui thích thường thấy khi có thì giờ làm các việc trong gia đình. Rồi ông đi tắm, cạo mặt, bận quần áo, tới dùng bữa sáng với Côrali. Trên bàn ăn có tờ Đitơroi Tự Do. Vừa trông thấy tên và ảnh Imơcxơn Vên in trên trang nhất ông chửi thề và quăng tờ báo xuống đất. Côrali đặt trước mặt chồng các món của bữa điểm tâm theo chế độ “chống tăng côléttêrôn” : bánh mì nướng không phết bơ, lòng trắng một quả trứng luộc, cà chua xắt khoanh, fomát trắng. Sáng nào vợ ông chủ tịch ĐCTD cũng tự tay soạn bữa ăn đầu tiên này và cùng ăn với chồng mặc dầu chồng phải đi làm sớm. Côrali ngồi xuống trước mặt chồng, nhặt tờ báo mở ra và nói : “Theo Imơcxơn Vên, chúng ta đã có đủ trình độ kỹ thuật để đưa người lên mặt trăng hoặc sao Hỏa thì ngành kỹ nghệ xe hơi cũng phải cho ra được loại xe hoàn hảo, không có khuyết điểm gì và không gây ô nhiễm không khí”. Người chồng đặt khăn xuống. “Định làm tôi ăn mất ngon đấy à ? Bữa ăn đã chẳng có gì lại còn…” Người vợ tủm tỉm cười. “Em thấy hình như anh đã hết ngon miệng rồi thì phải ! Ông Vên còn trích dẫn Kinh thánh nói về ô nhiễm nữa cơ. - Lay Chúa Kitô ! Kinh thánh nói gì về cái đó được ! - Không phải Chúa Kitô đâu. Đoạn này trích trong kinh Cựu Ước. - Thì đọc đi vậy. Đằng nào bà cũng định đọc”. Người chồng lầu bầu, vẻ tò mò muốn biết. “Thánh Giêrêmi: Ta cho ngươi tới xứ sở xanh tươi như một khu vườn để các người được ăn những trái quả tươi ngon nhất. Nhưng sau khi đến các người đã làm ô trọc xứ sở của ta, biến gia tài của ta thành thứ ghê tởm.” Bà rót cà phê vào tách. “Em thấy tay ấy viết khá tài tình”. - Chẳng ai cho cái thằng đểu ấy là kém thông minh. Người vợ đọc tiếp. “Ngành kỹ nghệ xe hơi và dầu mỏ đồng tình kìm hãm sự tiến bộ kỹ thuật đáng lẽ từ lâu đã dẫn đến việc phát minh ra xe chạy điện hoặc hơi nước. Lập luận của họ rất đơn giản : loại xe này sẽ biến thành số không toàn bộ khoản tiền khổng lồ đầu tư vào loại động cơ đốt trong đang đầu độc khí quyển”. Bà đặt báo xuống. “Bài này có gì đúng sự thật không ? - Rõ ràng Vên cho tất cả những điều ấy là đúng. - Anh thì không ? - Nhất định không. - Không có một tí nào ? - Đôi khi có thể thoang thoảng tí chút sự thật trong một lời tuyên bố ngoa ngoắt. Chính bằng cách đó mà những kẻ như Imơcxơn làm ra vẻ mình có lý”. Người chồng đáp lại, vẻ bực bội. - Anh sẽ bác bỏ những điều lão nói chứ ? - Có lẽ không. - Sao vậy ? - Vì nếu Động Cơ Thông Dụng nện Imơcxơn, người ta sẽ lên án cái Hãng lớn như thế mà đi đè bẹp một cá nhân tầm thường. Nếu không đập lại thiên hạ cũng sẽ nguyền rủa bọn anh, nhưng dù sao họ không thể trích dẫn lời bọn anh để xuyên tạc. - Sao không để một người nào khác đập lại ? - Nếu có tay nhà báo kha khá nào đó đụng đến Hăngri Fo xem, có lẽ ông ta sẽ trả miếng - ông mỉm cười - có điều là Hăngri sẽ nói toạc móng heo và sẽ không công bố lời ông ta được. - Ở địa vị anh, có lẽ em sẽ nói một cái gì. Tất nhiên nếu em tin chắc mình có lý. - Cám ơn lời khuyên của em. Vị chủ tịch ĐCTD chấm dứt bàn cãi ngồi ăn xong bữa. Nhưng cuộc tranh luận với những lời châm chọc cố tình mà Côrali cho là thỉnh thoảng đưa ra sẽ bổ ích cho ông, đã làm tiêu tan nỗi bực dọc từ sáng. Ông nghe phía ngoài cửa bếp bước chân người hầu gái đang vào. Như vậy là lái xe đón cô ta dọc đường đã về và đang đợi ông dưới kia. Ông đứng lên, ôm hôn vợ. Mấy phút sau, khoảng sáu giờ sáng chiếc Cađilắc chở ông theo đường Têlêgráf đi về phía đường FriUê và khu trung tâm. Vào một sáng tháng mười trong trẻo có từng cơn gió tây bắc báo hiệu mùa đông đang về. Thành phố Đitơroi bang Misigân, thủ đô thế giới của công nghiệp xe hơi bắt đầu tỉnh giấc. Ở Blumfin Hin, cách nhà ông chủ tịch ĐCTD mười phút đi bộ, phó chủ tịch hãng Fo cũng đang sửa soạn ra sân bay Mêtrôpôlitên của thành phố. Ông đã dùng xong bữa sáng, một mình. Người nữ nhân viên phục vụ bưng khay thức ăn vào tận văn phòng chiếu sáng yếu ớt trong đó ông ngồi đọc các bản báo cáo từ năm giờ sáng (phần lớn các báo cáo đều viết trên loại giấy xanh đặc biệt mà văn phòng phó chủ tịch dùng cho các văn kiện về thực hiện đề án mới) và ghi vào băng từ những chỉ thị rõ ràng, chính xác. Gần như ông không ngẩng lên nhìn khi bữa điểm tâm được mang vào và cũng chẳng nhìn xem mình đang ăn gì. Trong có một giờ ông làm xong khối công việc người khác phải làm trong cả một ngày hoặc hơn nữa mới xong. Phần lớn các quyết định xoay quanh việc xây dựng thêm xưởng máy mới hoặc mở rộng những nhà máy hiện có, tốn kém hàng mấy tỉ đô la. Phó chủ tịch ngoài nhiều nhiệm vụ khác, có trách nhiệm phê chuẩn hoặc bác bỏ các đề án được đệ trình và định thứ tự ưu tiên. Hôm có người hỏi ông phê duyệt những khoản lớn như vậy có thấy run tay không, ông đáp lại : “Không, bởi vì bao giờ tôi cũng thầm bỏ bớt ba chữ số cuối. Thành ra cũng không khó hơn khi cân nhắc mua một ngôi nhà”. Câu trả lời rõ ràng, bật ra rất nhanh, nói lên bản lĩnh của người vốn là anh bán xe xoàng xĩnh chỉ trong thời gian kỉ lục đã trở thành một trong mười hai ông chủ có quyền quyết định trong vương quốc xe hơi. Cũng chính cách làm ăn kiểu đó giúp ông trở thành siêu triệu phú. Vấn đề cần xem xét là sự tiến bộ và sự giàu sang có đáng với cái giá phải trả không. Phó chủ tịch làm việc mỗi ngày mười hai có khi mười bốn tiếng, thường là bẩy ngày trong một tuần với nhịp độ dồn dập. Như ngày hôm nay, trong lúc phần đông dân thành phố còn đang ngủ ông đã phải lên máy bay riêng của hãng bay đi NiuYoóc, trong lúc ngồi trên máy bay ông tranh thủ nghiên cứu thị trường với các nhân viên dưới quyền, vừa đến nơi phải chủ tọa ngay cuộc họp với các giám đốc địa phương cũng về vấn đề đó. Cuộc họp vừa xong ông phải tranh cãi gay gắt với hai mươi đại lý bang NiuGiơdi về việc bảo hành và các dịch vụ hậu mãi. Sau dó đến Manhattan dùng bữa trưa với một nhóm chủ ngân hàng, đọc một bài diễn văn. Rồi họp báo, đương đầu với các phóng viên. Buồi trưa trở về Đitơroi cũng bằng chiếc máy bay đó, ông có nhiều cuộc gặp gỡ để giải quyết công việc thường lệ cho đến bữa chiều. Trong ngày, vào một lúc nào đó chưa sắp xếp được, phải đưa đầu cho thợ đến tận nơi cắt tóc. Bữa tối ăn trên sân thượng sẽ được điểm xuyết bằng cuộc trò chuyện với người phụ trách các ban quan trọng về kiểu xe mới. Cuối cùng sẽ đến vĩnh biệt một đồng nghiệp mới từ trần tối qua vì nghẽn động mạch vành, (tại nhà thờ tang lễ Hêminhtơn, một chặng trên con đường đưa các ông Lớn ngành xe hơi tới nghĩa trang Út Lên). Sau tất cả những việc đó cuối cùng phó chủ tịch mới được về nhà ôm theo chiếc cặp căng phồng hồ sơ phải nghiên cứu để chuẩn bị cho ngày mai. Lúc này ông đẩy khay điểm tâm ra xa, thu gom giấy từ rồi đứng lên. Bốn bức tường của phòng làm việc đều có giá xếp đầy sách. Đôi khi, vào những buổi không bận rộn tối tăm mắt mũi như sáng nay ông ném lên chúng một cái nhìn tiếc nuối và thèm muốn. Vì nhiều năm trước đây có một thời ông đọc rất nhiều. Có thể ông đã trở thành sinh viên nếu đời ông đi theo hướng khác. Bây giờ thì không có thì giờ đọc sách nữa. Ngay cả việc đọc tờ báo hàng ngày cũng phải rình chộp thời cơ tranh thủ liếc thật nhanh. Nên ông cầm tờ báo còn nguyên nếp gấp khi nhân viên phục vụ mang tới và nhét luôn vào cặp. Vì thế mãi sau ông mới biết những lời công kích mới nhất của Imơcxơn Vên và nguyền rủa hắn như những người khác trong ngành xe hơi đã nguyền rủa từ sớm. Tại sân bay ban tham mưu cùng đi với ông đã tề tựu trong phòng đợi của đoàn Vận chuyển hàng không Hăngri Fo. Ông ra lệnh giọng khô khan. “Lên đường”. Động cơ chiếc Jết Xta bắt đầu chạy, trong lúc cả đoàn tám người lên máy bay. Những người lên sau chưa kịp đeo dây an toàn máy bay đã lăn bánh. Chỉ những người thường đi máy bay riêng mới thấy rõ cái lợi về tiết kiệm thì giờ so với đi máy bay công cộng. Máy bay lăn nhanh ra đường băng cất cánh trong lúc mọi người mở cặp đặt trên đầu gối. Phó chủ tịch mở đầu ngay cuộc thảo luận. “Kết quả thu được ở khu vực đông bắc mấy tháng gần đây không được khả quan. Các ông đều đã nắm được số liệu, cũng như tôi. Tôi đòi hỏi sự giải thích tình hình đó. Và muốn biết những biện pháp nào đã được thi hành”. Ông vừa nói xong thì máy bay cất cánh. Phía chân trời vầng dương đỏ quạch nhô dần, sáng lên giữa những đám mây xám trôi rất nhanh. Dưới cánh máy bay đang nâng độ cao, ánh sáng ban mai làm nhìn rõ thành phố và các vùng phụ cận trải dài. Khu trung tâm Đitơroi, ốc đảo vuông mỗi cạnh một cây số giống như một Manhattan thu nhỏ; tiếp liền sau đó là những héc ta đường phố buồn tẻ, nhà cao tầng, nhà máy, nhà ở, phần lớn cáu bẩn. Một thành phố công nghiệp dơ dáy phát sợ vì không chịu vung tiền cho công việc quét dọn vệ sinh. Phía tây thành phố, Điếcbơn sạch sẽ xanh tươi hơn, tận cùng bằng tổ hợp công nghiệp khổng lồ của LơRu. Ngược lại ở đầu phía đông, khu Mũi Lớn, phô những rặng cây thẳng tắp : đó là thiên đường của những kẻ giầu có. Phía Nam là khu công nghiệp Vianđốt mù mịt khói; đảo Bel-In nép sát bờ sông Đitơroi như chiếc sà lan mầu rỉ đồng chở khẳm. Bờ sông bên kia là lãnh thổ Canada, thành phố Oaixo cũng xấu xí cũng gớm ghiếc không kém Đitơroi trên đất Mĩ. Và trên khắp mọi miền, ánh sáng ban ngày làm nổi rõ mật độ giao thông dầy đặc trên mạng đường sá. Hàng vạn con người như đàn kiến cỏ (hoặc đàn chuột len-mút tùy theo cách nhìn từng người) gồm thợ thuyền, nhân viên, viên chức lũ lượt kéo nhau bước vào một ngày sản xuất mới trong vô vàn xí nghiệp lớn nhỏ. Đitơroi kiểm soát và điều khiển nền sản xuất xe hơi của cả nước, nên khi ngày làm việc bắt đầu thì nhịp xuất xưởng lập tức hiện trên tấm bảng lớn đặt tại điểm giao thông lộ các con đường đi tới Fo và tới Craixlơ, những con đường đầy ứ xe. Nhờ sử dụng một hệ thống thống nhất trong cả nước, từng phút một số lượng xe xuất xưởng trong năm hiện lên bằng những con số cao một mét rưỡi trên bảng. Mỗi khi có thêm một dây chuyền khởi động thì tổng số lại tăng lên. Lúc này đã có hai mươi chín nhà máy trong vùng đông bắc làm việc, gửi số liệu lên bảng, số liệu tăng vọt sau khi mười ba xưởng lắp ráp của trung tâm tây và sáu xưởng của Califoócnia khởi động. Những người chạy xe trên đường nhìn tấm bảng với tâm trạng của người bác sĩ nhìn số đo huyết áp, của kẻ đầu cơ chứng khoán khi nhìn bảng giá ở ngân hàng. Có những người còn cá cược nhau về tổng số lúc sáng, lúc chiều. Những xưởng gần nhất cách đây khoảng 1,5km là của Craixlơ, nói chính xác là các xưởng Đốt và Plai-mao mỗi giờ cho ra hơn trăm xe. Trước đây viên chủ tịch hội đồng quản trị của Craixlơ thỉnh thoảng đến giám sát việc bắt đầu chế tạo một sản phẩm mới và tự mình thử khi sản phẩm ra đời. Gần đây ít khi ông làm thế. Buổi sáng hôm đó ông vẫn còn ngồi nhà đọc từ nhật báo Phố Uôn và uống ly cafê do vợ pha trước khi bà đi dự cuộc họp Hiệp hội Nghệ thuật. Hồi đó ông tổng giám đốc hãng Craixlơ (mới nhậm chức chủ tịch gần đây) tất bật chạy ngược chạy xuôi khắp nhà máy không hề mệt mỏi, phần vì nhà máy thiếu máu đang rất cần một giám đốc năng nổ, phần khác là vì bản thân ông đang muốn dứt khoát dứt bỏ cái nhãn “kế toán” người ta thường gán cho những người ngoi lên theo con đường của ngành tài vụ chứ không qua ngạch kỹ sư hoặc chuyên viên thương mại. Dưới quyền ông, hãng đã trải qua nhiều bước thăng trầm : sáu năm thịnh vượng gây được lòng tin cho các cổ đông tiếp theo là sáu năm sa sút đến mức báo động. Sau đó bằng những cố gắng ghê gớm và những tiết giảm khắc nghiệt hãng đã vượt qua cơn hiểm nghèo, khiến có người cho rằng chưa bao giờ hãng hoạt động tốt bằng trong thời kì khó khăn. Tuy nhiên thời khó khăn đã qua, không ai cho rằng chiếc Pentátta đời mới nhất của Craixlơ có thể lại mất cái vị trí nó đã chiếm được. Vị chủ tịch có thể rảnh rang một chút, suy nghĩ nhiều hơn, đọc những thứ thấy thích đọc. Lúc này ông đang đọc bài của Imơcxơn Vên; bài đăng trên nhật báo Phố Uôn có phần kín đáo hơn trên từ Đitơroi Tự do. Nên làm ông chán ngấy, ông thấy lời chỉ trích của lão cùn mòn, không có bản sắc. Nên ông chỉ lướt qua rồi chuyển qua mục bất động sản có sức thuyết phục hơn. Không mấy người biết ít lâu nay Craixlơ đang chăm lo xây dựng một vương quốc bất động sản, trước mắt làm cho hoạt động kinh doanh của công ti phong phú hơn, và sao lại không ? trong vài thập kỷ nữa sẽ đưa “số ba” lên ngang hàng hoặc cao hơn Động Cơ Thông Dụng. Trong khi chờ đợi ngày đó, vị chủ tịch hài lòng ghi nhận nhịp độ sản xuất trên mức khả quan của các nhà máy Craixlơ. Như vậy đó, sáng nay cũng như tất cả các buổi sáng, Ba Ông Lớn vật lộn ráo riết để giữ vững ngôi thứ của mình trong khi một hãng khác ở bang Uýtcơnxin, hãng Động Cơ Mĩ bé nhỏ hơn cũng góp vào dòng lũ xe hơi này một phần tuy ít ỏi hơn nhưng hiện đại hơn. Mời các bạn đón đọc Bánh Xe Nghiệt Ngã của tác giả Arthur Hailey.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ván bài Đô Mi Nô
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu. Đây là một câu chuyện phục thù và chuộc lỗi. Một tuần sau khi người phụ nữ lầm lỡ Trương Tố Quyên treo cổ tự tử, thì Kim Nhất Minh - Ông chủ của công ty bảo vệ Kim Thuẫn cũng bị hại chết thê thảm ở cùng địa điểm đó. Mọi chứng cứ ở hiện trường đều nhằm vào Trương Khởi Phát - em trai của Trương Tố Quyên, và chỉ một ngày sau đó Trương Khởi Phát đã nhảy lầu. Hai người báo án là Lý Danh, Lý Lượng và ông chủ của họ - Lâm Đại Chí cũng lại chết cùng trong một chiếc xe. Các vụ án mạng kỳ lạ liên tiếp xảy ra và liên quan đến nhau, là nguyên nhân kết quả của nhau, giống như những quân bài đô mi nô, chỉ cần một quân bài đổ là lập tức gây lên hiệu ứng cánh bướm. Cảnh sát Tần Hướng Dương cũng bị ''thiết kế'' để đưa vào trong ván bài đó. Anh sẽ đối phó như thế nào trước cục diện hết sức phức tạp và bí ẩn ấy? Ông chủ lớn cuối cùng của ván bài đó là ai? Và sau rốt, họ sẽ đối diện ra sao trước thử thách giữa cái thiện và cái ác của nhân tính?  TỘI ÁC LIÊN HOÀN - TẬP 1: VÁN BÀI ĐÔ MI NÔ Chương 1: Kẻ sát nhân Chương 2: Hiện trường kỳ lạ Chương 3: Khám phá bất ngờ Chương 4: Chuỗi/Loạt chứng cứ Chương 5: Kẽ hở tự nhiên Chương 6: Hiệu ứng cánh bướm của kẽ hở Chương 7: Đóng kịch tìm ra chứng cứ giả Chương 8: Máy bán ma túy bán tự động Chương 9: Nhân quả màu đen Chương 10: Khởi nguồn Chương 11: Màn kịch hay Chương 12: Món quà từ hung thủ Chương 13: Sự phân tích chí mạng Chương 14: Đại họa trên đầu Chương 15: Những ngày quên mình Chương 16: Vụ án oan sai đầu tiên Chương 17: Bằng chứng đơn lẻ mà không đơn lẻ Chương 18: Cái giá của việc tìm chứng cứ Chương 19: Khởi động đồng thời hai vụ án Chương 20: Đánh cược trên bản đồ Chương 21: Chủ động làm lộ Chương 22: Thỏa thuận quân tử Chương 23: Sự thật tàn khốc Chương 24: Chiếc răng dưới xương sườn Chương 25: Truy sát Chương 26: Trở về Chương 27: Mười tám chén rượu Chương 28: Quyết chiến Chương 29: Ván bài Đô Mi Nô *** Tóm tắt Cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu là một câu chuyện trinh thám xoay quanh một vụ án mạng kỳ lạ. Người phụ nữ lầm lỡ Trương Tố Quyên treo cổ tự tử, sau đó em trai cô là Trương Khởi Phát cũng bị hại chết ở cùng địa điểm. Mọi chứng cứ đều nhằm vào Trương Khởi Phát, và chỉ một ngày sau đó anh cũng nhảy lầu. Hai người báo án là Lý Danh, Lý Lượng và ông chủ của họ - Lâm Đại Chí cũng lại chết cùng trong một chiếc xe. Các vụ án mạng liên tiếp xảy ra và liên quan đến nhau, giống như những quân bài đô mi nô, chỉ cần một quân bài đổ là lập tức gây lên hiệu ứng cánh bướm. Cảnh sát Tần Hướng Dương được giao nhiệm vụ điều tra vụ án, anh sẽ phải đối phó như thế nào trước cục diện hết sức phức tạp và bí ẩn ấy? Ông chủ lớn cuối cùng của ván bài đó là ai? Và sau rốt, họ sẽ đối diện ra sao trước thử thách giữa cái thiện và cái ác của nhân tính? Review Cuốn sách được viết với văn phong mạch lạc, logic, có chiều sâu và giàu cảm xúc. Tác giả đã xây dựng một cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn với nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Cuốn sách đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc như tội ác, oan sai, chuộc lỗi và lòng tham. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp về sự công bằng, chính nghĩa và giá trị của cuộc sống. Ưu điểm Cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn với nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động. Đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc. Nhược điểm Một số chi tiết có thể hơi phi logic. Kết luận Ván bài Đô Mi Nô là một cuốn sách trinh thám đáng đọc, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị và suy ngẫm sâu sắc. Đánh giá Tôi đánh giá cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô 4/5 sao. Đây là một cuốn sách trinh thám xuất sắc, với cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn và nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Cuốn sách cũng đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc, khiến người đọc phải suy ngẫm. Tôi đặc biệt ấn tượng với cách xây dựng nhân vật của tác giả. Mỗi nhân vật đều có những nét tính cách riêng biệt, được thể hiện một cách chân thực và sinh động. Điều này giúp cho câu chuyện trở nên hấp dẫn và lôi cuốn hơn. Cốt truyện của cuốn sách cũng được xây dựng rất chặt chẽ, với nhiều tình tiết bất ngờ. Người đọc sẽ bị cuốn theo mạch truyện và không thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô là một lựa chọn tuyệt vời cho những ai yêu thích thể loại trinh thám. Mời các bạn mượn đọc sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu.
Tội Phạm IQ Thấp
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Tội Phạm IQ Thấp của tác giả Tử Kim Trần & Vũ Thị Hà (dịch). Trong góc của thành phố, hai tên trộm ngu ngốc đang định gây ra một vụ án lớn nổi danh giang hồ. Vì danh lợi, một nhóm nhân vật tai to mặt lớn với đầy mưu sâu kế hiểm đã triển khai trận giao đấu ngầm khốc liệt. Trong Sở công an thành phố Tam Giang Khẩu, một người cảnh sát rất hay gặp may đang phải đối diện với hiểm nguy, đem quân đi bắt đầu tiến hành cuộc điều tra bí mật… *** Tử Kim Trần là nhà văn Trung Quốc viết tiểu thuyết trinh thám nổi tiếng. Năm 2012, anh được vinh danh đạt hai giải thưởng “10 tác giả xuất sắc nhất trong năm” và “10 tác phẩm xuất sắc nhất” của văn học Thiên Nhai. Anh được các bạn độc giả Trung Quốc yêu mến phong tặng danh hiệu “Keigo của Trung Quốc”. Văn phong của anh súc tích, ngắn gọn, lạnh lùng và cẩn mật, đặc biệt chú ý đến chi tiết suy luận, dàn dựng nên cốt truyện có tầm vóc, kết thúc luôn khiến độc giả bất ngờ. Tác phẩm “Tội phạm IQ thấp”, truyện mang văn phong hài hước mới lạ, thổi một luồng gió mới vào thể loại truyện trinh thám vốn có phần khô khan. Một loạt các vụ án liên hoàn tiếp nối nhau dồn dập, cuộc so tài đọ sức gay cấn giữa “bọn trộm ngốc” và “thần thám”. Sau các cuốn sách xoắn não “Tội phạm trí tuệ cao” lại đến cuốn “Tội phạm IQ thấp” khiến độc giả luôn phải ôm bụng cười… *** Mua quyển này cùng vài quyển trinh thám trước Tết để cày thì mãi đến bây giờ mình mới đọc xong để review cho các bạn đây. Có nên đọc quyển này không – NÊN, NÊN ĐỌC nhé. Tử Kim Trần là tác gỉa mà chúng ta không lạ gì trong danh sách những tác giả viết trinh thám xuất sắc của Trung Quốc rồi. Mình bị ấn tượng bởi cách hành văn viết mà như không viết, cùng lối phê phán các tệ nạn đang còn tồn tại trong xã hội rất rõ nét, văn phòng của tác giả có gì đó sâu cay nhưng cũng để lại nhiều nét nuối tiếc (đối với bản thân mình nhất là khi đọc quyển Đêm trường tăm tối). Cứ ngỡ rằng sau quyển Đêm trường tăm tối thì sẽ không tìm được quyển nào ấn tượng nữa thì lại va vào em Tội phạm IQ thấp này. Buồn cười gần chết luôn, đọc cả quyển truyện mà cứ như xem phim hành động hài vâỵ. Cuốn hút lắm và cũng rất nhiều twist bất ngờ. Hệ thống xây dựng nhân vật hơi ”ngợp” chút, khiến mình ghi nhớ tên hơi khó nhưng đọc hết một nửa là có thể nhớ hết rồi hehe. Tác giả viết khiến người đọc như mình nhiều đoạn phải phì cười và không nghĩ rằng văn phong nghiêm túc thường ngày của Tử Kim Trần có thể viết được buồn cười và duyên dáng đến như vậy. 1000likes cho anh! Duyên dáng từ nhân vật trong tuyến cảnh sát cho đến cốt truyện ”đá xéo” bộ phận công an với nhau rồi nhiều cái lắm, k spoil đâu, phải đọc chứ hehee…. Điều mình khá ngạc nhiên là ông xây dựng hệ thống kịch bản truyện dài như vậy là không khiến độc giả cảm thấy chán mà lúc nào cũng chỉ mong chờ xem diễn biến tiếp theo như thế nào, rất hồi hộp. Truyện này như kiểu án chồng án vậy, nhưng không mang không khí nặng nề mà khiến cho người đọc 1 mong muốn thôi thúc xem diễn biến giải quyết các vụ án thế nào và cảm thấy rằng đúng là không chỉ có tội phạm có IQ thấp mà ngay cả cảnh sát cũng thiếu “muối” lắm luôn kekee. Đọc truyện này cứ như xem phim vậy. Tuyến phản diện nhiều, có thể nhiều hơn so với các tác phẩm khác của TKT, đội ngũ cảnh sát thì thao tác nghiệp vụ và kỹ năng phá án có thể nói thế nào nhờ vừa buồn cười vừa khâm phục. Ngôn từ cũng như cách hành văn của TKT rõ ràng, mạch lạc thêm nét hài hước khiến tác phẩm trở nên cuốn hút hơn rất nhiều. Đến gần cuối thì mình đoán được phần nào hung thủ nhưng không vì thế mà mình bỏ dở không đọc nữa. Cái hay của tác giả là đánh vào những tâm lí không ngờ tới của hung thủ rồi cân não cùng nhau và tạo nên những đòn cười hay cho cả câu chuyện của mình. Theo mình nghĩ đây là cuốn truyện ĐÁNG ĐỌC – RẤT NÊN ĐỌC – CẦN PHẢI ĐỌC của Tử Kim Trần nha các bạn. Hồng Hồ *** Với cuốn sách này, tôi ko biết rằng mình đang đọc trinh thám hay là kiếm hiệp Kim Dung nữa. Bởi lẽ chúng ta bắt gặp rất nhiều nhân vật Thiên Long Bát Bộ trong này. Kiểu những suy luận nghe Hư Trúc nhưng lại rất Mộ Dung Phục ấy mà, làm người đọc cứ ngớ ra hoặc phì cười vì ko đỡ nổi nét duyên và khiếu hài hước của tác giả. Tôi vốn không nghi ngờ gì khả năng trào phúng của anh Tử, cho nên với tôi, một cốt truyện hay đá thêm vài nét trào phúng là xuất sắc rồi, như Tử Kim Trần vẫn thế. Cuốn IQ thấp này thì lại mang đậm nét hài hước và châm biếm xuyên suốt tác phẩm. Tuy vậy tôi khá ngạc nhiên khi Tử Kim Trần có thể viết duyên đến thế cả hơn 500 trang sách mà ko hề lặp lại hay nhàm chán. Hệ thống nhân vật trong IQ thấp có lẽ dày đặc nhất trong các tác phẩm của Tử Kim Trần. Nói vậy chớ ko đáng sợ đâu. IQ thấp giống hệt một bộ phim ăn khách dễ xem. Mà tôi tin tác phẩm này dựng thành phim thì phải vào hàng bom tấn. Tuy vậy tôi thích cốt truyện đi sâu vào một vấn đề hơn. Tác phẩm này quá nhiều câu chuyện, sự việc dàn trải. Rất may là ngôn từ mạch lạc và văn phong hài hước của Tử Kim Trần vẫn khiến cuốn sách trở nên hấp dẫn, nhưng theo một cách khác, ko giống với Tử Kim Trần trước giờ ta vẫn biết. IQ thấp chắc chắn ko gây nên ý kiến trái chiều như Mưu sát, ko làm độc giả day dứt như Đứa trẻ hư, ko đầy ám ảnh và khắc khoải như Đêm trường tăm tối… mà nó đánh dấu một phong cách mới của Tử Kim Trần, khiến anh trở thành tác giả đa màu sắc và toàn diện hơn. Tôi luôn yêu thích Tử Kim Trần bởi mọi thứ, không nhỏ trong đó chính là sự dám viết và dám thử thách những thứ mới lạ của anh. Chợt muốn nói mấy lời sến súa, cám ơn chị Ly và Cổ Nguyệt, vì đã mang Tử Kim Trần về với Việt Nam, để độc giả có thể trải nghiệm nhiều tác phẩm hay và mới lạ thế này. Phi Nhi Mời các bạn mượn đọc sách Tội Phạm IQ Thấp của tác giả Tử Kim Trần & Vũ Thị Hà (dịch).
Những Kẻ Sát Nhân
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Những Kẻ Sát Nhân của tác giả Elia Kazan. ELIA KAZAN người gốc Hy Lạp, quê hương của các vị thần, tên thật là Elia Kazanjoglous, từng nổi tiếng nhờ công lao phát hiện tài tử lừng danh James Dean qua những bộ phim thượng thặng của ông như Phía đông vườn địa đàng, Boomeran, Trên bến tàu, Một người trong đám đông... Ngoài điện ảnh, ông còn nhiều thành công vang dội ở lĩnh vực sân khấu, và nhất là văn học, với các cuốn tiểu thuyết gây tranh cãi ồn ào nhất, bán chạy nhất thế giới. Đã một lần, tờ New York Times in ở trang nhất bài viết đại ý rằng: Một hai bộ phim gần đây của Elia Kazan không thành công như mong muốn khiến ông quyết định ngưng làm phim để cầm bút. Hãy nên cám ơn sự thất bại đó, bởi nhờ vậy chúng ta mới được đọc những cuốn tiểu thuyết khiến văn đàn xôn xao như The Arrangement, The Assassins.  *** Tóm tắt Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết của nhà văn Elia Kazan, được xuất bản năm 1975. Tác phẩm kể về câu chuyện của một nhóm thanh niên Mỹ, những người đã tham gia vào một vụ giết người. Vụ án này đã gây chấn động dư luận, và những kẻ thủ ác đã phải đối mặt với một cuộc truy lùng gắt gao của cảnh sát. Câu chuyện bắt đầu với nhân vật chính, tên là Paul, một sinh viên đại học. Paul là một người trẻ tuổi thông minh và nhạy cảm, nhưng anh cũng là một người có tính cách nổi loạn và dễ bị kích động. Một ngày nọ, Paul tình cờ gặp một nhóm thanh niên khác, những người đang âm mưu thực hiện một vụ giết người. Paul bị thu hút bởi sự hấp dẫn của nhóm thanh niên này, và anh đã quyết định tham gia vào kế hoạch của họ. Vụ án xảy ra vào một đêm hè nóng nực. Nhóm thanh niên đã bắt cóc một người đàn ông và sát hại anh ta. Vụ án này đã gây chấn động dư luận, và cảnh sát đã bắt đầu điều tra. Paul và những kẻ đồng phạm của anh ta phải chạy trốn khỏi cảnh sát. Họ lẩn trốn trong rừng và trên đường phố, và họ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Cuối cùng, họ đã bị bắt và phải ra hầu tòa. Tại tòa án, Paul đã thú nhận tội ác của mình. Anh ta nói rằng anh ta đã tham gia vào vụ án vì cảm thấy bị tổn thương và bị bỏ rơi. Paul đã bị kết án tù chung thân, và anh ta phải đối mặt với một cuộc sống trong ngục tối. Review Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết hấp dẫn và gây tranh cãi. Tác phẩm đã khám phá những khía cạnh tối tăm của tâm hồn con người, và nó đã đặt ra những câu hỏi về bản chất của tội phạm và sự trừng phạt. Tiểu thuyết đã được đánh giá cao về mặt văn chương. Kazan đã sử dụng một phong cách viết táo bạo và chân thực để kể câu chuyện của mình. Ông đã mô tả một cách chi tiết những hành động của những kẻ sát nhân, và ông đã không né tránh những khía cạnh đẫm máu và tàn bạo của vụ án. Tuy nhiên, tiểu thuyết cũng đã gây ra nhiều tranh cãi. Một số người cho rằng tác phẩm đã cổ súy cho bạo lực và tội phạm. Những người khác cho rằng tác phẩm đã mang tính chất voyeurism, và nó đã lợi dụng nỗi đau của các nạn nhân để thu hút sự chú ý của độc giả. Dù có những tranh cãi, Những Kẻ Sát Nhân vẫn là một tác phẩm văn học đáng đọc. Đây là một tác phẩm phức tạp và gây suy ngẫm, và nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả. Ưu điểm Câu chuyện hấp dẫn và gây tò mò Cốt truyện chặt chẽ và có logic Nhân vật được xây dựng chân thực và đa chiều Ngôn ngữ phong phú và giàu hình ảnh Nhược điểm Một số chi tiết bạo lực có thể gây khó chịu cho một số độc giả Tác phẩm có thể gây tranh cãi về mặt nội dung Đánh giá chung Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết đáng đọc và đáng suy ngẫm. Đây là một tác phẩm văn học xuất sắc, và nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả. Mời các bạn mượn đọc sách Những Kẻ Sát Nhân của tác giả Elia Kazan.
Rừng Thép
Tóm tắt, review và đánh giá sách Rừng Thép của tác giả Khí Ngô Câu: May mắn thay, rừng thép có anh(em). Nhắc nhở: Chu Cẩn VS Giang Hàn Thanh Kết hôn rồi yêu từ góc độ của nữ chính, hành trình dài trong tình yêu từ khía cạnh của nam chính. => Vì văn án quá ngắn nên Béo trích thêm một bài review nhỏ từ một bạn đọc nhé ^^ Nàng nào đã ngán sảng văn, ngán cao H muốn đổi gió thì có thể thử bộ ngôn tình trinh thám này. Xuất sắc luôn. Đọc lại nhớ một thời cày văn trinh thám của mẹ Đinh Mặc. Truyện có tính logic cao vì là trinh thám nên sẽ đề cập đến phá án, lần manh mối, suy luận, tâm lý tội phạm,… Xen kẽ với tuyến tình cảm của nam nữ chính và bí mật của 2 người. Tác giả hành văn khá chắc tay, biết tạo twist hợp lý nữa nên là đọc chỉ thấy bánh cuốn thôi. Xem nam chính và tên tội phạm vờn nhau âu cũng là cái thú vì sự biến chất và nguy hiểm của 2 anh là đỉnh của chóp rồi. Đọc gay cấn vô cùng. Spoil: nam chính và nữ chính đều là cảnh sát. Nam chính hồi bé từng bị trầm cảm, bạo lực. Chị nữ chính vô tình cứu rỗi và thế là anh stalk chị từ đấy, yêu trong điên cuồng, H trong truyện khá ít, nhưng ko hề làm giảm đi sự hấp dẫn của truyện đâu. Nhiệt liệt đề cử!  *** Tóm tắt: Chu Cẩn và Giang Hàn Thanh là hai người bạn thời thơ ấu. Giang Hàn Thanh yêu thầm Chu Cẩn từ lâu, nhưng vì cô không nhớ gì về anh nên anh đã âm thầm theo dõi cô suốt 20 năm. Sau khi cha mẹ hai bên sắp đặt hôn nhân, Chu Cẩn và Giang Hàn Thanh bắt đầu sống chung. Ban đầu, Chu Cẩn chỉ coi anh như một người bạn, nhưng dần dần cô cũng nhận ra tình cảm của mình dành cho anh. Cùng lúc đó, Chu Cẩn và Giang Hàn Thanh cũng tham gia vào những vụ án phức tạp, nguy hiểm. Họ cùng nhau phá án, cùng nhau trải qua những khó khăn, thử thách và cùng nhau trưởng thành. Review: Rừng thép là một bộ truyện ngôn tình trinh thám được viết rất logic và chặt chẽ. Tác giả đã xây dựng một thế giới quan rất chân thực và sống động, với những nhân vật có tính cách và số phận riêng biệt. Tuyến tình cảm của nam nữ chính được phát triển một cách tự nhiên và đáng yêu. Chu Cẩn là một nữ cảnh sát mạnh mẽ, cá tính, còn Giang Hàn Thanh là một nam cảnh sát trầm tĩnh, điềm đạm. Sự khác biệt về tính cách của họ đã tạo nên sức hút riêng cho câu chuyện. Bên cạnh đó, bộ truyện cũng có những vụ án phá án rất hấp dẫn. Tác giả đã đưa ra những tình tiết bất ngờ và những twist thú vị, khiến người đọc không thể đoán trước được diễn biến của câu chuyện. Đánh giá: Rừng thép là một bộ truyện rất đáng đọc dành cho những bạn yêu thích thể loại ngôn tình trinh thám. Bộ truyện có nội dung lôi cuốn, nhân vật được xây dựng tốt và cách hành văn logic, chặt chẽ. Điểm cộng: Nội dung lôi cuốn, hấp dẫn Nhân vật được xây dựng tốt Cách hành văn logic, chặt chẽ Có những vụ án phá án rất hấp dẫn Điểm trừ: Tuyến tình cảm của nam nữ chính có phần hơi nhanh Một số chi tiết chưa được giải thích rõ ràng Kết luận: Rừng thép là một bộ truyện rất đáng đọc dành cho những bạn yêu thích thể loại ngôn tình trinh thám. *** Kết hôn rồi yêu từ góc độ của nữ chính, hành trình dài trong tình yêu từ khía cạnh của nam chính. REVIEW Mỗi lần nghĩ tới cuộc hôn nhân hư hư thực thực giữa mình và Giang Hàn Thanh, Chu Cẩn liền có chút mơ hồ. Hai người quen nhau từ khi còn nhỏ, lớn lên cũng không thường xuyên liên lạc với nhau, bây giờ mới có thể gặp lại là do cha mẹ hai bên sắp đặt. Về chuyện hôn sự, cha mẹ nhà họ Giang và nhà họ Chu còn nhiệt tình hơn hai người trong cuộc. Giang Hàn Thanh và Chu Cẩn đã có vài lần hẹn hò. Còn chưa kịp xem tuổi của hai người có hợp nhau không, thì thế hệ trước đã suy nghĩ để họ về chung một nhà rồi. Chu Cẩn biết tuổi tác của cha mẹ cô đã cao, lại vẫn cứ không yên tâm về mình. Nếu nói về việc kết hôn, Giang Hàn Thanh là một người khá thích hợp, xét về thân phận, anh là giáo sư của Trường Đại học và Công nghệ, điều kiện tốt hơn cô một chút, có công việc ổn định và cuộc đời hiếm khi có thăng trầm. Xét về tính cách, Giang Hàn Thanh ít nói, tính tình cũng nhạt, nhưng không hề có một tật xấu nào, ít ra Chu Cẩn chưa từng thấy anh dính dáng đến rượu bia hay thuốc lá, phần nhiều là dành thời gian cho việc đọc sách. Thế nên khi Giang Hàn Thanh cầu hôn, Chu Cẩn đã đồng ý. Cuộc sống sau khi kết hôn của Chu Cẩn cũng không khác trước là mấy, công việc của cô trong tổ điều tra phá án khá bận rộn, có khi mấy tuần liền không về nhà của mình, nói chi đến việc gặp gỡ người chồng mới cưới là Giang Hàn Thanh. Vì không lấy tình yêu làm tiền đề hôn nhân, Chu Cẩn cứ nghĩ Giang Hàn Thanh kết hôn với cô cũng là vì đối phó phụ huynh trong nhà. Cho đến khi anh dùng giọng điệu tha thiết, chân thành như cầu xin của mình mà nói với cô “Chu Cẩn, sau này mình sẽ sống chung với nhau được không?, Anh cần em.” Có lẽ Chu Cẩn không biết, từ rất lâu, rất lâu về trước, cô đã trở thành vệt sáng nhỏ duy nhất trong cuộc đời tăm tối của Giang Hàn Thanh. Trước mắt anh có chút mờ mịt, lướt qua bả vai Chu Cẩn, anh nhìn thấy bầu trời sau lưng cô. Hoàng hôn phía chân trời ánh lên một màu đỏ cam lẫn với màu vàng rực, như một đám lửa bùng cháy dữ dội trong ánh chiều tà, vài tia nắng phủ lên tóc và má của cô một màu sáng nhẹ. Lộng lẫy và rực rỡ. Chu Cẩn nắm lấy cổ tay anh, thái độ kiên quyết đi về phía nhà mình, vừa đi vừa nói: “Giang Hàn Thanh, hãy tin em.” “…” Lòng bàn tay của cô đổ đầy mồ hôi, nhiệt độ nóng bỏng truyền qua da thịt anh. Giang Hàn Thanh cảm nhận được trái tim của mình đang nóng dần lên. “Em đưa anh về nhà.” Có lẽ phần kí ức này đã bị Chu Cẩn lãng quên, nhưng đối với Giang Hàn Thanh, nó là bất diệt. Ba mẹ Giang Hàn Thanh ly hôn khi anh còn nhỏ, anh chuyển đến ngõ Chi Tử ở với ba mình. Khi đó sự nghiệp của ba anh vẫn chưa ổn định, luôn đi sớm về khuya mải lo làm ăn, nên không biết bảo mẫu được mình mời tới từ công ty để chăm lo cho Giang Hàn Thanh là một người đàn bà đã mất con của mình do ly hôn, bị biến dạng tâm lý, có xu hướng nhất định về trầm cảm và bạo hành. Giang Hàn Thanh bị bà ta hành hạ trong một thời gian dài, cho tới khi bị Chu Cẩn trốn trong nhà anh chơi trốn tìm phát hiện được. Cô kéo anh chạy ra khỏi căn nhà đó, như kéo Giang Hàn Thanh thoát khỏi bùn lầy. Lúc ấy, bọn trẻ con trong hẻm Chi Tử đối với một đứa nhóc mới chuyển nhà tới như anh cực kì coi thường. Đối với chúng mà nói, Giang Hàn Thanh là một “kẻ ngoại đạo”. Chỉ có Chu Cẩn, cô nhỏ bé nhưng nội tâm mạnh mẽ, ấm áp như ánh mặt trời, luôn ra sức bảo vệ anh "Nhớ kỹ tên em, sau này sẽ không ai dám bắt nạt anh nữa…”. Có lẽ Giang Hàn Thanh không biết, Chu Cẩn đối xử với ai cũng đều tốt như vậy, cha cô làm cảnh sát, nên từ nhỏ Chu Cẩn đã phải chịu sự dạy dỗ nghiêm khắc của cha mình, cũng tiếp nhận được tư tưởng phải bảo vệ và giúp đỡ những người yếu thế hơn mình. Nếu Chu Cẩn là ánh nắng mặt trời, thì Giang Hàn Thanh là một nhánh cây trong rừng, vì có ánh nắng mà tươi tốt. Nhưng ánh mặt trời đó không sưởi ấm cho riêng nhánh cây ngọn cỏ nào, mà là cho cả khu rừng. Giang Hàn Thanh chỉ nhận được một chút sự ấm áp đó, lại mang trong lòng chấp niệm suốt hai mươi năm trời. Anh lặng yên đi theo Chu Cẩn hai mươi năm, yêu Chu Cẩn hai mươi năm, cũng nhìn Chu Cẩn và Tưởng Thành bên nhau hai mươi năm. Nếu không phải Tưởng Thành mắc sai lầm, Giang Hàn Thanh vẫn sẽ mãi lặng lẽ như vậy, không tiếng động dõi theo Chu Cẩn. Nhưng giờ đây, anh đã có thể đứng bên cạnh Chu Cẩn, không hề cố kỵ mà nói với cô: “Điều tra vụ án là nhiệm vụ của em, nhưng với trách nhiệm một người chồng, anh sẽ bảo vệ em bằng mọi khả năng.” Tưởng Thành là nam phụ, nhưng mỗi lần đọc đến đoạn có anh lại làm tôi nghẹn lại, anh không xấu, nhưng lại thiếu sự may mắn để trở thành nam chính. Khi Tưởng Thành đồng ý làm điệp viên ngầm, Diêu Vệ Hải chỉ có hai yêu cầu với anh: thứ nhất, giữ vững lòng tin; thứ hai, phải sống. Tưởng Thành khi đó tự tin và bình tĩnh như vậy, khi nhận nhiệm vụ, anh chỉ có một câu: “Tôi sẽ làm. Tôi không thể nhìn Tiểu Ngũ rơi nước mắt thêm nữa.” Tưởng Thành từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, ngoài Chu Cẩn ra, trên đời này không có người nào thực sự quan tâm đến anh. Anh yêu Chu Cẩn không thiếu Giang Hàn Thanh, nhưng lại thiếu mất một phần tự tin, anh mang ơn nhà Chu Cẩn, nhưng rồi đó lại trở thành gánh nặng, làm anh không thể trực tiếp bày tỏ tình yêu của mình với cô. “Nếu tôi nói, tôi thích Tiểu Ngũ, chú Chu có đuổi tôi đi không?”. Tưởng Thành trong ngõ Chi Tử, kiêu ngạo như cỏ hoang bao nhiêu, thì lúc nói ra câu này, lại tự ti bấy nhiêu. Anh dùng cách của mình, âm thầm bảo vệ Chu Cẩn, cũng đẩy cô ra khỏi vòng tay anh. Ba người, mang trong mình lòng nhiệt huyết, đánh đổi thanh xuân và tuổi trẻ, tình yêu và tín ngưỡng, tạo nên những hành động chính nghĩa không cần hồi báo hoặc ghi công, tạo nên một Rừng thép có anh(em) và chúng ta. Giang Hàn Thanh hay Tưởng Thành, đều yêu Chu Cẩn theo cách riêng của mình. Nhưng Tưởng Thành dù có tốt thế nào thì cũng đã là quá khứ. Người bên cạnh Chu Cẩn ở hiện tại và trong tương lai chỉ có thể là Giang Hàn Thanh. Khí Ngô Câu chắc chắn đã luyện qua 7749 bộ phim TVB nên mới có thể tạo nên một Rừng thép đậm đà như vậy. Truyện viết rất logic, cách hành văn chặt chẽ, từng manh mối tưởng chừng rời rạc nhưng cuối cùng lại liên kết với nhau theo một cách rất thần kỳ, tạo nên sự thống nhất trong từng vụ án. Rừng thép thích hợp cho những bạn thích trinh thám, phá án, suy luận nhưng vẫn đầy đủ tuyến tình cảm của nam nữ chính. Chưa kể đến những plot twist làm người đọc không lường trước được, khó đoán diễn biến, gây bất ngờ trong từng chương truyện. Truyện có tag H văn nhưng tác giả không đặc tả nhiều về cảnh này, tần suất thưa thớt, phụ trợ cho cốt truyện là chính. Nhà Béo dịch thì khỏi lo, bao chất lượng. *** Cô đơn là gì? Là một mình bơ vơ lạc lõng giữa rừng thép* khô cằn sỏi đá, cố gắng làm việc không ngừng nghỉ để khỏa lấp đi sự đau khổ đến tột cùng? Hay âm thầm giấu mình trong bóng tối, gắng gượng trải qua cảm giác cô độc và giày vò vô tận, chỉ để bảo vệ người mình yêu thương đang vùng vẫy trong rừng thép lạnh lẽo kia? Chu Cẩn đã từng là một cô gái có tất cả mọi thứ, gia đình hạnh phúc, anh trai yêu thương chiều chuộng, cô và người cô yêu sắp sửa bước vào cuộc sống hôn nhân. Thế nhưng, tất cả những điều tốt đẹp ấy bỗng chốc vỡ tan kể từ ngày anh trai cô mất. Chu Xuyên ra đi, Tưởng Thành phản bội khiến trái tim cô như bị khuyết đi một mảng lớn, cả người chìm trong bóng đêm tối tăm, không còn là cô gái vui tươi rạng rỡ như lúc ban đầu. Thời gian trôi qua, nỗi đau cũng đã phai nhạt dần theo dòng chảy tháng năm, nhưng chấp niệm về cái chết của anh trai trong cô vẫn chẳng hề thay đổi. Cô luôn hy vọng sẽ có ngày mình có thể lật lại vụ án năm xưa, tìm ra kẻ đã hãm hại Chu Xuyên, để linh hồn anh được an nghỉ nơi chính suối. Sau khi suy nghĩ thông suốt, Chu Cẩn cũng đã mở rộng lòng mình hơn. Cô gặp được Giang Hàn Thanh dưới sự sắp đặt của gia đình, hẹn hò cùng anh trong vài tháng ngắn ngủi rồi quyết định kết hôn chỉ trong chớp nhoáng. Trong mắt Chu Cẩn, Giang Hàn Thanh là giảng viên trường Đại học Khoa học và Công nghệ, có điều kiện tốt, có công việc ổn định và cuộc sống hiếm khi gặp sóng gió phập phồng. Nhưng khi thật sự chung sống cùng anh, cùng nhau trải qua bao nhiêu khó khăn, cô mới biết anh còn phức tạp và trải qua nhiều biến cố hơn cô nghĩ rất nhiều. Chính anh là người đã cùng cô và đồng đội đi qua biết bao vụ án lớn nhỏ, là người đã cố gắng cùng cô lật lại vụ án “8.17” năm xưa và cũng chính là người luôn âm thầm lặng lẽ đứng ở phía sau che chở cho cô trước những nguy hiểm mà cô phải đối mặt. Càng tiếp xúc với anh, lớp băng tuyết bao phủ lấy trái tim cô dường như cũng từ từ tan đi, những cảm xúc đau đớn vì bị Tưởng Thành phản bội cũng đang dần được lấp đầy bởi vô vàn ấm áp. Rồi cho đến ngày kia, Chu Cẩn mới biết được một sự thật. Người đàn ông mà cô cho rằng cũng giống như cô kết hôn chỉ vì đã đến tuổi dựng vợ gả chồng hoá ra đã yêu cô từ rất lâu, luôn dõi theo từng bước chân cô, đồng hành cùng cô trên con đường tìm lại công lý. “Anh đều âm thầm bảo vệ cô. Tựa như hồi bé vậy, đi theo sau lưng cô.” Chu Cẩn đã từng không thể hiểu được tại sao Giang Hàn Thanh thỉnh thoảng lại nhắc đến Tưởng Thành trước mặt cô, trong đôi mắt đó ngập tràn sự ghen tuông và đố kỵ? Cũng không hiểu sao có đôi khi cô cảm thấy sự chiếm hữu của anh vô cùng lớn lao, như thể người ta chỉ chạm vào một sợi tóc của cô thôi cũng đã khiến anh tức giận đến điên rồi? Song Chu Cẩn lại không nhớ ra rằng, từ rất nhiều năm về trước, cô bé Chu Cẩn đã tự tiện xông vào thế giới tối tăm của cậu bé Giang Hàn Thanh, kéo tay cậu trốn chạy khỏi căn phòng u ám và người giúp việc ác độc. Chính cô đã mang ánh sáng đến bên đời anh, cũng trở thành vầng hào quang rực rỡ sưởi ấm trái tim đầy lạnh giá. Chàng trai ấy vì cô mà vứt bỏ tương lai xán lạn ở công an tỉnh, kiên trì muốn xin tham gia vào vụ án giết người hàng loạt ở Hoài Quang. Và cũng chính anh, chỉ vì một chiếc đồng hồ quả quýt có ảnh cô không biết bị rơi ở đâu mà kiên trì đi theo cô suốt ba năm không rời. Giang Hàn Thanh đã từng một thân một mình đấu tranh, dùng bao ý chí kiên cường vượt qua trăm ngàn gian khổ, vật lộn với bản thân để trở thành chàng trai khôi ngô, ưu tú, lành lặn đứng trước mặt cô như ngày hôm nay. Đã từng có khoảng thời gian anh ganh tỵ với Tưởng Thành biết bao khi anh ta có thể đường đường chính chính sánh vai bên cạnh cô, trong khi anh chỉ dám đứng nép mình trong bóng tối. Cũng có lúc anh vô cùng căm ghét Tưởng Thành, vì dù anh đã có được cô rồi, nhưng trong tim Chu Cẩn vẫn ngập tràn hình bóng anh ta.  Trải qua bao khó khăn gian lao, cuối cùng sự thật cũng đã được vạch trần, kẻ cầm đầu vụ án “8.17” và hung thủ thật sự đã giết anh trai cô cũng được đưa ra ngoài ánh sáng.  Trên con đường đấu tranh giành lại công lý ấy, đã có biết bao con người đã ngã xuống vì nhiệm vụ, vì lý tưởng, nhưng cũng luôn có những người mới tiếp tục tiến lên, kế thừa niềm tin và giữ vững nhiệt huyết của người đi trước, biến sự hy sinh của họ trở nên có ý nghĩa to lớn. Sóng gió qua đi nhưng chân tướng vẫn còn đó, có một vài sự thật đã khiến Chu Cẩn phải ngạc nhiên thảng thốt hoặc bật khóc nghẹn ngào, nhưng những gì đã qua không thể quay trở về được nữa và cả chuyện tình cảm cũng vậy. Quá khứ cô đã từng yêu sâu sắc Tưởng  Thành, nhưng trong khoảng thời gian tuyệt vọng nhất lại gặp được Giang Hàn Thanh, kết hôn cùng anh rồi dần dần yêu anh.  Mặc dù hai người đã có những hiểu lầm, tưởng chừng sẽ rời khỏi nhau, nhưng may mắn thay sự kiên trì và chân thành của Chu Cẩn đã làm lay động trái tim Giang Hàn Thanh, khiến anh đặt niềm tin vào tình yêu của họ thêm một lần nữa. “Em bằng lòng chấp nhận mọi thử thách. Giáo sư Giang, em muốn đối xử tốt với anh, muốn yêu anh, anh muốn trăng, em sẽ không hái sao.” Điều hạnh phúc nhất của cô, là đã gặp được anh trong cuộc đời này. … “Rừng thép” là một bộ truyện trinh thám cực kỳ đáng đọc mà mình nhiệt liệt đề cử đến mọi người. Đừng nhìn tag 18+ đánh lừa vì cảnh H trong truyện khá ít và rất hay, nó lột tả được tất cả những cảm xúc giày vò, những ham muốn chiếm hữu của Giang Hàn Thanh đối với Chu Cẩn, tựa như một loại gia vị làm cho truyện thêm phần sắc hương. Phần trinh thám trong truyện vô cùng gay cấn và hồi hộp, tất cả những vụ án trong truyện đều liên quan đến nhau và là chìa khoá mở ra vụ án cướp súng “8.17” năm xưa. Mình không spoil quá nhiều vì muốn mọi người tự tìm hiểu, nhưng hành trình để bắt được tên tội phạm đứng sau tất cả những vụ án trên khá là chông gai, gian khó.  Đã có biết bao người vì nằm vùng, vì nhiệm vụ mà phải đánh đổi rất nhiều, thậm chí là hy sinh cả mạng sống, nhưng cũng có những “cảnh sát biến chất” vì vòng xoáy danh lợi tiền bạc đã phản bội lại tín ngưỡng ban đầu.  Nam chính Giang Hàn Thanh là người có vẻ ngoài hiền lành thư sinh, nhưng thật ra anh đã có không ít lần đương đầu với “trùm cuối”, đã từng suýt chết, cũng vào cả trại cai nghiện. Mình thật sự rất khâm phục anh vì bản lĩnh phi thường và chấp niệm lớn lao dành cho Chu Cẩn, vì cô anh cố gắng vượt qua mọi giông bão, để có thể luôn dõi theo và bảo vệ cô. Điều gây tiếc nuối nhất có lẽ là cái kết dành cho nam phụ Tưởng Thành, hy vọng tác giả có thể tặng cho anh cái kết đẹp hơn ở một bộ truyện khác, vì thật ra “team nam phụ” của truyện cũng nhiều lắm luôn ^^ Thế nhưng, chuyện tình yêu vốn không có trước hoặc sau, không có sai hay đúng. Tưởng Thành ở bên Chu Cẩn trước tiên, nhưng người đã cùng cô vượt qua những ngày tháng khó khăn, ở bên cô những khi gặp nguy hiểm, thắp lên cho cô ngọn lửa hy vọng cùng quyết tâm chiến đấu lại chính là Giang Hàn Thanh.  Anh đến bên cạnh sưởi ấm tâm hồn cô, làm tan chảy trái tim băng giá của cô giữa khu rừng sắt thép lạnh lẽo. “Những tòa nhà cao tầng mọc san sát, mặt kính hiện lên màu xanh xám mang đến cảm giác lành lạnh, hời hợt như máy móc, khu rừng lấy sắt thép làm cốt tủy này mọc lên trong một vũng lầy tội ác. Tại nơi đây, cô đã trải qua một đoạn đường đời đớn đau nhất, khó thở nhất, vậy nên cô chưa bao giờ tìm thấy bất kỳ cảm giác đẹp đẽ nào ở nơi đây. Nhưng bây giờ, Giang Hàn Thanh đang đứng giữa muôn vàng ánh sáng rực rỡ. Chu Cẩn nghĩ, nếu một ngày nào đó cô và Giang Hàn Thanh cùng đứng bên bờ vực của cái chết, cô nhất định sẽ nhớ lại khoảnh khắc này. Ở nơi rừng thép, may mắn có người.” Mời các bạn mượn đọc sách Rừng Thép của tác giả Khí Ngô Câu.