Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phàm Tâm Đại Động

Số chương: 30 chương chính văn Tags: Cổ trang, huyền huyễn, thổ tào công (tưng tửng lắm mồm) x thâm tàng bất lộ thụ. Couple chính: Cứ đoán xem.Các truyện có liên quan (Yêu ngôn hoặc chúng hệ liệt) P/s: Thật ra tôi không quá chắc chắn về list truyện trong hệ liệt này lắm, tôi mới đọc gần hết thôi chứ chưa hết:> ~ Châu ngọc tại trác ~ ~ Siếp nhãn phong lưu ~ ~ Bàng môn tả đạo ~  ~ Khẩu thị tâm phi ~ Văn án: Không tồn tại =))))) *** “Ba trăm năm trước trên núi Lạc Hà, lần đầu tiên Trương Triệu Huyền gặp gỡ chàng thanh niên áo trắng đi hái thuốc nọ, người ấy tướng mạo thanh tú, nụ cười như làn gió xuân. Ba trăm năm sau, người đó trở thành yêu ma vì y, nào đâu ngờ được khi trùng phùng, đôi bên đã hoá người xa lạ. Trong ba trăm năm, cảnh còn người mất, nhưng người ấy vẫn luôn chờ đợi y.” *** Ba trăm năm trước, Diệp Thanh lên núi hái thuốc gặp được Trương Triệu Huyền, hai người trò chuyện kết bạn, rồi vô tình nối liền tơ duyên. Năm ấy Diệp Thanh chỉ là một chàng thanh niên bình thường, có một cuộc sống bình thường, lại bởi vì gặp được Trương Triệu Huyền mà cuộc sống bình thường ấy của hắn phút chốc bừng sáng, thế rồi tình yêu bén rễ nảy mầm lúc nào chẳng hay. Có điều Trương Triệu Huyền là thần tiên, mà đã là thần tiên thì không được vướng vào thất tình lục dục. Diệp Thanh chỉ là người phàm, nào dám mơ tưởng xa vời sẽ được Trường Triệu Huyền đáp lại. Những ngày tháng ấy, chỉ cần được gặp Trương Triệu Huyền, đối với Diệp Thanh màn nói, đã là một chuyện vô cùng tốt. Ấy vậy mà một ngày nọ, khi hắn lên núi tìm Trương Triệu Huyền theo thói quen, mới hay y đã không từ mà biệt, chẳng biết lại đã ngao du nơi đâu. Diệp Thanh vừa hối hận, vừa oán hận. Hắn hận thần tiên vô tình, cũng hận bản thân quá yếu ớt, nhỏ bé. Trương Triệu Huyền đi rồi, thế nhưng gian nhà mà y ở năm xưa vẫn luôn sạch sẽ, bởi Diệp Thanh vẫn ngày ngày tới đó quét dọn. Hắn cứ ở mãi ngọn núi ấy, ôm ấp tình cảm sâu đậm mà cũng quá đỗi nặng nề của mình, hi vọng rằng Trương Triệu Huyền sẽ trở về, hắn sẽ lại gặp được người có nụ cười như ánh mặt trời ấy. Thế nhưng Diệp Thanh đợi mãi, đợi mãi… Trương Triệu Huyền vẫn không trở về. Người phàm không thể thoát khỏi sinh lão bệnh tử, Diệp Thanh biết nếu cứ như thế, hắn sẽ già yếu xấu xí, rồi chết đi trước cả khi gặp được người ấy. Vì thế, hắn nhập ma. Hắn muốn có dung mạo trẻ mãi không già, công lực hùng hậu, hắn quyết chí rời khỏi ngọn núi kia để đi tìm người trong lòng. Ròng rã ba trăm năm, cuối cùng hai người lại một lần nữa tương ngộ, nhưng Trương Triệu Huyền của ba trăm năm sau đã chẳng còn nhớ Diệp Thanh là ai. Có điều với Diệp Thanh, vậy cũng hề gì. Nỗi đau bị lãng quên này cũng chẳng kém gì nỗi đau của ba trăm năm đằng đẵng đợi chờ kia. Nguyện vọng duy nhất của Diệp Thanh lúc này, chỉ là nói ra lời của ba năm trăm trước chưa có cơ hội thổ lộ, cho Trương Triệu Huyền biết được tình cảm mà mình vẫn luôn chôn sâu trong lòng. __ “Ta muốn gặp lại người một lần, chính miệng nói cho người biết mình từng thích người biết bao.” “Nếu thế gian này không có người, dẫu ta thành ma thì có ích gì?” “Ta tình nguyện chết hơn ngàn vạn lần, cũng chẳng nỡ thấy một nét mày nhăn của người.” __ Trương Triệu Huyền là thần tiên, hơn nữa còn là boss là nữ phụ một vị thần tiên vô cùng vô tư tùy hứng. Năm xưa cơ duyên xảo hợp, y nhặt được một cuốn sách cũ rồi nhờ nó mà phi thăng. Từ đó về sau, Trương Triệu Huyền luôn mang theo cuốn sách ấy bên người. Cuốn sách ấy quả thực đã giúp ích cho y nhiều lắm. Y không giống những thần tiên khác, phất tay một cái là có thể triệu hoán pháp thuật thần thông quảng đại, thậm chí ngay một câu thần chú đơn giản Trương Triệu Huyền cũng cứ nhớ nhớ quên quên, luôn phải lật giở cuốn sách ấy ra xem thần chú đọc thế nào. Người ta tu tiên càng ngày càng tiến bộ, mỗi y là càng tu càng thụt lùi, may chăng có cuốn sách nọ, y mới giống thần tiên hơn một chút. Là một thần tiên không thuộc câu chú, lúc nào cũng kè kè cuốn sách cũ bên cạnh, ham ăn đồ ngọt, vừa xuống núi là bay nhảy khắp nơi, khiến đủ việc rắc rối xảy ra. Nếu tính theo tuổi con người, Trương Triệu Huyền đã già lắm rồi, thế nhưng vì là thần tiên nên vẻ ngoài của y vẫn cứ mãi trẻ trung tươi sáng như thế, rực rỡ chẳng khác nào ánh mặt trời. Mà ánh mặt trời là y, ba trăm năm trước đã in dấu trong lòng một người phàm tên là Diệp Thanh. Băm trăm năm sau gặp lại Diệp Thanh, hắn đã chẳng còn là thanh niên lên núi hái thuốc nọ. Vẫn vẻ ngoài tuấn tú, ôn nhã như ngọc, song bàn tay đã nhuốm đầy máu tươi. Thế nhưng bàn tay ấy đối với Trương Triệu Huyền lại vô cùng dịu dàng, tỉ mẩn chỉ sợ làm tổn thương y. Trương Triệu Huyền cũng không hiểu vì sao người tên Diệp Thanh này lại đối xử tốt với y như vậy, dù chính mắt y đã thấy nhắn tàn nhẫn ăn tim của một yêu quái khác. Nhưng cũng chính con người trông có vẻ tàn nhẫn ấy lại là người hết sức nhẫn nại, chiều chuộng y. Hắn đưa y đi thăm thú cảnh đẹp khắp thành, mua cho y bánh hoa quế y thích ăn nhất, khoảnh khắc cận kề hiểm nguy cũng không nề hà mà giúp y che chắn. Một người như thế, khiến Trương Triệu Huyền không biết yêu là gì, phút ấy cũng phải rung động. Những yêu đương thầm kín khi xưa và nguyên do của chuyện lỡ làng hơn ba trăm năm trước lần lượt được vén màn. Khi ấy là ai yêu ai, ai nợ ai, ai chờ ai, người trong cuộc đã quên những gì, đã bỏ lỡ những gì… Ba trăm năm trước, Diệp Thanh vì Trương Triệu Huyền mà đọa ma. Vậy ba trăm năm sau, y cũng sẽ vì Diệp Thanh mà tự vứt bỏ tư cách làm thần của mình. __ “Duyên phận đều đã được định sẵn trong số mệnh. Nếu vô duyên ắt sẽ lướt qua vai nhau, đôi bên chẳng hề hay biết.” “Mệnh ta là do ta chứ chẳng phải do trời định đoạt, thứ như duyên phận thì có sá gì? Nếu ta thật lòng muốn có một ai thì mặc người đó vô duyên hay có duyên, cuối cùng một ngày cũng sẽ thuộc về ta.” *** “Phàm tâm đại động” kể về một người phàm vì yêu mà nhập ma, lang thang khắp chốn để tìm người trong lòng, một vị thần tiên vì bị tư cách làm thần trói buộc mà vô tình bỏ lỡ tình yêu, tuy nhiên sau bao cố gắng và sóng gió, chung quy những người có tình thì vẫn sẽ về bên nhau. Diệp Thanh và Trương Triệu Huyền chính là minh chứng cho câu nói này. Trương Triệu Huyền là một người rất vô tư. Y thích đồ ngọt, thích đi chơi, có vẻ như là một người không tim không phổi, thế nhưng một khi đã yêu, y cũng sẽ hi sinh tất cả cho nửa kia của mình. Tuy nhiên, đôi khi mình thấy thiết lập của Trương Triệu Huyền có hơi ngốc nghếch và EQ thấp quá đà, đây cũng là bạn thụ có thiết lập ngốc manh đầu tiên mà mình đọc của Khốn Ỷ Nguy Lâu, vì giai đoạn sau tác giả hầu hết đều xây dựng nhân vật thụ là người tâm cơ, kiên cường. Diệp Thanh thì đúng chuẩn si tình công, không quản gian khó khổ cực, hai tay đầy máu để tìm được Trương Triệu Huyền, năm ấy khi y không từ mà biệt, hắn cô đơn ở lại ngọn núi kia cũng chưa hề nghĩ đến việc hận Trương Triệu Huyền. Hắn có trách y, nhưng không hề hận, đơn giản vì Diệp Thanh không nỡ. Truyện có nút thắt và một chút plot twist, dù mình đánh giá plot twist của truyện yếu và không bất ngờ, một số tình tiết cũng chưa xử lý ổn thỏa lắm, tuy nhiên với dung lượng chỉ mười chương thì cũng có thể thông cảm được. Nói chung, “Phàm tâm đại động” là một câu chuyện tuy giản đơn, nhưng có lẽ cũng sẽ gieo vào lòng bạn những cảm xúc nhất định, bởi những câu chuyện tình yêu mà bị chia cắt rồi bỏ lỡ, trải qua bao khó khăn gian nan mới được trùng phùng thì thường luôn là câu chuyện khiến người ta phải suy nghĩ mà. ^^ *** Cổ trang, huyền huyễn, thổ tào công x thâm tàng bất lộ thụ. Công là một thần tiên nhàn tản, xuống trần để giúp đồ đệ bắt yêu trừ ma. Nào ngờ vừa vào thành đã gặp ngay một con yêu quái thứ thiệt mà không hề nhận ra mà còn tin răm rắp đi theo nữa. Công tính cách vui vẻ lại tham ăn, pháp thuật cao cường nhưng lúc linh lúc không, trí óc còn thua cả đồ đệ. Yêu tinh lại là người điềm tĩnh ôn nhu, tiếu lý tàng đao. Nói thần tiên đi bắt yêu tinh thì sai bét, phải là yêu tinh bắt cóc thần tiên mới đúng. Bởi vì là một thần tiên cà lơ phất phơ nên công không để tâm tới luật lệ thiên đình gì cả. Phát hiện thụ là yêu, công không để tâm, tới lúc yêu thì thừa nhận lập tức chứ chẳng suy tính kiểu tiên yêu khác biệt một giây một phút nào. Thế nhưng, mọi chuyện nào chỉ đơn giản như thế. Thụ là ai, còn công, trước khi thành tiên thì lại là ai? Ân oán yêu hận ngày xưa đâu dễ cho qua? Đây là truyện mở đầu cho một series thần tiên huyền huyễn liên quan tới nhau của Khốn Ỷ theo thứ tự là Phàm tâm đại động, Bàng môn tả đạo, Khẩu thị tâm phi, Châu ngọc tại trác và Siếp nhãn phong lưu. Tính ra thì đôi này là ít bị ngược nhất trong các đôi của hệ liệt, đánh nhau kiểu gì cũng chỉ tới mức lê lết chứ chưa tới mức gần chết, đa phần bởi vì tính cách công quân rất tươi sáng và đáng yêu, ngược chút xíu cũng là do bạn khờ khờ tí thôi chứ từ đâu đến cuối vẫn cực kỳ thê nô. Thụ bề ngoài là kẻ bắt nạt công nhưng thực ra toàn bị đau đầu vì cái kẻ trẻ con ham vui kia thôi. Đề cử. Hợp để relax Edit: Hè hè, QT rất dễ đọc ạ *** Mưa bụi lất phất. Mưa phùn liên tiếp rơi vài ngày, khắp thành Lâm An mờ mịt sương mù. Trong quán trà ven đường chỉ vỏn vẹn có hai, ba người. Nam tử ngồi gần cửa sổ mặc đồ xám, y phục cùng hành trang đều khá mới, trong tay cầm thêm một bọc vải nhỏ, khuôn mặt phổ thôngbình thường, không có chỗ nào đặc biệt. Nhưng dưới cằm hắn lại để ba chòm râu dài, râu đen nhánh, không hề có màu khác pha tạp, nhìn lạ, nhưng cũng rất được. Mà bản thân hắn hình như cũng vô cùng thích râu của mình, khi thì nhắm mắt trầm ngâm, khi thì vuốt râu mỉm cười, nếu không phải đôi mắt có phần dâm tà bẩm sinh, thật sự có vài phần tiên phong đạo cốt.* *Phong thái của người tiên, cốt cách người đạo đức Tiểu nhị thấy hắn ngồi đã lâu, nhịn không được mà lên tiếng, “Khách quan, mưa này xem ra không ngừng được trong chốc lát, ngài có muốn gọi thêm mấy đĩa bánh ngọt không?” Trương Triệu Huyền vừa nghe hai chữ “bánh ngọt”, hai tròng mắt ngay lập tức sáng lên, vội vàng gật đầu nói, “Muốn muốn muốn! Được rồi, ta cũng thuận tiện hỏi muốn hỏi chuyện một gia đình. Nhà kia cũng không biết là họ Lý hay họ Triệu, gần dây bị một con hồ yêu nào đó dây dưa… Di? Chờ một chút, hình như là họ Vương…” Hắn vừa nhíu mày vừa gõ lên trán, lầm bầm than thở, “Ai nha nha, quả nhiên, niên kỷ cũng đã lớn, trí nhớ kém hơn rồi.” Tiểu nhị thấy hắn ăn nói hàm hồ, cũng không để ý nữa, đi chuẩn bị bánh ngọt. Trương Triệu Huyền hắc hắc cười gượng hai tiếng, uống cạn trà trong chén, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Càng mưa càng lớn. Trong làn mưa bụi, có thể mơ hồ thấy được một bóng người chậm rãi đi từ góc đường. Người nọ một thân bạch y, trong tay cầm chiếc ô thanh sắc, đến gần hơn, mới thấy rõ dung mạo y – mi mắt thanh tú, môi mỏng khẽ cười, nhìn có vẻ văn nhã, dáng dấp vô cùng tuấn tú. Trương Triệu Huyền nhàn rỗi đến buồn chán, liền ngồi dựa lên cửa sổ, mắt thấy người nọ từng bước đi tới, đưa mắt nhìn giữa cơn mưa trắng xóa. Ánh mắt gặp nhau trong giây lát, tròng mắt màu mực tựa như phản chiếu hình ảnh mưa phùn, thủy quang trong trẻo. Trương Triệu Huyền ngẩn ngơ, chẳng biết tai sao, trong lòng lại thấy rạo rực, hô hấp hỗn loạn. Nam tử bạch y kia tiếp tục đi về phía trước, bước hai bước rồi bỗng dưng dừng lại, ngẩng đầu nhìn sắc trời, lại nhìn y phục ẩm ướt của mình, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, xoay người bước vào quán trà. “Một bình trà nóng.” Giọng y nhẹ nhàng mềm mại, mang theo thanh âm riêng của người Giang Nam, thật êm tai. Vừa đóng ô lại, vừa chọn chỗ ngồi xuống, những giọt nước lay động, rơi xuống. Trương Triệu Huyền nhìn y chằm chằm, tay phải lung tung bấm đốt ngón tay mấy lần, lẩm bẩm trong miệng. Một lát sau, khẽ nhướng mày, lộ ra một nụ cười. “Vị công tử này, có ngại ghép bàn cùng ta không?” Dù miệng hỏi, nhưng người đã đi trước, không chút khách khí mà ngồi xuống bên cạnh thanh niên kia. Người nọ ngẩng đầu, nhìn quanh tiệm trà vắng vẻ, thái độ tao nhã, khẽ cười nói, ”Xin cứ tự nhiên.” Mời các bạn đón đọc Phàm Tâm Đại Động của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Người Yêu Hoàn Mỹ - Triêu Tiểu Thành
Anh là người đàn ông hoàn hảo dành cho cô. Còn cô, là người phụ nữ thích hợp nhất để cùng anh đi hết đoạn đường đời. Anh đưa cô ra khỏi cuộc sống yên bình phẳng lặng nhưng cất chứa nhiều đau thương trước kia, từng bước rộng mở tấm lòng dẫn cô tiến vào một thế giới mới, thế giới của mình. Anh nói: “Chỉ cần em nguyện ý, cuộc sống của em sau này, anh sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm.” Anh nói: “Làm người phụ nữ của anh thì không cần chuẩn bị.” Anh nói: “Dù vận đổi sao dời, dù hoa kia có rơi theo dòng nước, cũng có anh đứng đằng sau lưng em chống chọi.” Đường Thần Duệ lần đầu tiên biết yêu thương, đem hết cả chân tình trao cho một người con gái. Yêu cô, thương cô, chiều chuộng nâng niu cô trong lòng bàn tay của mình, để rồi đến cuối cùng, ba chữ “Anh yêu em” không thể nào thoát ra thành lời được. Nếu anh là một bức tranh đen trắng, thì cô là người điểm tô lên đó những sắc màu sáng rực. Cô như ánh mặt trời, muôn màu muôn vẻ, không ngừng tràn ngập niềm tin và hy vọng vào tương lai. Cô đưa anh ra khỏi cuộc sống nhạt nhòa, biến anh thành một người đàn ông đa tình và phức tạp. Nhưng anh không hối hận. Ai nói nhất kiến chung tình, không phải là vận mệnh? Đường Thần Duệ của ngày hôm nay yêu thương Tịch Hướng Vãn, là số mệnh của ông trời. Là ông trời, đưa cô đến bên anh, an ủi trái tim băng giá đã không còn biết yêu thương ai nữa. Là ông trời, đưa anh đến bên cô, để anh từ nay về sau vĩnh viễn bảo bọc, vĩnh viễn yêu thương, dùng quyền lực của mình cho cô một cuộc sống trọn đời hạnh phúc. Vì thế, họ chính là người yêu hoàn mỹ dành cho nhau. Mời các bạn đón đọc Người Yêu Hoàn Mỹ của tác giả Triêu Tiểu Thành.
Cuồng Đồ Hái Hoa - Tâm Lam
Cô gái ngày trước chàng vô tình gặp gỡ bên hồ chẳng phải chính là danh kỹ Giang Nam diễm danh lan xa hay sao. Còn dám ngượng nghịu cùng chàng đàm luận giá bán thân của mình nữa?! Chỉ bằng thân phận Liệt gia bảo bảo chủ, Nam Phương thuyền vụ Đại vương của chàng, muốn dùng ba mươi vạn lượng mua nàng là dễ như trở bàn tay. Có điều, tuy rằng nàng tự nhận mình là thanh quan, nhưng nói miệng không bằng chứng, chàng cần phải tự mình kiểm nghiệm xem nàng có xứng với cái giá này hay không mới được… Nhìn thấy dung nhan tuyệt thế của nàng giống hệt với người vợ đã mất trong quá khứ, chàng thương tiếc coi nàng thành vật thế thân, để rồi dần bị giọng nói mềm mại ngọt ngào ấy làm cho tâm tư rối rắm, khinh địch uống nhầm một chén rượu. Mà nữ nhân che giấu dã tâm kia sau khi “mưu sát” chàng không thành còn muốn chạy trốn. . . . . Mời các bạn đón đọc Cuồng Đồ Hái Hoa của tác giả Tâm Lam.
Chồng Cũ! Anh Nợ Em Một Đứa Con - Thiến Hề
AudioBook Chồng Cũ! Anh Nợ Em Một Đứa Con Năm đó, sự tồn tại của kẻ thứ ba đã chắn giữa hai người, lần này, vẫn là những trò bịp bợm rập khuôn như thế, liệu cô có còn ngoan ngoãn đầu hàng như trước nữa hay không? Hay vì con trai của mình, cô sẽ quyết định đứng lên bảo vệ cuộc hôn nhân ấy đến cùng? ​Chồng Cũ! Anh Nợ Em Một Đứa Con đọc cũng bình thường thôi, không đặc biệt hay, tình tiết đơn giản, nhẹ nhàng, thích hợp đọc những lúc tâm trạng đang bình ổn. Có ngược, có tiểu tam, nhưng không quá nặng nề. Mời các bạn đón đọc ​Chồng Cũ! Anh Nợ Em Một Đứa Con của tác giả Thiến Hề.
Yêu Nữ Hoành Hành - Chu Khinh
Truyện Yêu Nữ Hoành Hành là một truyện mới được tác giả Chu Khinh gửi tới bạn đọc trên trang đọc truyện online, đọc truyện bạn đọc sẽ thấy được một câu chuyện tình yêu đầy những bất ngờ thú vị, chuyện cũng là một lời thủ thỉ về câu chuyện tình mà người ta dễ nhận ra đây là chân lý muôn thuở của yêu thương. Khi tình yêu đến, dù là nước trà vô vị cũng khiến say lòng người. Khi tình yêu đi, ngọt ngào cũng bắt đầu phiêu tán. Truyện tình cảm muôn đời vẫn thế, cần có sự tác động cả về hai phía, là sự bồi đắp theo ngày tháng. Thẩm Luật, không cần danh hiệu luật sư lớn nổi tiếng, chỉ thích cùng người ta mở văn phòng thám tử. Khi làm luật sư, đề tài lớn nhất là sự tuấn mỹ của anh; khi là ông chủ của văn phòng thám tử, mị lực của anh khiến phụ nữ ra tay hết sức nặng. Thẩm Luật sớm đã bị đàn bà làm hư, lần đầu tiên gặp được Hạ Thấm Đồng, phản ứng trước hết chính là nội tâm tru lên như sói vài tiếng liền. Mỹ nhân anh đã gặp nhiều nhưng chưa từng gặp qua người nào “đông lạnh” như vậy. Vì lòng tự trọng của đàn ông đã bị tàn phá, lần đầu tiên bị người ta không thèm để vào mắt, Thẩm Luật quyết định theo đuổi tòa núi băng này! Đáng tiếc, Thẩm Luật không làm được, vất vả vô cùng không hạ gục được mỹ nhân! Rõ ràng đã cùng nhau lăn trên giường một đêm, cô đau đớn khóc lóc liên tiếp cầu xin tha thứ, vì sao vừa tỉnh lại, Hạ mỹ nhân liền trở mặt, nói rằng lên giường chỉ là chuyện ngoài ý muốn chứ! Hạ Thấm Đồng, nhà cửa sa sút, vì trả nợ mà lựa chọn vào làm việc trong nhà tang lễ với mức lương cao. Mỗi ngày cùng người chết làm bạn, cô đối với nhiệt tình như lửa của Thẩm Luật hoàn toàn thờ ơ. Cô coi thường, anh coi như thẹn thùng; cô cự tuyệt, anh cho đó là rụt rè. Nhưng đến lúc cô nói rằng “tôi không thương anh”, nhìn thấy vẻ mặt anh biến sắc bỏ đi, khi ấy cô mới hiểu được, thì ra không phải cô không yêu anh như mình vẫn từng nghĩ. Chẳng qua đến lúc cô nói yêu anh, Thẩm Luật lại lạnh lùng đáp lại, tình yêu của cô cùng anh có quan hệ gì đâu? Là bọn họ cố tình chơi trò mèo vờn chuột hay thực sự tình yêu này chỉ có thế, đâu mới là cái kết đẹp cuối cùng cho truyện ??? Mời các bạn đón đọc Yêu Nữ Hoành Hành của tác giả Chu Khinh.