Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nghe Quân Về

Bạn đang đọc truyện Nghe Quân Về của tác giả Mễ Hoa. Sau này Thái tử mưu phản, hắn quyết tâm muốn lôi ta cùng chết.   Ta ôm eo hắn khóc rất to: "Thái tôn! Em không muốn chết! Người lấy oán trả ơn!"   Biển lửa hừng hực ánh vào vẻ mặt của hắn, trông lộng lẫy mà tàn khốc đến cực điểm: "Em là nữ nhân duy nhất của cô, cô ở đâu, đương nhiên em phải ở đó."   Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Nàng Tựa Mật Đào hay Ngọn Sóng Không Tên. *** Lần đầu tiên gặp hoàng thái tôn ta chỉ mới mười tuổi, khi ấy ta là một tiểu cung tỳ được lão ma ma trong lãnh cung nuôi lớn. Lãnh cung ở lối giữa của Tây Lục Viện, là một nơi hoang vu tràn đầy âm u và trầm lặng. Năm ấy ta vẫn đang múc nước giặt quần áo trong Nghi Môn Viện như thường lệ, chợt thấy trong hành lang mọc đầy cỏ dại kia có một vị tiểu công tử đang từ xa đi tới. Tuổi tác của tiểu công tử không lớn, người mặc áo gấm, thân như trúc xanh. Mà ở đằng sau hắn, có một con chó ngao to khổng lồ đang hung dữ đuổi theo. Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, nửa xô nước ta vất vả lắm mới kéo lên được lại đột nhiên rơi cái bịch vào đáy giếng theo chuyển động của chiếc trục cán bánh xe cũ kĩ. Sau đó ta quát to một tiếng, cầm chiếc gậy gỗ trong chậu ra rồi chạy qua đánh chó. Hôm đó là tết Thượng Tị. Dân gian có tục chơi xuân và tắm rửa trừ tà bên bờ sông, vị Trương quý phi trong cung kia còn cử hành thêm cả yến tiệc tế thần. Thái tôn bị chó cắn một phát, ta cũng xui xẻo bị nó cắn cho một miếng, sau đó nó đã bị thủ lĩnh của đội thị vệ tuần sát trong cung chạy đến bắn chết. Đó là một con chó ngao, nghe nói nó được tộc phiên ở phía bắc mang đến cống nạp, xưa nay vẫn luôn được nuôi dưỡng ở Khu Vạn Sinh. Con có ngao có bộ lông dài đen nhánh, ngoại hình dũng mãnh, hung ác hơn mấy con chó được nuôi trong kinh kỳ nhiều. Càng quan trọng hơn là răng nanh của nó có độc. Hoàng thái tôn không bị sao cả, bởi vì hắn mặc áo giáp phòng thân ở bên trong. Ta thì không được như thế, suýt chút nữa đã đi tong một cái mạng. Lúc sau mãi mới nhặt được một cái mạng về, ta vừa tĩnh dưỡng được hơn một tháng thì đã bị gọi đến Điện Trọng Hoa ở Đông Cung. Năm đó hoàng thái tôn mười hai tuổi, hắn ngồi ngay ngắn trên cao đường, mặt mày bén nhọn, khí thế khiếp người. Ta dựa theo lời ma ma đã dặn trước đó, hai tay xếp lại trên mặt đất, quỳ xuống dập đầu không dám nhìn hắn. Cung điện cao lớn, nguy nga túc mục, chỉ nghe thấy thiếu niên lạnh lùng đầy uy nghiêm kia trầm giọng hỏi ta: "Tại sao lại muốn cứu cô?" Ta vốn định dựa theo lời ma ma đã dặn, trả lời hắn một câu [Thái tôn điện hạ là chủ tử, nô tỳ hộ chủ là việc nên làm.] Nhưng hết lần này tới lần khác do lo lắng quá nên ta lỡ quên béng hết lời bà ấy dặn. Thái tôn thấy ta không đáp lời, giọng nói không khỏi lại nghiêm khắc vài phần: "Ngẩng đầu lên, cô đang tra hỏi ngươi đấy!" Ta vội vàng ngẩng đầu, bất chợt bắt gặp đôi mắt đen nhánh kia của hắn, cả người bỗng nhiên sửng sốt cực kỳ. Hoàng thái tôn là hậu duệ quý tộc, khí phách trên người sinh ra đã có. Trông hắn còn tuấn tú đẹp trai như thế, làn da trắng như tuyết, ngũ quan đoan chính, mặt mày sắc bén, sống mũi cao thắng, màu môi hơi nhạt. Ta nhìn hắn, đầu óc đột nhiên quay cuồng, chợt buột miệng nói: "Điện hạ trông xinh đẹp." "Cái gì cơ?" "Điện hạ trông xinh đẹp." Ta lặp lại một lần nữa, vô cùng nghiêm túc: "A Ôn cũng xinh đẹp, hồi còn bé mỗi lần tổ chức tế thần vào ngày lễ Thượng Tị, mẹ ta đều sẽ mặc cho ta bộ quần áo nhìn hệt như long nữ để đi hội chùa. Chính là long nữ và đồng tử ở dưới tòa của Bồ Tát đó, được rất nhiều người khiêng lên đi trên phố, mẹ ta nói chỉ có người nào xinh đẹp thì mới được ngồi ở trên đó thôi." Trong lời nói không dấu được vẻ đắc ý. Thái tôn nghe vậy thì lại mím môi, hồi lâu sau mới lên tiếng hỏi ta: "Ngươi là con gái út nhà quận trưởng của huyện Tiêu ở Dự Châu sao?" "Đúng vậy, cha ta tên là Văn Túc, ta tên là Văn Sênh, nhưng sau khi vào cung bọn họ nói ta không thể lại dùng tên cũ nữa, cho nên bây giờ ta tên là A Ôn." Ta thành thật trả lời. Văn Sênh vào cung năm sáu tuổi, trước đó cũng là tiểu thư cành vàng lá ngọc được nuông chiều của nhà quan lại nơi quê quán. Năm Cảnh Thọ thứ năm, Hoàng đế đi tuần ở phía nam, lúc đi ngang qua huyện Tiêu ngắm đèn thì bị ám sát dẫn đến việc Hiếu Văn hoàng hậu tạ thế. Hiếu Văn hoàng hậu là vợ cả của Cảnh đế, hai người tình cảm thâm hậu, khi ấy hoàng đế cực kỳ bi ai, huyện Tiêu máu chảy thành sông. Thích sử của Dự Châu và các quan viên địa phương đều bởi vì không kịp thời hộ chủ nên cả nhà đều bị lưu đày, duy chỉ có mấy cô bé còn nhỏ thì bị bắt vào cung làm nô. Ta từng tên là Văn Sênh, ngay từ ngày thơ bé đã không giống với người khác, đến ba tuổi rưỡi rồi mà còn không thể mở miệng nói chuyện. Cha ta thường gọi ta là bé ngốc. Ông ấy thờ phụng đạo Năm đấu gạo (*), từng mời một đạo sư tới đoán mệnh cho ta. (*) Thiên sư Đạo, còn gọi là Ngũ Đấu Mễ Đạo (đạo Năm đấu gạo), Chính Nhất Đạo, Chính Nhất Minh Uy Chi Đạo, là một giáo phái ra đời trong giai đoạn đầu của Đạo giáo, tức cuối đời Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc, do Trương Lăng sáng lập. Ban đầu, tôn giáo này không có tên gọi chính thức, thường được gọi là Ngũ Đấu Mễ Đạo do khi các tín đồ nhập giáo đều phải nộp 5 đấu gạo, do đó mà thành tên. Đạo sư nói mệnh của ta là đồng nữ mạng quý, tuy rằng tâm trí trẻ con nhưng lại cao quý hơn người thường. Cái miệng lưỡi dẻo quẹo của ông ta dỗ dành đến nỗi cha ta lại giao thêm vài chục đấu gạo nữa. Tội nô thì có mạng quý gì chứ. Trên đường bị áp giải về kinh ta lại ngã bệnh một hồi, sau đó bọn họ phát hiện ra rằng ta chỉ là một kẻ ngốc nên vừa vào cung thì vú già quản sự đã lập tức ném ta cho mấy lão ma ma trong lối giữa của lãnh cung. Chỉ để lại một câu ---- "Có sống được hay không thì phải xem mệnh của nó, nếu chết thì thông báo cho Lưu Xuân một tiếng, cuốn vào cái chiếu rồi ném ra bên ngoài chôn đi." Các ma ma đều đã lớn tuổi, thiện tâm. Ta còn nhỏ tuổi, mạng cứng. Cứ như vậy, ta sống trong lãnh cung đến năm mười tuổi. Hoàng thái tôn hỏi ta có bằng lòng ở lại Cung Trọng Hoa không. Ta trả lời không hề do dự: "Bằng lòng." Ta nghĩ sở dĩ hắn lên tiếng để cho ta ở lại Cung Trọng Hoa thế này, một là bởi vì ta cầm gậy đánh chó, còn hai nhất định là bởi vì gương mặt ta trông giống đứa bé ở trên bức tranh tết bằng gỗ trong đào hoa ổ ở dân gian. Các ma ma luôn nói như vậy, họ còn nói do hoàng thái tôn thấy ta ngoan ngoãn, lại còn trông xinh đẹp đáng yêu nên mới cố gắng giữ ta lại. Quế Hoa ma ma nói: "Nếu thái tôn bằng lòng giữ con lại thì con phải đồng ý ngay." "Sao phải thế ạ?" "Tiểu A Ôn, con nhìn khu vực lối giữa này mà xem, trừ mấy bà lão như chúng ta thì chỉ toàn là những phi tần bị phế kia, người bị điên, kẻ bị bệnh, chết thì cũng chết cả rồi. Còn có cả cái loại dơ bẩn như Lưu Xuân ở đây, chúng ta có thể che chở con mấy năm nữa đâu, bị nhốt ở nơi này thì vĩnh viễn sẽ không có đường ra. Nếu có thể đến chỗ của thái tôn thì đó chính là mệnh của con." Mời các bạn mượn đọc sách Nghe Quân Về của tác giả Mễ Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Võ Đại Lang: Ta Còn Là Cưới Phan Kim Liên
Võ Thực xuyên qua thành Võ Đại Lang, được hào hùng hệ thống, có thể thêm điểm thuộc tính. Võ Thực xuyên qua thành Võ Đại Lang, được hệ thống hào hùng, có thể thêm điểm thuộc tính: Thêm điểm thành công, nhan sắc +1 điểm Thêm điểm thành công, chiều cao +1cm Thêm điểm thành công, tài năng +1 điểm Thêm điểm thành công, sức lực +1 điểm Từ đó Đại Lang trở nên khác thường, biết nấu ăn, có thể võ công, hiểu thơ ca, còn có thể chỉ huy binh lính đánh trận. Gặp Tây Môn Khánh, dám ve vãn vợ mình, ta đánh cho một gậy. Vương mẹ nuôi giúp ta làm việc tốt. . . Làm nàng. Lên núi đánh lão hổ, ta giỏi nhất, đá bóng? Cao Cầu cũng không đánh lại ta. Kiếm tiền? Ta tinh thông các loại nấu ăn, quét sạch Tống triều nạn đói. Đánh trận? Xin lỗi, ta tinh thông Tôn Tử Binh Pháp, Quỷ Cốc Tử, Ba mươi sáu kế, Ngũ Kinh Thất Thư, lục thao, tam lược, binh pháp Gia Cát. . . Hoàng đế gọi thẳng: Triều đại Đại Tống ta lại có nhân tài như vậy! Ngay cả Phan Kim Liên thường ngày đối với hắn lạnh lùng cũng yêu không thể dứt ra được: Đại Lang ngươi quá tuyệt vời, đời này ta may mắn nhất chính là gả cho ngươi. . . *** Huyện Thanh Hà. Trong một gian phòng. Võ thực ngơ ngác nhìn bốn phía, đầu rơi vào nổ vang! Thầm nghĩ phiền phức lớn rồi! Võ thực thế mà đã xuyên không, hơn nữa còn xuyên không thành Võ Đại Lang? Không sai. Chính là Võ Đại Lang! Đại lang, ngươi nên uống thuốc rồi... Võ Thực không khỏi nghĩ tới lời thoại kinh điển trong suối nước, chuyện này sẽ không ứng nghiệm trên người ta chứ? Võ Đại Lang vốn tên là Võ Thực, tiểu danh đại lang, mà xuyên qua tới đây hắn cũng gọi Võ Thực. Ai, bi kịch cùng tên! Là bị xuyên việt đấy... Võ thực sầu não luống cuống, nhìn khuôn mặt đen sì trong gương của mình, trái tim muốn chết cũng có. Lúc còn sống hắn thế nhưng là một đại soái ca mà, xuyên việt tới đây mà lại trở thành ang nghèo kiết xác ư? Thân cao một thước bốn mét này không sai biệt lắm! Nếu như dựa theo tình tiết bình thường phát triển, tiếp theo chờ đợi Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên liên thủ đả kích, độc chết hắn. Nội dung vở kịch này hắn không tiếp thu được. Võ thực nghĩ như vậy, còn không bằng chạy đi thôi. Hắn cũng không làm được a Tây Môn Khánh. Võ thực ở kiếp trước tuy chỉ là một mình, nhưng lại là đầu bếp của một tửu lâu cấp năm, tinh thông các loại hệ thống đồ ăn, đếm mấy chục vạn, mắt thấy nhân sinh sắp đi vào đỉnh phong, thế mà chỉ trong một lần uống rượu mà đã hôn mê, tỉnh dậy là ở thế giới Tống Triều này rồi. Căn cứ ký ức, nơi này là Tống Huy tông thống trị Tống triều. Võ Đại Lang bây giờ vẫn là một con chó độc thân, cũng không lấy được Phan Kim Liên. Võ thực suy nghĩ một chút: "Nếu chiếu theo nội dung vở kịch bình thường, Tây Môn Khánh ra sân, ta cách cái chết cũng không xa nữa." Không thể ngồi chờ chết! Tuyệt đối không thể nhận mệnh, nếu không sẽ xong đời. Vắt mũ lục, còn phải bị thê tử độc chết, cho nên võ thực phải cẩn thận. "Chúc mừng ký chủ, cấy thành công, hệ thống hào hùng đã mở ra rồi..." Lúc này, bỗng nhiên một giọng nói truyền đến. Nghe thấy giọng nói này, võ thực kích động tới điên lên, chuyện này... Kiếp trước hắn đã nhìn vô số tiểu thuyết, sao có thể không biết đây là ngón tay vàng? Ông trời đối xử với ta không tệ mà! lộc cộc có ngón tay vàng, còn có chút nhức đầu. Võ thực nhanh chóng bình phục tâm tình, bắt đầu nghiên cứu. Hắn mở giao diện ra. Tên họ: Võ thực ( Võ đại lang) Tâm tình trị giá: 0. Thuộc tính: 0. Cao: 14 (có thể tăng lên) Nhan giá: 0.rất xấu... Có thể tăng lên) Thể chất: 3 (có thể tăng lên) Lực lượng: 20 (có thể tăng lên) Tốc độ: 4/thước (có thể tăng lên) Võ lực: 100 cân (có thể tăng lên)... Nhìn thấy bảng skills, ngoại trừ tố chất thân thể còn sót lại, những thứ khác đều không được. Võ thực nhìn dáng vẻ của mình, chỉ có thể chấp nhận. Cũng may những loại thuộc tính này đều có thể tăng lên. Võ thực cẩn thận nghiên cứu một chút, căn cứ tin tức hắn chỉ cần làm cho người ta có hỉ nộ ái ố, đạt được một trăm điểm tâm tình là có thể đổi một điểm thuộc tính! Điều kiện tiên quyết là không thể xằng bậy, ví dụ như cởi quần áo chạy như bay trên đường, cố ý mắng mỏ đường chờ thuộc dạng hành vi vô hiệu. Chỉ có thể thông qua con đường bình thường. Võ thực trước kia là nhà bếp chủ chốt của tửu điếm, căn cứ tình trạng trước mắt của hắn, chỉ có thể làm các loại thức ăn tương đối thích hợp. Nhuyễn vật thấp hèn có thể tăng lên thuộc tính? Nghĩ tới đây, Võ Thực lập tức tỉnh táo tinh thần, đi thẳng tới phòng bếp, nhìn thấy còn có mấy cái chưa bán hết bánh hấp, bắt đầu ăn. Cái này là do võ công đại lang làm, sau khi ăn vũ thực xong mới gật đầu: "Mùi vị không tệ, nhưng không đủ để khiến người ta có cảm xúc lớn, còn phải xem tay nghề của ta mới được!" Tay nghề nấu nướng vô cùng cao, món ăn chính, món trung tâm, các loại mỹ thực hắn đều biết cách làm. Cái bánh hấp này còn tạm được, nhưng nếu hắn muốn nhanh chóng đạt được giá trị của cảm xúc thì phải làm càng tốt hơn. Ngay sau đó, hắn đi ra ngoài mua sắm một ít đồ vật chế tác mũ lồng. Căn cứ vào kinh nghiệm luyện thực, chi phí thành viên này tương đối thấp, được nhiều người biết, tiện nghi ăn ngon, tương đối thích hợp với hắn trước mắt. Hiện tại hắn muốn thay đổi cục diện nấm mồ bị người hại chết của mình, thì phải nhanh chóng trưởng thành. Võ thực mua một ít thuốc nước ấm và tài liệu về, bắt đầu chế tác. Thứ đồ chơi này trước kia hắn đã từng làm qua, không khó, nhưng cũng có chút hàm lượng kỹ thuật. Mũ nón hình tròn, màu đỏ, bên trong có thịt và rau dưa, hành lá, vỏ tỏi, đầu tiên phải trưởng thành thành một hình tròn, dùng lửa chống đỡ hương vị tuyệt đối tốt. Rất nhanh. Võ thực tích lũy mệt nhọc cuối cùng cũng xong. Sáng sớm hôm sau Võ Thực sớm đi ra ngoài, gánh gánh nặng thét to: "Ài, bán nồi bán mũ rồi, nón nón cổ vừa lớn vừa tròn..." Cái tiết nước lạnh này bây giờ, gió lạnh thổi qua, thực vật mặc một bộ quần áo dày cộp, vừa lùn vừa mập. Nó ở trên bếp lò đi trên đường, làm cho thỏa đáng nghèo khó. Bộ dáng này khiến Võ Thực nhìn càng thất bại. Hắn bình phục tâm tình, nói với bản thân mình trải qua thời gian này là được rồi. Không thể không nói người cổ đại thật vất vả, sáng sớm vẫn có không ít người bắt đầu bận rộn. Võ thực thét dài cả buổi, một lão bá bên cạnh đi tới, cười nói: "Đại Lang, bánh nướng đổi tên thành bếp lò rồi?" "Đúng vậy a Hùng bá, hai cái nồi ta vừa làm, hai cái nếm thử?" Lão bá cười nói: "Được, cho ta hai đứa đi!" Lão bá trái lại tương đối quen thuộc với đại lang. Dù sao quanh năm chạm mặt. Võ thực nhanh chóng cầm hai cái nồi tới, nhận được bốn văn tiền. Lồng sắt mới mẻ đang nóng hôi hổi bốc hơi. "Bánh này nhìn có vẻ kỳ quái..." Lão bá nhìn cái bánh nướng này, không giống với bánh bột nhão trước kia, mà là màu nâu của cái bánh nướng này. Võ thực cười nói: "Hùng bá, cái nồi này ăn ngon lắm, thử xem sẽ biết!" "Ừm!" Hùng Bá ôm tâm lý hoài nghi ăn một miếng, trong miệng cảm giác cháy non, hương vị noãn, khiến mắt nó lập tức sáng lên: "Mùi vị này... Không tệ!" Hùng Bá rất nhanh ăn hết một người. Vẻ mặt cũng biến hóa liên tục: "Đời này ta chưa từng ăn thứ ngon như vậy, quả thực là quá ngon!" Hùng Bá rất kinh ngạc và cũng rất sung sướng, không ngờ vị Võ Đại Lang vừa lùn vừa bã này có tay nghề tốt như vậy. "Ngù sắt thật hương!... Cho ta thêm hai cái nữa!" "Được thôi!" Võ thực đại hỉ, xem ra người của thế giới này cũng thích ăn mũ lồng. Lại thu được bốn văn tiền, võ thực cũng khá hăng hái. Cùng lúc đó, trong đầu Võ Thực truyền đến thanh âm, để nội tâm của hắn vui vẻ. ... ... 【 Đám lão Thiết, xin đề cử cất giữ, đầu tư cam đoan không lỗ, cảm ơn!.. yêu ngươi lắm. (Bản chương kết thúc) Mời các bạn mượn đọc sách Võ Đại Lang: Ta Còn Là Cưới Phan Kim Liên của tác giả Vũ Cảnh Thiên.
Trộm Trăng
Úc Thiên Phi và Nhan Noãn lớn lên cùng nhau đều có mối tình đầu năm mười sáu tuổi. Úc Thiên Phi thầm mến đàn chị xinh đẹp, Nhan Noãn thầm mến Úc Thiên Phi. Nhan Noãn không vui, Úc Thiên Phi quá đần, quá thẳng, lại quá tốt với mình. Cậu chọn trốn tránh. Mười năm sau, hai người xa cách đã lâu vô tình gặp nhau trên đường vào lúc nửa đêm. Nhan Noãn đang dùng dằng với bạn trai cũ cứ dây dưa không dứt, Úc Thiên Phi thì uống say khướt. Úc Thiên Phi đuổi bạn trai cũ đi rồi nổi cáu với Nhan Noãn, sau khi chất vấn bèn theo gót Nhan Noãn về nhà, còn muốn Nhan Noãn hứa không được chơi trò biến mất nữa. Nhan Noãn lại muốn trốn, có điều lần này, có trốn thế nào cũng không thoát. Úc Thiên Phi vẫn chẳng có chừng mực như năm đó, dính lấy cậu, che chở cậu, nuông chiều cậu, cũng vui vì được cậu nuông chiều, chỉ là không yêu cậu. Úc Thiên Phi: Miếng dán giữ nhiệt tới dán dây! Nhan Noãn (ngoài mặt): Cút. (Trong lòng): ( o̴̶̷᷄﹏o̴̶̷̥᷅  Cho đến khi có một ngày, Úc Thiên Phi phát hiện Nhan Noãn thích đàn ông. Úc Thiên Phi: Lạ nhỉ, cậu cũng là đồng tính luyến ái, thế sao lại không thích tôi? ... Không não x Không vui Bác sĩ thú y x Bác sĩ nha khoa Thời gian đầu đơn phương yêu thầm, sau này sẽ có đôi chút yêu thầm từ hai phía. Công siêu cấp thẳng, siêu cấp ấm áp lại có chút trêu chọc bẩm sinh. Thụ chướng khí, kiêu ngạo, thật ra bên trong mềm mại. Cả hai đều từng có người yêu cũ. *** Úc Thiên Phi và Nhan Noãn lớn lên cùng nhau đều có mối tình đầu năm mười sáu tuổi. Úc Thiên Phi thầm mến đàn chị xinh đẹp, Nhan Noãn thầm mến Úc Thiên Phi. Nhan Noãn không vui, Úc Thiên Phi quá đần, quá thẳng, lại quá tốt với mình. Cậu chọn trốn tránh. Mười năm sau, hai người xa cách đã lâu vô tình gặp nhau trên đường vào lúc nửa đêm. Nhan Noãn đang dùng dằng với bạn trai cũ cứ dây dưa không dứt, Úc Thiên Phi thì uống say khướt. Úc Thiên Phi đuổi bạn trai cũ đi rồi nổi cáu với Nhan Noãn, sau khi chất vấn bèn theo gót Nhan Noãn về nhà, còn muốn Nhan Noãn hứa không được chơi trò biến mất nữa. Nhan Noãn lại muốn trốn, có điều lần này, có trốn thế nào cũng không thoát. Úc Thiên Phi vẫn chẳng có chừng mực như năm đó, dính lấy cậu, che chở cậu, nuông chiều cậu, cũng vui vì được cậu nuông chiều, chỉ là không yêu cậu. Úc Thiên Phi: Miếng dán giữ nhiệt tới dán dây! Nhan Noãn (ngoài mặt): Cút. (Trong lòng): ( o̴̶̷᷄﹏o̴̶̷̥᷅ ) Cho đến khi có một ngày, Úc Thiên Phi phát hiện Nhan Noãn thích đàn ông. Úc Thiên Phi: Lạ nhỉ, cậu cũng là đồng tính luyến ái, thế sao lại không thích tôi? *** Úc Thiên Phi và Nhan Noãn lớn lên cùng nhau, thời gian đủ dài để được xem là thanh mai trúc mã, họ học cùng nhau từ bé đến lớn cho đến khi hai người biết yêu và có mối tình đầu. Trớ trêu Úc Thiên Phi thích một đàn chị lớp lớn, mà Nhan Noãn lại thầm mến Úc Thiên Phi. Cứ như vậy, với tình cảm trái lẽ thường đó cậu chàng Nhan Noãn không dám tỏ tình, cũng không dám mạo hiểm sợ đánh mất tình bạn với Úc Thiên Phi. Nhan Noãn chọn im lìm ra nước ngoài du học, cắt đứt mọi liên lạc với Úc Thiên Phi, Nhan Noãn chỉ mong khoảng cách sẽ giúp cậu quên đi tình cảm đó. Úc Thiên Phi ngơ ngác khi Nhan Noãn đi không lời từ biệt, suốt ngần ấy năm Nhan Noãn đi du học biệt tăm biệt tích, Úc Thiên Phi vẫn luôn nghĩ Nhan Noãn cũng thích đàn chị lớp lớn nên mới giận dỗi bỏ đi. Mãi đến khi hai người gặp lại Úc Thiên Phi vẫn cứ ngu ngơ tưởng là như thế Sau khi gặp lại Nhan Noãn, Úc Thiên Phi bắt đầu bám lấy không buông người ‘bạn thân’ của mình, hai người làm ở hai phòng khám đối diện nhau, ngày ngày nhìn mặt khiến Nhan Noãn rất áp lực. Úc Thiên Phi còn quá quắt là bày đủ mưu kế bán thảm để được dọn qua ở chung nhà với Nhan Noãn. Đối với bạn thân thật sự thì rất bình thường thậm chí là còn vui vẻ nữa, nhưng đối với Nhan Noãn thì không khác nào tra tấn tinh thần cậu, người cậu thích và cố gắng ép mình không thích lại nằng nặc vô tư bám lấy mình. Úc Thiên Phi rất vô tư, anh vô tư ôn lại chuyện xưa với Nhan Noãn, kể về người yêu cũ, về đàn chị từng thích, về những chuyện cũ của bọn họ, đơn giản vì Úc Thiên Phi thật lòng xem Nhan Noãn là ‘bạn thân’. Úc Thiên Phi rất hay nói những câu mờ ám với Nhan Noãn nhưng anh tỉnh như sáo coi đó là lời đùa cợt với bạn mình, nhảy disco trên ranh giới bùng nổ của Nhan Noãn. Nhiều lần Nhan Noãn nghĩ cứ thế mãi chắc cậu sẽ phát điên, hay mình cứ nói rõ với Úc Thiên Phi đi, một dao cắt đứt tất cả rồi ai sống cuộc sống của người nấy. Nói công tâm thì ban đầu Úc Thiên Phi có tư tưởng c hết tiệt của trai thẳng: sợ gay sẽ yêu mình, thế nên khi thấy ong bướm lởn vởn bên cạnh Nhan Noãn thì anh cũng cuống cuồng xua đuổi giúp. Tư tưởng c hết tiệt của Úc Thiên Phi kéo dài rất lâu cho đến khi anh biết được hóa ra Nhan Noãn cũng là người đồng tính. Nhan Noãn hiểu rõ hơn ai hết về tên trai thẳng này không dễ dàng thay đổi được. Cậu cũng hiểu rõ mình, tính cách, diện mạo đều không phải dạng người Úc Thiên Phi sẽ thích. Chỉ cần cậu vẫn là đàn ông thì hai người vẫn không có cơ hội. Nhưng Nhan Noãn sai rồi. Từ khi Úc Thiên Phi bắt đầu mở ra cánh cửa thế giới mới, anh là người chủ động hôn Nhan Noãn trước, từng cử chỉ hành động của Úc Thiên Phi vả đôm đốp vào mặt Úc Thiên Phi trai thẳng lúc trước, bây giờ anh cũng nghĩ mình thẳng đấy, còn có ai tin hay không thì không biết chắc. Nhan Noãn là người yêu trước nhưng cuối cùng người tỏ tình trước là Úc Thiên Phi. Yêu thầm không bao giờ là sung sướng cả, đối với yêu người đồng giới càng khó khăn hơn. Nhan Noãn đã rất cố gắng nhưng không thể thoát khỏi tình cảm đơn phương ấy, cho đến khi Úc Thiên Phi cũng nhận ra được tình cảm của mình thì câu chuyện tình mới có màu sắc mới. Tính cách của hai nhân vật được xây dựng trái ngược với nhau, Úc Thiên Phi tươi sáng năng nổ và rất thiếu đòn, anh nói nhiều, nói rất nhiều, còn Nhan Noãn thì trầm tính và cọc tính nữa, có thể nói là tính khí rất chướng luôn nhưng nội tâm lại rất mềm mại. Hai người bù trừ cho nhau, một người đẩy một người kéo nên câu chuyện mới có kết thúc mỹ mãn. ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Thanh Yên *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết Mời các bạn mượn đọc sách Trộm Trăng của tác giả Đào Bạch Bách.
Tình Yêu Của Chúng Ta
Lộ An Thuần mặc một chiếc váy dài xinh đẹp, thắt nơ cột tóc tinh xảo, trải qua sinh nhật thứ mười tám của mình dưới ánh sao trong vườn hoa của biệt thự. Cô như ánh trăng được những vì sao nâng đỡ, lễ phép mỉm cười, nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn về phía cổng như đang chờ ai đó. … Trong con hẻm nhỏ hẹp và tối tăm, Ngụy Phong nhấc chiếc xe máy bị lật lên, lau vết máu trên khóe miệng, hung thủ đã không thấy tăm hơi. Điện thoại anh rung lên, là tin nhắn của cô gái: “Anh… sẽ đến chứ?” Anh dùng bàn tay dính máu gõ hai chữ —— “Đợi đó.” Ánh mắt chàng trai như con thú bị sa bẫy, bất chấp đau đớn, một tay chạy xe, một tay ôm chặt hộp bánh kem sắp vỡ, lao vào màn đêm vô tận. … Ngụy Phong và Lộ An Thuần, hai người khác nhau một trời một vực. Học sinh xuất sắc và học sinh cận biên*. Gia cảnh Lộ An Thuần rất khá giả, ba cô kiểm soát rất nghiêm khắc, còn Ngụy Phong đã phải vật lộn trong xã hội vàng thau lẫn lộn. Một người sạch sẽ như tuyết đầu mùa, một người cả người đều là vết thương mới chồng vết thương cũ. Không ai có thể liên hệ hai người với nhau. Cho đến buổi tối ngày sinh nhật đó, Lộ An Thuần lén lút sau lưng mọi người trốn khỏi sảnh tiệc. Bên bức tường rêu phong mục nát, cô và Ngụy Phong hôn đến trời đất tối sầm. Chó hoang vs công chúa Lập ý: Dũng cảm vì yêu (*Học sinh cận biên: là những học sinh thành tích nguy hiểm, cố gắng thì có thể thi đậu, không cố gắng thì sẽ nguy hiểm.) *** Mùa hè ở thành phố C giống như một cái lồng hấp khó chịu nặng nề, nắp lồng hấp đậy kín không kẽ hở, khô nóng, oi bức, khó mà thở dốc, tựa như chưng tất cả động vật thân mềm trong thành phố thành bùn nhão. Máy bay chậm rãi đáp xuống sân bay quốc tế Giang Bắc, Lộ An Thuần đi ra khỏi cửa khoang, suýt nữa bị hơi nóng phả vào mặt này trực tiếp tiễn đi. Nửa tiếng sau, cô gặp được tài xế của bố - Kiều Chính ở bên ngoài sân bay. Người đàn ông vẫy tay với cô, vẻ mặt tươi cười. “Đúng lúc hôm nay bố cháu có một hội nghị thượng đỉnh tài chính, nên bảo chú tới đón cháu.” Kiều Chính nhận lấy vali của cô, bỏ vào trong cốp xe rồi quay đầu mở cửa xe cho cô: “Nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng này xem, nhanh vào trong ngồi điều hòa đi, đừng để bị cảm nắng, nếu không Tổng giám đốc Lộ sẽ chỉ định hỏi tội chú đấy.” Lộ An Thuần ngồi vào xe bảo mẫu Alpha, trong khoang xe rộng rãi mở điều hòa cực lạnh, làn da ướt át lập tức được hong khô, lành lạnh cực kỳ dễ chịu. Trên bàn nhỏ bày bánh mousse, mochi, còn có dĩa trái cây mà cô thích, chỗ ngồi cũng được điều chỉnh phù hợp với chiều cao một mét sáu của cô, khởi động thiết bị mát xa, giúp cô xua tan cơn mỏi mệt vì đi đường. “Chú Kiều, thành phố C vẫn luôn nóng như vậy sao?” “Còn không phải sao, mùa hè thật sự đòi mạng đấy, cháu thử xem, chiên cái trứng gà dưới mặt trời, vài phút thôi là nó chín luôn đó.” Kiều Chính là một người đàn ông nói nhiều, vừa lái xe vừa nói dông dài: “Cháu nói xem, ở lại thành phố Kinh tốt biết bao nhiêu, sang năm là cháu thi tốt nghiệp trung học rồi, giữa chừng chuyển trường khó thích ứng lắm.” “Không phải trẻ con đều nên ở bên cạnh người lớn à.” Kiều Chính xuyên qua kính chiếu hậu nhìn cô gái ngồi phía sau. Cô đút hai tay vào trong túi áo hoodie, khuôn mặt trứng ngỗng, làn da trắng ngần mềm mại, đôi mắt hạnh trong trẻo long lanh, lúc nói chuyện không nhanh không chậm, khiến cho người nghe không khỏi cảm nhận được sự tĩnh mịch và dịu dàng. “Thật là một đứa trẻ hiếu thảo, cháu muốn đến đây, bố cháu cũng rất vui, ông ấy cười suốt mấy ngày nay, từ sau khi mẹ cháu qua đời, chú rất ít khi thấy bố cháu cười.” Lộ An Thuần nhìn qua ngoài cửa sổ, không đáp lại nữa. Xe chạy ra khỏi đường cao tốc, tiến vào trong thành phố, đi xuyên qua từng tòa nhà cao san sát nhau. Bởi vì địa hình đan xen cao thấp, cầu vượt ở thành phố C cũng giống như được xây trên trời, chiếc xe đi qua đó một cách kỳ diệu, giống như rừng rậm trong thành phố. Cô lấy sợi dây chuyền ở ngực ra, mặt dây chuyền là một cái kẹp ảnh chụp hình trái tim bằng bạc. Nhìn khuôn mặt dịu dàng mỉm cười của người phụ nữ, trong mắt Lộ An Thuần tràn đầy vẻ mềm mại. Mẹ yên tâm. Con nhất định sẽ tìm được em ấy. … Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã chạy vào khu nhà giàu ở ngoại ô thành phố, nơi này xây dựng từng ngôi biệt thự trang viên đan xen nhau, mỗi một căn đều có thể nhìn thấy dòng sông Gia Lăng chảy xiết cuồn cuộn từ xa xa. Tài xế đưa Lộ An Thuần đến cửa biệt thự Giang Đinh, người đón cô là một người phụ nữ trẻ tuổi, mái tóc dày đen nhánh xõa ở đầu vai, làn da trắng sữa sáng bóng, cánh môi màu đậu đỏ tự nhiên, giày cao gót cao mảnh, sợi dây quấn trên bắp chân thẳng tắp của cô ta. Liễu Như Yên, tình nhân hiện tại của bố cô, không lớn hơn Lộ An Thuần mấy tuổi. Lộ An Thuần nhìn thấy cô ta, ấn tượng đầu tiên không phải là cô ta có dung mạo giống mẹ bảy tám phần, mà là… Vết máu ứ đọng ở khóe miệng cô ta. Có lẽ người ngoài không nhìn ra được, nhưng Lộ An Thuần lại quá quen thuộc với vết máu ứ đọng như vậy. Cho dù có bôi bao nhiêu lớp kem che khuyết điểm thì đều có vẻ càng che càng lộ. Liễu Như Yên giơ tay chào hỏi cô, khóe miệng mỉm cười nhiệt tình: “Là An An đúng không, nhanh vào nhà đi, trời này nóng lắm, mau vào ngồi máy lạnh đi, vali thì để tài xế cầm vào giúp em.” “Chào chị Liễu.” Lộ An Thuần lễ phép chào hỏi với Liễu Như Yên, lấy ra một cái hộp nhỏ từ trong túi đưa cho cô ta: “Đây là quà cho chị Liễu.” Liễu Như Yên kinh ngạc nhận lấy cái hộp, nhìn thấy đó là một sợi dây chuyền thạch anh thiên nga đen. “Em dùng tiền học bổng mua đó, không quý giá cho lắm, nhưng là tâm ý của em nên hy vọng chị Liễu đừng ghét bỏ.” “Cái này… sao lại thế được, chị rất thích! Cảm ơn em! Thật sự…” Liễu Như Yên cũng không biết nên nói gì cho phải. Đây là lần đầu tiên cô ta tiếp xúc với con gái của tình nhân. Cô bé này đã mất mẹ, lại đang trong thời kỳ nổi loạn, vốn cho rằng Lộ An Thuần ít nhiều gì cũng sẽ khịt mũi coi thường thân phận thấp kém này của cô ta, hoặc là lạnh giọng mỉa mai… Liễu Như Yên đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho những điều này, thậm chí là nghĩ cách đối phó. Không nghĩ tới cô gái nhỏ vừa gặp mặt đã tặng quà trước, dịu dàng lại khéo léo, cũng làm cho cô ta vì lòng dạ nhỏ nhen của mình mà cảm thấy áy náy. Mặc dù người đàn ông kia từng mua cho cô ta dây chuyền bảo thạch đắt đỏ hơn, nhưng cũng không quý giá bằng dây chuyền thạch anh thiên nga đen mà Lộ An Thuần dùng số tiền học bổng ít ỏi mua cho cô ta. “Chị… chị xách vali giúp em.” Liễu Như Yên nhận lấy vali trong tay tài xế, giúp Lộ An Thuần xách vào nhà. Biệt thự được trang trí theo kiểu Trung Quốc, nội thất đều bằng gỗ lim, kiểu dáng khá cổ điển, nhưng mỗi một vật đều có giá trị không nhỏ, ngay cả bức tranh trên tường cũng do học giả tiếng tăm vẽ nên, giá trị chục triệu thậm chí là hơn trăm triệu. “Chị cũng đã dọn dẹp phòng của em rồi, ở tầng hai, em xem xem có thích không, nếu như không thích thì cứ chọn một phòng khác, chị gọi người bố trí lại lần nữa.” Liễu Như Yên thân thiện đưa Lộ An Thuần lên lầu, đi tới một căn phòng ngủ nhìn ra cảnh sông. Cửa sổ sát đất chính diện của phòng đối diện với sông Gia Lăng cuồn cuộn ở nơi xa, tầm nhìn cực kỳ rộng lớn, trang trí của phòng cũng rất nữ tính, ga giường họa tiết hoa nhí, bàn đọc sách đơn giản, tường vải hồng phấn. “Tầm nhìn của phòng bên cạnh tốt hơn, nghe bố em nói em thích vẽ tranh, chị định hai ngày này sẽ dọn dẹp đồ đạc ở phòng bên cạnh một chút, làm thành phòng vẽ tranh riêng cho em, em cảm thấy thế nào?” “Cảm ơn chị Liễu.” “Em xem phòng này đi, có gì không hài lòng không.”   Mời các bạn mượn đọc sách Tình Yêu Của Chúng Ta của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.
Thuần Phục
"Hai người đến bước nào rồi?" "Cái gì?" "Ôm, hôn, hay là...?" "Ôm...mà thật ra cũng không tính là ôm." "Là sao?" Tô Chỉ cười gượng gạo, nhấc hai cánh tay lên. "Như này nè." Cô vòng tay ra sau người cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất cứ chỗ nào của cô ấy. "Trong gara tối om không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ." "Tại sao?" "Bởi vì anh ấy là chú của tớ." -  Rất lâu sau đó, hai người gặp lại nhau trong một bữa tiệc. Tô Chỉ gọi anh đầy xa cách: "Chú Trình." "Ừm." Trình Hoài Cẩn gật đầu, cứ thế nhìn cô xoay gót rời đi. "Chẳng phải trước kia cô ấy không chịu gọi cậu là chú sao?" Một người bạn hỏi anh. "Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn." "Hối hận không?" Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười không thành tiếng. Hướng dẫn sử dụng: 1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE. 2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi. *** Review: Nguyệt Quý Cover: Song Thiện ___ Lúc nghĩ ở phía trước. Lúc lại quả quyết ở sau lưng. Hạnh phúc cứ xa xôi như một ảo ảnh, mãi mãi không chạm vào được. Cuối cùng hạnh phúc ở đâu? (*) “Nhà là gì? Hạnh phúc hình dáng ra sao?” “Đó là gia đình mình à? Ông bà ấy có thật sự chung dòng máu với mình không nhỉ?” Những câu hỏi quẩn quanh, lượn vòng và lẩn khuất trong tâm trí Tô Chỉ, có lẽ đã có từ lúc cô biết nhận thức cho tới năm mười bảy tuổi. Lứa tuổi mà nếu như bao thiếu niên thiếu nữ khác, Tô Chỉ đáng ra phải được tận hưởng niềm vui bên gia đình, nhưng không, thứ đón chờ cô ngày qua ngày lại là ngàn vạn câu hỏi: Khi nào ba sẽ đến đón mình? Mẹ có nhớ mình không nhỉ? Xót xa làm sao cho cô bé Tô Chỉ, đáng thương làm sao cho một trái tim thiếu nữ sinh ra đã phải chạm mặt với vô số những bất công cô chưa từng, thậm chí chưa bao giờ được trao quyền để đối chất. Họ cách ly cô như thể cô là thứ dịch bệnh đáng ghê tởm, họ đưa cô đi thật xa chỉ vì một lời tiên đoán của một kẻ xa lạ, có lẽ họ vốn chưa bao giờ sinh ra cô, chỉ là vô tình tạo nên hình hài của cô, vô tình trao cho cô sự sống và hơi thở, vô tình gieo cho cô sự khao khát tình thương, vô tình, tất cả chỉ có thể dùng chữ “vô tình” để ngụy biện… Tô Chỉ thích ngắm pháo hoa, vì pháo hoa đẹp rực rỡ, cháy bỏng, lóe sáng khiến người người phải ngắm nhìn và tán thưởng, cô ngưỡng mộ pháo hoa chỉ đơn giải vì nó còn được người khác mong muốn và để mắt tới, nào có như cô. “Tô Chỉ không hiểu, tại sao những thứ đẹp đẽ là thế, rồi cũng lại lụi tàn nhanh chóng đến vậy. Liệu có phải trên thế giới này vốn không có cái gọi là hạnh phúc dài lâu hay không, chẳng lẽ đời này của cô đã định sẵn là chẳng thể có được hạnh phúc dài lâu hay sao. Phải chăng đó là số mệnh của cô ư? Có phải đó là vận mệnh của cô hay không? Chẳng lẽ cô sẽ mãi đơn côi một mình sao. Cô không hiểu.” Năm mười bảy tuổi, trái tim Tô Chỉ lại lần nữa bị bồi thêm một nhát cứa, rát chảy cả máu, đau đớn ấy khiến Tô Chỉ vật lộn giữa sự nổi loạn và khổ đau, cô là hòn đá trơ trọi bị ba mẹ vứt vào tay người lạ. Người lạ ấy nhìn cô bằng ánh mắt không thể lạnh lùng hơn, trong ánh mắt ấy như xa xôi, như vô định, hững hờ và khó đoán, nhưng dù có lạnh lùng hơn nữa, người ấy cũng cho cô một “ngôi nhà”. Trình Hoài Cẩn nhận chăm sóc Tô Chỉ như một sự đáp trả ân huệ mà người lớn giao phó. Anh cung cấp cho Tô Chỉ những điều kiện cơ bản nhất, dạy cô những đạo lý đơn giản nhất, nhìn thấy cô, anh như thể nhìn thấy cái bóng phản chiếu của chính mình. Hai con người xa lạ được xếp cạnh nhau bởi lý do trên trời rơi xuống, nếu một người tự xem mình như ngọn cỏ gốc rạ, ai cũng có thể mặc sức vùi dập, cô tự xem thường bản thân mình, thì người kia lại không chịu được khi nhìn thấy một bản sao của mình tự rẻ rúng bản thân như vậy. “Không phải vết thương gì nghiêm trọng, vừa rồi cháu đã ở trên xe khóc năm phút, ở bệnh viện khâu ba mũi, rồi lại tiêm phòng uốn ván, bây giờ còn phải truyền nước.” Giọng Trình Hoài Cẩn hơi lạnh đi, “Tô Chỉ, nếu đến chính cháu cũng không cảm thấy bản thân quan trọng, vậy thì cũng sẽ chẳng có ai coi cháu là người quan trọng đâu.” “Là cháu cảm thấy không cần thiết, hay là cháu sợ?” Trình Hoài Cẩn mở miệng nói: “Tô Chỉ, cháu quá hạ thấp bản thân mình rồi.” Cỏ dại vì sao lại có tên “cỏ dại”? Vì nó vốn là thứ tầm thường không đáng có tên, thế nhưng chỉ cần có người quý trọng nó, dạy cho nó biết, thì ra “cỏ dại” cũng có giá trị của chính nó, anh dạy cô biến yếu đuối thành sức mạnh, chuyển đau thương thành động lực tiến về trước. Với Trình Hoài Cẩn, đơn giản chỉ là một câu nhắc nhở, nhưng với Tô Chỉ, đó còn là một sự khẳng định, à thì ra trước mặt anh, Tô Chỉ là người có thể cùng anh nếm trải sự yên tĩnh của màn đêm, dù trong im lặng, nhưng chỉ duy nhất một mình cô mới có thể hiểu được cảm giác cô đơn khi được san sẻ hơi ấm là như nào. Theo yêu cầu của Trình Hoài Cẩn, chỉ yên lặng ngồi bên anh một lúc. Lần đầu tiên có cảm giác rằng người khác cần đến mình. Nó vi diệu đến mức thậm chí khó mà nắm bắt, nhưng lại giống như một hạt giống phiêu diêu theo làn gió đến trái tim Tô Chỉ. Máu thịt bị dùng sức kéo căng ra, rồi cứ thế mà lan tràn, sinh trưởng. Cả hai con người, xuất phát điểm hoàn toàn khác nhau, thậm chí có thể nói là xa tận nghìn dặm. Thế nhưng khi cùng đối diện với nhau, chính bản thân Trình Hoài Cẩn đã cảm thấy hốt hoảng. Vì cô quá giống anh. Tô Chỉ cô đơn bơ vơ giữa dòng đời, rõ ràng có người cùng chung dòng máu ở bên cạnh nhưng lại xa tận chân trời. Nhìn cô, anh hiểu cảm giác khát khao được tận hưởng tình yêu và được bày tỏ tình yêu. Càng dõi mắt theo cô, Trình Hoài Cẩn lại càng thêm khiếp sợ, anh sợ bản thân mình không giữ nổi kiềm chế, sẽ quên mất tội nghiệt mình đang gánh, sẽ lơ là đánh mất tình cảm mong manh giữa gia đình với mình, sẽ tham lam muốn vứt bỏ tất cả trách nhiệm mà đến bên cô… Câu chuyện mở đầu bằng những hình ảnh đối chọi gay gắt, có cảm giác dường như bao quanh từng nhân vật là một màn sương mỏng nhưng khả năng che mờ rất tốt. Nếu ban đầu Tô Chỉ được thiết lập như một cô nàng tuổi teen ngổ ngáo, chỉ đi thêm nửa chương thôi, người đọc nhanh chóng chạnh lòng cho một số phận hẩm hiu đến cùng cực của cô. Trong mắt gia đình mình, Tô Chỉ luôn là một người phụ trợ, chưa từng một lần được bọn họ xem như con ruột mà thương yêu. Sự xuất hiện của Trình Hoài Cẩn cực kỳ đúng lúc, ở ngay giai đoạn Tô Chỉ chông chênh không biết nên đi đâu về đâu, anh hướng cô đi về phía ánh sáng tươi mới, đường đi gập ghềnh, không thiếu những đêm cô phải dùng nước mắt để đưa mình vào giấc ngủ, nhưng cũng chính anh dạy cô biết, hạnh phúc trước tiên là ở bản thân mình, phải yêu bản thân, chính mình có trân quý nó thì mới học được cách yêu thương người khác. Ở vị thế một người tiền bối đi trước, anh truyền dạy cho Tô Chỉ những kinh nghiệm sống quý giá, nói cô nghe những đạo lý và bài học xưa nay chưa từng ai kể Tô Chỉ nghe, nhưng khi đơn giản ở vị trí một người đàn ông, Trình Hoài Cẩn lại đáng trách. Anh tự đưa mình vào gông xiềng vô hình, tự huyễn hoặc bản thân vẫn ổn với từng người trong gia đình mình, thật ra, chỉ một mình anh biết, tất cả những đó từ lâu đã là sự giả dối. Cũng như bao câu chuyện tình cảm khác, quá trình hai người họ tìm hiểu và ngộ ra được tình yêu là gì không hề dễ dàng, sự day dứt trong từng con chữ sẽ kéo tâm trí người đọc khó có thể dừng lại để lấy sức hít thở, chỉ một ánh mắt Trình Hoài Cẩn liếc nhìn Tô Chỉ, một hành động anh dẫn cô lên núi Nam Nham ngắm bình minh, chở cô đi thật xa để mua vài hộp dâu, cũng sẽ khiến con tim người đọc trở nên thổn thức. Mình đọc “Thuần Phục” hai lần, nếu bản convert mang tới cho mình cảm giác mới mẻ thu hút, thì bản chuyển ngữ lại càng gia tăng cảm xúc hơn, không cần một nụ hôn ướt át, không cần những phân cảnh nồng nàn, đơn giản là sự quan tâm đầy hèn mọn của người đàn ông “cực phẩm” Trình Hoài Cẩn, đảm bảo bất kỳ trái tim cô gái cũng sẽ rung rinh. “Tiểu Chỉ, thật ra ngay từ thuở ban đầu, em vẫn luôn kiên cường mạnh mẽ hơn chính tôi. Ngày khi hai ta vừa quen biết nhau, sự phản kháng vùng vẫy, sự miệt mài đấu tranh của em thật ra đều là thứ mà tôi chưa từng có được. Những gì tôi ỷ quyền cậy thế chẳng qua cũng chỉ là cảm giác trịch thượng có được do tuổi đời hơn em đôi chút mà thôi. Đả kích sự phản kháng của em, lợi dụng sự yếu đuối và bơ vơ vô định của em khi ấy hòng đạt được mục đích công nhận chính mình, cho rằng bản thân tôi chẳng qua chỉ là đang thuần phục một con mèo hoang giỏi võ vẽ cào cắn không hơn không kém.” “Tiểu Chỉ.” Anh bất chợt hạ giọng xuống thật trầm, trong ánh mắt chất chứa thứ cảm xúc man mác dao động, “Thật ra từ đầu đến cuối, tôi mới là kẻ bị em thuần phục. Nếu như không phải vì em, có lẽ cả đời này tôi sẽ mãi là một Trình Hoài Cẩn của nhà họ Trình.” [...] "Tiểu Chỉ, anh yêu em." "Bắt đầu từ năm ấy, khi anh hai mươi bảy tuổi." ___ (*) (Vô Thường, Cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền, Tập một, NXB Hội Nhà văn, 2019, tr.312) “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Kỷ Tử Mời các bạn mượn đọc sách Thuần Phục của tác giả Xuân Dữ Diên.