Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chiếc Hộp Ánh Trăng

Có khi cô cũng chẳng ngờ đến đối tượng xem mắt mà mình chuẩn bị phớt lờ đi lại chính là người mà cô từng thầm yêu. Giống hệt như có một cỗ máy thời gian mang cậu đến ngay trước mặt cô vậy khiến cho cô không biết phải làm sao. "Tớ là Thẩm Điềm." "Chu Thận Chi." Cậu thờ ơ lạnh nhạt đưa tay về phía cô. Thẩm Điềm mỉm cười nhưng tuyệt nhiên lại mang câu nói "Cậu vẫn còn nhớ tớ chứ? Chúng ta là bạn cùng lớp cấp ba đấy" giấu ngược vào trong. - --- Yêu đơn phương giống như chiến trường của riêng một người. Từ lúc bước vào đến khi trở ra, vẫn chỉ là đơn phương độc mã xông vào thế giới của cậu, biến thành hạt bụi rơi xuống trên vách tường giữa cậu. 1. Đầu là học đường sau thành thị, đi hết màn kịch tình cảm thời niên thiếu sẽ mở ra một không gian rộng hơn, đi vào tình tiết thành thị. 2. Yêu đơn phương + Kết hôn trước yêu sau 3. Song khiết 4. Tiết tấu nhẹ nhàng, thường ngày. "Anh sẽ mang cho em một tình yêu nồng nhiệt nhất "- Chu Thận Chi *** Hôm nay là ngày khai giảng. Siêu thị nhà Thẩm Điềm phải mở cửa sớm hơn bình thường nửa tiếng. Cô rửa mặt xong, đeo chiếc cặp vào và đi ra ngoài, vơ lấy ổ bánh mì từ trên bàn xé ra. Cô hàng xóm đến mua đồ ăn sáng nhìn thấy Thẩm Điềm. "Tiểu Điềm giỏi thật đấy, thi vào lớp chuyên luôn đúng không?" "Vâng ạ," Trịnh Tú Vân dúi một hộp sữa vào tay của Thẩm Điềm, "đứng thứ hai đếm ngược từ dưới lên đấy ạ." Thẩm Điềm trợn trắng mắt. "Vậy cũng là giỏi lắm rồi." Cô hàng xóm cười nói, "Cái này là con bé nó đang chuẩn bị lội ngược dòng đấy." "Mẹ nghe thấy chưa?" Thẩm Điềm trách mẹ của mình, cắm ống hút vào hộp rồi đi ra ngoài cửa, bên ngoài học sinh như đang đổ nhau về phía cổng trường Trung học 1. Cô vừa mới ngước mắt nhìn thì đã trông thấy một dáng người cao cao lẫn trong dòng người ấy. Trong tay cậu cầm một hộp sữa, một tay còn lại thì để vào trong túi quần, trên lưng đeo chiếc cặp, đôi mắt đào hoa nhẹ cụp xuống như thể đang cười nhưng lại không phải, hời hợt lắng nghe anh bạn tròn trĩnh bên cạnh đang thao thao bất tuyệt. Vô cùng nổi bật bên trong đám đông. Thẩm Điềm đứng phía sau của cậu. Cô len lén nhìn lên bóng lưng của cậu, đi theo cậu vào trong trường mãi cho đến lầu dạy học. Dòng người bắt đầu phân tán, lớp chuyên thì ở bên trên lầu, dòng người đi lên đó cũng chẳng còn đông đúc nữa, tiếng bước chân cũng càng lúc càng rõ ràng hơn. Anh bạn tròn trĩnh Trần Vận Lương đang khoác tay lên vai Chu Thận Chi đột nhiên quay đầu nhìn về sau. Tim Thẩm Điềm bất chợt đập nhanh một nhịp. Đôi mắt đang nhìn thẳng vào Trần Vận Lương. Cô đứng ngẩn người tại chỗ. Hai người nhìn nhau độ tầm hai giây, cô cắn chặt ống hút, nói: "Nhường đường đi ạ." Dứt câu, cô nhanh chóng vội vượt qua mặt hai con người ấy, cậu quay nửa người né sang, hộp sữa mà cô đang cầm giống y hệt với hộp sữa của Chu Thận Chi, cậu trai kia cúi xuống, lướt mắt nhìn qua. Trần Vận Lương: "Xem ra không chỉ có mỗi mình cậu thích uống cái loại sữa này nhỉ." - ---- Vừa bước chân vào trong lớp, Thẩm Điềm hít một hơi thật sâu, thở ra cảm giác nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô vừa đi vừa quan sát xung quanh. Đây không phải là lớp mười hai của cô nữa mà là lớp chuyên đấy. Điều không giống với lớp mười hai, đó chính là các bạn ở lớp chuyên vừa vào lớp thì đã bắt đầu học, bọn họ lập tức vào trạng thái tập trung, im lặng hơn rất nhiều. Cô lại có chút ngại nên vẫn đứng im bên ngoài cửa lớp mấy giây. Con đường hành lang dài chợt vang lên tiếng bước chân, nam sinh dáng người cao cao kia cùng người bạn tròn trĩnh bên cạnh đi qua hành lang. Từ cửa sau bước vào, một bạn nữ sinh thắt tóc đuôi sam ngồi ở bàn cuối đang chống cằm giải đề, trông thấy cậu vội nghiêng đầu mỉm cười. Chu Thận Chi treo xong cặp, ngồi vào bên cạnh bạn nữ đó. Nữ sinh ấy tên là Tần Mạch, là học sinh đứng thứ hai của khối. Thẩm Điềm vô thức khều khều quai cặp của mình. "Thẩm Điềm?" Giáo viên chủ nhiệm Triệu Tuyên Thành bước lên bục giảng: "Đứng ngơ ra đấy làm gì? Tìm chỗ ngồi đi em." Thẩm Điềm gật đầu với thầy chủ nhiệm. "Thầy ơi, em ngồi ở đâu ạ?" Triệu Tuyên Thành nhìn xuống bên dưới, các bạn khác ở trong lớp lúc này mới để ý đến Thẩm Điềm. Trong thời cấp ba đầy hỗn loạn này, từ một lớp bình thường mà thi được vào lớp chuyên cũng chỉ có mỗi Thẩm Điềm nhưng thành tích thì cũng không phải quá xuất sắc. Sau khi cả đám học bá nhìn ra thực lực của cô, tất cả đều chẳng có chút phản ứng bất ngờ nào. Sự hiếu kỳ chỉ duy trì được trong một giây. Dãy hai bàn cuối cùng có một bạn nữ giơ tay lên, nói: "Thầy ơi, chỗ em vẫn còn trống, để bạn mới ngồi cùng em đi ạ." "Được thôi, Thẩm Điềm, em vào ngồi bên cạnh Tào Lộ đi." Triệu Tuyên Thành gật đầu. Thẩm Điềm "ừm" một tiếng rồi đi về hướng của Tào Lộ, Tào Lộ ngồi bàn cuối dãy hai còn Chu Thận Chi ở dãy một, cô chỉ cách Chu Thận Chi một lối đi mà thôi. Suốt quãng đường đi, Thẩm Điềm chẳng dám liếc mắt nhìn quanh. Đến chỗ ngồi của mình, cô lấy sách trong cặp ra, nở một nụ cười với Tào Lộ: "Cảm ơn đã thu nhận tớ nha." Tào Lộ cười tít mắt vỗ vào vai cô. "Sau này chúng ta đã là bạn cùng bàn với nhau rồi, thành tích của tớ xếp phía sau cậu đấy, cậu phải gánh cả tớ nữa." Thẩm Điềm: "..." "Được thôi." Sau khi ổn định chỗ ngồi, ánh mắt cô mới bắt đầu nhìn ngó sang bên cạnh. Chu Thận Chi đang cúi mặt lật đề thi, từng sợi tóc nhỏ rơi đến đôi mày cậu, chiếc cằm với đường nét rõ ràng thanh tú, tay còn lại đang xoay chiếc bút màu đen, xoay một lúc lại dừng một lúc, ngón tay thon dài như thể đang nhảy múa dưới ánh nắng vậy. Hơi thở của cô đột nhiên dồn dập. Tào Lộ ngó đầu ra trước, nói: "Hai cậu ấy đứng đầu và thứ hai trong lớp, Chu Thận Chi và Tần Mạch, một người đứng đầu khối, một người xếp thứ hai đấy." Thẩm Điềm nén lại nhịp thở. "Ồ." Tào Lộ lại nói khẽ. "Chu Thận Chi được rất nhiều con gái yêu thích, tan học cậu sẽ biết ngay, cả cái hành lang đều là đến để xem cậu ta thôi." Hơi thở của Thẩm Điềm lại đột nhiên gấp gáp: "Sau đó thì sao?" Tào Lộ một tay chống cằm vẫn muốn tiếp tục nói, nam sinh ngồi phía trên quay đầu, chính là Trần Vận Lương, cậu ấy nói: "Có vài bạn đến là để ngắm chàng mập tớ đây này." Cậu ấy cười tít cả mắt nhìn về Thẩm Điềm. Thẩm Điềm chợt nhớ lại cảnh ở cầu thang. Vẻ mặt chăm chú. Tào Lộ giễu cợt. "Xem cậu ư? Lẽ nào nhà cậu không có gương hả?" "Nói vậy mà được á, anh đây cũng là người đẹp trai trong vũ trụ người mập đó nha." Tào Lộ ói ra thành tiếng. Hai người đó ồn ào cả một lúc lâu. Triệu Tuyên Thành đang ở trên bục giảng lên tiếng: "Yên lặng nào, cấp ba rồi đấy, thầy cũng có vài điều muốn nói, cấp ba chính là một bước ngoặt lớn. Các em học tập gian khổ suốt mười mấy năm cũng chính là để thi được vào một ngôi trường tốt. Trước mắt đã nỗ lực lâu như vậy rồi, còn lại một năm nữa thôi các em phải nỗ lực hết sức, học không ngừng nghỉ và cũng không được phép lười biếng." "Nghe rõ chưa?" "Dạ nghe rõ ạ!" Âm thanh đinh tai nhức óc, vô cùng năng lượng. Mang theo đó là mùi vị liều mạng thật nồng. Thẩm Điềm lại vô tình nhìn sang bàn bên cạnh. Cậu đã đổi một tư thế khác, tựa lưng vào ghế, một tay giữ lấy thành ghế, sắc mặt chậm rãi, đôi mắt anh đào lắm lúc nhướng lên tựa như vẫn chưa tỉnh ngủ. Cậu dụi tay vào mắt. Thẩm Điềm chợt thu tầm mắt về chỗ cũ. Vuốt tóc ra sau tai của mình. Chu Thận Chi cũng nhìn qua góc nghiêng của cô bạn đó, hàng mi dài như khẽ run lên. Gương mặt không chút biểu cảm của cậu vội thu tầm mắt, ngáp một cái, điều chỉnh lại tư thế của mình. - ---- Chín giờ hai mươi phút, cấp ba bắt đầu tiến hành buổi lễ khai giảng. Thẩm Điềm cùng với Tào Lộ đi theo hàng ngũ của lớp mình, cô nhìn về hướng bên cạnh thì thấy Chu Thận Chi và Tần Mạch không có ở trong hàng, mười mấy lớp cuối cấp xếp hàng bên dưới thao trường. Thẩm Điềm vừa ngẩng đầu lên đã thấy cậu, trong tay cầm micro bước lên bục giảng trên cao. Nắng hè oi bức. Ánh nắng khẽ chiếu qua hàng mi cong cong của cậu, gió chợt thổi làm cổ áo cậu nhẹ phất lên. Cậu nhìn xuống bên dưới. Giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị trong vắt ấy xuyên qua chiếc micro vang lên: "Kính chào các vị lãnh đạo, thầy cô và các bạn thân mến." "Em rất lấy làm vinh dự khi là người đại diện cho toàn thể học sinh lên đây để phát biểu, tháng tám vẫn chưa hết mà mùa thu đã vội đến, chúng em đã phải cất bước vào cuộc sống cấp ba..." Cậu đưa mắt lên nhìn. Nói: "Bắt đầu mở ra một trang văn mới, chúng ta sẽ có được kết quả sau mười tháng tiếp theo không ngừng nỗ lực, thời gian là trân quý, tuyệt đối..." Cậu đột nhiên ngập ngừng dừng lại. Ngữ điệu chậm rãi, kéo dài rồi cười nhạt. "Tuyệt đối không được lãng phí." Những chữ cuối thốt ra như mang theo sự lưu luyến, giống hệt như câu nói của các cặp đôi yêu nhau vậy. Bên dưới sân vang lên những tiếng hò reo nho nhỏ. Giọng nói bên lớp bình thường to hơn hẳn. Tào Lộ đụng vào vai Thẩm Điềm một cái: "Thấy gì chưa? Cả trường mê mệt rồi đấy." "Thấy rồi." Thẩm Điềm chăm chăm nhìn về phía bục giảng trên cao, Chu Thận Chi đưa lại micro rồi bước xuống bên dưới sân, tiện tay vuốt tóc của mình sau đó là đi về hướng này. Cậu từng bước từng bước đi vào hàng ở bên cạnh. Trần Vận Lương quay đầu, giơ ngón cái lên về phía cậu. "Người anh em à, cậu cố ý có phải không?" Chu Thận Chi ngước mắt. Hơi thở Thẩm Điềm trở nên gấp gáp, cô vội vàng thu tầm mắt mình về, đứng ngay ngắn trở lại. Chu Thận Chi nhìn sang Trần Vận Lương nhẹ cười, gương mặt tỏ ra vô tội: "Cố ý gì cơ chứ?" Trần Vận Lương: "..." Đồ đáng ghét. Qua một lúc sau. Tần Mạch kéo cờ lên xong cũng chạy trở về, thở hổn hển nhìn Chu Thận Chi, ánh mắt sáng như sao tựa đang khẽ cười. Bị Tào Lộ trông thấy. Ho vài tiếng rồi đụng nhẹ vào Thẩm Điềm. "Nhìn kìa nhìn kìa, nhìn bên cạnh tớ này." Thẩm Điềm cũng nhanh nhảu hướng nhìn theo. Thì thấy Tần Mạch kiễng gót, nói vào bên tai của Chu Thận Chi điều gì đấy, Chu Thận Chi cũng khẽ cúi xuống nghe xong thì gật gật đầu. Sau đó cậu lại đứng thẳng người như cũ, Tần Mạch ở đằng sau lén lút chạy đi. Tào Lộ: "Cậu ta tốt với Tầm Mạch ghê, còn yểm trợ cho nhau nữa chứ." Thẩm Điềm nhìn sang người con trai cao to đó một lần nữa, mím chặt môi rồi thu tầm mắt về. - ---- Buổi lễ kết thúc. Học sinh rộn ràng nô nức quay lại lớp học, Chu Thận Chi tay cầm lấy một bình giữ nhiệt màu hồng đặt lên bàn Tần Mạch, Tần Mạch tay ôm bụng, giọng nói thều thào. "Cảm ơn." Chu Thận Chi "ừm" một tiếng rồi ngồi xuống. Thẩm Điềm cầm chiếc bình giữ nhiệt màu xanh lam, từng bước chầm chậm trở về chỗ ngồi của mình, mở bình ra để uống nước. Trần Vận Lương chợt tiến vào phòng học, hớt hải chống tay xuống bàn của Chu Thận Chi. "Tần Mạch Mạch, cậu không khỏe hả?" "Ừa." "Sao thế?" Tần Mạch đỏ mặt, ậm à ậm ừ. Trần Vận Lương nhướng mày đang muốn hỏi tiếp thì đã bị Chu Thận Chi gằn giọng nói: "Đừng có hỏi nữa." Trần Vận Lương lại tính há miệng nói gì đó. Lại đột nhiên ngộ ra. Ồ lên một tiếng, nói: "Uống nước ấm nhiều vào! Nghỉ ngơi cho tốt nha!" Sau đó, cậu ấy trở về chỗ ngồi của mình. Do cơ thể có chút to nên đã đụng trúng bàn của Thẩm Điềm, chiếc bình của Thẩm Điềm lung lay, cô nhanh chóng đỡ lên đậy nắp lại. Nhưng lại cảm thấy bụng mình có chút đau. Gương mặt Thẩm Điềm tái nhợt, tay ôm lấy bụng. Cô nhìn lên trên bục giảng rồi lại liếc nhìn bên ngoài hàng lang, tay mò vào bên trong cặp tìm gì đó, sau lại nhẹ nhàng lôi ra một túi bông nhỏ màu hồng rồi nhanh chóng chạy vụt ra phía ngoài. Cũng may là mẹ đã chuẩn bị hết cho cô rồi. Sau khi thay xong, cô kéo kéo quần cùng với quần áo, quan sát xem có bị dính vào hay không rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Rửa sơ qua vài đầu ngón tay sau đó lau chùi sạch sẽ và bước ra khỏi nhà vệ sinh nữ. Bất chợt phải đối mặt với Chu Thận Chi từ đâu đến, trên tay cậu cầm bình giữ nhiệt màu hồng đến bên máy nước nóng lấy nước. Bước chân của Thẩm Điềm có chút khựng lại. Cô bước đi chậm rãi hơn, từng bước từng bước đi về phía trước, ánh mắt rơi vào chiếc bình giữ nhiệt trong tay cậu. Sau đó lại ngước mắt nhìn lên góc nghiêng của cậu, ngay lúc này người đi lại trên hành lang không nhiều, đa số đều quay về phòng học hết cả, cho là có học sinh đi chăng nữa thì bước chân cũng vô cùng hối hả. Hàng mi của nam sinh đang lấy nước ấy khẽ động, đôi mày nhướng cao, nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Điềm. Nhìn thẳng vào mắt cô. Ngay lúc ấy. Như sét đánh giữa trời quang. Bước chân Thẩm Điềm dừng lại, cô lúng túng mở lời. "Lấy nước à? Có... có nước nóng không?" Chu Thận Chi đứng thẳng người lên, đáp: "Có" Đôi mắt khẽ cong cong. Liếc nhìn xuống tay của cô rồi lại nhìn vào mắt của cô. "Cậu không mang bình theo à." Thẩm Điềm ngạc nhiên “hả" lên một tiếng, lập tức đáp: "Tớ đi lấy ngay đây." Dứt lời, cô vội vội vàng vàng chạy qua người cậu vào lớp học nhanh như tên bắn, đến bên chỗ ngồi rồi lấy đi chiếc bình ở trên bàn, nhanh chóng quay người chạy ra ngoài. Chạy lướt qua cậu. *Do tác giả không thống nhất trong hai tên nhân vật, chuyển ngữ quyết định chọn cái tên có tần suất xuất hiện nhiều nhất cho hai nhân vật: Trần Vận Lương và Trịnh Thiệu Viễn 陈运良 (sau lại 陈远良); 郑邵远 (lúc đầu là 郑韶远). Mời các bạn mượn đọc sách Chiếc Hộp Ánh Trăng của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Từng Thề Ước - Đồng Hoa
Tên eBook: Từng Thề Ước (full prc, pdf, epub) Tác giả: Đồng Hoa Thể loại: Huyền ảo, Lãng mạn, Ngôn tình, Tiên hiệp, Văn học Phương Đông   Công ty phát hành: Nhã Nam   Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ   Trọng lượng vận chuyển: 1.2 kg   Kích thước: 15 x 24 cm   Dịch giả: Tố Hinh   Số trang: 892   Ngày xuất bản: 03/2013   Nguồn: webtruyen.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Từng Thề Ước   Giới thiệu: Mang trong mình dòng máu dã thú, bản chất Xi Vưu vừa tàn nhẫn vừa chân thành, vừa giảo quyệt vừa thuần khiết. Hắn không bận tâm bất kỳ thanh quy giới luật nào, chỉ nuôi thù hận, và nuôi lý tưởng duy nhất là chinh phạt vạn vật trong trời đất, thống nhất giang hà. Số mệnh trớ trêu, trên hành trình đánh dẹp thiên hạ, hắn đã gặp A Hành vương cơ của bộ tộc Hiên Viên. Hai người thoạt tiên là hiểu lầm, rồi mau chóng đem lòng yêu thương say đắm. Dưới bóng hoa đào, Xi Vưu đã ngỏ lời thề ước với nàng, quyết định buông bỏ tất thảy dã tâm và tham vọng để ở bên nàng đến trọn đời. Hắn yêu rất chân thành, hận chân thành, đố kỵ cũng chân thành. Đúng như một dã thú, hắn không biết cách tin tưởng ai, cũng không dễ dàng khiến ai tin tưởng. Hắn ngỡ mình đối với A Hành đã đủ tốt rồi, nhưng không biết rằng điều nàng cần nhất là sự nương tựa và niềm tin. Hắn tưởng tình yêu có thể vượt lên sống chết và vĩnh cửu, nhưng không biết rằng tình yêu như thế, thật ra đã tan nhòa trong khói bụi hỗn mang của thời viễn cổ. Tóm tắt tác phẩm Thời thượng cổ, ba đại Thần tộc: Thần Nông ở Trung Nguyên, Cao Tân ở Đông Nam và Hiên Viên ở Tây Bắc tạo thành thế chân vạc, chia ba thiên hạ. Giữa thời loạn thế, từ nam nhi kiêu dũng đến thiếu nữ yêu kiều, từ kẻ thất phu nơi thảo dã đến bậc vương tử lầu vàng điện ngọc, đều có những khát vọng của riêng mình. Kẻ chỉ cầu hạnh phúc một đời bên người mình thương mến, người hằng mong ngao du khắp chốn, tự tại vô ưu, người lại ôm mộng bá đồ, muốn nhất thống thiên hạ. Trong thiên hạ nổi lên hai vị anh hùng là Xi Vưu, Chiến thần của Thần Nông và Thiếu Hạo, vương tử của Cao Tân. Xi Vưu vốn là thú vương, mấy trăm năm trước bị Thần Nông Viêm Đế thu phục, tính tình vừa tàn nhẫn lại vừa chân tình, vừa xảo trá lại vừa đơn thuần, vũ lực siêu quần, bách chiến bách thắng. Trong lòng hắn không có thanh quy giới luật, mục tiêu duy nhất chính là dùng vũ lực chinh phục thiên địa vạn vật. Thiếu Hạo là vương tử Cao Tân, dung mạo tuấn tú, phong thái ung dung, vừa lạnh lùng hờ hững lại vừa dịu dàng ôn hòa. Trong lòng y không có tình thân, chỉ có tham vọng bá đồ, sẵn sàng bất chấp thủ đoạn để có thể giành được ngôi vương, đưa Cao Tân trở thành quốcgia hùng mạnh nhất. Nói Xi Vưu như lửa đỏ thì Thiếu Hạo như nước biếc. Mệnh vận trêu đùa, trên con đường bình định giang sơn, Xi Vưu đã gặp A Hành, công chúa của Hiên Viên, hai người thoạt đầu là hiểu lầm, sau đó lại nảy nở tình cảm. Dưới gốc hoa đào, Xi Vưu đã thề với nàng, quyết định buông bỏ tất cả, ở bên nàng suốt đời. Nào ngờ thời thế xoay chuyển, thiên hạ đại loạn, A Hành thân là công chúa Hiên Viên, vì sự sinh tồn của người nhà và dân chúng Hiên Viên, buộc phải kết hôn cùng Thiếu Hạo. Xi Vưu không hiểu nội tình, cho rằng A Hành phản bội mình, vô cùng căm giận. Thù nhà nợ nước, ân oán giữa các chủng tộc đan cài giăng mắc, cuối cùng Xi Vưu cũng hiểu, thì ra hận còn khó hơn cả yêu. Xi Vưu và A Hành, A Hành và Thiếu Hạo, quan hệ giữa họ không chỉ là yêu hận cá nhân, mà còn liên quan đến an nguy của gia tộc, hưng suy của đất nước cùng hạnh phúc của muôn dân toàn thiên hạ. Tình yêu của Xi Vưu và A Hành những tưởng có thể vượt lên cả sống chết, đến cuối cùng vẫn bị cuốn phăng đi, bị vùi dập trong vòng xoáy thời cuộc. Đến cuối cùng, liệu người trong cuộc có còn nhớ, nguyện vọng ban sơ nhất là gì? Liệu người còn nhớ, mình từng thề ước cùng ai? Lời thề năm ấy, đã thành hiện thực hay đã vĩnh viễn tuột khỏi tay? Lấy bối cảnh thần thoại rộng dài cả về không gian và thời gian, Từng thề ước từng bước mở ra một thế giới với đủ thần, ma, yêu cùng vô vàn loài linh thú hiếm lạ. Để rồi, khi bước vào, ta lại nghe vang vọng khúc tráng ca về cuộc đối đầu đơn độc mà quyết liệt với vận mệnh của con người. Tác giả Đồng Hoa Một trong “Tứ tiểu thiên hậu” ngôn tình của Trung Quốc, hiện đang sống và làm việc tại Mỹ. Tâm hồn phong phú, văn bút điêu luyện, giỏi khám phá và cảm nhận những vẻ đẹp của cuộc sống. Cô luôn cho rằng, trên đời này, dù mưa hay nắng, dù buồn hay vui, đều có những khía cạnh đáng cho ta rung động. Những tác phẩm của Đồng Hoa được Nhã Nam xuất bản: - Bộ bộ kinh tâm - Bí mật bị thời gian vùi lấp - Từng thề ước - Đại mạc dao - Tải eBook Nhận định “Yêu một người phải như thế nào? Đọc Từng thề ước mới biết, yêu là phải như Xi Vưu, yêu thì tha thiết, sẵn sàng làm bụi đất dưới chân tình nương. Đến khi hận tột cùng, hận vào tim gan xương tủy vẫn không cách nào làm tổn thương người yêu cho được…” - Tạp chí Đọc sách Trung Hoa “Đến cuối cùng chỉ còn lại mình ta, ôm ấp lời hẹn ước, ôm ấp tình yêu, ôm ấp những quá vãng không ai hay biết… Một câu chuyện khiến lòng người tê dại.” - Mạng văn hóa Sina “Đọc Từng thề ước để thấy, bi kịch cũng có nhiều khuôn mặt.” - Nhà văn Kim Tử, tác giả của Mộng hồi Đại Thanh   Mời các bạn đón đọc Từng Thề Ước của tác giả Đồng Hoa.  
Canh Bạc - Kim Bính
Tên eBook: Canh Bạc (full prc, pdf, epub) Tác giả: Kim Bính Thể loại: Hiện đại, Hắc bang, Cường thủ hào đoạt, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Chuyển ngữ: Pussycat   Nguồn: greenhousenovels.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Canh Bạc Giới thiệu: Canh bạc này, anh đã đặt cược tất cả, hao tổn hết một đời. Anh muốn em không bao giờ rời xa anh!_____Nguỵ Tông Thao Nguỵ Tông Thao ngẫu nhiên gặp được Dư Y đang mai danh ẩn tích, bị cô làm bể bí mật, sau đó cưỡng ép cô ở lại bên cạnh mình. Hai người đấu trí, so dũng khí, Dư Y coi trời bằng vung, Nguỵ Tông Thao thề sẽ chiều hư cô. Hai người kề vai áp má nhưng mỗi người đều có một nỗi niềm riêng. Khi cuộc đấu tranh nội bộ của một gia tộc dần dần hé lộ ra ngoài ánh sáng thì quá khứ không muốn để ai biết của hai người cũng bị vạch trần. Từ thành phố nhỏ đến Hong Kong, từ Hong Kong đến Singapore, bọn họ từ đấu đá với nhau đến kết làm bạn bè, sau đó chiến thắng trận đấu cuối cùng – một canh bạc lớn! Mời các bạn đón đọc Canh Bạc của tác giả Kim Bính.
Đừng Vội Nói Lời Yêu - Tự Do Hành Tẩu
Tên eBook: Đừng Vội Nói Lời Yêu (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tự Do Hành Tẩu Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Hiện đại, Văn học phương Đông   Công ty phát hành: Đinh Tị   Nhà xuất bản: NXB Thời Đại   Kích thước: 17 x 20.5 cm   Số trang: 448   Ngày xuất bản: 09/2014   Hình thức: Bìa mềm   Giá bìa: 116.000 đ   Chủ dự án: Phi Phi Yên Vũ   Chụp pic: Hana Lee   Typer: Sư Tử, Lam Vy, Alyssia Linh, Prince Ashitaka   Beta: Alyssia Linh   Tạo prc: Annabelle Tran   Nguồn: Hội chăm chỉ làm ebook free   eBook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Đừng Vội Nói Lời Yêu Giới thiệu: Tô Lạc trừng mắt với anhta, lửa giận bốc lên đầu. “Cô lại nổi điên đấy à?”Bắt gặp bộ dạng này của cô, Tiêu Kiến Thành chau mày hỏi. “Không dám.” Tô Lạc đáp.“Tôi chỉ muốn cầu xin anh.” “Nhưng đây không phải làthái độ cầu xin người khác.” “Làm thế nào mới phải?”Tô Lạc hỏi. “Lúc cầu xin tôi, phụ nữthường cởi hết quần áo.” Ánh mắt Tiêu Kiến Thành lóe lên tia châm chọc. Tim Tô Lạc đập thìnhthịch, cô cố gắng khống chế tâm trạng nhưng hơi thở vẫn trở nên dồn dập. Tiêu Kiến Thành thấy vậyliền nói: “Dù cô xúc động nhưng nơi này không mấy thích hợp, hay chúng ta đổi chỗ khác đi!” “Đồ vô liêm sỉ!” Chuyệnnày đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Tô Lạc. Cô mắng anh ta rồi quay người bỏ đi. “Này... Cô chẳng cóthành ý gì cả!” Tiêu Kiến Thành đi theo Tô Lạc. “Đồ lưu manh!” Tô Lạcđáp một câu. “Tôi cho cô hai sự lựachọn.” Tiêu Kiến Thành cất cao giọng. “Thứ nhất, ngày mai cô mang trả hết đồ cho tôi. Thứ hai, tối nay... Tác giả Tự Do Hành Tẩu: Giới tính: Nữ Năm sinh: 197X Chòm sao: Nhân Mã Nhóm máu: O Một tác giả văn học mạngvới lối viết văn tinh tế, lãng mạn, câu văn ngắn gọn, súc tích nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Các tác phẩm đã xuất bảncủa Tủ sách Văn học Amun: - Tịch mịch - tải eBook - Những tháng năm hổ phách - Luôn có người đợi anh - Mèo hoang - Bách quỷ tập - tải eBook Mời các bạn đón đọc Đừng Vội Nói Lời Yêu của tác giả Tự Do Hành Tẩu.
Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng - Cẩm Tố Lưu Niên
Cận Tử Kỳ là cô dâu bị bỏ lại trong đám cưới của mình với thanh mai trúc mã Tô Hành Phong. Chú rể vì nghe theo tiếng gọi tình yêu mà để cô bơ vơ nơi lễ đường. Cô là nhân vật chính trong truyện Hôn Nhân Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng. Một cô gái con nhà quyền quý, đúng chất tiểu thư sang chảnh nhưng lại rơi vào tình yêu với anh Tống Diễn Kỳ. Cô trầm luân với anh vào một đêm nhưng không ngờ chính lại là định mệnh để cả đời cô phải vướng vào. Hôn nhân của của cô với anh giá ngàn vàng cứu gia tộc thoát nguy. Anh, Tống Diễn Kỳ, người hội đủ cả vô sỉ, đen tối, dụ dỗ, hãm hại, lừa gạt. Anh chính vì vậy mà níu được chân cô và trở thành ba ba của Cận Mỗ Mỗ đáng yêu, lanh lợi. Hôn nhân này bất kể ban đầu là vụ lợi nhưng học thực sự đã động tình. *** Thể loại: Hiện đại, siêu sủng Tình trạng: Hoàn Review bởi: Truc Nguyen - fb/hoinhieuchu “Trong hôn lễ, trúc mã của cô vì tình yêu đích thực mà khiến cô trở thành trò cười cho toàn bộ giới nhân vật nổi tiếng, cô chỉ cười trừ một tiếng cho qua chuyện. Một hôn lễ sai lầm, gặp nhau trong một trận mưa, Cận Tử Kỳ đụng phải người được định sẵn cho mình. Hai mươi tám tuổi Cận Tử Kỳ không ngờ sẽ bị một người đàn ông sống chết quấn lấy. Cô thận trọng muốn bảo vệ tim của mình nhưng lại bất tri bất giác đắm chìm trong bẫy rập hắn thiết kế để bắt lấy cô. Thật không ngờ, "Hắn" cũng là hắn năm đó, từ bốn năm trước bọn họ đã bắt đầu dây dưa lẫn nhau.... Bốn năm sau, cô gả cho người thừa kế duy nhất lưu lạc bên ngoài của nhà họ Tống: Tống Kỳ Diễn, cũng là cậu ruột của người đàn ông đã bỏ rơi cô trong hôn lễ. Nghe đồn, hắn là người lật tay làm mây úp tay làm mưa ở thương giới, ăn sạch hai bên hắc bạch, của cải được xếp trong bảng xếp hạng mười người đàn ông giàu có nhất Châu Á. Nghe đồn, hắn là địa chủ lớn nhất Trung quốc, nông trường sản nghiệp trải rộng toàn cầu. Người đàn ông xưng là chồng của cô, thu nhập không giới hạn, nhân phẩm cũng không hạn chót! Bàn về da mặt dày: hắn thắng ! Bàn về miệng độc: hắn thắng ! Bàn về tính tình nóng nảy: hắn thắng ! Bàn về đùa bỡn lưu manh: hắn thắng ! Ba mươi bốn tuổi Tống Kỳ Diễn gặp phải Cận Tử Kỳ, chuyện thứ nhất muốn làm là hành quyết cô ngay tại chỗ! Trên thực tế, hắn thật đã làm như vậy, hơn nữa từ chim non hắn còn lột xác thành cầm thú. Vì vậy một người đàn ông phách lối coi trời bằng vung nhanh chóng thăng cấp làm một “tiểu nhân" hội đủ: Hãm hại, Phúc hắc, Dụ dỗ, Lừa gạt. --- ------ ----- $Cha con ra trận chiến đấu$ Cận Mỗ Mỗ :“Baba, con đánh Đông Đông bị thương, mama của nó muốn con bồi thường ba trăm đồng tiền thuốc!" Người đàn ông nào đó: “Chuyện gì xảy ra?”  Cận Mỗ Mỗ: “Bởi vì nó đánh con.” Người đàn ông nào đó: “Rất tốt, tuyệt đối không chủ động gây hấn, nhưng phải ăn miếng trả miếng, đúng rồi, tại sao nó đánh con? ” Cận Mỗ Mỗ : “Bởi vì con đánh nó trước.” Người đàn ông nào đó nhướng mày: “Sao lại bắt nạt bạn học, lần sau không được như vậy nữa, biết không ? ”  Cận Mỗ Mỗ : “Nhưng mà Đông Đông nói Kỳ Kỳ thật là xinh đẹp, muốn Kỳ Kỳ làm mama của nó!” “ Cái gì?!" Người đàn ông nào đó lấy ra một xấp tiền từ trong ngăn kéo ném cho Cận Mỗ Mỗ: “Nơi này là một ngàn, cầm lấy đi đánh thêm hai lần nữa!" “ Truyện rất hay tuy là hơi dài tận 4 quyển nhưng mị đảm bảo mọi người đọc không chán. Truyện thể hiện được phía sau ánh hào quang của các đại gia tộc có bao nhiêu thối nát, mưu tính, lợi dụng nhau. Ở nơi đó con người ta coi kết hôn là công cụ bảo vệ lợi ích gia tộc. Họ đặt quyền lợi, lợi ích bản thân trên hết. Để sống trong cái xã hội lợi dụng nhau như vậy, nam 9 mặt dày của chúng ta thành điểm khác biệt duy nhất. Ổng là đại gia mà toàn thích nuôi gà nuôi bò trồng cây. Chị n9 thì thông minh sắc xảo kiểu được đào tạo trở thành người thừa kế với hoàn cảnh gia đình nên chị trưởng thành sớm. Chỉ khi ở bên nam9 thì bị ảnh chọc cho bộc phát tính tình trẻ con. Nói chung là 2 con người này siêu siêu cưng. Túm lại là mị nhiệt liệt đề cử mọi người nhảy hố này chung với mị.   Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng của tác giả Cẩm Tố Lưu Niên.