Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Edit: Sam (p3104) / Dịch: Kaz Raw: 19lou Độ dài: 12 chương lớn (37 chương nhỏ) Thể loại: hiện đại Poster: nyan_neko   Ý nghĩa của lữ hành là gì? Tri Kiều đã hỏi Chu Diễn hơn một lần, nhưng anh lại không trả lời. Rất nhiều lúc cô vẫn nhớ rõ vào một buổi trưa mưa to, khi anh cầm chiếc ô lớn màu đỏ xuất hiện ở trước mặt cô, khuôn mặt mang theo nụ cười mà nói với cô, em quả nhiên là con gái của bố em, một khắc đó, cô cảm thấy dường như anh thở phào nhẹ nhõm, giống như anh vừa tìm được một thứ quan trọng trên thế giới này. Vì thế cô gia nhập đoàn lữ hành nho nhỏ này, tiến vào thế giới từng thuộc về anh và bố cô, cô dần dần phát hiện, hoá ra cầu vồng mà mình muốn…có lẽ chỉ là dưới ngày nắng. *** Review "Đoàn lữ hành đầy nắng" By Trịnh Hoàng Phương --- Ý nghĩa của lữ hành là gì? Nếu có cỗ máy thời gian bạn muốn quay trở lại thời điểm nào trong quá khứ? Tại sao đặt tên là "Đoàn lữ hành đầy nắng"? Đó là ba câu hỏi mà trong suốt ba năm hành trình cùng "Đoàn lữ hành đầy nắng" mà Thái Tri Kiều chưa từng nghĩ đến cho đến tận khi cô tham gia vào gameshow du lịch để kiếm tiền đầu tư cho chương trình. Ý nghĩa của lữ hành là gì? Với mỗi người chúng ta ai cũng dễ dàng trả lời được câu hỏi này. Đó là chúng ta đi khám phá những vùng đất mới, nghỉ ngơi thư giãn sau một khoảng thời gian làm việc vất vả. Còn đối với Tri Kiều trong khoảng thời gian ba năm đầu đi theo "Đoàn lữ hành đầy nắng", trải qua nhiều vùng đất chỉ đơn giản là chân chạy vặt, hoàn thành chương trình, sống không mục đích. Tuy nhiên ba năm sau tham gia gameshow cô đã tìm được ý nghĩa thực sự của lữ hành. Gameshow đưa cô và Chu Diễn- nam chính của chúng ta đến với nước Úc xinh đẹp. Tại đây hai người bọn họ đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu thử thách của chương trình và họ đã chiến thắng chính bản thân mình. Tri Kiều đã hiểu được ý nghĩa lữ hành với cô và nó giúp cô trưởng thành hơn, cô đã hiểu thêm về lý do tại sao cha cô lại đam mê đến nhiều vùng đất đến vậy. Mỗi thử thách mang cô và Chu Diễn lại gần bên nhau hơn. Nếu trước đó cô cũng như bao cô gái khác bị anh hấp dẫn về mặt ngoại hình thì nay cô tìm hiểu được thêm quá khứ, thêm mảng tối của anh. Ban đầu hai người cùng làm trắc nghiệm là đội duy nhất không giành được bất cứ điểm nào, ấy vậy mà họ càng chơi càng hay và còn là ứng cử viên vô địch. Thoạt nhìn Tri Kiều mờ nhạt còn có thể cản bước tiến của Chu Diễn vậy nhưng cả hai người lại bổ sung cho nhau. Một con người trên thông thiên văn dưới tường địa lý như Chu Diễn mà cũng có lúc bí với "lỗ đen" trong trò giải ô chữ, trong lúc Chu Diễn còn mải suy đoán chủ nhân của chiếc mũ thì Tri Kiều đã nhân lúc anh bơi hỏi ra từ đời nào, trong lúc đến khu chợ mua đồ nhờ có lần trước cô mua thứ liên quá đến chuột túi mà lần này họ nhanh chóng tìm được, nhờ Tri Kiều họ vượt qua thử thách nấu ăn dễ dàng, đặc biệt nhờ cô mạo hiểm mà Chu Diễn không bị tảng đá đập trúng đầu. Một Tri Kiều khác hoàn toàn với Tri Kiều được mệnh danh là nữ vương mỉm cười anh quen biết suốt ba năm qua và cứ thế khiến anh dao động. Chu Diễn - con người được mệnh danh là "hoàng tử bão tố" bởi lẽ mỗi lần anh ghi hình là trời đổ mưa và luôn phải cầm theo chiếc ô màu đỏ. Chu Diễn tự tin, Chu Diễn kiêu ngạo, anh đi đến đâu là thu hút phái nữ đến ấy. Tuy nhiên tất cả chỉ là vẻ ngoài anh muốn cho mọi người thấy mà thôi. Chu Diễn cũng đầy tật xấu và điểm yếu không muốn bộc lộ ra ngoài. Nhờ chuyến hành trình ngắn ngủi mà ta đã khám phá thêm được về anh. Anh buộc phải hát mới đi tiểu được, anh có một quá khứ mà chỉ muốn "nhảy cóc", anh không tin vào tình yêu mà nói đúng hơn là anh không dám yêu người khác. Anh cầu toàn nhưng tất cả mọi hành động chỉ để bảo vệ sự an toàn cho Tri Kiều. Anh cũng đã có lúc sa đọa chìm trong cần sa để thoát ly khỏi hiện thực, quẫn bách đến mức muốn nhảy xuống cầu Cổng Vàng tự tử. Song tất cả đã qua rồi nhờ có người đàn ông vĩ đại ấy, bố của Thái Tri Kiều đã mang lại cho anh cuộc đời thứ hai. Nếu có cỗ máy thời gian, Thái Tri Kiều chắc chắn muốn quay về thời điểm năm cô 12 tuổi. Có lẽ nếu Chu Diễn không đến tìm cô thì cô sẽ mãi mãi làm công việc kế toán nhàm chán và mãi mãi không hiểu về lí do vì sao bố cô lại ra đi. Cô từng hỏi mẹ rằng bố cô có đáng là người đàn ông để gửi gắm cả đời, mẹ cô không hề do dự trả lời là đáng. Quả thực mẹ cô vẫn luôn là người hiểu bố cô nhất, ông không thể cân bằng giữa công việc và gia đình nên buộc phải lựa chọn một, song tình yêu thương ông dành cho hai mẹ con cô chưa bao giờ nguôi. Hơn chục năm ông không ở bên cô nhưng ông không ngừng kể về cô với mọi người sau khi say rượu nên khi đến với "Đoàn lữ hành đầy nắng" cô mới hòa nhập nhanh với họ đến thế. Nếu không gia nhập cô sẽ không bao giờ trị được tâm bệnh năm 12 tuổi, sẽ không bao giờ hiểu được nguyên nhân bố cô không về kịp với cô khi cô nằm viện. Hóa ra trong khoảng thời gian ấy ở nửa bên kia bán cầu bố cô đã cứu rỗi được một linh hồn lầm lỡ. Bố cô đã ở bên Chu Diễn vào thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời anh. Ông đã đưa anh ra khỏi những ngày đen tối nhất, đã mở cho anh một cánh cửa mới. Bố cô đã truyền cảm hứng cho biết bao người và trong đó có cả chính bản thân cô. Tri Kiều đã chán nản cuộc sống công sở và bố đã mang đến cho cô một cuộc đời mới với lý tưởng rõ ràng. Cô muốn trở thành người như bố cô. Có lẽ Tri Kiều chưa từng mảy may thắc mắc và thậm chí còn cảm thấy nực cười vì cái tên "Đoàn lữ hành đầy nắng" khi mà quay chương trình nào cũng mưa. Vậy mà cái tên chương trình ấy lại bắt nguồń cảm hứng từ cô và mẹ, bố cô luôn ao ước một ngày nào đó được ngắm cầu vồng sau cơn mưa với hai mẹ con cô. Tất cả đều khép lại vì ông ra đi quá đột ngột, hành trình của ông đã kết thúc nhưng hành trình của cô mới chỉ bắt đầu. Tri Kiều tự hứa với lòng sẽ ngày càng hoàn thiện và tiến gần đến bên ông hơn. "Đoàn lữ hành đầy nắng" là chuyến hành trình lan tỏa trái tim và tình yêu thương. Tri Kiều đã hiểu hơn về người cha đã mất, đã tìm được bản thân trọn vẹn. Chu Diễn đã mở lòng, đối diện với quá khứ và nghiêm túc với cô gái mình yêu. Hành trình của họ còn rất dài, còn phải đối mặt với nhiều sóng gió nhưng tôi tin rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua mà thôi. Xuân Thập Tam Thiếu chưa bao giờ tạo ra những nhân vật hoàn mỹ mà chị luôn để họ tự trưởng thành theo thời gian. Có lẽ vì thế tôi luôn tìm được bản thân mình trong tác phẩm của chị. Hi vọng ai cũng sẽ có những trải nghiệm riêng khi đọc tác phẩm này. *** Giọt mưa rơi trên cửa kính, sau đó dòng nước từ từ trượt xuống, tiếng mưa rơi rất lớn, gần như che đậy tất cả âm thanh ngoài cửa sổ. Điều này làm cho Tri Kiều nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên cô và Chu Diễn gặp nhau. Ngày đó, mưa cũng lớn như vậy, cũng bị âm thanh tí tách kia che đậy tất cả. Chu Diễn từ chiếc xe hơi cổ điển màu đen của anh bước xuống, cầm một chiếc ô thật lớn màu đỏ, cô nhìn anh, đoán rằng có lẽ anh khoảng chừng ba mươi tuổi. Anh đi tới, lộ ra một nụ cười với cô có thể gọi là “miễn cưỡng”, sau đó nói: “Xin chào, em là…Thái Tri Kiều phải không?” Tri Kiều nhíu mày, gật đầu, cô chưa từng gặp anh, nhưng trực giác nói với cô, chuyện người đàn ông này sắp sửa tuyên bố không phải là chuyện gì tốt. “Tôi xin lỗi,” anh đứng thẳng trong mưa, ngón tay cầm ô trở nên hơi trắng, “Bố của em…đã mất.” Cô sửng sốt chừng nửa phút, bất giác muốn lộ ra nụ cười, nhưng mà khoé miệng làm sao cũng không muốn kéo ra. Cô nghe thấy thanh âm của mình nói: “Chuyện…khi nào?” “Cuối tuần trước.” Như vậy, cô suy nghĩ, cũng chính là ba ngày trước. Ba ngày trước cô làm gì nhỉ? Ngủ? Ăn cơm? Hoặc là chẳng làm gì? Cô cũng không nhớ rõ. Nhưng ngay lúc bất tri bất giác, trong khoảnh khắc định mệnh, bố của cô đã nhắm mắt lại, rời khỏi thế giới này, vĩnh viễn không trở về. “Tôi biết rồi.” Cô dùng vẻ kiên cường đến chính mình cũng kinh ngạc mà đối mặt với người đàn ông mang theo một tia u buồn trong ánh mắt. Người đàn ông nhìn cô, nhìn một lúc, bỗng nhiên lộ ra nụ cười: “…Em quả nhiên là con gái của ông Thái.” Cô không biết vì sao người đàn ông này lại nói như vậy, bởi vì cô và bố gần như là hai người xa lạ, nhưng mà lời nói tiếp theo của anh càng làm cho cô giật mình —— “Em có bằng lòng tiếp nhận công việc của bố em không? Là ông ấy bảo tôi tới hỏi em, đây là tâm nguyện cuối cùng của ông ấy.” … Tiếng đập cửa dồn dập đem mạch suy nghĩ của cô trở về từ dòng hồi ức, không đợi cô kịp nói “Mời vào”, cửa đã bị mở ra. Một chàng trai đội mũ lưỡi trai tiến vào, tất cả mọi người gọi cậu ta là “Cá Mập”, trên mũ của cậu ta có in dấu hiệu đội ảo thuật, bắt đầu từ ngày đầu tiên cô quen biết cậu ta, cậu ta chưa từng cởi chiếc mũ này ra. “Mau lên! Lão Hạ nói tán che mưa và đường ray đã dựng xong rồi.” Cô vội vàng đi theo cậu ta xuống lầu, A Khố phụ trách ánh đèn và đạo cụ đang buộc dây thừng cố định tán che mưa, lão Hạ quay phim đã bố trí xong vị trí máy móc, đang chờ cô xác nhận. “Có thể hạ xuống một chút không, tôi muốn bắt đầu góc độ nhìn thẳng, sau đó từ từ nâng máy lên cao.” “Không thành vấn đề.” Lão Hạ không nói nhiều mà bắt đầu điều chỉnh. Mưa rất lớn, mặc dù trên người không dính mưa, nhưng dưới chân đã ẩm ướt. Lúc tất cả rốt cuộc chuẩn bị sẵn sàng, Tri Kiều bỗng nhiên nhớ tới gì đó mà nhìn xung quanh hiện trường, cô cầm lấy loa, bất đắc dĩ hô to: “Chu Diễn đâu, Chu Diễn! Có ai nhìn thấy Chu Diễn không?” Bên tai chỉ có tiếng mưa rơi, không ai trả lời cô, làm cho cô rất muốn ném đồ đạc. Cuối cùng Cá Mập nhẹ giọng nói một câu: “Cái đó… Vừa rồi tôi đi xuống hình như thấy anh ấy ở quán cà phê đối diện…” “Tên kia ở quán cà phê làm gì? Chẳng lẽ cậu chưa nói với anh ta sắp ‘action’ sao?” Cô tuyệt đối không che giấu tức giận của mình. “Không biết…” Cá Mập có chút quanh co, “Hình như…đang nói chuyện với hai du khách…” Cô cười khổ: “Chắc là ‘du khách nữ’ phải không?” “….Vâng.” Mời các bạn đón đọc Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cho Tôi Một Bát Cháo - Điệp Chi Linh
Cho Tôi Một Bát Cháo được tác giả Điệp Chi Linh viết với thể loại tiểu thuyết hiện đại, nhất công nhất thụ, võng du (chỉ có một chút về võng du, phần lớn đều viết về cuộc sống hiện thực)...Truyện xoay quanh về câu truyện mở đầu ở một trò chơi có tên là “Trong mộng giang hồ”.... Màn đầu: Tiểu mễ chúc — Long Hành Thiên Hạ Nam nhân ôn nhu như ngọc, đây là ấn tượng đầu tiên: Cậu là đại biểu cho người đàn ông tốt thời đại mới, công tác ở một công ty luật, cái gọi là một sai lầm để hận đến ngàn đời, danh từ thời xa xưa cho tới nay vẫn là vô cùng thực dụng. Màn thứ hai: Túy Thanh Phong + Hào Hoa Phong Nhã Tác phong hoàn toàn tương phản với cái tên, mỗi lời nói đều là những câu mắng chửi thô tục, đây là Văn Bân. . . Cậu ta vừa mở miệng chính là một tràng bão táp, thực khiến người ta khiếp sợ. Vẻ ngoài tuấn tú, miệng thì thô tục, nội tâm lại thực yếu ớt. Màn thứ ba: Hạ Phong + Thần Hỏa Mới bắt đầu thực sự không hiểu được hai người bắt đầu yêu nhau từ đâu, chậm rãi mới biết được, tình cảm của cả hai thực mâu thuẫn Kết quả của 3 cặp này sẽ đi đâu về đâu mời mọi người cùng đọc truyện nhé.  *** Lúc từ phiên toà đi ra, đã là buổi chiều rồi, mặt trời gay gắt trên đỉnh đầu tản ra hơi nóng bức bối, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.   Chu Châu đè huyệt thái dương, mặt đất như chao đảo, cảm giác có chút choáng váng.   Phiên toà thảm bại, nghĩa là nửa tháng chuẩn bị mất ăn mất ngủ của anh đã biến thành bọt nước, đã không thu được khoảng thu nhập kếch xù như dự tính, còn phải nhận lại sự xem thường hung tợn của đương sự, ngoài ra một đám đồng nghiệp cũng đang chờ trông thấy anh mà chê cười, châm chọc.   Được rồi, thua chính là thua   Nếu tên khốn đó không phải bằng hữu chủ nhiệm.   Anh cũng từng nghĩ tới chuyện đổi nơi công tác sang Thời Đại, nhưng luật sư bên đó đều danh tiếng nức trời, trong giới có tiếng ở sống không dễ, đặc biệt là Tiêu Phàm, Kì Quyên trong giới luật sư nổi tiếng bá vương và bà hoàng, ngẫm lại mỗi ngày phải theo chân bọn họ làm việc đã cảm thấy da đầu run lên.   Chỉ là ở sở sự vụ luật sư Duy Hoà mấy năm nay, cuộc sống cũng chẳng mấy dễ chịu, đồng sự ở mặt ngoài thì chung sống hòa bình, ngầm đấu đá nhau, đặc biệt chẳng hạn như trường hợp Chu Châu dẫn đầu chiến thắng phiên toà liên tục, lại thành đối tượng bị mọi người xa lánh. Bình thường là vẻ mặt tươi cười, “Chu luật sư anh thật lợi hại”, “quả nhiên là Chu luật sư mạnh mẽ của chúng ta” ba nịnh hót linh tinh, mà trong lòng lại thầm bảo “Thằng đó là tiểu nhân đắc chí”, “Nhìn thằng kia đắc ý tao thấy mắc ói” đủ loại chửi rủa.   Lần này cùng lắm cũng chỉ là thua một vụ kiện, mấy người đó cứ như núi lửa chết vỡ miệng, bùng nổ mãnh liệt   Thật sự không muốn ở lại cái nơi ngu ngốc này.   Sau khi kết thúc vụ án, Chu Châu một bên thu thập hành lý, một bên thuận tiện quăng đơn từ chức lên bàn chủ nhiệm văn phòng.   Sau khi tốt nghiệp lăn lộn ba năm ở đây, xử lý vô số vụ kiện, mỗi ngày mệt mỏi như trâu già cày ruộng, cuối cùng rơi vào kết cục thế này.   Cũng là vấn đề của chính anh, không nịnh hót vỗ mông ngựa, lại không làm trò giả dối, còn không thèm trưng khuôn mặt tươi cười, cũng có chút cậy tài khinh người, cho nên mới làm người khác có cảm giác ngạo mạn.   Ảo tượng tốt đẹp thời đại học, trong hiện thực lần lượt lần lượt tan biến. ... Mời các bạn đón đọc Cho Tôi Một Bát Cháo của tác giả Điệp Chi Linh.
Chúc Mừng Sinh Nhật - Điệp Chi Linh
Tầm Mộng giải tán làm các fan hâm mộ vô cùng đau lòng. Nhiều năm trôi qua, tại tuần diễn cả nước của Lưu Tầm, Dương Trần ngồi xem hắn biểu diễn. Tề Việt bị đuổi học, trong lúc quay phim Dư Phi lại ngoài ý muốn bị thương Rốt cuộc năm đó giải tán là vì nguyên nhân gì? Mà bốn người tình như thủ túc, tình yêu thâm sâu ngày xưa lại trở thành như vậy… *** Mùa hè năm 2008, buổi nhạc hội của hắn rốt cuộc cũng diễn ra tại thành phố của tôi.   Thành phố không lớn, chỉ có một quảng trường, lại dán đầy áp-phích buổi biểu diễn.   Tôi đứng dưới tấm áp-phích, nhìn khuôn mặt tươi cười rạng rỡ được phóng to của hắn, không biết có phải vì ánh mặt trời chói mắt quá hay chăng, đột nhiên thấy mắt mình nhoi nhói.   Về nhà rồi, tôi lại lấy cuốn danh bạ điện thoại trong ngăn bàn, bấm số gọi cho Dư Phi.   “Anh Dương Trần, anh tìm em có chuyện gì vậy?” Vừa nghe giọng nói của tôi, cậu ta liền nói một câu như vậy.   Lời nói khách khí làm tôi thấy khó chịu, cũng không tiện mở miệng, vì thế ôn tồn nói, “Không có gì, nhớ cậu, nên hỏi thăm cậu vậy mà.” Cậu ấy nói, “Vậy à.” Sau đó, yên lặng thật lâu.   Tôi đột nhiên cảm thấy mình thực dối trá.   Trước kia lúc còn bên cạnh cậu ấy, mặt đối mặt, gọi điện, nhắn tin, chuyện nhàm chán gì cũng làm, còn bây giờ chỉ khi có việc mới liên lạc.   Người vừa đi khỏi trà nguội lạnh, vốn chẳng sai.   Tôi ho một tiếng, sau đó bèn mượn cớ.   “Bạn của tôi muốn đi xem buổi biểu diễn của Lưu Tầm, có thể giúp tôi xoay một vé được không?”   Cậu ta yên lặng một chút. ... Mời các bạn đón đọc Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh.
Trước Là Tiểu Nhân Sau Là Quân Tử - Tào Đình
Trâu Tướng Quân và Tô Thích là hai chàng trai nổi tiếng trong giới thượng lưu. Không chỉ bởi vẻ ngoài đẹp trai hấp dẫn mà mỗi người đều có một nét thu hút riêng khiến người ta không thể nào cưỡng lại được. Tuy cả hai người là anh em họ nhưng tính tình lại hoàn toàn khác nhau. Nếu như Trâu Tướng Quân kiên nghị và mạnh mẽ thì Tô Thích lại nhẹ nhàng và trầm tính, nếu Trâu Tướng Quân là lửa thì Tô Thích là nước, nếu như Trâu Tướng Quân là mặt trời nóng bỏng thì Tô Thích lại là mặt trăng dịu dàng… Chính vì sự trái ngược trong tính cách mà hai người luôn ganh nhau về mọi mặt, ngay cả trong chuyện tình cảm. Mười năm trước, Trâu Tướng Quân biết Tô Thích thích Ngụy Trích Tiên nên đã xen vào giành lấy trái tim của cô. Dù hiện tại anh đã trở thành vị hôn phu của Trích Tiên, nhưng lúc nào cũng hờ hững với cô. Ngụy Trích Tiên và Ngụy Nhất là hai chị em ruột, trong khi người chị Trích Tiên yêu say đắm Trâu Tướng Quân thì anh lại bị Ngụy Nhất thu hút ngay từ khi gặp gỡ. Nhưng người Ngụy Nhất thầm thương trộm nhớ bấy lâu lại là Tô Thích. Còn Tô Thích, vì bị Trâu Tướng Quân cướp mất người yêu, anh liền tỏ tình với Ngụy Nhất để có thể đến nhà họ Ngụy thường xuyên và mong được gần gũi hơn với Ngụy Trích Tiên mà mình yêu thương. Trong cuộc sống không phải tình yêu nào cũng là trọn vẹn, không tình yêu nào cũng được đáp lại bằng tình yêu, có những tình yêu âm thầm xuất hiện và "việc thầm yêu trộm nhớ một người, cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, đã không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm..." Một lần nữa tác giả Tào Đình lại cuốn chúng ta vào một câu chuyện đan xen phức tạp, nơi mà tình bạn – tình anh em – tình cảm gia đình đều trở thành một thử thách đối với "tình yêu". *** Việc thầm yêu trộm nhớ cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, dù không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm. Ngụy Nhất đã thầm thương trộm nhớ anh. Ngụy Nhất không thể ngờ rằng, lần gặp lại anh sau đó lại khiến cô rơi vào hoàn cảnh như vậy. Ngụy Nhất vốn sở hữu làn da trắng ngần, vừa mịn màng nõn nà, căng tràn sức sống, dường như ko nhìn thấy lỗ chân lông. Trâu Tướng Quân, người lớn hơn cô chín tuổi đã từng thốt lên rằng: “Cô bé có làn da thật đẹp”. Làn da của Ngụy Nhất đẹp đến nỗi mọi phụ nữ đều phải ghen tị. Trước giờ cô không hề trang điểm, da mặt cũng chẳng nổi mụn. Hôm đó xem như ông trời đã mở mắt rồi, tự dưng khiến cô nổi đầy nốt mẩn đỏ khắp mặt. Một chiếc BMW màu bạc dừng lại trước tòa biệt thự. Ngụy Nhất nghiêng qua ngó lại, ngắm kỹ khuôn mặt mình trong gương chiếu hậu. Cộng thêm sức nóng như thiêu đốt của mặt trời, những nốt mẩn đỏ trên mặt cô ngày càng nổi rõ. Nốt mụn đỏ to nhất, ngoan cố nhất lại hiên ngang ngự trị trên chóp mũi, rất có phong cách lãnh tụ. Ban nãy, cô giúp việc lại vừa đon đã giới thiệu một loại cao bôi gia truyền dùng để chữa dị ứng, bôi ngay lớp cao bóng nhẫy ấy lên mặt cô, càng khiến cô trông thê thảm vô cùng. Cuối cùng, Ngụy Nhất quay sang nói với chị bằng giọng thăm dò: “ Chị, em thật sự không muốn đi, em ngồi trên xe đợi chị nhé” Ngụy Trích Tiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, không nói câu gì. Chính trong lúc Ngụy Nhất nghĩ rằng chị mình đã đồng ý, giọng nói lạnh lùng của Ngụy Trích Tiên bỗng vang lên “Hôm nay là sinh nhật của Trâu Tướng Quân” Ba chữ “Trâu Tướng Quân” này, ngay cả đối với cô giúp việc nhà họ Ngụy cũng như sét đánh ngang tai, danh nổi như cồn. Đó chính là vị hôn phu của Ngụy Trích Tiên. Người đàn ông đó, Ngụy Nhất đã từng gặp một lần, vẻ bề ngoài rất điển trai nhưng tính cách lại vô cùng nghiêm túc. Ngụy Nhất cảm thấy ngứa ngáy khắp mặt, đưa tay lên mặt xoa xoa vài cái: “Trâu Tướng Quân là bạn trai chị, có phải của em đâu” Ngụy Trích Tiên cười lạnh lùng: “Nếu là bạn trai của chị, em còn ngại gì nữa?” ... Mời các bạn đón đọc Trước Là Tiểu Nhân Sau Là Quân Tử của tác giả Tào Đình.
Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần - Tào Đình
Một chàng trai hiền lành, tài năng, trong một lần hiến máu nhân đạo không may bị nhiễm HIV. Những tưởng chàng không thể thoát khỏi căn bệnh thế kỷ quái ác ấy, nhưng nhờ tình yêu của một nàng tiên nữ giáng trần, chàng đã được cứu sống. Tại sao chúng ta lại không tự tạo nên câu chuyện cổ tích ấy, mà lại trông chờ vào thần tiên? Tình người hoàn toàn có thể tạo nên những câu chuyện thần kỳ để cứu giúp những con người bất hạnh bị mắc phải căn bệnh thế kỷ quái ác - HIV/AIDS. *** Mễ Bối, có thật là ngươi muốn rời khỏi Thiên đình không? Ngọc Đế nghiêm khắc hỏi Đào Hoa Tiên Nữ. Đáp lại câu trả lời của ngài là một cái gật đầu kiên quyết. - Sau khi xuống hạ giới, ngươi sẽ là người trần mắt thịt, không thể sử dụng pháp thuật của Thiên giới. Hơn nữa, đây là ngươi bị đầy xuống dưới đó, nên ở nhân gian, ngươi sẽ phải trải qua rất nhiều khổ nạn! Để ngăn ngươi tiết lộ chuyện của Thiên đình, ta sẽ biến ngươi thành người câm! - Con biết ạ! - Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối, ngươi vi phạm luật lệ Thiên đình, đáng lẽ phải đầy xuống hạ giới, không thể trở lại thành tiên, nhưng niệm tình ngươi và Cửu Hoàng tử của ta đã có hôn ước, ta tha cho lần này. Nên nhớ, ngươi chỉ có hai mươi ngày ở dưới hạ giới mà thôi. - Cảm tạ Ngọc Đế đã khoan dung! ... Mời các bạn đón đọc Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần của tác giả Tào Đình.