Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vì Tôi Là Tiên Nữ

Lưu ý: "Trò chơi sinh tử" được đề cập trong truyện là trò PUBG - một game sinh tồn nổi tiếng. Ở trong truyện, các nhân vật không thi đấu game mà là tham gia bằng người thật.   ***   Câu lạc bộ Queen của nước Mỹ là một câu lạc bộ chuyên nghiệp hàng đầu trong giới thi đấu "Cuộc chiến sinh tử" phiên bản người thật. Át chủ bài của Queen là nữ tuyển thủ có tên là "Nữ chiến binh mỉm cười W", gọi tắt là W.   Nữ tuyển thủ này khi thi đấu đều đeo một chiếc khẩu trang in chữ W che đi nửa khuôn mặt, vì vậy tuy nổi tiếng nhưng không ai biết dung mạo thật sự của cô ra sao.   W có thành tích vượt bậc hơn người, cô là biểu tượng bất diệt của "Cuộc chiến sinh tử", là nữ thần bất bại trong lòng người hâm mộ.   W tên thật là Lục Mạn Mạn. Cô là con nuôi của một cặp đôi đồng tính, được nuôi dưỡng bởi hai người cha tại thành phố Manhattan của nước Mỹ xinh đẹp. Cô từ nhỏ đã tập luyện "Cuộc chiến sinh tử" phiên bản người thật, trở thành đội trưởng câu lạc bộ Queen, đạt vô số giải thưởng và thành tích hơn người.   Thế nhưng cô lại gặp phải tai nạn chấn thương chân, dẫn đến việc thi đấu không còn tốt như xưa nữa. Cho nên vào ngày sinh nhật thứ mười chín của Mạn Mạn, cô bị "sa thải" khỏi câu lạc bộ Queen.   Đêm hôm đó, Lục Mạn Mạn cùng hai người cha của mình đến quán bar giải sầu. Cô bất cẩn uống say, mơ màng đi nhầm vào nhà vệ sinh nam. Đó không phải là vấn đề, vấn đề ở đây là còn bị một anh chàng đẹp trai người Trung Quốc bắt gặp!   Đây vốn là một tình huống xấu hổ đến nỗi có thể tìm một cái hố để chui vào, nhưng may mắn là anh chàng đẹp trai bắt gặp cô kia lại là một người hết sức ga lăng và lịch thiệp, không để Mạn Mạn quá mức xấu hổ. Đó là lần đầu tiên Lục Mạn Mạn gặp Nguyên Tu.   Lần thứ hai gặp lại, là trên đấu trường quốc tế "Cuộc chiến sinh tử". Lục Mạn Mạn xuất hiện với tư cách là W kiêu ngạo tự tin, tuy đã không còn trong câu lạc bộ nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng tới thành tích bất bại của cô.   Nguyên Tu lại là đội trưởng của câu lạc bộ X đến từ Trung Quốc. Anh không nhận ra Lục Mạn Mạn, bởi vì hiện giờ cô là W, là nữ chiến binh có nụ cười ẩn sau lớp khẩu trang.   Nhưng mà, tên Nguyên Tu này lại ở giữa trận đấu căng thẳng, giữa sóng trực tiếp hàng triệu người xem, công khai trêu ghẹo cô!    Trích đoạn:   Bên cạnh Lục Mạn Mạn không có chỗ núp, toàn thân bại lộ.   Nguyên Tu lại không lập tức động thủ, chỉ nói: "Qùy xuống gọi tiếng ba, sẽ tha cho cô một mạng."   Lục Mạn Mạn nói: "Ba tôi là gay, anh phải không."   Truyền trực tiếp:   [Tỷ tỷ thật tốt.]   [Sóng gió này thật đẹp]   [Để cho anh ấy nghịch ngợm.]   "Thật đáng tiếc tôi nam thẳng nhưng mà..." Nguyên Tu suy nghĩ một chút: "Gọi một tiếng chồng, cũng không phải là không thể."   Lục Mạn Mạn:..   ...   Từ ngày hôm đó, Nguyên Tu được cả thế giới gán cho một cái danh "Chồng của W" :v   Lục Mạn Mạn rời khỏi câu lạc bộ Queen, theo hợp đồng thì không thể tiếp tục đầu quân cho chiến đội thi đấu chuyên nghiệp nào khác tại Mỹ trong vòng vài năm. Cùng thời gian ấy, Lục Mạn Mạn có cơ hội đi trao đổi sinh viên ở Trung Quốc. Thế là, cô quyết định đến Trung Quốc học tập và tiếp tục con đường thi đấu của mình.   W vốn là một huyền thoại trong giới thi đấu "Cuộc chiến sinh tử", thành tích khó ai qua được. Thế nhưng giờ đây, Lục Mạn Mạn buộc phải vứt bỏ hết tất cả mọi thứ cô từng đạt được, khép lại một đoạn quá khứ lẫy lừng của W. Cô đến Trung Quốc, nỗ lực bắt đầu lại tất cả từ con số 0. Sẽ chẳng ai ở đây biết Lục Mạn Mạn là W danh tiếng lẫy lừng, W sẽ là một quá khứ khép lại nhưng cô sẽ mở ra một thời đại mới   Thế nhưng, cho dù quyết tâm như thế nào, hiện thực vẫn luôn tàn khốc. Chẳng ai biết Lục Mạn Mạn là W, nên chẳng ai nhìn nhận tài năng của cô. Không có thành tích, đồng nghĩa với việc không có bất cứ câu lạc bộ thi đấu chuyên nghiệp nào đồng ý nhận cô. Hơn nữa Lục Mạn Mạn vốn trưởng thành ở Mỹ, khi đến Trung Quốc rất khó có thể thích nghi với hoàn cảnh lạ ngay lập tức nên cô gặp rất nhiều khó khăn.    Nhưng Lục Mạn Mạn gặp lại Nguyên Tu.   Nguyên Tu đã xuất hiện vào lúc Lục Mạn Mạn gặp rắc rối, kéo cô ra khỏi tình huống khó xử, không những vậy mà còn giúp đỡ cô rất nhiều việc. Cả hai trải qua rất nhiều điều, từ lúc Mạn Mạn bàn tay trắng bắt đầu lại con đường thi đấu, cô lấy một cái tên mới là "M4", tham gia cuộc thi quy mô nhỏ nhất trong trường đại học, từ khởi đầu kém nhất mà dần dần tiến lên phía trước. Dĩ nhiên, do tài năng và trình độ của Lục Mạn Mạn vẫn còn đó, cô thuận lợi tiến lên, tìm một vị thế xứng đáng với bản thân mình.   Thời đại của W khép lại, thời đại M4 lại được mở ra.   Đối với Nguyên Tu, W là nữ thần trong lòng anh từ lúc bắt đầu sự nghiệp thi đấu "Cuộc chiến sinh tử". W tài năng, W bất bại, W là huyền thoại trong giới. Nguyên Tu cố gắng từng giờ từng phút, ngày ngày nỗ lực nâng cao trình độ bản thân, chỉ vì muốn đuổi kịp bước chân W.   Trước kia cô và anh đã từng gặp nhau trong một cuộc đấu, khi đó cô chưa rời khỏi Queen, vẫn là một W ngạo nghễ tự tin. Nguyên Tu khi ấy thua dưới họng súng của W, nhưng anh vô cùng hạnh phúc và sung sướng.   Nhưng anh không ngờ không lâu sau lại có thể gặp lại cô trong nhà vệ sinh nam. Tuy lúc đó Lục Mạn Mạn không phải là W tự tin cùng chiếc khẩu trang, nhưng Nguyên Tu liếc một cái liền nhận ra Lục Mạn Mạn là W. Cũng chính vì vậy mà anh có gan trêu chọc cô giữa sóng trực tiếp vào lần tiếp theo cả hai chạm mặt.   Lục Mạn Mạn sang Trung Quốc, Nguyên Tu và cô gặp nhau nhiều lần, cùng nhau trò chuyện nhắn tin. Cả hai dần thân thiết và thấu hiểu nhau hơn. Tất cả mọi người xung quanh đều có thể nhìn ra Nguyên Tu thích Mạn Mạn. Ấy vậy mà cô nàng Mạn Mạn từ nhỏ sống ở Mỹ, tính tình vô cùng thẳng thắn ngây thơ, miệng lưỡi thành thật, thậm chí có thể gọi là đầu gỗ. Cho nên đối với tình cảm của Nguyên Tu, Mạn Mạn không nhận ra, cũng không biết phải làm gì. Thế nên mới thấy con đường truy vợ của Nguyên Tu thật chẳng dễ dàng :v   Tình cảm của Nguyên Tu và Mạn Mạn vô cùng đáng yêu và ngọt ngào. Câu chuyện giống như một quá trình dài về sự phát triển của con đường thi đấu của Mạn Mạn mà ở đó, vẫn luôn luôn có một Nguyên Tu bên cạnh ủng hộ và đồng hành cùng cô.   Từ trước đến giờ mình vốn không quá yêu thích thể loại hiện đại ngọt sủng, thế nhưng mình lại cực kì cực kì thích truyện của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa. Tác giả luôn có cách thổi hồn vào những câu chuyện tưởng chừng hết sức bình thường, đối với mình truyện của tác giả này có một sức hấp dẫn rất riêng, vô cùng lôi cuốn.   Vì vậy mà "Vì tôi là tiên nữ" là một đề cử mình dành cho các bạn yêu thích thể loại này. Đây sẽ là một câu chuyện hết sự ngọt ngào và ấm áp, giúp bạn vượt qua mùa đông đang cận kề đó ạ :3 Vì vậy mà hãy nhảy hố cùng mình nhé, cam đoan rằng bạn sẽ yêu thích Lục Mạn Mạn và Nguyên Tu đấy.   "Nhất định sẽ!" Cô cố nén nước mắt, ánh mắt kiên định: "M4 nhất định sẽ càng lửa hơn W, M4 nhất định sẽ giết chết đám con trai thối tha này!"   Nguyên Tu mỉm cười đưa tay vuốt vuốt đầu cô: "Tới đi, giết chết tôi."   Tựa như một cái chạm liền bùng nổ, Lục Mạn Mạn chợt ngã nhào lên Nguyên Tu, đè anh xuống ghế salon, móng tay nắm chặt lấy cổ áo của anh, tựa như một con mãnh thú nhỏ hung mãnh.   Nguyên Tu bất ngờ không kịp đề phòng bị cô đè ngã nhào, anh nhìn cô, nhìn gương mặt đỏ hồng của cô gần trong gang tấc, nhìn đôi mắt mơ màng tròng mắt màu nâu của cô, xuống chút nữa, là môi óng ánh trơn bóng của cô.   Hô hấp của hai người đan xen, gần trong gang tấc.   "Nguyên Tu, tôi có thể hôn cậu được không..." Cô nhìn môi của anh, trong ánh mắt mang theo tia khát vọng.   Hơi thở anh bất ổn: "Nếu như tôi nói không thể, cậu sẽ buông tôi ra sao?"   "Không biết."   "Vậy còn hỏi cái gì."   Một giây kế tiếp, anh đè sau ót cô lại, chủ động hôn lên đôi môi mềm mại của cô.   Răng môi dây dưa say trong cồn bia, càng hôn càng sâu. Cùng cảnh đêm hòa hợp. _______   " ": Trích từ truyện   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đồng hồ trên tường vừa mới chỉ hướng tám giờ. Ở ban công phía trước, một đôi đồng tính luyến ái nam đang ở dưới ánh nắng sáng sớm tưới chậu hoa, thuận tiện tán tỉnh. Vào giờ phút này, trên màn hình điện thoại di động của Lục Mạn Mạn có hai tin nhắn ngắn. Một cái đến từ bạn trai cũ Kiều Tinh Dã: ""Mạn Mạn, chuyện không phải như em nghĩ."" Một cái tin nhắn khác, đến từ người Giám đốc của chiến đội chuyên nghiệp Queen: ""Lục Mạn Mạn, buổi chiều tới câu lạc bộ một chuyến, liên quan tới chuyện nghỉ thi đấu của em."" Lục Mạn Mạn thờ ơ quét mắt nhìn hai tin nhắn, móng vuốt trắng nõn mò tới phía khoai tây chiên, nắm lấy một nắm ném vào trong miệng. ""Xoẹt xoẹt"" Giòn rụm mùi thơm khắp nơi, miệng đầy dầu mỡ. Vào sáng sớm ở cái tuổi mười chín chán ghét, Lục Mạn Mạn nhận được hai tin nhắn, dường như không phải tin tức tốt gì. Cô thở dài một tiếng, lật xem tin nhắn từ trên xuống, cân nhắc nên trả lời cái nào trước. Ba Alex múc một chén súp ngô đậm đặc nóng đặt tới trước bàn, sau đó hôn trán của Lục Mạn Mạn một cái: ""Happy birthday."" ""Cảm ơn ba Alex."" Alex ấm áp điềm đạm, khi cười lên khóe miệng sẽ kéo theo hai má lúm đồng tiền. Lục Mạn Mạn ngẩng đầu lên: ""Alex, con muốn hỏi ba một vấn đề."" Alex ngồi trên cái ghế chân cao bên cạnh cô: ""Sao?"" ""Nếu, con chỉ nói là nếu, trong ngăn kéo của ba Louis có một hộp bao cao su, lúc ba rời đi, nó vẫn còn đầy, sau khi người đi công tác trở về, nó đã bị dùng hết sạch, ba sẽ làm gì?"" Alex ngẩng đầu nhìn về phía người yêu trên ban công đang tưới hoa, trầm ngâm chốc lát, nói: ""Đây là không có thể."" Lục Mạn Mạn nhíu mày: ""Tại sao?"" Alex: ""Em ấy là phía dưới ấy."" Lục Mạn Mạn: ""Hả?"" Ba Alex chỉ chỉ đầu cô: ""Đứa trẻ hư nói cũng không hiểu."" Lục Mạn Mạn không nghe theo không bỏ qua: ""Chỉ là giả thiết."" Alex: ""Dùng hết thì lại đi mua một hộp khác."" Lục Mạn Mạn: ""Chỉ như vậy?"" Alex nghi hoặc: ""Nếu không thì sao?"" Lục Mạn Mạn nhắc nhở: ""Hoặc là chia tay."" Alex: ""Tại sao phải chia tay."" Lục Mạn Mạn: ""Ông ấy phản bội ba."" Alex: ""Cùng một chỗ với em ấy đặc biệt vui vẻ, điều này rất quan trọng."" ""A..."" Lục Mạn Mạn quyết định tạm thời không để ý đến tin nhắn của bạn trai cũ, buổi chiều Alex lái xe đưa cô đến câu lạc bộ Queen. Câu lạc bộ ở trong một ngôi nhà gỗ bốn tầng màu đỏ trên Đại lộ thứ năm, ánh mặt trời tại thời điểm này làm nổi bật màu sắc tươi sáng của ngôi nhà gỗ nhỏ. Ở bên ngoài ngôi nhà gỗ để một cái biển chữ Queen, vào ban đêm, nó sẽ phát ra ánh đèn neon màu đỏ rực rỡ, chiếu sáng cả khu phố. Câu lạc bộ chuyên nghiệp Nữ hoàng, là câu lạc bộ chuyên nghiệp hàng đầu thế giới thi đấu《 Sống sót từ trong nguy hiểm cuộc chiến sinh tử》 người thật hiện nay, mới vừa kết thúc cuộc thi đấu thế giới quý thứ ba, đội Nữ hoàng đoạt được hạng nhất, thu hút sự chú ý toàn thế giới. Câu lạc bộ thành lập cách đây sáu năm, tuyển thủ át chủ bài được gọi là ""Nữ chiến binh mỉm cười W"", cái tên nữ chiến binh mỉm cười W này đến từ cái khẩu trang được đeo mỗi trận thi đấu, chữ W màu đỏ được in lên khẩu trang đen, giống như nụ cười mỉm tà ác. Không ai biết ""Nữ chiến binh mỉm cười W"" trông như thế nào, nhưng cái khẩu trang mỉm cười W kia, đã trở thành biểu tượng bất diệt của trận đấu 《 Cuộc chiến sinh tử 》 người thật, W chính là nữ thần bất bại trong lòng tất cả người hâm mộ cuồng nhiệt. W - Win Mời các bạn đón đọc Vì Tôi Là Tiên Nữ của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chiếc Bật Lửa Và Váy Công Chúa - Twentine
Tôi là bề tôi trung thành của anh, Quốc vương của tôi! Vì anh tôi có thể phất cờ cổ vũ, nguyện cùng anh mà chinh chiến nơi sa trường. *** Nếu bạn đã từng đọc “Tình yêu nơi đâu” của Bộ Vi Lan thì chắc hẳn bạn cũng sẽ cảm thấy được có chút tương đồng trong mạch truyện. Đó là những cố gắng của người trẻ tuổi, những chia cách vì vướng vào lao lý, những hận thù phải trả giá sau đó. Chu Vận lần đầu gặp gỡ Lý Tuân là ngày tựu trường. Cũng giống như rất nhiều người khác, cô bị anh thu hút ngày từ lần đầu tiên nhin thấy, và cũng có lẽ tình cảm của họ đến bình thường, nhẹ nhàng như bao mối tình thuở hoa niên khác, nảy sinh nơi giảng đường nên những tháng ngày không có nhau kéo dài đằng đẵng ấy mới biết rằng tình cảm ấy sâu đậm đến nhường nào. Lý Tuân là một thiên tài lập trình, có rất nhiều thứ không bình thường trong tính cách của anh, chỉ có một điều trội lên hẳn là anh biết rõ mục đích mình muốn đạt được là gì và bằng cách nào đạt được điều đó. Tự lập từ rất nhỏ, biết cách tự chăm sóc bản thân, bị đẩy vào cuộc sống lăn lộn quá sớm khiến cho con người của anh có rất nhiều gai nhọn, khó hoà nhập và cũng không muốn hoà nhập với người khác. Cứ tưởng như một kẻ bất cần không người thân thiết, sống không chút tình cảm nhưng thực ra đã là con người thì không thể không có một người để quan tâm, không ai sống mà không để tâm đến ít nhất một người nào đó. Và thực sự, Lý Tuân quan tâm đến rất ít người. Anh gai góc, anh độc miệng, anh khó chịu nhưng nếu một người đã thực sự quan tâm đến anh thì anh sẽ đáp lại bằng tất cả những cố gắng của mình. Tình cảm ẩn dấu quá sâu khiến người khác tưởng chừng như anh chẳng hề quan tâm đến thế giới xung quanh mình, nhưng chỉ cần là người anh để tâm thì lại hiểu họ, yêu thương họ, xem họ là một phần của mình. Cuộc sống của Lý Tuân nói phức tạp thì phức tạp, nói đơn giản thì đơn giản, bởi nếu bỏ qua những khó khăn vật lộn với cuộc sống lúc nhỏ, Lý Tuân của hiện tại ngày ngày chỉ biết đến máy tính, không hơn. Ngay cả những người bạn gái qua lại với anh cũng là họ chủ động đến rồi lại chủ động rời bỏ, bởi không ai có thể chịu đựng được việc ban trai hờ hững như vậy cả. Cho đến khi Chu Vận xuất hiện bên cạnh anh. Chu Vận là cô gái được giáo dục trong môi trường nề nếp, tuy nhiên cũng có những áp lực, cũng có những nổi loạn của tuổi mới lớn, vậy nên bên trong vỏ bọc là một cô gái ngoan hiền cũng có những mặt tối, mà mặt tối ấy đã lộ hoàn toàn trước Lý Tuân ngay từ lần đầu tiên nói chuyện. Thiếu nữ thường bị thu hút bởi những điều không bình thường từ người khác phái, Lý Tuân trong mắt Chu Vận là người ngạo mạn, quá nổi bật với vẻ bề ngoài “chẳng giống ai”, nhưng phàm là một người học hành siêng năng như Chu Vận thì điều khiến cô bị thu hút nhất chính là tài năng của anh. Từ để ý rồi ngưỡng mộ, từ những để tâm ban đầu rồi thành động lực thúc đẩy bản thân. Có lẽ những ánh mắt của cô luôn dõi theo Lý Tuân mà ngay cả bản thân Chu Vận cũng không biết, những để ý vụn vặt trong cuộc sống hằng ngày mà Chu Vận dành cho anh nhiều khi đã thành thói quen mà cô chẳng để ý, những bao che vụng dại mà Chu Vận dành cho Lý Tuân như bản năng tưởng như che dấu được Lý Tuân nhưng anh biết hết. Chẳng biết ai yêu ai trước nhưng tình yêu của họ đã được đáp lại, sống đúng với nhau, yêu và được yêu trọn vẹn, quan tâm đến nhau chỉ bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Nhưng nếu cứ bình lặng mà phấn đấu cho ngày mai vậy thì không phải là cuộc sống này rồi. Biến cố đến quá nhanh và bất ngờ khiến hai người họ phải rời xa nhau. Một Lý Tuân ngang tàng nhưng lại manh động, một Chu Vận nhát gan không thể trốn chạy khỏi những kìm kẹp của gia đình. 6 năm cứ vậy trôi qua, mọi thứ tưởng chừng như dừng lại ở thời điểm họ rời xa, những tình cảm nồng cháy, những trái tim luôn hướng về nhau, như một giấc mộng dài, nhưng khi tỉnh lại họ đều nhận thấy bản thân đã thay đổi. Những ký ức tưởng như bị chôn chặt chờ ngày gặp mặt sẽ lại được mở ra, nhưng thời gian đã khiến một số điều bị lãng quên, một số chuyện không còn như xưa cũ. Lý Tuân quay trở về với cuộc sống tự do nhưng không còn là một Lý Tuân bất cần như trước kia, bây giờ trong anh chỉ còn lại thù hận. Vẫn cô độc như trước ngày có Chu Vận, cho đến ngày anh gặp lại cô. Tưởng chừng như có thể gạt bỏ cô qua một bên để cho những hận thù bùng cháy, nhưng cuối cùng chỉ một bức ảnh cô lưu giữ đã khơi lại những kỷ niệm, những yêu thương mà anh nghĩ anh đã quên thực sự. Từng ký ức hiện về mà anh không thể kiểm soát, cũng giống như tình cảm của anh dành cho cô, có che dấu, có chôn chặt, nhưng vẫn còn đó những yêu thương, những hờn ghen như thuở ngày đầu họ bên nhau. Chu Vận sau 6 năm vẫn là một cô gái sống hết mình vì Lý Tuân, vì anh mà cố gắng, vì anh mà bước tiếp trên con đường chung của họ. Cô vẫn là một cô gái nhút nhát trong tình cảm, hay nói đúng hơn là lo được lo mất hơn trước Lý Tuân, bởi cô không phải là lựa chọn đầu tiên của anh, bởi anh tài năng, và bởi anh còn rất nhiều điều mà cô cho rằng điều đó ở trong lòng anh quan trọng hơn cô. Chu Vận không dám tiến đến nhưng lại chẳng thể buông tay, cuộc sống của họ cứ vậy tiếp diễn như những ngày còn là sinh viên, anh dẫn đầu, cô hỗ trợ, hoà hợp và thấu hiểu nhau. Những thù hận rồi cũng được buông bỏ, bởi lý trí không đủ mạnh bằng tình cảm. Đến một ngày nhận ra đã quá mệt mỏi bởi phải ghi hận một vài người vậy nên Lý Tuân không tiếp tục mục đích ban đầu khi được tự do nữa. Đến khi Lý Tuân từ bỏ điều ấy anh nhận ra bản thân chẳng còn gì, nhưng anh không lỗ vốn bởi anh còn có Chu Vận, cô vẫn ở bên anh, vẫn luôn như vậy. Truyện này là một trong những truyện dài hiếm hoi mà tôi đọc trong thời gian này, đọc suốt hai ngày cuối tuần mới xong (do đọc chậm từ bé   ) xong cảm giác cũng đáng bỏ ra thời gian như vậy để đọc. Các nhân vật trong truyện không nhiều, nhưng họ là những con người sống có nhiệt huyết, và có mục đích rõ ràng trong cuộc sống của mình. Các nhân vật được xây dựng cũng chẳng có ai hoàn toàn hoàn mỹ cả, ai cũng có mặt tốt và một mặt ẩn chứa những điều không thường phô bày ra thế giới bên ngoài, cũng có những người đã từng lầm lạc, cũng có những người có cuộc sống êm đềm, như cuộc sống này vậy, muôn màu muôn vẻ. Truyện về tổng thể đọc được, mạch truyện nhanh, nhưng có lẽ có những đoạn đã nhanh quá nên cảm thấy đôi chỗ gượng ép, đôi chỗ không thống nhất với toàn bộ truyện. Đoạn đầu truyện viết rất được, rất ổn với những tình yêu thuở ban đâu, với những lần đầu tiên họ trao nhau. Đoạn cuối viết cũng được, với những phấn đấu, với những nỗ lực của các các nhân trong một tập thể để đưa mọi thứ cùng đi lên, tình yêu theo đó cũng nảy nở, thăng hoa khi người ta trưởng thành hơn. Nhưng đoạn giữa truyện thì  lại cảm thấy tác giả đuối sức cho cuối tập 1, rồi lại vội vàng để mở đầu tập 2, đọc qua nhưng lại có cảm giác không thoả mãn. Quay lại ban đầu, tại sao cảm xúc của tôi không được bình thường khi kết thúc truyện. Hôm trước bạn chuyển ngữ truyện “Bạn Chanh” của Giá Oản Chúc có hỏi là sao tôi viết rằng tôi không thích chương cuối của truyện ấy. Rất đơn giản là tôi không thích những cái kết quá trọn vẹn như vậy, cảm giác như chết chóc là điều tất nhiên sẽ xảy ra nhưng không ai muốn  đối mặt cả. Truyện này cũng thế. Đến chương cuối cùng mới đọc được vài chữ là đã thấy “màu” rồi, mà vẫn không ngừng đọc được. Kết quả là cảm xúc bị kéo xuống không vui vẻ lắm, mặc cho cái kết rõ ràng là Happy ending. Còn ngoài lề về truyện “Hôn nhân thất bại” của Tát Không Không. Thực sự với một thiếu nữ già độc thân như tôi thì khi đọc xong truyện này cảm thấy hôn nhân giống như đánh bạc vậy, hên xui may rủi, vô cùng u ám, dù sau đó truyện cũng tươi sáng hơn. Nhưng suốt truyện này có một điểm rất rõ ràng, đối tượng giao kết phải là người môn đăng hậu đối, không phải là vấn đề tiền tài, mà là vấn đề bối cảnh tình cảm, những tư tưởng về gia đình sẽ quyết định tính cách và nhìn nhận trách nhiệm của mỗi người trong hôn nhân. Tôi cảm thấy tư tưởng này không sai bởi cuộc sống thực tế tôi va chạm nhiều với những hoàn cảnh tương tự như trong truyện này, kết quả cũng giống vậy. Thế nên gạt “Hôn nhân thất bại” qua một bên, đọc “Chiếc bật quẹt và váy công chúa” cứ có cảm giác nơm nớp lo sợ những tình huống nào đó sẽ xảy ra với Lý Tuân và Chu Vận. Giữa họ bị ngăn cản bởi phụ huynh dường như là điều chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng thật tốt vì họ đã nắm tay nhau đến cuối đường. *** “Kiểm tra hành lý lại một lần nữa đi con!” Chu Vận lẳng lặng làm theo lời mẹ, mở vali ra kiểm tra lại mọi thứ. “Mang đủ cả chưa?” “Đủ rồi ạ.” Mẹ cô gật đầu hài lòng. Việc cuối cùng cũng đã hoàn tất, Chu Vận bị mẹ kéo đến bên cạnh, vỗ nhẹ từng cái lên vai. “Tới trường học rồi phải gọi về nhà ngay, biết không?” “Vâng.” “Mẹ muốn tự mình đưa con đến trường học quá!” “Không cần đâu ạ, đến mùa tựu trường rồi mẹ và ba cũng bận, tự con đi được mà.” Vẻ mặt mẹ hằn nét lo lắng. Chu Vận: “Dù sao cũng không xa, trong cùng một tỉnh thôi mà.” Mẹ liền dặn dò: “Nhớ hòa đồng với thầy cô và bạn bè nhé con.” “Vâng.” “Mẹ nhắc lại vài điểm quan trọng cần chú ý. Thứ nhất, trong bất kể tình huống nào cũng đừng làm mình trở nên biệt lập, để tránh bị bắt nạt. Thứ hai, nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với bạn cùng phòng, bọn con còn phải ở chung với nhau những bốn năm đấy. Thứ ba...” “Con biết rồi, biết rồi!” Thừa dịp mẹ còn chưa kịp triển khai hết các luận điểm, Chu Vận bèn nói liên thanh. Trước cửa soát vé chỉ còn lại hai mẹ con cô, hốc mắt mẹ chợt đỏ hoe, đưa tay vuốt tóc Chu Vận: “Phải ngoan ngoãn đấy, con là niềm kiêu hãnh của ba mẹ!” Vẫy tay chào tạm biệt mẹ, Chu Vận kéo hành lý vào sân ga. Cô hít thật sâu, sau khi tâm trạng hồi phục, cả người liền thấy khoan khoái. Cô tự khiêng hai vali lớn lên tàu, bốn giờ sau lại khệ nệ khiêng xuống khỏi tàu. Đây không phải lần đầu tiên Chu Vận đến thành phố này, cũng không phải lần đầu tiên đến trường học này. Ngôi trường này được đánh giá là danh tiếng số Một số Hai trong nước, lại cách nhà không xa, vốn đã được ba mẹ Chu Vận xếp vào mục nguyện vọng đầu tiên trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Ở trong trường còn có một người bạn thân của ba cô, nhưng nghe nói năm trước đã mất vì bị xuất huyết não. Hôm nay trường học vô cùng náo nhiệt. Tất cả tân sinh viên đều khoác lên mình tư thế hứng khởi, với lòng nhiệt huyết tràn đầy. Bất kể đôi môi có mím chặt để giấu sự căng thẳng đến mức nào đi nữa, thì cảm xúc hân hoan trong ánh mắt vẫn không thể bị che khuất. Nếu đem ra so sánh, nhóm đàn anh đàn chị ở cửa trông điềm tĩnh hơn nhiều, còn những thành viên kỳ cựu của bên nghiên cứu sinh lại càng từ tốn hơn, song ánh mắt họ vẫn sáng ngời. Họ thản nhiên nhìn xuống đám chim non đang vỗ cánh hớt ha hớt hải ngay trước mặt kia. Lúc Chu Vận kéo vali về phòng, bên trong đã có một người đang ở đó. Trước kia Chu Vận chơi với một người bạn thích trang điểm, nhờ người bạn ấy “khai sáng”, trong nhận thức nông cạn của Chu Vận, tất cả con gái trang điểm đều được xếp vào diện mỹ nữ. Và theo tiêu chuẩn này của cô, cô gái đang cầm gương trong phòng kia hẳn là người đẹp tuyệt thế, bởi cô ấy trang điểm đậm đến mức khuôn mặt trông như chiếc bánh sinh nhật được trát kem tầng tầng lớp lớp vậy. Cô gái bánh kem nghe thấy có tiếng người đi vào liền quay đầu lại nhìn. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Chu Vận nở một nụ cười đầy thiện ý. “Xin chào, mình là Chu Vận.” Cô gái bánh kem liền đánh giá cô từ trên xuống dưới. Bị đôi mắt tô màu xám khói đến mức không hề thấy tròng trắng kia lướt lên lướt xuống nhìn chòng chọc, nụ cười của Chu Vận cũng trở nên hơi gượng gạo. “Tôi tên Nhậm Địch.” Ặc... rốt cuộc cô ấy nghiện thuốc bao nhiêu năm mới thành ra cái chất giọng khản đặc như thế được nhỉ? Đầu óc Chu Vận chợt rối loạn, không biết phải làm sao. “Ấy ơi...!” Đúng lúc này, phía sau cô vang lên một giọng nói. Chu Vận quay đầu lại, một nữ sinh đeo kính đang nhìn cô và Nhậm Địch: “Chúng ta chắc là bạn cùng phòng nhỉ? Chào hai bạn, mình tên là Phương Thư Miêu!” Lại một vòng tự giới thiệu nữa. Nhậm Địch nói rất ít, vẻ mặt dưới lớp trang điểm đậm kia vô cùng lạnh nhạt, nhưng điều này có thể bỏ qua được. Bạn mong muốn một chiếc bánh kem có thể thể hiện biểu cảm gì hay sao? Chu Vận nghĩ hết cách mới có thể ép mình duy trì không khí sượng sùng này được. May mà Phương Thư Miêu lại rất hoạt bát, cô ấy vừa trò chuyện vừa lấy hộp mứt trong vali ra. ... Mời các bạn đón đọc Chiếc Bật Lửa Và Váy Công Chúa của tác giả Twentine.
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Ngận Thị Kiểu Tình
Ninh Thư chết nhưng may mắn lại trở thành người làm nhiệm vụ của hệ thống. Chính vì thế cô ở trong các thế giới, sắm vai ác, gặp được rất nhiều loại người vô tình có, lãnh khốc có, người cố tình gấy sự cũng có. Không những thế các loại bạch liên hoa, nữ nhân trà xanh, nữ nhân tâm cơ cô đều gặp gỡ được cả. Ninh Thư gào thét, các ngươi những…cặn bã này, ta chỉ là tới phản công đấy, mong đừng ảnh hưởng ta hoàn thành nhiệm vụ. Vai chính xuyên qua, vai chính trọng sinh, chỉ có nhiệm vụ giả (người làm nhiệm vụ) không nỗ lực, chứ không có không thể cạy ra quầng sáng của nhân vật chính. *** Thế giới này có rất nhiều vị diện, mà nhiệm vụ của Ninh Thư là tiến vào bên trong mênh mông vô hạn nhiệm vụ, hoàn thành tâm nguyện người ủy thác, những…người ủy thác này dâng ra một thứ gì đó, cầu mong cuộc đời của mình có thể nghịch tập (thay đổi vận mệnh). Nhiệm vụ giả vì thế mà xuất hiện. Ninh Thư biết mình có thể tiến vào thân thể người khác, trong lòng thật cao hứng, thời điểm hoàn thành nhiệm vụ lại có thể đích thân thử một chút sinh hoạt của người khỏe mạnh, hoàn thành tiếc nuối đời trước của mình. Bất quá đồ vật tự xưng là hệ thống đột nhiên giội nước lạnh, “Thời gian nhiệm vụ của cô chỉ có 5 năm, giá trị sinh mệnh của cô chỉ có 50, một chút điểm sinh mệnh là một năm, vượt quá điểm sinh mệnh cô sẽ hoàn toàn biến mất, đương nhiên, cô cũng có thể lựa chọn ở lại trong thế giới nhiệm vụ, trải qua hết cuộc đời của mình, sau đó…liền không có sau đó nữa.” Ninh Thư gật gật đầu chứng tỏ chính mình minh bạch (hiểu rõ). ... Mời các bạn đón đọc Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi của tác giả Ngận Thị Kiểu Tình.
Tư Phàm - Công Tử Hoan Hỉ
Văn Thư, tên gọi chỉ nghe đã có cảm giác thư thái khoan hòa. Người cũng như tên, khuôn mặt điềm đạm dung dị, mái tóc đen chấm gót, áo dài xanh biếc, bước đi thong thả. Một người dịu dàng tĩnh lặng như vậy lại đem lòng yêu Úc Dương Quân lạnh lùng kiêu ngạo. Vì sao? Chỉ vì giữa thiên cung thanh lạnh cao vời này, khó lòng tìm thấy đâu một chút thân thuộc đầm ấm. Nên khi gần gũi mãi bên cạnh một người, không khỏi nảy sinh cảm giác luyến lưu, cuối cùng lại như thiêu thân lao vào ngọn lửa, không thể bứt ra. Bởi thế, thường vẫn len lén ngắm nhìn con người hào quang xán lạn, tôn quý vô vàn đó, thường vẫn lưu ý niềm vui nỗi giận và thói quen của hắn, dù là những điểm nhỏ nhặt nhất cũng thấu suốt như lòng bàn tay của chính mình. Thế nhưng, Úc Dương Quân lạnh lùng cao ngạo nào biết trân trọng sự ngưỡng mộ của y, của một "phàm nhân" đã thề sẽ theo hầu hắn đến buổi trời tàn đất tạ? Khi niềm yêu bị giẫm đạp, khi tự tôn bị đánh nát, khi mối thương tưởng trăm ngàn năm bị lôi ra sỉ nhục và châm biếm, y đành từ bỏ mối si tâm vọng tưởng của mình, rời khỏi vị thiên quân y từng ngưỡng vọng vô vàn kia, trở về với trần gian, làm một phàm nhân thủ thường an phận. Nhưng người đó không chịu buông tha, không phải vì yêu, mà chỉ vì không thể nuốt trôi sự thất ước của y. Một lý do hoang đường như vậy không đáng để y đáp ứng, bởi thế, "Ta hối hận rồi." Cho dù ta đã từng yêu người, đã từng mong bên người đến khi hôi phi yên diệt. Nhưng bây giờ, ta hối hận rồi. Tất cả những thứ mà người cho, trả lại cho người có được không? "Từ nay, người vẫn là thiên quân tôn quý vô vàn, ta làm phàm nhân an phận thủ thường của ta, mọi điều của quá vãng hãy để tan thành mây khói." Giải quyết rốt ráo, không lưu luyến chút gì, chấm dứt mọi cơ hội vãn hồi tái ngộ. Nói hết rồi nhảy xuống, từ đó, mãi không ngoái đầu... *** Nhị thái tử Lan Uyên chạy tới khoe với Văn Thư rằng vị Hồ Vương nhà hắn kia lạnh lùng xa cách với người ngoài, duy chỉ dịu dàng quan tâm tới mình hắn. Văn Thư nâng chung trà lẳng lặng mà nghe: "Nói vậy thì, mọi việc đều là Nhị thái tử ngài định đoạt?" "Đó là đương nhiên!" Lan Uyên phe phẩy quạt dõng dạc nói. "À..." Văn Thư khe khẽ gật đầu, nghĩ trong lòng, tại sao nghe được từ mấy Thiên nô trong Thiên Sùng Cung thì, Nhị thái tử phong lưu là bị Hồ Vương hạ giới dạy dỗ đến ngoan ngoãn dễ bảo? Thôi, không nghĩ mấy chuyện này nữa. Thái tử bên này còn đang thao thao bất tuyệt khoe khoang đủ loại tâm đắc của hắn với Văn Thư mãi: "Sống, quan trọng nhất là ăn ngay nói thật, đừng có giấu giếm điều gì..." "Thật không?" "Thật." Lan Uyên xếp quạt cái 'phạch'. Nửa đêm nửa hôm, Nhị thái tử lại bị Hồ Vương đuổi ra khỏi phòng, vừa khốn khổ cầu xin người bên trong, vừa hồi tưởng trong lòng những lời hay lẽ phải hắn giảng cho Văn Thư nghe hồi sáng kia, hay lắm, thật rất hay, mệt cho hắn đặc biệt chạy tới giảng cho Văn Thư nghe. Bằng không thì, vị tiểu thúc tính khí lãnh ngạo tám trăm năm không nói được một câu đó của hắn với Văn Thư tính tình cái gì cũng giấu ở trong bụng, hai người này đặt chung với nhau mà sống qua ngày, thì không thể thiếu thứ gọi là khó khăn trắc trở rồi. Nhị thái tử cười tới mức từ lỗ tai bên trái kéo qua tận lỗ tai bên phải rụt rụt cổ, tiếp tục hô vào trong: "Ly Thanh à, cho ta vào đi mà... Ta biết ta sai rồi... Lần tới ta tuyệt không nói lung tung nữa..." Người trong phòng thổi tắt nến, không hề phản ứng với hắn. Mà đúng như dự liệu của Nhị thái tử của chúng ta, cuộc sống của hai người kia quả thật có phần không yên ổn. Nguyên nhân sự việc kỳ thật rất nhỏ, hơn nữa có chút liên quan đến Lan Uyên. Bất quá là một ngày nào đó, vị Nhị thái tử nhàn rỗi đến hốt hoảng, lại đa tình đến lạm tình này, lại chạy tới Thiên Sùng Cung thăm lão bằng hữu. ... Mời các bạn đón đọc Tư Phàm của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.
Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt - Công Tử Hoan Hỉ
Này những phong hoa tuyết nguyệt... Một nhan đề ý vị... Giống như câu cảm thán của hai người khi nhớ lại thời ấu thơ, thời niên thiếu, và nói chung là quãng thời gian họ đã trải qua cùng nhau. Không phải mọi chuyện xảy ra đều hoàn toàn tốt đẹp và yên lành, nhưng lại là những giọt keo gắn kết cả hai. Vì thế trong hồi ức sau này, hình ảnh "phong hoa tuyết nguyệt" đi đôi với những cảm xúc rất thi vị, rất ngọt bùi, mà chỉ kẻ trong cuộc mới hoàn toàn hiểu được. Thẩm Tấn hận Tần Ương thấu xương! Tần Ương bé ngoan, Tần Ương mẫu mực, Tần Ương đáng mến, điểm nào cũng đối lập với bản thân mình. Thế nhưng vì sao, tốt nghiệp ra trường mỗi người một nơi, trong lòng lại có cảm giác quyến luyến? Tần Ương ghét Thẩm Tấn nhất quả đất! Thằng quỷ ranh Thẩm Tấn, chuyên gia đội sổ Thẩm Tấn, ngông nghênh láo lếu Thẩm Tấn, mọi thứ xuất phát từ kẻ đó đều chính là oan gia của mình. Thế nhưng vì sao, lại không đành lòng nhìn thấy dáng vẻ chán chường uể oải của cậu ta? Sớm hôm chung lối đến trường, cùng ngắm mặt trời lặn trong ánh hoàng hôn, cùng trải qua ngày lễ tình nhân cô đơn không bạn gái. Thanh mai trúc mã suốt thuở thiếu thời, từ oan gia ngõ hẹp dần dần trở nên khăng khít không rời. Nơi vườn trường xanh ươm hơi cỏ, điều gì đã nhẹ nhàng nảy nở? Chuyến xe bus tinh mơ đầu ngày, nụ hôn lơ đãng ai trao ai? Thẩm Tấn nói: "Tần Ương, tôi thích cậu." Tần Ương đáp: "Gió lớn quá, tôi nghe không rõ..." *** Một lần nọ, trên đường đi làm về, mẹ Tần Ương sơ ý bị té trật chân, đau đến mức không đi được nữa, ngồi lại ven đường mà rơm rớm nước mắt. Lúc đó, trường học đang trong kỳ nghỉ, Tần Ương và Thẩm Tấn tụm lại ở phòng khách nhà Tần Ương cùng xem “Đoạn Bối Sơn”. [1] Phim vừa mới bắt đầu chiếu, đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách hòa lẫn trong thanh âm mộc mạc của đàn ghi ta, luyến láy hết lần này đến lần khác, rồi màn hình bỗng dừng lại ở một tấm bình phong màu đen thẫm trang trí đầy những hoa văn theo trường phái cổ điển. Sau đó, hai tiếng thở dốc khi rõ khi mất cứ thỉnh thoảng lại vang lên. Thẩm Tấn mặt dày quay sang hỏi Tần Ương: “Đằng ấy nói xem, bọn họ đang làm gì thế?”. Phảng phất nghe thấy tiếng nuốt nước bọt rõ khan của con sói đuôi to nào đấy. Tần Ương nheo mắt liếc sang một cái, còn đang định trả lời, tiếng chuông điện thoại di động đã vừa lúc vang lên, “Ô đạt lạp, Ô đạt lạp”. Đó là tiếng chuông cài riêng cho số của mẹ. Nhớ lúc ấy, đã định không đồng ý rồi, nhưng nhìn ánh mắt đầy trông mong và hào hứng của mẹ, lại không nỡ từ chối, cuối cùng cũng đành cài vào. “Tần Tần ơi…” Tiếng nói nghe như khóc, có đau đớn, có lo lắng, có ai oán, có bất an. Trong phim đang xem có một nhân vật nữ, góa chồng từ lúc còn rất trẻ, từ đó về sau luôn mặc đồ đen, dáng vẻ ảm đạm, trong giọng nói cũng mang theo nhiều cảm xúc pha lẫn vào nhau hệt như tiếng mẹ vừa gọi. Sau khi tỉ mỉ xem qua mấy lần hình chụp X-quang, bác sĩ đưa ra kết luận cuối cùng: gân ở gót chân bị trật rồi, cần phải nằm viện làm phẫu thuật, còn phải nghỉ ngơi nhiều hơn. Vừa hay trong thời gian này ba Tần Ương lại đi công tác xa nhà, thế là mọi chuyện tự nhiên lại rơi cả xuống trên đầu Tần Ương. Mẹ Tần Ương đau lắm, cứ rên xiết mãi, có lúc còn lay hỏi con trai mình: “Có khi nào má không đi được nữa không con? Bị què đó? Khó coi lắm.” Tần Ương chỉ có thể kiên nhẫn trấn an bà hết lần này đến lần khác: “Không có đâu, bác sĩ bảo là bị thương nhẹ thôi mà.” ... Mời các bạn đón đọc Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.